Fuck Facebook, Again

My Facebook timeline now has one post from friend and the rest from ads or the people I don’t give a fuck about. The algorithm is getting worst. I have been refrained myself from posting on Facebook as well. I posted videos and photos during the ski season. It felt like showing off. People don’t read long posts on Facebook; therefore, I just focus on posting on my own blog here. This is still a quiet space for me to write. No ads. No other people contents. Just my own thoughts.

I haven’t deactivated Facebook yet because I am still using Marketplace to sell things. I noticed that when I deactivated Facebook, I lost some friends. I don’t if if they unfriended me when I deactivated my account or Facebook does it automatically. In any rate, I just keep my account, but stop posting. I glad I got rid of Twitter many years ago. I haven’t missed it. I lost my Twitter account.

LinkedIn still seems to be relevant. I only posted work and design promotions. I might just keep doing that and not checking in the timeline. I might just do that for Facebook as well. I am growing tired of social media, but not my blog. I must confessed. Facebook has been pulling my attention away from reading. I keep on scrolling instead of reading and that has to change. I need to get back to reading more, not less.

I get a headache and loads of regrets after scrolling through Facebook. All that time should have been used to read a handful of pages instead. I have been listening to long essays in the New Yorker app while doing chores like folding clothes, washing the dishes, or tuning skis and snowboards. I have the entire basement to tidy up. It has become unbelievable disorganized. There are so many things that I want to give or throw away. I just need to plow through them.

As we are moving off spring and into summer, I have tons of shit to do around the house. I need to devote more time on those tasks. I will take time away from going to the skatepark even though I still want to rollerblade and skateboard. I will also stop going to pickleball—more on this in another post. I want my sons to help me cleaning up the house, but they rather spend time on their computers instead. After asking them, telling them, and yelling at them many times without they actually wanting to do anything else other than spending time on their digital devices, I just give up. I just let them do what they want to do. I am tired of repeating myself.

My First Colonoscopy Procedure

It’s such a relief to get my first colonoscopy done and over with. Everything turned out fine. The procedure was not as bad as I had expected. Even the preparation was doable.

Two days before the procedure, I had a big dinner—grilled shrimps and steaks. The day before the procedure, I went on a liquid diet, which was challenging. Without solid food, I couldn’t focus on anything. I even had a headache. By noon, I had to take ginger ale to give my system some sugar. When the kids came home from school, my wife baked them pizza. The smell made me miserable. I shut my door and tried to sleep.

At 5 pm, I started my first dose of SUPREP. That solution worked like a charm. An hour after taking SUPREP, I ran for the toilet. The cleansing process began. After many visits to the toilet, it started to feel like anal sex: pain in the fucking ass. I set the alarm for 2:00 am in the morning to take my second dose of SUPREP. I didn’t need the alarm to wake me up because I was not sleeping. Around 3:30 am, I tried to catch some sleep, but woke up around 6:00 am.

At 6:30 am, I woke up my designated driver and got ready to head to Gastro Health for the scheduled procedure at 8:30 am. Mad kudos to Dr. Vishant A. Ramadorai and his excellent staff for making the procedure as smooth as possible. The anesthesia knocked me out almost immediately. The anesthesiologist told me to dream about a place I wanted to visit. I told him I wanted to snowboard in Colorado. Before I could start dreaming, someone called my name to wake me up. The procedure was done.

Dr. Ramadorai informed me that he removed a rectum for biopsy. I will need to come back in 5 years instead of 10 years. I am OK with that since the procedure was not so bad. If you are still holding out on your first colonoscopy, I recommend it. If you live in Fairfax, I highly recommend Gastro Health with Dr. Ramadorai.

After we left the endoscopy center, I told my driver, my wife, to take me to Phở Thìn. I needed a good bowl of hot soup. Because I was told not to eat any raw vegetables yet, I just ordered a small bowl with just noodles and beef. I was not impressed. The broth was dark and a bit salty. I still missed the street phở in Hà Nội. The simplicity of northern phở is so hard to find in the States. The broth was clear, savory, and piping hot. The beef was tender and juicy. I wanted to go back for more.

Thanks to my wife for encouraging me, setting up the initial consultation for me, and driving me to the center and back home. Couldn’t have done it without her.

Colonoscopy Prep Day

I woke up this morning feeling fine. I took my older kids to school and headed to Home Depot to pick up some supplies to fix the leaking kitchen sink drain. I drank only water.

After the repair job, I took my second son to the orthodontist. It was only 10:30 am and the weather was already hot. My car has no AC. I started to get a headache. When I got home, I started to drink ginger ale. I needed some sugar to keep me from feeling hungry. I tried to read to keep my mind off food.

At 2:45 pm, I went to pick up the kids. The heat was up to 90 degrees. I fell asleep in the car without AC. I woke up at around 3:30 and my sons didn’t show up. They were supposed to be here around 3:00 pm.

I went back home and the headache escalated. I tried to relax in bed, but the smell of pizza in the oven was killing me. Not having eaten anything all day made me miserable.

At 5:00 pm, I took my first dose of SUPREP. An hour later, I ran for the toilet. The first few times, it felt like diarrhea. After that, it felt like I was peeing out of my ass.

The stomach is empty. My head is aching. I can’t focus on reading. I can’t go to sleep because I would shit in my shorts. I am writing this to distract myself.

I have to take one more dose of SUPREP at 2:00 am in the morning. Then I have to wait until 8:30 am for my procedure. I can’t wait to get this colonoscopy shit done and over with. Let’s hope everything will be fine.

Những ngày ở Phi

Bỗng nhiên bồi hồi nhớ lại những tháng ngày sống ở Phi Luật Tân. Sáu tháng ở xứ lạ quê người cũng là lúc bước vào giai đoạn thay đổi hoàn toàn trong cuộc đời của tôi. Hồi tưởng lại những tháng ngày ngỡ như cực nhọc lại là những giây phút thoải mái và vui vẻ trong đời tôi.

Lúc đó mẹ không phải bận bịu đi làm kiếm sống nên tôi có được nhiều thời gian bên mẹ. Chị cũng thế. Mỗi ngày ba mẹ con luôn quấn quýt bên nhau. Không làm cũng không sợ đói vì lương thực mỗi ngày được phát cho mỗi đầu người. Mẹ có tài năng nấu ăn nên có lương thực gì mẹ cũng biến chế thành những buổi cơm thơm ngon.

Sáu tháng ở Phi, chúng tôi chỉ ăn, đi học, và giao lưu với cộng đồng người Việt chờ ngày định cư ở Mỹ. Buổi sáng thức dậy, tôi đi học, chị và mẹ cũng đi học. Chị có học qua Anh văn ở quê nhà nên chị học lớp cao hơn tôi và mẹ. Tôi học lớp nhỏ còn mẹ học lớp người lớn tuổi. Nhưng mỗi buổi tối, mẹ và tôi đi học thêm thầy giáo người Việt dạy.

Trở về ký ức của những chuỗi ngày ở Phi mới đó mà đã 35 năm trôi qua. Tuy mẹ đã rời cõi đời này, nhưng hình bóng mẹ vẫn luôn bên tôi.

Cái khốn nạn của mạng xã hội

Gần đây tôi bị Facebook lôi kéo vào những cạm bẫy của mạng xã hội. Chỉ trong cộng đồng giữa người Việt và người Việt với nhau thôi mà đã thấy đáng sợ rồi. Thiên hạ lên live stream chửi rủa nhau tan nát. Lôi bệnh tình ra chửi. Lôi gia đình con cái ra chửi. Cái gì lôi ra được là cứ cho lên chửi. Thật buồn cho người Việt mình. Thôi tạm thời dừng dùng Facebook.

Thật ra trang Facebook của tôi chỉ liên hệ với 290 người. Tôi nghĩ người thân thật sự thì chắc chỉ 50 người là nhiều. Nhưng thời gian gần đây, dường như tôi viết cho Facebook trước thay vì cho trang blog của mình. Giờ đây tôi phải quay lại với trang blog này.

Tôi có rất nhiều chuyện muốn thổ lộ nhất là những chuyện khiến tôi bực bội mà không thể nào nói được với người khác. Xung quanh tôi không còn ai để tâm sự nữa đành phải tự sự thôi.

Tôi không biết mình sống trong đời sống tai tiếng ra sao. Tự kiểm điểm bản thân không dễ nhưng tôi chắc chắn rằng mình không phải là người nhỏ mọn vì tôi ghét cay ghét đắng những kẻ nhỏ mọn. Những con người chỉ biết nghĩ về chính mình và dành những gì tốt đẹp nhất cho chính mình.

Tôi rất bực bội khi phải giao tiếp với những con người lúc nào cũng nghĩ lợi ích cho chính mình. Dĩ nhiên ai mà không muốn đặt mình trên người khác nhưng sống xã hội còn phải biết điều. Một khi họ không biết điều thì họ không nhận thức được sự ích kỷ của chính bản thân họ. Có gợi ý, thậm chí góp ý, nhưng họ vẫn không hiểu hay chẳng muốn hiểu thì biết làm gì bây giờ?

Tôi cố gắng lắm để những thứ như thế không ảnh hưởng đến mình. Đó cũng là những điểm yếu của chính mình vì không đủ độ lượng để vượt qua. Nhưng tôi rút kinh nghiệm được một điều rằng không nên nói với người khác, cho dù là người thân, những gì khiến mình bực bội. Vì nói ra chỉ khiến cho người khác thêm bực tức. Cũng may là tôi còn có thể viết ra được những gì mình muốn nói.

Bởi vậy tôi thích viết blog lắm. Vì viết blog rất tự do. Muốn viết gì viết. Ngày xưa viết hay bị đụng chạm lắm. Nhưng giờ tôi biết cách viết những gì tôi muốn viết mà không liên lụy đến người khác. Ai hiểu được thì hiểu. Ai không hiểu thì thôi.

Lúc xưa cứ muốn người thân hiểu mình nhưng rồi càng lúc càng cảm thấy không cần thiết nữa. Tự mình hiểu cho chính mình là đủ rồi. Người khác không hiểu mình cũng không còn quan trọng nữa. Tôi cũng không quan tâm tới. Tôi trở về với chính mình. Tôi thu tôi bé lại làm mưa tan giữa trời.

Các cha đi cắm trại

Sáng thứ Bảy thức dậy thấy trong người uể oải vì hai ba đêm ngủ không ngon giấc. Tôi định huỷ bỏ cuộc đi cắm trại với mấy người bạn nhưng đã lên kế hoạch hơn một tháng rồi, thôi đi luôn. Chiều thứ Bảy năm anh em lên đường. Đây là lần đầu tiên tôi trốn vợ con đi qua đêm với bốn thằng đàn ông khác.

Chúng tôi chỉ đi một xe. Đến nơi lúc sáu giờ chiều, chúng tôi vác đồ đạc đi bộ một dặm mới đến bãi cắm trại. Sau khi dựng lều, chúng tôi đốt lửa nướng thịt gà và thịt bò. Lấy ra chai rượu lai rai. Khoảng bảy giờ, hai người bạn (tôi chưa quen), đến tham gia. Một anh đem theo rượu và cigar. Đó giờ tôi chưa từng hút điếu thuốc huống chi cigar. Thấy mấy người hút, tôi mượn chụp tấm hình cho ngầu thôi chứ đâu có hút. Anh bạn nói với tôi, “Thấy mày cầm điếu thuốc là biết dân không biết hút rồi”.

Tôi chỉ uổng chừng hai hay ba ly rượu thôi mà đầu tôi nhức bưng lên. Chịu không nỗi nữa, tôi vào lều nằm và ngủ giật giờ. Lần này đi, quên đem theo thuốc Aleve nên đầu bị đau khá lâu. Đến khoảng 12 khuya, tôi thức dậy, ra khỏi lều, đầu vẫn còn nhức. Đúng lúc hai người bạn đến sau cũng từ giã ra về. Họ không ngủ lại.

Khoảng một giờ sáng, ba ông bạn vô lều cùng ngủ. Mệt và xỉn nên ông nào cũng ngáy. Dĩ nhiên, tôi là người ngáy to nhất. Người bạn thứ năm tuy nằm lều riêng nhưng ngủ không được vì mấy ông này ngáy to quá. Tuy nằm trong lều không êm như nằm trong nhà nhưng tôi ngủ cũng tạp ngon giấc vì quá mệt.

Sáng chủ nhật chúng tôi dậy bảy giờ sáng. Pha ca phê và nấu mì tô. Ăn điểm tâm xong, chúng tôi lội bộ năm miles. Trở lại bãi cắm trại dọn dẹp mọi thứ và ra về. Chúng tôi chia tay nhau khoảng mười hai giờ trưa.

Tuy bị nhức đầu nhưng tôi có những giây phút nhẹ nhàng và thoải mái bên mấy người bạn thân tình. Lâu lâu có một ngày như thế là quá vui rồi.

Duyên bạn

Tình yêu thường đề cập đến cái duyên như “tình duyên” hay “duyên nợ” nhưng theo tôi thì không hẳn như thế. Trong tình yêu không cần có cái duyên. Lúc trước tôi mà không bày tỏ tình cảm mình với bà xã thì chưa chắc chúng tôi đã nên vợ nên chồng. Có thể chúng tôi có duyên với nhau nhưng nếu tôi không nắm lấy cơ hội thì có duyên cũng không đến. Ngày xửa ngày xưa thời ông bà, cha mẹ đặt đâu con ngồi đó nên làm gì có cái duyên. Phải ráng sống với nhau nên vợ nên chồng.

Ngược lại trong tình bạn thì cần phải có cái duyên. Tình bạn không thể nào ràng buộc. Có người tôi rất muốn làm bạn nhưng chắc là chúng tôi không có duyên nên không thể thành bạn. Bạn bè đến với nhau không thể nào miễn cưỡng. Tôi có bạn cùng chung sở thích nên trở nên thân—đó cũng là cái duyên. Còn có bạn bè tưởng đâu là thân thiết từ đầu nhưng lại trở nên xa lạ—chắc là hết duyên.

Có hai người bạn, tôi cứ tưởng là thân tình nhưng khi họ có mâu thuẫn với người bạn khác đã không còn qua lại với tôi. Chuyện chẳng liên quan gì đến tôi cả. Tôi cố giữ mối quan hệ với hai người nhưng họ cũng chẳng tha thiết gì nên tôi cũng buông luôn. Không có duyên nên không miễn cưỡng làm gì.

Ngược lại có một người tôi nghĩ sẽ không bao giờ làm bạn với nhau được vì chúng tôi quá khác biệt. Sau một thời gian hiểu tính tình và hợp nhau nên trở thành thân thiện. Tình bạn tự nhiên mà đến từ hai bên nên đó mới đúng là cái duyên.

Tôi không nhiều bạn bè nhưng đủ trải nghiệm để rút ra kinh nghiệm rằng: Tình bạn đến tôi không mong đợi gì, tình bạn đi tôi không hề hối tiếc. Không phải tôi thờ ơ nhưng sự thật trong tình bạn không thể ép buộc. Mình có thể làm bạn hôm nay cũng không có thể làm bạn ngày mai. Hoặc ngược lại mình chưa làm bạn cũng có thể sẽ làm bạn. Tùy theo cái duyên.

Đối với cá nhân tôi, bạn bè không phân biệt giai cấp, không phán xét, không lợi dụng, không tính toán, và không chơi xấu. Bạn bè chỉ cần thông cảm cho nhau, tôn trọng lẫn nhau, và có qua có lại là đủ. Cảm ơn những người bạn đã trở thành thâm tình. Vì tình bạn đến với nhau là có cái duyên, tôi sẽ cố gắng gìn giữ những mối quan hệ đó.

Tặng cái kệ

Dạo này tôi rất là hào phóng. Dĩ nhiên, ai đối xử tốt với tôi thì tôi đối xử tốt lại. Tuy nhiên, ai đối xử tệ với tôi, tôi vẫn tặng họ cái kệ.

  • Anh ganh tị tôi, kệ anh.
  • Chị nói xấu tôi, kệ chị.
  • Em không thích tôi, kệ em.
  • Mày ghét tao, kệ mẹ mày.

Nói đùa cho vui vậy thôi chứ tôi sống hòa đồng, biết điều, và đâu có làm gì để người ta ghét mình, nhưng họ muốn ghét thì vẫn tặng họ cái kệ. Nhà tôi kệ nhiều lắm và còn đóng cho bà xã mấy cái kệ rất to. Kệ vợ, vợ muốn làm gì thì làm.

Sleeplessness & Alcohol Knocked Me Out

My sleep schedule for last week was all messed up. I didn’t get to sleep much. On Saturday, I woke up early and drove 1.5 hours to Whitetail to teach snowboarding. I had a morning lesson with 8 kids from age 7 to 12. Luckily, I didn’t have a lesson in the afternoon. I left Whitetail around 1:30 pm.

I wanted to rest before heading to the Vietnamese concert at MGM casino, but I still couldn’t catch a nap. My wife and I arrived at the casino around 8:45 pm. We met up with our friends and headed to the VIP room. There was an open bar. I started off with a Tanquery and tonic. Our friend got my wife vodka and pineapple juice. It was a bit too strong for her. So I drank it and ordered her a Cosmo. It was still too strong for her. I drank it as well. I ordered her an SOB (Sex On the Beach). She didn’t like it either. Between her drinks and mine, and my friend passed around shots of cognac, I was fucked. I needed to dance to get the alcohol out of my system. I just went to the balcony and started jamming. I felt great.

After the show, we headed to the after party. We danced some more and drank some more. We left around 1:30 am and my wife drove us home. As soon as I lay down in bed, the alcohol worked its way in my system. I couldn’t fall asleep. I got up around 8:00 am and there was no way I could drive 1.5 hours to work. I emailed in sick and went back to bed. I slept all day on Sunday to catch up on all those sleepless nights. By Monday morning, I felt great and recharged.

I need to get back on my sleeping schedule again. Thanks to my wife for capturing the great moments.

Cáo Phó

Vài tháng gần đây, trên Facebook Timeline của tôi xuất hiện khá nhiều bài cáo phó từ Việt Nam ra hải ngoại và từ các tiểu bang của Mỹ. Những bài cáo phó già, trẻ, bé, lớn, nam, nữ đều có. Chết vì lớn tuổi. Chết vì tai nạn. Mất vì những cơn bệnh hiểm nghèo như ung thư. Tất cả những bài cáo phó là người Việt. Đa số là những người chẳng có quan hệ gì với tôi và tôi cũng không biết đến họ. Thỉnh thoảng cũng có người thân hoặc người quê.

Chẳng lẽ cái algorithm của Facebook muốn dùng tôi để thí nghiệm tâm lý? Hay tôi đã bấm vào những bài cáo phó nên cái algorithm cho rằng tôi muốn đọc những bài cáo phó. Lúc đầu đọc cũng khá là rùng rợn. Trong một ngày, đọc biết bao nhiêu là người chết. Những nỗi buồn chồng chất lên nhau khiến tinh thần tôi cũng bị ảnh hưởng. Những lúc buồn phiền hay căng thẳng, tôi không dám vào Facebook timeline của mình.

Lúc còn trẻ tôi rất sợ chết. Không chỉ những cái chết của người thân chung quanh mà còn cái chết của chính mình. Trong những bài blog, tôi đã viết xuống khá nhiều về cảm nghĩ của tôi về cái chết. Và tôi cũng đã tìm ra được câu trả lời về cái chết. Cái chết cũng là một phần trong đời người. Nó là giai đoạn cuối của cuộc đời. Còn sống hôm qua là hẹn chết ngày mai. Không ai qua khỏi cái chết. Chết sớm hay chết muộn cũng sẽ chết.

Tôi đã hiểu suốt và đã chấp nhận cái chết. Nếu đến lúc phải chết cho dù có muốn sống cũng không được. Cho nên tôi không còn bị rơi vào hoàn cảnh phiền muộn mỗi khi đọc những bài cáo phó.

Trong chúng ta không ai biết trước được cái chết của chính mình (trừ khi bị án tử hình). Chúng ta không thể nào nắm được cái chết nhưng chúng ta có thể nắm được cái sống. Cuộc sống của mình là thuộc vào chính mình. Sống sao cho vui vẻ và hạnh phúc. Sống sao để thỏa mãn chính mình để trước khi phải đối diện với cái chết không phải hối hận.

Dĩ nhiên đây chỉ là những suy nghĩ của riêng tôi. Tôi chỉ cần sống sao cho nhẹ nhàng đầu óc và được sống với những người thân thương. Được làm những gì mình thích. Được tự do thoải mái là đủ rồi.