Lệ Quyên: Khúc tình xưa (Lam Phương)

Album này phát hành đã khá lâu (1996) nhưng tôi chỉ mới nghe gần đây thôi. Phải công nhận rằng Lệ Quyên thổi một làn gió mới vào các ca khúc của cố nhạc sĩ Lam Phương. Cô hát “Phút cuối” rất muồi nhưng rất Lệ Quyên. Đêm khuya một mình nằm nghe album từ đầu đến cuối khỏi ngủ.

Nguyên Hà: Hồi ức thanh xuân

Hồi ức thanh xuân là một album dễ thương của tiếng hát dễ mến. “Yêu như ngày hôm qua” (Nguyễn Anh Vũ) mở đầu album với nhịp điệu swing tung tăng qua phần phối khí tươi tắn của nhạc sĩ Phạm Hải Âu. Phần intro cho “Nhắm mắt thấy mùa hè” (Hồ Tiến Đạt) với tiếng kèn trumpet và dàng dây thật tuyệt dịu như là một bài music score cho một bộ phim. Nhưng ca khúc giết người là “Những cơn mưa mùa đông” (Đức Trí). Chỉ cần câu đầu thôi là đủ chết rồi, “Những cơn mưa mùa đông rớt từng giọt bùi ngùi / Vỡ đôi, làm tan mất nỗi buồn đánh rơi”. Trên đoạn đường 10 tiếng đồng hồ lái xe trong đêm khuya, tôi nghe đi nghe lại album này ba lần. Mỗi lần nghe mỗi lần thấm.

Đức Trí: Như chưa bắt đầu

Với những tình khúc trẻ trung bốc cháy một thời, Đức Trí chứng minh sự trưởng thành của mình qua sự hòa âm phối khí già dặn và lắng đọng lại. Xưa kia nghe Phương Thanh gào thét não nề trong “Đêm nghe tiếng mưa” và “Cố quên được đâu” thì giờ đây Nguyên Hà thì thầm nhẹ nhàng qua phần orchestra êm dịu.

Khi xưa Hồ Ngọc Hà hát “Và em đã yêu” với con beat R&B dồn dập thì giờ đây Đức Trí dùng acoustic để phần hoà âm giãn ra với giọng hát nhỏ nhẹ của Nguyên Hà. Quyên Linh hát “Ước mơ trong đời” rất tốt với phần hoà âm theo giai điệu blues nồng nàn, nhất là với tiếng muted trumpet.

Lê Hiếu, Lân Nhã, và Hà My cũng đóng góp tiếng hát của mình trong album này. “Giận anh” là ca khúc duy nhất với chất rock nhẹ. Như chưa bắt đầu cho ta được nghe lại những tình khúc quen thuộc nhưng sâu lắng hơn.

Thùy Chi: Nỗi yêu bé dại

Thùy Chi có giọng hát mong manh như sương khói. Chỉ cần nghe thoáng qua cũng bị lôi cuốn. Tôi ấn tượng ngay khi nghe cô hát “Đánh rơi bên hồ” (Việt Anh) và “Một thời đã xa” (nhạc Trường Hy và lời thơ Nguyễn Thanh Hà) được nhạc sĩ Đức Trí hòa âm theo dạng acoustic.

Tôi có nghe dự án Nỗi yêu bé dại của Đức Trí và Thùy Chi cũng khá lâu nhưng tuần trước mới có dịp nghe. Những bài pop ballad nghe nhẹ nhàng nhưng hơi bị buồn… ngủ. “Dáng lụa cung tơ” và “Dạt dào thương lắm” là hai ca khúc đỡ buồn (ngủ) nhất nhờ có một chút giai điệu dân gian. Đức Trí chơi đàn tỳ bà thật tuyệt diệu.

“Chắc vì em đã” là một bài hit dễ nghe và dễ gần: “Chắc là vì em đã chọn sai con đường / Nên suốt đêm qua em khóc nhiều lắm.” Đức Trí dùng dàng dây đệm bài này thật mát tai.

Đức Tuấn – Phú Quang in symphony: Hà Nội và em khi thu chớm đông sang

Album đôi của Đức Tuấn thu âm 16 ca khúc của Phú Quang đã phát hành vào cuối năm của 2018 mà giờ này tôi mới phát hiện. Đức Tuấn rất chịu đầu tư vào phần nhạc nên những sản phẩm của anh rất đáng giá. Từ “Nỗi nhớ mùa đông” đến “Hà Nội ngày trở về”, Đức Tuấn hát những ca tư sâu lắng với tất cả tâm hồn. Chất giọng của anh đẹp và miệt mài. Tuy album đã được thu âm hơn 6 năm mà nghe vẫn tươi sáng.

Hồng Nhung: Bóng là ai

Hồng Nhung ca nhạc Trịnh qua phần hòa phối khí theo giai điệu jazz thì còn chỗ nào phê bình được nữa. Giọng của cô như rượu vang. Càng ngày càng thêm độ sâu, chẳng hạn như cô hát “Vết lăn trầm” với chất blues nồng nàn. Với “Ru ta ngậm ngùi”, cô nâng giọng alto của minh lên khi hát những nốt cao nhưng vẫn giữ được nét êm dịu. Đặc biệt là ca khúc “Như cánh vạc bay”, cô được Clara Simonoviez hát lời Pháp rất dễ thương. Hồng Nhung cũng hát lời Pháp cho ca khúc “Bống bồng ơi”. Dĩ nhiên tôi không biết cách phát âm tiếng Pháp của cô ra sao. Nếu có phê bình thì chỉ phần đó thôi. Ngoài ra đây là một album có giá trị để thưởng thức và tôi sẽ nghe đi nghe lại nhiều lần trong tương lai.

Nguyễn Hồng Nhung: Giấc mơ của thanh xuân

Giọng hát mộc mạc truyền cảm của Nguyễn Hồng Nhung rất thích hợp với phong cách acoustic. Cô hát “Chuyện tình không suy tư” (Tâm Anh) chậm chạp từng chữ như đang tự sự. Tiếng đàn guitar giúp cô nói lên những lời từ con tim. Cô trình bài “Lệ hoang” (Trịnh Nam Sơn) với tất cả tâm hồn. Đáng tiếc là cô lại chọn những ca khúc ngoại lời Việt. Tuy cô hát những ca khúc giai điệu Hoa rất tốt nhưng chỉ nghe qua một vài lần là cùng. Những ca khúc thuần Việt thì tồn tại dài hơn.

Thùy Dung: Tình khúc nhạc Pháp

Nghe Thùy Dung hát Tình khúc nhạc Pháp khiến tôi tưởng nhớ đến Ngọc Lan. Như Ngọc Lạn, Thùy Dung phát âm tiếng Pháp nhỏ nhẹ và êm dịu nên nghe rất mát tai, đặt biệt là “Chàng (Lui)” và “Giọt sầu trong tim” (Quelque chose dans mon coeur)”. Khác là giọng hát của Ngọc Lan chín mùi hơn một tí. Chẳng hạn như “Chuyện phim buồn (Quand le film est triste)”, nghe Thùy Dung hát mà buồn dùng cho nàng. Còn nghe Ngọc Lan hát thì phải rơi nước mắt cho nàng. Tuy nhiên cả hai nàng thảm thương như nhau. Hơi ngạc nhiên một chút là phần trình bài của Thùy Dung qua ca khúc “Say tình (Méditerranéenne)”. Cô bốc cháy một cách rất dịu dàng chứ không thét gào. Tôi không thể hình dung được Ngọc Lan sẽ hát ca khúc này ra sao. Hơi tiếc là những tình khúc này không được hòa âm theo giai điệu jazz như những ca khúc cô đã trình bày. Tuy nhiên nghe vẫn phê.

Hà Trần: Những con sông ngón tay

Phong cách của Hà Trần là luôn đi đường lối riêng. Trong lúc phong trào bị lôi vào thế giới nhân tạo thì cô trở về với thiên nhiên qua album mới nhất mang tên Những con sông ngón tay, với sự cộng tác của nhạc sĩ Trần Đức Minh và nhà thơ Phan Lê Hà.

Được đệm bởi tiếng đàn guitar điện và dàn dây (orchestra), cô ca hát cùng với tiếng dế, tiếng ếch, và các động vật trong “Đêm hè cuối”. Trong “Đêm ngân” có “con ve nâu dưới đất hẹn bầu trời” để cùng nhau ca hát với tiếng đàn acoustic guitar, một chút chất funk, và cách hát luôn biến chuyển của cô.

Trong khi “Mộng” đưa chúng ta vào một buổi sáng vắng vẻ lắng đọng với thiên nhiên thì “Hà Nội chiều tháng ba” đưa chúng ta đến không gian nhộn nhịp của tiếng xe chạy và tiếng kèn inh ỏi (ở Việt Nam mà không dùng kèn xe chắc chịu không nỗi).

Dĩ nhiên Hà Trần không chỉ lúc nào cũng nhẹ nhàng và êm dịu. Cô rock lên trong hai ca khúc “Giấc mơ màu nâu” và “Ngã rẽ”. Và đương nhiên là có một chút lên đồng của Hà Trần ở trong đó.

Sau tám năm, sự trở lại của Hà Trần là một dự án đầy ý nghĩa. Nên nghe và trải nghiệm.

Kacey Musgraves: Deeper Well

I didn’t know who Kacey Musgraves was. Her latest album popped up under Spotify’s new releases so I just gave it a spin. The opening track, “Cardinal,” pulled me in with the groovy country-rock beat. Her soothing voice invited me in, but her lyrics made me stay.

With the guitar-picking country vibe on the title track, “Deeper Well,” she shared, “Took a long time, but I learned / There’s two kinds of people, one is a giver / And one’s always tryin’ to take / All they can take.” I knew exactly what she was talking about. I couldn’t stand the fucking takers either.

Over a hypnotic pop-country flavor, she gave the “Lonely Millionaire” some advice: “You can wear the gold watch on your wrist / But it won’t give you back the moments you miss.” Back to the minimal picking guitar, she sang about where “Heaven Is”: “Nobody knows where we go when we die / Maybe we’ll ride white horses in thе sky.”

This album is a beautiful work of understatement. I enjoyed the lyrical journey from start to finish.

Bonjour Vietnam