Celebrating Pride Month

Nghỉ mát vùng biển Wildwood

Sau một năm đại dịch và tất cả người lớn đã chích ngừa đầy đủ, gia đình bên vợ trở lại vùng biển Wildwood nghỉ mát. Lâu lắm rồi mẹ vợ, anh chị em, cùng tám thằng cháu mới có dịp sum họp nên một tuần lễ nhanh chóng trôi qua.

Gia đình đoàn tụ đông đủ mệt thì mệt nhưng vui thì vui. Tám thằng cháu trai chơi với nhau thân mật vì không đứa nào được mang theo iPad cả. Mỗi buổi sáng cả gia đình đạp xe trên boardwalk. (Chỉ một mình tôi trượt rollerblade.) Trưa kéo nhau ra biển tấm và dọc cát. (Tôi nghe nhạc, trông mấy đứa nhỏ, và đọc sách). Chiều đi dạo boardwalk hứng gió và chơi arcades. Khuya về ăn kem rồi đi ngủ.

Những lúc đợi ăn hay thư giãn, đám nhỏ được xem TV. Còn tôi thì tranh thủ đi skatepark để luyện tập rollerblading thêm. Chỉ như thế mà bảy ngày lần lượt đến rồi đi. Đám nhỏ còn luyến tiếc muốn được ở lại lâu dài hơn. Cuộc họp mặt nào rồi cũng phải chia tay. Cuộc vui nào cũng phải tàng. Cám ơn bà xã và anh chị đã nấu những món ăn gia đình thơm ngon. Hẹn gặp lại ở biển North Carolina vào tháng tám.

Letter to My Sons #19

My loveliest Vương,

I love watching you dance. I love seeing you smile. I love hearing you talk. I love witnessing you grow. I love observing you copy your brothers. Isn’t it great being the youngest one in the family? At two and a half, you get unconditional love from everyone.

You’re catching up fast. You can do things that your brothers do. You battle Beyblades, play video games, and even climb playgrounds way above your age group. I can’t wait for you to start ice skating and rollerblading so we all can hang out together at the rinks or the skateparks.

Every time I see the smile on your face, I miss my mother—your grandmother. You and her had such a special bond. I always loved the way you smiled and kissed her when she gave you candies. I saw the happiness on her face every time you were with her. She told me how much she adored you. I wish she could have more time with you. I wish she could watch you grow every day, even through videos and photos. I wish she could still be here with us.

When she passed away, I was devastated. You and your brothers gave me the strengths I needed to move forward. I still have my share of responsibility on this earth. I need to raise you and your brothers like she had raised me and my sisters. I can promise you that I will always love you. You can always reach out to me. I will always be right here for you.


Eric Nguyễn: Things We Lost to the Water

Hương fled Việt Nam with her husband and two sons (one by her side and another inside her). As they got on the boat, however, she lost contact with her husband. He stayed behind. She went on, gave birth to her second son, and settled in New Orleans. As a single mother, she worked in the nail salon to raise her two boys. One joined a Vietnamese gang and one was gay.

Eric Nguyễn’s debut novel is a touching story of the Vietnamese immigrants. His writing is decent. I am also glad that he incorporated the Vietnamese writing throughout the book, but he should have had an editor who could edit his Vietnamese, which is riddled with errors. For example: “Gần tới rới” (should be “rồi”), “Trời ổi” (should be “ơi”), Lực Lượng Miển Nam (should be “Miền”), and “Nguròi sận xủất” (I cannot figure out what word that is). Some of his Vietnamese-English dialogues sounded odd. For instance, “Be vâng lời for Bà Giang, okay?” We don’t talk like that.

It is such an unfortunate to see these errors ruined such a beautiful novel. It could have been avoided if he let someone who knows Vietnamese to look over them.

A Typical Vacation Day

6:00 AM: Woke up and read.

8:00 AM: Made Vietnamese ice coffee and hit the skatepark to rollerblade.

9:00 AM: Rollerbladed again on the boardwalk while the kids biked.

11:00 AM: Relaxed then had lunch.

2:00 PM: Hit the beach with the kids.

6:00 PM: Had dinner.

8:00 PM: Hit the arcades on the boardwalk.

10:00 PM: Played Monopoly with the kids.

12:00 AM: Went to bed.

Mua cua nhớ mẹ

Hôm qua đi mua một bushel (chín lố) cua, tôi lại nhớ đến mẹ. Mới năm nào mẹ cùng đi biển với chúng con và các cháu. Cả tuần lễ trong nhà trọ mấy mẹ con ngày nào cũng hấp cua lên cùng ăn cùng bàn tán hết chuyện thiên hạ đến chuyện nội bộ.

Chân mẹ yếu không đi ra biển được nên mẹ có thời gian thong thả lột cua ăn. Thấy được mẹ mỉm cười chúng con rất vui và hạnh phúc. Thế mà giờ đây mẹ đã không còn nữa. Tôi đi mua cua một mình mà không thể nào không ngậm ngùi nhớ đến mẹ.

Nhớ từng câu nói, nhớ từng nụ cười, và nhớ từng cử chỉ của mẹ. Nỗi nhớ càng mãnh liệt hơn mỗi khi chạm đến những dòng ký ức về mẹ. Ngày xưa cứ ngỡ mẹ sẽ luôn ở bên tôi. Cái cảm giác vắng mẹ vẫn xót xa vô ngần.

Letter to My Sons #18

My Brightest Xuânshine,

I can’t pinpoint how our conversation started, but I remembered exactly what you had asked me, “Do you miss Bà Nội?” I replied, “I miss her everyday.” Then I asked you if you know where she is and you responded, “She is buried in the ground.” You are one smart five-year-old and I can rely on you. When one of your cousins took little Vương out of the ice skating arena, you notified me. I ran out of the building and saw little Vương standing in the parking lot. If you didn’t tell me, something could have happened to your baby brother. Thank you so much.

As an older brother to baby Vương, you are caring and loving. Most of the time, you let him have it his way. You didn’t hit him back when he punched you. I observed and appreciated your compassion toward your baby brother. With Đạo and Đán, you were more competitive. When you couldn’t fight them physically, you used your words to get them in trouble. You even admitted your exaggeration.

In our family, you hold the record for early accomplishments. I am not sure if Vương would beat your records, but you are still indisputable. You started to talk in complete sentences early. You learned how to ride a bike early. You started ice skating early as well. You can pick up ice skating techniques with not much effort. You’re a natural skater. Keep it up, kid.

I can’t believe you will be starting kindergarten soon. I hope you will excel in education just like you had excelled in ice skating. Out of my four children, you give me the least stress. I don’t have to worry much about you, but I love you just as much. You are my brightest Xuânshine.


Letter to My Sons #17

My Sweetest Đán,

You asked me why I always carry a book with me. You find reading boring. When I was your age, I didn’t see the benefit of reading either and it had been one of my regrets in life. I wished I had started reading around your age now. Books allow me to be somewhere else without having to be there physically. Books allow me to be in someone else’s head. Reading not only enriches my knowledge, but also makes my life much more exciting. I encourage you to give books a chance. Trust me, you will find reading anything but boring. Reading will also make your academic life much easier.

With the pandemic, online classes have been a huge challenge for you. It is not easy to sit still in front of a screen and listen to your teachers, but you do well when you focus and pay attention. I sound like a broken record, but your education is very important for you. Study hard now and it will pay off later in your life. No matter what you choose to do, your education will help you get there. So stay focused and do your best. I am here to help anytime you need me. I enjoy being with you.

I loved the camping trip we went together with your Cub Scouts. I admire your ability to make friends. No matter boys or girls, you can play with them all. You even found a friend in ice skating lessons. I hope that your friend inspires you to go further with your skating. You have a natural talent for sports. You can ski, ice skate, and rollerblade. You pick up techniques quickly. If you pay attention, you can do anything. I also admire your fearlessness. You fall, get back up, and do it again. You have motivated me to take more risks on the higher ramps when we rollerblade together. I wished I had the opportunity to learn these sports when I was a kid. Even though I am starting out late, I still enjoy them. I am not forcing you into doing anything, but I encourage you to stay active.

Cooking is a wonderful activity and I am glad you’re enjoying it. I love your Hanami Dango and hope to enjoy them in our next vacation. Your mother is happy and proud to see you in the kitchen. You’re already way ahead of me in culinary. Keep up the good work.

You have always been a sweet kid. You are kind and friendly. You love your brothers. Lately however, I have noticed that you are not as happy as you were before. You often get into arguing and fighting with Đạo. I understand that he could say things to provoke you, but you need to control your emotions. Calm down and don’t let his words get to you. You are strong physically so train your mentality as well. You are honest and you have my complete trust. You can come to me or your mom anytime. We are here for you. We love you very much, our sweet son!


Lung Tung Xèng với Tuyết Loan

Sáng nay thức sớm thưởng thức một buổi jazz jam session sống động và ấn tượng của băng nhạc Lung Tung Xèng cùng với ca sĩ Tuyết Loan và sự hiện diện đặc biệt của tay pianist Daniel Vũ và Tuấn Saxo.

Chị Tuyết Loan cover lại “Autumn Leaves,” một bài jazz ballad, theo giai điệu swing tươi vui. Không biết chị hát tiếng Pháp ra sau nhưng phần tiếng Anh chị phát âm rõ. Giọng chị vẫn khỏe và chị swing rất chất. Chỉ hơi đáng tiếc là chị vỗ tay làm sao lãng đi phần solo của anh Tuấn Saxo. Bài “All of Me,” thuộc dạng jazz standard, cũng thế chị lại vỗ tay khi anh Daniel Vũ improvised.

Nói đến improvisation thì anh Daniel chơi rất đúng cách nhạc jazz nhất là qua hai bài bossa nova “The Shadow of Your Smiles” and “The Masquerade.” Phải chi băng nhạc cùng improvise thì thú vị biết mấy. Anh U Minh Kiệt chơi electric bass rất thôi miên. Nếu như cả band đều “dropout” hết để một mình anh solo thì phê biết mấy. Nhưng có lẽ chơi jazz không phải sở trường của Lung Tung Xèng.

Chị Tuyết Loan chỉ hát một bài Việt duy nhất là “Tôi đi giữa hoàng hôn” cũng qua điệu swing. Nghe lại thì nguyên một jam session chỉ có hai điệu swing và bossa nova. Thiếu đi chất blues. Một buổi jazz jam session mà không có không khí blues thì hơi bị thiếu sót. Thêm một điều nữa là chị Tuyết Loan chỉ hát straight jazz. Không luyến lá cũng không scat. Cho nên nổi bật nhất là những phần ứng tấu của anh Daniel.

Letter to My Sons #16

My Dearest Đạo,

Today is your day and you have made me so proud. You have finally worked up your courage to get your first dose of COVID-19 vaccine. I applaud you for your bravery. I understand your fear for needles, but I asked you to trust me. When I reassured you that you wouldn’t feel a thing, I was not just saying it to cajole you into getting the vaccine. I meant it because I took two shots and I didn’t feel anything. You still resisted when the time came for your shot and I asked you to trust me again. Even the pharmacist who administered the vaccine also confirmed that it only took two seconds and you would feel nothing. We were right, weren’t we? I am glad that you came to your senses and that you cooperated. I was so happy when you took that shot and I can assure you that the next one will be as painless. Trust me. Your mom and I wanted you to go through this to protect you. We love you too much to jeopardize your life. When it is safe for your brothers to get vaccinated, they will. Believe us.

I am equally proud to see you graduate from elementary school today. You have completed your Spanish immersion program. It had been a challenging year for school. You had to sit in front of the computer all day long and you had so much distraction right at your fingertips. Although you strayed off the track a bit, you had pulled through. Time has flown by so fast. It still feels like yesterday that I placed your tiny body into the giant car seat to take you home from the hospital for the first time. During the ride, I was extremely anxious. I didn’t know if we were able to keep you alive at home. Other than the jaundice concerns, you turned out well. Another milestone for me was when you picked up books and read voraciously. I was so proud that we are raising a reader. You have also excelled in sports such as swimming, skiing, and ice skating. You know how much I love ice skating and I hope that you will continue the journey with me.

Being the oldest kid is tough, especially in a Vietnamese family, because we expect you to be a role model for your brothers. They look up to you. When you treated them with kindness, they responded well to you. Đán, in particular, is very fond of you. He would do anything for you. You will be relying on each other in the world outside of our home.

Now that you have graduated from elementary school, you will finish high school and go away for college before you know it. You will succeed if you stay focused. Continuing reading will get you far. I wish I had an appreciation for reading as early as you had. Reading not only opens your mind to new information, but also lets you inside someone else’s head. So keep on reading.

Once again, I am very proud of you. I will always be there for you whenever you need me. I hope that I have earned your trust and your honesty. You know how important it is for you to be completely honest with me. Please don’t let me lose my trust in you. Because I love you so much, it hurts to lose that trust.



Sinh hoạt liên đoàn

Thứ bảy vừa rồi hai cha con (tôi và Đán) đi cắm trại trong hướng đạo liên đoàn Hùng Vương. Các trưởng và phụ huynh đều rất tận tình với đám Cub Scouts. Nào là bày ra những trò chơi thú vị. Nào là nấu nướng những món ăn rất ngon. Nào là ca hát sinh hoạt rất vui.

Lần này đi cắm trại ngoài rừng không điện cũng không iPad nên đám nhỏ tự chơi với nhau. Đến 10 giờ đêm, tụi nó mệt rã người chui vào lều ngủ. Còn các người lớn thì tụ họp uống chút bia bàn chuyện tương lai trong hướng đạo. Với troop leader và scoutmaster mới nên mọi chuyện thay đổi rất nhiều. Các trưởng yêu cầu cha mẹ tiếp tay để giúp liên đoàn.

Tôi định đóng góp vào việc thiết kế lại trang web của liên đoàn nhưng đã có người khác xung phong rồi. Đội lân Hùng Vương bây giờ không ai lãnh đạo cả. Tôi nói tôi biết đánh một chút trống nên các trưởng giao phó cho tôi luôn. Hồi nhỏ, mẹ mua cho tôi cái trống bé tí. Không biết nghe trống múa lân ở đâu nhưng tôi đã thuộc lòng một số nhịp điệu cho đến bây giờ cũng không quên. Lúc vào trung học, tôi tình cờ đánh trống trong lúc các bạn tập múa lân. Không ngờ các bạn mời tôi tham gia và trở thành tay trống cho đội lân trong câu lạc bộ Việt của trường. Chúng tôi luyện tập mỗi ngày sau giờ học và đã trở thành đội lân đi múa trong cộng đồng vào những ngày tết. Giờ đây hy vọng sẽ đào tạo cho đội lân nhỏ để bọn chúng học hỏi được một chút về văn hóa truyền thống của người Việt.

Một anh trưởng trong nhóm muốn tôi dạy cho bọn nhỏ đọc vì anh ta thấy tôi lúc nào cũng lôi theo quyển sách trên tay. Trong lúc chờ đợi đám nhỏ sinh hoạt tôi thường ngồi đọc sách. Tôi mê đọc sách lắm nên tranh thủ giờ nào trống là đọc. Tôi thấy ý kiến của anh ấy cũng hay. Tôi rất muốn mấy đứa nhỏ học tiếng Việt. Lần về Việt Nam vừa rồi, tôi đã mua một số sách thiếu nhi hai thứ tiếng Việt và Anh. Mỗi tuần tôi sẽ chọn ra một quyển sách đọc cho chúng nó nghe rồi hỏi những câu hỏi về quyển sách. Hy vọng sẽ động viên tụi nó học tiếng mẹ đẻ của mình.

Word of the Day