Lung Tung Xèng với Lilian

Tiếng hát Lilian vẫn đọng lại trong ký ức của tôi qua những ca khúc remix của Mỹ (“Because I Love You”) hoặc Hồng Kông (“Caravan of Life). Hôm nay xem chị trình diễn trong chương trình “The Tuesday Night Show” của nhóm Lung Tung Xèng khiến tôi nhớ lại những chuỗi ngày còn đi học giữa thập niên 90.

Lilian mở màn với nhạc phẩm “What’s Up,” của 4 Non Blondes, chị đã từng cover. Giọng của chị vẫn còn mạnh mẽ lắm. Dường như tôi chưa từng nghe chị hát bài “Crazy,” của Patsy Cline. Nghe chị hát lần đầu cũng khá ấn tượng với những nét riêng của chị. Nhạc phẩm “Hot Stuff,” của Donna Summer, được đổi qua nhịp điệu bossa nova nghe cũng thú vị.

Rất ngậm ngùi khi nghe chị tặng nhạc phẩm “Mẹ Tôi,” của Trần Tiến, cho những ai mất đi mẹ trong mùa COVID. Tôi cũng nằm trong tình trạng bất hạnh này. Hai câu đầu của bài rất đúng với tâm trạng của những tâm hồn mất mẹ: “Mẹ ơi con đã già rồi / Con ngồi nhớ mẹ khóc như trẻ con.” Và hai câu này thật thấm thía: “Dù cho phú quý vinh quang / Vinh quang không bằng có mẹ.”

Chủ nhật này là ngày lễ Mẹ đầu tiên tôi không có mẹ. Những ai còn có mẹ hãy cố gắng dành thời gian với mẹ. Đừng bỏ lỡ cơ hội và viễn phúc đó.

Lung Tung Xèng với Thương Linh

Sáng nay vẫn thức sớm như mọi ngày nhưng phá lệ không đọc sách để xem chương trình “The Tuesday Night Show” của nhóm Lung Tung Xèng với sự hiện diện của nữ ca sĩ Thương Linh, một giọng hát đầy quyến rũ.

Thương Linh mở đầu chương trình với ca khúc nhạc ngoại quốc “Casablanca.” Cô phát âm tiếng Anh rất rõ và nhả chữ rất nhẹ nhàng chẳng hạn như “t” ở cuối chữ “light” và chữ “hot” hoặc “ch” của “each.” Giọng Thương Linh “too damn sexy.” Hơi tiếc một chút là phải nhưng bài này băng nhạc chơi theo giai điệu bossa nova thì phê biết mấy. Điển hình là bài “Thuở ấy có em” được chơi theo điệu blues. Giọng Thương Linh ca theo điệu jazz-blues thì khỏi phải chê rồi. Anh Tuấn Joe solo khúc blues rock quá chất luôn.

Chương trình được khép lại với bài cover “Come Together” của The Beatles. Đến khúc này chắc Thương Linh đã xỉn rồi nên cũng quậy tưng bừng. Qua chương trình này, tôi càng nể Thương Linh hơn vì cô “loosen up” với hai chai bia và ly rượu đỏ. Cô hát hay, uống lại khá. Sau bài “Come Together,” cô kêu gọi #StopTheHate và #SpreadTheLove.

Với những bạo lực kỳ thị người Mỹ gốc Á Châu càng ngày càng tăng, chúng ta cần phải đoàn kết, lên án, và chống đối những sự kiện thù ghét chủng tộc.

Ngọc Quy: Tạ ơn đời

Tôi nghe tiếng hát Ngọc Quy trước đây qua những nhạc phẩm Võ Tá Hân phổ từ thơ Cao Nguyên. Giọng hát Ngọc Quy cũng tốt nhưng không đạt nét riêng. Hơn nữa những bài hoà âm sơ sài nên phần trình bày của Ngọc Quy cũng đi vào lãng quên.

Vì album Tạ ơn đời do chính Ngọc Quy biên tập nên phần hòa âm phối khí được đầu tư kỹ lưỡng hơn. Chẳng hạn như “Ru em từng ngón xuân nồng” của Trịnh Công Sơn, phần orchestration rất khát khao (lustful). Tuy giọng Ngọc Quy trầm ấm nhưng cách trình bày thì chỉ y như sự dự đoán (predictable).

Hai bài của Phạm Duy, “Tạ ơn đời” và “Hẹn hò,” phần hòa âm semi-classical rất ấn tượng và Ngọc Quy được cứu vớt bởi phần song ca cùng Ngọc Mai. Sự khác biệt giữa giọng alto cao ngất của nàng và giọng baritone thấp của chàng quyện vào nhau rất hợp. Vì thế hai bài này là đỉnh của album.

Đáng tiếc rằng album này không có một đường lối khẳng định. Nhạc đồng quê “Nắng chiều” của Lê Trọng Nguyễn, qua nhịp điệu chacha làm mất đi bầu không khí nhạc thính phòng. “Đường xưa lối cũ” của Hoàng Thi Thơ không tệ nhưng điệu nhạc làm đứt đi sự liền lạc của người nghe. Còn “Ngỡ đâu tình đã quên mình,” Ngọc Quy khè hơi bị nhiều khi phát âm chữ “khi.”

Minh Đức: Trên tháng ngày đã qua

Không biết là trending hay full production quá đắt nên gần đây các ca sĩ thu âm theo dạng acoustic khá nhiều, nhất là những ca sĩ nam với chất giọng trầm. Minh Đức mới phát hành một album acoustic với tiếng đàn guitar làm nhạc cụ chính.

Với giọng baritone ấm áp, Minh Đức cover lại những bài cũ. Với “Niệm khúc cuối” của Ngô Thụy Miên, Minh Đức hát một cách trung thành. Anh không phá cách cũng chẳng dùng hòa âm gì mới mẻ cả. Anh chỉ hát với tiếng đàn guitar mộc mạc và tiếng violin da diết. Nghe buồn thấm thía. Có lẽ như thế đã đủ tiêu chuẩn.

Với “Từ độ ánh trăng tàn,” nhạc Anh Bằng thơ Đặng Hiền, tiếng kéo violin càng não nề hơn nhất là khi Minh Đức hát câu, “Tình yêu thủy tinh rơi vụn vỡ trong tim.” Với “Trên tháng ngày đã qua” của Từ Công Phụng, phần nhạc đệm cũng chỉ guitar và violin và thêm vào percussion để có nhịp điệu Latin.

Đây là một album thính phòng thân mật. Chỉ tiếc là toàn bài cũ lôi ra hát lại. Bây giờ muốn nghe nhạc Việt mới cũng hơi khó. Mười mấy năm về trước lúc tôi mới bắt đầu review nhạc Việt, những sản phẩm mới và ca khúc mới khá nhiều. Giờ đây chỉ nghe cover lại hết nhạc Trịnh Công Sơn qua nhạc Lam Phương, hết nhạc Phạm Duy qua nhạc Từ Công Phụng, hết nhạc Ngô Thụy Miên qua nhạc Anh Bằng. Xào tới xào lui cũng chỉ những tác phẩm của mấy nhạc sĩ quen thuộc này. Thôi thì có gì nghe nấy. Có còn hơn không. Có còn hơn không.

Phương Thanh: Trống vắng

Phương Thanh mê rống. Sở trường của cô là rống. Nhạc không rống cô cũng rống. Bài không rống cô cũng cố rống. Không có nhạc mới để rống cô lôi những bài cũ ra để rống.

Đáng lý ra thu âm theo acoustic không nên rống. Vì acoustic cần sự nhẹ nhàng và thân mật để lắng nghe. Tiếc rằng Phương Thanh không thể nào kiềm chế được chất rống của chính mình. Qua liên khúc “Khi giấc mơ về” và “Vì em yêu anh” của Đức Trí, cô hát nhẹ cùng tiếng đàn guitar và dương cầm dịu dàng. Bỗng nhiên đến gần đoạn cuối cô nén lại không nổi nên đã rống lên như bị ma nhát.

Nghe cô hát lại “Một thời đã xa” với tâm trạng nặng trĩu và đầy phiền muộn khác biệt với version của Thuỳ Chi. Cũng thu âm theo dạng acoustic nhưng Đức Trí cho người nghe một cảm giác buồn dịu dàng của một thời đã xa. Thuỳ Chi không gào thét mà chỉ hát một cách rất mềm mại khiến cho người nghe phải bùi ngùi hồi tưởng lại dĩ vãng xưa.

Qua album này chắc Phương Thanh muốn fans của cô nhớ lại thời gian đình đám của cô trong làng nhạc trẻ Việt Nam vào thập niên 90. Trình bài lại “Trống vắng” của Quốc Hùng, cô rống cho thỏa mãn.

Thái Đinh: Bài ca số 8

Nhạc thời nay khác với nhạc thời xưa là tác giả bây giờ đi ngay vào đề tài chứ không vòng vo tam quốc như ngày trước. Thí vụ như bài “Này em có nhớ,” cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn viết, “Chúa đã bỏ loài người / Phật đã bỏ loài người / Này em xin cứ phụ người.” Nghe thật táo bạo và phải suy nghĩ nát óc mới hiểu ý của nhạc sĩ muốn gửi gắm gì.

Hôm nay nghe bài “Lời đầu môi” của Thái Đinh mới hú hồn. Ca từ của Thái Đinh đi thẳng vào vấn đề, “Ngày xưa em nói ra bao điều mộng mơ / Mà giờ em khác chi đồ / Miệng Nam Mô / Bụng một bồ dao găm.” Qua tiếng saxo vang vọng và nhịp điệu rộn ràng, Thái Đinh dùng tiếng hát ấm áp lãng mạn của mình “chửi” thẳng vào mặt nàng, “thứ đồ mở miệng thì từ bi hiền lành mà trong thâm tâm thì nham hiểm vô cùng.” Có sao viết vậy người nghe khỏi phải đoán mò chi cho mệt óc.

Khi nghe nhạc phẩm tựa đề “Cafuné” tôi chả hiểu chữ đó nghĩa là gì nhưng lối hoà âm rất chill. Phải dùng Google mới biết cafuné nghĩa là “vuốt ve mái tóc.” Thì ra Thái Đinh vừa trình bài vừa giải thích luôn, “Hey baby, cafuné / Muốn khẽ đưa bàn tay nhẹ lay làn tóc dịu dàng hương đến thế.” Hôm nay học được chữ này thật là thú vị. Mai mốt gặp em nào có mái tóc đẹp tôi sẽ hỏi, “Hey baby, can I cafuné you?” Không biết có bị ăn bạt tay hay không?

Qua phần hoà âm r & b đầy quyến rũ dành cho ca khúc “Knock knock,” Thái Đinh gõ cửa nhà nàng, “Cho anh qua nhà em trú đêm nay / Nào mở cửa đi… / Knock knock / Baby, còn đợi chờ chi?” Chỉ có những chàng trai trẻ mới có tự tin dám làm chuyện đó thôi. Cỡ như tôi mà gõ cửa bảo em cho vào trú chắc chắn là vô khám gỡ lịch vì tội hiếm dâm.

Cứ tưởng đâu album này không dành cho những thích giả già như tôi thì Thái Đinh quăng cho một cục xương để gặm. “Xuân úa,” bài cuối trong album, được hoà âm theo phong cách blues buồn. Dùng giọng gió và giọng mềm, Thái Đinh tự sự:

Quên đi, quên đi, quên đi hết
Bao âu lo lòng chẳng cần biết
Cứ âm thầm níu xuân thì
Mà trái tim vẫn cứ câm lì

Quả thật rất đúng với tâm trạng của tôi. Một trái tim khô. Một trái tim quá câm lì. Mùa xuân trong tôi không chỉ úa mà đã héo bà nó rồi.

Đùa chút cho vui thôi. Đã lâu rồi không được nghe những nhạc phẩm mới trong làng âm nhạc Việt Nam nên cảm thấy album này có một chút thú vị. Dù sao gì cũng đỡ hơn nghe nhạc sầu thảm. Nghe đi nghe lại những nhạc phẩm bolero trước sau gì cũng tự tử như, “Em ơi nếu mộng không thành thì sao? Mua bao thuốc chuột uống vô rồi đời.” Bà con nào đam mê nhạc sến đừng ném đá tôi nhé.

Khánh Linh’s Journey

Qua Journey Khánh Linh được nhạc sĩ Võ Thiện Thanh dìu dắt trên một chặng đường khác trong âm nhạc. Khác với sở trường semiclassical hoặc những pop ballads chậm của Khánh Linh trước đây, Võ Thiện Thanh đưa cô vào thế giới âm nhạc (world music) với những giai điệu nhiều màu sắc và nhịp điệu tươi vui (upbeat) hơn.

Võ Thiện Thanh theo đuổi dòng đương đại đã khá lâu và những hòa âm phối khí của anh càng đa dạng hơn, nhất là những bài mang âm hưởng dân tộc hiện đại trong album này. Chẳng hạn như nhạc phẩm “Tôi quét lá đa,” anh dùng electronic beat với rock riff và nhạc cụ Việt Nam rất ăn khớp và tự nhiên. Giọng hát mạnh mẽ và cao vời vợi của Khánh Linh hòa quyện với bài phối khí rất tuyệt. Nhạc phẩm “Tiếng chuông” cũng thế. Cách arrangement giữa nhạc điện tử hiện đại và đàn cụ truyền thống rất khéo tay. Sự phối hợp giữa tây và ta tạo ra một thế giới âm nhạc du dương. Khánh Linh trình bày rất xuất sắc những tác phẩm này nhưng tôi nghĩ ngay đến Ngọc Khuê và hình dùng cách xử lý những câu “nhõng nhẽo” và “nghịch ngợm” của cô.

Nhạc phẩm “Bay trên những ngọn đồi” thích hợp với phong cách của Khánh Linh hơn. Có những đoạn rất cao để chim Họa Mi hót trong bầu không gian đầy huyền diệu. Với phần orchestration sôi nổi và phần bè sống động của nhóm Cadilac, Khánh Linh trình bày rất ấn tượng trong “Mưa đêm.”

Journey là một hành trình thí nghiệm rất thành công cho Khánh Linh. Sự đồng hành giữa cô và nhạc sĩ Võ Thiện Thanh rất thích hợp. Hy vọng rằng Khánh Ly sẽ tiếp tục đi những quãng đường mới lạ và thú vị trong âm nhạc của cô.

Tiếng hát Hà Vân 3: Tuyệt phẩm Hoàng Thi Thơ

Tiếng hát Hà Vân ngọt ngào và dịu dàng rất thích hợp với những tác phẩm đồng quê của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ. Tuy nhiên album này được đạt đến xuất sắc là nhờ vào lối hòa âm khéo léo của Quang Ngọc. Anh đã đem lại những âm thanh xưa của trước năm 1975 nhưng có âm hưởng mới mẻ.

Nhịp điệu chachacha cùng tiếng kèn saxo solo trong “Đường xưa lối cũ” gợi lại phong cách của Sài Gòn năm xưa. Giọng nam Lê Minh Trung trong “Mấy nhịp cầu tre” không khác gì tiếng hát Duy Khánh ngày xưa. Nhịp điệu tươi vui nhưng đáng chú ý nhất là tiếng kèn trumpet bè cho đôi song ca. Tay trumpeter này chơi theo jazz nên đem đến cho bài hát một sắc màu đậm đà. Và tiếng kèn trumpet lại xuất hiện trong “Duyên quê” cùng tiếng sáo. Hơi đáng tiếc là phần trumpet solo quá ngắn (chỉ được có hai bars). Phải chi để tay ấy improvise từ sáu đến mười hai bars thì phê biết mấy.

Bên cạnh những nhạc phẩm đồng quê tươi tắn cũng có những bài buồn như “Tạ tình” và “Ai buồn hơn ai.” Tuy nhiên nhạc phẩm khiến người viết này phải nghẹn ngào là “Đám cưới trên đường quê.” Tuy đây là một bài hát vui nhộn nhưng nó đem lại những ký ức về tuổi thơ và mẹ của tôi. Ngày xưa lúc còn ở Việt Nam, tôi được mẹ đu đưa võng và ru ngủ bằng bài hát này vào mỗi buổi trưa. Qua giọng hát Miền Nam chất phác và êm ái của mẹ, tôi đã thuộc lòng lời hát dễ thương của chú Hoàng Thi Thơ:

Ô! ô! sáng hôm nay trên quê hương tôi,
Quê hương xinh xinh quê hương hữu tình,
Quê hương xinh xinh quê hương hòa bình,
Đường nở hoa trắng, xanh, vàng, tím,
Đẹp làm sao bướm bay chập chờn.
Đàn chim non véo von ngọn tre,
Khăn mầu son, áo mầu vàng,
Ơi, bà con đến xem mùa cưới!
Chân hài cong, tay dù hồng.
Lâu thật lâu mới thấy được một ngày vui!

Tuy nghe Hà Vân hát mà hình bóng của mẹ đã hiện về trong tôi và không thể nào nén lại cảm xúc được. Tôi nhớ mẹ vô cùng. Nhớ tiếng hát ngọt ngào, nhớ nụ cười duyên dáng, và nhớ tình thương bao la của mẹ. Rồi nhớ đến sự quằn quại khó thở ở những ngày cuối đời của mẹ, tôi lại rơi nước mắt. Cả cuộc đời mẹ khổ đau đã nhiều thế mà lúc nhắm mắt cũng không thoát khỏi sự đau khổ cho đến lúc mẹ thật sự ra đi.

Giờ đây không biết bao lâu nữa mới thấy được một ngày vui nhưng rất cảm ơn album này của Hà Vân đã cho tôi gợi nhớ lại tiếng hát và hình ảnh của mẹ tôi. Tuy vui mà buồn. Tuy buồn mà vui.

The Matrix: Music from the Motion Picture

Two weeks ago I rediscovered The Matrix soundtrack and I have been re-listening to it at maximum volume in my minivan. The album brought back so many fond memories, particularly during the time I got sucked into Flash animation. I used to chop up those heavy metal, techno tracks into loops to accompany text effects and motion graphics, in which I spent countless hours of sleepless nights crafting in Flash. Although I had moved on from Flash over a decade ago, I always felt nostalgic about it. “Bonjour Vietnam” was created in Flash and it went viral all over the world, especially in the Vietnamese communities. Flash was officially dead on December 31, 2020. Listening to The Matrix, in which I had used every single track to create a piece of animation, was like mourning the death of an era in my design career. Rest in peace, Flash.

Tonight, after the challenging first day of ice skating class, I drove the kids home with The Matrix soundtrack playing in the background. My nine-year-old son asked me to dial the volume way up as Meat Beat Manifesto’s “Prime Audio Soup” was playing. For about six minutes driving home, the pounding bass, hard-hitting drums, and electronic sound effects made me feel upbeat, but it was the chanting, “set me free,” which repeated over and over again, that transcended me. Tomorrow we will be free. Free from all the craziness that had turned our lives upside down in the past four years. It started out as a joke, but it had quickly consumed our lives every single second. I kept asking myself how we could buy into all of this nonsense and stupidity. Somehow the more absurd it became, it found its way into people’s heads. It destroyed relationships, friendships, communities, and moralities. It damn-near killed our democracy. It mindfucked half of the country. It turned half of my own Vietnamese-American community into sad, embarrassed, disillusioned souls. Though I am not sure which half because I had been called the delusional one.

Although I had checked myself out, unplugged from its universe, and set my mind free, I sincerely hope that its effects will fade into darkness. Like Flash, it will be officially gone tomorrow and an end to an American tragic. Let’s break out some champagne and celebrate because America had won the battle for the soul. Long live democracy.

Lân Nhã: Nhã

Lân Nhã có chất giọng trầm ấm và quyến rũ. Tiếc rằng Lân Nhã phát âm quá nặng nề. Qua tám tình khúc quá quen thuộc, Lân Nhã không có khai thác được gì cho riêng mình. Luôn cả những phần hòa âm cũng không giúp được tiếng hát của Lân Nhã. Chỉ riêng “Bài không tên cuối cùng” (Vũ Thành An) được nổi bật nhờ sự mộc mạc của tiếng đàn guitar. Tuy nhiên đổi lời hát không phải là lỗi của Lân Nhã, nhưng “Những khi tình còn nồng” đánh mất đi cái câu mà có lẽ nhiều người nghe thích nhất của bài này: “Những khi mình mặn nồng.”