David Berlow on Variable Fonts

David Berlow writes for TypeNetwork:

The web has changed the typographer’s role. Typographers no longer decide on typefaces, font sizes, line lengths, line spacing, or margins; they make suggestions via marks and instructions so that text can make those choices for itself, responding to the context of an unknown reader’s environment.

The entire mini web book is worth a read.

Những ngày nghỉ hè

Một tuần nghỉ mát nhanh chóng trôi qua. Chúng tôi chẳng làm gì nhiều. Sáng thức dậy ăn điểm tâm rồi ra boardwalk đạp xe. Cho tụi nhỏ chơi playground và claw machines. Trở lại nhà trọ ăn trưa nghỉ ngơi. Trong lúc tụi nhỏ ngủ trưa tôi dành thời gian đọc sách. Đến ba hoặc bốn giờ trưa chúng tôi kéo nhau ra biển. Tụi nhỏ mê biển lắm nên chơi đến sáu hoặc bảy giờ về ăn tối. Sau đó chúng tôi lại đi dạo boardwalk và chơi games. Sau đó thì đám nhóc lăn ra ngủ. Tôi vẫn thức đọc sách hoặc thiết kế lại trang blog cho đến khuya.

Lần này chúng tôi giao hẹn là không được đem theo iPads. Bốn thằng con chúng tôi cùng hai thằng con chị vợ chơi với nhau dĩ nhiên là có cãi cọ nhưng người lớn cũng dè dặt nên không mất lòng. Thế là tốt lắm rồi. Tôi ngại việc cha mẹ bênh vực con cái của mình lắm. Tôi cố gắng để giữ vị trí công bình chứ không thiên vị con mình.

Chỉ bấy nhiêu thôi mà thời gian trôi qua thật nhanh. Ngày mai phải trở lại với công việc làm. Thôi tạm dừng bút ở đây vì tôi quá buồn ngủ.

Push & Pee

Dad: Why did you kick Xuân?
Đạo: I didn’t kick him. I just pushed him with my foot.

I made up a peeing competition to make it easy for Xuân to go pee pee.

Xuân: I win again.
Dad: You’ve always won. Can I win this time?
Xuân: Sure… We both win.

David W. Blight: Frederick Douglass

Just finished reading David Blight’s 764-page biography of Frederick Doughlass. There is so much to unpack about one of American’s towering political figures. Douglass learned to read as a young slave. He used his words to fight to end slavery. His push-and-pull relationship with Abraham Lincoln was intriguing. If you want to learn about one of the greatest orators of American history, this comprehensive biography is for you. It’s long, but your patience will be rewarded.

Jo Koy: Comin’ in Hot

From parenting to small dick, Jo made Hawaii cracked up in his latest Netflix special. He hit it right on the spot with the finger-measuring technique for cooking rice. He uses stereotype and self-depreciation to his advantage. His hip-hop swagger also helps. Glad to see a Filipin-American comedian made it.

Visualgui 2019 Iteration 3: Plexibility

Even though I am on vacation with my family this week, I felt the urge to redesign this blog. Despite all-day activities including biking, arcading, babysitting, and swimming, I stayed up into the wee hours to work on this blog after the kids passed out.

For this version, I wanted to experiment with variable font using one typeface for everything. I also would like to return to a modern design with type and grid. I started off with Adapter Variable by Rosetta Type. AV is an excellent type system that can handle expressive heading to readable text within one file. I highly recommend AV for commercial sites, but I can’t afford 690 € ($780) for my personal blog. As a result, I had to find an alternative variable font with Vietnamese support. I chose IBM Plex Sans Variable, designed by Mike Abbink and in collaboration with Bold Monday, because I had already used its sibling Plex Mono for code highlighting in the previous version of this site.

After some readjustments from Adapter to Plex, I loved the new typesetting just as much. The only minor drawback is that Plex Sans Variable has a separate file for roman and italics instead of combining into one. On the plus side, Plex Sans works out well with Plex Mono. For the mobile version, I set the width of the text narrower to accommodate more words. For large screens, I set the width a bit wider. For headers, I narrow the width and the bold the weight.

I also kept the dark mode from the previous version. If you are reading this post through an RSS reader, please visit the site to see the new design.

Quick Notes

I had a good time at Typographics. The speakers at the main event were inspiring. The experimental presentations at the TypeLab were amazing. Highlights of the conference were meeting DJR to thank him for designing his fonts with Vietnamese and catching up with good old buddy Tim. A designer from Monotype came up to me to thank me for Vietnamese Typography book. That was nice.

After the conference, our family headed to Wildwood for a week-long vacation. I took Xuân and Vương on the tram ride. The nice lady didn’t charge me a fee. She said, “Happy Father’s Day.” That was when I realized it was my day. We had a bit of a rough day with Đán. He is so misbehaving these days. Then again, I had a nice treat at the end of the day from my lovely lady.

I have not been blogging much because I am still reading Frederick Douglass’s biography. I have about 300 pages more to go. It’s an engaging book. I hope to get it done before our vacation ends. I also have been playing around with redesigning this blog. I have not settled on any design it. We’ll see.

My gout attack is going away after a week of Aleve and a bottle of apple cider vinegar. Walking had been a living hell. I can’t wait to get back to normal so I can walk to the beach and ride my bike on the boardwalk with the kids. It’s time to kick back and relax before more kids joining the place. It’s going to be chaotic. I am not looking forward to the arguing and bickering. Four boys of my own already drive me to the wall.

Chuyện trong ngày

Hôm qua tôi làm một việc đần độn. May mà hậu quả không đến nỗi tai hại. Giờ đây tôi vẫn ân hận về việc làm đó. Đền bù lại là tôi có một ngày dành cho đứa con đầu lòng. Đã lâu lắm rồi hai cha con không có thời gian riêng với nhau. Mới đây mà nói đã mười tuổi rồi.

Chân tôi vẫn còn đau vì gout. Lần này kéo dài hơn tôi dự đoán. Ngày mai đi conference rồi mà vẫn chưa khỏi. Biết làm sao bây giờ. Đành chịu vậy. Hy vọng không phải lết lên lết xuống.

Lúc trước tôi cứ nghĩ những người nổi tiếng (trong nghệ thuật hay trong thiết kế) cũng là những người bình thường. Nhưng thật thất vọng khi họ quá phách lối. Đã vài lần như thế khiến cho tôi mất đi cảm tình. Tôi không phải là người đam mê “celebrity” nên cũng chẳng cần thiết phải làm quen với họ.

Từ 6:30 chiều cho đến 9:30 tối là những giây phút đẹp đẽ và xấu xa nhất trong ngày. Những giây phút được bên cạnh con cái cũng là những giây phút quá mệt mỏi sau những giờ làm việc. Tôi không còn đủ sức lực để làm những việc không cần thiết. Khi con ngủ rồi mới được thời gian riêng. Bây giờ gần 11 giờ đêm và tôi cũng mệt đừ. Thôi hẹn lại sau nhé.

Viết vội

Cuối tuần bị gout hành hạ. Uống thuốc và uống giấm táo cũng chưa hết. Vài tháng nay nhậu hơi nhiều tưởng đâu không bị ảnh hưởng. Thôi kệ có sướng có khổ. Cuộc đời mà. Phải có đắng cay. Hy vọng sẽ khỏi trước khi đi hội nghị Typographics ở New York và đi nghỉ hè ở biển Wildwood.

Gần đây ít đọc sách Việt. Đơn giản là thư viện không có sách mới. Dạo này cũng ít viết tiếng Việt nên bây giờ cố gắng để thôi quên ngôn ngữ của mình. Giờ đây mỗi lần muốn blog không biết phải dùng ngôn ngữ nào. Đó là cái lợi chứ không phải khó khăn khi biết cả hai thứ tiếng.

Tôi muốn viết về vợ tôi nhưng ngại nói là bợ đít. Nhưng không sao cả bợ đít vợ của mình chứ đâu phải bợ đít người khác đâu. Tóm lại là tôi may mắn có người chống đỡ tin thần. Tôi không còn cảm thấy lẻ loi và chán nản. Cuộc sống bận rộn nhưng cũng thoải mái. Vợ tôi được cái là không hà tiện và không tính toán nhưng cũng không quá phung phí nên chúng tôi không xem trọng tiền bạc. Có bao nhiêu xài bấy nhiêu. Còn đi làm được thì không quá lo ngại. Chừng nào mất công việc tính sau.

Thôi hôm nay viết vội thế thôi. Chừng nào dư thời gian sẽ viết tiếp.

Xuân và Tôi

Hôm nay tôi dành thời gian riêng với Xuân, thằng con trai yêu dấu thứ ba của tôi. Cũng không làm gì nhiều. Hai cha con đến công viên chơi xe lửa (hai lần), nằm dưới bóng mát, ăn potato chips, và cùng nhau đọc sách thiếu nhi. Chỉ như thế thôi tôi cũng hạnh phúc rồi.

Dĩ nhiên lúc nào đi đầy đủ mấy anh em cũng vui nhưng lâu lâu phải dành trọn sự chú ý cho mỗi đứa để nó biết cha mẹ luôn quan tâm đến nó. Chỉ ba tuổi thôi mà Xuân đã biết rất nhiều. Khi nó không hài lòng là hờn dỗi rằng, “Tôi khóc vì không ai thương yêu tôi cả.” Nghe nó mếu máo mà mình cũng xót xa lắm.

Xuân thường hay gây gổ với thằng Đán nhưng khi đi riêng với tôi nó cư xử rất ngoan. Có lẽ nó không cần phải tranh cãi để được sự chú ý của người lớn. Tôi rất quý mến những giây phút riêng tư đó.

Đã lâu rồi tôi không có dành thời gian riêng với Đạo. Chắc chắn phải tìm cơ hội.