Tình cậu cháu

Dạo này tôi thường gọi điện thoại tâm sự với thằng cháu. Tuy vai cháu nhưng nó chỉ nhỏ hơn tôi ba tuổi. Tưởng đâu về Việt Nam đổi đời nhưng chỉ sau hai tháng nó đã một mình trở về Mỹ. Không vợ con, không nhà cửa, không còn gì cả. Hiện giờ nó ở với mẹ nó.

Sợ nó buồn chán nên gọi điện thoại hỏi thăm tình hình của nó. Thằng này sinh ở Mỹ tiếng Việt thì không rành còn tiếng Anh thì nói như dân rapper. Có lẽ ảnh hưởng bởi hip-hop. Tuy câu nào nói ra cũng chửi thề nhưng nó là một thằng có tình nghĩa. Tôi hâm mộ cách nói chuyện thẳng thắn của nó. Nghĩ sao nói vậy không sợ mất lòng người khác. Tôi chỉ có thể dùng đến trang blog này để nói những gì tôi không thể nói.

Nó bảo rằng nó muốn được giống như tôi bây giờ. Có việc làm ổn định và sống thoải mái bên cạnh vợ con. Mỗi người có mỗi hoàn cảnh khác nhau. Tôi khuyên nó đừng suy nghĩ gì nhiều cố gắng tìm việc làm rồi rước vợ con về đoàn tụ. Chuyện đó không có gì khó. Làm bao nhiêu ăn bấy nhiêu.

Đồng thời tôi cũng chỉ ra cho nó trong cái hỏng củng có cái tốt. Bù lại không được ở bên vợ con thì được ở bên mẹ. Dùng cơ hội này chăm lo cho mẹ nó. Từ ngày ly di chồng, mẹ nó đã sống một mình trong cô đơn. Hãy dành thời gian với mẹ. Đừng như tôi. Giờ đây cuộc sống của tôi cũng tạm ổn định nhưng tôi vẫn không yên lòng vì không được cơ hội ở bên cạnh mẹ để lo lắng cho mẹ.

Hy vọng nó hiểu được những gì tôi nói. Cuộc đời này là thế một cánh của này khép lại thì một cánh cửa khác sẽ rộng mở.

Seth Meyers: Lobby Baby

This is my first time watching Seth Meyers doing a stand-up special. He is obviously a pro. He is so calm and relaxing. He takes his time and stares into space to let his audience enjoy the jokes. The piece about his father laying in front of a bulldozer is hilarious. He drops F-bombs sparingly to give his lines a bit of a colorful effect. His materials aren’t too dark. Just don’t hit the skip button when he talks politics. You’ll love it.

Tự vệ

Cha mẹ tôi sống cách xa nhau nửa vòng trái đất. Vợ ở Mỹ không chịu về Việt Nam. Chồng ở Việt Nam không muốn qua Mỹ. Mỗi Chủ nhật vợ chồng gọi điện hỏi thăm nhau không quá mười lăm phút. Họ đã sống vậy gần 30 năm. Tôi thật sự không hiểu tình cảm vợ chồng của hai người. Tính tình mẹ rất mạnh mẽ. Mẹ sống không cần đàn ông.

Chị cả tôi ly dị chồng gần 20 năm. Ông chồng đã nhiều lần mèo mỡ bên ngoài và chị tôi đã nhiều lần tha thứ nhưng ông ta tính nào tật nấy nên cuối cùng cũng phải chia tay. Giờ thì chị cả bớt gánh nặng nhưng cô đơn.

Chị kế tôi ly dị chồng hơn 10 năm. Khác với hoàn cảnh chị cả, sự chia tay của hai người thật đáng tiếc. Trước khi vợ chồng đi đến ly hôn, anh rể đã tìm đến tôi để giúp hai người hàn gắn lại. Tôi đã cố gắng nhưng khi chuyện với chị tôi nhận ra được tình cảm của chị đối với anh không còn nữa. Giờ đây cả hai đối phương vẫn sống độc thân lo lắng cho con cái.

Hôm qua tâm sự với thằng cháu tôi khuyên nó cố gắng tìm việc làm, thuê một chỗ riêng, rồi rước vợ con về ở. Đừng để vợ chồng cách xa nửa vòng trái đất như ông bà ngoại nó hoặc đi đến ly dị như mẹ hoặc dì của nó.

Mấy tháng trước gia đình nó quyết định về Việt Nam sống. Bán hết nhà cửa xe cộ bỏ hết công ăn việc làm. Về Hà Nội hai tháng không tìm được việc làm và không hòa hợp với gia đình bên vợ nên nó đã bỏ về lại Mỹ. Vợ quyết định ở lại Việt Nam với thằng con.

Tôi không mê tín nhưng nhận ra được cái pattern của gia đình. Tôi cũng không phải là người chồng hoàn hảo. Ngược lại tôi có rất nhiều điều xấu xa. Mỗi ngày tôi điều lo ngại một ngày nào nào đó vợ chịu không nổi tôi nữa sẽ bỏ tôi. Sự thiếu tự tin của bản thân luôn khiến tôi suy nghĩ vớ vẩn. Trong đầu tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý như một cách tự vệ (self defense) nếu điều đó sẽ xảy ra. Tôi sẽ sống ra sao và đám con của tôi sẽ phải như thế nào? Nếu điều đó xảy xa tôi chỉ yêu cầu làm sao đừng ảnh hưởng đến con cái.

Từ lúc cưới vợ đến bây giờ tôi vẫn tin là cách giữ gìn hôn nhân là không bao giờ bỏ đi (“Rồi mai đây đi trên đường đời đường buông tay âm thầm tìm về cô đơn”). Nhưng đó chỉ áp dụng cho bản thân của mình. Nếu người ta đã muốn đi thi thì làm sao tôi ngăn chặn được.

Dĩ nhiên muốn giữ được hạnh phúc tôi phải cố gắng rất nhiều nhưng tôi cũng không muốn mất đi những lý luận và lập trường của mình. Nếu lúc nào cũng phải chiều theo đối phương thì cuộc sống của tôi còn gì thú vị nữa? Tôi nhận xét được khuyết điểm của mình. Tôi có những đam mê (passion) tốt có những say mê xấu. Những đam mê của tôi sẽ đưa tôi đến những hậu quả khó lường (unpredictable) nhưng đó là cách tôi muốn sống.

TI’s Controversy

TI has a podcast called ExpediTIously. It’s a safe zone for free exchange of idea and opinion: no judgement, no preconceived belief, and no fear. The first and only episode I listened to was part one conversation between him and his wife Tameka “Tiny” Harris. When she said that part of a woman’s role was to give her man sex, TI shot back saying that sex was a verbal contract that came with marriage. No one had to give. Both husband and wife agreed to it. I concurred, but he went further saying he owned half of her body. That was far-fetch, but I was not judging.

They he jumped on another podcast revealing his eighteen-year-old daughter’s perfect hymen and that when hell broke lose on social media. A loving father who wanted to protect his daughter’s virginity turned into a creepy dad trying to control his daughter’s body. He probably didn’t anticipate the controversy, but it hit him hard. Again, I was not judging.

As I had to face some consequences with my words in the past few days, I wondered how he dealt with all the criticism thrown at him. As a celebrity, he must had much worse than I did. He probably just brushed the dust off his shoulders and moved on.

Advising for Vietnamese Language

In the past few months, I have been fortunate to play a role in advising Vietnamese diacritical marks for a handful of typefaces. I just updated the advising page with a list of clients. Some typeface are commissioned; therefore, I could not show them. The two recent ones I am excited about are Fragen and Recursive Mono. The Recursive family is still in beta. I can’t wait to see the sans version supports Vietnamese.

On a related note, the traffic for Vietnamese Typography is decent. I don’t use Google Analytics tracking anymore, but Cloudflare keeps track of some analytics. In the past 30 days, there are 16,493 unique visitors, 241,918 total requests, and 12 GB total data served. The last one is a bit of a concern because I use so many typefaces on the site. The recommendation page alone has over 20 typefaces with Vietnamese subsets. Hopefully my hosting provider won’t shut down my sites.

Tin giả trong chính trị

Qua lần bầu cử mới đây, tôi rất mừng khi tiểu bang Virginia chuyển từ đỏ qua xanh. Đa số do đảng Dân Chủ nắm quyền. Ngày xưa đất đai ở Virginia rất nhiều nông trại nhưng giờ đây đã mọc lên nhiều ngôi nhà đắt tiền của dân tị nạn thành công. Nhờ cộng đồng dân tị nạn như Hàng Quốc và Ấn Độ mà Virginia mới trở thành đảng Dân Chủ. Chỉ riêng cộng đồng người Việt phần nhiều vẫn đần độn trung thành với Cộng Hoà và ngu muội tuân theo con đười ươi màu da cam.

Cũng không trách họ được vì nếu như họ chỉ theo dõi tin tức cộng đồng người Việt thì họ cũng chỉ nghe theo một chiều. Họ không phân biệt được giữa tin tức thật và giả. Gần đây tôi đã đóng tài khoản Facebook cũng vì tôi không muốn thấy những tin tức giả mà những báo chí trong cộng động người Việt đăng lên rồi thiên hạ chửi bới ồn ào mà không chịu tìm hiểu sự thật.

Chẳng hạn như có một bài tiếng Việt được tranh cãi rầm rộ nói rằng tiểu ban New York từ đảng Dân Chủ thông qua luật cho người mẹ được có quyền phá thai sau 32 tuần chỉ vì lý do người mẹ chán nản (depression) hoặc không có khả năng nuôi bé sau khi sinh ra. Tin đó khi đọc xong không cần phải kiểm tra cũng biết là tin giả vậy mà cộng đồng tin như thật.

Thêm một ví dụ nữa là cộng đồng Việt chia sẻ một video buổi họp với nghị sĩ Alexandria Ocasio-Cortez. Đến phần câu hỏi và trả lời có một người đàn bà ra ý kiến bà ta đồng ý với AOC rằng bây giờ môi trường bị ô nhiễm rất nặng vì chúng ta có quá nhiều trẻ em. Để giải quyết sự việc này bà đề nghị chẳng những phải giết chết trẻ em mà còn phải ăn bọn chúng. Những lời lẽ điên cuồng đến thế mà cộng đồng người Việt vẫn tin rằng đó là lối chính trị của đảng Dân Chủ. Thôi hết lời để nói.

Dĩ nhiên tôi không vơ đũa cả nắm. Không phải người Việt nào cũng thế nhưng phần đông là như vậy. Bởi vậy tôi cảm thấy Facebook là một nơi rất nguy hiểm nhất là giờ đây Mark Zuckerberg cho phép những người làm chính trị muốn quảng cáo gì cũng được. Theo luật của Facebook, chúng ta không thể nào quảng cáo “Bánh Mì Ba Lẹ giết chó con làm pâté.” Nhưng ta có thể quảng cáo, “Bánh Mì Ba Lẹ giết chó con làm pâté do Elizabeth Warren ra lệnh.” Miễn sao có tên người làm chính trị trong đó thì muốn đưa lên tin quảng cáo nào cũng được.

Stronger After

I often take relationships for granted. I don’t know the value of a relationship until I crack it or break it. I had done it with my family members and the people around me. I screwed up time and time again, but family forgives.

My mom and I had countless heated exchanges. We hurt each other’s feelings, but we still love each other. I had a big fight with me oldest sister over family matters, but we are closer now than ever. I had a huge argument with my other sister over money, but we understand each other now. I got into conflicts with my sister-in-law and her husband over the kids, but we are getting along fine now. My poor wife had to put up with me so many times andI am glad she hadn’t left me yet.

I hope this is my last fuckup, but I can’t promise. I hope something positive will come out of something negative. I am forty-one fucking years old and I have yet to learn. My wife is right: I am part of her (ngũ quỷ) the five demons.

What’s Up with MODX?

The law school runs on MODX for over ten years. We migrate from Evolution to Revolution. MODX is a solid content management system. The infrastructure is robust, flexible, and secured. And yet it has never gained as much traction as WordPress, Drupal, and other open-source CMS. The community remains small.

I have been a bit fearful and skeptical about the future of MODX because my career depends on it. Will it go away if it won’t grow? Whenever I run into issues, I can’t find the solution or support I needed. Even on Twitter, MODX is not too active.

MODX has not made any revolutionary update, but it does a good job of putting out releases that fixed security issues. For the law school site, that is perfectly fine since we don’t do anything crazy, but just maintaining the content. I still wish that MODX is getting more traction so that it doesn’t stay behind. I think what they really need is a Matt Mullenweg for MODX.

Letter to My Sons #9

Dear sons,

Recently daddy said something not so nice to a family member. It hurt their feelings. Daddy apologized. As you go through life you will make mistakes just like me. The important thing is how you apologize.

Express your wrongdoing and say, “I am sorry.” Own up to your guilt and admit that you were wrong. Tell the person exactly what you did wrong and the impact that you put on them. No ifs (“sorry if I offended you), no blame-shifting (“But you did that”), and no passive voice (“Sorry if you were offended”). Offer what you can do to right the wrong.

Sometimes you don’t know when you are wrong until someone calls you out on it. If that’s the case, just be honest about your mistakes.

This is a short one.

Love,

Daddy

Thậm tệ hơn

Tôi rất hối hận về những lời viết cẩu thả làm đụng chạm đến người khác. Ước gì tôi đã không viết ra những lời lẽ đáng tiếc đó. Nhưng lời đã thoát ra không thể nào thu hồi lại được. Tôi không có lời bào chữa nào cả. Chỉ cầu mong người tôi làm tổn thương rộng lượng tha thứ.

Vì những lời nói thiếu tự trọng, thiếu suy nghĩ, và thiếu tế nhị của tôi đã khiến cho mọi người phải khó xử. Hôm nay tôi đã xin lỗi. Người thậm tệ hơn chính là tôi. Nếu có thể bù đắp lại tôi sẽ sẵn sàng nhưng chắc đã quá trễ. Tôi không biết rồi đây có còn đối xử với nhau tự nhiên như trước không hay nhưng tôi sẽ cố gắng vượt qua sự ích kỷ của chính mình.

Giờ đây tôi cần phải kiểm soát lại những gì mình viết trên đây. Tuy là blog cá nhân nhưng tôi cũng phải chịu trách nhiệm với những gì mình viết. Không phải nghĩ gì viết nấy nhất là khi đầu óc không tỉnh táo và những lúc thiếu ngủ.

Dù sao gì thì cái blog này cũng là nơi công cộng. Viết blog được 16 năm và càng ngày càng viết về những điều xấu xa nhiều hơn những lời tốt đẹp. Nếu như thế có nên tiếp tục duy trì hay không hay nên dừng lại? Tôi sẽ suy nghĩ về vấn đề này trong những ngày tháng sắp tới.