The Matrix: Music from the Motion Picture

Two weeks ago I rediscovered The Matrix soundtrack and I have been re-listening to it at maximum volume in my minivan. The album brought back so many fond memories, particularly during the time I got sucked into Flash animation. I used to chop up those heavy metal, techno tracks into loops to accompany text effects and motion graphics, in which I spent countless hours of sleepless nights crafting in Flash. Although I had moved on from Flash over a decade ago, I always felt nostalgic about it. “Bonjour Vietnam” was created in Flash and it went viral all over the world, especially in the Vietnamese communities. Flash was officially dead on December 31, 2020. Listening to The Matrix, in which I had used every single track to create a piece of animation, was like mourning the death of an era in my design career. Rest in peace, Flash.

Tonight, after the challenging first day of ice skating class, I drove the kids home with The Matrix soundtrack playing in the background. My nine-year-old son asked me to dial the volume way up as Meat Beat Manifesto’s “Prime Audio Soup” was playing. For about six minutes driving home, the pounding bass, hard-hitting drums, and electronic sound effects made me feel upbeat, but it was the chanting, “set me free,” which repeated over and over again, that transcended me. Tomorrow we will be free. Free from all the craziness that had turned our lives upside down in the past four years. It started out as a joke, but it had quickly consumed our lives every single second. I kept asking myself how we could buy into all of this nonsense and stupidity. Somehow the more absurd it became, it found its way into people’s heads. It destroyed relationships, friendships, communities, and moralities. It damn-near killed our democracy. It mindfucked half of the country. It turned half of my own Vietnamese-American community into sad, embarrassed, disillusioned souls. Though I am not sure which half because I had been called the delusional one.

Although I had checked myself out, unplugged from its universe, and set my mind free, I sincerely hope that its effects will fade into darkness. Like Flash, it will be officially gone tomorrow and an end to an American tragic. Let’s break out some champagne and celebrate because America had won the battle for the soul. Long live democracy.

Still Skating

On December 9, I completed the Adult-2 level for ice skating lesson at the Medstar Capitals Complex in Arlington, which is closer to my workplace. I had a wonderful experience. Alissa Strawcutter was a great instructor.

The day before, I started my new lesson at the Fairfax Ice Arena. I managed to recruit Đạo as well. I signed us up for the Alpha level, which included forward stroking, forward crossovers, and snowplow stop. Đạo’s first class went well. The skills were just right for him. As for my adult class, most of the students just started out. My new coach recognized that; therefore, she asked her assistant to work one on one with me. Since I could do forward stroking and snowplow stop, she worked with me on crossovers. It was like having a private lesson. I liked that.

On Thursday, I had to leave town to be with my mother. I knew it would be a while before I could return. I asked Đán to take over my lessons and he agreed. Since Đán is better than me, I requested to place him in Beta, which included backward stroking, backward crossovers, and T-stops. Although the class was already halfway through, he picked up with no problem.

While staying at my sister’s house, I went to the Lancaster Ice Rink whenever I could. The whole time I focused on getting down my crossovers. It took me three public sessions (about three hours) to get my forward crossovers down. It was hard to keep my balance, especially when I cross my left foot over my right foot.

Đán finished his Beta class last week and he will be starting Beta/Gamma today. Đạo continues with his Alpha class. Since I got my crossovers, I signed up for the Beta level so all three of us could have our lessons at the same time. I am looking forward to it.

As for rollerblading, I found the beautiful Conestoga Greenway Trail nearby my sister’s house. When I stressed out about my mother’s condition and just wanted to scream, I went out rollerblading. The up and down hills gave me great workouts. I also went to the Lancaster County Skate Park, which is across the street from the trail, to work on going down the ramps.

I even returned to the Castle Roller Rink for the first time in twenty something years. It brought back so many fond memories. We were so young and full of life. My buddy Luân was the star among us. I could barely skate, but I had so much fun. The music was always pumping. They played hip-hop and r&b hits the whole time. Inviting a girl out to the floor on a slow jam was always something us fellows always looked forward to. Holding her hand with your sweating palm and hoping the slow jam never ended. When I came back the vibe was still the same, I was just much older. I don’t recall they allowed rollerblades back then (only rollerskates), but they do now. Although I can skate much better than I did back then, I was the only one with guards and a helmet on. I am fine with that.

For years, I knew I needed to do some form of exercise to keep myself healthy, but I could not stick to anything until I got into ice skating and rollerblading. By getting myself into these sports, I hope that my kids will pick up as well—something for them to do besides playing on their iPads. It looks like we’re not going skiing this year, which I really missed. I am hopeful that we can do so next year. I wanted to try out snowboarding.

Thất thứ ba

Thưa mẹ, thứ Hai tuần trước khi con viếng thăm chùa A Di Đà nhờ các sư cầu siêu cho mẹ, Sư Cô Hạnh Hiếu mời con mỗi Chủ Nhật cúng thất cho mẹ. Hôm qua con đã đến chùa làm lễ thất thứ ba cho mẹ. Sư ông và sư cô rất tận tình và rất hảo tâm. Các sư tụng kinh rất hay và nhuần nhuyễn. Con đọc theo họ muốn không kịp. Thêm cái thú vị khi tụng kinh là tập đọc tiếng Việt thật nhanh. Con vừa tụng vừa ngẫm nghĩ nên dùng mẫu chữ nào để có thể giúp những người đọc kinh yếu kém như con đọc nhanh chóng hơn. Máu thiết kế của con nó lại nổi lên.

Sau khi làm lễ xong, con hỏi sư ông phát danh là gì. Ông cho biết là Pháp Quang. Con nhanh miệng khoe với ông pháp danh của con là Huệ Quang. Ông đùa rằng, “Vậy là con tỏa sáng hơn thầy rồi.” Thế rồi gặp ai ông cũng giới thiệu, “Phật tử Huệ Quang đây.” Pháp danh này con đã được sư cụ ban cho lúc con ở tịnh xá Ngọc Định. Mấy mươi năm con gần như lãng quên pháp danh này cho đến lúc sư ông cho biết pháp danh của ông.

Mấy tuần nay vì muốn cầu siêu cho mẹ nên con đã đi thăm viếng một số ngôi chùa xung quanh khu con ở. Lúc trước con không nghĩ đến việc đi chùa. Giờ đây con cảm thấy thanh thản và gần gũi hơn mỗi khi đến chùa. Con rất mến mộ thầy Thanh Tâm ở Kỳ Viên Tự. Sau mùa dịch, con sẽ tìm đến thầy để học hỏi thêm về nội tâm trong Đức Phật. Giờ đây mỗi lần làm việc gì con nghĩ ngay đến bốn chữ “an vui thanh tịnh” thầy đã dặn dò. Tuy nhiên con chỉ nghĩ đến sau khi cơn giận lắng xuống. Chẳng hạn như hôm qua thằng Đạo làm con bực bội. Con rầy nó rồi mới nhớ phải “an vui thanh tịnh.” Con dịu lại ngay đến ôm và hôn lên má nó. Con kể cho nó nghe những gì con đã học và khuyên nó cũng nên làm theo. Nó hiểu được và cũng không còn cằn nhằn nữa. Hai cha con thuận hòa trở lại.

Thế là mẹ ra đi đã ba tuần rồi. Thời gian trôi qua thật nhanh. Mẹ ra đi nơi này vẫn thế. Thế gian giờ vẫn còn bị đại dịch hoành hành. Cô Lệ Thu cũng đã ra đi ngày thứ Sáu vừa qua sau những tháng ngày chống chọi với con COVID. Nghe tình trạng của cô cũng giống như mẹ cũng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Mẹ và cô thật dũng cảm. Con rất kính phục tinh thần mạnh mẽ của những bà mẹ Việt.

Hôm qua thằng Đạo và mẹ nó ăn Big Mac làm con nhớ lại kỷ niệm ngày xưa hai mẹ con mình. Chiều hôm đó con chở mẹ ra McDonald’s. Big Mac giảm giá hai cái cho hai đô. Thế là buổi ăn tối hôm đó chỉ tốn bốn đô. Lúc đó con thấy mẹ ăn thật ngon và càng ngạc nhiên khi thấy mẹ xơi luôn cái thứ nhì. Hai mẹ con không ai nói đến ai chỉ thầm lặng thưởng thức. Thế mà hình dáng ngày hôm đó của mẹ con sẽ không bao giờ quên. Giờ đây con mới thấm thía câu, “Mẹ còn chẳng biết là may. Mẹ mất mới tiếc những ngày làm con.”

Vĩnh biệt cô Lệ Thu

“Nước mắt mùa Thu khóc ai trong chiều / Hàng cây trút lá nghĩa trang đìu hiu.” – Phạm Duy

Nghe tin danh ca Lệ Thu đã từ trần sau những tháng ngày chóng chọi với COVID-19, tôi xót xa vô cùng. Lại một người yên mến bị con COVID cướp đi mạng sống. Đã phải chứng kiến từng phút giây đớn đau của mẹ, tôi hiểu được sự chịu đựng của cô. Cô đã đấu tranh cho đến hơi thở cuối cùng. Giờ đây cô đã được giải thoát và không còn phải sống trong sự đau khổ nữa. Xin cô an nghỉ trong bình yên. Tiếng hát của cô sẽ tồn tại mãi trong mỗi con tim cô đã từng chạm đến.

An vui thanh tịnh

Thưa mẹ, hôm thứ Tư vừa rồi con bị đau chân nên không thể tiếp tục đi chùa. Con chỉ nằm ở nhà uống thuốc và uống giấm táo để xoa dịu cơn đau. Hôm thứ Năm chân bớt đau nên con đưa thằng Xuân qua DC viếng thăm chùa Giác Hoàng và Kỳ Viên Tự.

Ở Kỳ Viên Tự con gặp được thầy Thanh Tâm. Thầy đã giảng dạy cho con một số cơ bản về cái tâm trong Phật giáo. Điều thầy nhắc nhở mà con nhớ nhất là “an vui thanh tịnh.” Trước khi làm chuyện gì cũng phải nghĩ đến bốn chữ này. Chẳng hạn như lúc lái xe hãy “Nguyện cho mình được an vui thanh tịnh” để tâm hồn được bình thản mà không phải gấp gáp hay sân si với người khác. Thầy cũng dặn con, “Nguyện cho mẹ được an vui thanh tịnh.” Lúc đối xử với con cái phải cố gắng “an vui thanh tịnh” để tránh la hét hoặc thiếu nhẫn nại. Và nhất là đối với “kẻ thù,” mình cần phải “Nguyện cho người được an vui thanh tịnh.” Con thấy ý nghĩa lắm nhưng thực hành được hay không là chuyện khác. Con sẽ cố gắng.

Giờ đây người ta đối xử với con ra sao không còn quan trọng nữa. Hoặc nếu như con đã làm tổn thương đến người khác con đã sám hối. Cuộc đời này quá ngắn ngủi và quá mong manh. “Sống từng ngày. Chết từng ngày. Còn sống một ngày là hẹn chết mai đây.” Bây giờ sự quan trọng nhất đối với con là lo lắng cho đàn con và gia đình. Hôm qua chân đã đỡ đau nhiều nên con đưa Xuân và Vương đi chơi trong lúc Đạo và Đán học. Thấy hai anh em chúng nó cùng chơi với nhau, lòng con được cảm giác “An vui thanh tịnh.” Rồi nghĩ đến không biết những tháng ngày như thế sẽ còn được bao lâu. Thôi thì được lúc nào hay lúc nấy. Khi đi đến cuối đời không còn phải hối tiếc. Như mẹ suốt đời đã luôn chăm lo và nuôi nấng cho chúng con. Lúc mẹ ra đi mẹ đã không còn lưu luyến gì nữa. Con xin nguyện cầu thêm một lần nữa được “an vui thanh tịnh.”

Nguyễn Bính: Thơ và Đời

Vài tháng trước trong lúc ngắm nghía bộ sách của mẹ vợ chợt thấy quyển Nguyễn Bính: Thơ và Đời. Mở ra trang đầu độc vài chữ viết tay. Thì ra quyển sách này được tặng cho ông anh vợ. Thôi thì mượn đọc theo lời người có lòng mến tặng đã dặn dò: “Đừng quên Việt Nam anh nhé!”

Dĩ nhiên cái tên Nguyễn Bính thì không xa lạ gì trong văn thơ và nghệ thuật Việt Nam. Tôi chỉ biết đến thơ của ông khi đã trở thành lời nhạc như “Thời trước,” “Người hàng xóm,” và nhất là “Ghen.”

Bây giờ được đọc nhiều tác phẩm của ông hơn nên cảm nhận được nét chân thật và giản dị trong lời thơ. Ông thấy gì viết nấy và nghĩ sao viết vậy. Ông viết thật với lòng mình nên thơ ông dễ đi vào lòng người. Thỉnh thoảng sẽ đọc lại những dòng thơ của ông để không quên quê hương Việt Nam.

The History of Swear Words

The first season of History of Swear Words is enlightening as fuck. Shit, I love to use profanity, but I stayed away from that word bitch. I just don’t want to be a dick. Pussy is another word that I’ll be damned to use. I can’t wait to learn more in the next season.

Gout Attack Again

I had a severe gout attack yesterday afternoon. It was definitely unexpected. I hadn’t had a drop of alcohol in over a month. I hadn’t had beef in months. In fact, I started a vegetarian diet two weeks ago. I consumed mostly vegetables and tofu. Could tofu be the culprit? I had fermented tofu on Monday and my gout started after I had lunch with fermented tofu again yesterday. It had to be tofu. Another type of food to cross off my list.

I am in tremendous pain that even Aleve isn’t helping. I started taking vinegar apple cider by the pill everyday for the last month, yet it didn’t even help prevent the flare up. I am going back to Bragg’s liquid form. I am not going to be able to move around much in the next few days. No more ice skating and no more rollerblading for a week. It’s going to be sucked.

I visited three temples yesterday with my son Xuân and Vương. They enjoyed seeing all the Buddhists. I have three more to go to make eight. My sister will visit two. Together we will visit ten temples for our mom. I am not super religious, but it felt wonderful visiting and making a bit of contribution for each temple. I am coming back to my Buddhist upbringing. I am still picking and choosing what makes the most common sense rather than believing in every superstitions. For instance, going on a meat-free diet for 49 days seems like a good thing to do. Dumping food at the cemetery seems so wrong. I have no problem eating that. Wearing a white band on my head to honor my mother, that doesn’t seem to hurt. Burning incense is fine. Burning fake money so she can use doesn’t make any sense. Having monks praying and chanting for her were an honor. When she was on the ventilator, I called in through video and I played YouTube clips of monks chanting. I was desperately trying to find some spiritual guidance as the days became bleaker and bleaker. Didn’t really matter at the end, but my hope was that she wasn’t dying alone. We were there for her from afar. I prayed for her, but deep down I knew praying couldn’t bring her back. At near the end, I felt like God and Buddha have abandoned us (“Chúa đã bỏ loài người. Phật đã bỏ loài người.”) Then again, death completes the circle of life.

My wife and I had a discussion yesterday on what to do if we were in critical situation. Should we go full codes or should we pull the plug. She would like us to make the decisions. I never want to make another life-and-death decision for another person, especially the closest one to me. She wanted us to make the decision based on the condition she would be in. If I would have to make the decision, I would not give up hope until I know I won’t regret it. I knew my mom was a fighter and she endured pain throughout her life. She fought to the very end. She held on as long as she could until there was nothing left to do for her. Would that be something my wife willing do endure? She is a strong woman who had given birth to four kids. The last one made me blacked out. So I don’t know about cutting a hole through my throat and stick a pipe inside my body. Maybe the ventilator is as far as I would go. No tracheotomy. No resuscitation.

Until We Meet Again

The kids were elated to see me back. Little Vương joined his older brothers jumping up and down with joy. Being away just a month I felt like I missed a whole lot of actions. Vương seems taller and speaks more complete sentences. He knows all the Peppa Pig’s lines.

Yesterday, I drove Xuân and Vương to visit Buddhist temples in the area to make some contributions and to pray for my mother. I only visited two temples so far. The monks were kind and compassionate. They even offered to pray for my mother weekly to set her spirit free. I need to get to six more temples in the next few days.

I took my wife and kids to 99 Ranch for a quick lunch. The place was quite empty, which was good for us, but not for the business. After lunch and a quick grocery shop, I dropped my wife and Vương back home for his nap time. I drove the older boys to the skate park. It was a bit crowded and Đán refused to skate because most of the kids didn’t wear masks. He was right so I took them to a trail nearby. The trail was empty. We skated for 40 minutes and had to take Đạo to the dentist. Đán and Xuân didn’t want to wait around so we went to Dunkin’ for some donuts and wake-up wraps. I restrained myself from getting a coffee after 4 PM.

It felt great to be back home and to spend time with the boys. They gave me a sense of normalcy again after such a devastating time. I still am missing my mother a great deal and thinking about my sisters. I am dealing with my grief better than I had expected. For a long time, I could not imagine my life without her. I kept having thoughts about how I would survive when she leaves this world. It had been hard, but I had not collapsed. I cried violently in her room then I wrote. Getting all my emotions on the page had helped me cope with the reality. Writing about her and my memories of her helped me to reconnect with her. When I write, she still exists in my world. I can hear her voice, see her smile, and feel her presence.

She used to scroll through my Facebook timeline to see my boys’ activities. When we spoke over the phone she would tell me the specific video clips that made her laugh or concern. When Đán enjoyed sashimi, she disapproved of me feeding my kid raw fish. I assured her that he only ate a moderate amount. During lunch yesterday, Đán reminded me not to tell bà nội (grandma) that he ate raw fish. I told him, she will always know.

She will always be in my heart and on my mind. Although I am far from being a good writer, I have developed an ability, through years of practicing, to write openly what’s on my mind. I felt closest to her when I wrote down what I was thinking about her. I could still hear her voice from the other line. When I held her hand, stroked her hair, and asked her to let go, she responded with a teardrop when her breathing had stopped, I knew she could hear me. Our dialogue will continue until I leave this temporary world to join her in our next life together.

Nhớ đến một người

Thưa mẹ, hôm thứ Bảy vừa qua, chúng con mời người thân trong gia đình và bạn bè đến nơi an nghỉ của mẹ để chia sẻ về cuộc đời của mẹ. Chị Hương, chị Thơm, con, Sammy, và Eric đã có mặt. Gia đình dì Hai gồm có chị Huế Phương, chị Cúc Hoa, chị Thanh Hoa, và chị Hoa Nhỏ. Anh Minh ở xa không đến được nhưng cũng tham dự qua video.

Đặc biệt là có anh Long và em Phú con của dì Nga. Mẹ còn nhớ dì Nga ngày xưa làm trong chỗ may đồ với mình không? Bây giờ anh Long và em Phú rất thành công nhưng vẫn dễ thương. Từ lúc mẹ gọi con về để lo cho mẹ lúc mẹ bị nhiễm dịch, con đã gọi em Phú và em đã giúp đỡ con rất nhiều về việc y tế. Mỗi ngày Phú đều nhắn tin hỏi thăm tình hình của mẹ. Lúc mẹ nằm trong bệnh viện, vợ của Phú là người bác sĩ đã giúp con đưa mẹ vào ICU để tiếp tục trị liệu cho mẹ. Con cám ơn tấm lòng của hai vợ chồng của Phú và anh Long. Có được tình bạn như thế thật quý giá.

Mẹ có biết không, mảnh đất nơi mẹ yên nghỉ là của chị Hoa Nhỏ nhường lại cho mẹ. Chị ấy muốn mẹ được nghỉ ngơi kế bên dì Hai và đồng thời nhớ công ơn của mẹ đã thương yêu và lo lắng cho chị lúc còn nhỏ. Con rất cảm động khi nghe mọi người chia sẻ những kỷ niệm về mẹ. Chị Thanh Hoa đã kể lại những câu chuyện rất vui. Con rất hãnh diện có một người mẹ đầy tình nghĩa và được mọi người xung quanh yêu mến.

Chiều Chủ Nhật hôm qua, người cô mà con đã không gặp mặt hơn hai mươi mấy năm đã đến viếng thăm mẹ. Một ngày làm cô suốt đời vẫn làm cô. Không những chỉ riêng con mà còn có anh Long, em Phú, và rất nhiều học sinh tị nạn cùng thời được thành công như ngày hôm nay là phần nào được sự giúp đỡ tận tình của cô. Tuy không gặp mặt đã lâu nhưng cô vẫn thường xuyên hỏi thăm con. Lúc hay tin mẹ qua đời cô đã chia sẻ và an ủi con rất nhiều. Cô hiểu được tâm trạng của một người mới mất mẹ. Ba năm trước đây cô cũng đã mất đi người mẹ yêu thương của mình. Con rất quý trọng trái tim rộng lượng của cô luôn luôn giúp đỡ những đứa trẻ như chúng con không chỉ trong việc học vấn mà luôn cả trong đời sống. Lúc gặp mặt, con và cô đã ôn lại những ký ức xưa. Từ lúc ánh nắng ấm áp cho đến lúc mặt trời lặng và những cơn gió lạnh đã luồng vào cơ thể, con mới tạm biệt cô. Thế giới này thật quá nhỏ bé. Thì ra chồng của cô là anh họ của Trân, vợ của Duy. Tuy đại bác bắn không tới nhưng giờ đây con và cô có thêm được mối quan hệ gia đình tuy xa mà gần.

Sau khi chia tay với cô, con định lái xe thẳng về nhà luôn nhưng cũng đã đến giờ ăn chiều nên con trở lại nhà chị Thơm dùng đồ chay. Con cố gắng ăn chay nếu điều đó có thể đem được sự siêu thoát đến cho mẹ. Con thật sự không biết có linh nghiệm hay không nhưng ăn chay cũng tốt thôi.

Từ lúc mẹ gọi con về cho đến bây giờ con đã không đụng đến một giọt rượu. Con biết mẹ không thích con uống rượu. Lúc trước mỗi lần căng thẳng hay phiền muộn con thường dùng đến rượu để tạm thời xoa dịu những đớn đau trong cuộc sống. Tháng vừa qua con đã sống trong những phút giây khó khăn và đau buồn nhất của cuộc đời của con. Nếu đụng đến rượu chắc chắn con đã không thể nào còn được tỉnh táo để tiếp tục sống. Nghĩ đến mẹ, nghĩ đến những đớn đau của mẹ, con thật muốn uống hết chai vodka để trên bàn nơi mẹ thường ăn nhưng con đã cố gắng kiềm chế lại vì thương nhớ mẹ. Con biết mẹ sẽ không muốn thấy con như thế. Con phải tỉnh táo để tiếp tục sống và lo cho gia đình. Mất cha lẫn mẹ trong vòng một tháng, giờ đây con đã mồ côi. Không còn sự mất mát to lớn nào hơn được nữa nhưng con vẫn còn có trách nhiệm một người chồng, một người cha, một người em, một người cậu, một người bạn, và một người công dân trong xã hội. Con phải tiếp tục phấn đấu dùng tình thương của mẹ đã trao cho con để yêu mến mọi người xung quanh như câu nhạc sĩ họ Trịnh đã viết, “Nhớ đến một người để nhớ mọi người.”