Ten poems for the young readers’ soul

Ten Poems on Homeland Trees for the Young Souls

While browsing through the Vietnamese section in Fairfax County Public Library, I came across a children poetry book titled Cây cối quê hương (Homeland Trees). The book has ten poems selected among the best in the treasury of Vietnamese literature for children. The poems were compiled by Lê Phương Liên and translated by Hiếu Trần.

After reading a few poems on the spot, I have to include them in my samples for Vietnamese Typography. The beautiful, innocent, and poetic words lit up my soul and brought me back many childhood memories. For the kids, these poems will bring them closer to nature and help with their language development in Vietnamese and English.

I spent my rainy Saturday being stuck inside and whipping up a simple webpage. For typesetting, I combined Lang, designed by Stephen Nixon, and Gimlet Sans, designed by David Jonathan Ross. For visual presentations, I got the photos from Unsplash.


Hồng Nhung Đỗ: Trăm nhớ ngàn thương

Thị trường âm nhạc Việt Nam hầu hết là phát hành album mới cover lại nhạc xưa, nhất là những tình khúc nổi tiếng. Nghe đi nghe lại riết cũng ngán ngẩm nếu như không có gì mới mẻ trong cách hát hoặc sáng tạo trong phần hòa âm phối khí. Tuy nhiên cũng có những album thu âm lại nhạc xưa với sự đầu tư kỹ lưỡng trong phối khí lẫn tiếng hát như album đầu tay, Trăm nhớ ngàn thương, của Hồng Nhung Đỗ.

Đây là lần đầu tiên tôi được nghe tiếng hát của Hồng Nhung Đỗ. Tuy không biết gì về cô nhưng tôi thích ngay chín ca khúc cô thu âm trong album. Cô có chất giọng tốt và hát rất có hồn nhưng vẫn chưa đủ nếu như thiếu đi phần hòa âm phối khí sang trọng và sáng tạo. Từ bài mỡ màng “Giọt mưa thu” (Đặng Thế Phong và Bùi Công Kỳ) đến bài cuối “Ai đi ngoài ngoài sương gió (Nguyễn Hữu Thiết), Hồng Nhung Đỗ cũng những nhạc sĩ phối khí, Lưu Hà An, Hoàng Trung Đức, và Hoàng Anh Minh, đem đến cho người nghe một trải nghiệm âm nhạc trọn vẹn qua những âm hưởng bán cổ điển. Đặc điểm là cô cover lại những ca khúc của hai cây cổ thụ của nhạc Việt: Phạm Duy và Lam Phương. Tuy hai người nhạc sĩ với hai phong cách hoàn toàn khác nhau nhưng album vẫn giữ được sự liền lạc chứ không bị chi phối.

Tối thứ Sáu trời mưa dầm dề và thời tiết se lạnh, còn gì hơn được ngồi ở nhà thưởng thức một album Việt Nam cùng một chai whiskey Nhật Bản. Không cần mồi cũng đủ phê.

Self Review for 2021-2022

It’s the time of the year when I dread the most. This year, I have a new supervisor and I also have to review the Web Content Specialist who is reporting to me. I am not good at writing review of my own performance, but I am just going to plow through it. Here we go.

Job Function 1

My main responsibility as Director of Design and Web Services is designing, updating, and maintaining the main law school website.

  1. The contents on the main school website are being updated on a daily basis. I work closely with our Web Content Specialist to make changes according to requests. We also make sure the contents are accurate and accessible.
  2. I make incremental rather than drastic changes to the design of the main law school website. The small changes improved the user experience without catching the users off guard. Redesign is in progress and it is being rolled out in components.
  3. Maintaining the backend server is the crucial responsibility in this role. Keeping the technologies up‐to‐date is essential in longevity as well as security. I implemented content delivery network (CDN) to speed up the site performance and web application firewall (WAF) to prevent hacking attempts.

Job Function 2

My second responsibility is maintaining a network of websites for the Scalia Law community. The WordPress Multisite is powering almost 50 sites ranging from intranets to centers to institutes to faculty members to student organizations to marketing sites. We let stakeholders updating their own sites, but we assist them when they need new functionalities or troubleshooting WordPress issues.

Job Function 3

As Director of Design and Web Services, I serve the Law School community with their websites, print marketing materials, and content updates. I work with outside agencies and vendors on their behalf to make sure they have all the resources (web servers, social media access, analytics) to do their job.


  • I take full responsibility for my role in keeping our web presence attractive, up‐to‐date, accessible, readable, and secured.
  • I take my supervision responsibility to make sure we’re on the same page. For example, our HTML markups and coding must be cleaned, organized and readable. Our content on the web must be clear, accurate, and error‐free.
  • I take full accountability in all of my areas of responsibility in order to meet the mission and goals of the law school and university.

Collaboration and Civility

  • I work closely with everyone at the law school as well as colleagues in the University to provide the highest services to meet the Mason standards.
  • I am a team player and I always listen respectfully to others.


  • I always seek to learn latest web developments.
  • I continue to hone my writing skills.
  • I reach out to colleagues within our department or the university for projects we can collaborate.
  • I always stay on top of new technologies in my field.
  • I seek out new, exciting projects, which benefit the law school and also enhance my self development.

Diversity and Inclusion

  • As a minority member, I understand the important of inclusive and diversity.
  • I listen, respect, and contribute to diversity and inclusivity.
  • I have a strong and deep understanding of the value of diversity and models inclusiveness in working with our diverse staff and all members of the law school and university community.


  • I encourage my web developers and content web specialists to reach their goals. In addition to the work for the law school, I encourage them to take on projects that will help them grow their career.
  • I provide leadership to the law school community in my areas of responsibility. I make sure that my goals for the school’s websites and print projects align with the goals and mission of the law school and university.

Mentors and Coaches

  • I am always opened to help others who need feedback on graphic design and web development.
  • I continue to update the web design and development blog to provide in‐depth documentation on MODX and all of the special features that I have implemented over the years.
  • I also encourage the staff who work for me to contribute to the blog, which allows them to improve their analytical skills.


  • I look for resources offered by the university before considering outside vendors.
  • I maintain confidential information related to work.
  • I maintain the highest integrity in his work and interactions with others and adheres to law school and university core values.
  • I hold myself to the highest ethical and professional standards and encourages and inspires others who work with me to do the same.

When You Hate Yourself for Revisiting Old Wounds

You revisit old wounds for the same reason
birds will come back to the places
their nests have been destroyed
The mind walks into the same room
because it wants to know how to fix
those floorboards, paint the walls,
turn this into a more habitable place
if it tries something different from the last time.
This is survival.
This is learning how to live through pain
once the skeletons have decided to walk out
of the closet and refuse to go back in again.
Call it the worst story you have ever owned,
a car crash within your bones
that you cannot stop staring at.
But the only way to understand pain
is to look at it and feel it
without turning away.
There is no shame in this.
Eventually, it will scab over and heal.

Nikita Gill

Speaking Spanish

Responding to Đán’s teacher about his interim report:

Dear Ms. B,

Thank you for your comments in Dan’s interim report. Last night, we talked to him about his unwillingness to speak Spanish in Spanish class. We’ve learned that his lack of confidence in Spanish has prevented him from speaking the language.

We encouraged him to do his best. All we are asking from him is to put in the effort. We’re also asking Dao, his older brother, to speak Spanish as well to give Dan more exposure to the language outside his class. Dan has promised that he will speak Spanish in class. Please keep us updated on his progress.

As for math, what is he learning and struggling with? We can’t help him with Spanish, but we can definitely help him with math. Please let us know what you are teaching in class so we can follow up with him at home.

Thanks once again for bringing up your concerns to our attention about Dan’s progress. We also appreciate your compliments. He is indeed a kind and thoughtful child. With your guidance and our collaboration, he will have a successful year.


Donny Truong

yesterday & today

yesterday was wonderful
everything is new now
neighbors, house
i feel comfortable here
one step at a time
i find my way (sometimes)
the rest of the time is just learning
my morning routine?
wake up, go for my coffee, and
write in pencil on paper
today i wrote this
different from english
surely i will make a mistake
but that’s okay too
this is unusual, trying to
write vietnamese
i like it very much
thank you, v

dipika kohli

Vương Turns 4

As the youngest boy in the family, he gets all the love and attention. Despite being home with his mom and grandmother most of the time, he isn’t shy away from meeting new friends. He is outgoing and he has such an infectious smile. He is articulate for his age. He knows exactly what he wants. He is also an independent child who likes to do things for himself without getting any help for his parents and brothers.

In contrast, he isn’t quite ready to put breastfeeding behind. He still latches at night time to get his fix. He is still potty training. He doesn’t wear a diaper until he needs to do the number 2. He would request a diaper instead of sitting on the toilet. I am sure he’ll get over these two things this year.

Now that he is 4, I can start cleaning up all the toys he no longer plays with. They have been piling up in the basement for a long time. In retrospect, I don’t see him playing with toys too much. He is a digital-screen baby. He isn’t picking up sports as fast as older brothers. He seems to like skiing. I can’t wait to hit the slopes with him this coming winter.

Mất bóp

Sáng thứ Hai bọn nhỏ được nghỉ học nên khỏi phải đưa chúng nó đến trường. Thức dậy sớm tôi bắt tay ngay vào công việc ngay. Đến 11 giờ trưa rũ cả bốn thằng ra skatepark chơi. Công viên vắng vẻ chỉ có năm cha con mặt sức mà trượt. Nửa tiếng sau bọn nó yêu cầu đi uống trà sữa. Tôi đề nghị quán TeaDM vì mua 4 tặng 1 vừa đủ cho 5 cha con. Tôi thì lại mê sinh tố khoai môn tươi của quán này. Trong lúc bọn nó quấn quít bên chiếc iPhone thì tôi ngửa ra sofa (với hình thức cái tô khổng lồ) để đọc sách và thưởng thức ly sinh tố.

Đến 12 giờ trưa quây về nhà cho tụi nó ăn trưa còn tôi tiếp tục làm việc. Đến 4 giờ chiều tôi gọi thằng Đán và Xuân đi học đàn dương cầm. Lúc ra xe mới phát hiện không có cái bóp. Vô nhà tìm mãi cũng không ra. Ráng nhớ lại từ lúc về đến nhà làm gì mà cũng không nhớ ra nỗi đã quăng cái bóp ở đâu. Nhờ bà xã đưa hai thằng con đi học đàn để tôi ở nhà tìm tiếp.

Gọi điện thoại cho TeaDM thì họ không trả lời mà chỉ nhắn tin lại rằng muốn đặt hàng gì thì vào tiệm. Tôi hỏi họ có ai nhặt được cái bóp không. Họ trả lời không nhưng nếu có họ sẽ báo cho tôi biết. Thế là ở nhà lục tiếp. Tìm hết xe cũng không ra. Kéo sofa ra cũng không có. Tôi chợt nhớ nhớ lúc ngửa ra sofa trong quán đọc sách nên tôi quyết định lái xe đến quán. Hy vọng nó còn lọt ở đáy của chiếc ghế sofa hình cái tô mà chưa ai phát hiện. Vừa lái xe tôi vừa khẩn cầu mẹ, “Mẹ ơi giúp con thêm lần này nữa nhé. Con mà bị mất cái bóp này thật là phiền lắm. Tất cả thẻ tín dụng, thẻ bảo hiểm, và bằng lái xe đều nằm trong đó. Luôn cả chiếc chìa khóa nhà để dự phòng. Lần trước mẹ đã che chở cho con thoát nạn covid, lần này mẹ cứu con thêm một lần nữa nhé”.

Chạy đến nơi, tôi định đi nhanh lên tầng hai của quán để kiểm tra lại chiếc ghế sofa nhưng cô bán hàng chào và hỏi tôi cần giúp đỡ gì không. Tôi chào cô và hỏi ngay về cái bóp. Cô quây sang kế bên chiếc máy tính tiền và đưa ra cái bóp. Tôi nhận ra ngay chiếc bóp của tôi. Tôi mừng rỡ như vừa được thoát nạn. Tôi cảm ơn cô vô cùng vì đã nhận lại được cái bóp. Ra khỏi quán tôi nhìn lại trong bóp tất cả còn y nguyên. Tờ $100 vợ đã nhét vào mấy tuần trước vẫn còn đó. Tôi cũng không quên cảm ơn năng lực vô hình của mẹ đã cứu vớt tôi thêm một lần nữa.

Cầu tiến

Không biết từ lúc nào tôi đã bị rơi vào cách sống cầu tiến. Lúc nào cũng phải bước tới chứ không cho phép mình dậm chân tại chỗ hoặc lùi lại. Lúc còn trẻ cố gắng tranh đấu để cầu tiến cũng tốt.

Lúc còn cắp sách đến trường phải học cho giỏi để tương lai sáng lạng. Tốt nghiệp đại học phải kiếm công ăn việc làm lương cao. Có công việc rồi phải thăng chức. Trong nghề nghiệp, nhất là ngành liên quan đến công nghệ điện toán, phải luôn theo đuổi để học những kỹ thuật mới.

Trong cuộc sống cũng phải cầu tiến cho bản thân bằng cách đọc nhiều để hiểu nhiều và tập viết để rèn luyện chữ nghĩa. Ngoài ra cố gắng tập dượt những môn thể thao để tiến xa hơn.

Sự cầu tiến cho bản thân đã khiến tôi tự thi đấu với chính mình. Và điều này đã đem đến cho tôi những phiền muộn và chán nản về mình. Giờ đây tôi phải tập bỏ hết tất cả. Tự đấu trí với chính mình. Cuộc đời này có là bao sao phải làm khổ bản thân. Cầu tiến để được gì rồi mai đây cũng chỉ trở về cát bụi.

Tôi không muốn cách suy nghĩ của tôi sẽ ảnh hưởng đến con cái. Có bắt nó học giỏi có bắt nó chơi thể thao cũng được gì? Dĩ nhiên tôi không muốn tụi nó giỏi để tôi được nở mặt nở mày hay để khoe khoang mà chỉ để cho nó có tương lai tốt đẹp cho bản thân và đời sống của nó. Thôi thì để tự nó tìm lối đi riêng của nó. Có thành công hay thất bại cũng là do nó quyết định.

Nhìn lại cuộc đời của chính mình, tôi cũng không biết mình đã thành đạt hay thất bại. Giường như điều duy nhất tôi cảm thấy mình thành công là tìm được một người bạn đời. Tôi nợ em rất nhiều. Tôi cám ơn những tình cảm em dành cho tôi. Dĩ nhiên tôi luôn yêu thương và kính trọng em.

Getting the Band Back

My passion for ice skating has melted. I haven’t stepped into the rink in weeks. I miss it. I’ll get back to it someday.and continue to learn the jumps.

I have been rollerblading with my sons on a regular basis, thanks to Xuân. I am so glad that he has been asking me to take him to the skatepark. I am dragging Đạo and Đán along too. It feels like getting the band back together. The vibe is there. Xuân is getting his chops on the scooter again. Đạo is gaining more confidence. They both can drop in from high ramps. Đán is a natural skater. He dropped in with one foot. How crazy is that?

As for me, I haven’t learned new techniques. I am just taking it easy and enjoying spending time with my sons. It’s nice to get them off the screen and out of the house. They used to protest, but my wife made them go with me. It’s their benefit to have a routine and to get some exercise. I don’t set any goals or expectations. We just skate for fun. The skatepark is always free and usually not crowded. All we need is a good pair of skates, a helmet, and protective gears. We’ll continue to hit the skatepark as long the weather permits.

We can’t wait to go skiing and snowboarding in the winter. The boys have all the gears. Vương will be using his skis from last year. My wife got Xuân and Đạo brand new twin-tip skis. We rented a snowboard package for Đán for a whole season. I now have two pairs of used skis I had tuned up and ready to go. My wife can use one pair if she wants to. She just needs to buy the boots. I also bought a used snowboard to learn. I want to give it another try this season. I’ll learn it on my own from YouTube rather than getting lessons. We’ll see how that goes.