The Proper Gin

Anthony Lane writes in The New Yorker:

Beryl is the one and only still at 58 Gin, a small but purposeful firm, founded by an Australian named Mark Marmont, in 2014, and now tucked away down a mews in the East End of London. You go through an archway, and there, at the rear of the premises, stands Beryl, a steampunk dream in copper and steel. If you didn’t know what you were looking at, you would probably ask yourself why the brass, woodwind, and timpani sections of the London Symphony Orchestra had been moved to the lair of a Bond villain.

On the left is a pot, as bulbous as a genie and as big as an igloo. Polished to a blinding shine, it can hold four hundred and fifty litres. There’s a lockable metal hatch, which swings open, as if to admit a deep-sea explorer. (Marmont is a former dive instructor. He must feel right at home.) Down the hatch you tip your personal potpourri of ingredients; inside, they mingle politely with near-pure ethanol and demineralized water. Once heated, the mixture emits vapor, which steams out of the top of the pot and passes through a network of pipes, cooling as it goes, and eventually emerging, from a column on the right, as a clear liquid. This you dilute. And that, give or take a hundred adjustments, and a few perspiring years of practice, is how you bring gin—proper gin—into being.

I’ve always loved the distinctive taste of gin.

Why We Celebrate a National Thanksgiving

Heather Cox Richardson writes:

In October 1863, President Lincoln declared the second national day of Thanksgiving. In the past year, he declared, the nation had been blessed.

In the midst of a civil war of unequaled magnitude and severity, he wrote, Americans had maintained their laws and their institutions, and kept foreign countries from meddling with their nation. They had paid for the war as they went, refusing to permit the destruction to cripple the economy. Instead, as they funded the war, they had also advanced farming, industry, mining, and shipping. Immigrants had poured in to replace the men lost on the battlefield, and the economy was booming. And Lincoln had recently promised that the government would end slavery once and for all. The country, he predicted, “with a large increase of freedom,” would survive, stronger and more prosperous, than ever. The President invited Americans “in every part of the United States, and also those who are at sea, and those who are sojourning in foreign lands” to observe the last Thursday of November as a day of Thanksgiving.

This is a good reason.

Updating Đẹp Designs

A few months ago, I met up with one of the founder of Đẹp Designs over coffee. I casually pointed out to him that the images were heavy (about 2.5 mb a photo) and the dimensions were off. He told me that after I handed over the key and trained one of his employees to update the website, the employee had moved on.

When I relaunched Đẹp Designs two years ago, I gave specific instructions on the dimensions and optimizations in Photoshop. All that they needed to do was creating the images and upload them to the server. Kirby CMS will handle the rest. Unfortunately the images were huge and the sizes varied.

I made the suggestion that I can handle the update for them since they don’t seem to add new content too often. Because I would be doing the updating, Kirby is no longer needed. They would not have to worry about upgrading Kirby CMS. In my proposal, I offered to move the site off Kirby and rebuild it using PHP, audit the entire website, perform house cleaning to fix bugs, bring the codes (HTML, CSS, JavaScript) up to date, add an SSL Certificate, and updated from PHP 5.4 to PHP 7.3.

After they agreed, I spent some of my Thanksgiving break reworking the site. Take a look.

Tạ ơn gia đình

Còn gì quý hơn trong những ngày lễ Tạ Ơn được bên cạnh gia đình. Thứ năm dành thời gian bên vợ và thứ bảy bên gia đình tôi. Thức ăn tràn ngập từ gà tây, tôm hùm, lẩu dê, cá hồi nướng đến hủ tiếu đồ biển. Còn chưa kể những món bánh như bánh cuốn, bánh kem, và đặt biệt là bánh bông lan trứng muối. Dĩ nhiên là không thể thiếu bia rượu.

Tạ ơn những bàn tay khéo léo trong gia đình đã làm ra những món ăn tuyệt vời để cha mẹ, anh chị em, và con cháu được những giây phút ấm cúng bên nhau. Cám ơn gia đình vợ đã tạo ra những giây phút thoải mái và nhẹ nhàng. Mọi người vẫn vui vẻ và hòa hợp. Không ai nhắc đến “con voi ở trong phòng.” Hy vọng rằng con voi không còn phát biểu thiếu suy nghĩ nữa.

Cám ơn gia đình mình đã tạo ra những giây phút tràn đầy tiếng cười. Chị em người Nam tôi nói chuyện bừa bãi quen rồi. Nhiều lúc say rượu tôi cũng phát ngôn tùm lum hết. Là em út trong nhà nên cũng không ngại bị mấy chị giận. Giận cũng phải bỏ qua thằng em út. Dạo này chị em tôi thân thiện hơn. Không gây gổ và giận hờn như xưa nữa. Chị em nên phải đùm bọc lẫn nhau. Giờ thì rất tốt. Cũng hy vọng rằng tôi sẽ không thiếu suy nghĩ mà phá hoại tình cảm chị em.

Cám ơn vợ. Sự nhẫn nại và sự kiên nhẫn của vợ dành cho tôi. Vợ đã phải đối đầu với những công việc tôi tạo ra. Mấy ngày vừa qua chúng tôi tâm sự với nhau không phải về những người khác mà về chuyện của chính mình. Tôi lạc quan về chuyện tình cảm của vợ chồng tôi trong tương lai. Sẽ viết thêm về chuyện này khi có thời gian thong thả.

David Reinfurt: A *New* Program for Graphic Design

Based on one of David Reinfurt’s graphic design courses at Princeton University, this book examines the history of visual communication through people who practiced design. Reinfurt focuses on typography, gestalt, and interface with brief profiles of practitioners, and highlights of their work. It is an informative read for students learning graphic design. Even though students can get hands-on practice with the assignments throughout the book, they will benefit much more in a classroom environment with feedback from their professor and peers.

Alston W. Purvis & Cees W. de Jong: The Enduring Legacy of Weimar

The first 70 pages of this book provides historical background of graphic design and typography in the Weimar period. The dense writing and the names are a bit hard to follow if you are not familiar with German—like me. I love the typesetting. Avenir Next, designed by Adrian Frutiger and Akira Kobayashi, is simple and readable. I now know where to take my design for the next iteration of this blog. The rest of the book is filled with stunning graphic design examples using modern typography.

It’s a Match!

A book on combining colors with loads of case studies. I wish it has more in-depth writing than just an introduction of a project. Nevertheless, it is great example for presenting your work. If you would like to get some ideas for laying out your portfolio, take a look at this book. The grid layout makes the pieces clear and easy to scan. Definitely flip through to get some color inspirations as well.

Kevin Budelmann & Yang Kim: Brand Identity Essentials

The 100th principle of this book is “Keep it simple.” It’s a blank page with only three words: “Simple is better.” The previous 99 principles aren’t that concise, but they don’t go in depth either. Each principle is about three paragraphs with lots of visual elements. This book might be helpful to students and beginners, but it is definitely not for experienced designers. I don’t find it too useful.

Viết cho ngày thứ hai

Sáng thứ hai đi làm bình thường. Vô bãi đỗ xe mới ngỡ là đã không đem theo túi xách và cái laptop. Gọi điện thoại cho cô thư ký biết và nói rằng làm ở nhà luôn. Lần vừa rồi tôi để quên laptop là lúc thằng Đán chào đời. Gần tám năm mới quên một lần nên cũng chưa đến nỗi bị lãng trí.

Về nhà có thằng Vương nên vừa làm vừa chơi với nó. Vì thường bận rộn với mấy thằng lớn nên tôi cũng ít dành thời gian riêng với nó. Giờ thì nó cũng bám theo mẹ nó nhiều hơn. Khác với ba thằng anh, Vương dễ chịu và vui vẻ lắm. Chắc là chưa đến lúc nó quậy. Đến hai tuổi rồi sẽ biết. Bây giờ là thời điểm còn rất ngây thơ chỉ biết cười đùa và đút gì cũng ăn. Ở cái lúc thật đáng yêu như vậy tôi chỉ muốn nó cứ như thế nhưng nó thay đổi rất nhanh. Thời gian này sẽ không được bao lâu nên phải tận dụng.

Tôi không muốn nó vướng vào iPad như mấy thằng anh của nó nhưng cũng rất khó. Tôi đã thất bại hết ba lần rồi. Ngày thường không cho chúng nó chơi. Cuối cùng anh em bà con gặp nhau chỉ chơi iPad. Cuối tuần tranh thủ dọn dẹp nhà cửa nên đành nhờ Steve Jobs trông dùm. Nhìn thấy bọn nó mải mê mà xót xa.

Vương còn chưa bị đầu độc nên tôi hy vọng nó sẽ không bị ảnh hưởng. Thằng cháu một tuổi đã nhập vào iPad rồi bây giờ ba tuổi không có nó không chịu ăn. Mong rằng mẹ và bà ngoại đừng chìu Vương như vậy.

Vương thì dễ dàng lắm chỉ cần chơi với nó là nó thích. Làm việc ở nhà cho tôi cơ hội với nó. Chiều đi rước ba thằng lớn rồi cho tụi nó đi bơi. Hôm nay không phải là ngày tập bơi nên bọn chúng được chơi thả ga không cần phải bơi lap hoặc bơi đúng kiểu nên tụi nó rất thích.

Thứ ba làm xong sẽ được nghỉ lễ Tạ Ơn. Vậy làm được năm ngày với gia đình.

Tressie McMillan Cottom: Thick

In her eight provocative, personal essays, Cottom analyzes beauty, politics, injustices, and sexual violence through the lens of a black intellectual thinker. Using her personal story, experience, and academics, Cottom offers a fresh perspective on those critical issues. Her writing is clear, concise, and thoughtful. An eye-opening read.