An Open Letter to My Nephew

Dear Chris,

I am sorry to hear that you have been hospitalized, but I am glad you are OK. I hope you will recover soon. The most important thing now is to take good care of yourself. Your family needs you. You need to stay strong and keep your heart beating.

I know what you’re going through. It feels like living in hell, but if you can make it through the night, there’s a brighter day. You’ve might have hit rock bottom, but you can always get back up. You are not a useless piece of shit. Don’t let anyone gets to you. You have to believe in yourself. I believe in you.

Everyone makes mistakes. The important lesson is to learn from your mistakes and to move forward. You are smart and technologically savvy. You will do fine once you find the right opportunity. You have a good heart. You love your family. You are kind to the people around you.

For me, I have always admired your frankness. You tell it like it is and you keep it real. Your language is colorful, but your heart is in the right place. I don’t have what it takes to be as blunt as you. I am learning to be unapologetic.

Just remember, I am always here for you. You can count on me. I got nothing but love and support for you. Keep your head up.

Money Talk

My wife is annoyed whenever I shared my view on money. It gets to the point that she is no longer wanting to talk to me about it since we don’t have the same perspective on it. I am cool with that. I can always take it to my blog. The risk of blogging is that I will offend people, which I had on numerous occasions in the past, but you blog and learn.

As I get older, I have a more realistic view on money. Right or wrong, it is my own perspective. They say that money doesn’t bring you happiness. In reality, you will be more miserable without money. Let’s face it. Everything costs money. Every time I get an oil change for my car, the dealer recommends repairs that would run two to three grants. Every time I call an HVAC company for a small job, they suggest a few grants worth of fixes. A plumber inspector suggests replacing a toilet for $700. Really? Do they think money just come out of my ass?

Even in my own marriage, money plays an important role. My wife and I both work and contribute to our family expenses. I am glad that she is not as calculated. If she ever decided to stay home with the kids, I would be fine with that. She would probably be OK with me being a stay-at-home dad, but I would never put myself in that situation. Even if she doesn’t think so, I know I would be viewed as a piece of shit for
not making money. I don’t want to be a useless piece of shit.

When I first graduated from college, people looked down on me because I didn’t have a job. They thought I was too lazy to work. When I was younger, I didn’t think money was important, especially in a relationship. I was dead wrong. If you have no money, no one wants to fuck you. People say that if they fucked you for your money then that’s not real love. Well, at least you still got fucked. In a Vietnamese ballad, Duy Quang had written a memorable line: “Tôi xin người cứ gian dối nhưng xin người đừng lìa xa tôi.” It is literally translated as, “I beg you to keep lying to me, but I also beg you not to leave me.” Yes, keep fucking me for my money, but please don’t leave me. I knew exactly what he meant.

As you can tell why my wife has been annoyed with me. I don’t blame her. She didn’t marry me for my money. I didn’t have shit. I am not rich now either, but I make enough to be self-sufficient. I don’t have to rely on others. I am not a parasite. I am glad that my wife has a more rosy view on money than me. Then again, we are in a good relationship. The truth will only come out if shit doesn’t work out between us. I hope I never have to find out the truth, but if that time ever comes, she knows exactly where I stand on this issue.

I am just keeping it real. Even if money is not important, it solves lots of problems. I am not a slave to money, but I recognize its power. I wish I can proudly say I don’t give a shit about money, but I would be lying. I am witnessing guys hitting rock bottom because they have no job. People treated them like dirt. I had been there experienced that as well; therefore, I know how they feel. It’s a shitty reality. Stay strong, kiddos.

Maybe that’s just my world and the way I grew up. I should stop talking about my view on money to my wife and ruin her optimistic view. I am sure her parents went through tough times as well when they first migrated to the U.S., but for me it was first-hand experience. Working alongside my mom in sweatshops for 12 hours a day, 7 days a week in the summer, for a few dollars an hour, had left a deep impact on me and shaped my view on money. It was definitely not the American dream I had imagined. The kind of shits she had to put up with to make money to raise me broke my heart. I hated my dad in those moments for abandoning us. He didn’t hold up his end of the bargain. I felt like a fucking bastard no one gave a shit except my mom. Those emotions and experiences changed my perspective on money.

Even now I give my kids lectures every time they don’t finish their food or they waste money on dumbshits. They have no idea the value of money and how good their life is. I do not want them to be spoiled. They need to know that money does not just fall off trees. The sooner they understand the hardship of earning money, the easier they will navigate through life. I learned early on from seeing my mom struggled. They won’t see their mom and I struggle like my mom, but I make sure that they know we work our asses off as well.

Thêm lính mới

Đầu năm tôi được thêm một trợ lý thiết kế. Thế là có đủ tay giúp thiết kế đồ họa lẫn trang web. Tôi khỏi phải động tay nữa.

Lúc mới vô làm chỉ có một mình không trợ lý nên việc gì cũng tự học nhờ sách vở và tự mò nhờ Google. Từ viết code lộn xộn cho đến viết code gọn gàng để dễ dàng sửa chữa và cập nhật. Từ làm hỏng server cho đến biết cách ngăn chặn hackers. Từ thiết kế tạm tạm cho đến thiết kế khá khá.

Nhờ tập trung vào nghệ thuật chữ (typography) và tham khảo rất nhiều sách về đề tài này nên bây giờ thiết kế rất chuẩn. Chỉ cần nắm vững được cách typesetting là bảo đảm thiết kế sẽ tốt đẹp 95 phần trăm vì đa số communications 95 phần trăm là chữ.

Ngày xưa cái gì cũng tự làm nên học hỏi rất nhiều. Giờ thì tôi mới thật sự giữ chức vụ giám đốc. Chỉ dám đốc chứ không dám làm nữa. Bây giờ làm giấy tờ thủ tục, xác nhận timesheet, và meeting nhiều hơn ngồi gõ máy lọc cọc hoặc chọn lọc từng mẫu chữ cho thích hợp với những thiết kế. Kiểu này sẽ lục hết nghề và năng khiếu.

Cũng may là mới đầu năm tôi nhận được hai dự án freelance rất thú vị. Những dự án riêng nho nhỏ này sẽ giúp tôi mài giũa kỹ năng của mình. Làm nghề này mà mất đi kỹ năng thì chỉ còn về nhà ăn bám vợ mà thôi. Hai dự án này tôi đều thích thú vì nó về sách vở. Mong rằng việc sẽ chấp hành thuận. Tuy chưa bắt đầu nhưng tôi không thể chờ lúc hoàn tất để chia sẻ đến mọi người. Giữ cố định (stay tuned).

Viết cho tình yêu chân thật

Năm 2020 của tôi mở đầu với một sự thật phũ phàng. Tôi không thể process hết tất cả. Không biết nên buồn hay vui. Không biết là sự thất bại hay niềm hạnh phúc. Không biết là sự thất vọng hay niềm hy vọng.

Tình yêu phức tạp hơn những gì tôi đã nghĩ. Và tôi nghĩ mãi vẫn không sao hiểu hết dù đã hơn 40 tuổi. Tôi đã không nhận ra được sự hy sinh trong hạnh phúc. Tôi đã không nhìn thấy được sự độ lượng trong tình yêu. Tôi đã không cảm nhận được lòng từ bi trong hôn nhân. Và tôi đã nhiều lần không chấp nhận sự thật phũ phàng.

Giờ tôi mới thấu hiểu giữa sự thật phũ phàng và tình yêu chân thật. Tôi cứ ngỡ rằng hai sự kiện đó không thể nào xảy ra cùng lúc. Nhưng giờ tôi mới chứng kiến được có sự thật phũ phàng mới nhận thức được tình yêu chân thật.

Cái tôi đang có là tình yêu chân thật. Tôi cần phải nắm chắc lấy nó, giữ gìn nó, tôn trọng nó, và nuôi dưỡng nó. Tôi không thể nào đánh mất nó cho dù sự thật quá phũ phàng.

Còn sự thật phũ phàng thì đành chịu vậy. Còn làm được gì ngoài cách nuốt trôi lòng tự tôn (swallow my pride). Chỉ trông vào tình yêu chân thật cho cuộc đời nó đỡ miserable.

Cám ơn em đã cho tôi nhận thức được rằng tình yêu chân thật có thể chinh phục hết tất cả. Dù có khó khăn, trắc trở, chông gai, hối hận, hay tiếc nuối, tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời. Dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em.

Make an Effort

Whenever I visited my mom in Lancaster, Pennsylvania for the weekends, I just wanted to spend time with her, my sisters, and my sisters’ kids. I had no desire to drag my kids out to see friends and extended family. I came to realize that I had not seen friends and some family members for ages. This week, I made an effort to change that.

I had a friend from middle to high school. His big family treated me well. Back in the day, I used to hang out at his house along with other friends. His mom fed us Vietnamese home cooking. We played cards (Tiếng Lên) for a dollar or two. If we lost our money, which I often did because I am sucked at gambling, we simple watched Chinese TV series until the wee hours. His parents, brothers, and sisters were such lovely people. I felt like part of the big family. When I went to college, we lost touch. A few years later when I lived in New York, I came back and drove by their house one day, but they had moved. My heart sank. Years had gone by and it never occurred to me to ask around. This week as we gathered at my sister’s house, I found out that my cousin’s husband has been working at my friend’s sister nail salon all this time. I asked him for the salon address and walked right in. To my surprise, the sisters still remembered me after all these years. They invited me over to their house on New Year’s Eve and I dragged my boys and my sister with me. Their mom still remembered my name. She told me that her husband had passed away two months ago. I gave her a hug and my condolences. I went upstairs and chatted with my friend’s older brother. We reminisced about the good old times. He and I were into Ngọc Lan, Don Hồ, and hip-hop. He lent me so many CDs to dubbed into tapes. Like me, he has four boys, but they are much older. He told me that his brother (my friend) has moved to Erie, Pennsylvania. Unfortunately, he already went back after Christmas. One of his sisters and I had crushes on each other, but we were too damn shy to take things further. We weren’t meant to be, but we’re still cool. She’s more like my little sister. I was glad to get a chance to see them again after almost twenty years.

My aunt passed away in 2012 and I am ashamed to admit that I have not visited my white uncle-in-law and my two cousins since. When I drove back to their house on New Year’s Day, I almost forgot where they live. I went to his neighbor’s house by mistake. I gave him my uncle’s last name and he didn’t know anyone in the area with that name. It is common in America’s neighborhood that people don’t know each other. When I finally knocked on the right house, my uncle came out and he recognized me. My two cousins were also home. Back then we weren’t so close because my English was limited. I do remember my uncle drove me to the dentist several times in his Mercedes all the way in Harrisburg to fix my damn braces. Yes, I had braces. As we were talking, he started praising Trump. I didn’t want to engage in politics because I didn’t have any drinks yet. I changed the subject to my aunt. He showed me her photo the day she became a U.S. citizen. She was so young and beautiful. He mentioned that he has not seen his wife’s part of the family much after she passed. I felt bad, but promised myself I will make an effort to see them again when I am in town.

One of my cousins planned a little “get together” for the younger generation. I am glad that my kids got together with their cousins. They ate pizza, wings, and egg rolls. They watched a kung fu movie and played video games. Their age is quite a range, but they can still hanging out. I had the opportunity to bond with my cousin who I haven’t seen for years over beers. We used to live next door in my aunt’s apartments. My mom used to babysit his first kid when he was one or two years old. Now he’s twenty-five. Damn, time flies. Watching the kids playing together made me realize that I should make an effort to have them hanging out more.

Of course, I spent many hours together with my mom and my sisters. They helped me taking care of my three kids. Because Vương didn’t feel well, my wife stayed home with him. My mom and sisters spoiled them with food and I spoiled them with iPad time. I felt guilty, but giving them screen time freed me up to talk to my mom. I had to entertain her to get her to cool down. She was outraged over Christmas with my sisters. They said something she didn’t like. My mom is very stubborn. She has to have her way only. I reminded my sisters over and over again. She has her way for eighty years. She will not change. We just have to do whatever we can to accommodate her. Of course, it is easier for me to do because I don’t live with her. I just have to put up with her for a few days and leave. My poor sister has to live with her. I understand the difficulty, but we are her kids. We need to make her happy. Otherwise we will regret it when she will no longer with us. She is getting weaker and weaker. She had a hard time walking. I am thankful every day that she is still with us. I do my best to not piss her off. Her happiness is my priority.

It has been quite an emotional rollercoaster for me with all the booze and the bonding. I am back home now trying to relax and recharge over the weekend before heading back to work on Monday. My two-week off had just flown by. George Mason has been generous to its employees. Not many companies or institutions give their employees two weeks off to spend with family and friends over the winter holidays. I definitely need to make an effort to reach out to the people in my life and to show them my appreciation. I didn’t realize how much they meant to me until I see them again. I am terrible at socializing, but I always keep the people who had played a significant in my past in my heart. I will never forget them. I just don’t reach out to them and that will have to change in 2020 and forward.

Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà

Đêm giao thừa Tết Tây tôi chẳng ăn mừng gì chỉ nằm nghe nhạc Trịnh. Bỗng nhiên “Một cõi đi về” chạm đến tâm trạng của tôi qua bốn câu thơ:

Nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa
Mưa bay trong ta bay từng hạt nhỏ
Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ
Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà

Tôi sống trên đất Mỹ gần 30 năm và đã trở thành công dân Mỹ. Văn hóa và ngôn ngữ đã trở thành quen thuộc. Tuy nhiên tôi vẫn thấy xa lạ. Tôi vẫn cho mình là người Việt sống trên xứ người chứ không phải người Mỹ gốc Việt. Quê hương trong tôi vẫn hướng về nước Việt.

Ở Mỹ tôi có mái ấm gia đình, có công ăn việc làm ổn định, và có một cuộc sống tự do thoải mái. Tuy nhiên tôi vẫn thường tự hỏi nếu như ở lại Việt Nam thì cuộc sống mình ra sao? Năm 2001 tôi trở về Việt Nam lần đầu. Lúc đó mới ra trường, không có việc làm, cũng không vợ con. Nhưng tôi đã không đủ tự tin và thiếu can đảm để lập nghiệp trên quê nhà nên tôi đành trở lại Mỹ. Có thể lúc đó nghề thiết kế trang web ở Việt Nam vẫn còn chưa thịnh hành. Bây giờ tôi không thể nào mạo hiểm được nữa khi đã có vợ con.

Ao ước được trở về Việt Nam sống càng ngày càng trở thành mờ ảo. Sống có tình có nghĩa nhưng thiếu đô la thì chắc chắn không dễ dàng như những lần về thăm quê hương. Cuộc sống ở Mỹ vẫn thực tế hơn. Ở đây cái gì cũng có chỉ thiếu tình cảm. Mỗi lần tâm sự với bà xã về cái mâu thuẫn của chính mình, vợ chỉ quăng một câu: “Lúc nào cỏ bên kia cũng xanh hơn.” Cũng may mắn là vợ tôi suy nghĩ thực tế và chững chạc hơn tôi.

Đàn bà luôn mạnh mẽ hơn đàn ông. Họ sẵn sàng hy sinh về con cái. Vì tương lai của chị em tôi mẹ đã không ngần ngại ở cái xứ lạnh cóng và ngôn ngữ không rành rọt. Thế nhưng mẹ vẫn nhất định ở lại đây chứ không trở lại quê hương của mình. Ba tôi thì ngược lại. Qua đây sáu tháng ổng đã không chịu nổi nên đã trở về với cuộc sống quen thuộc của ông. Tôi tuy ở với mẹ nhưng không thể nào học được sự mạnh mẽ từ mẹ. Ngược lại tôi giống ba chỉ muốn được sống trong sự quen thuộc. Đã 30 năm rồi tôi không dứt bỏ được ý nguyện sẽ trở lại quê nhà cho dù tôi biết thực tế chỗ đó đã không còn là quê nhà của tôi nữa. Nó chỉ tồn tại trong ký ức.

Ở đây không có nước mắt quê hương thôi thì dùng Patrón trong trắng để thay thế như Trịnh Công Sơn đã thay thế hai câu cuối “Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng / Ngọn gió hoang vu thổi suốt xuân thì” với hai câu “Hôm nay ta say ôm đời ngủ muộn / Để sớm mai đây lại tiếc xuân thì.”

Tôi vẫn thích Thu Phương trình bài “Một cõi đi về.”

Người Việt

Chúng tôi mải mê tranh luận về súng ống đến hai giờ sáng thứ bảy. Tôi xin rút lui đi ngủ vì phải dậy sớm trong vài giờ. Chúng tôi bắt tay nhau đồng ý thể hiện sự bất đồng. Tôi đặt lưng xuống nhưng không ngủ được. Men rượu từ đầu chạy xuống chân và muốn ra khỏi miệng. Tôi vào nhà vệ sinh cho ra hết.

Trở về giường mơ màng không ngủ được. Năm giờ sáng các bậc phụ huynh khác bắt đầu dậy. Tôi cố ngồi dậy vì ở tập thể chẳng lẽ người ta dậy mình vẫn nằm nướng. Nhưng đầu óc vẫn còn nặng trĩu. Khi thằng Đán thức giấc muốn đi tiểu tôi đưa nó vào nhà vệ sinh. Khi ngửi mùi nước tiểu tôi lại buồn nôn.

Ngoài trời mưa tầm tã nên không làm gì. Đám nhỏ chơi với nhau. Đứa ôm iPad đứa ôm iPhone. Đạo và Đán không có nên chỉ được ké. Xem hoài rồi cũng chán nên Đán trở về giường chơi với gấu bông và đọc sách. Lần đầu tiên tôi thấy nó tự đọc sách một mình.

Lúc sáng mấy người mẹ chuẩn bị bánh mì trứng và chả lụa cho cả phái đoàn. Tôi cố nuốt nửa ổ nhưng không vô. Tôi bảo hai đứa nhỏ ở đó chơi còn tôi trốn vào phòng nhỏ ngủ một chút. Đến trưa mỗi người chuẩn bị ăn phở tôi cũng ráng bò dậy ăn. Sau khi nốc hết tô phở nóng thơm ngon tôi mới cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Ăn xong chúng tôi đưa đám nhỏ đi bộ trong vòng khu vực cắm trại. Khi trở về các bà mẹ cặm cụi lo phần ăn tối.

Chiều thứ bảy chúng tôi có một buổi liên hoan toàn thể rồi đến tiết mục talent show. Buổi tối các ông lại vào phòng nhỏ uống rượu bàn tán về chuyện của hướng đạo. Các trưởng muốn biết thêm ý kiến của phụ huynh để làm cách nào dạy dỗ các em nhỏ. Tôi buồn ngủ quá nên mười một giờ đã đi ngủ.

Sáng chủ nhật trời đẹp chúng tôi thu dọn cabin cho đám nhỏ làm lễ chào cờ rồi chia tay. Thời gian tuy ngắn ngủi như rất vui được ở bên cạnh những tâm hồn Việt. Vì con cái mà cha mẹ cũng trở thành bạn. Phải công nhận rằng đây là những người cha mẹ rất thương con. Họ sắp xếp công ăn việc làm để tranh thủ dành thời gian cho con cái của họ. Phụ huynh chúng tôi có quan điểm giống nhau là cùng người Việt và cùng muốn cho con em chúng ta nên người. Các trưởng không thiên vị con ai cả. Đứa nào không nghe lời đứa đó bị phạt cho dù cha mẹ ở đó. Như vậy công bằng và tôi cám ơn họ rất nhiều trong công việc tận tâm dạy dỗ bọn chúng.

Trong phần góp ý tôi nên ra hai điều. Thứ nhất là chúng ta không nên có electronic mỗi khi đi cắm trại. Như thế dầu có trời mưa bọn chúng phải tìm cách chơi với nhau hoặc đọc sách. Cha mẹ cũng bớt dùng điện thoại. Theo tôi thì đây là vấn đề chung của người Việt chúng ta. Chúng ta phải tạo cơ hội cho bọn nhỏ gắn liền với nhau qua hướng đạo chứ không qua máy móc.

Điều thứ hai, chúng ta phải cố gắng nói tiếng Việt với bọn chúng. Tuy đây là Boy Scout nhưng toàn là người Việt. Nếu như bọn nó học tiếng Việt và học được văn hóa Việt thì tốt lắm. Các trưởng sợ các em không hiểu nhưng tôi nghĩ từ từ bọn nó cũng hiểu thôi. Ví dụ như trong trường Đạo và Đán học nửa ngày tiếng Tây Ban Nha. Mới đau đầu tụi nó có biết gì đâu nhưng thầy cô chỉ nói tiếng Tây Ban Nha nên từ từ bọn nó cũng tiếp thu được.

Tôn trọng người khác

Chiều nay tôi rời khỏi chỗ làm sớm để đi đón Đạo và Đán sau giờ học vì hôm nay mẹ nó phải đi đón bà ngoại ở sân bay. Hai đứa thấy tôi cũng rất mừng. Khi bước vào xe Đán hỏi tôi có snack cho nó không. Thường thì mẹ nó mang theo đồ ăn vặt mỗi khi đón bọn nó còn tôi thì muốn nó để bụng ăn tối nên trả lời với nó là không.

Nó đạp ghế và bắt đầu la hét. Tôi nói một câu, “Hôm nay ba có chuyện không vui ở chỗ làm. Đừng làm ba tức giận.” Không ngờ câu nói có hiệu nghiệm. Đán xuống giọng hỏi nhỏ nhẹ, “Có chuyện gì khiến ba không được vui?” Đạo cũng hỏi, “Ba cho tụi con biết đi?” Tôi định không nói nhưng tụi nó có vẻ tò mò nên thôi cũng kể sơ qua cho nó nghe. Tôi tóm tắt là, “Hôm nay có người hẹn để có một cuộc họp với ba nhưng người đó lại không đến. Lần này là lần thứ sáu người đó hẹn mà không hiện diện. Ba đã bỏ qua nhiều lần nhưng lần này ba phải đối chất với người đó vì họ đã không tôn trọng thời gian của ba. Đó là hành động của những người không professional.”

Tiện đó tôi dạy dỗ hai đứa nó rằng nếu có hẹn với ai phải giữ lời hứa và cần nhất là phải tôn trọng thời gian quý báu của người khác.

Learning From My Kid

Last Friday, I took off work to babysit Vương because my mother-in-law was out of town. We had to leave the house so that my wife could focus on her work. I didn’t have any plans so I ended up taking him to my office to meet my coworkers for the first time.

He walked into each office, stopped, smiled at my coworkers, and walked back out. We finished the tour in half an hour. I took him to Eden Center and we shared a bowl of pig’s offals congee (cháo lòng). After lunch I didn’t know where to take him so we just went for a walk.

Ever since Vương learned to walk, he loved walking all by himself. Observing him walk has been my joy and my fascination. As soon as his feet hit the ground, he roamed freely like a prisoner just got out of his cell. He simply walked without looking where he was headed, but he was aware of the space around him. Then he stopped, stood still, and looked up. He contemplated for a minute to decide if he should keep going forward or backward. Then he continued his journey without any purpose.

As I was adoring and admiring him, I wished I could just walk like him without looking into the near future. I wished I was not afraid to take risks. If I fall I will get up again just like him. I was amazed how a fifteen-month kid could teach me a lesson in life.

Me and My Nephews

When my mom, my sister, and I migrated to America, we lived with my oldest sister, who sponsored us, and her family in Willimantic, Connecticut. I was eleven and my two nephews were a few years younger. I didn’t know much English and they hardly spoke Vietnamese. We got along most of the time and fought once in a while. They fought each other more. A few months later, we moved to Lancaster, Pennsylvania.

In retrospect, I wonder how my life would have turned out if we lived there. Would I ended up dropping out of high school, hanging out with crackheads, and cussing every other word? Or could we helped guiding them toward a better future? It probably would have been more of the former than the latter.

I love my nephews and we get along better now than when we were kids. We had a wonderful time together, but our lives diverted after I moved to Lancaster. A few years later, they would come visit us over the holidays and I noticed a change in them. They seemed angry. They used loads of profanity. They talked about having a crew in school so that no one could fuck with them. A few years went by, they smoked when they visit us. I was horrified, but I didn’t feel like it was my business to tell them not to smoke. The probably wouldn’t listen to me anyway.

We grew further apart, but we could always bond over our love for hip-hop. For me, rap music has always been an art form. I appreciated the lyricism, but I always separated the music from reality. Other than wearing baggy jeans, I never picked up the hip-hop lifestyle. I never let the braggadocious, misogyny, and profanity affected me. They, on the other hand, were influenced by rap. They emulated the hip-hop lifestyle, particularly in the way they talk.

Now we are grown-ass motherfuckers in our late 30s and early 40s. We have wives and kids, but we have not become fully adults ourselves. I don’t use profanity when I talk, but I still use plenty in my writing. Cussing doesn’t come easy to me in conversation, but it seems so fucking natural to them.

We choose our own path and how we live, but we are still family at the end of the day. I love them and support them as much as an uncle can. I do miss the good old days.