Thăm mẹ

Thứ bảy đưa vợ con về Lancaster thăm mẹ. Trước khi lên đường, tôi ghé qua khu Eden mua những loại xôi mẹ thích như xôi vò, xôi sầu riêng, xôi mặn. Bây giờ mẹ không còn thưởng thức nữa.

Đến nhà chị, phòng mẹ vẫn thế. Chiếc xe chữ “U” mẹ dùng lúc trước và những lọ thuốc của mẹ vẫn còn đấy. Chiếc ghế mẹ thường ngồi ăn cùng với cái iPad mẹ thường xem vẫn còn đó. Mấy đứa cháu buồn vì không còn hình bóng của bà nội.

Đến nơi mẹ an nghỉ. Mộ của mẹ cỏ vẫn chưa mọc. Đất vẫn còn nâu. Mộ bia vẫn chưa hoàn tất. Bình hoa vẫn chưa có. Tôi mua những chậu hoa trồng xuống trước mộ của mẹ. Thắp nén hương tưởng nhớ đến mẹ. Người mẹ và người bà yêu dấu của chúng con đã nằm xuống và đã yên nghỉ.

Chiều đến nhà chị cả tụ họp. Đám nhỏ cùng chơi với nhau rất thân thiện. Mấy chị em ăn uống và trò chuyện nhắc lại những kỷ niệm xưa về mẹ. Cho dù phải chấp nhận sự ra đi của mẹ, chúng con vẫn tha thiết nhớ về mẹ. Hình bóng của mẹ vẫn luôn luôn trong tim của chúng con.

Ngọc Quy: Tạ ơn đời

Tôi nghe tiếng hát Ngọc Quy trước đây qua những nhạc phẩm Võ Tá Hân phổ từ thơ Cao Nguyên. Giọng hát Ngọc Quy cũng tốt nhưng không đạt nét riêng. Hơn nữa những bài hoà âm sơ sài nên phần trình bày của Ngọc Quy cũng đi vào lãng quên.

Vì album Tạ ơn đời do chính Ngọc Quy biên tập nên phần hòa âm phối khí được đầu tư kỹ lưỡng hơn. Chẳng hạn như “Ru em từng ngón xuân nồng” của Trịnh Công Sơn, phần orchestration rất khát khao (lustful). Tuy giọng Ngọc Quy trầm ấm nhưng cách trình bày thì chỉ y như sự dự đoán (predictable).

Hai bài của Phạm Duy, “Tạ ơn đời” và “Hẹn hò,” phần hòa âm semi-classical rất ấn tượng và Ngọc Quy được cứu vớt bởi phần song ca cùng Ngọc Mai. Sự khác biệt giữa giọng alto cao ngất của nàng và giọng baritone thấp của chàng quyện vào nhau rất hợp. Vì thế hai bài này là đỉnh của album.

Đáng tiếc rằng album này không có một đường lối khẳng định. Nhạc đồng quê “Nắng chiều” của Lê Trọng Nguyễn, qua nhịp điệu chacha làm mất đi bầu không khí nhạc thính phòng. “Đường xưa lối cũ” của Hoàng Thi Thơ không tệ nhưng điệu nhạc làm đứt đi sự liền lạc của người nghe. Còn “Ngỡ đâu tình đã quên mình,” Ngọc Quy khè hơi bị nhiều khi phát âm chữ “khi.”

Minh Đức: Trên tháng ngày đã qua

Không biết là trending hay full production quá đắt nên gần đây các ca sĩ thu âm theo dạng acoustic khá nhiều, nhất là những ca sĩ nam với chất giọng trầm. Minh Đức mới phát hành một album acoustic với tiếng đàn guitar làm nhạc cụ chính.

Với giọng baritone ấm áp, Minh Đức cover lại những bài cũ. Với “Niệm khúc cuối” của Ngô Thụy Miên, Minh Đức hát một cách trung thành. Anh không phá cách cũng chẳng dùng hòa âm gì mới mẻ cả. Anh chỉ hát với tiếng đàn guitar mộc mạc và tiếng violin da diết. Nghe buồn thấm thía. Có lẽ như thế đã đủ tiêu chuẩn.

Với “Từ độ ánh trăng tàn,” nhạc Anh Bằng thơ Đặng Hiền, tiếng kéo violin càng não nề hơn nhất là khi Minh Đức hát câu, “Tình yêu thủy tinh rơi vụn vỡ trong tim.” Với “Trên tháng ngày đã qua” của Từ Công Phụng, phần nhạc đệm cũng chỉ guitar và violin và thêm vào percussion để có nhịp điệu Latin.

Đây là một album thính phòng thân mật. Chỉ tiếc là toàn bài cũ lôi ra hát lại. Bây giờ muốn nghe nhạc Việt mới cũng hơi khó. Mười mấy năm về trước lúc tôi mới bắt đầu review nhạc Việt, những sản phẩm mới và ca khúc mới khá nhiều. Giờ đây chỉ nghe cover lại hết nhạc Trịnh Công Sơn qua nhạc Lam Phương, hết nhạc Phạm Duy qua nhạc Từ Công Phụng, hết nhạc Ngô Thụy Miên qua nhạc Anh Bằng. Xào tới xào lui cũng chỉ những tác phẩm của mấy nhạc sĩ quen thuộc này. Thôi thì có gì nghe nấy. Có còn hơn không. Có còn hơn không.

Món ăn ký ức

Buổi sáng vào nhà bếp, tôi cho ổ bánh mì vợ làm vào lò nướng. Đập hai cái trứng vào bát rồi đánh cho thật đều. Bắt chảo lên bếp cho vào chút dầu. Khi chảo nóng đổ trứng vào. Lúc trứng gần chín lật lại và đặt lên hai miếng American cheese. Khi cheese nóng và chảy ra một tí, kẹp trứng vào bánh mì. Rắc chút muối tiêu. Xịt chút ketchup và tương ớt Sriracha. Quấy một ly cà phê sữa đá vừa ăn vừa uống.

Tôi có thể ăn bánh mì trứng với cheese mỗi ngày vì nó đã trở thành món ăn ký ức. Suốt mấy năm đại học, tôi dường như ăn món này mỗi ngày vì nó vừa rẻ vừa no dai. Hơn nữa nó cho tôi một chút tình đồng hương.

Trước cổng trường ngày nào cũng có một chiếc xe food truck rất to có đủ thứ món ăn từ cơm chiên đến đủ loại sandwich và những thùng cooler với nhiều loại nước khác nhau. Đến giờ ăn trưa học sinh xếp hàng rất đông để mua đồ ăn nước uống. Chủ xe food truck là cặp vợ chồng người Việt. Tôi đoán ở tuổi 50. Cô là người đứng lấy order nên tôi nói chuyện với cô bằng tiếng Việt. Suốt cả ngày nghe giảng bằng tiếng Anh trong lớp học nên khi nghe được tiếng Việt tôi rất quý. Nó cho tôi cái cảm giác thân thiện khi được nghe tiếng mẹ đẻ.

Ngày ra trường tôi đến tạm biệt cô. Cô mỉm cười chúc mừng tôi. 20 năm trôi qua tôi đã không gặp lại cô nhưng tôi vẫn nhớ mãi những ổ bánh mì trứng với cheese, muối tiêu, và ketchup. Đồng thời tôi vẫn nhớ mãi những tiếng hét chát chúa của cô dành cho ông chồng.

Phương Thanh: Trống vắng

Phương Thanh mê rống. Sở trường của cô là rống. Nhạc không rống cô cũng rống. Bài không rống cô cũng cố rống. Không có nhạc mới để rống cô lôi những bài cũ ra để rống.

Đáng lý ra thu âm theo acoustic không nên rống. Vì acoustic cần sự nhẹ nhàng và thân mật để lắng nghe. Tiếc rằng Phương Thanh không thể nào kiềm chế được chất rống của chính mình. Qua liên khúc “Khi giấc mơ về” và “Vì em yêu anh” của Đức Trí, cô hát nhẹ cùng tiếng đàn guitar và dương cầm dịu dàng. Bỗng nhiên đến gần đoạn cuối cô nén lại không nổi nên đã rống lên như bị ma nhát.

Nghe cô hát lại “Một thời đã xa” với tâm trạng nặng trĩu và đầy phiền muộn khác biệt với version của Thuỳ Chi. Cũng thu âm theo dạng acoustic nhưng Đức Trí cho người nghe một cảm giác buồn dịu dàng của một thời đã xa. Thuỳ Chi không gào thét mà chỉ hát một cách rất mềm mại khiến cho người nghe phải bùi ngùi hồi tưởng lại dĩ vãng xưa.

Qua album này chắc Phương Thanh muốn fans của cô nhớ lại thời gian đình đám của cô trong làng nhạc trẻ Việt Nam vào thập niên 90. Trình bài lại “Trống vắng” của Quốc Hùng, cô rống cho thỏa mãn.

Kazuo Ishighuro: Klara and the Sun

Klara is an AF (artificial friend) who has the ability to observe her surroundings and the capability to learn human feelings. Through Klara’s narration, we learn about our world through the robot’s insights. Ishighuro is a masterful novelist who gives a voice to a machine. This is a beautiful, breathtaking work of fiction on human connection and loneliness. I highly recommended it for an escapism.

Sleeping With a Mask

I hesitated to conduct a sleep study because I didn’t want to wear a mask to sleep every night and maybe for the rest of my life. Even though my internist insisted that I didn’t need it, my wife pressured me to do it. She couldn’t stand my snoring even though we have been sleeping in separate rooms with our doors closed.

I brought the issue with internist again and she recommended the Neurology Center of Fairfax. I chose Dr. Cho based on the positive reviews I have read on Google. He turned out to be great. We did a Zoom meeting, in which he asked me a punch of questions. I also asked him about my concern of sleeping with a mask. I am sure he had received this question from patients over and over again. His response was that many of his patients wouldn’t want to sleep without it after they get used to it.

Dr. Cho wanted to conduct a sleep study in the office so he could get a comprehensive diagnosed, but my insurance denied. My insurance wanted me to do a home study first. I went into Dr. Cho’s office to pick up the test machine and one of his specialists provided me detailed instructions for setting up the test at home.

The sleep study machine was uncomfortable, but I got through it. My apnea-hypopnea index (AHI) was 8, which is a mild case for sleep apnea. an AHI of 30 would consider high risk. Dr. Cho wanted me to go into the office to get further testing and my insurance denied again. It wanted me to go ahead with the CPAP (continuous positive airway pressure) machine. Dr. Cho’s staff referred me to the Bay State Medical. Last Wednesday, I went into its office to pick up Philips’s DreamStation 2 Auto CPAP Advanced. A sleep therapy specialist went over the machine with me in details. He also showed me about half a dozens of masks to choose from. I picked out Fisher & Paykel’s Vitera Full Face Mask.

The specialist warned me that the first two weeks might uncomfortable. If I could use it for an hour a night in the first few nights, that would be find. After that I have to use at least four hours in order for the insurance to pay for the equipments. On Wednesday night, I started using the machine immediately. I was surprised how comfortable it felt. To distract myself from the machine and the mask, I read for half an hour before dozing off. The mask kept my mouth closed so I breath mostly through my nose. I don’t think I was snoring anymore. In the first two nights, I felt the pressured kicked in a few times while I was sleeping. The last three nights, I didn’t feel much as I am starting to get used to the machine. I have been using the machine from 6 to 8 hours a night. My AHI is 2.1, which is lower than 5. This is definitely a good sign. At the same time, I am now depending on this technology for a while or maybe for the rest of my life. Scary isn’t it?

Xuân’s Progress

Xuân wrapped up his ice skating lessons for the Tot 3/4 level. He did well on the test. Instead of going to Tot 5, I signed him up for Alpha/Beta. He can swizzle forward and backward. He can glide forward on one foot. I taught him forward crossovers and he can do them as well. He is ready for Alpha/Beta.

I wanted him to skip Tot 5 and go to Alpha, but I signed him up a level and a half higher so that we can have lessons on the same day. His new instructor will be the same as my current instructor. Although she is a great coach.

In the past few months, I had always been looking forward to Tuesdays so I can take Đạo, Đán, and Xuân to ice skating lessons together. I spent half an hour with Đán while Đạo and Xuân took their lessons. I read while Đán played some games on my phone or we observed how Đạo and Xuân were doing. Although their classes were at the same time, they were at different levels with different instructors. Then all four of us skated for 20 minutes before my and Đán’s classes began. Although it seemed mundane, I really enjoyed our time together.

I am already feeling a bit sad that Đán might not continue taking lessons after he finishes Gamma/Delta. He is not interested in figure skating. He wants to go into hockey. I asked him to give the Jackson Freestyle figure skates a try, he skated two times around the rink and gave up. He wanted to get back to his hockey skates. He had no patience and gave up too quickly.

I am enjoying Gamma. It is less stressful than Beta. I will take the next level, which is Delta, but not sure if I will continue into Freestyles after Delta. I am not sure if I can handle all the jumpings and spinnings. I am also still looking into switching my skates from hockey to figure.

Đạo has started the transition and he seems to do fine with figure skates even though he still prefers hockey. He wanted to go further into Freestyles. That’s good for him.

As far as expectations, my wife and I disagreed on what we have for the kids. She wanted them to have goals or make some achievements. She wanted them to work toward joining a hockey team or competing in figure skates. For me, I do not have any expectations. If they want to join a hockey team or compete, I will definitely support them. Otherwise, I am fine with them just skating and taking lessons for recreation. As long as they get off their butts and out of the house, I am satisfied.

43

I am 43 today. For my birthday, I gifted myself a DreamStation 2, which is a PlayStation for grown men with sleep apnea. Yes, I have been diagnosed with a mild case of apnea. I started using the CPAP machine last night and it didn’t feel so bad. The mask covered both my nose and mouth. It forced my mouth closed; therefore, I was not snoring. At least I thought I didn’t. I breathed mostly through my nose, which is the proper way to breathe.

42 was the most horrendous year of my life. In addition to the pandemic, I have lost both of my parents a month apart. I still haven’t recovered from the shock, the depression, and the grief, but my life needs to go on. I still have four kids to raise. I still have my wife and my mother-in-law. I still have my brothers and sisters. I still have my life ahead.

My professional career is settled. I still work with wonderful, caring, talented colleagues. Outside of my full-time job, I still get to do what I love such as blogging, typesetting, and building websites.

My health seems to be fine thus far. I am hoping to stay healthy as I get older. I still enjoy ice skating with the kids. I also challenge myself with ice-skating lessons. The kids seem to lose interest in rollerblading, but I still enjoy skating at my own pace. I don’t need to go to a rink to rollerblade. The skateparks are always free and I can always rollerblade on bike trails.

As far as life in general, things seem to be getting back to normal. I had my first dose of COVID-19 vaccine. I am getting my next one in two weeks. My wife and I are getting along well for the most part. We don’t have much choice since we have four kids to look after.

As far as personal development, I am staying away from controversies. I am focusing on myself and my family. I don’t need to compare or compete with others. I live my life accordingly and do my best for my kids without spoiling them.

At 43, I don’t wish for much. I am just taking off work on my birthday to relax a bit and to hang out with my kids, and maybe some private moments with my wife. That’s enough celebration for me.

As a tradition, I deactivated my Facebook a few days prior to my birthday and will see how long that will last. I shared too much on that platform, and yet my friend list have been shrinking. My Trump-loving friends and relatives had unfriended me. I tried to save those relationships, but those ships had sailed a long time ago. I am a bit sad, but nothing much I can do. Life goes on the way it does. It’s not the end of the world. The older I get, the less I give a damn. I am just trying to take things easy.

Maggie O’Farrell: I am, I am, I am

O’Farrell’s essays, dealing with near-death experiences, are both terrific and terrifying. From pulling off an escape from a rapist to grappling with her daughter’s severe allergies, O’Farrell delivered gripping stories through her compelling storytelling. Here’s is an excerpt about her missed miscarriage:

You do walk out. The nurse tries to stop you but you don’t listen. You’ve been through this enough times to be fully aware of “what happens next.” As you take the stairs down, away from the scanning department, you feel the notion, the idea of the child leaving you with each step. You feel its fingers loosening, disentangling themselves from yours. You sense its corporeality disintegrating, becoming mist. Gone is the child with blond or dark or auburn hair; gone is the person they might have been, the children they themselves might have had. Gone is that particular coded mix of your and your husband’s genes. Gone is the little brother or sister you pictured for your son. Gone is the knitted rabbit, wrapped and ready in tissue paper, pushed to the back of a cupboard, because you cannot bring yourself to throw it out or give it away. Gone are your plans for and expectations of the next year of your life. Instead of a baby, there will be no baby.

You must adjust to this new picture. You must give it all up. You must somehow get past the due date: you will dread its coming. On that day you will feel the emptiness of your body, your arms, your house. You must intercept the letters from the maternity unit that keep on coming, despite everything. You must pick them up off the mat, almost persuading yourself that you haven’t seen them, you don’t know what they are. You tear them into flitters and drop them into the bin.

You will watch your body backtrack, go into reverse, unpicking its work: the sickness recedes, your breasts shrink back, your abdomen flattens, your appetite disappears.

I thought of my wife who went through this experience twice and I almost cried.

Word of the Day