Quick Notes

I had a good time at Typographics. The speakers at the main event were inspiring. The experimental presentations at the TypeLab were amazing. Highlights of the conference were meeting DJR to thank him for designing his fonts with Vietnamese and catching up with good old buddy Tim. A designer from Monotype came up to me to thank me for Vietnamese Typography book. That was nice.

After the conference, our family headed to Wildwood for a week-long vacation. I took Xuân and Vương on the tram ride. The nice lady didn’t charge me a fee. She said, “Happy Father’s Day.” That was when I realized it was my day. We had a bit of a rough day with Đán. He is so misbehaving these days. Then again, I had a nice treat at the end of the day from my lovely lady.

I have not been blogging much because I am still reading Frederick Douglass’s biography. I have about 300 pages more to go. It’s an engaging book. I hope to get it done before our vacation ends. I also have been playing around with redesigning this blog. I have not settled on any design it. We’ll see.

My gout attack is going away after a week of Aleve and a bottle of apple cider vinegar. Walking had been a living hell. I can’t wait to get back to normal so I can walk to the beach and ride my bike on the boardwalk with the kids. It’s time to kick back and relax before more kids joining the place. It’s going to be chaotic. I am not looking forward to the arguing and bickering. Four boys of my own already drive me to the wall.

Chuyện trong ngày

Hôm qua tôi làm một việc đần độn. May mà hậu quả không đến nỗi tai hại. Giờ đây tôi vẫn ân hận về việc làm đó. Đền bù lại là tôi có một ngày dành cho đứa con đầu lòng. Đã lâu lắm rồi hai cha con không có thời gian riêng với nhau. Mới đây mà nói đã mười tuổi rồi.

Chân tôi vẫn còn đau vì gout. Lần này kéo dài hơn tôi dự đoán. Ngày mai đi conference rồi mà vẫn chưa khỏi. Biết làm sao bây giờ. Đành chịu vậy. Hy vọng không phải lết lên lết xuống.

Lúc trước tôi cứ nghĩ những người nổi tiếng (trong nghệ thuật hay trong thiết kế) cũng là những người bình thường. Nhưng thật thất vọng khi họ quá phách lối. Đã vài lần như thế khiến cho tôi mất đi cảm tình. Tôi không phải là người đam mê “celebrity” nên cũng chẳng cần thiết phải làm quen với họ.

Từ 6:30 chiều cho đến 9:30 tối là những giây phút đẹp đẽ và xấu xa nhất trong ngày. Những giây phút được bên cạnh con cái cũng là những giây phút quá mệt mỏi sau những giờ làm việc. Tôi không còn đủ sức lực để làm những việc không cần thiết. Khi con ngủ rồi mới được thời gian riêng. Bây giờ gần 11 giờ đêm và tôi cũng mệt đừ. Thôi hẹn lại sau nhé.

Viết vội

Cuối tuần bị gout hành hạ. Uống thuốc và uống giấm táo cũng chưa hết. Vài tháng nay nhậu hơi nhiều tưởng đâu không bị ảnh hưởng. Thôi kệ có sướng có khổ. Cuộc đời mà. Phải có đắng cay. Hy vọng sẽ khỏi trước khi đi hội nghị Typographics ở New York và đi nghỉ hè ở biển Wildwood.

Gần đây ít đọc sách Việt. Đơn giản là thư viện không có sách mới. Dạo này cũng ít viết tiếng Việt nên bây giờ cố gắng để thôi quên ngôn ngữ của mình. Giờ đây mỗi lần muốn blog không biết phải dùng ngôn ngữ nào. Đó là cái lợi chứ không phải khó khăn khi biết cả hai thứ tiếng.

Tôi muốn viết về vợ tôi nhưng ngại nói là bợ đít. Nhưng không sao cả bợ đít vợ của mình chứ đâu phải bợ đít người khác đâu. Tóm lại là tôi may mắn có người chống đỡ tin thần. Tôi không còn cảm thấy lẻ loi và chán nản. Cuộc sống bận rộn nhưng cũng thoải mái. Vợ tôi được cái là không hà tiện và không tính toán nhưng cũng không quá phung phí nên chúng tôi không xem trọng tiền bạc. Có bao nhiêu xài bấy nhiêu. Còn đi làm được thì không quá lo ngại. Chừng nào mất công việc tính sau.

Thôi hôm nay viết vội thế thôi. Chừng nào dư thời gian sẽ viết tiếp.

Thank You, Big Brother

On November 2, 2011, I wrote about my love ones:

I also missed my wife even though we only communicate with each other on the basic level. These days if we go any further than that, we would ended up arguing. If we talk to the point where I started to feel comfortable, I would bring up my problems and she is sick and tired of hearing them. I am sure you’re pretty tired of hearing them too if you follow this blog. Carrying the baby is already hard enough; therefore, I try my best to keep my own issues to myself and not giving her anymore burden.

After reading my blog post, brother Hải sent me the following email:

Hey, Doanh,

How goes it, lil bro? Long time no see. :o)

Hope you don’t mind me saying this, but the highlighted above raise all kinds of red flags in my head: I was there.

I know it’s tough: new job, a business on the side, a toddler, a new baby coming, mom being sick, etc. I was in a similar situation, and—had I known to prioritize things—I would still have a family.

Can’t tell you what to do, or how to fix it. However, I think you would agree with me that it needs to be fixed; or—at least—not get worse.

Again, hope you don’t mind me saying the above.

Please give my best to everyone.

Thank you big brother for saving our marriage. May your soul rest in peace.

Vĩnh Biệt Anh HML

Anh Hải mến,

Chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa là anh sẽ rời khỏi cõi đời này. Thật đáng tiếc khi chưa được cơ hội để anh gặp gỡ hai thằng nhóc của em. Vài tuần trước mình hứa hẹn nhưng em lơ là vì nghĩ rằng mình sẽ còn có nhiều thời gian. Không ngờ giờ đây đã muộn màng.

Lần cuối mình gặp nhau là lúc thằng Đán mới sáu hoặc bảy tháng. Hôm đó mình ăn trưa ở nhà hàng Present và anh gọi cái bánh xèo nhìn hấp dẫn. Em cũng không nhớ rõ mình đã ăn món gì. Lúc thằng Đán khóc, anh nâng niu nó vào lòng rồi bảo vợ chồng em, “Chừng nào bây cần thời gian riêng, đem hai đứa cho anh trông.” Thấm thoát sáu năm đã trôi qua và chúng em đã thêm hai thằng nữa.

Giờ đây nhìn lại, em vui được biết đến anh qua trang blog của mình. Lúc ấy, anh thường đọc những bài viết của em và trả lời qua những lời comment khôi hài, khuyến khích, hoặc dạy dỗ như một người anh lớn. Sau này tuy trang blog không còn phần comment nữa, anh vẫn thỉnh thoảng gửi email động viên em, nhất là sau khi đọc những lời tâm sự về chuyện tình cảm vợ chồng em. Anh đã nhắc nhở em nên quý trọng những gì đang có. Anh đã từng trải nên hiểu được sự đổ vỡ.

Không ngờ rằng trang blog cá nhân đã đem đến cho em không chỉ người vợ mà còn một người người anh lớn. Từ mạng đưa chúng ta gần hơn mỗi lần gặp nhau tại quán Hải Dương anh em cùng nhau thưởng thức những tô bún mắm đậm đà và những ly cà phê thơm phức. Chỉ lần đầu gặp gỡ em đã quý mến đức tính trầm lặng, hiền hoà, và cảm tình của anh. Gần hơn nữa, em ngưỡng mộ anh khi được chứng kiến tình cảm anh dành cho cha mẹ, các em, và con gái của anh.

Em cám ơn những tình cảm anh đã dành cho vợ chồng em. Khi anh rời khỏi cõi tạm này, em tin rằng anh sẽ tiếp tục những chuyến phiêu lưu kỳ diệu với tràn đầy màu sắc, ánh sáng, âm nhạc, và bình yên. Chúc anh thượng lộ bình an.

Happy Eleventh Anniversary

Eleven years together and we haven’t killed each other yet. Not because we don’t want to, but because we want to kill our kids more. Dark joke? I know. Besides food, sex, and alcohol, humor gets me going. My wife is going to kill me for real after she reads this post. As long as she doesn’t divorce me, I am fine dying in her arms tonight.

In all seriousness, the kids are the glue that keeps our marriage together. Without them, we might not lasted this long. We struggled in those early years trying to figure out what we wanted out of our relationship. What was in it for me? Once our kids were born, we shifted our focus. Our marriage was no longer just between the two of us. We had additional responsibilities and we had to hold up our end of the bargain.

The past few years had been more on the up side. We fought less and appreciate each other more. We talked less and listened more. We complained less and communicated more. Most of our issues had been solved because we were being completely honest with each other. We need one another to keep this ship from sinking. We can’t let it go down because we have so much on the line.

This year has gone by so fast. Although I am not big on celebrating anniversaries, they give us an opportunity to reflect on our time together. Eleven years aren’t short if the marriage isn’t working. Maintaining a marriage is not easy. It needs some TLC (tender loving care). Luckily, our kids would tell us to show our affection toward each other like a marriage couple should.

Eleven years together and our bond is still strong. I thank her from the bottom of my heart for sticking with me as we take on our journey through life together. It hasn’t been easy, but we made it.

Chợ xưa

Chiều thứ Sáu sau giờ làm việc cả nhà về Lancaster thăm mẹ và chị. Đến nơi cũng khuya nên chỉ còn việc đi ngủ.

Sáng thứ Bảy đang viết blog thì vợ quăng cho thằng Vương. Thôi thì hai cha con dậy đi bộ hứng gió. Vừa đẩy xe đi được một vòng thì vợ gọi điện nói đám nhóc đói bụng. Vừa cúp máy thì iPhone cũng rời khỏi tay rớt vỡ màn hình.

Tôi trở lại nhà. Mẹ và chị vẫn còn ngủ. Chỉ đám nhóc của tôi đã thức. Không biết đi ăn gì thì vợ nhắc đến cái chợ ở dưới phố Lancaster. Chợ nhỏ bán thức ăn và bánh trái organic. Phần đông những người bán hàng là dân Armish. Họ là những người nông dân vẫn không dùng technology.

Mấy chục năm rồi tôi mới trở lại chợ. Ngày xưa tôi và mẹ ở cách chợ hai block đường. Mỗi thứ Ba và thứ Sáu mẹ kéo xe đi chợ sớm mua thịt và trái cây tươi. Chợ ngày nay vẫn tấp nập. Người mua vẫn nhộn nhịp. Người bán hàng vẫn dễ thương chào đón. Bánh croissant vẫn thơm ngon. Cà phê vẫn đậm đà. Chỉ có mẹ tôi đi đứng khó khăn vì chân đau. Nhìn cảnh chợ tôi nhớ đến tuổi thơ và cũng xót xa cho mẹ.

Faking It

I wish it is an imposter syndrome, but it is not. I know for sure that I am a fake. Even in my professional career, I doubted myself. I hid the fact that I did not know what I was doing. I chose web design instead of other serious professions, like engineer or doctor, so I can get paid goofing off on the internet. It has worked out well for me, but I had to fake it. I still can’t write a line of JavaScript, but I can modify other people’s code to get the functionality that I need. When I took on this job six years ago, I knew nothing about Linux and server administration. If the server crashed or the site got hacked, it would be on my shoulder alone. I was terrified and didn’t want to take the job, but my wife pushed me to go for it. I am glad I did even though I had to fake it.

In my personal life, I have no idea what I am doing as a father. I love my kids, but all that I ever wanted to do was taking them out and having a great time. I was not interested in other mundane and stressful tasks. I was impatient, emotional, and selfish. As much as I would like to control their behavior, I knew that I had to let them go. It was a losing battle for me. I was not into Lego, but I had to fake it to show that I am interested. I can’t draw, but I encourage them to draw. I would love to get them to read, but I simply can’t force upon them. I made tons of mistakes. Thanks goodness for their mother who knows much more about parenting than I do. I am just a fake.

Let’s be honest. No one wants to admit they are fake, but being fake is not a negative. Being fake is not the same as being a con artist. I love the phrase “Fake it til you make it.” It has been my motto in life. When I first got into design, the professional designers kept saying that I need to draw to be a designer. I still can’t draw, but I am a pretty darn good designer—of course I fake it. I had no prior training in design when I decided to be a web designer, but I faked it. In retrospect, if I didn’t fake it, I wouldn’t have the courage to become a designer. My work was awful. I had no clue what typography was, but I faked it until I got better at it.

If I knew how much work and stress went into raising other human beings, I wouldn’t have any kid. Once they were here, I couldn’t send them back. I was not prepared for what was coming, but I faked it. I pretended to be a good father, but I quickly realized that being a father was not about me. It was what I can do for them. I don’t need the recognition for their success nor do want to be blamed for their failure. I don’t need the compliment for their well behavior nor do I want the criticism for their misbehaving. I just need to do my part. As long as I am there for them, showing them that I do my best, and teaching them what’s right and what’s wrong, it is up to them to decide for their own life. I don’t need to be responsible for everything they do.

So there I said it. I am not afraid to point out my fakes. It is not about my insecurity. I am just being honest to myself. I am a fake, but I am keeping it real.

Anh đã lừa dối tình cảm tôi

Lần đầu tiên tôi đặt chân đến Mỹ là vào mùa đông. Đêm hôm đó tiểu bang Connecticut lạnh thấu sương. Khi chúng tôi rời sân bay ra xe tôi run cầm cập bỗng nhiên có chiếc áo coat to và nặng phủ lên người tôi. Anh cho tôi một cảm giác ấm cúng tôi không bao giờ quên.

Từ đó tôi xem anh như người anh cả. Tôi đi học không biết một chữ tiếng Anh. Anh nhờ con gái của người bạn anh giúp đỡ tôi thế nhưng cô ta chưa bao giờ chào tôi một lời. Tôi đem bài tập về nhà không biết làm anh giúp tôi. Có những lúc không kịp giờ anh đem bài tập vào sở làm để hoàn tất vào giờ giải lao.

Tôi quý trọng anh. Tuy anh nói năng hơi “ta đây” nhưng tôi thấy được sự chân thật của anh. Anh luôn bênh vực tôi mỗi khi hai thằng con của anh ăn hiếp tôi. Có lần anh và chị tôi cãi cọ nhau, anh đến xin lỗi mẹ tôi. Trong tôi anh là người con rể rất tốt. Anh lo lắng cho mẹ vợ và luôn cả em vợ.

Từ nhỏ tôi đã không được gần gũi ba nên tôi xem anh như là người đàn ông trong đời tôi. Anh thích ăn nhậu và ca hát, tôi cũng thế. Anh xã giao rộng rãi và hoạt bát nên chị tôi thường ghen tuông. Anh quen nhiều bạn bè nhưng chị tôi chỉ muốn anh ở nhà với vợ con. Rồi cuối cùng anh chị cũng chia tay. Tôi đau lòng vì đã mất đi một người anh tốt.

Từ khi anh chia tay với chị tôi, tôi không còn liên lạc với anh nữa nhưng trong thâm tâm tôi lúc nào cũng nghĩ đến anh. Chị tôi đã đánh mất tình cảm của hai anh em tôi. Vài năm trước khi nhận được friend request của anh qua Facebook, tôi mừng rỡ và đồng ý ngay. Tôi xem timeline của anh được biết anh đã về Việt Nam cưới vợ mới và cũng có thêm một đứa con trai rất dễ thương. Càng đi sâu vào những phần comment thì tôi thấy những lời chửi bới của các chị viết rằng anh đã lừa gạt họ. Gần đây người thân cho biết anh tuy đã có vợ con nhưng vẫn lăng nhăng với những người đàn bà khác. Và như thế tôi mới nhân thức rằng cả tôi là con trai còn bị anh gạt gẫm tình cảm huống chi là các chị.

Những tình cảm anh dành cho tôi đã ảnh hưởng đến cuộc đời của tôi. Tôi đã noi gương anh đặt tình cảm trên hết khi đối xử với những người chung quanh. Không ngờ rằng những gì anh làm đều giả dối cả. Mẹ đã nhìn ra được từ sớm và đã cảnh cáo chị tôi nhưng cả tôi và chị đều không tin nên giờ đây cả hai mới bị tổn thương. Dĩ nhiên là chị bị nặng nề hơn tôi nhiều. Chị đã hy sinh cuộc đời mình cho anh và hai con. Cuối cùng thì vẫn cô đơn một mình.

Tôi thì cũng đã quên dần. Coi như một bài học về tình cảm. Giờ đây tôi không dễ dàng trao tình cảm của mình đến bất cứ ai. Vì tôi biết mình quá yếu lòng và sẽ dễ dàng bị đau đớn. Đó không phải là lỗi của anh mà là do tôi tự trút lấy.

The Falsehood of Facebook

Since Vương was born, I used Facebook primarily to share my kids’ photos with family and friends. Although I had the app installed on my phone, I hid it along with a bunch of Apple’s native apps I never use but can’t delete. That way I didn’t have to open it, but I could still effortlessly share photos to Facebook from Google Photos.

Because of its ease of use and the number of family members on the platform, Facebook had motivated me to take more photos of my kids. When they smiled or did something fun, I captured the moment and shared. It had created a wrong impression that I am a great dad. It was not my intention to create this lie. I had my fair of frustrations as a parent, but those moments had never been captured. I yelled at my kids at times when they didn’t listen. In just the past few weeks, I received two emails from Đán’s teachers complaining about him ignoring their instructions. From banning from the iPad to talking to him about the consequences to making him promised, I did everything I could, but nothing went in his head. He continued to do what I asked him not to do.

Last night before bedtime, he fought with Xuân over a tiny stuffed animal when he had at least a dozen others. No matter what I said he insisted that he could not sleep without it. I made Xuân gave it back, which made him cried, and he left our room to sleep with his grandma. After Xuân left, he wanted me to hold him, but I refused. I told him to hold his stuffed animal since he loved so much. He started to cry and begged me to hold him, but I still didn’t budge. He left the room to sleep with his mom. With four kids, my mother-in-law, and now my brother-in-law’s wife, our four bedrooms are getting crowded. Sharing a bed with Đán and Xuân had been a nightmare. They constantly got on each other’s nerves, then they got on mine.

After they both screamed and left, I felt bad as well. My sleepiness was fucked up. The guilt of being a shitty parent made me deactivated my Facebook and deleted the app off my phone again. I couldn’t stand my own falsehood I had created on Facebook. With blogging, I am being honest with myself. I write more about my struggles than the perfect dad that I am not. No one here to judge me, or at least I don’t hear anything.