Cắm trại

Cuối tuần đi cắm trại với liên đoàn Hùng Vương. Tuy không hứng thú lắm nhưng cũng phải đi với Đạo và Đán cho tụi nó tham gia hướng đạo. Chiều thứ sáu dựng lều rồi trò chuyện với các trưởng và phụ huynh khác. Mọi người muốn tôi tham gia đánh trống cho đoàn lân để kiếm thêm tiền cho liên đoàn. Thôi thì tôi cũng đồng ý. Giúp được việc gì thì giúp. Bàn chuyện đến khuya tôi trở vào lều nhưng không ngủ được. Đến gần ba giờ sáng tôi mới thiếp đi.

Đến bảy giờ sáng, thức dậy ăn điểm tâm rồi đưa thằng Đán đi tập ice hockey. Sau giờ tập xong, tôi ghé chợ mua hai thùng bia để uống cùng mọi người ở vùng cắm trại. Buổi trưa chị Diễm đãi liên ăn phở. Tuy bị gout nhưng tôi không thể nào bỏ qua phở chị Diễm. Sau giờ trưa đám nhỏ đi sinh hoạt còn phụ huynh chuẩn bị cơm chiều. Chúng tôi đốt than lên nướng thịt và sườn. Đồng thời phụ huynh khác cũng đem theo những món nên buổi ăn tối khá nhiều. Sinh hoạt xong, mười giờ là lúc phải giữ yên lặng.

Đám nhóc chơi bên đống lửa gần đến 11 giờ mới đi ngủ. Phụ huynh và các trưởng nướng cá khô, uống bia, và trò chuyện tiếp. Tôi khá buồn ngủ nhưng cũng ngồi lắng nghe. Đến gần một giờ sáng tôi không chịu nổi nên về lều ngủ. Tuy mệt mỏi nhưng vẫn khó ngủ vì mấy ông vẫn trò chuyện lớn tiếng.

Đến hai giờ khuya, trời bắt đầu mưa nên mấy ông cũng đi ngủ. Tôi nằm nghe tiếng mưa rơi trên mái lều. Tôi nhớ đến vợ và hai đứa nhỏ. Chỉ vắng có một ngày mà sao nhớ nhung vô cùng. Ước gì có vợ nằm kế bên thì lãng mạn biết mấy. Đã lâu rồi không được nằm kế vợ. Tôi bị bốn thằng khác lần lượt chiếm chỗ. Từ thằng Đạo, đến thằng Đán, đến thằng Xuân, giờ thì thằng Vương không xa mẹ nửa bước.

Đến gần ba giờ sáng tôi mới thiếp đi và mưa vẫn rơi. Sáu giờ sáng tôi tỉnh giấc và mưa vẫn tiếp tục rơi. Tôi nằm đọc sách một chút mà lòng vẫn lo ngại không biết xụp lều xuống có được không nếu như trời vẫn mưa. Cũng may tám giờ sáng mưa đã tạnh. Chúng tôi ăn sáng xếp đồ đạc vào xe rồi đám nhỏ làm lễ bế mạc.

Chúng tôi chia tay nhau ra về. Dù biết rằng cuộc vui nào rồi cũng phải tàn nhưng lòng tôi có một chút buồn. Dù sao gì tôi cũng xem những phụ huynh khác như bạn, nhất là cùng người Việt với nhau. Nhưng ngoài những buổi họp mặt như vầy vì con của chúng ta tình bạn bè không hề tiến xa hơn được nữa. Khi đám con lớn rồi thì cũng sẽ không còn gặp nhau để nhậu nhẹt hay chuyện trò gì nữa.

Vợ tôi

Hôm trước vợ trách móc tôi rằng, “Sống với nhau mười mấy năm chỉ có mỗi một việc anh chẳng bao giờ thấy mệt.” Quả thật, không ai hiểu tôi bằng vợ cả. Ngược lại, dường như tôi không hiểu rõ vợ mình. Có lẽ vì em kín đáo hơn tôi. Chẳng bao giờ em bộc lộ tình cảm của em với tôi cả, nhưng em không kiệm lời mỗi lần bực bội với những gì tôi không chịu làm hoặc không hài lòng với những gì tôi làm.

Còn tôi thì chẳng bao giờ che giấu được cảm xúc của mình với vợ. Trước khi lấy nhau vẫn thế và đến bây giờ vẫn vậy: “Cuộc tình anh dành cho em. Đam mê đắm say kiếp kiếp.” Sến thật nhưng là sự thật. Dĩ nhiên hài lòng 100% thì không. Trong hôn nhân có yêu thương thì phải có dung hòa và có hy sinh mới có bền vững. Em và tôi đã phải trải qua rất nhiều thử thách trong cuộc sống để tiếp bước đến ngày hôm nay. Cho dù có buồn nhiều hơn vui, mệt nhiều hơn sướng, hoặc giận nhiều hòa, tôi vẫn yêu em hơn ngày hôm qua. Tôi hiểu rõ sự hy sinh của em và cảm kích sự đóng góp của em dành cho gia đình của chúng ta. Tôi tin rằng dù có khó khăn cách mấy, chúng ta vẫn có thể cùng nhau vượt qua.

Sau mười mấy năm thành vợ thành chồng, hôm đó lúc em buông lời trách móc, tôi chợt nhận ra được tình cảm em dành cho tôi: “Giận thì giận mà thương thì thương.” Miệng thì nói thế nhưng lòng em vẫn còn có tôi. Từ trước đến giờ, em chưa từng trả lời câu hỏi của tôi, “Tạo sao em chịu lấy tôi?” Rốt cuộc hôm đó tôi đã tìm được câu trả lời tôi đã thắc mắc mười mấy năm qua. Tôi chợt thấy em dễ thương vô cùng và mình được may mắn lắm. Xin cám ơn em rất nhiều.

The Weekend Dilemma

Nowadays my weekends are filled with guilt and stress. The house needs to be tidy up from top to bottom. The lawn needs to be mowed and trimmed. The longer I put off, the worse they get. They just get piled up weeks after weeks. When I look at them, I don’t know where to start.

My ideal weekends are to spend time with my sons going ice skating, rollerblading, biking, reading, or just relaxing. Basically, I just want to enjoy the things I like to do instead of the things I have to do. When I lived by myself in Poughkeepsie, New York, my apartment was just a place for me to sleep. On the weekends, I would pack up my bags, drive home to stay with my mom, and hang out with my homeboy Nate. Now they are both gone and my life has changed forever.

I am not complaining about my current life. In fact, I am blessed with a wonderful family. They mean the whole world to me and I rather spend time with them than doing anything else. It’s just that when I have to do things that need to be done, it takes my time away from them. Sure, I could make them help me by doing all the chores, but then they would feel as miserable as I am for doing the things that they don’t enjoy.

For fuck sake, Donny. You’re a grown-ass man now, stop whining and get the shit done already.

I wrote this post while watching Đán learning to play ice hockey at 9 am on a Saturday. We went home around noon. Instead of taking the kids to ice skating for three hours, I decided to stay home to tidy up our basement. It took me two hours. By the time I finished organizing the basement,the kids had finished their late lunch. I took Đạo, Đán, and Xuân to the skate park. We rollerbladed for an hour and the boys sweated profusely. It occurred to me that they all needed a haircut. We returned home and I gave each one a buzz. None of my kids had been to a barbershop before. I cut their hair as well as mine all by myself. We saved quite a bit for the five of us.

We took a bath and headed over to my sister-in-law’s house for dinner. It was not a bad Saturday after all.

Internalizing

My RSS reader hardly has any notification. Most of the blogs I subscribed to aren’t updating anymore. Is blogging dead? On the other hand, I have been blogging consistently almost everyday, sometimes even two or three times a day. Writing 300 to 500 words about whatever is on my mind has become effortless to me. I could make a post out of something so mundane or so emotional. My posts have become more and more personal. I bare my mind and soul on the page.

I don’t write about politics anymore. I am not afraid of voicing my position. I am just fed up with alternative facts. People have their own facts. While I think they got their information from fake sources, they think I got brainwashed by the mainstream media. Whatever.

I write about music sparingly because I don’t listen to music much anymore. I could no longer get my hands on new music in Vietnam. Most Vietnamese music is being covered to death. New singers burst onto the scene everyday, but not too many new songwriters. They kept relying on the old repertoire.

I write about what I have observed around me. I write about the people who are close to me or who make an impact in my life, positively, negatively, or controversially. I want to take on a new challenge. I want to write about my internalization. There’s a voice in my head that speaks to me often. No, I do not have schizophrenia or mental issues. I am sure we all have that voice where you say things in your head that you can’t say out loud. Most often, my conscious voice drowns out that unfiltered voice. I wonder if I can bring out that voice without upsetting or targeting anyone. I am not even sure what I am getting at.

Trung Thu

Hôm qua sau giờ làm việc tôi chợt nhớ ngày Tết Trung Thu nên ghé Kim Phụng ở khu Eden mua hộp bánh thập cẩm. Khi về đến nhà đặt bánh lên bàn thờ cùng vài tách trà và vài cây nhang mời cha mẹ và bố vợ thưởng thức.

Tôi nhớ câu mẹ thường xuyên nhắc nhở, “Lúc sống cho ăn. Lúc chết khỏi cần cúng.” Lúc mẹ còn sống tôi vẫn mua về tặng mẹ trong dịp lễ cho có chút hương vị Việt Nam. Thật ra mua về thì mẹ chỉ ăn một miếng nhỏ thôi còn tôi thì ăn nhiều hơn. Giờ cũng thế, cúng rồi thì tôi cũng ăn thôi.

Ngoài trời mưa bão tầm tã. Tôi ngậm ngùi nhớ đến mẹ.

Viết lách

Tôi gỡ bỏ Facebook ra khỏi điện thoại. Tôi không đăng những bài viết của mình trên đó nữa. Vì những người tôi liên hệ qua Facebook đều là gia đình và bạn bè quen biết, tôi ngần ngại chia sẻ những câu chuyện riêng tư. Tôi cảm thấy tự do và thoải mái hơn ở nơi này. Tôi viết như không ai đọc cả. Tôi viết cho chính mình. Tôi không ngại chia sẻ những suy tư của mình.

Không rõ những gì mình viết có khoe khoang, đụng chạm, phách lối, hoặc than phiền hay không nhưng tôi chẳng quan tâm đến những điều đó. Nếu như phải lo lắng thì tôi đã không thể chia sẻ được. Càng ngày các bài viết của tôi càng rút về thế giới riêng của chính mình. Tôi viết nhiều về tình cảm, con cái, đam mê, và sự ra đi của cha mẹ. Tôi không còn viết về thiết kế, công nghệ, hoặc nhạc nữa. Những thứ đó không còn hứng thú với tôi. Những cảm xúc của tôi đến từ cuộc sống của tôi. Tuy nhàm chán nhưng tôi cũng có thể tìm ra được những khía cạnh làm cảm hứng để viết.

Tôi không ngại bộc lộ những điểm yếu của mình hoặc than vãn thân phận. Tôi cũng chẳng quan tâm đến sự việc làm mất lòng người khác. Tôi không hoàn hảo, không cao thượng, cũng không rộng lượng. Tôi chỉ là một con người tầm thường sống trong một thế giới nhỏ bé của mình. Tôi chỉ viết xuống những gì xảy ra xung quanh mình. Tôi cũng không biết mục đích của bài này là gì. Chỉ biết muốn viết bằng tiếng Việt mà thôi.

Why?

It hurt when my wife talked nicer to other people than to me. Our marriage has come to the point where anything I say annoys the heck out of her. Last evening, she told me that she was feeling sick. I asked her why and she flipped out: “What do you mean why? I don’t know why. I am just feeling sick. Do you have to know why?” Maybe I was asking the wrong question, but I was genuinely concerned. I wanted to know what caused her to feel sick. Did she come down with a cold or a flu? Was it because of a lack of sleep? She just came back from the dentist. Did she have an extraction or a crown that made her sick? Just a simple question that could make her furious. If I didn’t say anything at all, she would say I don’t care.

Nowadays, she yells at me like I am one of her kids. I miss her soft voice and gentle tone when we first met. She used to laugh at my jokes. These days, my jokes have become either satirical or mockery. I have been pondering how we got here. It’s my fault that I have turned a sweet lady into a cantankerous wife. I wish I could turn things back, but there is nothing I can do to right my wrong. I have become a thorn in her eyes. Without telling me that I am lazy, she often hinted at how I didn’t do anything around the house. On weekdays, I went to work, came home and took the kids out to ice skating or rollerblading. Would she rather have them sit in front of the screen and play video games instead? When we started skating, she was the one that pushed me to take them. I hesitated at first, but I was hooked when I put on those skates. On weekends, the kids had activities like Scouting or ice hockey, which required me to be out. I mowed the lawn every two or three weeks and tried to fix things around the house. When she did the laundry, I folded the clothes and put them away.

I had always been grateful that she cooked for us. I helped out by doing the dishes or giving the kids a bath. It was not like I just sat around and did nothing all day. Still, my efforts were never enough. When we were on vacation, for example, she often cooked for everyone including her brother’s and sister’s family. She not only cooked, but also served everyone. I felt guilty and asked her not to serve me anymore. I can do it myself. Even our kids, I made them serve themselves and help set the table.

She is a caring daughter, kind sister, loving mother, and a wonderful wife. Unfortunately, I have failed to bring her joy and happiness. She has become grumpier and crankier. I understand raising four boys isn’t easy. I struggle everyday, but we can do it together. I apologize for my shortcomings. I apologize for not holding up my end of the bargain. I apologize for being a shitty husband. I don’t apologize, however, for loving her. Maybe I don’t know how to love her or how to show my love to her, but I love her from the bottom of my heart. I hope underneath all the harshness and bitterness, she still has some love left for me as well. I am not going anywhere unless she wants me to.

Weekend Recap

Friday evening after work, I took Đạo and Đán to their Scout meeting. I spotted some new parents taking their kids to join the Cub Scout. At the hour-long parent-leader meeting, most parents who had been with the Scout for a year or more helped out with something. One parent handled the logistics. One volunteered to teach Vietnamese. One took charge of outreach, which included designing the website. The leaders asked me to run the lion dance group, but I turned them down. I can’t take on anymore responsibility. The Scout ended at 8:30 pm. There went my Friday evening.

Saturday morning, I woke up early to take Đán to ice hockey. I also made him practice for half an hour. We didn’t get home until noon. At home, I went up to the attic to check on the fan. My wife kept complaining that her room was too hot in the summer and too cold in the winter; therefore, she thought the fan was broken. I worried and couldn’t sleep for a couple of nights just the thought of having to replace the fan. I avoided going into the attic if I could. I didn’t realize that I needed to walk on the beams. As I stepped on the dry ceiling, I heard a crack. I quickly stepped onto the beam. Luckily I didn’t break the ceiling yet. I walked around the dark- and-hot-as-hell attic trying to find a fan and we don’t have one. I was relieved. I went back down, cleaned up, and vacuumed all the rooms. After lunch, I went rollerblading at the school’s parking lot near our house. I practiced the 180 jump on and off the sidewalk. It was a great exercise. I sweat profusely. An hour later, I was exhausted and took a quick nap on the coach. I woke up and my legs were soaring. My wife complained again. I was supposed to feel better after exercise, not more tired. I am old and I used too much energy. My body couldn’t keep up. I felt tired, but I also felt great that I made myself active.

Sunday morning, my sister-in-law dropped her boys off at our house so she and her husband can fix their own fan in the attic. I took the older kids to ice skating from 12 pm to 3 pm. For three hours, I got a lot of practice in. I improved my backward edges and my waltz jumps. I reviewed my half-flip and ballet jumps. I did some one-foot spins and learned the new half-lutz jump. I felt productive and eager to get back to ice skating, which I hadn’t done much when I injured my knee. After ice skating I took the kids to High Side for some snacks and some craft beer for me. We ordered tornado fries, sweet potato fries, chicken baos, and beef teriyaki skewers to share among the four of us. I had two glasses of sour ale with Magdalena River Mango, Tangerine, Pineapple and Calamansi. The bill came out to almost $100. Nothing is cheap anymore. After our overpriced street food and craft beer, I went over to my sister-in-law’s house to help her husband replace the motor fan in the attic. I went to the roof to unscrew the fan while he was in the attic holding on to the motor. The process took 15 minutes. We went to our house and had a hotpot my wife made for dinner. It was delicious. I always loved hotpot.

Those are the highlights of my boring weekend. The lawn still needed to be mowed. The HVAC still needed to be opened up and vacuumed. The basement still needed to be reorganized. The list of home maintenance goes on and on. My weekends are either filled with stress or guilt. I get stressed out because I could not get the things done around the house. I feel guilty if I push off the housework and go out ice skating or spending time with the kids. The struggles never seem to end.

Chán chường

Sớm mai thức giấc, nhìn quanh bực mình. Hôm qua nay cảm giác căng thẳng và chán chường. Việc công và tư chồng chất lên nhau. Thiếu ngủ nên tinh thần càng thêm não nề. Nghĩ đến đường đời càng lúc càng vô vị. Cha mẹ mới ngày nào đó mà đã lần lượt ra đi. Người bị ung thư. Người bị nhiễm dịch.

Sống trong âu lo để làm gì rồi kết cuộc cũng chỉ trở về cát bụi. Biết như thế nhưng vì trách nhiệm và bổn phận nên cũng phải ráng phấn đấu. Trong tôi dường như lúc nào cũng mỏi mệt và mỏi mòn. Tôi không chịu được áp lực trong cuộc sống. Tôi thiếu tự tin càng không khéo dùng bàn tay. Ngoài làm vi tính, tôi không làm được những việc khác. Lại không khá giả cho lắm để thuê người khác làm.

Nói tóm lại là những áp lực không lớn nhưng đã khiến tôi lo lắng. Không biết những áp lực lớn sẽ ra sao. Tôi không thể nào quay lưng đi được. Thôi thì chấp nhận vậy. Tới đâu hay đến đó. Tôi đã quá mỏi mệt và trái tim vẫn không ngủ yên.

Remembering 9-11

I was in Vietnam when my mom called. She asked me, “Haven’t you heard what happened?” I replied, “No.” She said, “The terrorists crashed airplanes into two tall buildings in New York.” I was numbed and devastated. I couldn’t recall what we talked about after that.

Then it was all over newspapers and TVs in Vietnam. It was the topic at restaurants and coffee shops. I listened to family, friends, and strangers talking about it, but I had nothing to say. I was in my homeland, and yet I missed my home in America. Even though I just went back to Vietnam for the first time since I migrated to the U.S. a decade earlier, I wanted to go home to America to grieve with my fellow Americans.

A few months before the tragic attack, I graduated from college, but couldn’t find a job in web design. I took a trip back to Vietnam to see my dad and to see if I could make a change with my life. The 9-11 tragedy made me realize that I was an American. Vietnam had become my past. America was where my heart was. I went back to America to start my career and my life.

Twenty years have gone by, but the memories will always remain. We will never forget the deadliest terrorist attack on our soil. It broke us, but also brought us together and made us stronger as a nation. Our skin color and our political view didn’t matter. We were the United States of America.

Unfortunately, we’re now deeply divided as if we’re living in the same place but in a different universe. I hope that the twentieth anniversary of this tragic event reminds us that we can still come together despite our differences.