COVID & Climate

My Book was Mentioned on One of My Favorite Podcasts

I look forward to every Friday to listen to “The Weekly Typographic with Micah Rich and Olivia Kane.” Somehow I missed the section where Olivia mentioned Vietnamese Typography in episode 52. You can skip forward to 22:00 to hear Olivia talked briefly about the entire free book on Vietnamese typography. Thank you, Olivia for the shoutout.

Less Technologies

Two weeks ago, we received a “friendly reminder” from our homeowners association telling us to edge our sidewalk, take care of our lawn (weed/feed), and tidy up our front yard. So we’re paying the homeowners association an annual fee so they can tell us what to do. How ironic is that?

In my defense, I like my lawn natural—no weeding and no feeding. We have kids running around our yard; therefore, we don’t want to use any chemical to kill the weeds. As for the edging, I liked my grass to grow organically even if it spread over the sidewalk. The homeowners association staff told me that the sidewalk must fit two people. My sidewalk definitely has enough space for two people and I am fine with them walking on my lawn. But to comply, I picked up a True Temper turf edger. My wife told me to get a power one, but I got a manual one so my sons can help me. I am thinking of picking up a manual lawnmower for them to do some exercise.

I don’t want to rely on technology too much. If I can reduce it, I will. For example, everyone in my family uses electric toothbrush, but I still a hand brush. I prefer physical books over e-books. During the pandemic, I did not use our car as much. I wish that one day, maybe when the kids grow up, I will get rid of the vehicles. My future goal is to move away from dishwasher, washer, and dryer. These tasks can be done by hands. I am looking forward to doing things manually again.

Making Complicated Site Less Complex

Craig Mod writes in the Wire:

A lot of this server work involved making complicated sites less complex. That is: Making the dynamic static. Gutting these sites of their PHP cores, Benjamin Buttoning them back into sleepy HTML and CSS, making them low maintenance and future friendly. It’s funny how even something as simple as a MYSQL database requires pruning, nurture. How a PHP script—so seemingly innocuous!—is rendered obsolete a decade later as deprecation creeps, mental models of languages evolve. But take a page of HTML from the early ’90s, and it renders as well as ever on most anything with a screen.

I concur.

Tục ca của Phạm Duy

Tuần trước đọc một bài văn của Trần Hữu Thực viết về ca từ của Phạm Duy làm tôi nhớ đến 10 bài tục ca của ông. Đã lâu rồi không nghe. Giờ nghe lại vẫn cảm thấy tục tĩu và vui nhộn.

Những bài tục ca của ông không có ca sĩ nào dám hát nên ông đành tự hát lấy. Nếu như tôi là ca sĩ, tôi sẽ thu âm một album nhạc tục của ông. Thôi thì dùng kỹ năng của mình để thiết kế một trang web gồm những ca từ của ông.

Về phần chữ thì tôi dùng Viaoda Libre của Nguyễn Giang Trà và Xanh Mono của Bảo Lâm và Đào Duy. Đồng thời tôi cũng mượn một tranh vẽ thoả thân của bác Đinh Cường để phụ hoạ cho tập tục ca.

Từ ca từ đến phông chữ đến tranh vẽ, tôi đều sử dụng những sản phẩm của người Việt. Vì thế tôi rất hãnh diện với dự án nhỏ này.

Về nguồn

Sáng nay trò chuyện với một cô bé Việt Nam rất dễ thương. Không biết nên gọi em hay cháu. Thôi thì gọi bằng cô bé đi vậy. Cô bé đang học môn thiết kế đồ họa tại trường đại học RISD và tháng sáu này sẽ ra trường. Cô bé liên lạc với tôi sau khi đọc luận án nghệ thuật chữ Việt của tôi. Cô bé muốn hỏi thêm chi tiếc về vấn đề này. Dù rất bận rộn nhưng tôi cũng tranh thủ thời giờ để chuyện trò. Tôi muốn kết nối và động viên những người Việt trẻ có ý định theo đuổi nghề thế kế chữ.

Hỏi chuyện mới biết cô bé sống và lớn lên ở thành phố Phila gần trường đại học La Salle tôi đã học lúc xưa. Cô bé sinh ra ở Mỹ nên không rành tiếng Việt nhưng giờ đây cô muốn tìm hiểu thêm về ngôn ngữ mẹ đẻ của mình. Cô đang nghiên cứu và đam mê những chiếc dấu trong chữ Việt. Cô sẽ làm một luận án về chúng và sẽ thiết kế những cái dấu đa dạng và phong phú hơn để làm đẹp cho chữ Việt. Tôi ủng hộ ý tưởng của cô bé.

Sau khi thảo luận với nhau về chữ thì cô ta hỏi tôi làm thế nào để học tiếng Việt. Cô bé ngại khi nói tiếng Việt vì cô cho rằng mình nói không đúng tông và hơi nản trí khi học mà không tiến triển. Tôi khuyến khích cô đừng ngại ngùng gì. Chắc chắn cha mẹ cô hoặc những người như tôi nghe được một người sinh ra và lớn lên ở nước ngoài mà vẫn cố nói và học tiếng mẹ đẻ của mình là đều đáng quý mến.

Tôi kể cho cô bé nghe sơ qua về hoàn cảnh của tôi. Tôi rời Việt Nam lúc 10 tuổi. Tuy đã có căn bản tiếng Việt từ mẫu giáo đến lớp năm, tôi đã phải gác lại chữ mẹ đẽ của mình để tập trung học tiếng xứ người. Mãi đến mấy mươi năm sau tôi mới học lại chữ Việt. Tôi thường xuyên viết blog cả hai thứ tiếng. Viết tiếng Anh thì trật ngữ pháp còn viết tiếng Việt thì sai chính tả. Nhưng tôi đã không e ngại vì tôi viết để rèn luyện cho chính mình. Ai khen ai chê cũng không sao cả. Ai có lòng muốn góp ý sửa chữa tôi rất hoan nghênh. Ngoài tập viết, tôi cũng cố gắng đọc sách tiếng Việt để không quên chữ nghĩa.

Tôi gợi ý cô bé thử hát karaoke để rèn luyện đọc chữ Việt. Cô hỏi tôi nên nghe nhạc nào. Tôi giới thiệu nhạc Trịnh Công Sơn và Lam Phương. Hy vọng những ca khúc bất hữu của hai nhạc sĩ này sẽ đưa cô gần đến nhạc Việt và chữ Việt.

Trần Hữu Thục: Tác giả, tác phẩm & sự kiện

Tập hợp những bài văn dài Trần Hữu Thục đã viết về những nhà văn và nhà thơ nổi tiếng của Việt Nam và trên thế giới. Tôi chỉ chọn đọc những tác giả người Việt. Tuy Trịnh Công Sơn và Phạm Duy là nhạc sĩ nhưng ca từ của họ có thể tách rời ra nhạc và đọc thành thơ. Trần Hữu Thục nhận xét về ca từ của Trịnh Công Sơn có tính chất “trừu tượng, siêu hình, đầy tính cách tân.” Còn ca từ của Phạm Duy thì “thấm đẫm hiện thực.” Dĩ nhiên tôi không xa lạ gì với hai người nhạc sĩ cổ thụ của Việt Nam. Đọc bài nhận xét về thơ của Tô Thùy Yên khiến tôi muốn tìm đọc những sáng tác của ông. Trần Hữu Thục viết giản dị và nhận xét cặn kẽ.

My Big Brother

This evening we celebrated my sister-in-law’s husband’s birthday. He’s a loving husband, a doting father, and a devoting son. He is like a big brother to me. He taught me how to fix things around the house and he has all the tools I ever needed.

Although we have completely different personalities, we get along well most of the time. He is more reserved. Even with my emotional outbursts, we only had a few conflicts. For the most part, we’re on good terms. And if I am being completely honest, we’re not tied together by choice. We are married into the same family; therefore, we have to work together for the sake of our wives and our kids.

As a son, he is an epitome of filial piety. I had always respected him for his meticulous care for his mother. When my mother died, I had even greater admiration for him. If I took my mother in and took care of her, she might have dodged COVID. I asked her time and time again if she would consider moving in with us, but she refused. She finally said something that broke me and I never brought up the topic again.

I blame no one but my own failure. Not that I didn’t have the opportunity to pull her away, I failed to seize the opportunity. I failed to ignore her protests. I failed to see that COVID could knock on her door. While I was being extremely cautious, I failed to see that she could be exposed. By the time I found out about her symptoms, I knew it was too late. I failed her.

Tonight when witnessing the happiness on the mother’s face celebrating her son’s birthday, I jokingly asked, “What did you get your son for his birthday?” She smiled and replied, “I didn’t get a chance to go out.” She didn’t have to go anywhere. Her presence is his greatest present.

Happy birthday, big brother!

A Great Deal on Jackson Freestyle

Đạo is taking the Gamma level for his ice skating lessons. He needs to make the transition from hockey to figure skates if he wants to continue into higher levels. He will need the toe picks to do the jumps and spins.

I wish the coaches went over the differences with us when we first started lessons. Đán has refused to give figure skates a try because he is so used to hockey skates. After his Gamma/Delta lesson he will stop. He wants to go into hockey.

Đạo, on the other hand, has been enjoying his skating lessons and picking up new techniques. We had been looking into figure skates for him. My wife bought him two pairs and he didn’t like them. Because they were brand new, they hurt his feet. He needs to give them time to break in.

I have been doing some research to find a good pair for him. I ruled out the beginner skates. I had my eye on the Jackson Freestyle, but it cost $265. I had been browsing Facebook marketplace, which I had never used before, to see if something would come up.

Yesterday I found a pair of used Jackson Freestyle listed in DC that matched his size. I contacted the seller immediately and we drove to DC for the first time in years to pick it up. The boots were still in good condition. The seller only has one kid and he quickly outgrew it. Đạo tried it on and he liked it. I noticed that the boots come with the Superfeet Carbon Pro Hockey Insoles, which cost $55. The brand new pair would have cost him $320. He re-sold it for $25. What a deal. Đạo asked me how much we saved. I’ll let him do the math.

Since this is a used pair of figure skates and they come with insoles, Đạo should have an easier time to break in. Now I need to find myself a used pair of figure skates as well. I am not sure if I can continue my lessons after Gamma; therefore, I just want a used pair to try out.

Sám báo hiếu

Hôm thứ Tư, Mẹ vợ cùng vợ chồng con cái cùng nhau đến chùa Di Đà để cúng 100 ngày cho Mẹ. Nghe sư ông Pháp Quang và sư cô Hạnh Hiếu tụng bài kinh về Mẹ rất ý nghĩa. Tôi chỉ nhớ mang máng:

Nhớ nghĩa thân sinh
Con đến trưởng thành
Mẹ dày gian khổ
Ba năm nhũ bộ
Chín tháng cưu mang.
Không ngớt lo toan
Quên ăn bỏ ngủ
Ấm no đầy đủ

Về nhà tìm trên mạng mới biết đây là bài “Sám Vu Lan.” Đồng thời tôi cũng tìm được 10 bài “Sám báo hiếu” nên quyết định làm một trang web để dành đọc. Trong 10 bài “Sám báo hiếu” tôi tìm được, bài số 6 (“Kệ nhớ ơn cha mẹ”) và bài số 7 (“Sám hiếu từ”) giống với nhau. Chỉ khác tựa đề nên tôi đã đổi bài số 6 với “Sám Vu Lan.”

Về phần chữ, tôi dùng Texturina do Guillermo Torres thiết kế. Texturina có những đặc điểm của Blackletter và Blackletter loại chữ được dùng để in kinh mấy trăm năm về trước. Khâm phục nhà thiết kế Guillermo Torres đã tạo ra bộ phông sắc sảo nhưng rất dễ đọc và có luôn cả dấu Việt.

Mời các bạn đọc bộ kinh “Sám báo hiếu.”

Vaccinated

I received my first dose of Pfizer vaccine this afternoon. The process took three minutes plus ten minutes to make sure I was safe to leave. Before the nurse jabbed me, she joked that my birthday present had arrived a bit early. I smiled back, but deep down I wanted to cry. I wanted to tell her that my mother had passed away 101 days ago because of COVID. When I went back to my car, I could not hold back my tears. I wept uncontrollably. I wish my mother was still around to get vaccinated.

Instead of heading straight back home, I drove to Krispy Kreme nearby to pick up my free donut. A Laotitian lady gave me two. Her name was Noi. She had her first vaccine yesterday. I brought two extra dozens for the kids and an iced coffee for me. Today was a beautiful day. I am thankful to be vaccinated.

Thanks to all the security guards for directing the flow. Thanks to all volunteers for checking us in. Thanks to the medical professionals for administering the vaccines. Thanks to the Biden administration for keeping the vaccine promise.

I hope my wife will get vaccinated soon.