15 Years Together

Today 15 years ago, I married the love of my life. On our first slow dance at our wedding reception, we whispered in each other’s ear promising to stay together no matter what. Our vow had been put to test in the past decade and a half.

In the beginning of our relationship, we were madly in love. After the honeymoon period, reality kicked in. Our marriage struggled. Even when our relationship had faced uncertainties, we had not walked away.

As our family grew, we struggled together as parents. We are blessed to have four healthy boys, but the challenges never stop. Even when faced with turbulences, we managed to navigate our way through. With our kids and everything we had built together, walking away was no longer an option. There were times, I tried to imagine what my life would be like without my wife, and possibly without my boys, but just the thought alone made me miserable. I need my wife and my family.

Being together for 15 years is a milestone. Writing this post and reflecting on our marriage are my ways of celebration. Each year, I took a look at our wedding webpage and made changes. I revised my writing, redesigned the layout, and changed the typesetting. This year, I put together a gallery to include photos from the morning ceremony to the afternoon photoshoot to the evening reception. I am not sure why it took me 15 years to do it.

In the last few years, our relationship had improved. I appreciate all the things my wife had done to keep our marriage alive. I hope I had done my part as well. As we continue our journey through life, we will face more tumultuous times. As long as we continue to hold our hands together and won’t let go, we will make it through the next 15 and 30 years. I will always keep my promise from our first dance with the song we picked together:

Even if it rains daily, I want to walk with you till the end of life
Even if dark clouds or storms are gathering, I long to be at your side
Even if it’s windy and biting cold, or the roads muddied with snow
Even if the leaves are falling, sad and desolate…
Even if whatever… Whatever happens…, I Will Still Love You…

I am here to stay.

Letting Go

I am practicing to let go of things that are out of my control. I am letting go of my worries and I am just taking things easy. I don’t know what the consequences will be, but I am feeling less stressed.

After 12 years of taking the helm of the website, I am letting it go. I am getting paid to maintain it and that’s it. I don’t have to own it. I don’t have to take full responsibility for it. I don’t know where I will end up, but I will navigate my way through.

I thought being a parent gets easier as the kids get older, but it is the opposite. I have to let them do their own things. Instead of worrying, I need to focus on getting them to the point where they don’t need me anymore. My job as a parent is to become obsolete.

I am also learning to let go of everything else unnecessary in my life. Let go of the messes, the dramas, the gossips, the politics, the comparisons, the envies, the jealousies, the greedies, and the negativities.

Tạm ổn

Cứ coi như mọi chuyện tạm ổn. Cố gắng thư giãn một chút sẽ bớt đi phiền muộn. Tôi nhắc nhở bản thân mình sống nhẹ nhàng và buông rơi những gì quá tầm tay. Cố níu kéo cũng không giữ được. Có lo lắng cũng không giải quyết được gì. Chỉ lãng phí thời gian và hại sức khỏe.

Trong công việc, tôi tận hưởng những lợi ích đã tích lũy mười mấy năm qua. Tôi không lo ngại tương lai sẽ ra sao. Việt gì cần làm thì làm. Việc gì không liên quan đến mình không cần phải nhúng tay vào. Như thế tôi cảm thấy thoải mái hơn.

Với con cái, tôi càng phải cố gắng hơn nữa để bớt sự lo âu. Tôi muốn các con tự giác hơn nhưng vẫn chưa thực hiện được. Ví dụ như lúc trước tôi mất đi nhẫn nại khi tập thằng Đán đọc. Tôi bỏ qua một thời gian rồi nó cũng đọc được tuy nó không thích đọc sách cho lắm. Giờ thằng Xuân học lớp một vẫn chưa đọc được nhưng tôi tin rằng nó sẽ biết đọc nên cũng không quá lo ngại.

Dĩ nhiên việc học là quan trọng và tôi vẫn thường xuyên nhắc nhở bọn nó. Hy vọng bọn nó sẽ cố gắng học hành nhưng mỗi khi đi làm về nhà chỉ thấy bọn nó chơi game hoặc xem bậy bạ trên Youtube. Ngoài việc bắt bọn nó ra skatepark chơi, bọn nó chỉ muốn ở nhà trên máy vi tính.

Thằng lớn thì lúc nào cũng có điện thoại trong tay. Làm việc gì cũng không chú ý. Đơn giản là ngày nào đi học cũng không nhớ đem theo bình nước uống nếu tôi không nhắc nhở. Lúc trước cho nó iPhone. Tôi thấy không ổn nên chỉ sau hai tuần tôi trả lại. Lúc đi ski, mẹ nó lo ngại không có điện thoại không thể liên lạc được nên cho nó cái phone Android. Giờ đây cái phone dính liền với nó không thể nào tách xa.

Thằng thứ nhì thì đủ thứ vấn đề. Càng thả lỏng nó càng nghiện nặng. Nó biết không thể đánh đập nên nó cũng chả sợ. Nói với nó như nước đổ đầu vịt. Chỉ còn cách tịch thu máy vi tính nó mới chịu nghe lời. Hy vọng một ngày nào đó nó sẽ đổi thay.

Thằng thứ ba thì tạm ổn. Nó vẫn còn vân lời. Bảo nó đi skatepark thì nó đi. Bảo nó tập đánh đàn nó cũng tập. Bảo nó đọc nó cũng cố gắng đọc. Dĩ nhiên nó cũng có lúc nhõng nhẽo và mê chơi game nhưng cũng ngoan.

Thằng út thì quá được cưng nên không muốn đi đâu cả. Chỉ muốn chơi game hoặc xem YouTube. Rủ nó ra khỏi nhà nó có đủ lý do để từ chối. Trời mưa, trời nóng, trời lạnh, đợi anh Xuân về. Những ngày tôi làm ở nhà, hai cha con kéo nhau ra McDonald’s ăn trưa. Chỉ có nơi đó nó mới chịu đi. Thế mà mỗi lúc nó giận tôi nói hăm rằng, “Ngày mai con sẽ không đi McDonald’s với ba nữa.”

Chuyện vợ chồng thì càng gay cấn. Có lúc lên thiên đàng cũng có lúc xuống địa ngục. Tuy nhiên, chúng tôi vẫn sát cánh bên nhau. Dĩ nhiên tôi cần phải thay đổi và sửa chữa chính mình. Có những vấn đề cần phải giải quyết. Tôi cũng vướng vào những thứ nghiện cần phải vượt qua. Có những mối quan hệ cần phải hàn gắn. Có những trách nhiệm cần phải tiếp tục thực hành.

Tóm lại là cuộc sống vẫn ổn. Vẫn còn chỗ đi. Đoạn đường phía trước vẫn đầy chông gai nhưng chưa phải đến đường cùng. Căng thẳng thì có. Suy sụp thì không. Cuộc đời này vẫn còn những điều thú vị để tôi tồn tại. Một ngày nào tôi phải bắt buộc ra đi chứ không phải tôi muốn ra đi. Tôi vẫn muốn ở lại bên cạnh những người tôi yêu, người không yêu, và người chưa yêu.

Ích kỷ

Vợ không ngần ngại cho tôi biết tôi là một người ích kỷ. Những gì tôi nghĩ và những gì tôi làm chỉ vì bản thân tôi. Nghe đau lòng lắm, nhất là từ miệng người vợ đã chung sống với nhau mười mấy năm qua. Có lẽ vợ tôi hiểu tôi hơn cả chính tôi tự hiểu bản thân mình.

Sau những lời lẽ của vợ, tôi cũng tự xem xét lại mình có phải là một thằng ích kỷ hay không. Nếu tôi ích kỷ chỉ lo cho bản thân, tại sao tôi vẫn phải đi làm kiếm sống cho dù tôi không còn tha thiết gì nữa. Tuy vẫn phải đối diện với những căng thẳng trong công việc, tôi vẫn tiếp tục để nuôi gia đình, nhất là bốn thằng con.

Với con cái, tôi vẫn luôn lo ngại bọn nó lầm đường lạc bước. Sợ bọn nó đam mê chơi game bỏ học bỏ hành. Tôi vẫn sợ hãi những chuyện không may sẽ đến với bọn chúng. Tôi sống trong sự hồi hộp không biết tương lai của bọn nó ra sao. Tôi không e ngại người ngoài khen chê người làm cha này. Tôi chỉ mong sao chúng nó không phải khổ cực sau này. Nếu như tôi ích kỷ một chút đừng lo xa vời vợi (chuyện gì đến sẽ đến) chắc tôi không rơi vào tình trạng trầm cảm.

Nếu như tôi ích kỷ sao tôi có thể sống cùng mẹ vợ mười mấy năm qua. Cho đến bây giờ tôi và mẹ vẫn hòa đồng với nhau. Tôi luôn tôn trọng mẹ. Tôi không ích kỷ vì cá nhân mà bắt buộc vợ phải chọn giữa tôi và mẹ. Ngược lại tôi thật hạnh phúc khi thấy vợ được chung sống và được lo lắng cho mẹ. Không phải ai cũng có được diễm phúc đó. Chính tôi đã không được như vậy khi mẹ tôi còn trên cõi đời này.

Dĩ nhiên tôi tự biết mình không phải là một người rộng lượng hay cao thượng. Tôi không quan tâm tới những điều tôi không thích hoặc những người không thích tôi. Điều đó không có nghĩa là tôi ích kỷ. Tôi chỉ muốn tránh va chạm. Nếu như trong ánh mắt và tim của vợ tôi cho tôi là một thằng ích kỷ thì tôi cũng đành phải chấp nhận thôi. Tôi là kẻ may mắn cưới được một người có lòng vị tha. Đây không phải là lời mỉa mai vì tôi không chỉ nhận thấy sự độ lượng của vợ với người khác mà chính tôi cũng được tiếp nhận sự bố thí của vợ. Kẻ ích kỷ này luôn ghi ơn vợ.

Back Pain

Last Friday, I tripped and tilted my left foot trying to start the lawnmower. I thought I sprained my ankle and couldn’t rollerblade for a while. The uncomfortness went away. I continued to rollerblade. Suddenly I couldn’t walk without limping yesterday evening. I didn’t feel pain—just uncomfortable. I went to bed and felt fine this morning.

I went to the skatepark at noon today and my back started to feel uncomfortable. Am I getting old? Is my body failing me? After work, I took the kids out to the skatepark and my back continued to feel uncomfortable. I jumped off a small ramp on my rollerblading and fell. I skinned my knee.

Then I remembered I was working in the garden on Sunday. I was lifting bags of small rocks bending over instead of sitting down. Dammit, I am not doing yard work anymore. Let’s hope it will go away in the next few days.

Tránh va chạm

Mỗi sáng thức dậy, tôi chỉ có một mục tiêu duy nhất: tránh va chạm. Chỉ cần không đụng độ với ai là một ngày thành công với bản thân.

Giờ đây tôi tránh đụng độ trong chỗ làm. Tôi không cần phải chứng minh khả năng của mình. Ai muốn khoe tài thì cứ việc khoe. Họ có bản lĩnh hay không những điều họ làm sẽ thấy rõ. Tôi chỉ cần làm tròn trách nhiệm để lãnh lương nuôi sống gia đình.

Với bạn bè tôi không có gì phải va chạm. Thật tình và công bằng thì chơi vui vẻ. Hơn thua hay lợi dụng thì không qua lạ. Chỉ đơn giản thế thôi. Người thân cũng thế tuy hơi phức tạp hơn. Tránh được đụng độ thì nên tránh. Hạn chế tương tác để khỏi phải đối chất.

Với con cái hơi khó bởi vì bổn phận làm cha mẹ lúc nào cũng lo lắng cho con. Nhiều khi không muốn nhưng cũng phải đối đầu với con vì tình thương và trách nhiệm. Con càng lớn trọng trách càng nhiều. Tôi luôn lo ngại con mình lầm đường lạc bước. Tôi không ngại người đời chê bai. Tôi chỉ lo ngại con cái khổ thân.

Trong tình cảm vợ chồng, va chạm rất khó tránh né. Một người nói một câu là có thể đụng chạm nhau. Tôi luôn cố gắng để điều đó không xảy ra. Có những lúc tôi cố đè nén những cảm nghĩ và càng không muốn chia sẻ những cảm nhận để khỏi đi đến đụng chạm. Nếu có va chạm tôi chỉ muốn va chạm thân xác.

Tumultuous Time

Everyday I feel like walking into a minefield. The mines could explode anytime. I am trying to stay calm. I am trying to relax. I am trying to sleep. I simply can’t. I don’t know what the fuck I am doing anymore.

Life is hitting me from every corner. One issue is piling up on another. I can’t get a grip on anything. I am living on the edge. I can slip and fall anytime. Time is a motherfucker. The days go so fast and so slow at the same time. I don’t know how to cope with stress. I drink to ease the tension in my head. I rollerblade to give me some physical activity. I depend on my wife to prevent me from breaking down.

I need to hold myself together. I can’t hold on to things beyond my reach. I have to let go. I want to prevent the worst case scenario, but I can’t do anything out of my control. I just need to face the crisis when it hits. I just have to deal with whatever throws at me. I can’t let depression get to me. I can’t get beaten down. I will survive. I will be fine.

Thanks for reading my rants. I don’t have the comment section on this blog, but I always welcome your thoughts. Hit me up.

45

Tuần trước Dượng Chín (em rể út của mẹ tôi) qua đời ở tuổi 90. Nếu như tôi may mắn sống bằng ông ta thì tôi đã mất hết nửa đời người. 45 không còn trẻ cũng chưa phải là già. Tôi đang tiến đến giai đoạn khủng hoảng tuổi trung niên. Từ nghề nghiệp đến cuộc sống riêng tư, mọi thứ đều bắt đầu đi xuống.

Tôi vẫn đam mê thiết kế trang web nhưng chỉ cho chính mình. Tôi thích thiết kế những gì mình muốn hơn là cho kẻ khác. Tôi đã mất hứng thú với nghề thiết kế. Tuy nhiên tôi vẫn phải đeo theo nó để nuôi sống gia đình. Tương lai sẽ ra sao, tôi không biết. Tôi không muốn phải suy nghĩ nhiều làm chi cho thêm phiền muộn.

Trong gia đình, con cái càng lớn thách thức càng cao. Làm cha mẹ ai không thương yêu và lo lắng cho các con của mình. Yếu điểm của tôi là đầu tư quá nhiều cảm xúc vào các con. Kết quả chỉ khiến mình thêm phiền muộn, trầm cảm, và mất đi nhẫn nại.Nhìn thấy bọn nó rơi vào cơn nghiện điện tử mà không thể nào kéo ra được. Đó là nỗi thất bại lớn nhất của người làm cha này.

Trong tình vợ chồng thì có những giây phút êm đềm cũng có những phút giây gây cấn. Nhưng ở bên nhau mười mấy năm, chúng tôi hiểu nhau hơn nên tình cảm mặn nồng hơn. Tôi kính trọng sự thương yêu của vợ dành cho chồng con. Tôi vẫn tin rằng chúng tôi sẽ tiếp tục đi với nhau hết cuộc đời.

Mấy mươi năm cứ tưởng rằng cuộc sống của tôi sẽ không có bạn bè ngoài gia đình. Ở tuổi 45, tôi may mắn được làm quen với một vài người bạn hợp gu. Chúng tôi có con cái cùng lứa tuổi. Chúng tôi thích ăn nhậu và nói chuyện trên trời dưới đất. Sống ở đây có một vài người bạn bè chơi đẹp với nhau là vui rồi. Chúng tôi chơi đồng điều và không lợi dụng nhau.

Với nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng”. Còn tôi, nhất là ở tuổi 45, sống trong đời sống quan trọng nhất là biết điều. Bạn bè có qua có lại. Nếu không biết điều thì đường ai nấy đi. Ngay cả người thân trong gia đình, đối xử với nhau không biết điều cũng dễ mất lòng.

Ở tuổi 45, tôi muốn có được cuộc sống an nhàn. Tránh đụng chạm tới người khác nhất là những gì không xứng đáng. Dĩ nhiên gia đình vẫn là điểm quan trọng nhất của tôi. Sau đó là sức khỏe. Tôi cố gắng chơi những môn thể thao như skiing, snowboarding, rollerblading để giữ gìn sức khỏe. Tôi vẫn luôn đọc sách và tập viết hằng ngày để mở mang trí óc. Hy vọng bước qua tuổi 45 sẽ bớt đi sự phiền muộn và căng thẳng trong cuộc sống. Được như vậy là vui rồi.

Lời chia buồn với Dì Chín

Dì Chín mến,

Hay tin Dượng Chín ra đi tuần trước nhưng đến hôm nay cháu mới gửi lời chia buồn đến dì. Cháu nghĩ những chuỗi ngày vừa qua dì rất bận rộn.

Sinh thời dượng sống kín đáo với người vợ của mình. Lúc rời cõi tạm cũng thế. Dượng lặng lẽ ra đi có dì bên cạnh. Cháu kính nể tư cách riêng tư và yên tĩnh của dượng.

Lúc dì dượng kết hôn, cháu qua Mỹ chưa được bao lâu và tiếng Anh vẫn chưa thông thạo nên cháu rất ít tiếp xúc với dượng. Tuy nhiên cháu cảm nhận ra được sự yêu thương của dượng dành cho dì và gia đình.

Cháu không bao giờ quên được dì dượng đã không ngại đường xá xa xôi lái chiếc Honda trắng từ Texas về đến Pennsylvania để tặng chiếc xe cho cháu. Trước khi trao xe cho cháu dượng đã sửa sang kỹ càng. Lúc đó cháu mới tìm được việc làm nên rất cần có xe để đi xa. Cháu luôn ghi nhớ sự nhiệt tình và lòng yêu thương của dì dượng đối với cháu.

Tuy dì và dượng sống và lớn lên trong hai thế giới và môi trường khác nhau, nhưng tình cảm đã gắn chặt dì dượng với nhau mấy mươi năm qua. Cháu hâm mộ dì dượng. Sống trên cõi tạm này đến một lúc nào đó cũng phải ra đi. Cháu tin chắc dượng đã có một cuộc sống hạnh phúc cho đến cuối cuộc đời bên cạnh người dượng thương yêu.

Tuy đã ra đi nhưng dượng vẫn tồn tại mãi trong tim của dì. Lúc mẹ rời xa thế gian, cháu rất đau buồn. Cháu nghĩ mình đã mất mẹ vĩnh viễn. Nhưng hình bóng, nụ cười, và tiếng nói của mẹ vẫn vẫn sống mãi trong tim của cháu mỗi khi nghĩ về mẹ và viết về mẹ. Cháu vẫn thường xuyên tâm sự với mẹ mỗi khi cháu gặp khó khăn và mẹ luôn che chở cho cháu và gia đình.

Cháu tin chắc rằng dượng cũng không muốn dì quá đau buồn về sự ra đi của dượng. Nên dì cố gắng giữ gìn sức khỏe nhé. Trong mấy anh chị em của mẹ cháu, giờ chỉ còn lại dì. Đối với cháu (và các anh chị em họ hàng) dì cũng như mẹ tụi cháu. Qua những bài dì viết về gia đình, dì đã từng nuôi nấng các cháu như con ruột của dì. Con Dì Hai, con Dì Tư, con Dì Năm, con Cậu Sáu, con Dì Tám cũng là con của Dì Chín. Dì đừng ngại ngùng liên lạc với cháu hoặc các anh chị em trong họ.

Cháu thương tiếc sự ra đi của dượng và cầu nguyện cho linh hồn của dượng được yên nghỉ trong bình an. Cháu cũng cầu mong ơn trên ban cho dì sức khỏe và tinh thần để vượt qua những tháng ngày khó khăn này.

Love,
Cháu Doanh

Mùa hè căng thẳng

Sáng chủ nhật thức sớm định ra cắt cỏ lần đầu tiên cho mùa hè nhưng bãi cỏ vẫn còn ướt nên xuống basement điều chỉnh (tune up) lại đống skis và snowboards và cất lại cho mùa đông năm sau. Đến gần một giờ trưa mới xong. Ăn trưa xong lùa mấy thằng tứ quý ra cắt cỏ và dọn dẹp lại sân nhà.

Đến mùa hè là đến lúc đầu óc tôi cũng bị căng thẳng với bao nhiêu việc phải làm. Đường xe (driveway) bị nứt mẻ khá nhiều. Thuê thợ chuyên nghiệp phải tốn đến 5 đến 7 ngàn đô. Thôi đành phải xem YouTube tự làm. Cái cổng gỗ bị mục cần phải thay. Hai cây cột trước nhà cần phải sơn sửa. Cái deck cần phải rửa lại cho sạch. Dọn dẹp lại sân sau cho gọn gàng. Nhà tắm cần phải trét (caulk) lại. Tóm lại là rất nhiều việc phải làm.

Làm chủ một căn nhà ngoại ô mệt lắm. Bao nhiêu chuyện phải lo lắng thay vì ra công viên trượt với mấy đứa nhỏ, hoặc đi thư viện đọc sách, hay đi qua khu Hoa Thịnh Đốn dạo chơi. Mùa hè mà phải làm những công việc đó thì mất đi những giây phút dành cho con cái, gia đình, và bạn bè.

Tôi không có hứng thú trồng trọt tuy nó cũng rất thú vị. Thậm chí trồng trọt là một cách thư giãn. Nhưng nếu như tôi còn chưa có thể dọn dẹp khu vườn cho gọn ghẽ thì trồng trọt càng thêm căng thẳng. Thôi thì tôi chỉ làm những trách nhiệm của mình. Đến đâu hay đến đó.