Ngủ đơn phương

Cuối cùng Đán chịu ngủ riêng một mình. Nó ôm biết bao nhiêu là mền gối và thú bông với nó. Đạo vẫn ngủ với mẹ và Vương. Xuân thì ngủ với bà ngoại. Thế là tôi được ngủ một mình sau hơn một chục năm ngủ chung với mấy thằng con. Cảm giác rất thoải mái và rất ngon giấc.

Một trong những thất bại của người làm cha như tôi là không tập cho con ngủ riêng. Thấy bọn nó còn nhỏ mà phải ngủ một mình cũng tội nghiệp nên từ nhỏ cả bốn thằng lúc nào cũng ngủ với mẹ để mẹ cho bú. Khi thằng em chào đời thì thằng anh sang ngủ với ba. Có lúc cả ba cha con cùng ngủ chung giường. Tôi thì khó ngủ nên chật chội càng khó nuôi giấc. Tôi biết mình ngáy rất to sợ làm điếc mấy đứa nhỏ nên ngủ chập chờn không ngon giấc. Sáng nào dậy cũng uể oải. Tôi nghĩ mình bị ngưng thở khi ngủ (sleep apnea) nhưng đợi qua vụ Coronavirus rồi mới đi thử nghiệm.

Bây giờ ngủ một mình cảm thấy đỡ hơn nhiều. Trước khi ngủ, tôi đọc sách hoặc viết blog cho đến khi mệt mỏi rồi mới lăn ra ngáy. Có lúc mười hai giờ khuya mới ngủ. Tuy nhiên ngủ một mình hơi cô đơn. Có lúc muốn được ôm tụi nó ngủ nhưng tôi thật sự lo ngại khi mình ngáy quá to. Còn vợ thì đã không ngủ chung giường mười mấy năm rồi. Hơi hám gì cũng quên mất rồi. Tôi hy vọng sau này bọn nhóc lớn lên thì vợ chồng cùng chăn gối trở lại nhưng vợ trách tôi ngáy to quá nên cũng đã thẳng thắn từ chối. Thôi thì từ chối ngủ chung cũng không sao. Từ chối cái khác mới có chuyện.

My Friend Molly

Last week I met up with Molly and she gifted me her beautiful painting titled “The Migration of Eels.” I was honored to accept the invaluable gift my kids helped pick out. They love eels, especially eel sushi; therefore, they immediately gravitated to it. What I love about this particular painting is that her vision of eels are much more colorful than the slimy creatures. If the real eels look like the eels in the painting, people would keep them as pets rather than making sushi with them. I love her imagination and I am glad to see that she is doing what she had always dreamed of. She is much happier than before.

In retrospect, Molly played a key role in my life. When I was working at Vassar College, I went through some tough times until I met someone special. Just as we started dating, she found a new job in Virginia. My heart almost crushed when she told me. I had two choices to make. I either kept working at Vassar College or I needed to find a new job in the DMV area. If I stayed I might lose what we had just started. I applied for web design positions at George Mason University and George Washington University, but I was not too optimistic because higher education always took forever to get the hiring process rolling. To my surprise though, I received a call from someone at The George Washington University School of Business just a couple of hours after I submitted my application. She asked me if I would like to schedule an interview. I came to D.C. to meet with her and some key administrative and faculty members at the business school. The interview process took the entire day. I thought I did well, but I didn’t expect a call the next day offering me a job. She wanted me to give in my two weeks notice at my current job and to come to D.C. as soon as possible. She was aggressive and I had a feeling what I was about to get into.

As I had predicted, our working relationship turned out to be testy at times. She was a challenging boss, but caring and encouraging on the personal level. After three years, the school of business had gone through some major changes. Most of us, especially Molly, were miserable. She was no longer my supervisor and we all answered to a young kid who had no clue about communications and technology. At that point, I knew I needed to move on. I ended up at George Mason School of Law and I have been happy here till this day. Molly went on to other universities including Mason, but she was still struggling to get by. She finally decided to end all of this political nonsense in the working environment and to just paint. She had a degree in painting after all. It is not easy to make a living off painting, but she seems to be doing good. I truly am happy for her.

When we met up last week, she brought a friend with her. We sat in an Irish Pub, drank gin and tonic, and reminisced on the good old days. Her friend was quite a drinker. He washed down two Martinis and countless glasses of wine. I had two gin and tonic and I was buzzing. She made my blush when she told her friend my two sentences of how my wife and I met. She recounted, “She lifted out her hand. He held her hand and she didn’t take her hand back.” Our story reminded her of her grandparents’ love story, which was also told in two sentences. Her grandpa said to her grandma, “I decided to be a priest. Then I met you.”

As we hugged goodbye, she said to me, “I love you, my friend.” I was touched. I realized that I have a friend. Even though we see each other once in a blue moon, I truly treasure our friendship. I suppose we don’t need to see each other often to be friends. Even once in a while is still good—as long as we think of each other. Until we meet again, take good care of yourself, my friend.

Dì Chín trong tôi

Dì Chín là em út mẹ tôi. Trong các anh chị em, dì là người duy nhất học đến nơi đến chốn. Dì không chỉ học giỏi mà còn chăm chỉ và nhẫn nại. Lúc mới đến Mỹ tuy đã quá tuổi cắp sách đến trường và không biết nhiều tiếng Anh nhưng dì đã không bị những trở ngại đó mà bỏ đi tâm quyết của mình vì dì nhận thức được sự quan trọng của việc học. Với sự phấn đấu không ngừng, dì học xong bốn năm đại học với bằng khoa học máy tính.

Đối với dì sống trong xã hội cần phải có học vấn mới được kính trọng. Cho nên dì luôn khuyến khích và động viên cháu chắt cố gắng học hành. Tuy lúc nhỏ không thấu hiểu được sự quan trọng của nền giáo dục, tôi chỉ biết phải đi theo con đường của dì và anh Minh và chị Hoa (anh và chị họ của tôi). Nhờ cố gắng và noi gương theo ba người này trong gia đình tôi mới có bằng tốt nghiệp bốn năm và bằng thạc sĩ hai năm. Sau này khi hiểu được sự cần thiết của học vấn tôi càng mang ơn của họ.

Là người em út trong gia đình, dì luôn lo lắng và thương yêu các anh chị của mình. Đặc biệt với mẹ tôi, dì kính trọng và biết ơn sự hy sinh của người chị lớn phải bỏ học để phụ bà ngoại việc bếp núc trong nhà để các em có cơ hội đi học. Tuy nhiên tính dì rất thẳng thắn. Có sau nói vậy hoặc nghĩ gì nói đó. Thương thì thương nhưng nói vẫn nói. Ai không chấp nhận được sự thật thì sẽ không thích dì. Còn tôi thì quý trọng cách đối xử của dì. Nhất là đối với những người trong gia đình, dì thương mới nói. Cho nên những gì dì góp ý với tôi (dù khen hay chê) tôi biết được đó là những lời lẽ từ đáy lòng. Hôm qua tôi rất vui khi thấy được một bài dì viết riêng cho tôi trên Facebook. Dì đã đọc những bài tâm sự của tôi nên đã viết để động viên tôi. Dĩ nhiên những gì dì viết hoàn toàn theo sự suy nghĩ của dì. Tôi xin được chia sẻ lại bài viết của dì trên trang blog của mình:

Đừng vì người thân hay bạn bè mà im lặng. Khi cháu nói cho họ biết sự thật những gì cháu biết mà họ vì tiền hoặc quyền lợi nhỏ nhoi nào đó mà không thấy được sự nguy hiểm sẽ đến với chính họ mà còn cả một quốc gia, lúc đó thì quá trể rồi, dù có muốn làm lại thì không thể được. Đặc biệt những người Việt của mình có lẻ vì chiến tranh triền miên khiến họ không cần biết gì nữa ngoài việc có tiền để sống sung sướng ngắn ngủi và tạm bợ họ cũng thấy vui hơn là sống theo lương tâm mà phải vất vã. Nhưng họ quên rằng đồng tiền làm ra bởi mồ hôi nước mắt của chính mình thì mới tôn tại lâu dài, ngược lại sống ví đồng tiền của kẻ khác thì sẽ khổ suốt đời về sau. Đó là luật “NHÂN QUẢ” mà ta thuờng nghe người đời nhắc tới hàng ngày trong xã hội.

Chẳng hạn như nước Mỹ hiện nay luôn gặp những điều không tốt kể thư Khi Trump lảm Tổng thống. Dì thuờng nói với ông xả dì rắng sở dỉ nước Mỹ bị chia rẽ đó là hậu quả của nước Mỹ nhận lấy sáu nhiều thế kỷ làm điều tội lỗi mà họ không thấy.

Nếu dựa vào lịch sử của nước Mỹ thì cháu sẽ thấy: Trước hết khi người Mỹ từ Âu châu đã bỏ đất nước họ để tìm đến đất nước phì nhiêu mầu mỡ nầy họ đã được người bản xử giúp họ trong mùa đông giá buốt không có thức ăn và được người bản xứ giúp đở họ và cứu họ sống qua những ngày băng giá lúc họ bước chân đến mảnh đất nầy. Vậy mà họ đã quên ơn mà trái trại giết những kẻ cứu họ.

Kế đến là người Việt nam mình mất nước đã phải ra đi để tìm nơi an bình sinh sống thì phải chết gì sóng biển hoặc đói khác khi lạc vào những khu rừng không có thức ăn nên phải chết đói.

Cũng chỉ vì họ chỉ nghĩ đến quyền lợi của chính họ mà đã giao đất nước Việt Nam cho Tàu Cộng để đổi lấy có được kinh tế giàu có do Trung Cộng đông dân nhân công rẻ, nhưng họ cũng không hưởng được suốt đời được. Vì Tàu Cộng nó đâu có ngu, chẳng qua lúc đó nó còn nghèo nên nó chịu đựng thế thôi. Chứ hiện nay bọn chúng đã ăn cắp các kỷ thuật công nghệ tân tiến của Mỹ rồi thì bọn chúng đâu còn sợ Mỹ nữa.

Mỹ lúc nào cũng cho mình là số “1”, nhưng thật sự hiện nay thì Mỹ không hẳn là số một nửa rồi. Các bọn tư bản nó chỉ muốn bốc lột sức lao động của kẻ nghèo để làm giàu cho chính chúng mà thôi. Nếu cháu nhìn hai chị của cháu hiện đang làm lao động cho các hảng xưởng của Mỷ cháu có thấy không?

Còn rất nhiều chuyện nhưng vì không có thì giờ nên nếu có dịp dì sẽ kể thêm. Dì rất mừng khi thấy cháu nhận thấy được những gì hiện nay đang xảy ra ở Mỹ. Người Việt mình có câu “ĂN HIỀN Ở LÀNH” thì không bao giờ sợ khổ.

Chúc cho gia đình cháu luôn luôn được mạnh khỏe và các con của cháu luôn luôn ngoan ngoản và học giở nhé

Tôi cám ơn những lời chân thật của dì. Giờ nghĩ lại lần cuối tôi gặp dì là lúc dì dự tiệc cưới của tôi. Thấm thoắt đã 12 năm rồi không gặp dì và dì cũng chưa hề gặp bốn thằng con của tôi. Hy vọng sẽ có cơ hội gặp gỡ lại dì trong một ngày gần đây. Xin chúc dì dượng luôn khỏe mạnh.

Taking Ice Skating Lessons

I signed myself up for ice skating lessons at the MedStar Capital Iceplex. I wanted to learn the proper techniques. I decided to skip level one and start at level two since I already knew the basics. I went to the first session yesterday after work.

The instructor was fantastic. She made ice skating look effortless. She emphasized the importance of having a good posture. She showed us how to shave the ice for us to learn to stop. She demonstrated the snowplow stop and the hockey stop and advised us not to do the latter until we learned the former. I already made the mistake of learning the hockey stop on my own. She also showed us how to fall without hurting ourselves—fall on your back pocket. She taught us to do backward swizzles. I haven’t even learned forward swizzles, but I managed to do fine. I need to practice that on my own.

The session was only half an hour long. I wished it was longer, but she gave us enough materials to work with on my own without feeling overwhelmed. I am glad I signed up for it. I can’t wait to come back next week. I also need to invest in a pair of ice skating shoes. I still don’t know what to get.

While I was waiting for our session to begin, I talked to a friendly lady. She moved from Atlanta to Arlington for her new job. She works at the embassy and she will be assigned to Sài Gòn for two years. She is now learning Vietnamese. I offered to help if she wanted. I told her I wanted her job. I asked her why she wanted to take ice skating lessons and her answer was just to try out something new she hasn’t done before.

Kỷ niệm 29 năm của chị Thư và anh Hội

Cuối tuần cả gia đình tôi đi dự buổi tiệc kỷ niệm 29 năm của chị Thư và anh Hội. Nhìn thấy anh chị gần 3 thập kỷ vẫn yêu thương như thuở ban đầu, tôi rất hâm mộ.

Gia đình chị Thư quen với gia đình vợ tôi từ lúc còn ở Việt Nam. Bố mẹ vợ tôi và bố mẹ chị là bạn thân. Tôi không biết nhiều về chị nhưng nhận ra được sự cởi mở và thân thiện của chị mỗi lúc gặp và trò chuyện. Chị là người đã đưa hai thằng con trai và thằng cháu tôi đến võ đường của anh. Dĩ nhiên là hai thằng nhỏ con tôi và thằng cháu nhỏ cũng sẽ bái anh làm sư phụ khi tụi nó chịu nghe lời.

Tôi biết anh Hội qua võ đường Thần Phong. Tuy chỉ gặp anh vài phút những ngày cuối tuần lúc đưa mấy thằng con đến học võ, nhưng tôi luôn kính trọng bản chất khiêm tốn và điềm đạm của anh. Anh dạy từng đứa tận tình theo năng khiếu của mỗi đứa. Tôi tin rằng anh không chỉ dạy võ cho mấy đứa nhỏ mà luôn cả đạo đức làm người. Hy vọng bọn nó sẽ học hỏi võ thuật và noi gương theo nhân cách của thầy.

Tôi lấy làm vinh hạnh được chứng kiến buổi tiệc thật ấm cúng của anh chị. Con gái anh chị ca bài “The Power of Love” tặng cha mẹ đầy ý nghĩa. Bạn bè hát những bài nhạc tình gửi tặng cặp vợ chồng hạnh phúc. Đặc biệt là anh chị cùng song ca “Bài ca hạnh ngộ” của Lê Uyên Phương. Khi anh chị cất câu, “Rồi mai đây đi trên đường đời / đừng buông tay âm thầm tìm về cô đơn,” tôi hiểu được tình yêu bền lâu của anh chị. Lúc mới yêu và mới cưới, đôi uyên ương nào cũng nắm chặt lấy tay nhau. Nhưng khi đường đời đầy chông gai họ có còn nắm chặt hay không hay buông tay âm thầm tìm về cô đơn? Lê Uyên Phương đưa hai câu này vào nhạc thật độc đáo.

Vợ chồng tôi cũng nhận thức được hai câu này và hy vọng rằng chúng tôi cũng sẽ có kỷ niệm 29 năm như anh chị. Cám ơn anh chị đã cho chúng em cùng chung vui với anh chị trong một ngày tràn đầy ý nghĩa tình yêu. Qua tình cảm anh chị dành cho nhau, tôi tin chắc rằng anh sẽ đưa chị đến cuối cuộc đời.

40 is the New 20

We went skiing again this weekend at Whitetail. The kids went on the blue and black slopes. I was still on the greens, but started dipping in a blue. I took a level-three lesson in the afternoon. The instructor was helpful. He gave me confidence to go back on the blue slope I fell horribly on the first day I skied. I thought I would never go back, but I did five runs without falling. Because the kids didn’t use their ski lessons, I used them for myself. I took another lesson in the evening, unfortunately it was not as good as the earlier one. I was a bit disappointed. Nevertheless I am loving this expensive sport. We went nearly every weekend and I didn’t even want to look at the charges. I felt a bit guilty about it, but my wife encouraged us to go. She kept saying winter is almost over; therefore, go enjoy while we can. Isn’t she a fantastic mom? Since this is our first season, we just dived in. Next year, we will plan better with seasonal pass, rental, and advance booking.

I feel fortunate that my wife and I have jobs that allow us to spend on these activities on top of other expenses. I am not bragging, but acknowledging the importance of having a stable income. If I were to do freelance for a living, I would be dead broke. I had quoted three potential projects earlier this year, but none sealed the deal. The latest one came from an old friend in middle school. She reached out to me to redesign her business website. I gave her a quote with a generous discount and we both agreed on the price and the services. Before starting the project, I asked her to provide me access to her web server. She seemed startled and wanted to know why. I explained to her that in order for me to make changes to her existing website, I would need to upload the files (webpages) to the server, which is a standard practice on any web development project. Of course, the client has to trust me with the credentials. She went completely silent and didn’t respond to my emails. It felt weird. I guessed she didn’t trust me.

I wanted to do freelance to give me opportunities to do more creative projects than my full-time job. These incomes cannot support me full time, but more like bonuses for vacations or ski trips. Still, they are much harder to land these days. It’s all good though.

In addition to skiing, I am also getting into ice skating. We went to the rink near our house every Sunday. I also discovered a rink near my work with only a dollar on Tuesdays. I am going to incorporate that into my lunch break. I am taking my time to learn one technique at a time from watching YouTube. I am still in the process of learning the hockey stop. I am a grown-ass man trying to learn these sports. I guess it is true: 40 is the new 20.

Losing My Relationships

As I grew older, I dismantled more relationships than I acquired. I screwed up so many times. Some relationships just died, but some truly flourished. I deeply treasure and appreciate the latter.

My relationship with my family has not always been easy. I had done many things that hurt my mom and she had said things that crushed my soul. At the end of the day, we forgave and moved on because we can’t abandon each other. The same deal applies to my sisters. We fought, argued, and made up without any apology. Right or wrong, we heard and understood our perspectives.

My romantic relationships started off great but ended up on bad terms. How did we go from lovers to hating each other? I must have fucked up real bad. I have not heard from them after our relationship ended. I wish we could have been friends rather than foes, but I don’t blame them. On the positive side, those failed relationships taught me to be a better partner. I learned to avoid the mistakes I made.

My relationship with my wife had not always been smooth-sailing. We had been through storms and tornadoes, but we survived this far. She has been tolerable and understandable. She has not been shied away from pointing out my flaws. Some flaws I corrected and some I simply neglected. We fought and argued, but we were being completely honest with each other. There is nothing we cannot talk about. We love, trust, and respect each other. I can’t ask for more than those in our relationship.

I am terrible in the friendship department. I regret that I didn’t hold on to the friendships I had in middle and high school. We grew apart as our lives had become more complex. My college experience was isolated. I passed in academics, but failed miserably in social life. Now it is impossible to create new friendships. I tried, but failed. I can’t even find a drinking buddy, except for a friend from Canada. I am grateful that he had always reached out to me when he came to town. Although we don’t hang out everyday, I consider him an exceptional friend. Even though we only meet once or twice a year, I have always been happy and comfortable around him and his company.

The most uncomfortable relationships are the forced ones. I had a hard time dealing with those because I couldn’t tell the boundaries. I didn’t want to step into their space; therefore, I didn’t know how to communicate. In retrospect, I should have been open and upfront before the tension built up. Instead I let all hell break loose and the damage I created is unrecoverable. I regret that I handled the situation with thoughtlessness. I let my mind speak without addressing the issues directly. Now nothing has changed except for the awkwardness. That bridge has collapsed. We’re just pretending it still holds up.

My Physical Checkup Results

My nephew who had a serious heart failure a few weeks ago begged me to get an annual checkup. The doctor told him that he now has a 90-year-old heart and he’s only 38. He thought he was going to die.

Two weeks ago, a friend’s son passed away at 27. He had a heart attack. I was horrified. After attending his funeral, I made an appointment to see my internist. It turned out I haven’t seen her for three years. I had to draw two tubes of blood. I almost passed out. The test results came back and they are not good. At 42, I am going downhill from here.

In three years, I gained nine pounds. I need to exercise more. My cholesterol is high. I need more exercise and less fried food. My glucose is also high. I need more exercise and less sweet intakes. My uric acid is high although I have not had a gout attack in a while. I need more exercise, avoid most of the food I like, and give up alcohol. What’s the point of living? Fortunately, my private parts still work fine. At least I can still enjoy life every once in a while.

In all seriousness, I just need exercise, exercise, and exercise. I’ve been skiing with the kids. I have been dragging them to ice skating. These activities are only on weekends, which aren’t enough. Đán wants to play soccer. That’s something I can get back into. I also need to get back to jogging once the weather gets nicer.

In addition to exercise, I need to be more disciplined with food, especially with fried dishes and sweet desserts. With meat, I have a good control with beef because it is my biggest cause for gout. I still have phở or steak every now and then. As for alcohol, I have been pretty back to the pre-gout days. I haven’t controlled myself much. I know I should, but life is too damn short.

Vì sao tôi viết

Tôi không viết văn, chỉ viết lách. Tôi không viết hay, nhưng hay viết. Tôi viết theo cảm nhận của mình nên thỉnh thoảng không phân biệt được những gì nên chia sẻ và những gì nên giữ lại. Một khi viết xuống tôi không bỏ, trừ khi có va chạm và dĩ nhiên có nhiều lần không tránh khỏi. Thế thì tạo sao không viết vào tập hay nhật ký riêng mà viết trên mạng? Lý do đơn giản là tôi sống trên mạng và nuôi sống bằng mạng.

Viết không phải là nghề nhưng có liên quan đến công việc tôi đã chọn và đang thực hành gần 20 năm. Lúc mới vào nghề tôi chỉ thiết kế trang web và rất thích thú mỗi khi sản phẩm của mình được tung lên mạng. Nhưng một quá trình có thể kéo dài đến một tháng, ba tháng, hoặc một năm. Tôi thiếu nhẫn nại nên đâm ra chán. Nhưng trào lưu blog đã cho tôi một thú vị mới. Trang mạng không chỉ để trưng bày thiết kế của mình mà còn cho tôi thêm một tiếng nói. Từ đó thiết kế và viết trở thành sự liên kết giữa niềm đam mê và nghề nghiệp của tôi.

Không ai trả tiền cho tôi viết (nhưng nếu bạn muốn đãi tôi ly cà phê thì tôi sẵn sàng tiếp nhận) nên viết là sự tự do của tôi, muốn viết gì viết. Viết khác hẳn với thiết kế vì thiết kế nhiều lúc không theo ý mình mà phải tuân theo người trả tiền hoặc theo cấp trên. Có khi không ưng ý cũng phải chấp nhận. Cho nên sự tự do trong viết rất cần để tôi cân bằng với sự gò bó trong thiết kế. Tôi còn tồn tại theo đuổi nghề gần hai thập niên là nhờ vào viết để nuôi dưỡng niềm đam mê cho thiết kế.

Mười mấy năm qua tôi đã tạo cho mình một ngôi nhà riêng trong thế giới mạng. Nó chỉ là một ngôi nhà nhỏ trong hàng tỷ ngôi nhà nhưng nó là một ngôi nhà rất riêng của tôi. Một ngôi nhà mang một cái tên rất riêng và địa chỉ riêng (Visualgui.com). Một ngôi nhà được thiết kế rất riêng. Một ngôi nhà được xây dựng từng đoạn mã chứ không phải lấy khuôn mẫu của người khác tạo ra. Từng mẫu chữ, từng màu sắc, từng thẩm mỹ được chính tay và mắt tôi tuyển chọn kỹ lưỡng để cách trình bày gọn gàng, rõ ràng, thân thiện, và quan trọng nhất là dễ đọc.

Dĩ nhiên ngôi nhà của tôi lúc nào cũng rộng mở để đón nhận những ai viếng thăm. Thích thì vào đọc không thích thì đi. Không tốn kém gì hết. Tôi không tự hào hết những gì tôi đã viết nhưng tôi rất quý trọng nơi cho tôi một không gian để chia sẻ những cảm xúc của mình. Đúng hay sai chỉ là những gì tôi cảm nhận lúc viết. Đừng bận tâm gì cả.

Theo thói quen, tôi viết vào buổi sáng lúc mới thức dậy hoặc vào đêm khuya. Dĩ nhiên là không ngồi vào bàn viết mà nằm nướng trên giường gõ iPhone. Buổi sáng đầu óc tỉnh táo nên lấy từ những nguồn cảm hứng tươi đẹp. Trái lại những đêm khuya, nhất là những lúc khó ngủ, đầu óc mệt mỏi nên thường viết về những phiền muộn vì thế nhiều lúc những gì không nên chia sẻ cũng thoát ra. Dù vui hay buồn, sâu hay cạn, tư hay công, tốt hay xấu, tôi viết để trị liệu tinh thần. Viết để giải thoát căng thẳng. Viết để xoa dịu tâm hồn. Và như thế tôi viết trong từng ngày. Và như thế tôi viết trong cuộc đời. Và tôi viết bằng trái tim của tôi.

Tình cha con

Chiều qua trong lúc ăn tối, gia đình bàn tán cuối tuần nghỉ ba ngày lễ sẽ đi đâu. Hai thằng lớn muốn đi trượt tuyết. Nếu đi thì chỉ có ba cha con thôi vì Xuân và Vương chưa biết chơi. Dù thích đi trượt tuyết lắm nhưng tôi muốn những ngày nghỉ bên gia đình, nhất là với thằng út.

Bỗng nhiên Đán hỏi ngày xưa ông nội có đi trượt tuyết với ba không? Tôi trả lời là không vì Việt Nam không có tuyết. Nó hỏi tiếp vậy ông nội đi chơi đâu với ba? Tôi bảo ngày xưa ông nội đi làm xa có lúc cả tháng chỉ về có một hai ngày rồi đi tiếp nên cũng không có thời gian dành cho ba.

Tôi nghẹn ngào mỗi khi nhắc lại ba. Lúc nhỏ tôi không được gần ba nhiều. Sau này qua Mỹ hình dáng người cha trong tôi càng ngày càng xa dần theo thời gian. Bốn mươi hai năm trôi qua tình cha con vẫn hững hờ.

Lần vừa rồi tôi về Việt Nam (mới đây mà đã ba năm), ba có nói lý do tại sao ba bỏ lại mẹ con tôi ở Mỹ. Tôi cũng không biết phải nghĩ sao vì tôi không hiểu được tình cảm của ba mẹ. Nếu được chọn giữa mái ấm gia đình có ba mẹ ở Việt Nam và cuộc sống thiếu cha ở Mỹ, tôi sẽ chọn ở lại Việt Nam. Nhưng đó là sự quyết định giữa ba mẹ còn tôi thì đã được sắp đặt chứ không được chọn lựa.

Nếu như trong trường hợp của tôi, dù khó khăn trong công ăn việc làm, tôi vẫn sắp xếp để không rời xa con cái. Trừ khi vợ chồng ly dị, tôi không nghĩ một gia đình phải sống xa nhau, nhất là lúc con cái ở tuổi cần có cha mẹ trong cuộc sống của nó và hiện diện trong những sinh hoạt của nó.

Tôi không trách ba đã không dìu dắt tôi qua những ngày tháng tôi cần ông nhất. Tôi chỉ không muốn những đứa con của mình phải sống thiếu đi tình cảm của người đã tạo ra nó.