Làm dâu

Hồi Tết Việt Nam vừa qua, tôi được một người bạn mời đi đám giỗ. Lâu ngày được ngồi nhậu với mấy đồng hương cũng vui. Ba của bạn cũng ngồi cùng bàn nhâm nhi ly rượu whiskey và nói chuyện vui vẻ. Còn bác gái và con dâu loay hoay trong bếp. Vợ anh niềm nở và cũng đùa giỡn với bạn bè trên bàn nhậu.

Tôi quen biết vợ chồng anh cũng đã ba năm qua hướng đạo nhưng không thân lắm. Tôi e ngại làm phiền tuy anh rất nhiệt tình. Anh là trưởng tụi nhỏ trong hướng đạo. Tôi thì chỉ đưa con đến rồi ngồi chờ tụi nó sinh hoạt. Rảnh rỗi tôi ngồi đọc sách hoặc đi rollerblading vòng quanh sân trường. Thỉnh thoảng cũng trò chuyện với phụ huynh khác.

Hai tuần trước tôi ngồi nói chuyện với chị. Tôi nhắc lại lần đó đến nhà anh chị ăn giỗ. Tôi khen chồng chị may mắn vì ở Mỹ mà vẫn có được cô con dâu ở chung với ông bà già chồng. Tôi chợt miệng nói, “Thấy hai bác vui vẻ nên chắc không có khó lắm”. Chị nhìn tôi với cặp mắt kinh ngạc và trả lời, “Cái cục lơ của em nó qua khỏi đầu rồi”. Tâm sự một chút chị rơm rớm nước mắt kể chị đã từng bị depressed.

Thì ra thấy vậy chứ không phải vậy. Tôi đã vô tình chạm đến nỗi đau của chị nên cũng thấy áy náy.

Tình cha

Hôm qua mơ thấy ba. Thấy được những nụ cười tươi tắn cũng như những nét giận dữ trên khuôn mặt ông. Lần đầu tôi về Việt Nam vào năm 2001, ba hay rầy la nên tôi thấy khó chịu. Lần cuối tôi trở lại quê hương vào năm 1997, mới đó mà đã năm năm, ba vẫn hay la rầy tôi nhưng tôi không còn khó chịu nữa. Ngược lại tôi cảm nhận được sự lo lắng của ông dành cho tôi. Tánh của ông là thế. Miệng cứng lòng mềm. Mỗi lần ông lớn tiếng, tôi chỉ chọc ông cười. Thế là hết chuyện. Vả lại thời gian được ở bên ông quá ngắn ngủi dù ông có càm ràm rồi cũng sẽ qua nên tôi vẫn niềm nở với ông. Và ông đã tâm sự với tôi rất nhiều chuyện khi chỉ có hai cha con bên nhau.

Không ngờ rằng những ngày cuối đời của ba, tôi không thể ở gần bên ông vì con đại dịch. Không chỉ ba mà má tôi cũng thế. Những ngày cuối đời của mẹ, tôi cũng không có mặt bên cạnh bà. Tôi viết lên không phải để than vãn thân phận mình mà chỉ tự nhắc nhở rằng không ai tránh khỏi cái chết và không biết lúc nào sẽ chết. Có lẽ hoàn cảnh của tôi và ba đã sắp đặt như thế. Chúng tôi phải sống giữa hai phương trời cách biệt. Phải sống xa ba từ thuở nhỏ nên vẫn luôn ám ảnh tôi. Giờ đây cũng làm cha nên tôi không muốn chuyện đó sẽ xảy ra. Tôi cố gắng dành thời gian cho những đứa con của mình. Những ngày cuối tuần hoặc những ngày nghỉ hè, tôi luôn muốn được bên chúng. Đi ăn, đi chơi, đi đâu cũng được. Nhưng tôi cũng hiểu được rằng một ngày nào đó tụi nó cũng sẽ có thế giới riêng của bọn nó. Tôi nghĩ ngày đó còn rất xa xôi nhưng không ngờ nó đã sắp tới.

Thằng Đạo (12 tuổi) thằng Đán (9 tuổi) đã bắt đầu mọc lông mọc cánh. Tụi nó không còn hứng thú với những trò chơi cùng tôi nữa. Hôm trước tôi có tâm sự với hai đứa nó và nhắc lại những kỷ niệm bốn cha con (Đạo, Đán, và Xuân) cùng nhau phát triển những năng khiếu ice skating hoặc cùng động viên nhau vượt qua những sợ hãi để chơi rollerblade ở skatepark. Mùa đông vừa rồi mấy cha con cùng nhau xông pha skiing. Vài năm nữa bọn chúng cũng sẽ chán skiing. Tôi vẫn theo đuổi những môn thể thao này nhưng không còn nhiều động lực nữa khi không còn bọn chúng đi cùng. Nhưng tôi cũng nhấn mạnh với tụi nó rằng, tôi may mắn và hạnh phúc đã có được những ký ức đẹp với bọn chúng. Sau này dù có chuyện gì, tôi sẽ không hối hận vì tôi đã làm được những gì tôi có thể cho con.

Đặng Quang Chính: Giòng sông quê hương

Dù bộc lộ tình cảm, tình yêu, hay tình quê hương, lời thơ của ông Đặng Quang Chính giản dị, dễ hiểu, và dễ gần. Chẳng hạn như bốn câu “Mơ về nắng đẹp”:

Vần thơ trao đổi nắng mưa
Vần thơ làm bạn dỗ dành trái tim
Đọc xong con mắt lim dim
Mơ ngày nắng đẹp lần tìm gặp em.

Một giấc mơ nhẹ nhàng của một người xa quê hương. Ý thơ của ông dễ đọc nhưng phần typography quá tệ. Phông chữ dấu Việt bị nhiều lỗi. Tác giả chỉ chú trọng vào lời thơ chứ không để ý đến cách trình bày và nghệ thuật chữ Việt cho những tác phẩm của mình. Hơi đáng tiếc.

Những câu thành ngữ

Cách đây hai tháng, tôi đọc quyển sách Vietnamese Stories for Language Learners gồm những truyện dân gian được ông Trần C. Trí và cô Lê Trâm dịch sang tiếng Anh. Ở những trang cuối của sánh có phần mục lục những câu thành ngữ tiếng Việt. Tuy không đồng ý với một số câu chuyển ngữ của dịch giả, tôi vẫn lấy làm thú vị nên thiết kế một trang mẫu để đưa vào quyển sách Vietnamese Typography của tôi. Mời cả nhà xem thử trang “Vietnamese Idiomatic Expressions” tôi vừa thiết kế xong.

Vẫn nghĩ về mẹ

Đã lâu rồi tôi không viết về mẹ. Không có nghĩa là tôi đã quên hẳn mẹ. Trái lại tôi vẫn nhớ đến mẹ rất nhiều. Thời gian trôi qua giúp tôi nhận thức được tình mẹ con không chỉ tồn tại trên trần gian. Dù cho âm dương cách biệt, mẹ vẫn mãi mãi bên tôi.

Lúc mẹ được thoát khỏi những đau đớn và đau khổ của cõi tạm này, lòng tôi luôn xót xa mỗi khi nhớ đến mẹ. Ăn món ăn mẹ đã từng nấu hoặc nghe một nhạc phẩm mẹ từng hát ru tôi ngủ, tôi không thể nào không ngậm ngùi. Ước gì mẹ vẫn còn đây. Ước gì mẹ không bị Covid cướp đi tính mạng. Ước gì tôi đừng đưa mẹ vào bệnh viện. Ước gì tôi che chở được cho mẹ như mẹ đã từng chở che cho tôi. Có hối hận hay tiếc nuối cũng không làm mẹ sống lại. Con người có sống rồi cũng sẽ chết. Còn sống một ngày là hẹn chết mai sau.

Để vượt qua những tháng ngày khó khăn đầy phiền muộn và chán nản, tôi đã tập trung vào gia đình nhỏ của mình và những môn thể thao khiến cho tâm hồn của tôi không bị sao lãng. Tôi vẫn nghĩ đến mẹ thường xuyên, nhưng ngược lại những nỗi buồn đã trở thành những niềm vui. Những đứa cháu nội của mẹ đã giúp tôi không còn buồn bã nữa mỗi khi nhắc đến bà. Mỗi lần thằng Đán ăn sashimi, nó luôn xin phép bà nội đừng giận. Lúc còn sống bà không muốn cho thằng cháu cưng ăn cá sống. Và tôi cũng thế, mỗi khi làm những chuyện mạo hiểm, như trượt tuyết từ trên núi cao xuống, tôi cũng xin phép mẹ đừng giận con. Mẹ nghe được và thấy được nên vẫn luôn phù hộ cho tôi bình an.

Giờ đây cho dù ở chân trời nào, trên núi cao đầy tuyết hoặc xuống biển mặn, tôi vẫn luôn có mẹ bên cạnh. Nhớ tới mẹ khiến tôi luôn hãnh diện và hạnh phúc đã được làm con của mẹ hết kiếp này. Mẹ đã sinh tôi ra và đã hy sinh cả cuộc đời cho tôi đến ngày mẹ nhắm mắt. Giờ mẹ đã đi rồi nhưng chắc chắn mẹ con mình sẽ đoàn tụ khi con trả hết nợ đời. Không biết tuổi đời tôi còn được bao lâu, nhưng giờ đây vẫn có mẹ trong tim của con.

Tố My: Cửu Long tình

Tố My không chỉ được nhạc sĩ Phạm Hồng Biển trao cho những tác phẩm của mình mà còn được anh hoà âm cho album Cửu Long tình. Với những nhạc cụ truyền thống, người nhạc sĩ trẻ này đem đến cho người nghe những âm thanh của thôn quê. Từ đầu album đến cuối, giọng hát ngọt ngào của Tố My cùng những tiếng đàn dây tiếng sáo khiến người nhận xét này nhớ đến quê nhà những là vào những ngày tuyết lạnh trên xứ người. “Má thương con hoài” làm tôi không thể không nghẹn ngào:

Má ơi, nuôi con má khổ trăm bề
Từ ngày bầu bì nghén thai
Đến khi lắm bụng quặn đâu không xiết
Từ ngày tập bò biết đi
Đến khi nên người bước chân ra đời.

Thương mẹ Việt Nam quá.

Elvis Phương: Em dấu yêu

Cũng đã lâu rồi không nghe anh Elvis Phương hát. Chất giọng anh vẫn tốt vẫn không thay đổi gì. Ngoài tiếng Việt, anh ca được tiếng Anh và Pháp. Trong album này, chỉ có bài “Amour” anh hát một chút tiếng Anh. Cách phát âm Anh ngữ của anh rõ ràng nên tôi nghĩ anh hát tiếng Pháp của anh cũng OK. Những tình khúc Pháp, như “Tous les garçons et les filles”, “Ell”, và “Hey (Il faut toujours un perdant)”, không xa lạ gì với anh vì lúc ở hải ngoại anh cũng đã từng hát. Riêng “Samba Mambo” và “La Bamba” gợi lại nhiều ký ức cho người nhận xét này lúc mới qua Mỹ. Thời còn trẻ thích nghe nhạc xôi động và tươi vui.

Lê Anh Dũng: Chờ em trên lối xưa

Lê Anh Dũng có chất giọng đẹp lãng mạn như thiếu nét lạ nên nghe cũng trung bình. Lê Anh Dũng hát nhạc của Đức Huy cũng không có gì mới mẻ từ cách hát đến những phần hoà âm. Hai bài song ca với Hà Trần, nhất là “Mùa hè đẹp nhất”, giọng nữ nuốt trọn giọng nam. Lãng phí một cơ hội cho một album.

Phương Loan: Nụ cười anh còn mãi

Lâu rồi không nghe tiếng hát của chị Phương Loan. Lúc xưa chỉ nghe chị hát những liên khúc tươi vui trên Asia và Thuý Nga video cùng với ban nhạc Chí Tài Brothers. Qua Nụ cười anh còn mãi, chị hát những nhạc phẩm chậm và buồn.

Album được mở đầu với tình khúc “Anh ở đâu” (Chí Tài) và chị đã dùng lời nhạc của anh để gửi gắm hết tâm trạng của mình vào đó:

Anh ở đâu, giờ này anh ở đâu?
Ôi nụ hôn nồng nàn ngày ấy trao nhau
Nhưng giờ đây một mình phòng vắng đơn côi
Đêm từng đêm gọi thầm gọi mãi tên anh.

Tiếp theo, chị dùng lời ca của nhạc sĩ Lam Phương qua ca khúc “Trăm nhớ ngàn thương” để nói lên sự mất mát của mình:

Mất anh rồi xa anh rồi
Hoa đã tàn nhụy đã phai
Chiều hôm nay trời thanh vắng
Em đi về, về với ai?

Bài chủ đề, “Nụ cười anh còn mãi” (Hamlet Trương), qua phần song ca của chị và Don Hồ, khép lại album tưởng nhớ người chồng yêu dấu của chị cũng như nhạc sĩ và danh hài Chí Tài:

Cuộc đời anh dành hết cho người
Cuộc đời anh mang đến nụ cười
Một người đi, là để sống trong tim đời đời

Đúng vậy, anh đã ra đi nhưng những nụ cười cùng những tiếng đàn anh đem đến cho đời vẫn tồn tại mãi. Và chị biết anh đang nỡ nụ cười xuống với chị từ trên thiên đàn.

Duy Hưng: Áo nhuộm hoàng hôn

Duy Hưng có chất giọng trầm ấm thích hợp với dòng nhạc thính phòng. Trong Áo nhuộm hoàng hôn Duy Hưng hát lại những tình khúc lãng mạn quen thuộc với những phần hòa âm nhẹ nhàng của Hoàng Minh. Album không có thì nổi trội hoặc đột phá. Hai tác phẩm song ca với Diệu Hiền khiến cho album đỡ đơn điệu. Chỉ thế thôi.