Tình bạn già

Dì Phan là người bạn thân nhất của mẹ tôi trên đất Mỹ. Hai người quen và thân nhau từ lúc cùng làm chung hãng. Tuy tôi quen biết với thằng con trai của dì trước khi dì và mẹ biết nhau như tôi với nó không thân bằng hai bà mẹ. Đám cưới của tôi và đám cưới của nó cả hai bên đều tham dự.

Sau này khi cả hai bà cùng nghỉ hưu, dì vẫn gọi điện thoại thăm mẹ hằng ngày. Dì thường biếu mẹ rau cải hoặc trái cây và mẹ cũng thường xuyên tặng lại. Mỗi lần về thăm mẹ tôi cũng không quên mua một vài món Việt Nam tặng dì. Hai gia đình rất thân thiện.

Bỗng nhiên vài tháng gần đây. Hai bà không còn liên lạc nữa vì giận nhau một chuyện rất nhỏ nhặt. Chuyện nhỏ đến nỗi không cần phải nhắc tới nhưng đã đánh mất đi tình bạn mấy mươi năm. Mỗi lần nói chuyện điện thoại với mẹ tôi hỏi dì có gọi mẹ không. Mẹ đáp rằng dì giận mẹ nên không gọi và mẹ cũng không gọi lại dì. Tính của mẹ tôi là thế. Ngoài cứng trong mềm. Dì chỉ cần gọi mẹ một tiếng là hết chuyện ngay.

Đáng lẽ ra chuyện của hai bà tôi không nên xen vào nhưng tôi thấy chỉ chuyện nhỏ nhặt như thế mà mất đi tình bạn thân thiết mấy mươi năm thì thật đáng tiếc. Tuần rồi về thăm mẹ tôi đã nhắn nhủ điều này với mẹ. Hy vọng mẹ sẽ gọi điện thoại cho dì. Mẹ sống ở đây cũng cô đơn nên có dì trò chuyện hằng ngày cũng vui. Mẹ có được một người bạn như thế nên biết quý trọng. Tôi rất ngưỡng mộ tình bạn của hai người vì chính bản thân tôi không có được một người bạn thân như vậy.

Lúc còn học cấp ba tôi cũng có được một số bạn rất thân nhưng tôi vô tình đã lơ đãng đi những mối thân tình đó. Giờ đây lúc nào cũng bận bịu với công việc và con cái nên cũng không còn thời gian bè bạn. Lúc trước về Lancaster cũng còn vài đứa giờ đã hết sạch.

Chỉ còn lại một anh bạn ở xa lâu lâu qua đây thăm gia đình đều nhớ đến tôi. Lần cuối gặp anh vào dịp Tết vừa rồi tôi vui đến nỗi nhậu say không biết đường về. Giờ đang mùa đại dịch không biết khi nào mới gặp lại anh. Cho dù một hoặc hai hoặc ba năm mới gặp một lần tôi vẫn luôn quý mến anh.

Fantastic Wednesday

Woke up this morning with excruciating pain in my left foot. The joint near my big toe swelled up. I am having a gout attack, which means I have been consuming more alcohol than I should. I was planning on checking myself into a rehab after the general election, but gout beats me to it.

I took shots of apple cider vinegar with honey then made two sunny-side ups to go with Costco’s croissant. I made two bags of Trung Nguyên’s instant iced coffee and took a pill of Aleve. By 9:10 am, I went down to the basement to join the kids. They had class and I had work to do. I answered emails and revised projects I designed yesterday. At noon, I took our minivan to the gas station for inspection and emissions. While the car was being serviced, I walked over to Walmart to get a flu shot. I got all three things done in half an hour.

I drove back home and had a delicious bowl of bún riêu my wife made. At one, I continued to work until 4:30 pm. At five, we visited my father-in-law’s grave. My wife bought a dozen of beautiful roses for him.

At 5:30 pm, I decided to go ahead with my first ice skating lesson even though the gout attack was killing my left foot. I managed to pull it off. The only time I had trouble was when the instructor wanted us to skate with just our left foot. It felt great getting back on ice after all these months. Ice skating seems a bit easier than rollerblading, but now I liked them both.

I went back home around 8:00 pm and I was just in time for dinner with the family. After dinner, I gave the kids a bath and brushed Xuân’s and Vương’s teeth. My left foot started to torture me. I drank a few more shots of apple cider vinegar and took another Aleve. I hope the pain will go away in the next few days. I definitely need to take my mouth off the liquor.

Before heading to bed, I sucked the snot out of Vương nose, with the nasal aspirator of course. I once witnessed a mother sucking her kid’s nose with her mouth. It was both the grossest and loveliest thing I had ever seen. It proved that a mother’s love is unconditional.

Despite the gout attack, I had a fantastic Wednesday.

Lòng vòng

Cuối tuần vừa rồi vợ chồng con cái về thăm mẹ. Thấy đám cháu mẹ vui. Tuy đi đứng vẫn còn khó khăn nhưng mẹ khỏe. Thấy mẹ ăn uống vẫn tốt, tôi mừng.

Gọi thăm ba nhưng ba đau đớn đến không nói nên lời. Nhìn ba qua video, tôi xót xa. Đợi Việt Nam không còn bắt phải cách ly 14 ngày tôi sẽ về thăm ba. Giờ thì chỉ mong ba được bình an. Cũng may mắn có các chị chăm sóc cho ba.

Chú 10 (em út của ba) cũng lo lắng chạy chữa cho ba. Tôi kính nể tình nghĩa của chú dành cho gia đình từ anh chị em đến con cháu. Lúc con còn nhỏ tôi sợ chú vì chú lớn tiếng. Sau này khi trở về Việt Nam tôi mới nhận thức được tình cảm của chú. Tôi thích được trò chuyện, uống vài ly rượu với chú, và thưởng thức những món ăn đồng quê thím nấu.

Cô 3 (người chị lớn nhất của ba) giờ đã 92 tuổi. Tuy không còn đi lại được nhiều nhưng trí nhớ cô rất tốt. Cô vẫn nhớ rõ mẹ, tôi, và mấy chị bên đây. Cô buồn vì lo ngại làm con cái khổ cực. Được chăm sóc cha mẹ là hạnh phúc của các con. Tôi biết các anh chị rất hiếu thảo với cô. Cầu mong cô khỏe mạnh.

Nghe nói bác Tư trai và gái cũng đi đứng khó nhọc. Lần về thăm năm 2017, bác trai đã không còn nhận ra tôi nữa. Bác gái thì vẫn còn nhớ rất rõ. Thời gian trôi quá nhanh. Tầng lớp của ba và các chú bác nay đã lớn tuổi. Hy vọng chú 6 và chú 7 luôn khỏe mạnh.

Bên mẹ thì chỉ còn mẹ, cậu 6, và dì 9. Dì 2, dì 5, và dì 8 đã vĩnh viễn ra đi. Tuy biết đời người có đến rồi có lúc phải đi nhưng tôi vẫn cảm thấy mang máng buồn. Mỗi khi nghĩ đến số mệnh con người tôi bùi ngùi. Càng lớn càng chứng kiến sự ra đi của những người thân tôi càng lo ngại. Dường như phần nhiều ra đi vì ung thư. Ở tuổi 40, tôi đã cảm thấy mình xuống dốc. Những cơn bệnh sắp đến. Cũng may còn có đám nhóc vẫn nhộn nhịp hằng ngày. Thôi thì giờ đây được vui chơi bên bọn chúng lúc nào hay lúc nấy.

Hôm nọ thằng Đạo vừa ăn sushi vừa nói rằng sau này nó sẽ nhớ mãi những chuỗi ngày được cùng ba đi trượt tuyết, đi ăn uống, và vui đùa bên nhau. Còn thằng Đán thì nói sau này ba chết nó sẽ nhớ đến ba và sẽ thấp cho ba ngàn cây nhanh. Tôi nói với nó con nhớ đến ba là đủ rồi không cần tốn tiền mua nhanh.

Tôi không tin vào cầu cẩn hay cúng bái. Lúc trước khi trò chuyện với một người anh rất tin chúa. Anh ấy hỏi nếu tôi không đặt niềm tin vào thượng đế thì tôi lấy lý lẽ sống ở đâu? Tôi chỉ sống theo lương tâm của mình. Làm việc tốt lương tâm sẽ yên ổn. Làm việc xấu tôi sẽ bị lương tâm cắn rứt. Tôi không thể nào dựa vào sự tha thứ của đất chúa trời. Tôi tự sửa chữa mỗi khi lầm lỗi không phải cầu nguyện đức chúa trời tha thứ cho tôi hoặc ban phước cho tôi điều gì cả.

Tôi cũng không thỉnh cầu phật điều gì rồi ăn chay một tháng. Nếu tôi có ăn chay là vì tôi tự nguyện không muốn sát sinh nữa chứ không phải tôi cầu khẩn điều gì. Dĩ nhiên tôi còn thèm muốn thịt thà nên chưa tự nguyện ăn chay được.

Có lẽ tôi sống theo thực tế nên tôi không thể nào nhìn ra được sự huyền diệu trong kinh thánh. Tôi chỉ hiểu rằng sống tốt và sống thật. Tôi tin vào khoa học vì khoa học chứng minh được những chuyện thật chứ không mơ ảo.

Dĩ nhiên đây chỉ là những suy nghĩ và lý luận cá nhân của tôi. Tôi không ép buộc vợ con phải tuân theo. Mỗi người có tự do riêng của họ. Cả con cái tôi cũng thế. Nếu như sao này chúng nó đủ hiểu biết chúng nó muốn theo chúa hay phật tôi sẽ tôn trọng sự quyết định của tụi nó.

Đêm nay uống rượu một mình hơi quá chén nên lời tuôn ra hơi bị nhiều. Gót chân bắt đầu bị đau đau rồi. Gout sắp đánh tới phải uống thuốc và ngưng rượu.

Tình mẹ

Hôm qua tan học sớm, tôi đưa Đạo đi trám răng sâu và niềng răng. Văn phòng nha sĩ bảo sẽ mất hai tiếng đồng hồ nên tôi dắt thằng Đán và Xuân theo. Còn Vương thì ngủ trưa với bà ngoại ở nhà.

Khi đưa Đạo đến văn phòng, tôi đưa hai thằng kia đi rollerblade. Chơi được một chút chúng nó bảo đói. Tôi nói tụi nó chỉ ăn nhẹ thôi để dành bụng chiều ăn sushi. Thằng Đán thì thích ăn tôm chiên bột của Popeye’s còn thằng Xuân thì muốn ăn chicken nuggets và khoai tây chiên ở McDonald’s. Tôi mua hai phần tôm chiên để tôi cùng ăn. Thử vài miếng giòn giòn cay cay rất ngon nên thằng Đán chơi luôn hai phần.

Ăn uống xong cũng gần đến giờ quay lại đón thằng anh. Vừa chạy xe thì thằng Đán lăn đùng ra ngủ. Thôi thì lái xe vòng quanh đó để cho nó ngủ. Tôi đảo một vòng ở quận Arlington thấy nhà nhà để bảng ủng hộ Biden và đảng Dân chủ. Không thấy một bảng nào ủng hộ Trump hoặc đảng Cộng hòa. Hèn gì tiểu bang Virginia nơi tôi đang cư ngụ bây giờ lúc nào cũng xanh mặc dù người Việt ở đây phần đông mê lú lẫn Trump.

Sau khi đón Đạo, tôi đã hứa đi mua sushi cho tụi nó ăn tối. Lý do thứ nhất là tiện lợi. Lý do thứ nhìn là tôi muốn bà xã khỏi phải nấu nướng vì vợ bị đau lưng cả tuần rồi chưa hết. Tôi gọi điện về báo vợ như thế nhưng vợ bảo muốn ăn sushi thì về nhà mẹ làm. Thế là đành phải về nhà. Buổi tối đám nhỏ được ăn eel sushi còn người lớn lại ăn leftover. Dường như ngày nào cũng leftover cả mà ăn hoài không hết.

Khi dọn lên mấy đĩa sushi hấp dẫn tôi bảo tụi nhỏ rằng các con có thấy may mắn không? Tuy mẹ bị đau lưng cũng cặm cụi làm đồ ngon cho ăn. Tụi nó chạy đến ôm mẹ và cám ơn mẹ. Ba thằng ăn sạch bách đĩa ngon lành. Thật đúng là “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình.” Còn tình nghĩa vợ chồng thì tiếp tục ăn đồ cũ.

Người Việt thường nói đàn ông lâu lâu phải ra đường ăn phở để đổi món. Tôi bị gout nên không ăn được phở bò. Dù đồ cũ nhưng ăn ở nhà vẫn hơn. Nhờ có rượu bia nên nuốt gì cũng xong.

Ngày bầu cử sắp đến

Gần đến ngày bầu cử tổng thống Mỹ, tôi đứng ngồi không yên và không thể tập trung để viết blog. Công việc làm ở nhà khá bận rộn. Vừa làm việc vừa phải để ý hai thằng con học qua mạng. Nhất là thằng Đán, tôi phải luôn nhắc nhở nó tập trung chứ không thì nó có chịu ngồi yên đâu. Chẳng những thế, còn phải giúp nó làm bài tập. Nó học tiếng Spanish nên phải vào Google Translate mới hiểu bài. Đỡ cái, có mình giúp nó cũng chịu khó làm. Tối đến nó qua ngủ chung với tôi để bàn về bài tập. Đêm nào cũng thế, chưa nói được một câu nó đã ngủ mất tiêu.

Gần đây tôi thích đi chèo thuyền trên sông. Dĩ nhiên là tôi không chèo mà chỉ để nước trôi đi để tôi đọc sách. Chiều chiều trời mát nằm trên chiếc thuyền bơm hơi đọc sách còn gì lý tưởng cho bằng? Không đụng đến điện thoại chỉ thả hồn theo thiên nhiên mà không cần phải lo lắng gì cả. Thật là một cách để giảm stress rất tốt. Có lúc chăm chỉ đọc quên cả thời gian và quên cả mình đang trôi đi đâu.

Chỉ còn 40 ngày nữa nước Mỹ sẽ có sự thay đổi. Hy vọng ông Biden sẽ thắng. Sau lần bầu cử này tôi quyết định sẽ không theo dõi chính trị nữa. Càng theo càng phiền muộn mà cũng không làm được gì. Với chính trị, thà không biết còn khỏe hơn là biết. Mỗi lần bầu cử chỉ làm nhiệm vụ đi bỏ phiếu là xong. Còn những chuyện khác không cần phải biết đến. Quyết định là vậy nhưng có thực hiện được không thì mới là thử thách.

Vĩnh biệt cậu Huy

Tin cậu Huy vừa lìa trần khiến tôi sửng sốt. Tuy đã lâu lắm không có dịp gặp cậu, tôi vẫn nhớ mãi những lời nói hài hước của cậu làm cho mọi người xung quanh bật cười. Những tháng ngày bên cậu tuy ngắn ngủi nhưng tôi vẫn ấn tượng mãi một người cậu tuy xa mà gần. Tôi khâm phục tánh tình thẳng thắng và bẩm chất chân thật của cậu. Tôi ngưỡng mộ sự hiếu thảo của cậu đối với cha mẹ. Và tôi kính nể tình cảm cậu dành cho vợ con và gia đình.

Kỷ niệm gia đình hợp mặt mấy mươi năm trước cứ ngỡ như ngày hôm qua. Tôi vẫn nhớ mãi những phút giây cùng cậu bắt cua, câu cá, và vui đùa trên biển. Được nghe cậu văng tục với những người bạn Việt ở tiệm sửa xe thật đã tai. Đã lâu lắm tôi không được nghe những lời tục tĩu như lúc còn ở Việt Nam.

Thế mà giờ đây cậu đã đột ngột ra đi ở tuổi 64 vì ung thư máu. Nhìn đi nhìn lại, ung thư đã cướp đi cuộc đời của cậu và những người thân của tôi. Tương lai tôi cũng sẽ không thoát khỏi nó. Nghĩ đến thấy cuộc đời này quá mong manh. Xin cầu nguyện cho linh hồn của cậu được giải thoát.

Đại khái là vậy

Hôm nay ngày đầu tiên Đạo và Đán nhập học trên mạng. Tôi vừa làm việc vừa phải xem chừng bọn nó nhất là thằng Đán. Không có người lớn bên cạnh nó chẳng chịu ngồi tập trung. Đến chiều tụi nó học xong đầu tôi nhức như chạm thần kinh.

Cuối tuần lễ vừa qua gia đình anh vợ qua chơi. Lần đầu tiên mấy anh em bên vợ tựu hợp sau nhiều tháng cách ly vì đại dịch. Tám thằng cháu gặp nhau quậy tưng bừng. Tuy mệt né thở nhưng cũng vui. Dù sao đi nữa thì gia đình vẫn là gia đình. Được như thế thì mẹ vợ cũng thấy vui.

Nhà cửa bây giờ bề bộn quá. Cần thời gian để thu xếp gọn gàng lại. Nhìn thấy đồ đạc ngổn ngang tôi bị stress rồi. Không phải lỗi ai khác ngoài tôi. Vì hơi bị lười nên cứ hẹn đến cuối tuần. Cuối tuần thì càng chồng chất lên nhau. Đồ giặt thùng thùng chưa kịp xếp. Vớ cả thùng để ngày này qua tháng nọ cũng không tìm được những đôi giống nhau. Đồ chơi từ trên lầu xuống basement. LEGO thì chỗ nào cũng có. Mỗi lần đạp lên LEGO là đau thấu xương như bị gout vậy. Đồ dùng trong nhà cũng tràn ngập không biết phải nhét vào đâu. Còn xung quanh nhà thì cây cối tấp nập cỏ dại mọc thênh thang.

Lúc trước tụi nhỏ đi học đi nhà trẻ, tôi lấy ngày phép ở nhà dọn dẹp. Bây giờ lấy ngày nghỉ ở nhà cũng phải lo cho bọn nó nên lấy ngày nghỉ cũng không làm được việc gì. Vợ tôi còn bận rộn hơn tôi nữa nên cũng không có thời gian thu xếp đồ đạc. Thôi thì giờ đây làm được việc gì thì làm.

Tin dữ

Sáng nay nhận được tin dữ khiến tôi vô cùng xót xa. Cả người đau điếng đầu óc rối loạn không biết phải tính sao. Trong hoàn cảnh hiện tại với COVID lan truyền, tôi có thể làm được gì trong giờ phút này?

Đêm qua trằn trọc không ngủ được. Những tâm trạng khó tả không thể nào viết được ra lời. Nhiều cảm xúc mâu thuẫn chồng chéo lên nhau.

Cuộc sống rồi cũng như thế. Tương lai rồi cũng như thế. Mình đến trên đời này rồi mình cũng phải ra đi. Còn sống một ngày là hẹn chết mai kia.

Thôi cố gắng ngủ được phút nào hay phút nấy. Ngày mai còn rất nhiều công việc phải làm. Nhất là trách nhiệm với đám con.

Không vacation năm nay

Mùa hè năm nay lặng lẽ trôi qua. Những ngày nghỉ dành cho mùa hè cũng không dùng đến. Tháng trước có ý định đi biển một tuần như hằng năm nhưng rồi cũng gạt bỏ vì vẫn còn sợ truyền nhiễm con COVID. Nếu có đi thì sẽ cẩn thận hơn. Chỉ ra biển chơi rồi về nhà thuê nấu ăn chứ không ra ngoài ăn như những năm bình thường. Tôi ngại vợ nấu ăn mỗi ngày ba bữa cho cả chục người (nếu thêm gia đình chị vợ) nên thôi quyết định không đi.

Thường khi đi biển, tôi phục vụ đám nhỏ còn vợ phụ trách việc bếp núc. Sáng đánh thức cả đàn dậy ăn sáng. Ăn xong lùa ra boardwalk đạp xe. Khoảng mười giờ lùa hết ra biển. Tắm biển đến trưa thì lùa về ăn trưa. Ăn trưa xong thì nghỉ ngơi. Đám nhỏ nhất thì ngủ trưa. Đám lớn hơn không còn ngủ chưa nữa thì chơi iPad. Tôi thì phụ dọn dẹp cho chén bát vào máy rửa rồi tranh thủ đọc sách. Khi đám nhỏ thức dậy thì lùa ra biển lần thứ nhì nếu không mệt. Mệt thì ra boardwalk đi dạo hoặc đi xe tramp. Chiều về lại nhà thuê tắm rửa ăn tối rồi ra boardwalk chơi games hoặc đi shopping bằng mắt. Tối về cho đám nhỏ ngủ. Thời gian còn lại thì thức khuya đọc sách. Thế là ngủ không đủ nên cũng mỏi mệt nhưng cũng cố gắng.

Nói đi nghỉ mát giảm căng thẳng nhưng ngày nào cũng mệt ná thở. Người cực nhọc nhất vẫn là người nấu ăn. Tại sao phải bỏ ra tiền thuê nhà mặt biển rồi phải đày đọa bản thân? Câu trả lời đơn giản là vì con. Muốn tụi nó được những giây phút rong chơi những ngày nghỉ hè và chúng nó cũng rất mê biển. Thấy con cháu vui vẻ dù có cực nhọc và tốn tiền cũng đáng. Tuy nhiên, tôi không muốn vợ cảm thấy mình phải hầu hạ mỗi người như một con sen. Tôi thì không kén ăn. Mì gói hoặc đồ ăn cấp tốc của Mỹ đều ăn được cả. Ngán nuốt không nỗi thì tống thêm rượu bia cũng trôi hết.

Nếu chỉ thỏa mãn bản thân, những ngày nghỉ lý tưởng của tôi là không cần làm gì hết. Chỉ cầm sách đọc nguyên ngày, đói thì ăn sơ sài gì đó, và ngủ bất cứ lúc nào cũng được. Vì con cái còn nhỏ nên đó cũng chỉ là ước muốn. Thôi thì kể như năm nay không đi biển hẹn lại năm sau. Nếu sang năm còn dư nhiều ngày nghỉ phép, tôi sẽ lấy cho mình reading vacation. Nghỉ phép để đọc và để viết blog.

Sáng nay

Sáu giờ sáng thức giấc. Vẫn mỏi mệt không muốn bò ra giường. Nằm đọc sách đến bảy giờ rưỡi. Cả nhà vẫn còn đang ngủ. Đánh răng rửa mặt rồi đạp xe qua trường Mason. Tập rollerblades nửa tiếng. Về lại nhà mẹ vợ đã dậy và sắp sửa đi bộ thể dục.

Bắc ấm nước pha cà phê. Nướng lại ổ bánh mì thịt cho đồ chua và ớt vào. Đem ra deck ngồi vừa ăn vừa uống vừa nghe podcast vừa thưởng thức ánh nắng dịu dàng của buổi sáng. Vừa xong thì đám nhỏ cũng vừa thức dậy. Giúp hai thằng nhỏ đánh răng rồi cho xuống nhà ăn sáng. Hôm nay chạy qua Dunkin’ Donuts mua chút bánh ngọt và điểm tâm cho bọn nó.

Chín giờ rưỡi mở laptop bắt đầu vào công việc. Buổi sáng của tôi chỉ có thế thôi. Và như thế tôi sống vui từng ngày. Nếu ngày nào cũng được nhẹ nhàng và giản dị như thế.