Nghỉ mát vùng biển Wildwood

Sau một năm đại dịch và tất cả người lớn đã chích ngừa đầy đủ, gia đình bên vợ trở lại vùng biển Wildwood nghỉ mát. Lâu lắm rồi mẹ vợ, anh chị em, cùng tám thằng cháu mới có dịp sum họp nên một tuần lễ nhanh chóng trôi qua.

Gia đình đoàn tụ đông đủ mệt thì mệt nhưng vui thì vui. Tám thằng cháu trai chơi với nhau thân mật vì không đứa nào được mang theo iPad cả. Mỗi buổi sáng cả gia đình đạp xe trên boardwalk. (Chỉ một mình tôi trượt rollerblade.) Trưa kéo nhau ra biển tấm và dọc cát. (Tôi nghe nhạc, trông mấy đứa nhỏ, và đọc sách). Chiều đi dạo boardwalk hứng gió và chơi arcades. Khuya về ăn kem rồi đi ngủ.

Những lúc đợi ăn hay thư giãn, đám nhỏ được xem TV. Còn tôi thì tranh thủ đi skatepark để luyện tập rollerblading thêm. Chỉ như thế mà bảy ngày lần lượt đến rồi đi. Đám nhỏ còn luyến tiếc muốn được ở lại lâu dài hơn. Cuộc họp mặt nào rồi cũng phải chia tay. Cuộc vui nào cũng phải tàng. Cám ơn bà xã và anh chị đã nấu những món ăn gia đình thơm ngon. Hẹn gặp lại ở biển North Carolina vào tháng tám.

Mua cua nhớ mẹ

Hôm qua đi mua một bushel (chín lố) cua, tôi lại nhớ đến mẹ. Mới năm nào mẹ cùng đi biển với chúng con và các cháu. Cả tuần lễ trong nhà trọ mấy mẹ con ngày nào cũng hấp cua lên cùng ăn cùng bàn tán hết chuyện thiên hạ đến chuyện nội bộ.

Chân mẹ yếu không đi ra biển được nên mẹ có thời gian thong thả lột cua ăn. Thấy được mẹ mỉm cười chúng con rất vui và hạnh phúc. Thế mà giờ đây mẹ đã không còn nữa. Tôi đi mua cua một mình mà không thể nào không ngậm ngùi nhớ đến mẹ.

Nhớ từng câu nói, nhớ từng nụ cười, và nhớ từng cử chỉ của mẹ. Nỗi nhớ càng mãnh liệt hơn mỗi khi chạm đến những dòng ký ức về mẹ. Ngày xưa cứ ngỡ mẹ sẽ luôn ở bên tôi. Cái cảm giác vắng mẹ vẫn xót xa vô ngần.

Những ngày nghỉ

Hai tuần nghỉ làm nhanh chóng trôi qua. Tôi chẳng đi nghỉ mát cũng chẳng có kế hoạch gì nhưng đã toại nguyện được một điều nho nhỏ nhưng rất ý nghĩa. Đó là dành thời gian với hai đứa nhỏ, nhất là thằng con trai út.

Thời khóa biểu hằng ngày của tôi trong hai tuần qua rất đơn giản. Sáng dậy sớm, khuấy cà phê đá, ăn điểm tâm nhẹ, chạy xe ra công viên trượt (skatepark), trượt patanh lên xuống đèo, hít thở không khí trong lành của buổi sáng, và thưởng thức tiếng ve kêu. Loại ve cicadas đặc biệt này chỉ lên mặt đất mỗi 17 năm nên phải dành thời gian chiêm ngưỡng.

Khoảng 9:30 sáng về lại nhà để chuẩn bị rước Xuân và Vương đi khám phá sân chơi (playround). Mỗi ngày tôi tìm một sân chơi với điều kiện là phải rộng lớn và sáng tạo để hai đứa nhỏ không bị nhàm chán. Khoảng 11 giờ chúng tôi lên đường. Lái xe từ 30 đến 40 phút. Trước khi đến sân chơi, tôi tìm chỗ ăn trưa. Gần tiệm Việt Nam thì ăn phở hoặc cơm sườn. Không gần tiệm Việt Nam thì ăn McDonald’s. Ăn uống no nê thì ba cha con đến sân chơi khoảng 2 tiếng đồng hồ. Trên đường lái xe về thì hai đứa lăng ra ngủ.

Qua hai tuần liên tiếp như thế chúng tôi đã khám phá được 10 sân chơi khác nhau và mỗi sân có mỗi đặc điểm riêng. Ngoài đi sân chơi, tôi cũng đi trượt băng thường xuyên với mấy thằng lớn. Được hai tuần nhưng thế là niềm vui và hạnh phúc của tôi. Thứ nhất là để cho vợ và mẹ vợ những giờ phút không bị quấy nhiễu. Thứ nhì là tôi được bên cạnh hai đứa nhỏ. Thường ngày thì Vương không chịu xa mẹ nhưng mỗi lần hỏi nó đi playground không thì nó tự động đi lấy giày và vớ.

Có những phút giây cùng hai đứa nhỏ rong chơi bỗng nhiên làm tôi nhớ đến ba. Những ngày tháng được sống bên ba quá ngắn ngủi và điều đó đã ảnh hưởng rất nặng nề trong suốt cuộc của tôi. Tuy là cha con nhưng hai người đã sống trong hai thế giới khác nhau. Người sống ở quê nhà, người sống ở quê người. Giờ đây hai người đã cách xa mãi mãi. Người đã vĩnh viễn ra đi, người còn ở trọ trần gian. Nếu có duyên xin hẹn gặp lại ba kiếp sau.

Muối mè

Chiều nay vợ dặn đi siêu thị mua cá chiên về ăn tối. Trong lúc đợi chiên cá, tôi đi vòng quanh chợ ngắm nghía. Chợt nhìn thấy những gói mè đen mà lòng tôi xao xuyến vô cùng.

Có một lần tôi và mẹ ăn cơm với muối mè đen trong căn phòng mướn chật hẹp. Không hiểu sao lần đó ăn ngon quá nên tôi vẫn nhớ mãi. Chỉ nghĩ đến một kỷ niệm nhỏ nhoi như thế cũng làm tôi không cầm được nước mắt.

Tôi nhớ mẹ quá. Nhớ từng cử chỉ ân cần của mẹ. Nhớ từng nụ cười xinh xắn của mẹ. Nhớ từng tiếng nói ấm áp của mẹ. Nhớ cách sống chậm rãi của mẹ. Nhớ đến những chuỗi ngày được sống bên mẹ. Vậy mà giờ đây mẹ đã vĩnh viễn xa tôi.

An Old Crush

On Saturday, I had a Zoom call with an old friend from elementary school. We discussed business briefly and then we got personal. We brought back so many good old memories. Out of all the female friends I had, she was my closest. I met her through our ESL class when I was in sixth grade and she was in fifth.

Our friendship kicked up a notch when we went to junior high together. We didn’t hang out much but we spent hours and hours on the phone. On heavy snow days when schools closed, I was stuck in the little apartment and bored out of my mind. Our phone conversations kept me alive. She was usually the one who made the call because her parents were very strict. They didn’t want any boy calling their home. There were days I waited by the phone and hoped to hear her voice.

If someone were willing to spend that much time talking to me, even when her parents didn’t allow her to, there must be something special. Then I started to wonder if our connection could move beyond the friend zone. The more I thought about it, I started to develop a crush on her. It was not just any ordinary crush I had in the past up to that point. I fell for her voice and her academic-driven. She was a straight A’s student throughout junior high. Even though I couldn’t catch her level of achievement, I made it to the honor roll. I was proud to have my name listed underneath hers on the school’s bulletin board.

When I finally worked up the courage to confess to her over the phone, she turned me down gently. We remained friends, but the rejection stung. I was too embarrassed to face her. When I moved to high school, we drifted further apart. I started hanging out with the new high school friends. I blended in well with other Vietnamese students in the Oriental Club (an unfortunate name). The Vietnamese boys bonded over cars, girls, and gambling. We started to cut school more regularly.

We met up every morning in the school cafeteria for breakfast. We hated the food they served; therefore, we decided to cut school and raced each other at 90 to 100 miles per hour on the freeway to Chinatown in Philly for dim sum. Then there were days we just cut school and played Tiếng Lên (a four-player card game) for a buck or two at a friend’s house. We chose his house because both of his parents weren’t home and they lived a block from our school.

Needless to say my grades were slipping. I went from A’s and B’s to C’s, D’s, and F’s. My senior year was the worst. I failed AP calculus, chemistry, and social study. Somehow I had enough credits to graduate. I was also fortunate that La Salle University had already accepted me early into my senior year.

In retrospect, my poor mother shed so many tears during my high school years. I am so sorry, mama. I was heading in the wrong direction. I spent more time partying than schooling. Fortunately, two incidents had turned me around. I dated the wrong girl. She cheated on me and broke my heart. One of my close friends, whose house we used to gamble in, died from drowning. We were on the same boat.

In our recent conversation, my friend pointed out that she was disappointed to see the change in me in high school. Somehow we had a few classes together, but we were not connected like we used to in junior high. Maybe my mind was somewhere else.

One incident broke our friendship. The day before our chemistry final exam, we studied together at her house until the wee hours. She explained all the formulas to me, but I kept yawning. I was exhausted and sleepy. I tried my best, but I had no clue what she was talking about. We took the final exam the next day. She aced it and I failed. She felt bad for me, but I expected it.

Several days later, we met up in the Oriental Club. One of my best friends who she also knew from junior high and I were making jokes. I can’t recall the exact context, but I was sarcastically referring her as “con quỷ,” which meant “a witch” and not “a bitch.” The next day, her boyfriend at the time who was also one of my friends in the club confronted me. He told me that I called his girlfriend a bitch because I was jealous that she scored higher than me on the chemistry final exam.

I was shocked. I explained to him that I did not call her “a bitch” and saying that I was jealous of her for doing well on the final exam was absurd. She was doing me a favor to help me get a better test score. I should have thanked her instead of being jealous of her. If there was any jealousy, I should have been jealous of him instead because he won her heart. That seemed to get the message across. We were cool about it.

I wanted to reach out to her to apologize. It was a misunderstanding and I made a bad joke. I shouldn’t have called her “a witch” for whatever reason I could not recall. I was disappointed that she didn’t come to me about it. We could have addressed it directly through our friendship. When she hinted at the incident in our recent conversation, I knew immediately what she was talking about. I explained the misunderstanding and I apologized. I hope we’re on good terms now.

She is happily married with a child and, as I had predicted, very successful. I am also content with my own family. She had confessed that she had a crush on me as well in those junior-high years, but there was a third party involved, which I had no clue until now. Twenty-some years later is a bit too late. I suppose everything happened for a reason. I just hope that we can rekindle our friendship after all.

Mẹ yêu

Hôm nay ngày lễ Mẹ. Tuy không còn thấy được hình bóng của mẹ cũng không nghe được tiếng nói của mẹ nhưng con vẫn cảm nhận được sự hiện diện của mẹ. Tuy mẹ đã ra đi nhưng mẹ luôn luôn ở trong tim con.

Lễ Mẹ năm ngoái con không về thăm mẹ vì lo lắng cho sự an toàn của mẹ. Con đã chúc mừng mẹ qua điện thoại và mẹ cũng thông cảm và hiểu được nỗi âu lo của con. Nhưng không ngờ mẹ vẫn bị con virus sát hại.

Có khóc lóc cũng không mang mẹ trở lại. Có trách móc cũng không cứu mẹ sống lại. Có tiếc nuối cũng không trả mẹ về lại. Thôi thì chấp nhận mẹ đã xa lìa cõi tạm này. Có sống có chết. Còn sống một ngày rồi cũng sẽ chết mai đây.

Hôm thứ năm vừa qua con bị sốt sau khi chích ngừa. Thằng cháu nội Xuân của mẹ hỏi con bị gì thế. Con trả lời rằng con bị bệnh. Nó nói rằng, “Ba bệnh rồi ba sẽ chết.” Sự thơ ngây của nó cho con nhận thức được chết cũng chỉ rất tự nhiên. Nếu như có thể chấp nhận được điều đó thì không còn gì phải lo ngại. Sống chết có số phận.

Hôm nay con đến chùa niệm phật và thắp nén hương cho mẹ, thầy cũng giảng dạy về cái chết. Trong cõi Phật có sống, có chết, và có tái sinh. Xin cầu nguyện cho mẹ được siêu thoát và được tái sinh. Vẫn thương yêu và nhớ đến mẹ suốt cuộc đời này của con.

Fully Vaccinated

I received my second dose of Pfizer on Wednesday afternoon. Other than a sore arm, I felt fine. I went back home to work and then went ice skating in the evening. I wanted to get some practice before my test next Tuesday, but I couldn’t do much. All the turning made me dizzy.

I went to bed early, but then I had a terrible dream. My wife was iced cold. Then she pulled the Bill-and-Melinda shit on me. She wanted to get divorce because she can’t no longer grow together with me. What’s happened to the vowel we took? In case she forget, let me remind her: “Rồi mai đây đi trên đường đời / Đừng buông tay âm thầm tìm về cô đơn.” (Later, on the journey through life / Don’t let go of my hand to seek your quiet solitude.)

I woke up and thank goodness it was just a dream. I took off my CPAP mask and just read and wrote in bed. Around 8 AM, I took my oldest son to school to take the standard test. I went back home to work on a project that required full concentration. I told my other son to take his class on his own.

At 10:30 AM, I had to break away from the project to go to my doctor appointment. My internist wanted to touch base on my sleep study. I went back home, had a quick lunch, then went back to work. Without any email interruptions, I finished the project around 3:30 PM. I sent it to my co-worker to check the content.

I put together a study guide for my son for his test the next day. Instead of taking notes, he and I took photos of all the slides his teacher presented. I went back to all the slides and wrote a single page study guide for him to study.

I was planning on taking the kids to the skatepark after they finished with their school, but my headache was getting worse. Then I started to feel chilly. Then my temperature increased. The vaccine had kicked in. I went to bed to rest while my wife took the kids out for pizza and frozen yogurt.

I am heading to bed early tonight and hopefully the reaction will go away tomorrow.

Mẹ vợ

Trưa Chủ nhật trước khi lái xe từ Lancaster về lại Virginia, chúng tôi ghé lại Wegmans ăn trưa. Mấy cha con bốc những hộp sushi. Thằng út thì chỉ ăn khoai tây chiên. Thấy có khoai lang chiên nên cũng gọi một phần. Thấy chưng bày những lon bia địa phương nên gọi luôn lon bia lúa dâu (strawberry wheat) để nhâm nhi.

Sau khi ăn uống no nê vợ dành lái xe. Lâu ngày khỏi phải làm tài xế tôi cũng muốn được thư giãn một tí. Mấy thằng con, đứa xem Tom & Jerry đứa ngủ trưa. Với đám con và công việc, tuy gặp nhau mỗi giờ nhưng vợ chồng ít có thời gian ngồi lại với nhau để trò chuyện. Được hai tiếng rưỡi ngồi trong xe thì tâm sự vậy.

Vợ chồng ăn ở với nhau lâu ngày tình cảm vẫn tốt là hạnh phúc rồi. Năm ngoái tôi mất đi cả cha lẫn mẹ. Nếu không có vợ và bốn thằng con chắc tôi đã bị rơi vào depression. Tôi ít khi tâm sự nỗi mất mát của mình đến với vợ con vì không muốn họ phải buồn lây. Nhưng chiều hôm đó tôi đã tâm sự với vợ về mẹ. Tôi vẫn đau buồn vì mẹ ra đi quá nhanh từ lúc phát hiện ra bệnh. Vì COVID nên mẹ con phải bị cách ly. Gặp mẹ lần cuối chỉ được vài phút. Tôi đã cố gắng không khóc để mẹ khỏi đau buồn nhưng giọt nước mắt của mẹ đã khiến tôi nhói đau cho đến ngày hôm nay.

Tôi tâm sự với vợ mục đích muốn nhắc nhở về mẹ vợ. Chúng tôi rất may mắn được có mẹ vợ sống chung một nhà. Bố vợ mất cũng đã lâu. Có mấy thằng cháu nên bà cũng đỡ đau buồn. Tám thằng cháu trai, thằng nào cũng yêu quý bà. Mười mấy năm ở chung, tôi luôn trân trọng mẹ. Nhưng giờ đây tôi càng quý mến mẹ hơn vì mẹ là bậc cha mẹ và bậc ông bà duy nhất còn lại của chúng tôi. Tuy sức khỏe mẹ vẫn tốt nhưng vài năm gần đây mẹ đã yếu đi. Mẹ đã có tuổi. Thời gian trôi qua rất nhanh và không thể đoán trước được ngày mai sẽ ra sau.

Giờ phút nào còn có mẹ thì phải nắm lấy hạnh phúc đó. Tôi và mẹ có cái duyên mới được chung sống. Tôi tin vào duyên số vì không phải muốn là được. Có một lần khá lâu, vợ có tâm sự với tôi. Xem tình hình mẹ ở với gia đình mình là thích hợp nhất. Tôi đồng ý và mẹ muốn ở đến lúc nào cũng được cả. Tôi chỉ hy vọng mẹ bỏ qua những thiếu sót và sai lầm của tôi.

Tuy mẹ vợ sống chung với con rể không khó bằng mẹ chồng và con dâu nhưng cũng không dễ dàng. Tôi đã từng sống và chứng kiến sự mâu thuẫn giữa mẹ vợ và con rể và cái kết là vợ chồng tan rã. Tôi và mẹ vợ chưa từng có mâu thuẫn với nhau chắc là vì mẹ dễ dãi và không chấp nhất.

Tôi biết bản thân mình không phải là người dễ chịu hoặc dễ ôn hòa. Tôi đã từng phát ngôn những lời nặng nề đến họ hàng vì nóng nảy nhất thời hoặc thiếu suy nghĩ. Hối hận cũng có vài lần nhưng ai vẫn trách móc thì đành chịu. Tôi chỉ thay đổi được những gì mình chưa làm. Cuộc đời này quá ngắn ngủi. Tôi không thể thể nào thay đổi quá khứ. Chỉ có thể thay đổi hiện tại và tương lai.

Thăm mẹ

Thứ bảy đưa vợ con về Lancaster thăm mẹ. Trước khi lên đường, tôi ghé qua khu Eden mua những loại xôi mẹ thích như xôi vò, xôi sầu riêng, xôi mặn. Bây giờ mẹ không còn thưởng thức nữa.

Đến nhà chị, phòng mẹ vẫn thế. Chiếc xe chữ “U” mẹ dùng lúc trước và những lọ thuốc của mẹ vẫn còn đấy. Chiếc ghế mẹ thường ngồi ăn cùng với cái iPad mẹ thường xem vẫn còn đó. Mấy đứa cháu buồn vì không còn hình bóng của bà nội.

Đến nơi mẹ an nghỉ. Mộ của mẹ cỏ vẫn chưa mọc. Đất vẫn còn nâu. Mộ bia vẫn chưa hoàn tất. Bình hoa vẫn chưa có. Tôi mua những chậu hoa trồng xuống trước mộ của mẹ. Thắp nén hương tưởng nhớ đến mẹ. Người mẹ và người bà yêu dấu của chúng con đã nằm xuống và đã yên nghỉ.

Chiều đến nhà chị cả tụ họp. Đám nhỏ cùng chơi với nhau rất thân thiện. Mấy chị em ăn uống và trò chuyện nhắc lại những kỷ niệm xưa về mẹ. Cho dù phải chấp nhận sự ra đi của mẹ, chúng con vẫn tha thiết nhớ về mẹ. Hình bóng của mẹ vẫn luôn luôn trong tim của chúng con.

43

I am 43 today. For my birthday, I gifted myself a DreamStation 2, which is a PlayStation for grown men with sleep apnea. Yes, I have been diagnosed with a mild case of apnea. I started using the CPAP machine last night and it didn’t feel so bad. The mask covered both my nose and mouth. It forced my mouth closed; therefore, I was not snoring. At least I thought I didn’t. I breathed mostly through my nose, which is the proper way to breathe.

42 was the most horrendous year of my life. In addition to the pandemic, I have lost both of my parents a month apart. I still haven’t recovered from the shock, the depression, and the grief, but my life needs to go on. I still have four kids to raise. I still have my wife and my mother-in-law. I still have my brothers and sisters. I still have my life ahead.

My professional career is settled. I still work with wonderful, caring, talented colleagues. Outside of my full-time job, I still get to do what I love such as blogging, typesetting, and building websites.

My health seems to be fine thus far. I am hoping to stay healthy as I get older. I still enjoy ice skating with the kids. I also challenge myself with ice-skating lessons. The kids seem to lose interest in rollerblading, but I still enjoy skating at my own pace. I don’t need to go to a rink to rollerblade. The skateparks are always free and I can always rollerblade on bike trails.

As far as life in general, things seem to be getting back to normal. I had my first dose of COVID-19 vaccine. I am getting my next one in two weeks. My wife and I are getting along well for the most part. We don’t have much choice since we have four kids to look after.

As far as personal development, I am staying away from controversies. I am focusing on myself and my family. I don’t need to compare or compete with others. I live my life accordingly and do my best for my kids without spoiling them.

At 43, I don’t wish for much. I am just taking off work on my birthday to relax a bit and to hang out with my kids, and maybe some private moments with my wife. That’s enough celebration for me.

As a tradition, I deactivated my Facebook a few days prior to my birthday and will see how long that will last. I shared too much on that platform, and yet my friend list have been shrinking. My Trump-loving friends and relatives had unfriended me. I tried to save those relationships, but those ships had sailed a long time ago. I am a bit sad, but nothing much I can do. Life goes on the way it does. It’s not the end of the world. The older I get, the less I give a damn. I am just trying to take things easy.

Word of the Day