Trợ lý đắc lực

Cuối cùng cũng tuyển được người phụ tôi trong công việc. Tuy cô chỉ mới bắt đầu tuần này nhưng tôi quý trọng cách làm việc của cô. Khác hẳn với cậu trước, cô làm việc tỉ mỉ và thận trọng nên tôi rất an tâm khi giao phó công việc cho cô. Hơn nữa, cô học tập rất nhanh. Tuy làm việc với nhau nhưng tôi với cô chỉ liên lạc qua emails. Tôi thích cách cư xử chuyên nghiệp của cô, không chỉ riêng tôi mà luôn cả những đồng nghiệp.

Thú thật lúc đầu tôi không chọn cô ta là vì tôi nghĩ cô quá dư tiêu chuẩn (overqualified) cho công việc part-time này. Khi xem qua résumé, cô có bằng cao học. Hơn nữa cô giỏi Anh văn, chụp ảnh với tầm mắt nghệ thuật, và viết code rất khá. Trong phần phỏng vấn, cô chậm rãi trả lời từng câu hỏi. Cô luôn suy nghĩ trước khi trả lời và câu nào khó cô càng ngẫm nghĩ lâu hơn. Những người phỏng vấn đều thích cô. Tôi cũng rất mến cô nhưng tôi nghĩ công việc này không xứng với tài năng của cô.

Vì đây là công việc part-time nên cô không được quyền lợi nhiều. Tôi không dám hỏi về đời tư của cô. Chẳng hạn như cô có bảo hiểm cho sức khỏe hoặc cô có đủ tài chính để xoay xở cho đời sống hay không? Tuy không phải là chuyện của tôi nhưng tôi cảm thấy không công bình cho cô. Tôi sẽ cố gắng chuyển cô qua full-time.

Trung Thu

Hôm qua sau giờ làm việc tôi chợt nhớ ngày Tết Trung Thu nên ghé Kim Phụng ở khu Eden mua hộp bánh thập cẩm. Khi về đến nhà đặt bánh lên bàn thờ cùng vài tách trà và vài cây nhang mời cha mẹ và bố vợ thưởng thức.

Tôi nhớ câu mẹ thường xuyên nhắc nhở, “Lúc sống cho ăn. Lúc chết khỏi cần cúng.” Lúc mẹ còn sống tôi vẫn mua về tặng mẹ trong dịp lễ cho có chút hương vị Việt Nam. Thật ra mua về thì mẹ chỉ ăn một miếng nhỏ thôi còn tôi thì ăn nhiều hơn. Giờ cũng thế, cúng rồi thì tôi cũng ăn thôi.

Ngoài trời mưa bão tầm tã. Tôi ngậm ngùi nhớ đến mẹ.

Viết lách

Tôi gỡ bỏ Facebook ra khỏi điện thoại. Tôi không đăng những bài viết của mình trên đó nữa. Vì những người tôi liên hệ qua Facebook đều là gia đình và bạn bè quen biết, tôi ngần ngại chia sẻ những câu chuyện riêng tư. Tôi cảm thấy tự do và thoải mái hơn ở nơi này. Tôi viết như không ai đọc cả. Tôi viết cho chính mình. Tôi không ngại chia sẻ những suy tư của mình.

Không rõ những gì mình viết có khoe khoang, đụng chạm, phách lối, hoặc than phiền hay không nhưng tôi chẳng quan tâm đến những điều đó. Nếu như phải lo lắng thì tôi đã không thể chia sẻ được. Càng ngày các bài viết của tôi càng rút về thế giới riêng của chính mình. Tôi viết nhiều về tình cảm, con cái, đam mê, và sự ra đi của cha mẹ. Tôi không còn viết về thiết kế, công nghệ, hoặc nhạc nữa. Những thứ đó không còn hứng thú với tôi. Những cảm xúc của tôi đến từ cuộc sống của tôi. Tuy nhàm chán nhưng tôi cũng có thể tìm ra được những khía cạnh làm cảm hứng để viết.

Tôi không ngại bộc lộ những điểm yếu của mình hoặc than vãn thân phận. Tôi cũng chẳng quan tâm đến sự việc làm mất lòng người khác. Tôi không hoàn hảo, không cao thượng, cũng không rộng lượng. Tôi chỉ là một con người tầm thường sống trong một thế giới nhỏ bé của mình. Tôi chỉ viết xuống những gì xảy ra xung quanh mình. Tôi cũng không biết mục đích của bài này là gì. Chỉ biết muốn viết bằng tiếng Việt mà thôi.

Chán chường

Sớm mai thức giấc, nhìn quanh bực mình. Hôm qua nay cảm giác căng thẳng và chán chường. Việc công và tư chồng chất lên nhau. Thiếu ngủ nên tinh thần càng thêm não nề. Nghĩ đến đường đời càng lúc càng vô vị. Cha mẹ mới ngày nào đó mà đã lần lượt ra đi. Người bị ung thư. Người bị nhiễm dịch.

Sống trong âu lo để làm gì rồi kết cuộc cũng chỉ trở về cát bụi. Biết như thế nhưng vì trách nhiệm và bổn phận nên cũng phải ráng phấn đấu. Trong tôi dường như lúc nào cũng mỏi mệt và mỏi mòn. Tôi không chịu được áp lực trong cuộc sống. Tôi thiếu tự tin càng không khéo dùng bàn tay. Ngoài làm vi tính, tôi không làm được những việc khác. Lại không khá giả cho lắm để thuê người khác làm.

Nói tóm lại là những áp lực không lớn nhưng đã khiến tôi lo lắng. Không biết những áp lực lớn sẽ ra sao. Tôi không thể nào quay lưng đi được. Thôi thì chấp nhận vậy. Tới đâu hay đến đó. Tôi đã quá mỏi mệt và trái tim vẫn không ngủ yên.

Ý thức

Cuối tuần vừa rồi gia đình qua nhà chị vợ ăn tối. Chị nướng nguyên con gà nhìn hấp dẫn. Vừa đặt lên bàn ăn thì thằng cháu cắt ngay hay cái đùi gà cho vào đĩa không cần biết bà ngoại và những người lớn xung quanh. Con nít không ai trách cả. Là vai trò người chú, tôi định góp ý với nó nhưng thấy cha mẹ nó im lặng để thằng con thưởng thức cặp đùi gà nên tôi cũng không lên tiếng.

Chiều hôm qua bà xã nướng một khúc cá hồi nhìn khá hấp dẫn, nhất là miếng da giòn rụm. Vừa đem lên bàn thằng Đán lấy ngay miếng da cho vào chén. Tôi nói với nó rằng con cắt một miếng thôi hoặc con hỏi bà ngoại, ba mẹ có ai ăn không cho con xin. Dĩ nhiên người lớn sẽ nhường cho con nhưng con phải hỏi. Nó giận lẫy bỏ lại cả miếng da và chỉ ăn cơm trắng với nước mắt. Tôi cũng mặc kệ nó.

Ngày xưa mẹ thường nhắc nhở tôi khi ăn phải nhìn trước ngó sau, nhất là khi có người lớn. Lúc lấy đồ ăn cũng phải để ý đến người khác. Tuy lúc còn nhỏ không hiểu lắm nhưng tôi cũng làm theo lời mẹ dặn. Lớn lên hiểu được những gì mẹ dạy là lễ phép và tế nhị. Dù ở Mỹ hay ở Việt Nam, chúng ta cần phải có ý thức tuy giờ đây thức ăn không thiếu thốn.

Lúc hè, tôi trò chuyện với cô giáo dạy kèm cho thằng Đán. Tuy là người Mỹ nhưng cô vẫn nhắc nhở nó rằng khi ra đời nó là người đại diện cho cha mẹ. Những biểu hiện của nó sẽ phản ánh đến người lớn. Tôi cảm ơn cô đã thay thế tôi dạy dỗ cho nó không chỉ những bài học trong trường mà luôn cả những ý thức trong đời sống.

Nguyễn Thị Minh Ngọc: Ký sự người đàn bà bị chồng bỏ

Quyển tiểu thuyết ký sự của cô đào hát cải lương. Bội Châu kể chuyện về cuộc sống của một người nghệ sĩ đằng sau sân khấu và chuyện tình cảm đầy trắc trở khi cô bị chồng bỏ. Phần hai của sách chuyển từ tự truyện sang chuyện của những nhân vật khác nhưng có liên hệ với Bội Châu. Thú vị nhất là chuyện người bạn xem bói và mấy ông Việt Kiều về Việt Nam bị gái dụ. Nguyễn Thị Minh Ngọc viết văn giản dị, dễ gần gũi, và có chúc hài hước cùng cay đắng.

Vẫn yên ổn

Xin lỗi về bài viết ngày hôm qua đã khiến mọi người lo lắng. Vì câu chuyện có liên quan đến người khác nên tôi tạm thời không thể tiết lộ chi tiết. Vì người ấy có ảnh hưởng lớn với tôi nên tôi đã xúc động với những gì người ấy chia sẻ với tôi. Và tôi đã viết xuống cảm xúc của mình khi mọi chuyện vẫn chưa được công bố.

Khuyết điểm lớn nhất của tôi là đặt nặng cảm tình của mình vào những người có liên quan đến cuộc sống của mình. Không hẳn là tình cảm hay tình thương mà chỉ cần sự tôn trọng tôi dành cho họ. Tôi chỉ quan tâm đến họ trong thầm lặng mà không hề biểu lộ trong phần giao tiếp với họ. Tôi vui cho họ tuy biết được những ngày tháng sắp tới của tôi sẽ bị ảnh hưởng.

Mọi người hãy an tâm. Mọi chuyện vẫn yên ổn. Có thể mọi chuyện sẽ yên ổn chứ không rối loạn như tôi tưởng tượng. Có lẽ tôi đã suy nghĩ quá xa vời. Tôi không sao cả. Gia đình vẫn ồn ào nhưng êm ấm. Tôi vẫn là tôi và tôi sẽ vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống. Xin chân thành cảm ơn sự quan tâm của mọi người.

Tương lai

Thôi rồi còn chi đâu Doanh ơi… Việc khiến tôi lo âu nhiều năm qua rồi cũng đến. Chỉ không ngờ nó lại đến đột ngột như thế. Cuộc sống là vậy không có chuyện gì tồn tại mãi, nhất là những chuyện tốt đẹp. Đổi thay trong đời sống là chuyện đương nhiên. Phải chấp nhận thôi. Không chịu nóng thì đừng vào nhà bếp. Không muốn ướt thì đừng đi mưa. Không muốn cháy thì đừng thử lửa.

Không biết tương lai rồi sẽ ra sao. Thôi thì đến đâu hay đến đó. Có phiền muộn cũng không làm được gì. Có lo âu cũng chỉ thêm âu lo. Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua dù tốt hay xấu. Giờ đây chỉ biết chuẩn bị tinh thần để đối diện với những gì sắp đến. Muốn được an nhàn thì phải trải qua sóng gió. Tôi cũng đã từng phải vật lộn với những cơn bão lớn để tìm đến những giây phút êm đềm. Đến tận đường cùng tôi mới tìm ra lối thoát. Lần này chắc cũng không ngoại lệ.

Dù quá mệt mỏi và chỉ muốn tìm chỗ nghỉ ngơi nhưng cuộc đời này vẫn còn dài và vẫn còn nhiều chông gai. Dù có khó khăn đến đâu tôi cũng sẽ vượt qua. Trên đôi vai tôi còn gánh nhiều trách nhiệm. Tôi không thể nào bỏ cuộc vì không còn được lựa chọn nào khác. Chỉ hy vọng một cánh cửa đóng lại sẽ có một cánh cửa khác rộng mở.

Stopped Private Lessons

After careful consideration, I decided to pull the plug on Đạo’s and Xuân’s ice skating private lessons. It was a hard decision to make because I deeply wanted them to excel in ice skating. Unfortunately, that’s not what they wanted. They don’t want to compete. They just want to skate for fun. They still wanted to take private lessons, but they didn’t want to practice. With just a half-an-hour session each week, they won’t get anywhere if they don’t practice. After six weeks of private lessons, they couldn’t move beyond basic crossovers.

Over the weekend, I asked the kids to go to the rink to practice and all of them said no. Because they had a cousin sleeping over, they rather spent time playing video games than skating. I could have made them go to the rink, but it would be pointless if their hearts weren’t into it. I feel bad if I force them to go and I feel even worse if I go alone. I could spend three or four hours a day on ice practicing because I love ice skating. I offered them the same opportunity, but they didn’t want to take it. If they could just spend three or hours a week practicing, they could have a chance to go further. Unfortunately, they resisted every single time I asked them to go. These practicing sessions aren’t free either. I am not going to waste our money if they don’t put their efforts into it.

With private lessons and ice time fees, I paid almost $100 an hour. That’s not cheap. I can’t afford that type of money to skate for fun. If they just want to have fun, they can take group lessons. Group lessons are much more affordable and they also come with practice sessions. Maybe we can go back to taking group lessons again just for fun like the good old times before I went over my head thinking they could go further. What I wanted isn’t what my kids wanted. I wish I was given the opportunity when I was a kid like they have now, but I probably would have taken it for granted like they do now. Then again, ice skating is more enjoyable if they don’t have to worry about competing or take it too seriously.

Swinging vọng cổ

Nhạc sĩ Đức Trí đánh thử vọng cổ theo giai điệu jazz swing. Nghe cũng hấp dẫn lắm. Các bạn nghe thử nhé.