40 is the New 20

We went skiing again this weekend at Whitetail. The kids went on the blue and black slopes. I was still on the greens, but started dipping in a blue. I took a level-three lesson in the afternoon. The instructor was helpful. He gave me confidence to go back on the blue slope I fell horribly on the first day I skied. I thought I would never go back, but I did five runs without falling. Because the kids didn’t use their ski lessons, I used them for myself. I took another lesson in the evening, unfortunately it was not as good as the earlier one. I was a bit disappointed. Nevertheless I am loving this expensive sport. We went nearly every weekend and I didn’t even want to look at the charges. I felt a bit guilty about it, but my wife encouraged us to go. She kept saying winter is almost over; therefore, go enjoy while we can. Isn’t she a fantastic mom? Since this is our first season, we just dived in. Next year, we will plan better with seasonal pass, rental, and advance booking.

I feel fortunate that my wife and I have jobs that allow us to spend on these activities on top of other expenses. I am not bragging, but acknowledging the importance of having a stable income. If I were to do freelance for a living, I would be dead broke. I had quoted three potential projects earlier this year, but none sealed the deal. The latest one came from an old friend in middle school. She reached out to me to redesign her business website. I gave her a quote with a generous discount and we both agreed on the price and the services. Before starting the project, I asked her to provide me access to her web server. She seemed startled and wanted to know why. I explained to her that in order for me to make changes to her existing website, I would need to upload the files (webpages) to the server, which is a standard practice on any web development project. Of course, the client has to trust me with the credentials. She went completely silent and didn’t respond to my emails. It felt weird. I guessed she didn’t trust me.

I wanted to do freelance to give me opportunities to do more creative projects than my full-time job. These incomes cannot support me full time, but more like bonuses for vacations or ski trips. Still, they are much harder to land these days. It’s all good though.

In addition to skiing, I am also getting into ice skating. We went to the rink near our house every Sunday. I also discovered a rink near my work with only a dollar on Tuesdays. I am going to incorporate that into my lunch break. I am taking my time to learn one technique at a time from watching YouTube. I am still in the process of learning the hockey stop. I am a grown-ass man trying to learn these sports. I guess it is true: 40 is the new 20.

Losing My Relationships

As I grew older, I dismantled more relationships than I acquired. I screwed up so many times. Some relationships just died, but some truly flourished. I deeply treasure and appreciate the latter.

My relationship with my family has not always been easy. I had done many things that hurt my mom and she had said things that crushed my soul. At the end of the day, we forgave and moved on because we can’t abandon each other. The same deal applies to my sisters. We fought, argued, and made up without any apology. Right or wrong, we heard and understood our perspectives.

My romantic relationships started off great but ended up on bad terms. How did we go from lovers to hating each other? I must have fucked up real bad. I have not heard from them after our relationship ended. I wish we could have been friends rather than foes, but I don’t blame them. On the positive side, those failed relationships taught me to be a better partner. I learned to avoid the mistakes I made.

My relationship with my wife had not always been smooth-sailing. We had been through storms and tornadoes, but we survived this far. She has been tolerable and understandable. She has not been shied away from pointing out my flaws. Some flaws I corrected and some I simply neglected. We fought and argued, but we were being completely honest with each other. There is nothing we cannot talk about. We love, trust, and respect each other. I can’t ask for more than those in our relationship.

I am terrible in the friendship department. I regret that I didn’t hold on to the friendships I had in middle and high school. We grew apart as our lives had become more complex. My college experience was isolated. I passed in academics, but failed miserably in social life. Now it is impossible to create new friendships. I tried, but failed. I can’t even find a drinking buddy, except for a friend from Canada. I am grateful that he had always reached out to me when he came to town. Although we don’t hang out everyday, I consider him an exceptional friend. Even though we only meet once or twice a year, I have always been happy and comfortable around him and his company.

The most uncomfortable relationships are the forced ones. I had a hard time dealing with those because I couldn’t tell the boundaries. I didn’t want to step into their space; therefore, I didn’t know how to communicate. In retrospect, I should have been open and upfront before the tension built up. Instead I let all hell break loose and the damage I created is unrecoverable. I regret that I handled the situation with thoughtlessness. I let my mind speak without addressing the issues directly. Now nothing has changed except for the awkwardness. That bridge has collapsed. We’re just pretending it still holds up.

My Physical Checkup Results

My nephew who had a serious heart failure a few weeks ago begged me to get an annual checkup. The doctor told him that he now has a 90-year-old heart and he’s only 38. He thought he was going to die.

Two weeks ago, a friend’s son passed away at 27. He had a heart attack. I was horrified. After attending his funeral, I made an appointment to see my internist. It turned out I haven’t seen her for three years. I had to draw two tubes of blood. I almost passed out. The test results came back and they are not good. At 42, I am going downhill from here.

In three years, I gained nine pounds. I need to exercise more. My cholesterol is high. I need more exercise and less fried food. My glucose is also high. I need more exercise and less sweet intakes. My uric acid is high although I have not had a gout attack in a while. I need more exercise, avoid most of the food I like, and give up alcohol. What’s the point of living? Fortunately, my private parts still work fine. At least I can still enjoy life every once in a while.

In all seriousness, I just need exercise, exercise, and exercise. I’ve been skiing with the kids. I have been dragging them to ice skating. These activities are only on weekends, which aren’t enough. Đán wants to play soccer. That’s something I can get back into. I also need to get back to jogging once the weather gets nicer.

In addition to exercise, I need to be more disciplined with food, especially with fried dishes and sweet desserts. With meat, I have a good control with beef because it is my biggest cause for gout. I still have phở or steak every now and then. As for alcohol, I have been pretty back to the pre-gout days. I haven’t controlled myself much. I know I should, but life is too damn short.

Vì sao tôi viết

Tôi không viết văn, chỉ viết lách. Tôi không viết hay, nhưng hay viết. Tôi viết theo cảm nhận của mình nên thỉnh thoảng không phân biệt được những gì nên chia sẻ và những gì nên giữ lại. Một khi viết xuống tôi không bỏ, trừ khi có va chạm và dĩ nhiên có nhiều lần không tránh khỏi. Thế thì tạo sao không viết vào tập hay nhật ký riêng mà viết trên mạng? Lý do đơn giản là tôi sống trên mạng và nuôi sống bằng mạng.

Viết không phải là nghề nhưng có liên quan đến công việc tôi đã chọn và đang thực hành gần 20 năm. Lúc mới vào nghề tôi chỉ thiết kế trang web và rất thích thú mỗi khi sản phẩm của mình được tung lên mạng. Nhưng một quá trình có thể kéo dài đến một tháng, ba tháng, hoặc một năm. Tôi thiếu nhẫn nại nên đâm ra chán. Nhưng trào lưu blog đã cho tôi một thú vị mới. Trang mạng không chỉ để trưng bày thiết kế của mình mà còn cho tôi thêm một tiếng nói. Từ đó thiết kế và viết trở thành sự liên kết giữa niềm đam mê và nghề nghiệp của tôi.

Không ai trả tiền cho tôi viết (nhưng nếu bạn muốn đãi tôi ly cà phê thì tôi sẵn sàng tiếp nhận) nên viết là sự tự do của tôi, muốn viết gì viết. Viết khác hẳn với thiết kế vì thiết kế nhiều lúc không theo ý mình mà phải tuân theo người trả tiền hoặc theo cấp trên. Có khi không ưng ý cũng phải chấp nhận. Cho nên sự tự do trong viết rất cần để tôi cân bằng với sự gò bó trong thiết kế. Tôi còn tồn tại theo đuổi nghề gần hai thập niên là nhờ vào viết để nuôi dưỡng niềm đam mê cho thiết kế.

Mười mấy năm qua tôi đã tạo cho mình một ngôi nhà riêng trong thế giới mạng. Nó chỉ là một ngôi nhà nhỏ trong hàng tỷ ngôi nhà nhưng nó là một ngôi nhà rất riêng của tôi. Một ngôi nhà mang một cái tên rất riêng và địa chỉ riêng (Visualgui.com). Một ngôi nhà được thiết kế rất riêng. Một ngôi nhà được xây dựng từng đoạn mã chứ không phải lấy khuôn mẫu của người khác tạo ra. Từng mẫu chữ, từng màu sắc, từng thẩm mỹ được chính tay và mắt tôi tuyển chọn kỹ lưỡng để cách trình bày gọn gàng, rõ ràng, thân thiện, và quan trọng nhất là dễ đọc.

Dĩ nhiên ngôi nhà của tôi lúc nào cũng rộng mở để đón nhận những ai viếng thăm. Thích thì vào đọc không thích thì đi. Không tốn kém gì hết. Tôi không tự hào hết những gì tôi đã viết nhưng tôi rất quý trọng nơi cho tôi một không gian để chia sẻ những cảm xúc của mình. Đúng hay sai chỉ là những gì tôi cảm nhận lúc viết. Đừng bận tâm gì cả.

Theo thói quen, tôi viết vào buổi sáng lúc mới thức dậy hoặc vào đêm khuya. Dĩ nhiên là không ngồi vào bàn viết mà nằm nướng trên giường gõ iPhone. Buổi sáng đầu óc tỉnh táo nên lấy từ những nguồn cảm hứng tươi đẹp. Trái lại những đêm khuya, nhất là những lúc khó ngủ, đầu óc mệt mỏi nên thường viết về những phiền muộn vì thế nhiều lúc những gì không nên chia sẻ cũng thoát ra. Dù vui hay buồn, sâu hay cạn, tư hay công, tốt hay xấu, tôi viết để trị liệu tinh thần. Viết để giải thoát căng thẳng. Viết để xoa dịu tâm hồn. Và như thế tôi viết trong từng ngày. Và như thế tôi viết trong cuộc đời. Và tôi viết bằng trái tim của tôi.

Tình cha con

Chiều qua trong lúc ăn tối, gia đình bàn tán cuối tuần nghỉ ba ngày lễ sẽ đi đâu. Hai thằng lớn muốn đi trượt tuyết. Nếu đi thì chỉ có ba cha con thôi vì Xuân và Vương chưa biết chơi. Dù thích đi trượt tuyết lắm nhưng tôi muốn những ngày nghỉ bên gia đình, nhất là với thằng út.

Bỗng nhiên Đán hỏi ngày xưa ông nội có đi trượt tuyết với ba không? Tôi trả lời là không vì Việt Nam không có tuyết. Nó hỏi tiếp vậy ông nội đi chơi đâu với ba? Tôi bảo ngày xưa ông nội đi làm xa có lúc cả tháng chỉ về có một hai ngày rồi đi tiếp nên cũng không có thời gian dành cho ba.

Tôi nghẹn ngào mỗi khi nhắc lại ba. Lúc nhỏ tôi không được gần ba nhiều. Sau này qua Mỹ hình dáng người cha trong tôi càng ngày càng xa dần theo thời gian. Bốn mươi hai năm trôi qua tình cha con vẫn hững hờ.

Lần vừa rồi tôi về Việt Nam (mới đây mà đã ba năm), ba có nói lý do tại sao ba bỏ lại mẹ con tôi ở Mỹ. Tôi cũng không biết phải nghĩ sao vì tôi không hiểu được tình cảm của ba mẹ. Nếu được chọn giữa mái ấm gia đình có ba mẹ ở Việt Nam và cuộc sống thiếu cha ở Mỹ, tôi sẽ chọn ở lại Việt Nam. Nhưng đó là sự quyết định giữa ba mẹ còn tôi thì đã được sắp đặt chứ không được chọn lựa.

Nếu như trong trường hợp của tôi, dù khó khăn trong công ăn việc làm, tôi vẫn sắp xếp để không rời xa con cái. Trừ khi vợ chồng ly dị, tôi không nghĩ một gia đình phải sống xa nhau, nhất là lúc con cái ở tuổi cần có cha mẹ trong cuộc sống của nó và hiện diện trong những sinh hoạt của nó.

Tôi không trách ba đã không dìu dắt tôi qua những ngày tháng tôi cần ông nhất. Tôi chỉ không muốn những đứa con của mình phải sống thiếu đi tình cảm của người đã tạo ra nó.

Một ngày bình thường

Sau ba năm, tôi mới đi khám tổng quát lại hôm qua. Nhịn ăn từ chiều hôm trước để thử máu. Khi cô y tá rút hai ống máu từ tay, tôi choáng váng và lạnh cả người. Thế là phải nằm xuống cho cô quạt và cho nước uống. Mười lăm phút sau mới cảm thấy bình thường trở lại. Định vào văn phòng làm việc nhưng thôi về nhà làm luôn.

Trưa đến vợ rủ đi ăn lẩu buffet lấy lại sức. Ừ lâu quá không ăn lẩu cũng thèm. Trời mưa lạnh lạnh có lẩu nóng và cay còn gì bằng. Thế là vợ chồng, mẹ vợ và Vương làm một nồi lẩu to chia hai, một bên nước lèo cay, một bên không cay. Làm thêm một bình saké nóng. Ăn xong làm việc không nổi vì quá buồn ngủ. Tranh thủ giải quyết hết đám email rồi chạy lên phòng. Đang ngủ như chưa từng được ngủ mấy ngày liên tiếp. Vợ đánh thức dậy đi đón con ở trường rồi đưa đi bơi nhưng dậy không nổi nên giao phó nhiệm vụ lại cho vợ.

Tôi mò xuống làm việc tiếp mới chợt nhớ hôm nay chưa có cà phê nên vừa buồn ngủ vừa nhức đầu vừa uể oải. Chất caffeine đã ngắm vào máu rồi không có chịu không nổi. Làm một ly cà phê tỉnh táo liền. Gần năm giờ chiều Vương thức dậy. Dạo này tôi ít dành thời gian cho thằng út vì bận chạy show cho mấy thằng lớn. Hôm nay chỉ có hai cha con nên rủ nó đi indoor playground vì trời còn mưa. Thế là nó hớn hở mang giày, bận áo ấm vào, và mở cửa ra xe. Hai cha con chơi với nhau từ năm giờ đến bảy giờ playground đóng cửa mới chịu về.

Tội nghiệp thằng út không được đi chơi nhiều ba như mấy thằng anh nên được ra khỏi nhà như chim sổ lòng. Nó mừng rỡ chạy nhảy và luôn luôn nở nụ cười trên môi. Và thế tôi cũng thấy vui và hạnh phúc được những giây phút nhẹ nhàng không nghĩ ngợi nhiều. Chỉ cần thả hồn để trở về tuổi thơ. “Đời vẽ trong tôi một ngày / Rồi vẽ thêm đêm thật dài / Từ đó tôi thề sẽ rong chơi.”

I am Not Convinced

Friday night, I sneaked out to Shopper to buy some Gatorade while the kids had their Scout meeting. After picking up what I needed, I went over to the beer and wine section. As I was browsing, a young man came up to me and politely asked, “May I ask you something?” I didn’t even get a chance to reply, he went on, “It might be a challenge. If today is your last day and Jesus is…” I interrupted him, “That’s why I am here right now to get as much liquor as I can so I can get wasted before the day is over.” I smiled and went on, “I know where you are going with this, but thanks. No thanks.” I walked away.

If this is the tactic they use to recruit new members, it is not working. He might have had the good intention, but he freaked me out more than convinced me. I was also glad that he didn’t offer to pray for me. Whenever people offered to keep me in their prayers, I would make a counteroffer, “Lay all your sins on me.”

I have had many conversations with people who believed in God. Last year, I spoke at length with one of my wife’s cousins at the family reunion. I had lots of Patrón in me and he didn’t have a drop; therefore; I had to give him tons of props for answering my questions. I appreciated his honesty. I understood his perspective and I respected his faith. I was still not convinced. His argument was that I had nothing to lose if I believed in God. If I were to become his follower, I have to follow his rules. As a result, I would lose the freedom to make my own decisions on topics such as abortion and gay marriage. My decisions are based on knowledge, discovery, and science instead of the Bible. That’s just me.

Niềm bất hạnh

Chiều chủ nhật tôi đi đám tang con của một anh trưởng trong liên đoàn hướng đạo. Cháu qua đời vì cơn nhồi máu cơ tim. Cháu mới 28 tuổi. Tuy quen anh không lâu nhưng tôi ngậm ngùi xót xa cùng anh. Tôi không thể nào chia sẻ nỗi đau đớn của một người cha phải tiễn đưa con mình ra đi vĩnh viễn.

Trong lúc đám tang một anh trưởng khác cho tôi biết bảy năm trước anh cũng làm tang lễ cho con trai lớn của anh. Cháu mất lúc 22 tuổi. Tôi điếng lặng cả người. Tôi nghe và chứng kiến hoàn cảnh của họ mà không thể nào không nghĩ đến chính mình. Làm cha mẹ mà phải chấp nhận và đối diện với nỗi bất hạnh như thế. Tôi không thể nào tưởng tượng nỗi. Tôi cứ nghĩ luật của thiên nhiên là tre già măng mọc. Đâu ngờ rằng lại có nhiều trường hợp không theo luật lệ của thiên nhiên như thế.

Về đến nhà tôi ôm mỗi đứa con vào lòng. Vì không biết tương lai sẽ ra sao nên tôi không thể nào lơ là. Tôi không thể đợi ngày mai. Phải sống cho từng giây phút và “Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người.”

Ice Skating and Skiing

I am starting to like ice skating and skiing. On Monday, I spent five hours with Đán in the Fairfax Ice Arena. I skated a few times in my teenage years, but I didn’t do it the right way. I kept bending my feet. For the first time on Monday, I could skate with my feet straight. It felt great. I got a good workout and to spend time with my sons. Đạo didn’t like ice skating too much so I took him home after lunch. Đán and I continued until he had to go to swimming practice. I am looking forward to spending more time with him.

On Tuesday, we went back to Whitetail Resource for more skiing. Unlike the first time, I learned to control my speed and my turns. These two videos helped me tremendously. I didn’t go on a wild slope, but I managed to get pass the easier slope with just a few falls. I am definitely looking forward to more skiing in the near future.

I need to get some exercise and these two sports seem to be good for the winter. The ice skating arena is so closed to my house. I can go any time they have public skating. I should take some lessons though for proper techniques.

Ngày đầu năm

Sáng thứ bảy mưa lâm râm muốn nằm nướng tiếp nhưng phải dậy đưa Đạo và Đán đến Eden Center múa lân. Chín giờ đợi đến mười một giờ mấy mới bắt đầu múa. Hai thằng con múa con lân nhỏ. Nói múa nhưng đứng ngớ ngẩn thì nhiều hơn. Tuy nhiên lần đầu như thế là vui rồi.

Ở đây cộng đồng ăn Tết cũng khá nhộn nhịp. Đã lâu lắm rồi mới được nghe lại những tiếng pháo nổ giòn giã. Người ta bịt mũi vì sợ mùi pháo còn tôi thì hít vào mùi thuốc để có chút cảm giác của tuổi thơ.

Chiều về mệt rã rời nhưng cũng vui khi được gia đình cậu mợ Sáu viếng thăm trong ngày Tết. Tối đến ăn lẩu cùng gia đình bên vợ gồm ba gia đình với tám thằng nhóc.

Khuya đi quán nhậu Làng Văn cùng anh Tân với mấy người bạn. Quán vắng tanh chỉ có riêng bàn chúng tôi. Bia Heineken lạnh. Mồi ngon (ruột heo chiên giòn xào với dưa cải). Hát karaoke cùng những người bạn dễ thương. Đến hai giờ khuya quán đóng cửa nên về nhà anh Khôi chơi tiếp. Tôi mang theo chai Patrón trắng. Đang hứng thú nên tiếp tục làm vài shots. Nhưng đến shot thứ ba là tôi quắt rồi nên bò vào phòng trống ngủ.

Vì ngủ dưới basement nên không biết trời trăng gì cả. Đến chín giờ sáng hôm sau vợ nhắn tin tôi thức giấc nghe tiếng đàn piano solo bài “Cõi vắng.” Tôi đoán là anh Tân đang đánh. Tôi lên lầu nói chuyện với anh Tân vì trong nhà không còn ai. Gia đình anh Khôi đã đi ski. Mấy người bạn nhậu đêm qua cũng đã về. Tôi cũng tạm biệt anh Tân.

Về đến nhà thấy vợ không được vui. Tôi vẫn bị ảnh hưởng bởi trận chiến giữa Đức và Mễ Tây Cơ trong cơ thể. Tôi cố gắng lấy hết sức để chụp hình Tết cùng gia đình vợ. Mọi người vẫn vui vẻ hoặc có vẻ vui vẻ chỉ có vợ vẫn hầm hầm. Tôi biết mình quá chén và không độ sức mình. Chẳng lẽ vậy là cho rằng tôi không nghĩ đến người khác mà chỉ riêng mình? Một năm tôi đi nhậu cùng bạn bè một hoặc hai lần. Thường thì chỉ uống rượu một mình. Tôi cảm thấy đâu có gì quá đáng. Chẳng lẽ phải mất hết tự do đến thế.

Tôi đâu bỏ bê con cái. Từ chín giờ sáng đến mười giờ đêm tôi đã dành trọn thời gian cho gia đình. Còn bị mấy người bạn chọc là đã hoàn thành bổn phận cha nên đi nhậu hăng hái lắm. Cuộc đời đến tuổi 41 cũng có vậy thôi.

Hôm nay nghe tin Kobe Bryant bị chết vì tai nạn trực thăng mình cũng bùi ngùi. Kobe cũng 41 tuổi như tôi. Lúc tôi phải đi học đại học thì anh chàng này chơi bóng gỗ thật tài giỏi và dĩ nhiên kiếm rất nhiều tiền. Tôi rất hâm mộ anh ta. Bây giờ mới thấm thía rằng có tiền cũng có cái hại. Thôi thì mỗi người mỗi số mạng. Biết nói gì hơn ngoài những giây phút ngậm ngùi.