Tiền như tinh trùng

Sau khi dự tiệc cuối năm ở chỗ làm tôi lái xe về với chút men rượu trong người. Tôi nghe lại album đầu tay của JAY-Z với volume khá cao. Ngay bài đầu “Can’t Knock the Hustle” có một câu đầy thú vị: “Ta làm chuyện dơ như trùng / sản xuất tiền như tinh trùng.” Cũng vần đấy chứ. Phải dịch vậy không ta? Câu tiếng Anh là: “We do dirt like worms / produce G’s like sperm.” Classic!

Lời phê bình nặng nề

Sau khi đọc bài nhận xét của tôi về album Nghĩa mẹ tình cha bao la biển trời của Thanh Lâm, chú Sunny Nguyễn gửi email cho tôi như sau:

Đọc xong những lời phê bình của ông về nhạc sĩ Thanh Lâm, tôi mới tin là đa phần người Việt thích nói nhưng lại khg có sự suy nghĩ và tìm hiểu kỹ lưỡng trước khi phát biểu lung tung như: chó sủa… chim vẹt…?
Đúng là không thể nào so sánh Thanh Lâm với những tay jazz mà ông tự cho họ là legends. Bởi vì họ không phải legends. Chơi sax có hai cách, một là phun và một là phà. Để tôi dậy ông nhé, phun là nhưng tay sax mà ông cho là legends đó, họ chỉ phun hơi vô kèn rồi với 10 ngón tay chạy theo keys lên xuống cho lẹ, và dĩ nhiên là chạy theo những hợp âm được viết sẵn theo giai điệu jazz. Tiêng kèn của những tay phun thì lại bị non choẹt khi lên cao, thậm chí tiếng kèn tenor sax trở thành alto sax. Có lẽ vì vậy mà ông khg phân biệt được Thanh Lâm thổi kèn gì và cho là tenor sax. Thật nực cười. Thanh Lâm thổi theo loại phà, tức là ở trong cổ phải hâm ra âm thanh của bài nhạc và từ cây kèn mới huếch đại ra tiếng kèn. Chơi theo lối này cả ngàn người thì may ra được hai người và đó là Thanh Lâm và Paul Desmond, the legendary sax. Phun chỉ là loè thiên hạ của 10 ngón tay được di chuyển nhanh nhẹ trên những phím của cây sax nhưng khg thể nào đưa hồn vô tiếng kèn như phà.
Và cái ngớ ngẩn thứ nhì của ông là ông đi so sánh hai loại nhạc với nhau, Jazz và pop. Nói tới đây tôi lại nghĩ đến bản chất của cong người Việt thích phô trương nhưng người ngoại quốc và thích dìm hàng người Việt. Có lẽ đây cũng là từ máu đã được di truyền theo tổ tiên nhà ông, đành chịu vậy…
thêm cái ngu nữa, (khoái quá vì có người ngu để tôi chửi), ông có biết những bài trong CD 4 của Thanh Lâm là loại nhạc như thế nào khg ông dốt kia. Đó là những bài va ngợi về tình cha tình mẹ, cho nên cần phải nghiêm chỉnh khi chơi những bài như thế này để tỏ long tôn kính đến những bậc sinh thành, cũng như nhưng bậc sinh thành ra ông. Nếu đưa bài Lòng Mẹ vô theo kiểu jazz như ông thích thì còn gì là tôn nghiêm? Đừng nói gì đến những bài ca ngợi cha mẹ mà thể loại pop hoặc classical, người Mỹ đều khg đưa vô sử dụng theo jazz.
Cái ngu kế của ông phơi bày là: athanh Lâm hoà âm với một giàn nhạc giao hưởng theo classical và có pha thêm chút pop nhưng ông lại đi so sánh với một giàn nhạc chỉ… có 4 tay chơi? Má ơi sao trên cõi đời lại sót lại một thằng Việt ngu đần đến như thế, bất hạnh quá.
-Thanh Lâm chơi alto thì ông nói là tenor.
-Thanh Lâm chơi nhạc pop và classical thì ông lại đi so sánh với jazz. Nếu so sánh sao ông khg đi so sánh mấy thàng Mỹ chơi rock, ballad và classical với jazz thử coi nó có đập cho ông vỡ mỏ khg, ăn gì mà ngu thế hả man!
Nếu ông so sánh Sax Thanh Lâm với một vài thằng ngoại quốc chơi theo lối nhạc pop hoặc rock thì tôi khg nói ông ngu đâu mà cùng lắm tôi chỉ nói ông khg biết nghe thôi. Tôi biêt ông thích viết thích nói và thích dậy thiên hạ lắm nhưng ông nên nghiên cứu kỹ lưỡng hơn trước khi phát ngôn theo kiểu Viêt Cộng để mang tiếng ngu nhé. Đó là lơi dậy bảo của tôi tặng cho ông nhân dịp lễ Giáng Sinh sắp tới.
For your information, tôi đã từng đưa tiếng kèn sax của Thanh Lâm cho mấy tay nổi tiếng ở NOLA và họ xin được học master class với Thanh Lâm nhé. Còn và còn nhiều lắm về Thanh Lâm sax nhưng tôi dậy bảo ông tới đây tạm đủ rồi, nếu ông vẫn khg hiểu thì coi như tôi đã tốn thì giờ vậy. God love you, man.

Đọc thấy thú vị nên tôi trả lời như sau:

Cám ơn lời phê bình của chú về bài nhận xét của cháu. Cháu đã sửa lại sự thiếu sót của mình qua phần góp ý của chú.

Cháu chỉ viết theo cảm nhận riêng của mình và đang trên blog cá nhân của mình. Mục đích của cháu chỉ muốn rèn luyện tiếng Việt của mình.

Chúc chú ngày cuối tuần vui vẻ dồi dào sức khỏe.

Regards,

Donny Truong

Chú trả lời như sau:

I was not happy that you said his cd is just for phục vụ ở những nhà hàng and I felt insulting. sorry for coming on to you like that. Chúc Donny cuối tuần vui vẻ và good luck with your Tiếng Việt.

Bài học rút kinh nghiệm rằng cho dù người ta tấn công đến đau, chỉ cần mình vẫn giữ được bình tĩnh thì có thể trở thù thành bạn. Thật sự bài review của tôi chỉ viết cho vui thôi chứ không có ý định đứng đắn là một nhà phê bình. Tôi vẫn chỉ là người thích nghe nhạc và viết về cảm nghĩ của mình.

Meet Cường

I just came across cuong.com and read all of the posts. Cường is a Vietnamese-American writer born in Sài Gòn, Việt Nam. In his new blog, Cường offers a Vietnamese-American perspective on various subjects including race, parenting, politics, education, and religion. Subscribed!

Maureen Corrigan’s Favorite Books of 2019

I am glad to see Ocean Vương’s On Earth We’re Briefly Gorgeous made Corrigan’s list. I am adding the following titles to my to-read list:

Whitehead’s and Choi’s book are fiction. I might read them for a change.

Eating in Đà Nẵng

Sebastian Modak writes in The New York Times:

[Đà Nẵng]’s main specialty is seafood. A seemingly never-ending chain of restaurants on the eastern side of the city, just across the [Hàn] River, serves octopus, crab, clams, squid, prawns and fish cooked in delicate sauces of garlic, tamarind, chiles and lemongrass. All meals come with a smorgasbord of optional additions.

I have to take my sons, especially Đán, to Đà Nẵng in the future.

Times’s 10 Best Books of 2019

The Times Book Review listed “The 10 Best Books of 2019,” but my interest is primarily on nonfiction. I am half way through Rachel Louise Snyder’s No Visible Bruises. It is a gut-wrenching read. I am adding the following titles to my to-read list:

Although Chiang’s book is a fiction, I am considering it.

The Proper Gin

Anthony Lane writes in The New Yorker:

Beryl is the one and only still at 58 Gin, a small but purposeful firm, founded by an Australian named Mark Marmont, in 2014, and now tucked away down a mews in the East End of London. You go through an archway, and there, at the rear of the premises, stands Beryl, a steampunk dream in copper and steel. If you didn’t know what you were looking at, you would probably ask yourself why the brass, woodwind, and timpani sections of the London Symphony Orchestra had been moved to the lair of a Bond villain.

On the left is a pot, as bulbous as a genie and as big as an igloo. Polished to a blinding shine, it can hold four hundred and fifty litres. There’s a lockable metal hatch, which swings open, as if to admit a deep-sea explorer. (Marmont is a former dive instructor. He must feel right at home.) Down the hatch you tip your personal potpourri of ingredients; inside, they mingle politely with near-pure ethanol and demineralized water. Once heated, the mixture emits vapor, which steams out of the top of the pot and passes through a network of pipes, cooling as it goes, and eventually emerging, from a column on the right, as a clear liquid. This you dilute. And that, give or take a hundred adjustments, and a few perspiring years of practice, is how you bring gin—proper gin—into being.

I’ve always loved the distinctive taste of gin.

Why We Celebrate a National Thanksgiving

Heather Cox Richardson writes:

In October 1863, President Lincoln declared the second national day of Thanksgiving. In the past year, he declared, the nation had been blessed.

In the midst of a civil war of unequaled magnitude and severity, he wrote, Americans had maintained their laws and their institutions, and kept foreign countries from meddling with their nation. They had paid for the war as they went, refusing to permit the destruction to cripple the economy. Instead, as they funded the war, they had also advanced farming, industry, mining, and shipping. Immigrants had poured in to replace the men lost on the battlefield, and the economy was booming. And Lincoln had recently promised that the government would end slavery once and for all. The country, he predicted, “with a large increase of freedom,” would survive, stronger and more prosperous, than ever. The President invited Americans “in every part of the United States, and also those who are at sea, and those who are sojourning in foreign lands” to observe the last Thursday of November as a day of Thanksgiving.

This is a good reason.

Thanksgiving: A Day of Mourning

Philip Deloria’s “The Invention of Thanksgiving” in The New Yorker is a must-read and the following passage is worth quoting:

What follows is a vivid account of the ways the English repaid their new allies. The settlers pressed hard to acquire Indian land through “sales” driven by debt, threat, alliance politics, and violence. They denied the coequal civil and criminal jurisdiction of the alliance, charging Indians under English law and sentencing them to unpayable fines, imprisonment, even executions. They played a constant game of divide and conquer, and they invariably considered Indians their inferiors. Ousamequin’s sons Pumetacom—called King Philip by the English—and Wamsutta began forming a resistance, despite the poor odds. By 1670, the immigrant population had ballooned to sixty or seventy thousand in southern New England—twice the number of Native people.

We falsely remember a Thanksgiving of intercultural harmony. Perhaps we should recall instead how English settlers cheated, abused, killed, and eventually drove Wampanoags into a conflict, known as King Philip’s War, that exploded across the region in 1675 and 1676 and that was one of the most devastating wars in the history of North American settlement. Native soldiers attacked fifty-two towns in New England, destroyed seventeen of them, and killed a substantial portion of the settler population. The region also lost as much as forty per cent of its Native population, who fought on both sides. Confronted by Mohawks to the west, a mixed set of Indian and Colonial foes to the south, and the English to the east, Pumetacom was surrounded on three sides. In the north, the scholar Lisa Brooks argues, Abenaki and other allies continued the struggle for years. In “Our Beloved Kin: A New History of King Philip’s War” (Yale), Brooks deepens the story considerably, focussing on indigenous geographical and linguistic knowledge, and tracing the life of Weetamoo, the widow of Wamsutta and the saunkskwa, or female leader, of her tribe, the Pocasset. Weetamoo was Pumetacom’s ally, his relative, and a major figure in the fight. In the end, not only Pumetacom’s head was stuck on a pike; hers was, too, displayed for Wampanoag prisoners who were likely soon to be sold to the Caribbean.

The Thanksgiving story buries the major cause of King Philip’s War—the relentless seizure of Indian land. It also covers up the consequence. The war split Wampanoags, as well as every other Native group, and ended with indigenous resistance broken, and the colonists giving thanks. Like most Colonial wars, this one was a giant slave expedition, marked by the seizure and sale of Indian people. Wampanoags were judged criminals and—in a foreshadowing of the convict-labor provision of the Thirteenth Amendment—sold into bondage. During the next two centuries, New England Indians also suffered indentured servitude, convict labor, and debt peonage, which often resulted in the enslavement of the debtor’s children. Thanksgiving’s Pilgrim pageants suggest that good-hearted settlers arrived from pious, civilized England. We could remember it differently: that they came from a land that delighted in displaying heads on poles and letting bodies rot in cages suspended above the roads. They were a warrior tribe.

Fascinating history.

Designing a Diacritic System

Thy Hà, a graphic and digital designer living in Melbourne, is working on her final research project titled Up? Down? Left? Right? for the Master of Communication Design at RMIT University. Her topic is about designing a diacritic system for the Vietnamese language. She shares the project on her website. I am happy to see more Vietnamese designers delving into Vietnamese diacritics. I also glad that her project is a response to my Vietnamese Typography. I would love to see the final product once she is completed.