Vax Up. Mask Up.

Ghen

Đêm qua và sáng nay tôi say sưa đọc những dòng ký ức của dì Chín, người em út của mẹ. Qua những câu chuyện thú vị được dì kể lại, tôi được biết rõ hơn về ông bà ngoại, các dì, và cậu. Họ đã sống vất vả để kiếm ăn. Nhờ vào tài năng, uy tín, và tích cực, họ thành công trong việc thương mại. Cho dù đã có tài sản và cơ sở ở Việt Nam, họ đã bỏ lại tất cả trải qua sóng gió vượt biển để tìm đến bến bờ tự do. Trên xứ lạ quê người, các dì và cậu đã xây dựng lại tất cả một lần nữa từ hai bàn tay trắng.

Bài dì viết riêng về mẹ khiến tôi bùi ngùi xúc động. Tôi không biết gì về chuyện chồng trước của mẹ vì mẹ chưa bao giờ nhắc đến ông. Trong thâm tâm mẹ, ông không còn tồn tại. Dì cho rằng lý do hai người ly dị là vì ông thường đi xa và mẹ thì ghen tuông nên mẹ đòi hỏi ông đưa tiền nuôi con. Ông không đưa, hai người cãi nhau, rồi đi đến chia tay.

Theo tôi thì mẹ không phải là một người đàn bà ghen tuông. Kêu gọi người chồng đưa tiền nuôi con là chuyện đáng lý ra không cần phải mở miệng. Trách nhiệm của một người cha là phải lo lắng cho con cái mà không cần phải nhắc nhở. Chắc số phận mẹ đã định nên không thể nào trốn tránh được. Khi lập gia đình với ba tôi cũng thế. Ông đi làm xa có khi cả tháng mới về được hai ba ngày rồi đi tiếp. Khi mẹ hỏi đến tiền nuôi con thì ông không có vì ông chỉ đi xây chùa làm từ thiện. Mẹ phải bán vàng dành dụm sống cho đến ngày đi Mỹ.

Những ngày tháng xứ lạ quê người, mẹ lại một mình nuôi nấng con cái. Mẹ buồn và trách móc ba đã không lo lắng cho vợ con nhưng mẹ không hề ghen tuông. Cho dù mẹ biết ba ở Việt Nam lăng nhăng với người đàn bà khác, mẹ vẫn không hề quan tâm đến. Ba mươi mấy năm sống cô lập, mẹ đã không cần đến sự giúp đỡ về tài chính hoặc sự hiện diện của một người đàn ông nào cả. Có vài lần tôi cũng hỏi mẹ có nhớ ông không hay có ghen tuông gì không. Mẹ lắc đầu đáp, “Có thời giờ đâu mà nhớ mà ghen”. Dĩ nhiên thời gian của mẹ chỉ quanh quẩn trong nhà bếp từ sáng sớm đến đêm khuya.

Tôi luôn nhớ và kính phục sự mạnh mẽ đó của mẹ cho nên tôi không hề nghĩ rằng mẹ là người biết ghen. Có thương mới có ghen. Nếu như mẹ có ghen có lẽ mẹ đã tìm cách giữ được ba bên cạnh. Một là mẹ trở về Việt Nam sống với ba. Hai là mẹ ép buộc ba ở lại Mỹ. Nhưng mẹ đã không làm hai việc đó. Mẹ cho ba quyền tự do. Sau nhiều năm vất vả làm giấy tờ, cuối cùng ba đã sang Mỹ đoàn tụ cùng vợ con nhưng chỉ ba tháng sau ba đã muốn trở về lại Việt Nam. Mẹ đã không ngần ngại mua vé máy bay cho ba về cho dù biết rằng ba đi sẽ không còn cơ hội quay lại.

Tuy tôi không mạnh mẽ như mẹ nhưng mẹ đã dạy cho tôi một bài học rất quý báu trong tình cảm và hôn nhân: không thể nào giữ lại người muốn ra đi. Trước khi lập gia đình tôi cũng đã trải qua những cuộc tình và rồi “từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ”. Tuy buồn nhưng tôi đã chấp nhận để họ ra đi mà không hề giữ lại. Giờ đây tôi cũng tìm được hạnh phúc. Tôi vẫn giữ bản tính của mình khi đã yêu và đã chấp nhận cùng nhau đi trên đường đời tôi sẽ không bao giờ “buông tay âm thầm tìm về cô đơn.” Tuy nhiên tôi vẫn sẽ không giữ lại nếu người yêu muốn ra đi. Tôi sẽ chấp nhận như mẹ tôi đã từng chấp nhận. Giữa người ở lại chứ không bao giờ giữ người muốn ra đi cho dù có yêu đến cuồng dại.

Nhạc demo của nhạc sĩ Đức Trí

Tôi biết anh Đức Trí qua vai trò nhạc sĩ và một producer với lỗ tai sắc bén. Nhưng lần đầu tiên tôi được nghe anh hát là qua ca khúc “Ngày tạm biệt” của nhạc sĩ Lam Phương. Bài này anh song ca cùng Đức Tuấn được thu âm trong album Trọn một kiếp yêu gồm những ca khúc của Lam Phương qua tiếng hát Đức Tuấn và do Đức Trí đảm nhiệm về phần hoà âm phối khí. Giọng anh có nét trầm buồn và chậm chạp nên không mấy hợp với giai điệu nhanh trong phần hoà âm của “Ngày tạm biệt”.

Tuy vậy nhưng tôi vẫn chú ý đến giọng hát dễ gần gũi của anh nên tôi đã đăng nhập vào kênh YouTube của anh khoảng một năm vừa qua. Lúc đó anh chỉ đăng tải những scoring session do anh hướng dẫn. Chắc anh bận bịu trong công việc nên không đăng lên nhiều. Bỗng nhiên gần đây anh để lên rất đều đặn những bài demo chính anh sáng tác. Sáng nay nằm nghe những nhạc phẩm của anh do chính anh hát và đàn dương cầm, tôi cảm nhận được giọng hát mộc mạc, chậm rãi, và với tất cảm xúc của anh. Tự đệm cho mình, anh hát như đang chia sẻ tâm sự qua lời ca mình đã viết. Thú vị hơn nữa là trong phần description, anh ghi lại những câu chuyện và nguồn cảm hứng từ mỗi bài hát.

Chẳng hạn như “Sầu khúc mùa đông” được viết về một câu chuyện của một người bạn ở Đức bị tù. Anh cố gắng vượt qua thời gian khó khăn đó để đến gặp lại người yêu của mình. Nhưng anh không biết được rằng cô ta đã có người yêu mới. Thế là nhạc phẩm “Sầu khúc mùa đông” ra đời.

Ca khúc “Mỗi đêm tôi về” lấy nguồn cảm hứng từ cuộc sống đơn côi của chính mình. Anh tâm sự, “Luôn để TV để trong nhà có tiếng, chiều chiều làm vài cuộc gọi “tối nay rảnh không”… vui thì vui đấy, nhưng lâu ngày nó trở nên vô vị”. Và như thế anh viết, “Mỗi đêm tôi ngồi, lặng nghe tôi khóc nỗi đau vô cùng.” Bài demo này anh ca rất chậm để bộc lộ nỗi buồn một mình.

Bài “Ngỡ như” là một nhạc phẩm ấn tượng mà tôi chưa từng được nghe. Giai điệu tuy buồn như rất đẹp như một lời ru. Lời nhạc mang máng buồn và đầy tự sự với những cảm giác ngỡ như vui lại buồn, gần mà xa, và lạ như quen. Tôi đồng cảm với lời anh muốn nói, “Là em đấy của ngày đang vui / Sau khi không bỗng thành vợ rồi / Dù em vẫn chỉ là em thôi / Nhưng sao tôi vẫn nghe bồi hồi”.

Vào những ngày sắp tới tôi sẽ lắng nghe tiếp những bài demo anh đã đăng lên và sẽ đón nhận những bài sắp tới của anh. Rất cám ơn anh đã chia sẻ những tác phẩm và tâm sự của mình.

Fixing Chipped Bathtub

Not sure how it happened, but our bathtub has two huge chips. Something hard must have been dropped on the tub.

I picked up a tube of Super Glue’s Porcelain Chip Fix to patch it up. The Fix is only available in white and our bathtub is a beige color. As long as the chipped areas won’t rust, I don’t care. Our bathtub is pretty old anyway, but it is still in good condition. Replacing the entire tub, which is way out of my ability, is unnecessary.

Another day, another home maintenance.

Parts

  • Super Glue’s Porcelain Chip Fix: $5
  • Sandpaper: $5
  • Scott Blue tapes: $5

Total cost: $15

Update (July 28, 2021)

Super Glue’s Porcelain Chip Fix didn’t work too well because the chips were huge and deep. I had to take it off and my wife patched them up with WaterWeld instead. The formulated epoxy putty is quite tough. She covered the chips a bit thinker than the surface. As a result, we have to sand it down. It takes quite a bit of time to sand. I think we’re good to go now. I still wanted to find out the culprit who caused this damage.

Parts

  • WaterWeld Epoxy Putty: $5
  • Sandpapers and hand sander: $10

Mask Up for the Kids

As the school year reopening in the fall approaches, the American Academy of Pediatrics strongly recommends all students, teachers and staff to mask up. Without masking up, we are leaving children who are under twelve highly vulnerable.

Although adults faced serious illness and high risk of death from COVID-19, almost 500 children died, 240,000 hospitalized, and over 4,000 developed multisystem inflammatory syndrome. The rise of the Delta variant puts our kids in even more danger.

Even though our family members who are eligible for vaccines have been vaccinated, we are continuing to mask up when we have to go indoors. We still have three kids who are not eligible to be vaccinated and we need to protect them.

If you are eligible for vaccines, but refused to be vaccinated, that’s your choice. Our children, however, have no choice at this time. I hope that everyone—whether you are vaccinated or not—will mask up for the kids. They do not deserve to get infected.

Anne Lamott: Dusk, Night, Dawn

In her latest collection of essays, Lamott opens up about her recent marriage, her past drinking problem, as well as her faith. From accidentally taking her dog medications to falling off the cliffs, Lamott revealed hilarious and serious stories from her life. Lamott is one of those writers that I would read anything she had written. This one is uplifting and optimistic.

Lung Tung Xèng với Hương Lan

Tôi quý mến tiếng hát Hương Lan và kính trọng địa vị của chị trong làng âm nhạc Việt Nam từ trong nước đến hải ngoại cho dù tôi rất ít nghe dòng nhạc chị thu âm. Tôi chưa từng nghe chị hát live bao giờ nên vài tuần trước biết chị tham gia chương trình Lung Tùng Xèng nên tôi đón xem.

Đến bây giờ tôi đã không còn nhớ chị đã hát những gì trong chương trình nhưng tôi nhớ giọng ca của chị vẫn không thay đổi. Chất giọng của chị vẫn trong suốt và cảm tình. Tôi không biết về chị nhiều ngoài những lời chị trò chuyện với anh Nghĩa Sữa trong nhóm. Được biết là chị rất yêu mến bác da cam mũ đỏ và thường xuyên đi vận động cho bác những lúc chị không đi hát. Chị và hàng triệu con tim đã rất buồn khi bác đã thua trận trong lần bầu cử vừa rồi. Và chị cho rằng những người muốn bác thua chưa chắc là họ được vui nên hôm nay tôi muốn viết vài lời để trả lời sự thắc mắc của chị.

Không chỉ cái nhân tôi mà 81,283,097 rất vui khi chứng kiến được ông ta bại trận. Nếu như kể hết những lý do tại sao chúng tôi vui thì kể biết chừng nào mới hết. Tôi chỉ tóm tắt một lý do quan trọng nhất là vì nền dân chủ của đất nước Hoa Kỳ. Không phải là đảng Dân chủ (Democrats) mà là nền dân chủ (democracy) đã sống trở lại và vẫn còn tồn tại. Khác với những quốc gia độc quyền như đảng Cộng sản, Hoa Kỳ được tự do là nhờ sự mạnh mẽ của nền dân chủ đã được tạo ra từ lúc nước Mỹ được thành lập. Không một ai, luôn cả tổng thống, có thể nắm hết quyền lực. Từ lúc bác da cam mũ đỏ trở thành tổng thống, nền dân chủ của Mỹ đã bị công kích và đã rơi vào tình trạng hấp hối. Nếu như bác ấy vẫn ngồi ghế tổng thống thì nền dân chủ của Mỹ sẽ chết. Cho nên tôi và hơn 81 triệu dân rất vui khi thấy nền dân chủ của nước Mỹ vẫn tồn tại và mạnh mẽ.

Tuy tôi và chị không cùng lối suy nghĩ về chính trị, tôi đồng ý với chị là mọi chuyện cũng đã xong. Ai sau mình sống vậy. Tôi đã trải qua bốn năm đắng cay và mất mát dưới sự lãnh đạo của bác da cam mũ đỏ. Tôi bảo đảm chị cũng sẽ vượt qua được bốn năm dưới sự lãnh đạo của tổng thống Biden. Chúc chị luôn khỏe mạnh và tiếp tục đem giọng hát ơn trên bang cho để đời thêm sắc màu.

Tự tiến

Hơn một năm nay bị bắt làm ở nhà vì đại dịch. Giờ đây thời khóa biểu đâu vào đó thì lại bị bắt trở lại văn phòng đầu tháng Tám. Cũng may Sếp dễ dãi nên cho thêm thời gian để sắp xếp đến cuối tháng Tám hoặc đầu tháng Chín trở lại cũng được. Nếu như cần thiết thì làm ở nhà một hoặc hai ngày mỗi tuần.

Có được Sếp biết thông cảm như thế nên tôi đã trụ cột tại đây gần chục năm mà không hề muốn chạy. Lúc mới nhận việc, tôi nghĩ chỉ làm một hoặc hai năm rồi sẽ tìm công việc mới. Những người trong ngành thiết kế web như tôi luôn thay đổi công việc để tiến xa hơn. Ở một chỗ sẽ không theo kịp những công nghệ mới. Đúng vậy vì mười năm nay tôi không theo đuổi trào lưu mới nào cả. Tôi chỉ theo đuổi và áp dụng những gì cần thiết cho công việc của mình.

Lúc ban đầu làm khá vất vả. Một mình phải chịu rất nhiều trách nhiệm những công việc mà chính bản thân cũng không biết gì cả. Tự miệt mài học hỏi và phải tự thí nghiệm những gì chưa từng làm. Giờ đây mọi công trình đã ổn định. Chỗ đứng vững vàng và có thêm phụ tá. Điều quan trọng nhất là được Sếp hoàn toàn tin cậy cho nên được tự do và thoải mái. Miễn sao công việc hoàn tất tốt đẹp không chậm trễ.

Với tôi giờ đây sự nghiệp tuy quan trọng nhưng tôi cần có thời gian cho gia đình, nhất là khi mấy thằng con còn nhỏ. Tôi cần có sự cân bằng giữa công việc và gia đình. Làm ở nhà đưa con đi học, đi công viên, đi bác sĩ, hoặc buổi trưa mấy cha con kéo nhau đi ăn trưa. Nhờ thế nên gần gũi bọn chúng hơn. Sếp hiểu được và rất cảm thông với chuyện con cái tuy Sếp không có đứa con nào cả.

Hơn nữa tôi cần sự phát triển cho bản thân. Ngoài công việc chính, tôi miệt mài với những dự án riêng như nghệ thuật chữ Việt, viết blog, đọc sách, học trượt băng, hoặc nhận thêm công nghệ thiết kế nho nhỏ. Tuy không liên quan đến công việc chính nhưng những dự án cá nhân cho tôi thêm động lực để đi tiếp trên con đường sự nghiệp của mình. Sếp cũng khuyến khích và tạo điều kiện cho tôi tự phát triển kỹ năng của mình. Và đó là những lý do đã níu kéo tôi ở lại cho đến ngày hôm nay.

Trong tương lai không biết ra sao chỉ mong rằng Sếp đừng nghỉ hưu sớm. Đợi đám nhóc của tôi lớn lúc đó sẽ tính tiếp. Tôi không ngại thay đổi công việc mới. Tôi chỉ ngại thay đổi Sếp. Gặp không đúng Sếp sẽ khiến cho công việc căng thẳng và phiền phức. Tôi đã từng trải nghiệm và không muốn mình phải lâm vào tình trạng đó nữa. Không chỉ Sếp nhưng những người làm chung nhóm cũng rất quan trọng.

Sau khi được lên chất giám đốc, tôi có thêm trợ lý. Tuy vậy tôi vẫn phải học hỏi và trực tiếp làm những công việc quan trọng chứ không giao phó hết cho phụ tá. Tôi không muốn phải dựa vào họ vì khi họ bỏ đi tôi vẫn có thể tiếp tục công việc họ đã làm. Như bây giờ không có phụ tá tôi vẫn làm tròn những công việc.

Tôi rất mãn nguyện với công việc hiện tại của mình. Tôi đã bỏ ra mười năm đầu tư và xây dựng nó. Mọi công trình tốt đẹp theo ý muốn của tôi. Giờ đây chỉ cần tiếp tục chăm sóc và nâng cấp bọn nó để không bị lỗi thời hoặc bị xâm nhập. Giờ đây mới thật sự thưởng thức những thành quả của mình. Nên không cần phải nhảy việc mới tiến tới. Quan trọng là mình biết con đường mình bước tiếp là gì và những công việc gì khiến cho mình phát triển và phấn đấu. Với tôi, đó là đọc, viết, và thiết kế.

Simple Joys

When my homie passed away, it dawned on me that life is too damn short to antagonize. Instead of stressing out and worrying about things that are out of my control, I need to focus on things that bring me joy.

Making websites brings me joy and making money from it to feed my family is just a huge bonus. Blogging, which helps me get things off my chest, brings me joy. Reading, which opens up my mind to things I wouldn’t know about, brings me joy. Music that touches my soul brings me joy. Skating, which adds excitement to my boring life, brings me joy. Spending time with family and friends always brings me joy. Of course, getting some love brings me significant joy.

Life is not always rosy. There are challenges, struggles, and losses along the way. I just have to deal with them as they come. Recognizing and appreciating the wonderful things life brings help me navigate the challenges life throws at me. It’s all good, baby, baby! “It was all a dream, I used to read Word Up! magazine / Salt-n-Pepa and Heavy D up in the limousine.” (Nate and I used to bang this classic from Biggie in our car stereo.)

The Sweet Side of Tupac Shakur

Tupac Amaru Shakur died at the age of twenty-five. Tupac was gunned down when he was at the top of his game. He was young, outspoken, and didn’t give a fuck. He embodied the image of gangster rap. In his music, he expressed eloquently on police brutality and gun violence in the black community. His mantra was, “Live by the gun and die by the gun.”

As a fan of Tupac, I had to get beyond his gangster mentality as well as his misogyny. What Tupac had touched me was the sweet side of his music and he always included it in his albums. His 1991 debut, 2Pacalypse Now, is not my favorite, but “Brenda’s Got a Baby” stood out to me. It demonstrated Tupac’s articulate storytelling. It’s a tragic song about a young black girl who fell in love with the wrong guy. She ended up selling her body and found slain. Tupac narrated Brenda’s story:

She’s twelve years old and she’s havin’ a baby
In love with a molester, who’s sexin’ her crazy
And yet and she thinks that he’ll be with her forever
And dreams of a world where the two of them are together
Whatever, he left her and she had the baby solo
She had it on the bathroom floor and didn’t know, so
She didn’t know what to throw away and what to keep
She wrapped the baby up and threw him in a trash heap.

In 1993, Tupac followed up with Strictly 4 My N.I.G.G.A.Z.…. In “Keep Ya Head Up,” he showed his tenderness toward women. Tupac rhymed:

Some say the blacker the berry, the sweeter the juice
I say the darker the flesh, then the deeper the roots
I give a holla to my sisters on welfare
2Pac cares if don’t nobody else care
I know they like to beat you down a lot
When you come around the block, brothers clown a lot
But please don’t cry, dry your eyes, never let up
Forgive, but don’t forget, girl, keep ya head up
And when he tells you you ain’t nothin’, don’t believe him
And if he can’t learn to love you, you should leave him
’Cause, sister, you don’t need him
And I ain’t tryin’ to gas you up, I just call ’em how I see ’em
You know what makes me unhappy?
When brothers make babies
And leave a young mother to be a pappy
And since we all came from a woman
Got our name from a woman and our game from a woman
I wonder why we take from our women
Why we rape our women, do we hate our women?
I think it’s time to kill for our women
Time to heal our women, be real to our women
And if we don’t, we’ll have a race of babies
That will hate the ladies that make the babies
And since a man can’t make one
He has no right to tell a woman when and where to create one
So will the real men get up?
I know you’re fed up, ladies, but keep ya head up.

Tupac was charming and sweet when it came to women. He was on their side. Unfortunately, he changed completely after he was charged with sexual assault. From a caring gentleman, he turned into a misogynistic asshole.

His 1995’s Me Against the World was released while he was serving time for his sexual assault conviction. The album was dark and menacing as if the world were against him. Nevertheless, Tupac recorded “Dear Mama,” a loving, heartfelt tribute to his mother Afeni Shakur who was a single, addicted mother trying to raise her two kids. Tupac showed his appreciation:

I finally understand
For a woman it ain’t easy tryin’ to raise a man
You always was committed
A poor single mother on welfare, tell me how you did it
There’s no way I can pay you back, but the plan
Is to show you that I understand: you are appreciated.

I still know this song by heart. I remember the lyrics word by word. His third verse reminded me of my mother:

Pour out some liquor and I reminisce
‘Cause through the drama I can always depend on my mama
And when it seems that I’m hopeless
You say the words that can get me back in focus
When I was sick as a little kid
To keep me happy there’s no limit to the things you did
And all my childhood memories
Are full of all the sweet things you did for me
And even though I act crazy
I gotta thank the Lord that you made me
There are no words that can express how I feel
You never kept a secret, always stayed real
And I appreciate how you raised me
And all the extra love that you gave me
I wish I could take the pain away
If you can make it through the night, there’s a brighter day
Everything will be alright if you hold on
It’s a struggle every day, gotta roll on
And there’s no way I can pay you back, but my plan
Is to show you that I understand: you are appreciated

I missed my mama and I never forget the times she never left my bed side when I was sick as a little kid. I appreciated the unconditional love she gave me. “Dear Mama” brings me to tears every time, especially now that my mother is gone.

After joining Death Row Records, Tupac released his double album, All Eyez On Me, in which he offered a wide range of styles. “No More Pain” and “Got My Mind Made Up” were for the thug bangers. “How Do U Want It” and “California Love” were for the club heads. “All Bout U” and “Wonda Why They Call U Bitch” were for the haters. “I Ain’t Mad at Cha” and “Life Goes On” were for the homies that died too young. Listening to “Life Goes On” made me think of my homie Nate. We used to drink together and rap along this track:

As I bail through the empty halls, breath stinkin’ in my jaws
Ring, ring, ring — quiet, y’all, incomin’ call
Plus this my homie from high school, he gettin’ by
It’s time to bury another brother, nobody cry
Life as a baller: alcohol and booty calls
We used to do ’em as adolescents, do you recall?
Raised as G’s, loc’ed out, and blazed the weed
Get on the roof, let’s get smoked out, and blaze with me
Two in the morning and we still high, assed out
Screamin’, “Thug ’til I die!” before I passed out
But now that you’re gone, I’m in the zone
Thinkin’ I don’t wanna die all alone, but now you gone
And all I got left are stinkin’ memories
I love them niggas to death, I’m drinkin’ Hennessy
While tryin’ to make it last
I drank a fifth for that ass when you passed, ’cause life goes on.

Rest in peace, Nate. You will always be in my heart. After Tupac was murdered, I thought his music would end as well, but his posthumous albums continued to come out. R U Still Down? (Remember Me) released in 1997, just a year after his death. Tupac rapped with paranoia and anger on most tracks. On “Hellrazor,” in particular, he spoke out about Latasha who was killed at a convenience store where she bought a bottle of juice. He raged:

Dear Lord if ya hear me, tell me why
Little girl like LaTasha, had to die
She never got to see the bullet, just heard the shot
Her little body couldn’t take it, it shook and dropped
And when I saw it on the news how she bucked the girl, killed Latasha
Now I’m screamin’ fuck the world, in the end
It’s my friends, that flip-flop
Lip-locked on my dick when my shit drop
Thug Life motherfucker, I lick shots
Every nigga on my block dropped two cops
Dear Lord can ya hear me? When I die
Let a nigga be strapped, fucked up, and high
With my hands on the trigger, thug nigga
Stressin’ like a motherfuckin’ drug dealer
And even in the darkest nights, I’m a thug for Life
I got the heart to fight now
Mama raised a hellraiser why cry
That’s just life in the ghetto, do or die.

What I appreciated about Tupac was that he wasn’t afraid to show his sweet and sentimental sides. He was able to lay his soul naked for us to hear his words and to feel his heart. I still wonder how far he would have come if he was still alive today.

Is Life Worth Living?

After dropping Đán off to summer school, I drove to Wakefield, the skatepark that I fell hard off the high ramp. Although it was still early in the morning, there were a few skaters already on the scene. The roller skater girls already took over the half pipe; therefore, I couldn’t hop on it.

I skated down the straight ramps a bit then headed to the high curve ramp that I had successfully dropped down twice in the past. After my second fall at a different skatepark, however, I hesitated. The ramp looked high and the curve looked steep.

In the past few weeks, it kept bothering me that I could not work up the courage to drop this ramp again. I internalized it when I went to bed. Why can’t I just ignore it? What am I trying to prove? If I were to fall again, I wouldn’t be able to take my ice skating lessons.

I put my left foot on the coping, but I stopped. I stood there for a while and took my foot off the coping. My body was telling me no, but my head kept telling me yes. Then I put my left foot in the coping again and waited and waited. I finally told myself, “Fuck it! Let’s just do it.” I put my right foot in and off I went. I made it down smoothly. The speed felt incredible.

A mother congratulated me. Her daughter asked her if I did it. A guy on the skateboard asked her something and I heard her say, “He went for it.” He gave me a fist pump. I was a bit embarrassed. I did not realize that folks were waiting and watching me from afar to see if I would go for it. I was focusing on my own dilemma. If I knew they were paying attention, I would have backed off.

I was not trying to show off. I didn’t want to prove to anyone, but myself. I wanted to conquer my own fear and to regain my own confidence. Life is too short to not take a bit of risk.

As I drove home to start my work day, I listened to 2pac and “I Wonder If Heaven Got a Ghetto” reminded me of my homeboy Nate. There’s a line that we loved, “I wake up in the morning and I ask myself: Is life worth living? Should I blast myself?” I asked myself the same questions whenever I felt down, but my life now is definitely worth living. I have my ups and downs, but I never let myself fall into depression. I need to stay strong for my boys.

Skating is an activity that I love to do with my boys. If this old man can do it, they have no excuse. I encouraged them to try out the high ramps, but if they don’t want to try, I do not force them. They understand their own risk level to make their own decisions. I hope one day, they will go for it.

Word of the Day