In Loving Memory of Mrs. Anh Ngọc Lý

An vui thanh tịnh

Thưa mẹ, hôm thứ Tư vừa rồi con bị đau chân nên không thể tiếp tục đi chùa. Con chỉ nằm ở nhà uống thuốc và uống giấm táo để xoa dịu cơn đau. Hôm thứ Năm chân bớt đau nên con đưa thằng Xuân qua DC viếng thăm chùa Giác Hoàng và Kỳ Viên Tự.

Ở Kỳ Viên Tự con gặp được thầy Thanh Tâm. Thầy đã giảng dạy cho con một số cơ bản về cái tâm trong Phật giáo. Điều thầy nhắc nhở mà con nhớ nhất là “an vui thanh tịnh.” Trước khi làm chuyện gì cũng phải nghĩ đến bốn chữ này. Chẳng hạn như lúc lái xe hãy “Nguyện cho mình được an vui thanh tịnh” để tâm hồn được bình thản mà không phải gấp gáp hay sân si với người khác. Thầy cũng dặn con, “Nguyện cho mẹ được an vui thanh tịnh.” Lúc đối xử với con cái phải cố gắng “an vui thanh tịnh” để tránh la hét hoặc thiếu nhẫn nại. Và nhất là đối với “kẻ thù,” mình cần phải “Nguyện cho người được an vui thanh tịnh.” Con thấy ý nghĩa lắm nhưng thực hành được hay không là chuyện khác. Con sẽ cố gắng.

Giờ đây người ta đối xử với con ra sao không còn quan trọng nữa. Hoặc nếu như con đã làm tổn thương đến người khác con đã sám hối. Cuộc đời này quá ngắn ngủi và quá mong manh. “Sống từng ngày. Chết từng ngày. Còn sống một ngày là hẹn chết mai đây.” Bây giờ sự quan trọng nhất đối với con là lo lắng cho đàn con và gia đình. Hôm qua chân đã đỡ đau nhiều nên con đưa Xuân và Vương đi chơi trong lúc Đạo và Đán học. Thấy hai anh em chúng nó cùng chơi với nhau, lòng con được cảm giác “An vui thanh tịnh.” Rồi nghĩ đến không biết những tháng ngày như thế sẽ còn được bao lâu. Thôi thì được lúc nào hay lúc nấy. Khi đi đến cuối đời không còn phải hối tiếc. Như mẹ suốt đời đã luôn chăm lo và nuôi nấng cho chúng con. Lúc mẹ ra đi mẹ đã không còn lưu luyến gì nữa. Con xin nguyện cầu thêm một lần nữa được “an vui thanh tịnh.”

Nguyễn Bính: Thơ và Đời

Vài tháng trước trong lúc ngắm nghía bộ sách của mẹ vợ chợt thấy quyển Nguyễn Bính: Thơ và Đời. Mở ra trang đầu độc vài chữ viết tay. Thì ra quyển sách này được tặng cho ông anh vợ. Thôi thì mượn đọc theo lời người có lòng mến tặng đã dặn dò: “Đừng quên Việt Nam anh nhé!”

Dĩ nhiên cái tên Nguyễn Bính thì không xa lạ gì trong văn thơ và nghệ thuật Việt Nam. Tôi chỉ biết đến thơ của ông khi đã trở thành lời nhạc như “Thời trước,” “Người hàng xóm,” và nhất là “Ghen.”

Bây giờ được đọc nhiều tác phẩm của ông hơn nên cảm nhận được nét chân thật và giản dị trong lời thơ. Ông thấy gì viết nấy và nghĩ sao viết vậy. Ông viết thật với lòng mình nên thơ ông dễ đi vào lòng người. Thỉnh thoảng sẽ đọc lại những dòng thơ của ông để không quên quê hương Việt Nam.

The History of Swear Words

The first season of History of Swear Words is enlightening as fuck. Shit, I love to use profanity, but I stayed away from that word bitch. I just don’t want to be a dick. Pussy is another word that I’ll be damned to use. I can’t wait to learn more in the next season.

Gout Attack Again

I had a severe gout attack yesterday afternoon. It was definitely unexpected. I hadn’t had a drop of alcohol in over a month. I hadn’t had beef in months. In fact, I started a vegetarian diet two weeks ago. I consumed mostly vegetables and tofu. Could tofu be the culprit? I had fermented tofu on Monday and my gout started after I had lunch with fermented tofu again yesterday. It had to be tofu. Another type of food to cross off my list.

I am in tremendous pain that even Aleve isn’t helping. I started taking vinegar apple cider by the pill everyday for the last month, yet it didn’t even help prevent the flare up. I am going back to Bragg’s liquid form. I am not going to be able to move around much in the next few days. No more ice skating and no more rollerblading for a week. It’s going to be sucked.

I visited three temples yesterday with my son Xuân and Vương. They enjoyed seeing all the Buddhists. I have three more to go to make eight. My sister will visit two. Together we will visit ten temples for our mom. I am not super religious, but it felt wonderful visiting and making a bit of contribution for each temple. I am coming back to my Buddhist upbringing. I am still picking and choosing what makes the most common sense rather than believing in every superstitions. For instance, going on a meat-free diet for 49 days seems like a good thing to do. Dumping food at the cemetery seems so wrong. I have no problem eating that. Wearing a white band on my head to honor my mother, that doesn’t seem to hurt. Burning incense is fine. Burning fake money so she can use doesn’t make any sense. Having monks praying and chanting for her were an honor. When she was on the ventilator, I called in through video and I played YouTube clips of monks chanting. I was desperately trying to find some spiritual guidance as the days became bleaker and bleaker. Didn’t really matter at the end, but my hope was that she wasn’t dying alone. We were there for her from afar. I prayed for her, but deep down I knew praying couldn’t bring her back. At near the end, I felt like God and Buddha have abandoned us (“Chúa đã bỏ loài người. Phật đã bỏ loài người.”) Then again, death completes the circle of life.

My wife and I had a discussion yesterday on what to do if we were in critical situation. Should we go full codes or should we pull the plug. She would like us to make the decisions. I never want to make another life-and-death decision for another person, especially the closest one to me. She wanted us to make the decision based on the condition she would be in. If I would have to make the decision, I would not give up hope until I know I won’t regret it. I knew my mom was a fighter and she endured pain throughout her life. She fought to the very end. She held on as long as she could until there was nothing left to do for her. Would that be something my wife willing do endure? She is a strong woman who had given birth to four kids. The last one made me blacked out. So I don’t know about cutting a hole through my throat and stick a pipe inside my body. Maybe the ventilator is as far as I would go. No tracheotomy. No resuscitation.

Until We Meet Again

The kids were elated to see me back. Little Vương joined his older brothers jumping up and down with joy. Being away just a month I felt like I missed a whole lot of actions. Vương seems taller and speaks more complete sentences. He knows all the Peppa Pig’s lines.

Yesterday, I drove Xuân and Vương to visit Buddhist temples in the area to make some contributions and to pray for my mother. I only visited two temples so far. The monks were kind and compassionate. They even offered to pray for my mother weekly to set her spirit free. I need to get to six more temples in the next few days.

I took my wife and kids to 99 Ranch for a quick lunch. The place was quite empty, which was good for us, but not for the business. After lunch and a quick grocery shop, I dropped my wife and Vương back home for his nap time. I drove the older boys to the skate park. It was a bit crowded and Đán refused to skate because most of the kids didn’t wear masks. He was right so I took them to a trail nearby. The trail was empty. We skated for 40 minutes and had to take Đạo to the dentist. Đán and Xuân didn’t want to wait around so we went to Dunkin’ for some donuts and wake-up wraps. I restrained myself from getting a coffee after 4 PM.

It felt great to be back home and to spend time with the boys. They gave me a sense of normalcy again after such a devastating time. I still am missing my mother a great deal and thinking about my sisters. I am dealing with my grief better than I had expected. For a long time, I could not imagine my life without her. I kept having thoughts about how I would survive when she leaves this world. It had been hard, but I had not collapsed. I cried violently in her room then I wrote. Getting all my emotions on the page had helped me cope with the reality. Writing about her and my memories of her helped me to reconnect with her. When I write, she still exists in my world. I can hear her voice, see her smile, and feel her presence.

She used to scroll through my Facebook timeline to see my boys’ activities. When we spoke over the phone she would tell me the specific video clips that made her laugh or concern. When Đán enjoyed sashimi, she disapproved of me feeding my kid raw fish. I assured her that he only ate a moderate amount. During lunch yesterday, Đán reminded me not to tell bà nội (grandma) that he ate raw fish. I told him, she will always know.

She will always be in my heart and on my mind. Although I am far from being a good writer, I have developed an ability, through years of practicing, to write openly what’s on my mind. I felt closest to her when I wrote down what I was thinking about her. I could still hear her voice from the other line. When I held her hand, stroked her hair, and asked her to let go, she responded with a teardrop when her breathing had stopped, I knew she could hear me. Our dialogue will continue until I leave this temporary world to join her in our next life together.

Nhớ đến một người

Thưa mẹ, hôm thứ Bảy vừa qua, chúng con mời người thân trong gia đình và bạn bè đến nơi an nghỉ của mẹ để chia sẻ về cuộc đời của mẹ. Chị Hương, chị Thơm, con, Sammy, và Eric đã có mặt. Gia đình dì Hai gồm có chị Huế Phương, chị Cúc Hoa, chị Thanh Hoa, và chị Hoa Nhỏ. Anh Minh ở xa không đến được nhưng cũng tham dự qua video.

Đặc biệt là có anh Long và em Phú con của dì Nga. Mẹ còn nhớ dì Nga ngày xưa làm trong chỗ may đồ với mình không? Bây giờ anh Long và em Phú rất thành công nhưng vẫn dễ thương. Từ lúc mẹ gọi con về để lo cho mẹ lúc mẹ bị nhiễm dịch, con đã gọi em Phú và em đã giúp đỡ con rất nhiều về việc y tế. Mỗi ngày Phú đều nhắn tin hỏi thăm tình hình của mẹ. Lúc mẹ nằm trong bệnh viện, vợ của Phú là người bác sĩ đã giúp con đưa mẹ vào ICU để tiếp tục trị liệu cho mẹ. Con cám ơn tấm lòng của hai vợ chồng của Phú và anh Long. Có được tình bạn như thế thật quý giá.

Mẹ có biết không, mảnh đất nơi mẹ yên nghỉ là của chị Hoa Nhỏ nhường lại cho mẹ. Chị ấy muốn mẹ được nghỉ ngơi kế bên dì Hai và đồng thời nhớ công ơn của mẹ đã thương yêu và lo lắng cho chị lúc còn nhỏ. Con rất cảm động khi nghe mọi người chia sẻ những kỷ niệm về mẹ. Chị Thanh Hoa đã kể lại những câu chuyện rất vui. Con rất hãnh diện có một người mẹ đầy tình nghĩa và được mọi người xung quanh yêu mến.

Chiều Chủ Nhật hôm qua, người cô mà con đã không gặp mặt hơn hai mươi mấy năm đã đến viếng thăm mẹ. Một ngày làm cô suốt đời vẫn làm cô. Không những chỉ riêng con mà còn có anh Long, em Phú, và rất nhiều học sinh tị nạn cùng thời được thành công như ngày hôm nay là phần nào được sự giúp đỡ tận tình của cô. Tuy không gặp mặt đã lâu nhưng cô vẫn thường xuyên hỏi thăm con. Lúc hay tin mẹ qua đời cô đã chia sẻ và an ủi con rất nhiều. Cô hiểu được tâm trạng của một người mới mất mẹ. Ba năm trước đây cô cũng đã mất đi người mẹ yêu thương của mình. Con rất quý trọng trái tim rộng lượng của cô luôn luôn giúp đỡ những đứa trẻ như chúng con không chỉ trong việc học vấn mà luôn cả trong đời sống. Lúc gặp mặt, con và cô đã ôn lại những ký ức xưa. Từ lúc ánh nắng ấm áp cho đến lúc mặt trời lặng và những cơn gió lạnh đã luồng vào cơ thể, con mới tạm biệt cô. Thế giới này thật quá nhỏ bé. Thì ra chồng của cô là anh họ của Trân, vợ của Duy. Tuy đại bác bắn không tới nhưng giờ đây con và cô có thêm được mối quan hệ gia đình tuy xa mà gần.

Sau khi chia tay với cô, con định lái xe thẳng về nhà luôn nhưng cũng đã đến giờ ăn chiều nên con trở lại nhà chị Thơm dùng đồ chay. Con cố gắng ăn chay nếu điều đó có thể đem được sự siêu thoát đến cho mẹ. Con thật sự không biết có linh nghiệm hay không nhưng ăn chay cũng tốt thôi.

Từ lúc mẹ gọi con về cho đến bây giờ con đã không đụng đến một giọt rượu. Con biết mẹ không thích con uống rượu. Lúc trước mỗi lần căng thẳng hay phiền muộn con thường dùng đến rượu để tạm thời xoa dịu những đớn đau trong cuộc sống. Tháng vừa qua con đã sống trong những phút giây khó khăn và đau buồn nhất của cuộc đời của con. Nếu đụng đến rượu chắc chắn con đã không thể nào còn được tỉnh táo để tiếp tục sống. Nghĩ đến mẹ, nghĩ đến những đớn đau của mẹ, con thật muốn uống hết chai vodka để trên bàn nơi mẹ thường ăn nhưng con đã cố gắng kiềm chế lại vì thương nhớ mẹ. Con biết mẹ sẽ không muốn thấy con như thế. Con phải tỉnh táo để tiếp tục sống và lo cho gia đình. Mất cha lẫn mẹ trong vòng một tháng, giờ đây con đã mồ côi. Không còn sự mất mát to lớn nào hơn được nữa nhưng con vẫn còn có trách nhiệm một người chồng, một người cha, một người em, một người cậu, một người bạn, và một người công dân trong xã hội. Con phải tiếp tục phấn đấu dùng tình thương của mẹ đã trao cho con để yêu mến mọi người xung quanh như câu nhạc sĩ họ Trịnh đã viết, “Nhớ đến một người để nhớ mọi người.”

The Divided States

While visiting my mother’s grave yesterday, my COVID-19 result came in. My test is negative. I am looking forward to going home to my wife and kids. I have been away for way too long. I still have one more week off from work. I am going to spend time with my sons to give my wife a break. She has been carrying all of the burdens.

I am mentally exhausted. I have never experienced such divisiveness in my lifetime. You’re either on one side or the other. There’s no middle ground anymore. On the issue of COVID-19, people either take extreme precautions or disregard mask wearing and social distancing. When I voiced my frustrations on the former, I had been called “Ate the porridge then pissed into the bowl.” It was even more upsetting to hear the latter violates people’s freedom despite knowing how my mother had died. If people followed these two simple guidelines, my mother wouldn’t have ended where she is today. If we do our part, the COVID-19 cases and death rates in the U.S. would not be as high. When people choose their freedom over their responsibility, they not only put themselves at risk but also put others in danger, especially older people. Yes, you have the freedom to get yourself infected, but you do not have the right to spread it to others.

Again, I am not blaming or attacking anyone in particular. I just really am fed up with the division. When I saw these two extremely opposite positions in politics, even within the Vietnamese-American community, I decided I wanted out. I haven’t spoken about politics after Joe Biden won the 2020 presidential election. I had lost too many friendships and relationships over my political stands. I had never followed any political leaders to the point of worshipping the ground they spit on. I had always been interested in their policies, not their politics, and definitely not their rhetorics. When I witness people, especially Vietnamese-Americans, turning into a cult, I don’t see a point of return. Even to this day, I am living in two clearly divided States. We’re no longer the United States. I don’t see that changing any time in the near future. My hope for unity had lost. I have faith In democracy, but not in a cult of personality.

It is now becoming even more dangerous that the divisiveness has spilled out of politics and into something else, like COVID-19. Until we have vaccinated, please don’t let your guards down. Each person continues to die from COVID-19 every hour in the U.S. I do not want anyone to go through what I had been through. Take every necessary precaution, but don’t become paranoid. If you think wearing a mask and practicing social distance infringe upon your freedom, I urge you to rethink your position. Don’t be a menace to society. I wish you well and not get infected.

I genuinely hope that we can come to a middle ground. If not, I hope that we can still respect each other. I have lots of soul-searching and relationship-mending to do. When dealing with my mother’s critical condition and after losing her, I am deeply grateful to family members and dear friends who had stepped up with their unconditional support. I don’t know if I can ever repay them, but I am definitely not the type that “ate the porridge then pissed into the bowl.” That is not in my character. It hurts coming from the ones you loved, but I do not have any control over what anyone, no matter how close, thinks of me. I appreciate hearing from the people who I have never met but who have read my blog. Their words and encouragement meant a whole lot to me. At the same time, I don’t have any hard feelings toward family members or close friends who chose to remain silent. It is probably better that way. Some relationships never meant to be repaired once they are broken. I can live with that.

Not an Attack

My post from yesterday was not an attack on anyone, definitely not on any family member. My intention was to help clear the paranoia around COVID-19. If people were in my situation, they could help their loved ones without panicking. I wished I had this information when I had to face COVID-19.

I took the COVID-19 tests because I wanted to and no one forced me to. Of course, I wanted my family to be safe. I do, however, have a few regrets on the choices that I made out of fear of COVID-19. I did not know when my mother was contracted, but I could have intervened as soon as my sister tested positive. I did not know if it would make any difference since she was already coughing badly, but I could have helped in any way I could.

I had insensitive thoughts about my sister early on. I had not told her directly, but they were on my mind. I can still hear the pains and the regrets in her voice every time someone asked about our mother’s death. Her reply had been, “She got it from me.” No one wanted this to happen and we should be more thoughtful, compassionate, and kind to the people involved. It is totally understandable to protect yourself from this deadly virus and distance yourself from people, but don’t panic and overreact. Even if you show your support, don’t be thoughtless and insensitive.

Sure, the safest way is to lock yourself in your own room for months and not be in contact with anyone. If you can live that way, more power to you, but that is not necessary. COVID-19 is contagious, but we now know enough about it to understand how it spreads. You can still go to the grocery store with a mask and to keep distance from others. You can still talk to others with a mask on and from a distance. You can still take care of a COVID-19 victim if you take all the precautions.

I am not being preachy and I definitely don’t think I am better than anyone else. I just hope that people are not overreacting and panicking. If you take that as an attack then you don’t know me. When I attack, I don’t beat around the bush. I will call you out. I have done that plenty of time before.

COVID-19 Paranoia Isn’t Helping

To ease everyone’s paranoia, I took another COVID-19 test yesterday. I have not shown any symptoms. I am 99.9% sure that I haven’t been contracted, but I want to wait for the official result before I go home. I missed my wife and kids terribly. I have been away for a whole month.

Both my sister and my nephew have been recovered. Although they had been out of the contiguous period, we still wear masks around the house, eat separately, and keep distance from each other. When I rollerbladed at the trail, which was empty most of the time, I still wore my mask. I rather took off my foggy glasses than my mask. At the skating rink, I kept my mask on the entire time. The rink was restricted to 50 people, but only around 6 people were there at 10 am in the morning on weekdays.

When my mother passed away, I didn’t want her body to be embalmed. We would have the visitation with a closed casket instead of the viewing with an opened casket. The owner of the Snyder funeral home explained to us that if we didn’t do the embalming, they would simply place the sealed bag with her body inside, which was how she came from the hospital, into the casket and that was it. No cleaning. No dressing. Nothing.

Because she had COVID-19, they wanted their staff to be safe. He explained the embalming process. They would get her cleaned up and get rid of COVID-19 in her body. If we wanted to we could schedule a dressing time the day before the funeral service. Families had made a ritual out of it and we could have as much time as we needed with her. He let us think it over and to give him the answer the next day. If we decided to embalm her, he would also waive the $750 fee.

We made our decision on the spot and scheduled a time to dress her. My two sisters, brother-in-law, two nieces, and I went in to dress her. It was such a wonderful opportunity to get to see and touch her for the last time. We put on a cream sweater with a black jacket over her. We also wore a long, black skirt on her. Other than a bruise on the right cheek and on her upper lip caused by the tubes from the ventilator, she looked beautiful. They didn’t put on any makeup for her. They didn’t even cover her bruises. She looked just like when she was alive. At that point, we decided to have the viewing so that our family members get to see her for the last time.

At the funeral service, everyone was required to wear a mask and to maintain social distance. Our mother was free of COVID-19 at last. As long as everyone took all the standard precautions, such as wearing masks, maintaining social distance, washing hands, refraining from shaking hands or hugging, we should be fine.

I understand that people are terrified of COVID-19, especially if they have never come close to it, but it would be more helpful if they stayed calm. I know they meant well, but don’t make it seem like we’re a bunch of COVID-19 superspreaders. Although I have been in contact with COVID-19 patients, I have tested negative. How many more tests do I have to go through before I can see my kids? Do I need to get tested every time I go to a grocery store? Of course, I wanted to be safe rather than be sorry. I have taken every precaution seriously. I don’t mind getting tested again, but the paranoia is not helping.

Tình thương của Mẹ

Thưa mẹ, mấy hôm nay còn thường xuyên đi trượt băng vào buổi sáng. Mỗi lần đến sân trượt con đều chứng kiến một người mẹ dạy cho đứa con hai tuổi của mình tập trượt. Người mẹ luôn luôn nhẫn nại dìu dắt đứa con của mình. Khi đứa con sắp ngã, người mẹ nhanh tay đỡ con lên. Khi đứa con ngã, người mẹ cũng giả vờ ngã theo. Thế là hai mẹ con nằm trên băng đá lăn lộn và cười đùa. Đứa con rất thích được ngã và được xem mẹ của mình cùng ngã. Nhìn thấy họ quấn quýt bên nhau con nhớ đến mẹ. Mẹ luôn dìu dắt con trên đường đời, nâng đỡ mỗi khi con sắp ngã, và đau đớn hơn con mỗi khi con vấp ngã. Tình thương của mẹ là vô bờ.

Hôm qua con và chị Thơm thu dọn lại đồ đạc cho mẹ. Những tấm ảnh “Từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người” mẹ vẫn cất giữ kỹ càng. Cuốn sổ điện thoại chứa đựng những nét chữ của mẹ. Những manh áo vải mẹ đang khâu dở dang. Tất cả đều mang dấu ấn của mẹ để lại. Làm sao con có thể rời bỏ căn phòng đầy bóng dáng của mẹ?

Giờ đây con cảm thấy giữa cái sống và cái chết thật quá mong manh. Lúc ba qua đời mẹ rơi nước mắt nghẹn ngào nói “mới nghe tiếng ông ngày nào nay đã mất.” Ngày hôm sau con và chị đưa mẹ đi therapy. Sau đó cả ba người đều đói bụng. Chúng con đưa mẹ đến nhà hàng Thái. Hôm đó nhà hàng vắng khách chỉ có ba mẹ con. Từ súp tom yum chua cay đến cá chiên sốt chua ngọt đến mực và tàu hủ chiên giòn, mẹ ăn ngon lành. Mẹ còn thử ly cà phê Thái của con khen ngon nên gọi riêng một ly. Hôm đó ba mẹ con ăn uống no nê gần ba tiếng đồng hồ. Vậy mà giờ đây không còn thấy được mẹ thưởng thức những món ăn nữa.

Chiều nay con và chị Thơm đến thăm mẹ. Hôm tiễn đưa mẹ phải tranh thủ cho đúng giờ theo thầy tu dặn dò nên không có cơ hội để họ hàng nói đôi lời về mẹ. Thứ Bảy này con mời bà con họ hàng ra mộ để cùng nhau tưởng nhớ đến mẹ. Con thật muốn được nghe những câu chuyện nói về mẹ qua những người thân trong gia đình. Mẹ yên nghỉ nhé.