Nguyên Hà: Hồi ức thanh xuân

Hồi ức thanh xuân là một album dễ thương của tiếng hát dễ mến. “Yêu như ngày hôm qua” (Nguyễn Anh Vũ) mở đầu album với nhịp điệu swing tung tăng qua phần phối khí tươi tắn của nhạc sĩ Phạm Hải Âu. Phần intro cho “Nhắm mắt thấy mùa hè” (Hồ Tiến Đạt) với tiếng kèn trumpet và dàng dây thật tuyệt dịu như là một bài music score cho một bộ phim. Nhưng ca khúc giết người là “Những cơn mưa mùa đông” (Đức Trí). Chỉ cần câu đầu thôi là đủ chết rồi, “Những cơn mưa mùa đông rớt từng giọt bùi ngùi / Vỡ đôi, làm tan mất nỗi buồn đánh rơi”. Trên đoạn đường 10 tiếng đồng hồ lái xe trong đêm khuya, tôi nghe đi nghe lại album này ba lần. Mỗi lần nghe mỗi lần thấm.

Đi Trượt

Hai tuần trước trong lúc lái xe về sau bảy ngày đi trượt tuyết ở Mount Snow, tôi đùa với vợ, “Bảy ngày đi chưa đã. Anh mơ ước đi thêm một chuyến”. Tưởng đâu bị trách “đồ nghiện nặng” nhưng vợ lại hỏi, “Anh muốn đi thật không”? Tôi cũng suông miệng, “Thật chứ sau không”.

Không ngờ bà xã bấm bấm điện thoại tìm chỗ ở và xe điện cho tôi. Còn tưởng vợ đang trêu mình nhưng không ngờ vợ chơi thiệt. Vợ đặc nhà trọ (dành cho những người mê trượt tuyết) và xe điện xong thì tôi lại đắn đo. Tụi nhỏ thì phải đi học. Vợ thì phải đi cày. Chẳng lẽ một mình mình đi hưởng thụ? Lương tâm cắn rứt lắm nhưng cũng đam mê trượt tuyết.

Lúc ông chủ cho thuê nhà cho biết xe shuttle từ nhà ông đến Stowe Resort sẽ ngừng hoạt động, tôi nói thôi vợ hủy bỏ hết đi. Chứ mỗi ngày đi Uber tốn kém lại không thuận lợi việc ăn uống. Vợ vẫn không chịu hủy bỏ. Lại tìm đường khác cho tôi bay đến Boston rồi thuê xe chạy qua Vermont 3 tiếng. Tôi nói thôi rườm rà quá vì phải vác theo skis, snowboards, boots, và đồ đạc nữa.

Tôi lại kêu vợ hủy bỏ vì có mua bảo hiểm nên không bị mất nhiều. Cuối cùng vợ bảo, “Thôi anh đi đi. Quà sinh nhật sớm của anh đó”. Chỉ một câu đó của vợ khiến tôi không còn do dự gì nữa. Tôi sẽ lái xe 10 tiếng để đi trượt tuyết. Coi như được trải nghiệm những ngày cô lập như thế nào.

Bởi vậy mới thấy được chỉ có vợ mới biến ước mơ thành sự thật. Love you, boo!

Làm neo và trượt tuyết

Hôm trước trò chuyện với anh họ. Lâu lắm không gặp nên hỏi anh dạo này làm ăn ra sao. Anh trả lời, “cũng bình thường”. Tôi nói, “Nghe nói nghề neo mùa hè thì rất bận, còn mùa đông thì rãnh rỗi nên trốn về Việt Nam tránh lạnh.” Anh mỉm cười, “Anh cũng mới về Việt Nam hai tháng trốn lạnh”.

Tôi cũng có ý định đổi nghề làm neo để mùa hè đi dũa neo. Còn mùa đông tôi không đi trốn lạnh mà tìm chỗ có tuyết đi trượt. Tôi tâm sự với vợ như thế, vợ quăng một câu, “Anh mà dũa cái quái gì”. Thật sự thì tay tôi rất vụng về nhưng tôi có cái nhìn thẩm mỹ về thiết kế. Tôi muốn áp dụng kinh nghiệm thiết kế của mình từ trên máy vi tính xuống móng tay.

Ý định chuyển sang nghề neo của tôi gần 20 năm rồi mà vẫn chưa thực hiện được. Tôi không thể rời bỏ nghề thiết kế website. Với tôi công nghệ tạo trang web là sở thích nhiều hơn là công việc. Cho nên ít khi tôi nhận thiết kế theo đơn đặt hàng, mà chỉ làm những gì mình thích mặc dù chẳng có thu nhập gì cả. Hơn nữa trong nghề chính thức, giờ đây tôi chỉ dám đốc chứ không dám làm.

Trượt tuyết và Ngọc Lan

Trượt tuyết là niềm đam mê của tôi vài năm gần đây. Lần đầu tiên trong đời đặt chân lên chiếc magic carpet rồi thả hồn theo đôi skis (có biết thắng lại đâu), cái cảm giác tương tự như khi nghe tiếng hát Ngọc Lan lần đầu. Tôi không thể nào chống cự được. Càng nghe tiếng hát Ngọc Lan tôi càng say mê. Càng ski tôi càng đắm đuối.

Ngày xưa tôi sợ mùa đông lạnh lẽo và tuyết phủ kín đường về. Nhưng giờ thì khác. Trời không tuyết, tôi cũng lạy trời tuyết. Mỗi khi được đứng trên núi tuyết, tôi như đứa trẻ tự do tung tăng trên thiên đàng từ những đoạn đường màu xanh (green trails) đến những dốc gập ghềnh màu đen (double-black diamond terrains).

Năm ngoái tôi tự thử thách mình với môn snowboarding. Lúc đầu mới tập rất gian nan, nhưng khi quen rồi snowboarding mở rộng một không gian mới cho tôi. Tuy snowboard rất thú vị, nhưng tôi không bỏ được tình yêu đầu tiên của skiing, nên chơi luôn cả hai.

Trong hai video mới nhất ở Mount Snow Resort (tiểu bang Vermont), tôi dùng “Mal de Toi” và “Prisoner”, Ngọc Lan thu âm trong album Mặt trời bên kia mùa hạ, để giữ lại những kỷ niệm khó quên.

Đức Trí: Như chưa bắt đầu

Với những tình khúc trẻ trung bốc cháy một thời, Đức Trí chứng minh sự trưởng thành của mình qua sự hòa âm phối khí già dặn và lắng đọng lại. Xưa kia nghe Phương Thanh gào thét não nề trong “Đêm nghe tiếng mưa” và “Cố quên được đâu” thì giờ đây Nguyên Hà thì thầm nhẹ nhàng qua phần orchestra êm dịu.

Khi xưa Hồ Ngọc Hà hát “Và em đã yêu” với con beat R&B dồn dập thì giờ đây Đức Trí dùng acoustic để phần hoà âm giãn ra với giọng hát nhỏ nhẹ của Nguyên Hà. Quyên Linh hát “Ước mơ trong đời” rất tốt với phần hoà âm theo giai điệu blues nồng nàn, nhất là với tiếng muted trumpet.

Lê Hiếu, Lân Nhã, và Hà My cũng đóng góp tiếng hát của mình trong album này. “Giận anh” là ca khúc duy nhất với chất rock nhẹ. Như chưa bắt đầu cho ta được nghe lại những tình khúc quen thuộc nhưng sâu lắng hơn.

Thùy Chi: Nỗi yêu bé dại

Thùy Chi có giọng hát mong manh như sương khói. Chỉ cần nghe thoáng qua cũng bị lôi cuốn. Tôi ấn tượng ngay khi nghe cô hát “Đánh rơi bên hồ” (Việt Anh) và “Một thời đã xa” (nhạc Trường Hy và lời thơ Nguyễn Thanh Hà) được nhạc sĩ Đức Trí hòa âm theo dạng acoustic.

Tôi có nghe dự án Nỗi yêu bé dại của Đức Trí và Thùy Chi cũng khá lâu nhưng tuần trước mới có dịp nghe. Những bài pop ballad nghe nhẹ nhàng nhưng hơi bị buồn… ngủ. “Dáng lụa cung tơ” và “Dạt dào thương lắm” là hai ca khúc đỡ buồn (ngủ) nhất nhờ có một chút giai điệu dân gian. Đức Trí chơi đàn tỳ bà thật tuyệt diệu.

“Chắc vì em đã” là một bài hit dễ nghe và dễ gần: “Chắc là vì em đã chọn sai con đường / Nên suốt đêm qua em khóc nhiều lắm.” Đức Trí dùng dàng dây đệm bài này thật mát tai.

Đức Tuấn – Phú Quang in symphony: Hà Nội và em khi thu chớm đông sang

Album đôi của Đức Tuấn thu âm 16 ca khúc của Phú Quang đã phát hành vào cuối năm của 2018 mà giờ này tôi mới phát hiện. Đức Tuấn rất chịu đầu tư vào phần nhạc nên những sản phẩm của anh rất đáng giá. Từ “Nỗi nhớ mùa đông” đến “Hà Nội ngày trở về”, Đức Tuấn hát những ca tư sâu lắng với tất cả tâm hồn. Chất giọng của anh đẹp và miệt mài. Tuy album đã được thu âm hơn 6 năm mà nghe vẫn tươi sáng.

Hồng Nhung: Bóng là ai

Hồng Nhung ca nhạc Trịnh qua phần hòa phối khí theo giai điệu jazz thì còn chỗ nào phê bình được nữa. Giọng của cô như rượu vang. Càng ngày càng thêm độ sâu, chẳng hạn như cô hát “Vết lăn trầm” với chất blues nồng nàn. Với “Ru ta ngậm ngùi”, cô nâng giọng alto của minh lên khi hát những nốt cao nhưng vẫn giữ được nét êm dịu. Đặc biệt là ca khúc “Như cánh vạc bay”, cô được Clara Simonoviez hát lời Pháp rất dễ thương. Hồng Nhung cũng hát lời Pháp cho ca khúc “Bống bồng ơi”. Dĩ nhiên tôi không biết cách phát âm tiếng Pháp của cô ra sao. Nếu có phê bình thì chỉ phần đó thôi. Ngoài ra đây là một album có giá trị để thưởng thức và tôi sẽ nghe đi nghe lại nhiều lần trong tương lai.

Nguyễn Hồng Nhung: Giấc mơ của thanh xuân

Giọng hát mộc mạc truyền cảm của Nguyễn Hồng Nhung rất thích hợp với phong cách acoustic. Cô hát “Chuyện tình không suy tư” (Tâm Anh) chậm chạp từng chữ như đang tự sự. Tiếng đàn guitar giúp cô nói lên những lời từ con tim. Cô trình bài “Lệ hoang” (Trịnh Nam Sơn) với tất cả tâm hồn. Đáng tiếc là cô lại chọn những ca khúc ngoại lời Việt. Tuy cô hát những ca khúc giai điệu Hoa rất tốt nhưng chỉ nghe qua một vài lần là cùng. Những ca khúc thuần Việt thì tồn tại dài hơn.

Thùy Dung: Tình khúc nhạc Pháp

Nghe Thùy Dung hát Tình khúc nhạc Pháp khiến tôi tưởng nhớ đến Ngọc Lan. Như Ngọc Lạn, Thùy Dung phát âm tiếng Pháp nhỏ nhẹ và êm dịu nên nghe rất mát tai, đặt biệt là “Chàng (Lui)” và “Giọt sầu trong tim” (Quelque chose dans mon coeur)”. Khác là giọng hát của Ngọc Lan chín mùi hơn một tí. Chẳng hạn như “Chuyện phim buồn (Quand le film est triste)”, nghe Thùy Dung hát mà buồn dùng cho nàng. Còn nghe Ngọc Lan hát thì phải rơi nước mắt cho nàng. Tuy nhiên cả hai nàng thảm thương như nhau. Hơi ngạc nhiên một chút là phần trình bài của Thùy Dung qua ca khúc “Say tình (Méditerranéenne)”. Cô bốc cháy một cách rất dịu dàng chứ không thét gào. Tôi không thể hình dung được Ngọc Lan sẽ hát ca khúc này ra sao. Hơi tiếc là những tình khúc này không được hòa âm theo giai điệu jazz như những ca khúc cô đã trình bày. Tuy nhiên nghe vẫn phê.

Bonjour Vietnam