Tình nghĩa

Tuy sống xa ba và gia đình bên nội hơn ba mươi năm, tôi luôn kính trọng sự đoàn kết giữa thế hệ cô chú bác và anh chị em. Từ lớn đến nhỏ, mọi người đùm bọc lẫn nhau. Vì ở xa thật xa nên tôi không có cơ hội sống cùng đại gia đình nhưng tôi vẫn ghi nhớ tình cảm tất cả đã dành cho tôi từ lúc còn bé. Sau này mỗi lần về lại Việt Nam tình cảm mọi người đối với tôi vẫn sâu đậm tuy xa cách mấy mươi năm. Dù thời gian có dài và đường xa vạn dặm, tình cảm đại gia đình vẫn không nhạt phai.

Hôm qua trò chuyện với người anh bà con, tôi rất vui. Tuy không nói nhiều nhưng anh em hiểu sự chân thật, thẳng thắn, và cảm thông dành cho nhau. Anh là người anh lớn tôi tin tưởng và quý mến. Thậm chí nếu cần anh sẽ sẵn sàng giúp đỡ tôi. Và ngược lại tôi cũng thế. Không biết bao giờ anh em mình sẽ có dịp ngồi lại cùng chung một bàn nhậu. Thôi thì xin chúc mừng anh và gia đình trong những bước sắp tới.

Ở đời là thế, dù người thân ở xa bao nhiêu nhưng tôn trọng và nghĩ cho nhau vẫn luôn dễ dàng đối xử với nhau. Ngược lại, dù có ở cạnh nhau mà không nghĩ đến nhau thì cách cư xử cũng khó khăn, ngại ngùng, và ngượng nghịu. Dĩ nhiên luôn chỉ nghĩ cho chính mình thì cuộc sống sẽ dễ dàng và thoải mái nhưng sống trong đời sống cần có tình nghĩa nhất là đối với người thân trong gia đình.

Có một dòng sông

Cuộc đời con người giống như một dòng sông trôi chảy không bao giờ dừng lại. Vì thế mỗi chặng đường đã trôi qua không thể nào ngăn chặn lại được. Những gì của quá khứ giờ đây cũng chỉ còn lại trong ký ức.

Tôi vẫn yêu quý tuổi thơ của mình dù biết rằng nó đã không còn tồn tại. Nếu như không xa quê hương lúc tuổi thơ đang lên cao vút, không biết tôi có còn nhớ nhung đến thế không? Sau ba mươi năm trở về căn nhà của tuổi thơ giờ đã không còn nữa và phố xá xưa giờ cũng đã thay đổi. Nhưng trong đầu óc của tôi, từng chi tiết vẫn y như cũ. Cũng may là còn có một số láng giềng vẫn còn nhớ đến tôi và những kỷ niệm xa xưa.

Thời gian trôi qua vun vút. Tôi tiếc nuối những tình bạn tôi đã vô tình đánh mất. Từ tiểu học, tôi có một nhóm bạn khá thân nhưng rồi sau trung học đường ai nấy đi. Xa mặt cách lòng. Tình bạn tàn phai theo ngày tháng. Giờ gặp nhau trên Facebook không nói không nụ cười. Chút tình dường như hiu hắt bay.

Rồi có những mối tình đã không giữ được. Từng người tình bỏ tôi đi như những dòng sông nhỏ. Rồi sông cứ trôi và tôi vẫn lạc lối. Nếu có thể quay lại, tôi sẽ sửa đổi lại những lỗi lầm xưa nhưng dòng sông không bao giờ chảy ngược. Thôi thì cảm ơn họ đã cho tôi những kinh nghiệm làm sao đừng phá vỡ những hạnh phúc đang có trong tầm tay. Có mất mát mới biết quý trọng tình cảm người khác trao cho mình. Có thất tình mới biết yêu quý tình. Có đau mới biết mở rộng con tim. Từ đó tôi thề sẽ nắm vững tình yêu và sẽ không bao giờ buông tay âm thầm tìm về cô đơn.

Thôi thì đời hãy cứ trôi. I just go with the flow.

Liên Đoàn Hùng Vương

Đạo và Đán tham gia liên đoàn Hùng Vương đã được bốn tuần. Mỗi chiều thứ sáu tôi có nhiệm vụ đưa rước bọn nó đến họp mặt từ 6:30 chiều đến 8:30. Lần đầu hai đứa nhút nhát không chịu sinh hoạt. Nhưng rồi thấy bọn con nít được chơi những trò chơi vui nên cũng nhảy vào. Lần thứ nhì thì chỉ còn thằng Đán rụt rè không muốn vào. Đến lần thứ ba thì không còn xa lạ gì nữa.

Riêng tôi trong thời gian chờ đợi chỉ muốn hai tiếng đồng hồ yên tĩnh để đọc sách sau một ngày làm việc. Tôi cũng chẳng hứng thú xã giao nhưng vì là người mới nên tôi cũng cố gắng chào hỏi những phụ huynh khác. Đại khái là hỏi han về liên đoàn và về con cái của họ. Rất vui là phụ huynh nào cũng niềm nở và dễ thương. Họ chia sẻ kinh nghiệm của họ và khuyến khích tôi chịu khó cho tụi nó tham gia.

Chỉ gặp nhau bốn lần thứ sáu và một lần picnic nhưng tôi có được cái cảm giác rất gần gũi. Đây là những bậc cha mẹ rất thương con cái và sẵn sàng làm mọi chuyện cho con. Có cha mẹ phải lái xe hơn cả tiếng đồng hồ mỗi chiều thứ Sáu để đưa con đến tham gia. Tuy có thể tham gia vào liên đoàn Mỹ gần nhà nhưng họ muốn mấy đứa nhỏ có thêm bạn bè Việt và hiểu biết thêm về nguồn gốc Việt Nam.

Trong lúc đám nhỏ sinh hoạt thì cha mẹ cùng bàn bạc với nhau về những lần đi cắm trại sắp tới trong liên đoàn, tương lai con cái, công ăn việc làm, dạy tiếng Việt cho bọn nhỏ, và những món ăn nhậu. Nghe nói có ăn nhậu là tôi kết rồi. Tuy mới gia nhập nhưng tôi nhận thấy được sự đoàn kết của cha mẹ Việt Nam với nhau. Lúc đi picnic ngày chủ nhật tuần vừa rồi phụ huynh có bàn với nhau về một cuộc họp mặt dành riêng cho cha mẹ để có cơ hội quen biết nhau.

Lúc đầu tôi cũng ngại tham gia liên đoàn nhưng mẹ bọn nhỏ bắt mấy cha con đi tôi phải theo lệnh mà thực hành nhưng giờ đây tôi thấy cũng tốt. Thứ nhất là cho bọn nhỏ rèn luyện kỷ luật, nề nếp, và kỹ năng lãnh đạo. Thứ nhì là sự đoàn kết giữa mẹ cha. Hy vọng rằng qua con cái cha mẹ cũng trở thành bạn bè để giúp đỡ lẫn nhau dạy dỗ con cái nên người để sau này bọn chúng góp sức cho xã hội. Làm cha làm mẹ nuôi con mình được như vậy là mãn nguyện rồi.

Eight Years at the Law School

When accepting the offer from George Mason University, I thought I would only stay for a year or two. Eight years later, I am still with the Law School. It has been a long, challenging, rewarding journey for both my professional career and personal life.

I joined the Law School after leaving a stressful job. At first, I hesitated to take on a new role as Web Services Developer, which included server administration as part of the job. I didn’t know anything about Linux. I had never used the command line. I never heard of the content management system called MODX. I spent my first week googling how to set up RSA and SSH to access the servers. I read online documentation just to add my own admin account in MODX. It was a huge hurdle to get through in the first six months. I almost quit.

While the technical challenges stressed me out, the people I worked with were awesome, especially my kind, understanding supervisor. I simply could not let her down. She gave me the support and the flexibility I needed to balance my work and life. It is extremely important to me to have the flexible schedule because I young kids. I cannot put all the burden on my wife. Getting them to daycare and school in the morning is a challenge. Taking days off when they got sick is a must. Chaperoning them to field trips is part of being a parent. In eight years, my boss never expressed any negative vibe when I requested time off, came to work a bit late, or left a bit early. To reciprocate her generosity, I never hesitated to work on weekends or late-hours when I had to.

What has been so great about this job is the trust she placed in me. Without micro-management, I thrived on my own. She didn’t have to tell me what needed to be done. I took on projects that needed attention and look for projects that would benefit the school. In the past eight years, I expanded from three sites to thirty sites. In addition to MODX, I implemented WordPress Multisites to offer anyone in the Law School a web presence and still manageable. Even though my responsibilities were strictly web services, I offered graphic design solutions and created a unified brand for the school. It saved the school tons of money from hiring outside design agencies.

Several years ago, I was promoted to Director of Design and Web Services. In the new role, I am supervising a junior web developer to help me out with daily requests and web support for the thirty sites we’re maintaining. I am giving him the flexible and the trust that my boss has given me. At the moment, everything seems to go well.

I don’t know what the future will be like as we’re the process of hiring a new President for the University and a new Dean for the Law School. I am not sure how the new changes will have an effect on me. I do not want to think too much about things that I cannot control. I do hope that my supervisor won’t be retiring anytime soon. That will change everything.

My Sweet Lady

I drink every evening to calm myself. Life is getting way too hectic and I simply can’t keep up anymore. It is depressing, but I can’t let myself falling into depression. I have responsibilities and dependencies. Even when things get tough, I know I will be fine because I have someone by my side.

She is the superglue that holds our family together. In addition to her demanding job, she makes sure we have food, happiness, and love. She takes great care of our kids, her mom, a family member, and me. From vacation spots to the kids’ academics and activities, she does all the planning and the registering. I just follow her lead.

I would love to brag about my manhood, but I know my mentality is nowhere as strong as her. After Đạo and Đán, I could not wake up in the middle of the night with Xuân and then Vương. She took up the daunting task of nursing them and soothing them back to sleep. I asked her, “How do you do it?” She often responded with the Nike’s slogan: “Just do it.” I asked her if she ever felt depressed and she replied, “I don’t have time to think about it.”

She is much kinder than me. Sometimes her kindness makes me feel like an asshole. She must have inherited it from her mom who is one of the kindest women I have known. She is also a confident woman. She either has no jealous bone in her or she understands that no other woman would want this piece of shit. With my social awkwardness, I often sit back, drink, and behave. Then again, no need to shop around because I have the good stuff at home. Throughout our marriage, I treasure the trust between us the most. I would never do anything to break that trust.

I am very fortunate to have her in my life. I know I haven’t told her how much I appreciated her. Only alcohol could get these feelings and words out of me. I am not an alcoholic. I know my limit.

Học tiếng Việt

Tôi muốn mấy đứa con học tiếng Việt nhưng không muốn ép buộc bọn nó. Hy vọng rằng sau này nó muốn tìm hiểu thêm về ngôn ngữ của cha mẹ và ông bà nó thì tụi nó tự học lấy.

Tôi xa quê hương sau khi học lớp năm. Đến Mỹ tôi phải gác lại tiếng mẹ đẻ của mình để tập trung học tiếng của xứ người. Sau mấy chục năm không đọc và không viết, tiếng Việt trong tôi mất dần. Vài năm gần đây tôi cố gắng rèn luyện lại tiếng Việt. Tôi bắt đầu viết tiếng Việt trên blog của mình. Vì là trang blog cá nhân nên tôi muốn viết gì thì viết. Văn chương quê mùa cũng không sao. Nghĩ gì viết nấy. Chính tả lúc đầu đầy lỗi. Giờ thì chữ nào không chắc chắn nhờ đến Google. Trên iPhone tôi dùng bàn phím LabanKey để gõ chữ Việt. Nhờ công dụng gợi ý chữ để gõ nhanh hơn và ít lỗi chính tả.

Ngoài việc viết, tôi cố tìm sách tiếng Việt để trau dồi thêm. May mắn là những thư viện công cộng ở thành phố tôi đang sinh sống có vài kệ sách dành riêng cho tiếng Việt vì cộng đồng người Việt ở đây khá đông. Đồng thời tôi cũng thường xuyên nghe nhạc Việt nhất là những tác phẩm của Trịnh Công Sơn. Tuy đã nghe nhạc của ông rất nhiều nhưng mỗi lần chăm chú lắng nghe tôi lại nhận ra những câu thơ thú vị. Ví dụ như gần đây tôi chợt nhận thức và hiểu được câu: “Em đi về cầu mưa ướt áo / Đường phượng bay mù không lối vào / Hàng cây lá xanh gần với nhau.” Cho dù đã nhiều lần nghe bài “Mưa hồng.”

Đó là cách tự học tiếng Việt của tôi. Ngoài tiếng Việt, tôi càng yêu cả chữ Việt. Khi làm bài luận án để lấy bằng thạc sĩ về thiết kế đồ hoạ, tôi chọn ngay đề tài nghệ thuật chữ Việt. Mục đích của tôi là giúp những nhà thiết kế chữ ngoại quốc tạo ra những phông chữ rõ và dễ đọc cho chữ Việt. Sau khi phát hành sách luận án của mình trên mạng, tôi đã được đón nhận nồng nhiệt vào cộng đồng thiết kế chữ và được cơ hội giúp đỡ cách nhà thiết chữ vòng quanh thế giới để đem đến chữ Việt cho chúng ta. Mục tiêu kế tiếp của tôi là khuyến khích người Việt thiết kế chữ Việt.

Tình người

Hôm nay coi như đã hoàn tất được một trong những lời hứa đã khiến tôi phải căng thẳng mấy tháng vừa qua. Một mình tôi thì không sao cả. Chỉ sợ liên quan đến vợ và con cái nên nhiều khi cũng khó thực hiện. Trách nhiệm của tôi không chỉ một mình mà còn cả gia đình. Nhưng dù sao thì mọi chuyện cũng suôn sẻ và tốt đẹp. Tôi hy vọng mọi việc rồi cũng như thế.

Trong đời sống tôi luôn đặt nặng tình người và nhất là người trong gia đình. Cho dù không ruột thịt tôi cũng xem như người nhà. Giúp đỡ được gì tôi chẳng những không ngần ngại mà còn sẵn sàng. Tôi không cần họ phải trả ơn gì cả nhưng thật thất vọng khi họ đối xử với tôi như người xa lạ. Thôi cũng không sao cả. Người ta không xem mình như người thân mình vẫn giữ lời hứa và làm trọn vẹn tình nghĩa của mình cho dù phải ngượng nghịu và không thoải mái. Những lúc khó chịu tôi chỉ nhớ đến lời dặn dò của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi. Để gió cuốn đi.”

Chuyện thiên hạ

Hôm qua thấy cặp vợ chồng già đầu bạc trắng người Á Đông (chắc là Hàn Quốc) tay trong tay đi ra thư viện. Đến lề đường ông nhẹ nhàng nếu lấy bà quan sát xung quanh coi có xem không rồi mới dìu bà đi tiếp. Đến xe, ông ân cần mở cửa cho bà vào. Seatbelt cho bà cẩn thận, đóng cửa, rồi mới quay về chỗ lái. Dễ thương vô cùng.

Đầu tuần trước thằng lính (người Ấn Độ) rủ đi ăn trưa cùng với bạn gái (cha Do Thái, mẹ Nhật Bản). Đến tiệm burger mạnh ai nấy gọi đồ ăn mạnh ai nấy trả tiền. Tôi cũng ngạc nhiên sao nó không bao con bồ nó. Cuối tuần đó nó lại rủ tôi đi ăn trưa. Chúng tôi vào quán Nhật. Tôi gọi vài món sushi và sashimi rồi gọi thêm một bình sake nóng. Tôi mời nó thử sake vì nó nói chưa từng bao giờ uống qua. Thấy ngon và ấm nên nó không ngại làm thêm vài shots. Thấy nó ngà ngà và nói chuyện thân mật nên tôi hỏi thử nó với con bồ sống chung với nhau tiền bạc tính sao? Nhà của nó nên con bồ trả nó tiền nhà mỗi tháng. Điện nước đồ ăn chia đôi. Ngủ chung thì miễn phí. Quá lời luôn.

Trưa hôm qua ra Eden ăn tô bún mắm nghe thiên hạ nói chuyện tào lao. Tại sao mấy ông muốn mấy bà về Việt Nam còn mấy bà thì lại cấm mấy ông không được về. Mấy ông về Việt Nam rồi chỉ còn thân xác trở lại Mỹ. Hồn thì vẫn ở lại Việt Nam. Còn quý bà thì khác. Khi các bà về Việt Nam trở lại Mỹ răng trắng hơi, mũi thon hơn, và ngực nở hơn. Hỏi xem ông nào mà không muốn vợ về Việt Nam? Hơi exaggerate một chút nhưng cũng vui.

Ngủ ngon

Cả tháng trước ngày nào cũng thức khuya dậy sớm để viết và thiết kế lại quyển sách của mình nên thiếu ngủ trầm trọng. Thứ Sáu vừa rồi cũng đã hoàn tất. Mấy ngày lễ cuối tuần sáng làm việc nhà xong lại không uống cà phê nên đến trưa là buồn ngủ vô cùng. Đọc sách cũng không xong. Mết quá không đưa đám nhỏ đi chơi. Chỉ quăng cho chúng nó cái iPad cũng xong.

Tuy cảm thấy có lỗi lắm nhưng biết sau bây giờ. Đã tìm đủ mọi phương pháp để cho nó không bị nghiện iPad nhưng giờ đây chúng không thể nào bỏ được. Nhà thì đủ chuyện để làm. Cỏ phải cắt phải tỉa. Vách tường phỉa rữa sạch. Trong nhà thì đồ đạc và đồ chơi tràn ngập từ lầu đến basement. Dọn dẹp được vài ba bữa lại lộn xộn tiếp. Thôi thì đến đâu hay đến đó. Đó là trách nhiệm của mình. Không làm được thì là do lỗi mình chứ không phải tại ai cả.

Thôi thì hãy nhẹ nhàng mà sống. Đến đâu hay đến đó. Phải lo cho sức khoẻ để nuôi dưỡng mấy thằng con. Không nên phí sức nữa. Cuối tuần này sẽ cố gắng đưa bọn nhỏ ra khỏi nhà. Đi lang thang đâu đó cũng được. Để tụi nó ở nhà thì chỉ có iPad từ sáng đến tối.

Không hạnh phúc

Hôn nhân nào cũng không hạnh phúc. Đó là điều thường chứ không lạc lối. Đừng cảm thấy đắng cay rồi tưởng rằng nếu lấy được người khác sẽ hạnh phúc hơn. Sự phản ứng đó sẽ khiến một hôn nhân càng không hạnh phúc thêm. Lý do chính cho nỗi khổ sở là tự cho rằng mình được quyền hạnh phúc. Nên chấp nhận rằng không hạnh phúc là chuyện bình thường trong hôn nhân và lập tức làm những điều để giảm đi sự không hạnh phúc đó.

Những ai cảm thấy mình không hạnh phúc hãy suy nghĩ lại.