Home

When a kid told me to “Go back to China,” I used my limited English to reply to him, “I no from China.” Then he said, “Go back to wherever you came from.” That was twenty-seven years ago when I first came to this country at the age of twelve. The unwelcomeness hurt me deeply. I wanted to cry and I wanted to go back. I didn’t know why we came here. My mother never explained to me. I just came for the ride. I missed Vietnam terribly. I missed the familiar language, places, and faces. I was comfortable in an environment where I was not bullied, singled out, or laughed at. I missed my home, neighbors, grandparents, aunts, uncles, cousins, brothers, sisters, and most of all, dad.

My childhood was robbed. I turned from a happy, social kid to a sad, lonesome boy in a new, strange place. Fortunately, the adults stepped in to turn things around. From my ESL teachers to my Upward Bound mentors to my friends and family members in Lancaster, Pennsylvania, they gave me a different perspective on America. Through their kindness and opening arms, they showed me that America was built on immigrants. Whether you are new to this country or you were born here from parents or grandparents of immigrants, we are all here together as a nation. I began to understand the land of opportunity and freedom.

As much as I missed my home in Vietnam, I officially found my new home when I became a U.S. Citizen. For almost three decades, this is my home. I went to school, got married, and built my family here. I worked hard and paid my taxes. This is where I belong. Vietnam is still part of me and will always be, but America is my home. It is where my kids were born. They speak English, Vietnamese, and some Spanish too. Diversity makes America great.

Sadly, America is deeply divided when the most powerful man in the country used the kid’s language toward his political advantage. I never took him seriously. He’s a con, joker, and puppet. Unlike the kid who told me to “Go back to wherever you came from,” the puppet has a base of millions of followers behind him. Are his followers racist? I hope not, but they are supporting a racist and his racist comment. When the kid said it, adults stepped in to teach him how to behave. Where are the adults now to stand up to this bully? When one kid said that to me, I am glad that other kids didn’t chant, “send him back.” Again, the puppet does not bother me. He just brings the true racism out of America. It is disturbing and disheartening to witness in our own home.

John Whalen: Designing for How People Think

I hadn’t read a book on design for quite some time; therefore, I was excited to read this book. Although written by a psychologist, the book is accessible and easy to read. Unfortunately, I didn’t get much out of it and I struggled to finish it. The information is either too trivial for me or I just don’t get it. I might have become too outdated for product design. These days I design based on my own instincts, sensibility, and experience rather than following research and study. It’s still a good book—just not for me. I might have lost interest in reading about design.

Self-Unsatisfaction

I want to change the design of my blog, my portfolio, and my résumé again. I am not quite satisfied with the current designs and yet I have not come up with anything new that I like.

The current designs aren’t bad and I am not trying to impress any potential employer. I just want to make a change for myself. It almost feels so damn narcissistic. On the positive side, redesigning my own sites allows me to stay update with my web design chops. I like to work on my own sites then taking on client’s projects.

Nevertheless, I am going to step away for awhile to clear my mind. Fortunately, our family reunion is coming up this weekend. I can’t wait to get away from my digital life and spend a whole week with my love ones. I give up trying to redesign my sites for now.

Trần Trung Chính: Cư trú

Truyện của Trần Trung Chính tuy ngắn nhưng tôi phải đọc chậm và tập trung mới thấu hiểu được những bài văn lạ và ảo. Chẳng hạn như bài “Mun và tôi,” tác giả viết về tình cảm giữa con bò cái và người đánh xe bò. Con bò cũng biết ghen tuông với con người. Qua truyện “Để mình yêu mình hơn” thì viết về con lợn đực với một em bé đang lớn. Sự hoà quyện giữa con người với con vật tạo ra những lời văn huyền ảo nhưng tỉnh táo. Trong “Tự nghiệm” tác giả viết về một người ăn sáng bằng quả trứng vịt lộn: “Người đó lợm giọng đến trưa vì ăn phải cái thai vịt có 3 chân, bà ta lưỡng lự chọn 2 trong số 3 cái chân để ăn, cái dư bị loại bỏ, kiểu như người ta loại bỏ một dị vật.” Đọc xong tôi chẳng dám ăn trứng vịt lộn nữa. Và đây là những lời “Tự hối” của một người vợ ngoại tình:

Hầu như em không ngủ, chồng em dày vò cái thân xác em vì nó đã có lỗi. Anh ấy muốn biết giờ đây tiếp nhận anh ấy thế nào sau lần tự nguyện trao cho người khác. Nó còn biết xấu hổ không, cái thân xác ấy, các cung bậc rên rỉ của . Tựa như sự khám phá, anh muốn phơi trần , tìm kiếm một chút “ý thức” ở trong . Sự sa đoạ hẳn đã tiềm tàng khiến đánh mất “ý thức” phẩm giá về . Em thề rằng em vẫn yêu thương thì chồng em lại càng không chịu nổi.

Tập truyện đầy cảm xúc và thú vị. Tôi sẽ tìm đọc thêm những tác phẩm khác của Trần Trung Chính hoặc sẽ đọc lại quyển này một ngày không xa.

Giữa sự nghiệp và con cái

Thêm một đồng nghiệp rời bỏ một công việc ổn định mình để dành thời gian cho con cái. Cô ta tâm sự rằng thay vì đi làm trả tiền nhà trẻ cho hai đứa con cũng hết sao không nghỉ ở nhà để được gần gũi con cái. Lúc chúng nó học mẫu giáo hoặc lớp một thì trở lại làm. Bây giờ là lúc chúng nó cần có cha mẹ nhiều nhất.

Tôi khâm phục những người mẹ như cô ấy dám bỏ cả sự nghiệp của mình để lo cho con cái. Lý luận của cô ta rằng sự nghiệp không quan trọng vì hết công việc này còn công việc khác sau này. Con cái thì chỉ có một lần tuổi ấu thơ. Từ lúc nó biết bò cho đến nó biết đi cho đến sinh nhật đầu tiên chỉ có một lần. Khi chúng nó lớn rồi thì không thể quay trở lại.

Đúng thế, vì mới đây mà thằng Vương đã 10 tháng. Nó thay đổi từng ngày một. Sáng đi làm chiều về đã thấy nó khác. Từ cách nó bò càng ngày càng rành rẽ đến những món ăn nó nhai tuy chỉ mới có hai cái răng. Từ nụ cười hồn nhiên đến những cái nhịp theo nhạc, tôi muốn những thú vị ấy sẽ tồn tại mãi. Nhưng tôi biết là không thể nào vì tôi đã ba lần kinh nghiệm. Những phút giây quý báu ấy sẽ trôi qua. Tôi thường trêu vợ rằng cố gắng chịu khó mà thưởng thức đi. Đây là cơ hội cuối cùng của em đấy.

Chúng tôi rất may mắn vì vẫn có thể cân bằng giữa sự nghiệp và gia đình. Hơn nữa được mẹ vợ giúp đỡ trông nom thằng út. Khi tôi nhắc đến mẹ, cô ta bảo lúc mới sinh cũng có mẹ chồng rồi mẹ cô ở tạm nhưng hai vợ chồng đã quá mệt mỏi phải “hosting guests.” Người Mỹ là thế họ coi cha mẹ cũng như là khách.

Thôi thì chúc cô may mắn và hạnh phúc với gia đình của mình. Ít ra sau này cô sẽ không hối hận hay áy náy vì công ăn việc làm mà đã bỏ bê con.

Sean Adams: The Designer’s Dictionary of Type

A coffee table book for graphic designers who don’t know much about classic type such as Baskerville, Akzidenz Grotesk, and Clarendon. The examples are good to flip through to find inspiration. It’s a good introduction for students and anyone who wants to learn a bit about typography.

Hồ Trường An: Chân dung những tiếng hát (quyển 2)

Tôi không đọc những bài viết của Hồ Trường An về ca sĩ hải ngoại từ đầu đến cuối. Tôi chỉ đọc về những người tôi để ý đến như Ngọc Lan, Don Hồ, Kiều Nga, Thái Tài, Kenny Thái, và Tuấn Anh. Những bài viết ngắn gọn như để giới thiệu các ca sĩ qua tiếng hát và ngoại hình. Tôi không mấy hứng thú cách nhận xét về diện mạo của tác giả. Mắt to hay mắt nhỏ đối với tôi không có quan trọng bằng giọng hát và cách chuyên trở nhạc của họ. Tác giả phần nhiều viết về những bài hát được thâu trên video của Thuý Nga, Asia, hoặc production nào đó. Theo tôi thì qua những album của họ mới có thể tìm hiểu sâu sắc hơn về nghệ thuật của họ. Bộ sách gồm ba quyển nhưng tôi chỉ mượn được quuyển hai mà thôi.

Niềm hân hoan nhỏ

Lúc mới qua Virginia tôi được một chị bạn giới thiệu thuê một phòng của nhà cặp vợ chồng trẻ bạn của chị. Người chồng lớn hơn tôi vài tuổi nhưng bảnh bao hơn tôi. Vợ anh thì nhỏ tuổi hơn tôi nên còn trẻ. Vợ chồng chưa có con. Họ sống hạnh phúc.

Tôi không còn nhớ tiền thuê là bao nhiêu nhưng chủ bao tất cả từ điện nước và luôn cả phần ăn. Lúc đó tôi chỉ có một mình nên cũng tiện. Cũng may mắn là hai vợ chồng nấu ăn đều ngon cả. Anh ta làm những món ăn Việt Nam như canh chua cá kho rất đúng vị. Vợ thì kho thịt ba chỉ rất nhiều mỡ nên ăn vừa béo vừa ngon như ở Việt Nam.

Hai vợ chồng cũng bảo rằng tôi muốn ăn gì thì nói. Tôi thì có gì ăn nấy không đòi hỏi gì cả. Nhưng thấy người ta nhiệt tình mình cũng không ngại. Tôi thèm mắm kho, bún mắm, hay lẩu Thái cũng request luôn. Tuy rằng phần ăn có bao trong tiền thuê nhưng tôi vẫn đi chợ mua đồ để nấu. Công người ta nấu còn nhiều hơn là tiền chợ. Tôi mua luôn cả bia rượu về để cùng nhau lai rai. Vợ chồng không đòi hỏi tôi phải đi chợ nhưng có qua có lại thì công bình hơn. Làm như thế có ăn cũng cảm thấy thoải mái hơn.

Tuy tôi chỉ ở tạm vài tháng nhưng đó là những ký ức đẹp đơn giản. Tôi quý cách đối xử của vợ chồng họ. Đó cũng chính là niềm hân hoan giữa người Việt với người Việt trên xứ người.

My Little Delight

After reading Ross Gay’s The Book of Delights, I wanted to blog about something delightful. These days, what brings me joy the most is observing my nine-month-old Vương. His constant smiles, showing his two front bottom teeth, are always a delight. He can’t walk yet, but he swings his arms and shakes his booty every time I put on Vietnamese hip-hop. I just want to freeze time because he is growing way too fast. He is our fourth boy and our final.

Whenever strangers asked me how many kids we have, my reply would be four, but Đán would always corrected me: “We actually have six, but two were dead.” The stunned look on strangers’ faces delighted me. They were caught off guard and didn’t really know how to respond. Some would say, “I am sorry.” I just nodded and offered no explanation.

Ever since my wife told Đán about the two miscarriages she had, he always told people about his two dead siblings. I felt a bit awkward at first, but I am getting used to it. I am delighted that my wife has been opened about it.

Ross Gay: The Book of Delights

On his forty-second birthday, poet Ross Gay set out to write an essay a day on something in his life that he found delightful. From the beauty of nature to his interaction with the people around him to memories of his love and lost ones, Gay shared his keen observations and thoughtfulness through his concise, lyrical prose. Having read this book, I am inclining to blog more on delightful instead of depressing subjects.