Thùy Dung ca nhạc Pháp với điệu jazz

Gần đây tôi dùng thử Amazon Music để nghe nhạc khi lái xe đường xa như đi 10 tiếng đến Vermont để trượt tuyết. Thường thì tôi nghe nhạc jazz hay hip hop, nhưng tình cờ nghe nhạc Việt Nam và phát hiện ra tiếng hát Thùy Dung. Tôi không biết cô là ai hoặc cô ở trong hay ngoài nước. Cô có chất giọng tốt và hát tiếng Pháp nghe chắc ổn tuy tôi không biết tiếng Pháp gì cả. Nếu như cô chỉ nhạc Pháp không thì không có gì đặc biệt cả nhưng những bài hòa theo giai điệu jazz khiến những bài cover của cô nghe phê hơn. Chẳng hạn như cô trình bài “Paroles, paroles” theo điệu swing, “La vie en rose” theo blues và samba, và liên khúc “Toi jamais” và “L’amour c’est pour rien” theo bossa nova.

Nas: King’s Disease 3

I haven’t listened to Nas since his 2008’s release Untitled. His outputs were lackluster as he suffered from King’s Disease. In “Ghetto Reporter,” the opening track on King’s Disease 3, he admits: “King’s Disease: most of us catch it at one point or another, but evolve, find a new formula. One that takes everything in you to make.” With Hit-Boy locking down the beats, Nas rhymes as if he has been cured from the disease. The entire album is a banger.

Pusha T: It’s Almost Dry

I haven’t been following hip hop in a while. I feel antiquated, but I have to pay attention to Pusha T when he comes out with a new album. Twenty years into the game and Pusha still proves to be a lyricist. With Pharrell and Ye holding down the productions, Pusha continues to push his coke rhymes. Listening to the soulful sample in “Dreamin’ of the Past,” I wish Ye would just shut the fuck up and make beats. As for Pusha, I wish he can move beyond his drug-slinging comfort zone. Even the dope is showing its expiration date.

Purple Haze & Nate

Hey Nate,

How’s heaven? Life is still stressful as fuck down here. It’s a struggle everyday and I miss you, bro. Last week, I came across a blue CD you burned for me. I fixated on the words you wrote in black permanent marker: “Cam’ron: Purple Haze.” The album brought back so many memories: “You ready? Roll that shit. Light that shit. Now smoke that shit.”

I wish I can turn back the hands of time when we were young, broke, and didn’t give a fuck. I have been relistening to the album every morning on my commute to work. “Get Down” takes me down the memory lane when Cam rhymed, “That’s my man, anytime I holler, holler with me / We shared chicken sandwiches—they were dollar-fifty.” I still remember like it was yesterday when we shared fried chickens and a 40 Olde E. I reminisce on our late-night cruising and blasting Purple Haze with the bass vibrating on our backs. We cracked up on Cam’s misogynistic lyricism: “Your budget on my neck, your spouse on my dick / Posters on the wall, posted on my balls.” It’s definitely cringe-worthy now, but it was hilarious in 2004. Back then, I didn’t pay much attention to Cam’s lyrical content. I was more interested in his infectious flow and his clear enunciation.

I wish you were still here, man. I am sorry for the fallout. I should have stayed connected. I wanted to get together to clear things up and rekindle our friendship, but I kept pushing it back. I thought we still had plenty of time. I was devastated when you unexpectedly left this world. I know you’re in a better place now. Save a space for me in heaven. I’ll see you when I get there.

Hồng Nhung Đỗ: Trăm nhớ ngàn thương

Thị trường âm nhạc Việt Nam hầu hết là phát hành album mới cover lại nhạc xưa, nhất là những tình khúc nổi tiếng. Nghe đi nghe lại riết cũng ngán ngẩm nếu như không có gì mới mẻ trong cách hát hoặc sáng tạo trong phần hòa âm phối khí. Tuy nhiên cũng có những album thu âm lại nhạc xưa với sự đầu tư kỹ lưỡng trong phối khí lẫn tiếng hát như album đầu tay, Trăm nhớ ngàn thương, của Hồng Nhung Đỗ.

Đây là lần đầu tiên tôi được nghe tiếng hát của Hồng Nhung Đỗ. Tuy không biết gì về cô nhưng tôi thích ngay chín ca khúc cô thu âm trong album. Cô có chất giọng tốt và hát rất có hồn nhưng vẫn chưa đủ nếu như thiếu đi phần hòa âm phối khí sang trọng và sáng tạo. Từ bài mỡ màng “Giọt mưa thu” (Đặng Thế Phong và Bùi Công Kỳ) đến bài cuối “Ai đi ngoài ngoài sương gió (Nguyễn Hữu Thiết), Hồng Nhung Đỗ cũng những nhạc sĩ phối khí, Lưu Hà An, Hoàng Trung Đức, và Hoàng Anh Minh, đem đến cho người nghe một trải nghiệm âm nhạc trọn vẹn qua những âm hưởng bán cổ điển. Đặc điểm là cô cover lại những ca khúc của hai cây cổ thụ của nhạc Việt: Phạm Duy và Lam Phương. Tuy hai người nhạc sĩ với hai phong cách hoàn toàn khác nhau nhưng album vẫn giữ được sự liền lạc chứ không bị chi phối.

Tối thứ Sáu trời mưa dầm dề và thời tiết se lạnh, còn gì hơn được ngồi ở nhà thưởng thức một album Việt Nam cùng một chai whiskey Nhật Bản. Không cần mồi cũng đủ phê.

Tiêu Châu Như Quỳnh: Acoustika

Từ khi trang blog QB Music biến mất, tôi không còn đọc bài viết của nhạc sĩ Quốc Bảo. Mấy hôm trước tôi google để xem tin tức hoặc sinh hoạt của nhạc sĩ thì tình cờ đọc bài báo về một cô ca sĩ với cái tên tôi chưa từng biết: Tiêu Châu Như Quỳnh. Đọc sơ thấy đề cập đến Tiêu Châu Như Quỳnh ca nhạc của Quốc Bảo qua phong cách jazz nên tôi cũng muốn nghe thử.

Acoustika được phát hành vào năm 2020 gồm tám ca khúc quen thuộc của Quốc Bảo. Như những nàng thơ trước, Tiêu Châu Như Quỳnh có giọng hát mộc mạc, cảm xúc, và rất hợp với phong cách Quốc Bảo. Nhưng nói Acoustika là một album jazz thì cũng không chính xác. Bài mở đầu, “Tình như trái chín muộn”, kết hợp giữa bossa nova và swing, nghe cũng phê phê. Bài thứ hai, “Giấc mơ tuyết trắng” bắt đầu bluesy nhưng tới phần điệp khúc thì trở thành pop. “Em về” không có một mùi jazz nào cả, mà là straight-up ballad.

Điểm mạnh của Acoustika là phần nhạc. Tiếng đàn dương cầm quá tuyệt trong ca khúc “Nhớ”. Tuy Tiêu Châu Như Quỳnh song ca cùng Lê Hiếu nhưng tôi chỉ muốn nghe tiếng dương cầm solo. “Tình ca” được phối theo điệu funk với sức hút thôi miên. Tiêu Châu Như Quỳnh luyến láy theo nhạc funk xuất sắc.

Tuy không hẳn là một album jazz, Acoustika dễ nghe và dễ thưởng thức.

Hoàng Thùy Linh: Link

Với sự thành công huy Hoàng, Thùy Link tiếp tục tiến tới thế giới âm nhạc dân gian hiện đại—fusion giữa truyền thống và hại điện. Với con beat tưng bừng và lời nhạc thu hút, “Bo xì bo” tiếp nối formula “Để mị nói cho mà nghe”. Bảo đảm nghe chừng 100 lần già trẻ, bé lớn gì cũng sẽ nhúng nhảy và hát theo, “Vậy thì thôi, bữa tối nay em khao mời / Rồi ngày mai em buông lơi, cho anh bơi luôn / Vậy thôi, bo xì bo, bo xì bo thôi / Nghỉ chơi, bo xì luôn, nghỉ chơi”.

Tiếng mõ trâu được sử dụng thành nhạc cụ trong “Trưởng nữ chạy trốn” hypnotic as fuck và Hoàng Thùy Linh chứng minh cô đã bắc được con flow trong những bar rap: “Tình yêu không cần flashy nhưng đừng flash sale / Có thể xanh đỏ tím hồng nhưng vẫn phải là hồng pastel / Từ trên trời rơi xuống, thường không phải Dior Chanel / Còn anh thì rơi xuống, em Hermes ôi chả buồn theo”. Nghe mà tôi cũng bị influence bởi cách dùng từ ngữ Việt mixed Anh.

Với “Đánh đố”, Hoàng Thùy Linh dám feature Thanh Lam và Tùng Dương. Chẳng những thế, cô còn hát backup cho hai giọng ca gạo cội này. Tuy giọng Hoàng Thùy Linh yếu hơn nhưng cô rap điêu luyện. Với giọng Bắc dễ thương, cô switches up the flow trong phần rap của mình. Qua “Hạ phỏm”, cô luyến láy cách vừa hát vừa đọc, “Em vẫn tiếp anh vì em thì không ngại / Nhưng em biết việc này rất là có hại.” Cô drops chữ “tiếp” và “biết” hơi bị cute đấy.

Tuy cô vẫn theo hướng fusion giữa traditional và contemporary nhưng Link hơi deviates một chút. “Không một bài hát nào có thể diễn tả cảm xúc của em lúc này” đổi qua pop ballad với sự cộng tác của Thanh Bùi. Ngoài tựa đề dài đằng đẵng, nhịp điệu lẫn giai điệu không standout lắm và Mr. Thanh Bùi hát tiếng Anh điệu quá. “See tình” chuyển sang phong cách groovy-ass disco funk. Điểm yếu của “Gieo quẻ” là phần feature của Đen vì cách rap của Đen luôn là monotonous. Tuy Link không được một concept thống nhứt để experience từ đầu đến đuôi nhưng rất enjoyable.

Tuấn Ngọc: Tháng bảy chưa mưa

Gần đây, và nhất là tuần vừa qua đi nghỉ mát, tôi thường nghe đi nghe lại bảy ca khúc trong Tháng bảy chưa mưa của Tuấn Ngọc. Tuy album gồm mười bài nhưng tôi skip ba bài không phải giọng hát của nam ca sĩ. Đáng lý ra ba giọng nữ (Quỳnh Giao, Thái Hiền, và Lệ Thu) đem thêm sắc màu cho album nhưng ngược lại những bài ấy làm gián đoạn sự trải nghiệm trọn vẹn của nam ca sĩ chính cùng lối hoà âm bán cổ điển tuyệt diệu của nhạc sĩ Duy Cường.

Tháng bảy chưa mưa phát hành vào năm 2003, lúc giọng hát Tuấn Ngọc trên đỉnh cao nên các ca khúc anh thu âm trong album này điều xuất sắc từ kỹ thuật đến cảm xúc. Bài chủ đề “Tháng bảy chưa mưa”, thơ của Y Dịch và nhạc Phạm Anh Dũng, đưa người nghe vào một không gian nhẹ nhàng với giọng hát lãng mạn: “Vòng tay tạ từ lên buồn tha thiết / Chiếc hôn cuối cùng còn ấm trên môi”.

Ca khúc “Kỷ niệm” của nhạc sĩ Phạm Duy đã có rất nhiều ca sĩ covered nhưng vẫn chưa ai qua khỏi được thầy ca sĩ Tuấn Ngọc với giấc mơ cao cả: “ Tôi mơ thành triệu phú cứu vớt gái bơ vơ / Tôi mơ thành thi sĩ đem thơ dệt mộng hờ”. Với “Điệu buồn” của nhạc sĩ Đào Duy, Tuấn Ngọc nhả chữ một cách tái tê: “Tàn một cơn mê, ái ân chỉ còn… là tê tái / Nước mắt thôi rơi, tình đã xa xôi, sầu kín khung trời”.

“Gửi người em gái” của Đoàn Chuẩn và Từ Linh cũng là một tác phẩm khó có thể vượt qua giọng Tuấn Ngọc: “Cành hoa tim tím bé xinh xinh báo xuân nồng / Đượm đà phong kín cánh mong manh tấm hoa lòng”. Chỉ cách anh nhấn mạnh chữ “bé” trong câu đầu là đáng kính nể rồi.

Với ca khúc “Hững hờ” của nhạc sĩ Nguyễn Vũ (không biết có chính xác không vì bìa sau của album không có tên của tác giả), phần điệp khúc là “Biết thế biết thế nhưng tôi vẫn yêu người / Biết thế biết thế nhưng tôi vẫn thương người” nhưng Tuấn Ngọc không lập lại hai lần mà anh hát chỉ một lần, “Biết thế nhưng tôi vẫn yêu người / Biết thế nhưng tôi vẫn thương người”. Sự chậm lại khiến cho câu hát thấm thía và có hiệu quả hơn.

Với “Người như cố quên” giọng hát Tuấn Ngọc bay bổng trên lời nhạc của nhạc sĩ Hoàng Trọng Thụy, “Làn tóc rối cuốn chân người / Tìm đến cánh sao rơi / Vội quên đi, hay cố quên đi / Giấc mơ cuối”. Và album được kết thúc với ca khúc “Mộng du” của nhạc sĩ Phạm Duy qua nhịp điệu Latin lã lướt, “Ta về lòng người bỡ ngỡ / Khóc cười như bé bơ vơ”.

Tôi đã review Tháng bảy chưa mưa bằng tiếng Anh vào năm 2004. Mười tám năm sau, tôi vẫn mê album này nên nổi hứng viết bằng tiếng Việt.

Quốc Bảo: Xinh Trầm Ngoan

Album Xinh Trầm Ngoan gồm có 8 ca khúc quen thuộc của nhạc sĩ Quốc Bảo được cover lại qua ba tiếng hát Võ Lê Vy, Hồ Tiến Đạt, và Lê Hiếu. Bài cũ như hòa âm mới với âm hưởng hiện đại giữa acoustic và electronic.

Chẳng hạn như ca khúc “Em về tóc xanh” bắc đầu với giọng hát của Võ Lê Vy và tiếng đàn dương cầm nhẹ nhàng nhưng khi phần nhịp điện tử gia nhập lập tức đặt người nghe vào một không gian đương đại. Cô trình bài “Em về tình khôi” tốt nhưng diễn đạt “Dạ khúc” xuất sắc. Giọng hát truyền cảm với phần hòa âm ballad thêm vào một chút blues và phần orchestration tinh tế đã thêm vào sắc màu cho ca khúc.

Với chất giọng trầm buồn, Hồ Tiến Đạt trình bài “Tình trầm” hợp. Còn “Cám ơn một đóa xuân ngời” thì đẹp nhưng Hồ Tiến Đạt không có gì nổi bật hơn những ca sĩ đã từng hát ca khúc này. Giọng hát Lê Hiếu vẫn không thay đổi gì, vẫn nồng nàn qua “Tàn phai” và lãng tử qua “Tim anh trôi về em”. Qua nhịp điệu Latin tươi vui, Lê Hiếu toả tình, “Dù đi phương nào dòng sông vẫn theo / Sông theo chân em đi để mãi không cách chia.”

Xinh Trầm Ngoan là một album chất lượng không chỉ từ giọng hát đến hòa âm phối khí, mà còn thiết kế bìa gồm với chữ vẽ đơn giản, bạo dạn, và nghệ thuật. Đúng thương hiệu một tác phẩm của Quốc Bảo.

Ngọc Lan hát những “Bài không tên”

Qua giọng hát hồn nhiên và sâu lắng, Ngọc Lan nhẹ nhàng bày tỏ nỗi đau nội tâm trong ca từ của nhạc sĩ Vũ Thành An qua những “Bài không tên” bất hủ của tác giả. Chẳng hạn như cô mở đầu “Bài không tên số 2” với một nỗi buồn tràn đầy tự sự: “Lòng người như lá úa, trong cơn mưa chiều / Nhiều cơn gió cuốn, xoay xoay trong hồn”. Ngọc Lan phát âm chữ “xoay xoay” nghe xao xuyến vô cùng. Với “Bài không tên số 3”, cô “buông xuôi” một cách nhẹ nhàng nhưng đầy nghẹn ngào: “Đêm sâu mái tóc em dài / Buông xuôi, xuôi theo dòng đời”. Phần điều khiển dàn nhạc giao hưởng của nhạc sĩ Thanh Lâm với dàn dây, đàn dương cầm, và tiếng kèn saxophone sát cánh bên giọng hát của Ngọc Lan rất chặt chẽ. Hơi đáng tiếc là cô quyện hai ca khúc này lại với nhau nên người nghe dễ bị lẫn lộn không biết khúc nào là của bài nào. Phải chi cô hát riêng từng bài.

Những “Bài không tên” khác, Ngọc Lan đem đến khán giả những nỗi niềm chua xót trong ca từ của tác giả. Với “Bài không tên số 4”, cô hát với tâm trạng đầy chất chứa: “Đời con gái cũng cần dĩ vãng / Mà em tôi chỉ còn tương lai”. Với “Bài không tên số 5”, cô thả nhẹ như đang tự trấn an mình, “Hãy cố yêu người mà sống / Lâu rồi đời mình cũng qua”, và cô lên thật cao để nhấn mạnh, “Lâu rồi đời mình cũng qua”. Với “Bài không tên số 7”, cô xuýt xoa, “Thân em giờ hoang phế / Lê theo thời gian giông gió”. Với “Bài không tên số 8”, cô chạm vào nỗi đắng cay của tác giả, “Vắng nhau một đêm, càng xa thêm nghìn trùng / Tiếc nhau một đêm, rồi mai thêm ngại ngùng”.

Ngọc Lan hát “Bài không tên cuối cùng” cũng tốt nhưng phải chi cô giữ nguyên lời của tác giả và đừng đổi “em” thành “anh” như:

Này anh hỡi
Con đường anh đi đó
Con đường anh theo đó
Sẽ đưa anh sang đâu
Mưa bên chồng, sẽ làm em khóc, sẽ làm em nhớ
Những khi mình mặn nồng.

Khi Ngọc Lan sửa đi đại từ, lời hát không còn đúng với lời tâm sự của nhạc sĩ Vũ Thành An nói với người yêu của mình khi cô lấy chồng. Qua phần trình diễn của Ngọc Lan, người con gái muốn trách người yêu của mình rằng anh có chọn lựa nhưng anh lại không chọn em mà để em đi theo chồng. Lời gốc của nhạc sĩ, “Mưa bên chồng có làm em khóc, có làm em nhớ”, chỉ thể thôi nhưng lời đổi là sẽ khóc và sẽ nhớ “những khi mình mặn nồng”. Đó không còn là lời trách móc nữa mà lời nói khiến cho chàng trai phải đối diện với tội lỗi và trách nhiệm về hành động của mình khi đã “mặn nồng” với nàng.

Tôi đùa tí cho vui thôi chứ không có ý mổ xẻ gì hết. Nếu bạn hứng thú muốn biết về những câu chuyện đằng sau những “Bài không tên”, tìm đọc quyển sách Chuyện tình không tên của chính tác giả. Sẵn đây, tôi xin trích một đoạn thư tình nhạc sĩ Vũ Thành An viết:

Em yêu dấu,

Em bỏ đi làm anh hụt hẫng, nhất là không còn biết tin vào ai nữa. Anh đã tin những lời Em hứa, thế rồi Em bỏ đi, anh trở thành kẻ mất Đức Tin không còn biết bấu víu vào đâu. Đức Tin là quan trọng nhất cho một đời người. Chính Đức Tin sẽ cho ta Hy Vọng, có thể giúp ta chịu đựng được những điều phi thường và vượt lên khỏi sự bình thường. Mất Đức Tin ta sẽ rơi xuống hố thẳm của tuyệt vọng.

Em đã từng muốn anh ghi lại kỷ niệm cho cuộc tình chúng mình. Và anh đã viết nhưng anh chưa bao giờ nghĩ rằng Bài không tên cuối cùng anh đã viết ra trong sự thảng thốt khi Em đột ngột bỏ anh đi, sau đó lại được phổ biến rộng như thế! Chắc chắn những lời ca đó đã gây ảnh hưởng đến Em. Anh hoàn toàn không muốn như vậy.

Chắc chắn là câu “Mưa bên chồng, có làm em khóc, có làm em nhớ / Những khi mình mặn nồng” đã khiến cho người nhạc sĩ tài hoa hối hận những gì ông đã viết. Sau 25 năm, ông phải viết lời thứ hai cho “Bài không tên cuối cùng”. Dù sao đi nữa, tôi vẫn quý mến phong cách nhẹ nhàng và nét đẹp êm dịu của Ngọc Lan khi cô hát những “Bài không tên” của nhạc sĩ Vũ Thành An.