Vĩnh biệt Chú Bảy

Nhận tin Chú Bảy vừa qua đời chiều hôm qua, tôi không khỏi nghẹn ngào. Chú ra đi gần một năm sau ba tôi mất. Trong mấy anh chị em, Chú Bảy là người thành công nhất trong ngành xây dựng. Chú và thím cùng sát cánh bên nhau gầy dựng sự nghiệp lẫn gia đình. Bốn đứa con của chú được nuôi dưỡng, đào tạo, và thành đạt.

Đối với gia đình và người thân, chú luôn thương yêu và lo lắng cho các anh chị em. Lúc còn sống, ba tôi thường khen chú luôn trọng tình nghĩa. Với con cháu chú cũng quan tâm và thương mến. Với tôi, chú rất ít nói. Mỗi lần đến thăm chú thì cũng chỉ hỏi thăm vài câu qua lại. Tôi cũng không biết phải nói gì với chú nữa nhưng tôi biết được nếu tôi cần sự giúp đỡ chú sẽ sẵn sàng.

Chú đã ra đi ở tuổi 74 sau gần một năm chống chọi với ung thư gan. Mong linh hồn chú được an nghỉ trong bình yên. Cháu sẽ nhớ chú mãi mãi.

Vĩnh biệt Phi Nhung

Lần đầu tiên tôi biết đến tiếng hát Phi Nhung qua ca khúc “Câu chuyện đầu năm.” Tuy cách hát còn thiếu nghiệm nhưng chất giọng của cô khỏe khoắn, cao ngút, và nồng nàn. Cùng với sắc đẹp tây phương dịu dàng của cô, tôi biết cô sẽ nổi tiếng. Hai mươi mấy năm qua, không ai còn xa lạ gì với tiếng hát Phi Nhung qua những ca khúc quê hương và trữ tình.

Tin Phi Nhung từ trần sau những tháng ngày chống chọi với Covid thật đau buồn và đáng tiếc. Phi Nhung chỉ 51 tuổi và trông cô rất khỏe nên tôi nghĩ cô sẽ vượt qua được biến cố này. Không ngờ cô đã vĩnh viễn ra đi như mẹ tôi đã rời khỏi cỏi đời này vì Covid.

Xin cầu mong cho linh hồn cô được yên nghỉ trong bình an.

Vĩnh biệt chú Chiếu

Sau những tháng ngày sống trong sự đau đớn quằn quại của ung thư, chú đã thoát khỏi sự hành hạ của thể xác. Chú đã rời xa thế gian này để hướng về miền Cực Lạc.

Là một đứa cháu rể trong gia đình, cháu không biết nhiều về chú. Chú cháu mình gặp nhau chỉ vài lần trong những dịp đại gia đình họp mặt và hai chú cháu cũng không có trò chuyện gì nhiều. Tuy nhiên, cháu được biết đến chú nhiều hơn qua quyển tiểu thuyết chú viết dựa trên cuộc đời của mình.

Chú luôn phấn đấu trong cuộc sống cho dù trải qua nhiều sóng gió của cuộc đời và thăng trầm của chiến tranh. Chú sống tằn tiện không phung phí. Chú sống mãn nguyện cho chính mình. Chú đã làm được những điều chú mong muốn. Chú đã hoàn tất quyển sách để con cháu sau này đọc để biết về cuộc đời của chú.

Không ai ở mãi cõi tạm này. Giờ đến lúc chú phải ra đi. Chúc chú thượng lộ bình an.

New Category: Goodbye

The news of my homeboy Nate passing away shook me to the core. He had a massive heart attack. He was only 38 years old. I wrote about our complicated relationship. I wish I had reconciled our friendship before he left. I waited for too long.

I do not deal with grief too well. The recent passing of my parents devastated me and now one of my closest friends is gone too soon. The longer I live, the more I will witness deaths until it will be my time to go. Just the thought of that depresses me.

As I was writing about Nate, I went back to my blog archive and found that I had written many goodbye posts for family members, friends, colleagues, and the people I had known over the years. I was able to go back to 2010 with about 21 people, excluding the people I didn’t know personally like celebrities and politicians. That averages out to 2 people I have known die each year.

I decided to create a goodbye category to collect the tributes I had written. It is my own column of obituaries. Writing them down helps me deal with my grief and remember the people I had in my lifetime.

Goodbye Nate Thaing

Dear Nate,

I am deeply sorry that we didn’t have a chance to reconcile our friendship before you leave. I thought we still had plenty of time, but I am dead wrong.

You came into my life when my heart was broken. I lost a girlfriend, but I gained a best friend. You kept me from drowning in my own sorrow. You took me in when I was dead broke. I will never forget your kindness, generosity, and friendship.

When I was at the lowest point of my life, you were there for me. We didn’t have much money, but we had plenty of joy. Reminiscing on the times when we ate Queen 6-Pack’s chicken wings, sharing a 40’s Olde E, and listening to hip-hop puts me to tears. I missed those late nights cruising and pumping 2pac in our rides. I missed those cookouts that lasted into early in the morning. Your parents, brothers, and sisters treated me like a family member. I love them all. I wish we could go back to the good old days. I still have fond memories of our time together.

I wished I could forget the past and move forward, but there was one particular incident that cracked our friendship. You were just kidding around, but it still haunts me to this day and I couldn’t fully forgive you for it. Do you remember the day when we were hanging out at David’s house? It was my first and last time at his house.

David’s stepfather was a gun nut and he had rifles locked up in a case as well as guns laying around the house. You picked up a shotgun on the couch and pointed at my head. I looked straight in your eyes and pleaded with you not to pull the trigger. You must have known that the gun had no bullet in it and I assumed that the gun had no bullet in it, but I was dead serious when I requested that you do not pull the trigger. Then I felt a puff of air on my temple. You didn’t respect my request. You pulled the trigger. I tried to explain to you why I was upset, but you didn’t seem to get it. To you, it was a joke, but to me, my life was in your hands at that moment. We were cool again, but it was never the same when I felt that you had stepped over the line. I am sorry to bring this up, but it was part of our story.

Our friendship broke when you wanted to come hang out with me for the weekend. I would welcome you to my house anytime, but I was so sick at that time. I didn’t want you to hangout with a sick person who would spend the entire time in bed instead of going out drinking. Unfortunately you took it as I didn’t want you to come. I knew you were upset and I wanted to give you some time to get over it. Unfortunately, you had removed me from your contact. I tried calling you several times and leaving you messages, but you never replied.

When my mom contracted COVID, I was in Lancaster for several weeks. I drove by your parents’ house several times, but I didn’t knock on the door. I didn’t think it was a good idea to check on your parents and you when I was living with family members who had COVID. I told myself to wait until the pandemic over to rekindle our friendship. Unfortunately, time had run out on us.

Despite our misunderstandings, I have nothing but love for you. I should have taken a more active role in our friendship. I had my own grief to deal with, but that’s not an excuse. I shouldn’t have taken your love and our friendship for granted. Remember the Nas joint we used to vibe to? AZ rhymed, “Life’s a bitch and then you die / That’s why we get high / Cause you never know when you’re gonna go.” I still can’t believe you’re gone. Once again, I am deeply sorry. Rest in eternal peace, homie.

Vĩnh biệt chú Sen

Lúc mới qua Mỹ, tôi thường phụ chị Phương ở tiệm tạp hóa. Đại khái là bỏ đồ vào bao mỗi khi chị thanh toán tiền cho khách hàng. Lý do đơn giản tôi giúp chị là vì muốn gặp người Việt. Thỉnh thoảng chú Sen cũng ghé chơi vì chú cũng ở gần tiệm. Lúc đó chú cũng chỉ ở một mình chưa bảo lãnh vợ con sang nên chú ra tiệm chơi cho đỡ buồn. Chú cũng tình nguyện giúp chị Phương những công việc lặt vặt trong tiệm.

Chú có làn da ngăm ngăm giống tôi. Chú hiền lành, giản dị, và luôn nở một nụ cười rất tươi. Có lần chú lái xe đưa tôi và chị Phương đi Phila bốc hàng về bán. Chị mua nào là trái cây, rau cải, đậu phụ, và những món ăn vặt. Chị không mua một chỗ mà đi vòng quanh phố Tàu ở Phila. Đến chiều mệt và đói meo, chị đãi hai người công nhân ăn mì tô ở nhà hàng Tàu. Tô mì nóng hổi và thật là ngon miệng. Ăn xong thì chú lái chúng tôi về lại Lancaster. Những ký ức tuy đơn giản nhưng khó quên của những chuỗi ngày mới qua Mỹ.

Sau này chú bảo lãnh vợ con sang Mỹ nên bận bịu không còn đến tiệm nữa. Tôi thỉnh thoảng cũng đi chơi với hai thằng con trai của chú. Mấy mươi năm đã không gặp lại chú. Hôm qua thấy con của chú để tang cho chú tôi mới biết chú đã ra đi. Cuộc đời thật quá ngắn ngủi. Nụ cười của chú vẫn in đậm trong trí nhớ của tôi. Thôi thì tạm vĩnh biệt chú nhé. “Người ra đi bến sông nằm lạnh / Này nhân gian có nghe đời nghiêng” (Trịnh Công Sơn). Cầu mong cho linh hồn chú được yên nghỉ trong bình an.

Through Chris Dang

My brief farewell post on Christopher Dang had found its way into people who were close to him or inspired by his works.

Thom Easix wrote to me on January 26, 2020:

Hi Donny,

We don’t know each other, but I just wanted to let you know that I read your blogpost about Chrisopher Dang and that I had the same experience as you. I also started designing in the early 2000’s when I was still a kid and I was really inspired by Halovision. I really looked up to him.

As time passed I also stopped following him, but once in a while I think back on that time. I always remember his art to still be really good.

So today I googled him again and yes, his old artworks still holds up. He had such a feel for typography, shapes and colors. I don’t know how to properly explain it in English, but he was really talented.

Today I also discovered he passed away and I found out through your blogpost.

I don’t know why I’m sending you this email, but I guess I want to thank you for your blog and it was nice to read that you also got inspired by him. It’s not something I can share with other people.

Have a good day,

Best,

Thom

I replied to Thom:

Dear Thom,

I am glad that you have shared your thoughts with me. When I found out that he passed away, I was shocked. I wrote that post wondering if other people had similar experience. You email is a proof. Chris was a talented artist and even his early works had left a deep impact in many of us who didn’t even know him.

Regards,
Donny Truong

Thom responded:

Hi Donny,

Thanks for your reply. I was really moved by it.

Because of your email I searched some more about him and I found out he was a very loved and good person. It kept me busy all day.

I hope he knew how many people he inspired and that his style is visible all over the world. I live in the Netherlands and I’m sure his work laid the foundation for what I like in graphic design.

For the future when I have a flashback to those early 2000’s, I will also remember your email and this story.

This is the beautiful side of the internet 🙂

I wish you all the best in your career and not to be too cheesy, but may his spirit live on in our work 🙂

Best,
Thom

I also shared with Thom an email from someone who was close to Chris. Alyssa Key wrote on December 19, 2020:

Hi Donny,

I found your site entry online when googling our beloved Tinypants. He died of natural causes, stemming from a trial pharmaceutical he was using from losing his vision. Ironic, isn’t it… halo vision. Anyways wanted to help answer that question for you. He was my partner, best friend, and soul mate for many years. Our lives went different paths a few years before his death and I never got a chance to remind him I loved him. We will all see him again soon though. Hope you’re well, sorry if this so random.

Warmest Regards,
Alyssa Key

I responded to Alyssa on December 19, 2020:

Dear Alyssa,

Thank you for writing. He was a gifted artist who reached so many people with his work. I didn’t know him personally, but I am sure he knew he still has a special place in your heart.

Thank you for answering my question. I hope you and your family are doing well and happy holidays.

Regards,
Donny Truong

Vĩnh biệt cô Lệ Thu

“Nước mắt mùa Thu khóc ai trong chiều / Hàng cây trút lá nghĩa trang đìu hiu.” – Phạm Duy

Nghe tin danh ca Lệ Thu đã từ trần sau những tháng ngày chóng chọi với COVID-19, tôi xót xa vô cùng. Lại một người yêu mến bị con COVID cướp đi mạng sống. Đã phải chứng kiến từng phút giây đớn đau của mẹ, tôi hiểu được sự chịu đựng của cô. Cô đã đấu tranh cho đến hơi thở cuối cùng. Giờ đây cô đã được giải thoát và không còn phải sống trong sự đau khổ nữa. Xin cô an nghỉ trong bình yên. Tiếng hát của cô sẽ tồn tại mãi trong mỗi con tim cô đã từng chạm đến.

Tang lễ Mẹ

Hôm nay là một ngày tốt để cử hành tang lễ cho mẹ. Con cháu và người thân đến viếng thăm trong ngôi nhà quàn ấm cúng. Chúng con mời thầy Thích Chúc Đại đến tụng kinh và niệm Phật cho me ra đi nhẹ nhàng và bình an. Con ngậm ngùi khi nghe thầy ngâm bốn câu:

Kính lại hương linh mẹ
Mẹ là người lo cho con suốt cuộc đời này
Hôm nay mẹ đã đi thật rồi
Kể từ đây con là kẻ mồ côi

Vâng, mẹ đã ra đi thật rồi. Mẹ đã được an nghỉ. Giờ đây con là kẻ mồ côi. Từ nay không còn nhìn thấy mẹ, không còn nghe tiếng nói của mẹ, và không còn được thưởng thức những món ăn của mẹ. Con nhớ mẹ vô cùng khi thầy ngâm bài thơ này:

Kính lạy hương linh mẹ
Nhớ lại hình ảnh xưa
Mẹ từng nấu cơm cho ăn
Lo từng chút cho chúng con
Mẹ lam lũ một đời
Mẹ thân khổ một đời
Lúc nào cũng thương yêu chúng con
Chưa bao giờ than phiền với chúng con
Ấy vậy mà chúng con chưa kịp báo hiếu
Mẹ đã đi thật rồi.
Chúng con giờ đây bơ vơ giữa dòng đời
Rồi đây biết chỗ nào tựa nương
Biết chỗ nào mà quay về
Hôm nay bằng tất cả tấm lòng thành
Nghĩ về ân đức của mẹ
Xin dâng lên chén cơm này
Nguyện hương linh mẹ
Thuỳ từ chứng giám.

Hôm nay tang lễ được cử hành tốt đẹp. Thêm được chương trình đặc biệt “Cây Hàng Chữa.” Người bạn tên Linh của con đã dịch lại bài thơ này từ tiếng Anh:

Cây Hằng Chữa tỏa bóng trên Mẹ
chạc của cây vươn đến bầu trời.
Rễ cây cắm xuống sâu vô tận
kết nối Mẹ về lại bên con.
Dáng của cây, thân cây, kích cỡ
đại diện cho một đời của Mẹ.
Những thử thách và những tranh đấu
những vui buồn và những khó khăn.
Con xin lấy từ Cây Hằng Chữa
chiếc nhẫn mang hình dáng bồ câu.
chiếc nhẫn đong đầy những kỷ niệm
tình thương của Mẹ con mãi mãi không quên.

Mấy chị em, con cháu, và thân nhân, ai cũng nhớ thương đến mẹ. Hôm nay con đã không còn khóc nữa. Con không muốn mẹ thấy con khóc khi tiễn đưa mẹ đi một nơi tốt hơn thế gian này. Xin được tri ân công lao nuôi dưỡng của mẹ. Xin được tri ân tấm lòng nhân hậu của mẹ. Xin được tri ân sự hy sinh của mẹ. Chúng con sẽ luôn nhớ mẹ và mẹ sẽ luôn ở trong tim và tâm hồn của chúng con. Xin tạm vĩnh biệt mẹ.

In Loving Memory of Mrs. Anh Ngọc Lý

Mrs. Anh Ngọc Lý, beloved mother, grandmother, great-grandmother, wife, sister, and daughter, passed away at 12:46 pm on December 28, 2020, at the age of 83, following a brutal battle with COVID-19. Mrs. Lý was born on June 8, 1937, in Mỹ Tho, Việt Nam. She joined her oldest daughter Hương Ngọc Nguyễn and her family in Willimantic, Connecticut on April 11, 1990 then settled in Lancaster, Pennsylvania a few months after to be close to her extended family.

Resided in Lancaster city, she had done various odd jobs, including inspecting t-shirts at a few sweatshops and picking fruits at several local farms, before joining Sauder’s Eggs, where she worked as an egg packer for over a decade before her retirement. When not working, she enjoyed cooking traditional Vietnamese cuisine at home. Her priority was making sure her children and grandchildren were well fed. She was always lavish with food. She never cut corners. She had to have the best sources and her cooking process had always been meticulous. If her lunch took five hours to make, her kids would have to eat at 3:30 pm. The stomach-growling waits were always worthwhile.

Mrs. Lý was a strong woman who held her own. Although she lived half the world apart from her late husband Tỷ Hữu Hồ who passed away on November 15, 2020, their marriage remained intact in the past three decades. Each Sunday, they called to check up on each other. She raised her second daughter Nikki Thơm Nguyễn and her youngest son Donny Trương all by herself in the U.S. while her husband lived in Việt Nam. Despite her limited English, she loved her life in America. She believed the U.S. had one of the best healthcare systems in the world.

Mrs. Lý was loved by everyone around her and those who got to know her. She was generous, compassionate, and kind. When her niece Karen Huỳnh (the daughter of her oldest sister Anh Kim Lý) was seven years old, she did something wrong. Karen was afraid that her father would spank her. Her mother was always busy with the family’s business; therefore, she couldn’t come to her to intervene. Karen ran away from home. Mrs. Lý took her niece in and took good care of her like her own daughter. Mrs. Lý never made any judgment about her niece. She let her niece stay with her for three days until her brother-in-law cooled down and forgot all about the incident. Half a century later, Karen still remembered vividly how well her aunt had fed her and treated her. Karen recalled her aunt letting her roam free in her garden and pick out any fruits she wanted to eat.

Having lived through the war in Việt Nam, Mrs. Lý had always been a fighter. She would survive anywhere on earth, including living in a foreign country like America. She had overcome many financial hardships, personal obstacles, and health issues as she aged. She fought COVID-19 until her very last breath.

Mrs. Lý is survived by her oldest daughter Hương Ngọc Nguyễn, her second daughter Nikki Thơm Nguyễn, her youngest son Donny Trương, and her daughter-in-law Hải Dung Nguyễn. She is also survived by her grandson Lộc Nguyễn, her granddaughter-in-law Jennifer Delima, her grandson Christopher Nguyễn, her granddaughter-in-law Amy Phương Ngô, her granddaughter Samantha Trần, her grandson Eric Trần, her grandson Đạo Công Trương, her grandson Đán Công Trương, her grandson Xuân Việt Trương, her grandson Vương Việt Trương, her great-granddaughter Isabella Nguyễn, her great-granddaughter Angela Nguyễn, and her great-grandson Aiden Nguyễn. Finally, she is survived by her brother Anh Văn Lý, her sister-in-law Lụa Thị Lý, her sister Anh Lý Teitler, her brother-in-law Sidney Teitler, and her extended family living in Lancaster, Pennsylvania.

As her family members and dear friends, we loved her deeply. We will always remember her and will hold her in our hearts for eternity. Farewell for now, our love. May your soul rest in peace.