Hóc xương

Hôm nọ đang ăn cơm với cá khô ngon lành thì bị hóc xương. Tuy nhai cá cũng rất kỹ lưỡng nhưng vẫn bị miếng xương nhỏ vướng vào cổ họng. May là nó không làm cho cổ khó chịu. Chỉ chừng nào nuốt xuống mới bị thốn thốn. Thử đủ mọi cách cũng không làm miếng xương xuống được. Thôi đành chịu vậy. Chừng nào nó xuống thì nó xuống.

Nghĩ lại tôi có quá nhiều điều may mắn, bị xui một chút cũng không sao. Vả lại trong cuộc sống có nhiều cái gai trong mắt không thể nào khuất được cũng đành phải chịu. Riết rồi cũng quen thôi. Quang trọng là đừng để những cái gai trong mắt đó ảnh hưởng đến tâm trí của mình. Khi đã nghĩ suốt được như thế thì tôi cảm thấy cuộc sống nhẹ nhàng và thoải mái hơn. Tha thứ và buông thả những gì khiến mình phiền muộn. Dĩ nhiên đôi lúc cũng không thể nào kiềm chế được cảm xúc chính mình nhưng phải cố gắng.

Sau một tuần, tôi không còn để ý đến cái xương bị hóc nữa. Nó đã trôi đi hồi nào tôi cũng không hay biết. Điều này chứng tỏ rằng, mọi chuyện xui xẻo hay phiền phức rồi cũng sẽ qua. Ăn thua là lý trí và cách suy nghĩ của mình. Cuộc đời này ngắn ngủi lắm. Hãy sống cho thật tốt.

Hên là xương cá nhỏ, chứ xương cá không thì không biết phải làm như thế nào. Lần sau ăn cá phải cẩn thận hơn nhiều hay chỉ ăn cá không xương.

Người Việt học trượt tuyết

Hôm nọ, tôi dạy trượt tuyết cho 4 người Việt. Một chị chắc cỡ tuổi tôi hoặc nhỏ hơn. Còn 3 đứa trẻ chắc ở tuổi học trung học. Nghe nói là con của bạn chị ấy chứ không phải con của chị.

Dĩ nhiên mấy đứa trẻ học rất lẹ. Chỉ cần chỉ vài lần là tụi nó trượt được. Còn chị lớn tuổi một chút thì cần chỉ dẫn thêm. Tôi dạy 3 đứa trẻ đi vững và có thể tự lên ghế. Chúng nó chỉ cần học cách cua hình chữ “S” thôi. Còn tôi thì đi với chị lớn để đi kiềm. Chị ấy nói, “Đi học lớp có thầy nói tiếng Việt mà còn chỉ cặn kẽ nữa. Lần sau sẽ tìm đến anh để học tiếp”. Tôi cảm ơn chị.

Đi làm nơi tuyết trắng lạnh lẽo mà nghe được tiếng Việt cũng thật ấm lòng. Những kỷ niệm nho nhỏ tình đồng hương sẽ lắng đọng mãi trong tôi. Thỉnh thoảng cũng thấy người Việt và nghe tiếng Việt trên bãi tuyết. Có lẽ người Việt cũng đang tham gia môn trượt tuyết này.

Tôi làm ở Whitetail mỗi thứ Bảy và Chủ Nhật từ đây cho đến hết mùa đông. Bà con nào muốn học ski hay snowboard, hãy đăng ký lớp học (nhóm hay riêng) trên skiwhitetail.com nhé. Đến lúc lấy lớp thì yêu cầu Donny Trương. Tôi sẽ dạy hết mình.

Vợ tôi

Nghe nói “Phía sau thành công của một người đàn ông luôn có bóng dáng của người phụ nữ”. Phía sau tôi luôn có cô cọp sẵn sàng nuốt sống. Nói đùa thôi chứ vợ tôi luôn là nguồn động lực của tôi.

Khi tôi bị phiền phức trong công việc và muốn nhảy qua việc mới nhưng thiếu tự tin. Công việc mới đòi hỏi tôi phải đảm nhiệm phần sau. Lúc đó, tôi chỉ chuyên về thiết kế phần trước. Phần sau tôi thua. Chẳng hạn như khi cất một căn nhà, tôi chỉ biết thiết kế sao cho đẹp, đơn giản, và tiện lợi cho người ở. Còn đổ bê tông, chạy điện, hay đặt ống nước thì tôi chẳng biết gì cả.

Vậy mà vợ thúc đẩy tôi nhận công việc mới. Để tôi giải tỏa căng thẳng trước khi bắt tay vào công việc mới, vợ lên kế hoạch đi nghỉ mát một tuần ở Cancun. Mấy tháng đầu nhận việc, tôi vừa làm phần trước, vừa học phần sau bù đầu. Sau sáu tháng, tôi học được khá nhiều nên công việc cũng ổn định.

Khi đầu óc thoải mái một chút, tôi lại có ý định bước vào Cao học. Tôi bàn với vợ đây là cơ hội hiếm hoi vì chẳng phải tốn chi phí gì cả, chỉ tốn thời gian học. Vợ đồng ý và hỗ trợ cho việc tôi trở lại trường. Trong quá trình viết bài luận án, tôi lại bị áp lực. Vợ lại lên kế hoạch đi nghỉ mát một tuần ở Dominican Republic. Ban ngày ăn nhậu thoải mái, tắm biển phơi nắng, và đùa chơi với Đạo và Đán. Ban đêm tôi ngồi ở ban công nghe tiếng sóng biển và viết bài luận án cho đến gần sáng. Cuối cùng tôi đã hoàn tất dự án Vietnamese Typography và đạt được Bằng Thạc sĩ.

Những người giáo viên biết tôi trong nghề thiết kế trang mạng nên ngỏ ý muốn tôi dạy học. Trước đó mẫu giáo còn chưa dạy huống chi dạy đại học nên tôi cũng lưỡng lự. Tôi hỏi ý kiến vợ. Dĩ nhiên vợ tán thành nên đi dạy thử. Những ngày đầu đứng trước hai mươi mấy đứa học sinh đại học cũng run lắm nhưng rồi cũng quen. Thấy học trò đạt được kết quả tốt những gì tôi dạy, tôi cũng vui lòng. Dạy được ba học kỳ thì Xuân chào đời. Tôi không thể đi dạy về trễ để một mình vợ trông ba đứa con nên tôi nghỉ. Hứa hẹn khi tụi nhỏ lớn tôi sẽ trở lại dạy.

Rồi lần đầu đi trượt tuyết, vợ đăng ký lớp học cho Đạo, Đán, và Xuân. Vợ hỏi tôi học không, tôi lắc đầu vì ngán tiền. Tôi chỉ ngồi ở nhà trọ đọc sách. Lần sau đi trượt trở lại, vợ không thèm hỏi. Đăng ký lớp bắt tôi đi học. Tôi không muốn nhưng tiếc tiền nên đành phải học. Nào ngờ, lần đó đã mở một bước ngoặt mới cho tôi. Sau lần đó, cuối tuần nào tôi cũng đưa Đạo và Đán đi trượt tuyết tuy phải lái xe một tiếng rưỡi và trả gần $500 mỗi ngày cho ba cha con, chưa kể đi ăn sushi buổi tối sau khi trượt rã người.

Năm covid, chúng tôi cũng ngừng trượt tuyết. Sau covid, vợ chịu chơi mua cho cả gia đình thẻ trượt tuyết nguyên mùa đông. Nhờ đó mà tôi luyện tập nhiều hơn. Chẳng những trượt ski, tôi tập luôn snowboard. Quả thật là môn thể thao mùa đông quá tốn kém nên tôi phải tìm cách để trượt mà không cần phải chi. Đường lối duy nhất là làm cho họ. Ý định thử xin vào làm huấn luyện viên nhưng cũng e ngại vì tôi chỉ chơi môn này có vài năm. Tôi lại hỏi ý kiến vợ. Bà xã cũng đồng ý rằng tôi đủ khả năng để trượt trên mỗi địa hình và đủ kiến thức để dạy.

Thế là tôi nộp đơn xin việc và được nhận. Tôi phải làm ít nhất là 2 ngày một tuần. Với công việc chính, tôi chỉ còn lại ngày thứ Bảy và Chủ Nhật. Cuối tuần tôi phải đi làm thì phải nhờ vợ trông con. Được cái là cả gia đình có thể đi trượt trong lúc tôi dạy và mùa đông chỉ có 3 tháng. Mọi chuyện cũng suôn sẻ không trở ngại.

Nhờ có sự hỗ trợ, động viên, và thúc đẩy của vợ, tôi mới có được những trải nghiệm thú vị trong cuộc sống. Mỗi khi nghĩ đến thấy thương vợ vô cùng. Bạn bè vợ chọc rằng, “Lâu lâu ông xã của Dung thả ra một bài nịnh vợ”. Vợ mình, mình nịnh. Không nịnh vợ người khác thì đâu sao. Hơn nữa, tôi không e ngại vì những gì tôi viết là cảm xúc thật từ đáy lòng.

5 năm vắng mẹ

Ngày 28, tháng 12 lại về. Mới đó mà đã 5 năm từ ngày mẹ tôi ra đi. Có người cho rằng một khi mẹ mình nằm xuống kể như xong một đời người. Không khóc lóc. Không thương tiếc. Không than thở. Riêng tôi, mẹ luôn ở trong tôi cho đến khi hai mẹ con đoàn tụ. Tôi không biết lúc tôi rời xa cõi tạm này sẽ gặp lại mẹ hay không, nhưng tôi vẫn hy vọng.

Cha mẹ sinh con, trời sinh tính. Mỗi người có mỗi cách bày tỏ riêng về cha mẹ của mình. Người ta kể như mẹ đã làm xong trách nhiệm của mọi người mẹ là đủ. Không muốn nhắc đến cũng không muốn nhớ đến tình mẫu tử. Tôi viết xuống đây để tưởng nhớ ngày mẹ rời xa chứ không phải để chứng minh sự hiếu thảo của mình. Có hiếu hay không chỉ một mình mẹ biết. Tôi viết xuống để bộc lộ tình cảm của mình với người mẹ đã thương yêu tôi hết cả cuộc đời của mình. Từng nỗi âu lo mỗi lần tôi bệnh, từng nỗi lo sợ tôi lầm đường lỡ bước, từng miếng ăn, từng chỗ ngủ, tôi đã cảm nhận được sự thương yêu và che chở của mẹ.

Mỗi lần viết về mẹ, không chỉ những ký ức ùa về mà còn được đến thăm mẹ trong đầu óc. Tôi nhớ mẹ lắm. Nhớ lúc về thăm mẹ vào những ngày lễ mùa đông. Nhớ mẹ đùa vui với mấy thằng cháu quậy. Nhớ những tiếng cười của mẹ. Nhớ những lời nói và ánh mắt đăm chiêu của mẹ. Nhớ những món ăn quen của mẹ. Nhớ mãi nhớ mãi không bao giờ quên.

Nguyễn Ngọc Tư: Đong tấm lòng

Tập văn ngắn Đong tấm lòng của Nguyễn Ngọc Tư mở đầu với bài “Giữa người với người” nói về tai hại của mạng xã hội. Bài này đập ngay vài đầu và hồn tôi cho nên tôi cứ tìm mãi những bài tương tựa như thế. Việc đó đã làm tôi phân tâm đi khi đọc những bài kế. Tôi nghĩ nếu không đọc bài này trước mà đọc cuối thì sao? Có một số bài tôi không rõ nội dung lắm nhưng một số ấn tượng ngay như “Răng của chúng mình” (vợ bị chồng đánh đập), “Một chỗ nương tựa” (lấy chồng Hàn Quốc), và “Vực mở” (chuyện bồ bịt). Trong “Vực mở”, Cô Tư mỉa mai nhạc sĩ Vũ Thành An: “Có ông còn nhận thẳng thắn nhận ra chuyện người tình không lấy mình là lựa chọn sáng suốt, lúc đầu hỏi ‘con đường em theo đó đúng hay sai em’, sau tự trả lời luôn, con đường em đi đó đúng đấy em ơi”. Trời tuyết đọc những bài văn này càng nhớ về quê nhà.

Già rồi ngủ ít thôi

Hai giờ sáng ngày thứ ba, tôi lái xe từ chỗ lạnh lẽo (20° F) đi đến chỗ lạnh buốt (0° F). Từ Virginia đến Vermont mất hết 12 tiếng (bao gồm 2 tiếng ngủ bờ ngủ bụi). Check in ký túc xá của những tâm hồn mê trượt tuyết lúc 4 giờ chiều.

Định ra ngoài ăn tối rồi đi xem phim nhưng hơi mệt và buồn ngủ nên ăn cá hồi lạnh với bánh mì và uống ly sinh tố rồi đi ngủ lúc 8 giờ. Trong giấc ngủ say sưa vợ đòi ly dị trong lúc họp mặt gia đình đoàn tụ. Dĩ nhiên là tôi bị shock. Dù tôi có năn nỉ cỡ nào cũng không được. Người thân trong gia đình cũng không ai chịu giúp tôi cả. Một khi người đàn bà đã quyết định rồi thì không ai có thể thay đổi được.

Thức giấc lúc 4 giờ 44 phút. Cũng may chỉ là cơn ác mộng. Đi trượt tuyết một mình nhưng vẫn còn có vợ con cảm giác khác với đi trượt tuyết một mình cô đơn không có nơi trở về. Tuy trời lạnh buốt nhưng vẫn ấm lòng vì mình còn có mái ấm gia đình.

Mùa đông, bạn bè và người thân tìm nơi ấm áp như Florida để trốn lạnh. Còn tôi tìm nơi lạnh cống để đông đá những muộn phiền trong cuộc sống. Mỗi người có mỗi tư duy khác nhau. Tôi muốn đến gần với Mẹ Thiên Nhiên để cảm ơn bà đã tạo ra những mảnh chăn tuyết trắng tuyệt vời.

Nguyễn Nhật Ánh: Xin cho tôi một vé đi tuổi thơ

Mấy hôm trước lướt qua kệ sách tiểu thuyết ở thư viện tình cờ trông thấy quyền sách Ticket to Childhood của Nguyễn Nhật Ánh được William Naythons dịch sang tiếng Anh. Tôi thích văn của Nguyễn Nhật Ánh và cũng đã đọc một số sách của ông nên nghĩ rằng đã đọc quyển này rồi. Định không check out nhưng thôi cũng lấy về tham khảo cách dịch sang tiếng Anh.

Tôi tra lại phần book review của trang blog mình mà không tìm ra Xin cho tôi một vé đi tuổi thơ của tác giả Nguyễn Nhật Ánh. Thế là tôi chưa từng đọc qua quyển sách này. Thay vì đọc bản dịch tiếng Anh, tôi tìm đọc bản gốc tiếng Việt.

Mấy hôm nay vừa đọc, vừa cười, vừa rơm rớm nước mắt. Tuổi thơ của Nguyễn Nhật Ánh và những người bạn có lúc khờ dại, điên điên, ngớ ngẩn, nhưng giàu trí tưởng tượng. Từ những câu đầu, Nguyễn Nhật Ánh đã đưa tôi ngay về miền ký ức:

Một ngày, tôi chợt nhận thấy cuộc sống thật là buồn chán và tẻ nhạt.

Năm đó tôi tám tuổi.

Sau này, tôi cũng nhiều lần thấy cuộc sống đáng chán khi thi trượt ở tuổi mười lăm, thất tình ở tuổi hăm bốn, thất nghiệp ở tuổi ba mươi ba và gặt hái mọi thành công ở tuổi bốn mươi.

Tôi sẽ mượn một hai chương của sách để tạo ra một trang mẫu cho dự án Vietnamese Typography của tôi.

Rosewood: Mùa hè bất tận

Lâu rồi không nghe rock Việt. Đêm nay tình cờ bắt gặp Mùa hè bất tận, album mới của nhóm Rosewood. Sẵn còn nửa chai Aberlour A’bunadh nên làm vài shots lấy độ cồn 60.9% chiêm ngưỡng chất rock nặng ký và để nhớ đến một ông dượng tôi rất kính nể mà đã lâu không gặp. Ổng cũng mê rock Việt lắm.

Nhóm Rosewood đã thành lập được 19 năm với những thành viên: Vũ Nhật Linh (vocalist), Nguyễn Tuấn Vũ (lead guitarist), Trần Nam Thắng (bassist), Nguyễn Trung Kiên (drummer) và Ngô Hoàng Kiên (synthesizer). Tuy nhiên đây là lần đầu tiên tôi nghe nhạc của nhóm. Thì ra Rosewood không phải rock nặng ký hoặc punk rock mà là rock nhẹ, rock ballad, và alternative rock. Với chất giọng trầm ấm và truyền cảm của Vũ Nhật Linh, các ca khúc của nhóm dễ nghe.

Lời nhạc cũng nhẹ nhàng và êm dịu không quá não nề. Chẳng hạn như “Điều bỏ quên,” Vũ Nhật Linh hát như tâm sự: “Tôi… như đang tìm tôi… giữa đời / Rồi một mai… sẽ vẫn như bức tranh hôm nào, dù còn nhiều điều bỏ quên”. Ca khúc “Hồi ký một giấc mơ” cũng đầy tự sự: “Tôi như đang rong chơi, ở nơi của sự kiếm tìm / Nghe sao mong manh, giữa câm lặng / Không gian như nát tan, chỉ còn tôi…”

“Đêm không màu” có những lời đầy tâm trạng, “Nhiều lúc, muộn vẫn bước đi / Lạ lẫm, nhưng không thấy gì”, nhưng lại không có hồn, “Chợt nghĩ, điều gì mất đi / Hạnh phúc, ta đang có gì… / Nắng lên rồi, cơn mưa ngớt thôi / Cuộc sống, như đang rối bời”. Hoặc trong “Ảo ảnh”, Vũ Nhật Linh hát “Có lúc ta quay về, nắng tái tê tan vỡ ê chề / Ngày dài đơn côi, nhìn mặt trời lặng trôi…”

Ca từ bay bổng trên mây rất là nghệ sĩ nhưng không đi vào lòng người. Chắc cái gu nghe nhạc rock của cá nhân tôi cần có một chút blues, một chút psychedelic, hay một chút punk. Thiếu những chất đó thì rock hơi bị khô khan. Có uống whisky nặng độ cồn cũng không cảm nhận được. Album Mùa hè bất tận đối với tôi thì đẹp như hơi bị thiếu cái soul của rock.

Thư từ fanboi

Xin được chia sẻ thư từ một bạn đọc trẻ. NT viết:

Hello chú Donny.

Con vô tình tìm được trang này và xem qua bộ web/sách nghiên cứu viết Typography Việt Nam của anh/chú. Con ngưỡng mộ quá. Cảm ơn chú nhiều đã làm nên công trình này.

Xem qua mấy trang trong samples này con cũng ngưỡng mộ luôn gu đọc/nghe của chú nữa. Quá xịn luôn.

Nghe hơn fanboi request xíu mà không biết chú có đọc Nguyễn Ngọc Tư hông, tiếng Việt của Tư cũng đẹp, nếu mà chú có làm thêm 1 trang nữa tribute 1 tác giả nào đó thì cho con request cô Tư. Kk.

Lần nữa cảm ơn chú đã làm nên web này ạ. Con chuẩn bị đi để dành đọc/khám phá từ từ mấy lời hay ý đẹp, và chữ đẹp, layout đẹp trong này.

Chúc chú một ngày thiệt tốt lành ❤

Tôi rất vui khi nhận được thư này và lời yêu cầu của cháu. Tôi cũng rất thích tản văn của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư. Trong tương lai khi có thời gian tôi nhất định sẽ làm một cái sample cho cô Tư.

Trang: Trong

Đêm nay trời lạnh ngồi nghe tiếng hát của Trang. Trong, album thứ ba của cô, có ca khúc, “Tại sao phải say.” Qua giai điệu jazz say sưa, cô hát, “Đôi khi triết lý như là whiskey / Và những câu chuyện thật đời / Dù ta là hai người khác xa / Cần thêm một chút men thôi mà, phải không?” Vậy là phải lôi chay Aberlour A’bunadh ra lai rai tiếp.

Trang có tiếng hát nhẹ nhàng với cách phát âm rất dễ chịu. Cô tự viết nhạc và có máu jazz trong mình. “Làm bạn với em” là một bài swing tươi tắn với những lời ca êm dịu nhưng cảm xúc, “Vì tình yêu chẳng mãi như lúc đầu để chung con đường mai sau / Khi giấc mơ mỗi người tìm hai hướng ngược nhau / Để rồi ta bước tiếp theo tiếng gọi của thời gian / Chẳng còn tiếc nuối, xin hãy ghé đây và nghe em hát”. Cô chẳng những hát mà còn scat nữa. “Em chỉ nhìn thấy anh” được phối theo nhịp điệu bossa nova lả lơi. Ca từ thì cũng ướt át, “Ước gì giây phút này chợt đứng yên / Để bàn tay nắm / Từng lần chạm môi / Mãi ở đây thôi”.

“Cà phê và trà sen” là một ca khúc giản dị được hòa âm theo nhịp điệu waltz dịu dàng và lời ca cũng khá là mộc mạc: “Đừng uống cà phê lúc mới ngủ dậy / Đừng uống cà phê không thôi lại say”. Nếu “Cà phê và trà sen” viết cho buổi sáng thì “Cuộc đàm phán với nỗi đau” viết cho buổi tối. Ca khúc được phối khí và dàn dựng theo phong cách bán cổ điển. Được đệm với tiếng đàn dương cầm và dàn orchestra, cô hát với tất cả con tim, “Có lần tôi nắm tay của một nỗi đau / Khi nghe rằng thương yêu tôi trao chẳng đủ để giữ chân người / Và ta bước đi cùng những hố sâu / Loang bên lồng ngực trái.”

Album được khép lại với “Điều đẹp nhất về tình yêu” mang âm hưởng bán cổ điển. Giọng của cô bay bổng trên tiếng đàn dương cầm tao nhã và dàn dây nhã nhặn. Cô để lại trong tim người nghe hai câu cuối cùng: “Cứ yên giấc trong vòng tay anh khi bình minh lần cuối / Mình vẫn sẽ tìm nhau dù ở bất cứ dòng thời gian nào”.

Đây là một album đáng được trải nghiệm Trong nội tâm với vài ly whisky, như lời Trang hát: “Phải uống thật say để ta thành thật / Phải say để rũ bỏ hết vướng bận”.

Contact