The Nightmares

Last night, I dreamed of attending my cousin’s funeral in Vietnam. I was not sure what exactly the cause of his death. He had family members surrounded him and prayed for him. After the monks chanted for him, they cremated him right in front of us while he was taking his last breath. It was barbaric and disturbing.

Then it was my uncle who had terminal cancer. We went through the same ritual, but I protested the cremation process while he was still breathing. Then he turned into some kind of a lighting bug straight out of James Cameron’s Avatar. His wife and kids blamed me for not letting him reincarnated into a human being. I told them I can zap the damn bug so he could be reincarnated.

The dream was so fucked up that I woke up with a chill. How did I have this dream? I didn’t take any psychedelic drugs. All I had was a can of Grapefruit Smash, which contained one-and-a-half shot of vodka and seltzer water. Fortunately, I only get these kind of dreams once in a while. If I keep getting dreams like these regularly, I might as well not sleeping at all.

When I was about five or six, I had another weird dream that stays with me until this day. I was in a playroom full of kids. There were kids sliding down the slides. There were kids crawling around the floor. There were kids on the walkers. We are all just having a great time then the adults came in chopping off the kids’ heads. One particular kid on the walker had a neck like rubber. The adult tried to chop his head, but the ax just bounced right off. I still can’t get that image out of my head even today.

In retrospect, I wonder if it has a long-lasting effect on me. Whenever I see a surgery I would get blacked out. When a doctor cut my wife’s stomach opened to take out Vương, I got blacked out and hit my head on the ground. They had to take me to the ER room to had my head checked out.

Nhà cao cửa rộng

Mấy hôm trước thằng cháu gửi cho tôi xem hình căn nhà vợ chồng nó muốn mua. Nhà có bốn phòng, hai phòng tắm, và mảnh đất xung quanh nhà rất rộng. Tụi nó trả giá thêm 50 ngàn đô để mua vì vợ nó thích căn nhà đó quá. Nhà tuy đẹp và sang trọng nhưng gia đình chỉ có hai vợ chồng và một đứa con, mua chi cho lớn. Dĩ nhiên đó là quyền tự do của tụi nó, tôi không có ý kiến. Riêng cá nhân tôi thì quá sợ duy trì nhà lớn. Nhà càng lớn dọn dẹp càng nhiều. Tôi thà để dành thời gian đi chơi với con cái hoặc bạn bè.

Lúc trước mỗi khi đến nhà những người bạn, tôi có phần ganh tị vì ai cũng có nhà cao to và sang trọng. Nhưng giờ đây dường như ai cũng mua nhà cao cửa rộng cả. Chẳng lẽ để khoe khoang? Có người ở nhà rộng quá không dám mở máy lạnh mùa hè hoặc máy sưởi ấm vào mùa đông vì tốn tiền điện. Vợ chồng con cái rút vào trong phòng dùng máy lạnh hoặc máy sưởi ấm nhỏ đỡ tốn tiền hơn.

Giờ đây nhà lớn và xe xịn đối với tôi không có nghĩa lý gì cả. Ai ở nhà to chạy xe đắt tiền cũng thay kệ. Tôi không đua đòi về vật chất. Tôi rất muốn bỏ không cần đến xe nữa. Không những chỉ tốn tiền xăng mà còn tốt rất nhiều tiền để sửa chữa và duy trì. Sau này khi các con tôi lớn và không còn ở chung nhà nữa, tôi muốn ở căn nhà nhỏ hơn và thậm chí sẽ không dùng đến xe nữa. Đó là ước muốn của tôi. Tôi muốn cuộc sống đơn giản và không bị căng thẳng bởi vất chất nữa.

An

Chiều hôm đó tôi và Tùng đến nhà An ôn bài cho kỳ thi cuối năm của môn hóa học. Ba đứa chúng tôi cùng chung lớp hóa học tuy tôi và Tùng học lớp 10 còn An học lớp 9. Dĩ nhiên An học giỏi hơn chúng tôi. Cả năm học môn hóa học dường như tôi không vô đầu được gì cả.

Ba đứa bạn cùng ôn bài đến 10 giờ tối Tùng ra về. Tôi vừa mệt vừa buồn ngủ nhưng cũng ráng ở lại học vì An rất tận tâm giải thích cho tôi từng câu một. Hơn nữa tôi muốn được chút thời gian bên An vì hai đứa bạn từ trường tiểu học ít có cơ hội gặp mặt nhau. Đêm đó dường như tình bạn của hai đứa được gắn bó hơn. Tôi ra về cũng rất khuya chắc một hai giờ sáng nhưng đầu óc vẫn trống rỗng. Ngày hôm sau lên lớp thi. Như dự đoán, An đậu điểm “A” còn tôi bị “D”. Tuy hơi buồn nhưng điểm cuối năm của tôi vẫn được “C”, đủ để lên lớp. Dĩ nhiên tôi mừng cho An vì bạn ấy rất xứng đáng.

Vài ngày hoặc một tuần sau, chúng tôi gặp nhau ở lớp thầy Hoàng, nơi tụ họp của đám sinh viên Việt. Tôi không nhớ rõ tôi và Luân đang đùa giỡn điều gì nhưng chúng tôi thường gọi nhau “thằng đĩ này” hoặc “con quỷ kia”. Lúc đó có An, tôi vô tình đùa nên đã gọi An là “con quỷ”. An nổi giận bỏ đi.

Hôm sau Bình chận đường tôi và cảnh cáo tôi vì tôi đã gọi bạn gái của mình là “bitch”. Bình cho biết vì tôi ganh tị với An khi An thi đậu còn tôi thi rớt. Tôi với Bình không thân thiết nhưng tôi kính nể bạn. Bình trông hiền lành và rất tốt với An. Bình rất xứng đáng làm bạn trai của An. Tôi rất ngạc nhiên về những gì Bình đã nói với tôi nhưng nhắn lời xin lỗi vì đã gọi An là “con quỷ”. Tôi giải thích với Bình tôi không hề gọi An là “bitch” vì “con quỷ” dịch là “devil” chứ không phải “bitch”. Nói tôi ganh tị với An về bài thi thì quá buồn cười. Nếu có ganh tị thì tôi ganh tị với Bình thì đúng hơn vì Bình chiếm được trái tim của An.

Tôi không biết Bình có chuyển lời của tôi lại với An không. Tôi định chính mình đến xin lỗi và giải thích với An những điều hiểu lầm nhưng chưa có cơ hội. Vậy mà hai mươi mấy năm đã trôi qua và chúng tôi đã mất liên lạc. Hai năm gần đây, nhờ Facebook mà tôi và An kết nối lại tình bạn xưa. An mướn tôi thiết kế lại trang nhà cho văn phòng kính của mình. Giờ đây An đã trở thành bác sĩ mắt thành công.

Đáng lẽ ra chúng tôi bàn chuyện công nhưng lại quay sang chuyện tư và những chuyện trong quá khứ. An vẫn còn giận tôi về hai chữ “con quỷ” thời xa xôi đó. Cuối cùng tôi cũng được giả thích trực tiếp với An và xin lỗi An về việc đó. Hy vọng uất ức mấy mươi năm qua được giải thoát.

An nói đúng một phần về thời gian lên trung học tôi đã ham chơi hơn học và đã vô tình đánh mất đi tình bạn thân thiết từ thuở nhỏ. Tôi không phải là kẻ “có mới nới cũ”. Lúc đó An đã có Bình cho nên tôi cũng e ngại không dám tiếp xúc với An nhiều. Cái sai lầm trong sự suy nghĩ của tôi là bạn trai quan trọng hơn bạn bè. Nếu như tôi có thể tách rời ra được giữa hai tình bạn đó thì tôi đã không mất đi tình bạn bè.

Dù sao đi nữa những chuyện cũ cũng đã nằm trong quá khứ. Có hối hận cũng không quay ngược thời gian trở lại. Giờ thì hãy sống cho hiện tại và tương lai. Hy vọng bạn cũ mấy mươi năm có cơ hội tái ngộ.

Sẻ chia với mẹ

Những ai còn có mẹ hãy dành thời gian với mẹ của mình. Đừng lãng phí đi cơ hội vì ngày mai không biết có còn được thấy mặt mẹ mình nữa không.

Tuy đau lòng nhưng không có đường chọn lựa. Một ngày nào đó mẹ chúng ta cũng phải rời xa cõi tạm này. Lúc mẹ còn sống tôi không thể nào tưởng tượng được một ngày không còn mẹ. Tôi không biết mình có thể chấp nhận được hay không. Điều tôi không thể nào ngờ được sự ra đi của mẹ vô cùng đớn đau. Trong những giây phút tuyệt vọng nhất, tôi xin ơn trên cho tôi được đi thế bà. Chắc tôi không có niềm tin nên không Chúa hay Phật nào lắng nghe lời cầu nguyện của tôi.

Nghĩ lại nếu tôi là người ra đi, mẹ sẽ đau khổ gấp trăm ngàn lần. Con mất mẹ tuy đau đớn nhưng chắc chắn không thể nào so sánh bằng mẹ mất con. Tuy tim nhức nhối và những giọt lệ tuôn rơi mỗi khi nhớ đến mẹ, tôi tạ ơn trên đã giữ tôi lại trên cõi tạm này. Ngược lại, tôi không biết mẹ sẽ sống ra sau nếu mất đi thằng con cưng này. Người ở lại lúc nào cũng đau khổ hơn người ra đi.

Mẹ đã khổ đau suốt một đời vì con. Thôi thì cái đớn đau cuối cùng để con được sẻ chia với mẹ. Hôm nay ngày lễ mẹ. Con luôn ghi nhớ công ơn của mẹ.

Only My Blog Matters

I am once again at odds with social media networks. Thank goodness I haven’t even tried Instagram, TicTok, and new social media platforms. I am still on old school platforms. I use Twitter primarily for web development and Vietnamese typography. Twitter seems to work out OK, but it has been taken over by the richest motherfucker in the world. I am not sure how it would change. Although I had been on LinkedIn for a while, I only started to post a few months ago to promote my professional work. I don’t see anything in return. I haven’t landed any career-changing or freelancing opportunities.

I use YouTube to post videos of my kids and I skiing and skating. I just wanted a place to post my videos. I don’t interact much with YouTube, but I do use it quite a bit for all sorts of DIY activities including skating, skiing, and home-improvement.

Facebook is the one that I am disillusioned with. I post photos and videos of our family activities. I am not sure if they come across as showing off or just to let family and close friends see what we’re up to. It made more sense when mother was still alive so she could see her grandchildren. After she passed away, I deleted every post, photo, and video. Then I started posting again. Now I am beginning to wonder what the fuck is the point.

I am not going to deactivate my social media accounts, but I want to return to my blog. My blog is where I can be true to myself. It is liberating to just be able to put down my thoughts without having to check in with anyone. I can write 100 words or 1,000 words on my blog. I can decide how my blog looks and feels. Posting the big hero text alone on my homepage is just so satisfying. The grid layout and the typography are the fun part of improving my blog. My blog feels most personal to me. I have no problem shutting down all my social networks, as long as I still have my blog.

The Pain Has Subsided

The pain in my ass has significantly subsided. I no longer feel the sharp stab every time I get up or sit down. The downside is that the swell is still there as if I have grown a third ball right next to my asshole. I am hoping that the swell will also subside on its own. Right now I don’t mind if it doesn’t cause any issues. As long as I can still skate and rollerblade, I am fine with taking the time for it to flattened.

I am still contemplating on contacting my physician to get an expert examination, but I think I have a pilonidal cyst, which caused by ingrown hair. I didn’t realize that ingrown hair can cause such a huge problem. Now I have the reason and motivation to shave my hairy ass. I would love to pull out my ingrown hair too, but I can’t do it myself.

It seems like the older you get, the more strange issues you encounter. I have never experience any pain in the ass in my life until the last two weeks. I finally understand the true meaning behind “pain in the ass.” It is irritating as fuck so just don’t be a pain in the ass.

Pain-in-the-Ass Weekend

I spent a chunk of my time over the weekend taking selfie of my own ass. Is that a sign of becoming a narcissist? The pain in my ass got worse in the past three days. Every time I stood up, I felt a sharp stab to my buttock. Nevertheless, I was still able to rollerblade with a minimal pain as long as I bent my knees and not my butt.

On Saturday, the bump had started to swell and the pain was excruciating. I couldn’t sleep much. Last night was the same deal so I stayed up googling. The closest symptom I could diagnose is a pilonidal cyst. The treatment is to drain the pus or surgical removal. As a keloid former, I don’t want neither, particularly surgery. I don’t want to have keloid on my ass.

I planned on calling my physician this morning to get an expert examination and to see what I should do. The pain, however, reduced since I started taking Aleve on Sunday afternoon and evening. Should I waited out for it to seal on my own or should I consult my doctor? I am going to wait for a few more days hoping it will pop on its own.

Người anh lớn

Tuy tôi và anh ít trò chuyện với nhau, tôi vẫn luôn kính trọng anh. Tôi không biết cái nhìn của anh về tôi ra sao, nhưng tôi vẫn xem anh như người anh lớn. Anh luôn đặc gia đình trước cả bản thân mình.

Là một người con trai, anh chăm sóc cho mẹ già rất chu đáo và lo lắng mọi điều cho bà. Nụ cười trên môi của mẹ anh chứng toả được lòng hiếu thảo của anh dành cho mẹ. Tôi hâm mộ việc làm này của anh.

Là một người cha, anh luôn yêu thương và chiều chuộng con cái. Anh cho con cái hết tất cả những gì anh có thể cho. Thậm chí anh luôn ăn đồ thừa của con mỗi khi chúng nó không chịu ăn nữa. Đáng tiếc rằng, tụi nó đã trở thành thói quen vì có người sẵn sàng ăn đồ thừa mà khỏi cần vứt thùng rác.

Là người chồng, anh luôn yêu vợ, chiều vợ, và làm mọi thứ cho vợ. Từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, vợ sai gì anh làm nấy vậy mà vẫn luôn bị cằn nhằn. Tôi cũng chướng mắt lắm nhưng chuyện gia đình anh tôi không thể xía vào. Đèn nhà ai nấy sáng.

Anh là một người kính đáo nên tôi cũng không dám tâm sự gì nhiều. Chúng ta quen biết nhau cũng chỉ bất đắc dĩ. Tôi nghĩ anh cũng sẽ không thân thiết gì với tôi nếu chúng ta không cùng chung một hoàn cảnh. Dù duyên hay ép buộc, tôi vẫn luôn quý mến anh như người anh cả.

Làm dâu

Hồi Tết Việt Nam vừa qua, tôi được một người bạn mời đi đám giỗ. Lâu ngày được ngồi nhậu với mấy đồng hương cũng vui. Ba của bạn cũng ngồi cùng bàn nhâm nhi ly rượu whiskey và nói chuyện vui vẻ. Còn bác gái và con dâu loay hoay trong bếp. Vợ anh niềm nở và cũng đùa giỡn với bạn bè trên bàn nhậu.

Tôi quen biết vợ chồng anh cũng đã ba năm qua hướng đạo nhưng không thân lắm. Tôi e ngại làm phiền tuy anh rất nhiệt tình. Anh là trưởng tụi nhỏ trong hướng đạo. Tôi thì chỉ đưa con đến rồi ngồi chờ tụi nó sinh hoạt. Rảnh rỗi tôi ngồi đọc sách hoặc đi rollerblading vòng quanh sân trường. Thỉnh thoảng cũng trò chuyện với phụ huynh khác.

Hai tuần trước tôi ngồi nói chuyện với chị. Tôi nhắc lại lần đó đến nhà anh chị ăn giỗ. Tôi khen chồng chị may mắn vì ở Mỹ mà vẫn có được cô con dâu ở chung với ông bà già chồng. Tôi chợt miệng nói, “Thấy hai bác vui vẻ nên chắc không có khó lắm”. Chị nhìn tôi với cặp mắt kinh ngạc và trả lời, “Cái cục lơ của em nó qua khỏi đầu rồi”. Tâm sự một chút chị rơm rớm nước mắt kể chị đã từng bị depressed.

Thì ra thấy vậy chứ không phải vậy. Tôi đã vô tình chạm đến nỗi đau của chị nên cũng thấy áy náy.

44

Forty-four years already. Time is moving fast, but life is great. I can’t complain. My wife and I are tighter than before. I still enjoy spending time with my kids. My career is stable for the moment. My health is still decent. I am more active now with skiing and skating. I still read voraciously. I still blog like words just roll off my fingers.

I am still a deeply flawed human being. I have my share of obsessions and even addictions. I am working toward being positive and optimistic. I need to let go of my worries. I want to have more compassion and empathy. I want to be less selfish and more self-control. I want to be more social and to reach out more to friends.

Life is too damn short. I need to treasure every moment of it. I want to live my life without regrets and without looking back to the past. Whatever mistakes I had made in the past, I cannot go back to change them. I can only move forward. I can’t bring my parents back. I can only care for my family and the people who care for me. I can only tend to matters within my control. Nothing else matters.