Merriam-Webster’s Word of the Day sets in Font of the Month Club

Jim DeRogatis: Soulless

Jim DeRogatis began writing about R. Kelly as a music critic until he received an anonymous fax about the Pied Piper of R&B’s predatory behavior. DeRogatis and his partner Abdon Pallasch took on the role of investigative reporters to unveil the open secret of R. Kelly’s “sex cult” with young girls. Using his voice, sex appeal, and music talent, Kelly manipulated, abused, controlled, and even urinated on them. In his latest book, DeRogatis builds the case against R. Kelly that he has worked on for almost two decades. Before reading this book, I was on the camp of separating the art from the artist. After finishing it, however, I am done with this teenage-fucker. It is an eye-opening, heart-breaking, and soul-crushing read.

Thanh Lâm Saxophone 4: Nghĩa mẹ tình cha bao la biển trời

Với niềm đam mê nghe nhạc jazz, tôi quý trọng tiếng kèn saxophone, nhất là sức mạnh của cây tenor. Tôi đã từng bị lôi cuốn bởi âm thanh của Coleman Hawkins, Ben Webster, John Coltrane, rồi đến Wayne Shorter. Dĩ nhiên tôi không so sánh Thanh Lâm với những tay jazz legends đó nhưng tôi hơi đáng tiếc là anh không phát triển được quyền lực của cây tenor qua album mới nhất của anh với tựa đề Nghĩa mẹ tình cha bao la biển trời. Từ bài mở đầu “Lòng mẹ” của nhạc sĩ Y Vân cho đến bài nhạc ngoại quốc cuối cùng “Papa”, anh rất chung thủy với lời nhạc của tác giả và không cho mình cơ hội để ứng tấu (improvise). Không một đứa con Việt Nam nào mà không nằm lòng giai điệu của “Lòng mẹ” nên anh không cần phải chơi đúng theo khuôn khổ của nó. Đáng tiếc hơn là anh dùng bài hoà âm pop ballad quá bình thường để thổi tiếng kèn của mình thay vì chơi với một bang nhạc sống nhóm bốn (quartet) hoặc với một dàn nhạc giao hưởng (orchestra). Có lẽ đó là sự đầu tư tốn kém lớn lao cho nghệ thuật nên anh chỉ dừng lại ở một album không lời dành cho các nhà hàng Việt phục vụ khác nước ngoài.

Monetizing My Content With Coil

I have been blogging for 16 year and still loving it. I put too much time and effort into it, but I have not been able to monetize it. I thought of serving ads, but I hate ads. I am sure my readers do as well. I have a reader-support section at the bottom of this blog, but it has not been too successful.

I am now trying Coil after seeing some bloggers using it and tweeting about it. Coil seems like a promising way to get paid for what I post online. I also added Coil to Vietnamese Typography and Professional Web Typography. Will see how it goes.

Bích Liên: Phạm Duy hát vào đời

Tuy ít nghe giọng soprano nhưng cả tuần vừa qua tôi bị lôi cuốn bởi chất giọng cao sang của Bích Liên qua mười tình ca quen thuộc của Phạm Duy. Được hỗ trợ bởi dàn orchestra đầy sắc màu, Bích Liên bay bổng trong “Xuân hành”, lắng đọng trong “Một bàn tay”, da diết trong “Tìm nhau”, và xao xuyến trong “Tạ ơn đời”. Càng nghe càng thấm thía nhất là giữa đêm khuya trong không gian yên tĩnh. Một album được đầu tư kỹ lưỡng từ hòa âm phối khí đến từng ca khúc chọn lọc để đem đến cho người nghe một experience trọn vẹn.

Type Choices for Professional Web Typography

I became a fan of DJR’s work after I advised David on Vietnamese diacritics for Fit. He was an absolute pleasure to work with. He took my feedback and turned around with a new design almost instantly.

Last year, I bought a license of Turnip, one of my favorite text faces for screen reading, with the hope that David would extend it to support Vietnamese so I could feature Turnip on Vietnamese Typography. As I was thinking about revising and updating Professional Web Typography in the last several months, Turnip came to mind. Once I started setting body text in Turnip, I was pleased with the result immediately.

Because the book has a bit of sample codes, I needed a monospaced font to complement Turnip. Input Mono came to mind. I was glad that I could download Input for private use through Font Bureau . While testing, I also tried out Input Sans for small text and UI element. Because they worked out well together, I licensed both Input Mono and Input Sans.

For the book cover and big heading, I had another black display sans-serif in mind, but I settled on Forma DJR Chiaroscuro, which I already have access to as a proud member of Font of the Month Club, to complete the DJR typefaces. It was unintentional, but I am really happy that I ended up with all DJR typefaces.

Chuyện thiên hạ

Hôm qua thấy cặp vợ chồng già đầu bạc trắng người Á Đông (chắc là Hàn Quốc) tay trong tay đi ra thư viện. Đến lề đường ông nhẹ nhàng nếu lấy bà quan sát xung quanh coi có xem không rồi mới dìu bà đi tiếp. Đến xe, ông ân cần mở cửa cho bà vào. Seatbelt cho bà cẩn thận, đóng cửa, rồi mới quay về chỗ lái. Dễ thương vô cùng.

Đầu tuần trước thằng lính (người Ấn Độ) rủ đi ăn trưa cùng với bạn gái (cha Do Thái, mẹ Nhật Bản). Đến tiệm burger mạnh ai nấy gọi đồ ăn mạnh ai nấy trả tiền. Tôi cũng ngạc nhiên sao nó không bao con bồ nó. Cuối tuần đó nó lại rủ tôi đi ăn trưa. Chúng tôi vào quán Nhật. Tôi gọi vài món sushi và sashimi rồi gọi thêm một bình sake nóng. Tôi mời nó thử sake vì nó nói chưa từng bao giờ uống qua. Thấy ngon và ấm nên nó không ngại làm thêm vài shots. Thấy nó ngà ngà và nói chuyện thân mật nên tôi hỏi thử nó với con bồ sống chung với nhau tiền bạc tính sao? Nhà của nó nên con bồ trả nó tiền nhà mỗi tháng. Điện nước đồ ăn chia đôi. Ngủ chung thì miễn phí. Quá lời luôn.

Trưa hôm qua ra Eden ăn tô bún mắm nghe thiên hạ nói chuyện tào lao. Tại sao mấy ông muốn mấy bà về Việt Nam còn mấy bà thì lại cấm mấy ông không được về. Mấy ông về Việt Nam rồi chỉ còn thân xác trở lại Mỹ. Hồn thì vẫn ở lại Việt Nam. Còn quý bà thì khác. Khi các bà về Việt Nam trở lại Mỹ răng trắng hơi, mũi thon hơn, và ngực nở hơn. Hỏi xem ông nào mà không muốn vợ về Việt Nam? Hơi exaggerate một chút nhưng cũng vui.

Đán’s Misbehaving

Just two weeks into his second grade, Đán already started trouble. His general-music/healthy-habits teacher already emailed me about his behavior in class. He rolled around the floor and played around with the power cable connected to a projector. He didn’t follow instructions during lock-down drill. He ignored his teacher and distracted other students. We talked to him right after school. He told us that he was bored. We asked him to behave and he promised.

Yesterday, I received a call from his English and Spanish teachers. They both told me similar stories. He was bouncing on a chair and when his English teacher asked him to stop he ignored him. He said that he didn’t care. After school, I gave him an earful. I told him that he broke his promise to us. His response was, “I forgot.” I wanted to smack the sense out of him, but I didn’t. I took him and Đạo to swimming lesson early, but I only let Đạo into the water to play before class. He screamed and begged me, but I did not concede. It was a long hour, but I needed him to remember.

My wife talked to him at night as well. Since I will be away, I am hoping that she won’t let him have screen time on this weekend. He has to learn his lesson. As much as I like to give my kids freedom, we have to reign him in somehow.

I am contradicting myself as a father. I don’t want to put too much restraint on him. For the summer, I tried to give him as much room as possible. I didn’t say anything when he didn’t want to brush his teeth, take a bath, or eat his meal. I let him play iPad as much as his heart desired. I gave up on teaching him to read. My wife said I was ignoring him.

All of the sudden, he comes around to reading. We still read picture books, but I am fine with them as long as he wanted to read. He even wanted to write book report for his class assignments. I have been more than happy to help him out. I have been so proud of him and I told him so until his misbehaving this week.

All I can do now is reminding him to behave in class. All I can do now is hoping that he will change his behavior without killing his free spirit. He is still my baby boy.

Patricia Lockwood: Priestdaddy

Patricia Lockwood wanted to be a poet. Instead of going to college, she stayed home to write. She got married at 19. With not much financial support, she moved back to her parents’ rectory with her husband. In her debut memoir, Lockwood invites us into her the house of God where her dad is a priest, a Republican, a gun nut, and a Demo-cat hater. Lockwood shares, “My father despises cats. He believes them to be Democrats. He considers them to be little mean hillary clintons covered all over with feminist legfur. Cats would have abortions, if given half a chance. Cats would have abortions for fun.” A Republican, a preacher’s wife, and a mother of five, her mother is no less a character herself. Her mother reveals her father’s secret, “Like the time he shot the German shepherd that bit his bare legs in their little jogging shorts, or the time I got so mad at that priest who insulted my interior decorating that I told him I was going to come down so hard on his dick.” Almost every sentence in the book is witty and funny. Underneath those bright moments, however, Lockwood sheds lights on the darker truth about rape, suicidal attempt, and men’s power over her. It’s a poignant, poetic, hilarious, and insightful book on religion I have read.

Bill Burr: Paper Tiger

In his latest Netflix special, Burr dismisses feminists, blames white women, and even disses Michelle Obama. His biggest target, however, is himself, the paper tiger. Through interactions with his wife (a black woman), Burr exposes his own ignorant white privilege. His jokes appear crude on the surface, but carefully crafted underneath. And that is damn-good comedy writing.

Lan Anh: Tình khúc xưa

Lan Anh có chất giọng tốt: khỏe và cao. Cô chuyên trở từ alto qua soprano dễ dàng nên hơi tự tin. Đang lái xe một mình mà nghe cô trình bày “Đôi mắt người Sơn Tây” (Quang Dũng) với volume cao tôi phải kéo cửa sổ xuống. Tôi không sợ giọng cao nhức nhối của cô làm bể màng nhĩ mà chỉ lo ngại bể kính xe phải tốn tiền. Cô đẩy giọng mình qua khỏi khu vực dễ chịu cho người nghe. Bù lại cô hát chừng mực những tác phẩm như “Hẹn hò” (Phạm Duy) và “Bản tình cuối” (Ngô Thụy Miên). Riêng “Từ giọng hát em” (Ngô Thụy Miên) miêu tả chính xác về giọng hát Lan Anh: “Rồi từ giọng hát em chợt vút cao vút cao một trời một trời.”