Anne Frank: The Diary of a Young Girl

I picked up a used paperback copy of Anne Frank’s diary at a library book sale last year. I was not planning on reading it until the coronavirus shut down everything, including our public libraries. I didn’t get a chance to check out new books before the libraries closed out; therefore, I have to read what I have at home. The timing is sadly perfect. What’s a better book to read during a lockdown than The Diary of a Young Girl written by someone who was hiding on the second floor and the attic of a house with seven other people for two years?

Of course, I have heard of this book as far back as when I first migrated to America only for a few years and attended middle school. For some reason, I had the impression that the diary would be too depressing; therefore, I didn’t want to read it. I was wrong. Anne’s writing was lively, engaging, and unequivocal. From heart to soul, sorrow to joy, love to hate, sarcasm to enthusiasm, she bared everything on the page and her writing got better as she progressed.

Reading her diary at a time of a global pandemic helps put me into perspective. On September 28, 1942, Anne wrote: “Not being able to go outside upsets me more than I can say, and I am terrified our hiding place will be discovered and that we’ll be shot. That, of course, is fairly dismal prospect.” I am safe as long as I stay home and I can still go outside to get some fresh air without worrying about being captured or killed. I am avoiding the spread of coronavirus and not hiding from the people who wanted to take my life. If you have never read Anne Frank’s diary, now’s the time.

Thơ chống dịch

Thấy bà con làm thơ chống dịch vui vui nên cũng tham gia.

Tôi là Doanh
Sẽ không đi loanh quanh
Ở nhà tự xử cho nhanh.

Tôi là Donny
Ở nhà khỏi bận quần xì
Chỉ ăn mì và ngủ li bì.

Các bạn cố gắng ở nhà nhé để tai qua nạn khỏi. Chúc tất cả bình an và khoẻ mạnh.

The ABC of Life in a Pandemic

We are now heading into our third week of living, working, and parenting at home. We’re still struggling, especially in the parenting department, but I am thankful that we are safe and healthy. My coping mechanisms are: alcohol, books, and collaboration. I call them my ABC of life during the pandemic.

Without alcohol, I probably would have gone insane. I have been making a Jalisco Mule a day. Since I had not been able to get out of the house, I could not go buy myself a copper cup. Fortunately, I found a copper bakeware in our kitchen to use as a cup instead. Why don’t I use a tall glass? It simply doesn’t taste as good. After a long day of working and taking care of the kids, I deserve that drink.

To help me get into perspective, I have been reading Anne Frank’s The Diary of a Young Girl. I almost finished with the book and what we are going through now is nothing compared to what she and her family went through. I will write more about the book later. It is such an engaging read. I highly recommend it if you are looking for something to read during your isolation.

As for work and kids, my wife and I have to collaborate in order for us to do what we need to do. When she had a meeting, I took the kids out for a bike ride around the block to keep them from distracting her and to give them a bit of exercise. When I had my meeting, she found something for them to play in our backyard. We took turns to watch the kids and to give each of us a block of time to focus on our work. Of course, having my mother-in-law staying with us is a huge help. I can’t appreciate her enough.

As if my full-time job hasn’t kept me busy enough, I have taken on a few small freelance web projects and a couple of advising gigs for Vietnamese typography. I am hustling to feed my kids. “I sell ice in the winter, I sell fire in hell / I am a hustler baby, I’ll sell water to a well.” Unfortunately, I will never be as successful as JAY-Z. I just like to do new things.

Nhớ mẹ

Nhớ mẹ quá. Đã lâu rồi không về thăm mẹ. Tình hình bây giờ không biết chừng nào mới được đi xa. Tuy vẫn thường xuyên gọi thăm mẹ nhưng vẫn không thể nào bằng được những giây phút ở cạnh mẹ. Qua điện thoại cũng không biết nói gì nhiều ngoài những câu thăm hỏi bình thường.

Mẹ vẫn đi đứng khó khăn. Tuổi càng lớn cơ thể càng yếu. Cũng may là đầu óc vẫn sáng suốt và tinh thần vẫn mạnh mẽ. Mẹ vẫn vào bếp nấu ăn từ sáng đến chiều. Mẹ thích xem Youtube nhất là những bài diễn thuyết Phật giáo. Mẹ cũng thích xem Facebook và những hình ảnh và video của đám cháu tôi đăng lên. Mấy hôm nay đóng lại Facebook, tinh thần tôi nhẹ nhàng và yên ổn hơn nhưng cũng hối tiếc là mẹ không thể nhìn những thắng cháu của bà. Đây là một trong những lý do tôi không bỏ được Facebook. Có lẽ tôi sẽ trở lại.

Tôi xót xa khi không thể làm tròn bổn phận tình mẫu tử. Đã lâu lắm rồi tôi không chăm sóc cho mẹ. Càng ngày khoảng cách càng xa dần. Mẹ chẳng những không trách móc mà vẫn luôn bênh vực cho tôi. Lúc trước mỗi lần nói chuyện điện thoại với ba, mẹ nói rằng tôi không về thăm thường xuyên vì phải lo cho bầy con. Bây giờ mỗi khi ba trách móc tôi không về thăm mẹ, mẹ bảo bị dịch đâu ai dám ra đường mà đi. Tuy nhiên tôi vẫn áy náy vô cùng.

Tôi nhớ những món ăn của mẹ. Tôi nhớ những giây phút nằm bên cạnh mẹ tâm sự chuyện đời. Tôi nhớ những lời dặn dò của mẹ. Tôi nhớ những nỗi âu lo của mẹ. Tôi nhớ những nụ cười của mẹ. Tôi nhớ những niềm vui của mẹ dành cho đám cháu. Tôi nhớ những bước đi nhọc nhằn của mẹ. Tôi nhớ từng động tác chậm chạp của mẹ. Tôi nhớ hình dáng mẹ. Tôi nhớ mãi mẹ luôn nhắc nhở tôi rửa tay trước khi ăn. Tôi nhớ mẹ tha thiết. Càng nhớ mẹ tôi càng thấy thẹn. Càng nhớ mẹ tôi càng muốn rơi nước mắt. Càng nhớ mẹ tôi càng thấy mình bất lực. Càng nhớ mẹ tôi càng thấy mình bất hiếu. Trong thâm tâm tôi lúc nào cũng nhớ đến mẹ.

A Letter From One of My Favorite Vietnamese-American Voices

Cường writes:

Hi Donny,

This is Cuong, the writer at Cuong.com. I was reading a few of your blog entries at VisualGUI and had to email you after I read “A Bad Asian Confession.” Wow. She seemed like a sweet girl. You did mess up. But messing up is part of being young, maturing, growing up. Look at me. I didn’t tell Nhi I loved her until 20 years later. And even then I didn’t take her hand. So your bad ain’t so bad. I hope you contacted your old girlfriend afterwards and made up, even if it was 20 years later.

Keep on writing! Your articles are refreshing! By the way, where’s your email list sign up? Can you sign me up? Thanks!

I just added you to my blogroll! You’re my first!

Cuong

Dear Anh Cường,

Thank you for taking the time to write to me. It is an honor to hear from a Vietnamese-American voice I respect. I am glad that I had discovered cuong.com and subscribed to your blog via RSS Feed. On that note, I have an RSS Feed if you would like to subscribe. I do not have an email subscription because I don’t want to manage an email list. I don’t want to be responsible for people’s email. Furthermore, I don’t want to flood people’s inbox with my rants.

Thank you for sharing your story about your relationship and your advise to reconnect. A few years ago, I came across her name on Facebook through a mutual friend. I immediately sent a friend request hoping that we could put our past behind. Unfortunately, she still has not accepted my request. I tried. Based on some public photos she had posted, she seemed happy with her husband and kids. Maybe it is a good thing we aren’t reconnected.

Also thanks for adding me to your blog roll. It means a lot to me.

Take care of yourself and your family. Stay safe and healthy!

Regards,

Donny Truong

Lũ cuồng thằng già đạo dụ

Chém cha cái lũ Việt sùng bái thằng già đạo dụ. Đùa chút thôi đừng tẩy chay tôi như tẩy chay Mẹ Nấm nhé. Cô chỉ nói ra sự thật thôi mà cũng bị lũ cuồng Việt lên tiếng tống cổ cô ra khỏi nước Mỹ. Chỉ một câu phê bình của cô thôi đã gần 12,000 chữ ký (lúc tôi viết bài này) nói cô bôi nhọ thằng già đạo dụ. Mẹ Nấm viết:

Một vị lãnh đạo quốc gia mà hôm nay nói gì ngày mai quên mất, trong khi lời nói của mình có thể ảnh hưởng tới hàng trăm triệu người, đến sinh mạng của người khác thì thật đáng lo ngại.

Tôi không đồng ý với cô rằng ông “hôm nay nói gì ngày mai quên mất.” Không phải là ông không nhớ hay ông đã quên mà vì ông nói láo nhiều quá nên ông cũng chẳng biết mình đã nói gì. Tôi không bênh vực cô vì cô đủ sức mạnh để chống chọi lũ cuồng Việt. Họ sống ở Mỹ mà hành động không thua gì Cộng Sản. Cái gọi là “tự do ngôn luận” ở Mỹ là căn bản mà họ không chịu học hỏi. Cô đã từng sống dưới chế độ Cộng Sản thì cô còn gì sợ nữa? Và cô cũng đã thách thức bọn họ ký tên để trục xuất cô ra khỏi nước Mỹ. Tôi không biết ai đã viết cái đơn xin (petition) nhưng đọc thật buồn cười:

But recently, the Vietnamese community living in the US found she still has a connection with the Vietnamese communist government. She fraud created scam donations online for the Vietnamese government and also trashed the US system and POTUS. We believed she fraud abused the immigration system try to get into the US and spy for communists and disturbed our Vietnamese community.

Please help us to uncover this issue. She challenged all of us here who support the POTUS

“She fraud” là gì vậy? Đồ giả hả? Tôi nghĩ Mẹ Nấm cũng không cần lo ngại. Lũ cuồng thằng già đạo dụ làm hùng hổ lắm rồi cũng sẽ quên thôi. Họ có trí nhớ như con cá vàng vậy. Còn nhớ chuyện của ca sĩ Thu Phương hoặc chuyện của nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn không? Quên bà nó rồi.

Tom Segura: Ball Hog

Tom Segura is a dick and he doesn’t give a fuck if you are offended. In his latest Netflix Special, he claims that you have a right be offended by whatever offends you and you have a right to express it, but you do not have a right to expect anyone to do anything about it. If you can accept that then you are in for some dark humors. Segura pushes the art of modern comedy as far as he could. Base on the title, Ball Hog, alone, you can tell what he alludes to. Hint: it has to do with your mom. Segura is such a good writer. His materials are brutal yet brilliant. If you can take vulgar jokes, you will enjoy this special.

Weeknote

In the time of physical isolation, I thought I would find solidarity on social media, especially Facebook. Unfortunately, I found even deeper division among my friends and family members. Deactivating Facebook gives me a bit of peacefulness. For a while, I posted mostly my kids’ photos so my mom and my family in Vietnam can see them. In recent months, I fell back into posting political issues because I could not stand people sharing fake news and misinformation. The discussions were not healthy; therefore, I needed to just get the fuck out for a while to concentrate on this blog.

I continue to work from home this week. The kids are doing good. They get more screen time than normal because of they needed to do work online. I try to get them to read and encourage them to write journals. I let them read my blog if they wanted to, but they get bored. They are more into video game than writing and reading. They managed to write a little. Đạo wrote instructions on how he built his LEGO toys. Đán wrote about what he cooked and drew pictures, which I thought pretty neat. Unfortunately, they only did it so that they could get reward to play video games.

This week, I took on a small freelance project. It took more time than I had estimated. I always undercut myself. Nevertheless, it is a meaningful project. I hope to share it next month.

Since public libraries had been closed and I only had a few books checked out, I am pulling old books off my shelf I had bought but hadn’t had a chance to read. Reading and writing have become my essential activities in the past two decades. I don’t get to watch films anymore, but I try to watch comedy specials on Netflix. I love standup and this is a good time to watch them.

Since deactivating Facebook, I don’t have much to write about. I no longer come across controversial topics that I needed to write rebuttals on. It’s all good. Anyway, thank you for reading. I hope you stay safe and healthy. I hope you’ll have a relaxing weekend at home.

Huỳnh Trọng Khang: Những vọng âm nằm ngủ

Truyện được kể qua bà Sylvia Milosz, một cựu phóng viên người Mỹ sang Việt Nam làm việc vào thời chiến tranh. Bà yêu điên cuồng một chàng trai trẻ tên K. Bà kể lại những cảnh tình dục nóng bỏng, những cảnh hung bạo tàn sát, và những hậu quả về sau. Đây là lần đầu tiên tôi đọc truyện chiến tranh Việt Nam do một tác giả trong nước viết. Huỳnh Trọng Khang là một nhà văn rất trẻ (em sinh năm 1994) nên có những cái nhìn khác với những người đã sống trong bạo tàn của thời chinh chiến. Tuy nhiên đây là chuyện hư cấu và tác giả có những tưởng tượng quá xa vời gần như ảo giác. Viết rất khá. Tuy không mấy thích đọc sách tiểu thuyết nhưng tôi vẫn thưởng thức sách này. Hình như đây là sách thứ hai trong bộ ba tác phẩm vì tác giả cho biết còn tiếp và cuốn đầu, Mộ phần tuổi trẻ, tôi chưa đọc.

Bert Kreischer: Hey Big Boy

I am still not sure why Kreischer took off his shirt the entire time in his latest Netflix Special, but he is funny as fuck. He starts off with ordering his Starbucks coffee from a black barista: a venti thug-out coffee, a venti I-don’t-want-to-be-pulled-over-for-no-reason-at-all coffee, and let me not spoil the last one. On sex and sick, he has no problem doing doggy-style so that his wife can cough to the wall. His relationship with his daughters—the period party in particular—is beautiful and hilarious. Seeing his gut hanging out the whole time is a bit off-putting, but Kreischer is a good storyteller. Go streaming on Netflix while quarantining.