Thất thứ nhất

Sáng Chủ Nhật mưa đầm đìa, tôi và chị lái xe lên chùa Phát Hoa cầu siêu chư hương linh mẹ. Đã mấy mươi năm rồi tôi không có trở lại chùa. Nhà chùa vẫn thế không thay đổi gì nhiều. Tôi xin phép được lên lầu ba ngồi một mình yên tĩnh. Tôi giở kinh Phật ra đọc, thấy bài “Sám Hối Phát Nguyện” hay nên chép lại:

Đệ tử kính lạy đức Phật Thích-Ca, Phật A-Di-Đà,
Thập phương chư Phật, Vô lượng Phật, Pháp,
Cùng Thánh hiền Tăng,
Đệ tử lâu đời lâu kiếp,
Nghiệp chướng nặng nề,
Tham giận, kiêu căng,
Si-mê, lầm-lạc,
Ngày nay nhờ Phật
Biết sự lỗi lầm,
Thành tâm sám hối,
Thể tránh điều dữ,
Nguyện làm việc lành.
Ngửa trông ơn Phật,
Từ bỉ gia hộ,
Thân không tật bệnh,
Tâm không phiền não.
Hằng ngày an vui tu tập,
Phép Phật nhiệm mầu,
Để mau ra khỏi luân-hồi,
Minh tâm kiến tánh,
Trí tuệ sáng suốt,
Thần-thông tự tại,
Đặng cứu độ các bậc tôn-trưởng,
Cha me anh em,
Thân bằng quyến thuộc,
Cùng tất cả chúng sanh,
Đồng thành Phật đạo.

Hôm nay Phật tử ở Lancaster, Pennsylvania, mời được thầy Thích Chúc Đại từ Maryland về cúng Thất cho người thân. Sẵn dịp, thầy cúng Thất thứ nhất cho mẹ. Ngày mai thầy sẽ đến tụng kinh lễ an táng của cho mẹ.

Không biết có hoàn thành được không nhưng tôi bắt đầu ăn chay 49 ngày. Lúc ba mất chưa kịp ăn chay thì giờ đây ăn cho cả hai. Ăn trưa xong, ba chị em cùng hai cháu và anh Hai đến nhà quàn thay đồ cho mẹ. Gương mặt của mẹ vẫn tươi đẹp và hồng hào không cần trang điểm. Mẹ nhìn đẹp quá cho dù có chút vết thương trên mặt lúc còn ở bệnh viện.

Ngày mai mẹ để lại thân xác để rời khỏi cõi tạm này. Chúc mẹ được ở một nơi tốt đẹp hơn. Nơi đó sẽ không còn COVID để quấy nhiễu mẹ nữa.

Trò chuyện với Mẹ

Giữa tháng sáu năm vừa qua, mẹ nhập viện sau khi bị té trong lúc đang tắm. Vì bị nứt xương sống và xương mông, mẹ ở lại bệnh viện điều trị gần một tuần rồi chuyển sang trung tâm phục hồi. Gần ba tuần tập luyện, mẹ mới được về nhà. Tuy vẫn còn đi đứng khó khăn nhưng mẹ cảm thấy dễ chịu và thoải mái hơn khi được ở nhà. Mẹ ăn uống ngon miệng hơn và tinh thần mạnh mẽ hơn.

Vẫn còn đau đớn mẹ ngủ không ngon giấc nên tôi nằm bên cạnh tâm sự với mẹ. Tôi muốn biết thêm về quá khứ và tuổi thơ của mẹ cũng như chuyện tình cảm và cách suy nghĩ của mẹ. Trong lúc trò chuyện, tôi dùng iPhone để thu âm lại những lời mẹ nói để sau này có thời gian tôi sẽ viết lại một bài tiểu sử ngắn về mẹ.

Trong những ngày vừa qua nghe đi nghe lại cuộc đàm thoại của hai mẹ con mà tôi không thể nén lại nỗi nghẹn ngào. Tôi chép lại những lời tâm sự của mẹ nhưng phải dừng lại vì tôi không thể nào dùng chữ để diễn đạt được chất giọng mạnh mẽ, cách nói chất phác, những nụ cười nhẹ nhàng, và những ý nghĩ thâm trầm của mẹ. Tôi quyết định để mẹ tự kể lại những câu chuyện của đời mẹ.

Cám ơn mẹ đã cho con được cơ hội quý báo này để con luôn luôn được nghe tiếng nói cùng tiếng cười cũng như được hiểu biết thêm về cuộc đời đầy gian nan của mẹ. “Bao năm gian khổ héo hon. Mẹ luôn cam chịu nuôi con nên người.”

Xin mời gia đình và bẹn bè thân hữu nghe cuộc trò chuyện với mẹ.

Nỗi đau

Mẹ ơi, con đau đớn quá mỗi lần nhớ lại tấm lòng bao la của mẹ. Trong lúc tính mạng tràn đầy nguy hiểm, mẹ vẫn nhắc nhở chị uống thuốc và đi bác sĩ điều trị. Mẹ vẫn lo lắng cho sức khỏe của con và luôn nhắc nhở con ăn uống điều độ.

Ba giờ sáng ngày thứ Tư hôm đó, bác sĩ gọi điện thoại cho con báo tin buồn. Bác sĩ sắp xếp cho con và chị vào bệnh viện ngay để thấy mẹ lần cuối. Lúc chúng con vào, mẹ đang ngủ nhưng tỉnh giấc ngay khi nghe tiếng chúng con gọi. Mẹ mừng rỡ khi gặp được chúng con và câu đầu tiên mẹ hỏi là chị đã khỏi bệnh chưa. Nói chuyện được vài câu mẹ lại thiếp đi. Chúng con đứng lặng im xót xa nhìn mẹ. Vài phút sau, mẹ tỉnh giấc nhìn quanh vẫn thấy chúng con. Mẹ bảo thôi khuya lắm rồi chúng con hãy về nhà nghỉ ngơi đứng đó làm gì. Nhận thấy được tinh thần lạc quan của mẹ, chúng con nỡ lòng nào ra về và nỡ tâm nào để mẹ ra đi.

Mẹ là thế, lúc nào cũng đặt con cái trước bản thân mình. Cả cuộc đời mẹ đã hy sinh tất cả cho chúng con. Từ miếng ăn, từ manh áo, từ cơn ốm đau, mẹ đã lo lắng cho chúng con từng phút từng giây. Lúc còn nhỏ ở Việt Nam năm nào vào mùa cúm, con cũng phải nhập viện từ ba ngày đến cả tuần. Ba đi làm xa chưa về trong khi mẹ thì không hề rời khỏi giường bệnh của con nửa bước. Những lúc đó con không hề sợ nằm bệnh viện và vô nước biển, vì bên cạnh con luôn có mẹ.

Nỗi đau lớn nhất của đời con là không được kề cận bên mẹ trong những ngày cuối đời của mẹ. Con COVID ác độc này không chỉ giết mẹ mà còn tàn nhẫn cách ly con với mẹ. Nhìn mẹ qua màn hình mỗi đêm lòng con đau nhói. Niềm hy vọng nhỏ nhoi tan biến từng phút từng giây. Vết thương trong tim con như được mũi kim khâu lại theo từng nhịp thở của mẹ.

To Hell With 2020

2020 kicked off just fine. I started skiing for the first time in my life. I loved it. I spent 12 hours almost every Saturday in the winter with my sons, Đạo and Đán. We bonded over skiing, Gatorade, and sushi.

As we wrapped up the winter, the pandemic hit the U.S. Each day, the numbers of COVID-19’s cases and deaths escalated. The lockdown began. Although we struggled, we managed to keep ourselves isolated and safe. My wife and I worked 100 percent of our time from home. Both of our jobs were even more productive at home. Our two older sons, Đạo and Đán, switched to online school. We pulled our third son, Xuân, out of daycare. Our mother-in-law and our fourth son, Vương, already stayed home. The house was always chaotic, but filled with love.

To keep us and the kids active, we started doing more outdoor activities like biking and boating. My sister-in-law and her husband bought four kayaks and a canoe. We went boating three or four times a week. Then we started rollerblading, which had become my favorite exercise. I often dragged the kids out with me to the skate parks or bike trails to rollerblade. When we went out, we maintained social distance and enforced masking for all of our kids. Although we made a drastic change in our lives, we adjusted just fine. I thought we could ride this out until 2021.

In the summer, I spent my vacation redoing our deck. The woods had been in bad shape for years, but I knew it would cost a fortune to hire the professionals. With my wife’s meticulous planning and calculating, we replaced wooden boards with composite boards within three weeks and saved ourselves $12,000 or more.

One of the positive outcomes of the lockdown was that I spent lots of time with my kids, particularly the younger ones, Xuân and Vương. It was fascinating to witness their growing and progressing day by day. Because I didn’t have to get up early to get the kids ready for school and to drive to work, I spent early mornings and late nights reading and blogging, my two personal passion activities that kept sane during the lockdown.

June rolled around and my mother fell while taking a shower. She broke her bones and was hospitalized. Mid July she came home after being in rehab for a week. Everything seemed fine. I spent a few days with her. We talked, reconnected, and did some physical therapy to help her walk again. The outside world continued to collapse with the staggering increases of COVID-19’s new cases and death tolls. We were disheartening, but our family members were still safe.

Then one early morning in August, I received a phone call from one of my sisters in Việt Nam informing me that our father had stage 4 pancreatic cancer. The doctors said nothing they could do for him. My brother and sisters in Việt Nam took him home and cared for him. I wanted to go back to Việt Nam to see him, but the Vietnamese government had suspended entry into Việt Nam to all foreigners. I was hoping that he could hold on until 2021 so I could see him in person, but he didn’t make it past November, 2020.

When he passed, I spent time with my mother and we watched his funeral service together through live steam. We were devastated, but we still had each other. We talked about his life and his legacy. As much as I loved my father, I didn’t have a strong connection with him because I had become accustomed to being away from him for so long. Although he was gone, his place in my heart remained the same. My mother probably felt the same way about him.

Because of his absence in our lives, my mother and I meant the whole world to each other. We consoled each other and tried to move forward. Even though my mother had trouble walking, she was still strong, both her mind and her appetite. We enjoyed eating sweet sticky rice together every morning. We even split up a bottle of Starbucks’ Frappuccino and filled up our halves with whole milk. We lay in bed and talked to each other. When she fell asleep, I read. I treasured those moments together. Before I went back home, I told her that I wouldn’t bring the kids to see her this Thanksgiving because of the pandemic and she understood.Thanks goodness, we weren’t here for Thanksgiving. I can’t even imagine if our family also got infected.

Although I lost my father, somehow I had a feeling that 2020 was far from over. When COVID-19 could not reach us, it touched the person closest to us. My mother tested positive on December 9, 2020. December 10, 2020 kicked off the darkest days of my entire life up to this point. I lived through guilt, pain, frustration, disappointment, rage, fear, regret, distress, shame, uncertainty, and hopelessness. On December 28, just three days away from the end of 2020, COVID-19 took away the love of my life. I was beyond devastated. I lost both of my parents within 42 days.

Without the strong support from family and friends, I didn’t know how I could keep myself together. When I hit rock bottom, true friends and family lifted me up. They showed up when I needed them the most. I learned the value of relationships beyond my little world. No matter what I had done or said in the past, no matter how little we interacted with each other, no matter how long I had neglected our friendships, they came through to lend their support. I made a promise to myself that I will become a better friend in 2021 and forward. I will do what they had done for me when I had to face the toughest challenges in my life.

As much as I wanted to move on and to forget, 2020 will forever burn into my brain. It has changed me in a profound way up to this point of my life. I don’t think I can ever go back to the old me prior to December 10, 2020. I now look at life from a different angle.

In my mother’s obituary, I wrote that she loved to live in America because she believed the U.S. has one of the best healthcare systems in the world. It might have the best medical technologies in the world, but it failed her on the level of compassion. Even though the outcome came out the same, it played by the codes instead of the cares.

I also wrote about her cooking process, which took so long because she washed everything over and over again. Washing hands for 20 seconds was not a problem for her. I watched her wash her hands for two minutes. She even rinsed clean bowls and utensils with hot water before each use. How ironic was that she had been so careful all her life, and yet she died from contracting the virus?

Life was unexpected and unpredictable. The line between living and dying was so thin at the critical moment. I hope I won’t ever have to make another life-and-death decision for the rest of my life. I read about death, wrote about death, understood the inescapable part of death, and yet, I could not deal with death when the person I have loved all my life was facing death. I could not imagine not hearing her voice over the telephone asking me if I ate already. I could not imagine not seeing her hugging my children and letting them kiss her on her cheeks. I could not imagine life without her.

Last night, I woke up around midnight and felt hungry. I went downstairs to grab some cereal and milk without turning on the lights. I glanced over to her room. The night light was glowing. Her pillows and blankets were still there. Her clothes and her walker were still there. She was not. I broke down and cried in silence. She will never return to this room. She will never return to the bed that I lay next to her just a month ago when we both grieved for the man in our lives we just lost. I held her hand and told her that everything will be OK because we still had each other. She stopped crying and squeezed my hand. The last time I held her hand, water seeped out of her swollen fingers. I told her everything will be OK. She didn’t squeeze me this time. Only a teardrop rolled down her right eye. Her heartbeat slowed way down until it stopped. She did not make it past 2020.

That was how my 2020 ended. I had been through hell and not quite back yet. So, to hell with 2020.

Lễ viếng bà Lý Ngọc Anh

Kính thưa người thân và bạn hữu,

Chúng tôi xin thông báo buổi lễ viếng bà Lý Ngọc Anh sẽ được cử hành vào thứ Hai, ngày 4, tháng 1, năm 2021, từ 9:00 am đến 10:30 am, tại:

Charles F. Snyder Funeral Home
3110 Lititz Pike
Lititz, PA 17543

Sau giờ thăm viếng, linh cữu của bà Lý Ngọc Anh sẽ được an táng tại:

Bareville Union Cemetery
74 Brethren Church Road
Leola, PA 17540

Xin miễn chấp điếu. Thay vì tặng hoa, xin quyên góp đến chùa:

Buddhist Association of PA
202 Cherry Street
Columbia PA 17512

Memorial Visitation for Mrs. Anh Ngọc Lý

Dear family and friends,

A memorial visitation for our beloved Mrs. Anh Ngọc Lý will be held on Monday, January 4, 2021, from 9:00 am to 10:30 am, at:

Charles F. Snyder Funeral Home
3110 Lititz Pike
Lititz, PA 17543

Interment will follow at:

Bareville Union Cemetery
74 Brethren Church Road
Leola, PA 17540

In lieu of flowers, memorials may be made to:

Buddhist Association of PA
202 Cherry Street
Columbia PA 17512

In Loving Memory of Mrs. Anh Ngọc Lý

Mrs. Anh Ngọc Lý, beloved mother, grandmother, great-grandmother, wife, sister, and daughter, passed away at 12:46 pm on December 28, 2020, at the age of 83, following a brutal battle with COVID-19. Mrs. Lý was born on June 8, 1937, in Mỹ Tho, Việt Nam. She joined her oldest daughter Hương Ngọc Nguyễn and her family in Willimantic, Connecticut on April 11, 1990 then settled in Lancaster, Pennsylvania a few months after to be close to her extended family.

Resided in Lancaster city, she had done various odd jobs, including inspecting t-shirts at a few sweatshops and picking fruits at several local farms, before joining Sauder’s Eggs, where she worked as an egg packer for over a decade before her retirement. When not working, she enjoyed cooking traditional Vietnamese cuisine at home. Her priority was making sure her children and grandchildren were well fed. She was always lavish with food. She never cut corners. She had to have the best sources and her cooking process had always been meticulous. If her lunch took five hours to make, her kids would have to eat at 3:30 pm. The stomach-growling waits were always worthwhile.

Mrs. Lý was a strong woman who held her own. Although she lived half the world apart from her late husband Tỷ Hữu Hồ who passed away on November 15, 2020, their marriage remained intact in the past three decades. Each Sunday, they called to check up on each other. She raised her second daughter Nikki Thơm Nguyễn and her youngest son Donny Trương all by herself in the U.S. while her husband lived in Việt Nam. Despite her limited English, she loved her life in America. She believed the U.S. had one of the best healthcare systems in the world.

Mrs. Lý was loved by everyone around her and those who got to know her. She was generous, compassionate, and kind. When her niece Karen Huỳnh (the daughter of her oldest sister Anh Kim Lý) was seven years old, she did something wrong. Karen was afraid that her father would spank her. Her mother was always busy with the family’s business; therefore, she couldn’t come to her to intervene. Karen ran away from home. Mrs. Lý took her niece in and took good care of her like her own daughter. Mrs. Lý never made any judgment about her niece. She let her niece stay with her for three days until her brother-in-law cooled down and forgot all about the incident. Half a century later, Karen still remembered vividly how well her aunt had fed her and treated her. Karen recalled her aunt letting her roam free in her garden and pick out any fruits she wanted to eat.

Having lived through the war in Việt Nam, Mrs. Lý had always been a fighter. She would survive anywhere on earth, including living in a foreign country like America. She had overcome many financial hardships, personal obstacles, and health issues as she aged. She fought COVID-19 until her very last breath.

Mrs. Lý is survived by her oldest daughter Hương Ngọc Nguyễn, her second daughter Nikki Thơm Nguyễn, her youngest son Donny Trương, and her daughter-in-law Hải Dung Nguyễn. She is also survived by her grandson Lộc Nguyễn, her granddaughter-in-law Jennifer Delima, her grandson Christopher Nguyễn, her granddaughter-in-law Amy Phương Ngô, her granddaughter Samantha Trần, her grandson Eric Trần, her grandson Đạo Công Trương, her grandson Đán Công Trương, her grandson Xuân Việt Trương, her grandson Vương Việt Trương, her great-granddaughter Isabella Nguyễn, her great-granddaughter Angela Nguyễn, and her great-grandson Aiden Nguyễn. Finally, she is survived by her brother Anh Văn Lý, her sister-in-law Lụa Thị Lý, her sister Anh Lý Teitler, her brother-in-law Sidney Teitler, and her extended family living in Lancaster, Pennsylvania.

As her family members and dear friends, we loved her deeply. We will always remember her and will hold her in our hearts for eternity. Farewell for now, our love. May your soul rest in peace.

Tưởng nhớ bà Lý Ngọc Anh

Bà Lý Ngọc Anh, người mẹ yêu dấu, người bà, người bà cố, người vợ, người chị, và người con, từ trần vào ngày 28, tháng 12, năm 2020 (nhằm ngày 15, tháng 11, năm Canh Tý) hưởng thọ 83 tuổi, sau một thời gian chống chọi dữ dội với bệnh dịch COVID-19. Bà Lý Ngọc Anh sinh ngày 8, tháng 6, năm 1937 tại thành phố Mỹ Tho, Việt Nam. Ngày 11, tháng 4, năm 1990, bà sang định cư tại thành phố Willimantic, tiểu bang Connecticut, Hoa Kỳ, đoàn tụ cùng gia đình con gái lớn, Nguyễn Ngọc Hương. Vài tháng sau, bà và hai con, Nguyễn Thị Thơm và Trương Công Doanh, chuyển về sinh sống gần chị em và các cháu tại thành phố Lancaster, tiểu bang Pennsylvania.

Ở Lancaster, bà đã làm qua nhiều công việc như kiểm tra chất lượng sản phẩm ở một vài xưởng may mặc và hái trái cây ở những trang trại trước khi chuyển qua hãng xưởng trứng, Sauder’s Eggs, nơi bà làm việc hơn 10 năm cho đến lúc nghỉ hưu. Ngoài công việc, bà thích nấu những món ăn truyền thống Việt Nam. Bà chú trọng việc ăn uống nên thường dành nhiều thời gian chuẩn bị và nấu nướng những món ăn ngon, bổ dưỡng cho gia đình. Với bà, món ăn ngon phải được làm ra từ nguyên liệu tươi sạch và phải được nấu đúng cách. Vì thế con cái thường phải chờ đợi khá lâu cho mỗi bữa ăn. Tuy vậy chẳng ai phàn nàn vì mọi người biết rằng mình sắp được thưởng thức những món ăn ngon miệng và chất lượng.

Bà là một người phụ nữ cứng cỏi và quyết đoán. Tuy bà sống xa chồng, ông Hồ Hữu Tỷ vừa từ trần vào ngày 15, tháng 11, năm 2020, nửa vòng trái đất, mối quan hệ vợ chồng giữa hai người vẫn giữ nguyên vẹn trong suốt 30 năm qua. Mỗi Chủ Nhật, ông bà gọi điện thoại hỏi thăm nhau. Một tay bà chăm lo và nuôi dưỡng con gái thứ nhì Nguyễn Thị Thơm và con trai út Trương Công Doanh cho đến lúc các con trưởng thành trên đất Mỹ trong lúc chồng vẫn sinh sống ở quê nhà. Mặc dù không rành ngôn ngữ bản xứ, bà vẫn yêu cuộc sống của mình ở Hoa Kỳ. Bà tin rằng đây là đất nước có hệ thống y tế đứng hàng đầu trên thế giới.

Bà Lý Ngọc Anh được thương yêu bởi những người thân bên cạnh và những ai được dịp biết đến bà. Bà là một người tốt bụng, rộng lượng, và chân thành. Cháu Huỳnh Thuý Hoa (con gái út của người chị cả Lý Kim Anh) kể lại. Lúc bảy tuổi cháu đã làm một chuyện sai trái nên sợ ba đánh đòn. Mẹ cháu vì bận rộn với công việc làm ăn nên cháu không dám tìm đến mẹ can thiệp. Cháu đã bỏ nhà ra đi. Bà Lý Ngọc Anh mang cháu về nuôi và xem cháu như con ruột. Bà không hề hỏi han hay phán xét về việc làm của cháu. Bà để cháu sống với bà ba ngày sau khi cha cháu nguôi giận và quên đi lỗi lầm của cháu. Nửa thế kỷ sau, người cháu ấy vẫn luôn nhớ rõ công ơn người dì đã lo lắng thức ăn và sự tận tình chăm sóc của dì. Cháu còn nhớ dì cho phép cháu đi chơi rong trong khu vườn muốn ăn trái cây gì thì cứ việc hái.

Đã sống qua thời chiến tranh Việt Nam nên bà Lý Ngọc Anh luôn là một người có ý chí sinh tồn mạnh mẽ. Bà có thể sống bất cứ nơi đâu, như trên mảnh đất lạ quê người ở Hoa Kỳ. Bà đã từng vượt qua nhiều khó khăn trong tài chính, những biến cố trong cuộc sống, cũng như những vấn đề trong sức khỏe ở tuổi già. Bà đã đấu tranh với bệnh dịch COVID-19 cho đến hơi thở cuối cùng.

Bà Lý Ngọc Anh ra đi để lại con gái lớn Nguyễn Ngọc Hương, con gái thứ nhì Nguyễn Thị Thơm, con trai út Trương Công Doanh, và con dâu Nguyễn Đức Hải Dung. Bà để lại cháu ngoại Lộc Nguyễn, cháu dâu Jennifer Delima, cháu ngoại Christopher Nguyễn, cháu dâu Amy Phương Ngô, cháu ngoại Samantha Trần, cháu ngoại Eric Trần, cháu nội Trương Công Đạo, cháu nội Trương Công Đán, cháu nội Trương Việt Xuân, cháu nội Trương Việt Vương, cháu chắt Isabella Nguyễn, cháu chắt Angela Nguyễn, và cháu chắt Aiden Nguyễn. Bà cũng để lại em trai Lý Văn Anh, em dâu Lý Thị Lụa, em gái Anh Lý Teitle, em rể Sidney Teitler, và bà con ở thành phố Lancaster, tiểu bang Pennsylvania.

Là những người thân trong gia đình và bạn hữu thân thiết, chúng tôi yêu quí bà sâu sắc. Chúng tôi sẽ luôn nhớ đến bà và sẽ giữ bà trong tim vĩnh viễn. Xin tạm biệt người thân yêu của chúng tôi. Mong linh hồn bà được an nghỉ trong bình yên.

Her Old Room

I am quarantining in my mom’s old room on the second floor. She used to sleep here until she fell and broke her bones. She had not been up here in a long time, yet all of her belongings are still here.

Whenever we spent the weekend here, I always sneaked up to her room early in the morning while my wife and kids were still sleeping in the basement. I would wake her up and we would have a few hours of private moments together. She would tell me everything on her mind. She made me feel like a forty-something-year-old kid. I treasured those moments.

Now laying alone in her room, I keep starring at her closet, which filled with clothes she hasn’t worn in a long time. I ran my hand through her shirts. I recognize the silk shirt with flowery pattern, which has to be one of her favorites. She wore this shirt many times, including on her eightieth birthday I threw for her. I still remember the beautiful smile on her face. She looked so happy with family members and friends celebrating her special day. I missed the good old days.

From her extra firm bed with head pins everywhere to secure the bed sheet to her pillows with safety pins to secure the cases, everything in this room reminded me so much of her.

Tình em bán dừa

Hôm nọ thấy thằng con trai chặt dừa làm mình nhớ đến kỷ niệm em bán dừa. Khác với thằng con trai không có kinh nghiệm, em chặt dừa rất nhẹ nhàng và gọn gàng tuy dáng em dịu dàng. Nhớ hơn nữa là em không chịu lấy tiền. Em nở một nụ cười dễ thương và nói rằng hàng xóm mà sao Doanh khách sáo quá.

Mười mấy năm không gặp, em giờ đã trở thành một thiếu nữ rất đẹp. Dáng em cao. Mũi em thon. Răng em khểnh. Nước da em ngâm đậm chất Mỹ Tho. Khi em nhắc lại những ký ức xưa tôi thấy rất vui vì em vẫn còn nhớ.

Ngày xưa chắc chị của em học giỏi hay sau đó mà mẹ tôi thuê chị dạy học thêm cho tôi. Mẹ thì chẳng báo gì cho tôi biết cả. Bổng một hôm đang chơi bắn bi với mấy đứa trong xóm thì chị đến nài nỉ tôi đến nhà chị học. Lúc đó tôi học lớp hai hay lớp ba gì đó còn chị chắc lớp năm hay lớp sáu. Thấy chị tha thiết gọi, tôi cũng đành bỏ chơi mà đến nhà chị để học. Thấy tôi học một mình không tập trung nên chị bảo đứa em cùng lứa vào học chung. Hai đứa học dễ dàng hơn một tí vì những gì tôi không biết em trả lời dùm. Có lúc học hết bài mà vẫn chưa hết giờ, chị lơ là. Thế là mẹ chị vừa bán dừa vừa nhảy vô dạy thế. Còn tôi thì ngồi gục lên gục xuống.

Tôi không nhớ học được bao lâu nhưng tôi không thể nào quên được những chuỗi ngày thơ ấu đó. Không ngờ em cũng chưa đã quên. Lúc em nhắc lại chuyện xưa thì tôi hỏi thăm người thầy đã từng dạy kèm hai đứa mình. Em hỏi tôi muốn đi thăm thầy không em đưa tôi đi.

Em đưa tôi sang sông bằng chiếc xuồng ba lá. Em nắm lấy tay tôi mỗi lần lên xuống xuồng và qua cầu tre. Cuối cùng cũng đến nhà chị. Lúc đó chồng chị đi làm chỉ còn chị ở nhà trông mấy đứa con. Thấy tôi chị mừng rỡ và nhận ra ngay. Tôi vẫn nhận ra chị. Chị vẫn đẹp như ngày nào chỉ khác là nhan sắc mặn mà hơn. Chị hỏi thăm cuộc sống của tôi và mẹ ở Mỹ ra sao. Lúc đó tôi chỉ mới tốt nghiệp đại học. Chị bảo rằng tuy chị đã bỏ học đi lấy chồng nhưng chị rất tự hào đã dạy dỗ hai đứa học trò thành công. Thấy tôi và em cười xung sướng chị cũng không ngại “giới thiệu” luôn. Không biết chị nói đùa hay nói thật, chị bảo tôi đưa em qua Mỹ luôn. Tôi hỏi em có muốn đi không tôi đưa em đi ngay. Em chỉ cười e thẹn.

Quả thật lúc đó tôi như được lên cung trăng nhưng tôi mất đi tự tin dưới sắc đẹp của em. Tôi như thằng Cuội được chị Hằng cứu vớt. Câu trong đầu của tôi lúc nào cũng, “It’s too good to be true.” Nếu như tôi không phải trai Việt Kiều thì làm gì mà có cửa. Tôi không chắc chắn em đến với tôi là thật lòng hay là giả dối. Tôi quay về Mỹ và khép lại mối tình vẫn chưa bắt đầu.

Vài năm sau nghe tin em đã lấy chồng tây và đã định cư nước ngoài. Thế thì tôi cũng mừng cho em. Chúc em được hạnh phúc nơi xứ lạ quê người.

Word of the Day