Ghen

Đêm qua và sáng nay tôi say sưa đọc những dòng ký ức của dì Chín, người em út của mẹ. Qua những câu chuyện thú vị được dì kể lại, tôi được biết rõ hơn về ông bà ngoại, các dì, và cậu. Họ đã sống vất vả để kiếm ăn. Nhờ vào tài năng, uy tín, và tích cực, họ thành công trong việc thương mại. Cho dù đã có tài sản và cơ sở ở Việt Nam, họ đã bỏ lại tất cả trải qua sóng gió vượt biển để tìm đến bến bờ tự do. Trên xứ lạ quê người, các dì và cậu đã xây dựng lại tất cả một lần nữa từ hai bàn tay trắng.

Bài dì viết riêng về mẹ khiến tôi bùi ngùi xúc động. Tôi không biết gì về chuyện chồng trước của mẹ vì mẹ chưa bao giờ nhắc đến ông. Trong thâm tâm mẹ, ông không còn tồn tại. Dì cho rằng lý do hai người ly dị là vì ông thường đi xa và mẹ thì ghen tuông nên mẹ đòi hỏi ông đưa tiền nuôi con. Ông không đưa, hai người cãi nhau, rồi đi đến chia tay.

Theo tôi thì mẹ không phải là một người đàn bà ghen tuông. Kêu gọi người chồng đưa tiền nuôi con là chuyện đáng lý ra không cần phải mở miệng. Trách nhiệm của một người cha là phải lo lắng cho con cái mà không cần phải nhắc nhở. Chắc số phận mẹ đã định nên không thể nào trốn tránh được. Khi lập gia đình với ba tôi cũng thế. Ông đi làm xa có khi cả tháng mới về được hai ba ngày rồi đi tiếp. Khi mẹ hỏi đến tiền nuôi con thì ông không có vì ông chỉ đi xây chùa làm từ thiện. Mẹ phải bán vàng dành dụm sống cho đến ngày đi Mỹ.

Những ngày tháng xứ lạ quê người, mẹ lại một mình nuôi nấng con cái. Mẹ buồn và trách móc ba đã không lo lắng cho vợ con nhưng mẹ không hề ghen tuông. Cho dù mẹ biết ba ở Việt Nam lăng nhăng với người đàn bà khác, mẹ vẫn không hề quan tâm đến. Ba mươi mấy năm sống cô lập, mẹ đã không cần đến sự giúp đỡ về tài chính hoặc sự hiện diện của một người đàn ông nào cả. Có vài lần tôi cũng hỏi mẹ có nhớ ông không hay có ghen tuông gì không. Mẹ lắc đầu đáp, “Có thời giờ đâu mà nhớ mà ghen”. Dĩ nhiên thời gian của mẹ chỉ quanh quẩn trong nhà bếp từ sáng sớm đến đêm khuya.

Tôi luôn nhớ và kính phục sự mạnh mẽ đó của mẹ cho nên tôi không hề nghĩ rằng mẹ là người biết ghen. Có thương mới có ghen. Nếu như mẹ có ghen có lẽ mẹ đã tìm cách giữ được ba bên cạnh. Một là mẹ trở về Việt Nam sống với ba. Hai là mẹ ép buộc ba ở lại Mỹ. Nhưng mẹ đã không làm hai việc đó. Mẹ cho ba quyền tự do. Sau nhiều năm vất vả làm giấy tờ, cuối cùng ba đã sang Mỹ đoàn tụ cùng vợ con nhưng chỉ ba tháng sau ba đã muốn trở về lại Việt Nam. Mẹ đã không ngần ngại mua vé máy bay cho ba về cho dù biết rằng ba đi sẽ không còn cơ hội quay lại.

Tuy tôi không mạnh mẽ như mẹ nhưng mẹ đã dạy cho tôi một bài học rất quý báu trong tình cảm và hôn nhân: không thể nào giữ lại người muốn ra đi. Trước khi lập gia đình tôi cũng đã trải qua những cuộc tình và rồi “từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ”. Tuy buồn nhưng tôi đã chấp nhận để họ ra đi mà không hề giữ lại. Giờ đây tôi cũng tìm được hạnh phúc. Tôi vẫn giữ bản tính của mình khi đã yêu và đã chấp nhận cùng nhau đi trên đường đời tôi sẽ không bao giờ “buông tay âm thầm tìm về cô đơn.” Tuy nhiên tôi vẫn sẽ không giữ lại nếu người yêu muốn ra đi. Tôi sẽ chấp nhận như mẹ tôi đã từng chấp nhận. Giữa người ở lại chứ không bao giờ giữ người muốn ra đi cho dù có yêu đến cuồng dại.

Nhạc demo của nhạc sĩ Đức Trí

Tôi biết anh Đức Trí qua vai trò nhạc sĩ và một producer với lỗ tai sắc bén. Nhưng lần đầu tiên tôi được nghe anh hát là qua ca khúc “Ngày tạm biệt” của nhạc sĩ Lam Phương. Bài này anh song ca cùng Đức Tuấn được thu âm trong album Trọn một kiếp yêu gồm những ca khúc của Lam Phương qua tiếng hát Đức Tuấn và do Đức Trí đảm nhiệm về phần hoà âm phối khí. Giọng anh có nét trầm buồn và chậm chạp nên không mấy hợp với giai điệu nhanh trong phần hoà âm của “Ngày tạm biệt”.

Tuy vậy nhưng tôi vẫn chú ý đến giọng hát dễ gần gũi của anh nên tôi đã đăng nhập vào kênh YouTube của anh khoảng một năm vừa qua. Lúc đó anh chỉ đăng tải những scoring session do anh hướng dẫn. Chắc anh bận bịu trong công việc nên không đăng lên nhiều. Bỗng nhiên gần đây anh để lên rất đều đặn những bài demo chính anh sáng tác. Sáng nay nằm nghe những nhạc phẩm của anh do chính anh hát và đàn dương cầm, tôi cảm nhận được giọng hát mộc mạc, chậm rãi, và với tất cảm xúc của anh. Tự đệm cho mình, anh hát như đang chia sẻ tâm sự qua lời ca mình đã viết. Thú vị hơn nữa là trong phần description, anh ghi lại những câu chuyện và nguồn cảm hứng từ mỗi bài hát.

Chẳng hạn như “Sầu khúc mùa đông” được viết về một câu chuyện của một người bạn ở Đức bị tù. Anh cố gắng vượt qua thời gian khó khăn đó để đến gặp lại người yêu của mình. Nhưng anh không biết được rằng cô ta đã có người yêu mới. Thế là nhạc phẩm “Sầu khúc mùa đông” ra đời.

Ca khúc “Mỗi đêm tôi về” lấy nguồn cảm hứng từ cuộc sống đơn côi của chính mình. Anh tâm sự, “Luôn để TV để trong nhà có tiếng, chiều chiều làm vài cuộc gọi “tối nay rảnh không”… vui thì vui đấy, nhưng lâu ngày nó trở nên vô vị”. Và như thế anh viết, “Mỗi đêm tôi ngồi, lặng nghe tôi khóc nỗi đau vô cùng.” Bài demo này anh ca rất chậm để bộc lộ nỗi buồn một mình.

Bài “Ngỡ như” là một nhạc phẩm ấn tượng mà tôi chưa từng được nghe. Giai điệu tuy buồn như rất đẹp như một lời ru. Lời nhạc mang máng buồn và đầy tự sự với những cảm giác ngỡ như vui lại buồn, gần mà xa, và lạ như quen. Tôi đồng cảm với lời anh muốn nói, “Là em đấy của ngày đang vui / Sau khi không bỗng thành vợ rồi / Dù em vẫn chỉ là em thôi / Nhưng sao tôi vẫn nghe bồi hồi”.

Vào những ngày sắp tới tôi sẽ lắng nghe tiếp những bài demo anh đã đăng lên và sẽ đón nhận những bài sắp tới của anh. Rất cám ơn anh đã chia sẻ những tác phẩm và tâm sự của mình.

Lung Tung Xèng với Hương Lan

Tôi quý mến tiếng hát Hương Lan và kính trọng địa vị của chị trong làng âm nhạc Việt Nam từ trong nước đến hải ngoại cho dù tôi rất ít nghe dòng nhạc chị thu âm. Tôi chưa từng nghe chị hát live bao giờ nên vài tuần trước biết chị tham gia chương trình Lung Tùng Xèng nên tôi đón xem.

Đến bây giờ tôi đã không còn nhớ chị đã hát những gì trong chương trình nhưng tôi nhớ giọng ca của chị vẫn không thay đổi. Chất giọng của chị vẫn trong suốt và cảm tình. Tôi không biết về chị nhiều ngoài những lời chị trò chuyện với anh Nghĩa Sữa trong nhóm. Được biết là chị rất yêu mến bác da cam mũ đỏ và thường xuyên đi vận động cho bác những lúc chị không đi hát. Chị và hàng triệu con tim đã rất buồn khi bác đã thua trận trong lần bầu cử vừa rồi. Và chị cho rằng những người muốn bác thua chưa chắc là họ được vui nên hôm nay tôi muốn viết vài lời để trả lời sự thắc mắc của chị.

Không chỉ cái nhân tôi mà 81,283,097 rất vui khi chứng kiến được ông ta bại trận. Nếu như kể hết những lý do tại sao chúng tôi vui thì kể biết chừng nào mới hết. Tôi chỉ tóm tắt một lý do quan trọng nhất là vì nền dân chủ của đất nước Hoa Kỳ. Không phải là đảng Dân chủ (Democrats) mà là nền dân chủ (democracy) đã sống trở lại và vẫn còn tồn tại. Khác với những quốc gia độc quyền như đảng Cộng sản, Hoa Kỳ được tự do là nhờ sự mạnh mẽ của nền dân chủ đã được tạo ra từ lúc nước Mỹ được thành lập. Không một ai, luôn cả tổng thống, có thể nắm hết quyền lực. Từ lúc bác da cam mũ đỏ trở thành tổng thống, nền dân chủ của Mỹ đã bị công kích và đã rơi vào tình trạng hấp hối. Nếu như bác ấy vẫn ngồi ghế tổng thống thì nền dân chủ của Mỹ sẽ chết. Cho nên tôi và hơn 81 triệu dân rất vui khi thấy nền dân chủ của nước Mỹ vẫn tồn tại và mạnh mẽ.

Tuy tôi và chị không cùng lối suy nghĩ về chính trị, tôi đồng ý với chị là mọi chuyện cũng đã xong. Ai sau mình sống vậy. Tôi đã trải qua bốn năm đắng cay và mất mát dưới sự lãnh đạo của bác da cam mũ đỏ. Tôi bảo đảm chị cũng sẽ vượt qua được bốn năm dưới sự lãnh đạo của tổng thống Biden. Chúc chị luôn khỏe mạnh và tiếp tục đem giọng hát ơn trên bang cho để đời thêm sắc màu.

Tự tiến

Hơn một năm nay bị bắt làm ở nhà vì đại dịch. Giờ đây thời khóa biểu đâu vào đó thì lại bị bắt trở lại văn phòng đầu tháng Tám. Cũng may Sếp dễ dãi nên cho thêm thời gian để sắp xếp đến cuối tháng Tám hoặc đầu tháng Chín trở lại cũng được. Nếu như cần thiết thì làm ở nhà một hoặc hai ngày mỗi tuần.

Có được Sếp biết thông cảm như thế nên tôi đã trụ cột tại đây gần chục năm mà không hề muốn chạy. Lúc mới nhận việc, tôi nghĩ chỉ làm một hoặc hai năm rồi sẽ tìm công việc mới. Những người trong ngành thiết kế web như tôi luôn thay đổi công việc để tiến xa hơn. Ở một chỗ sẽ không theo kịp những công nghệ mới. Đúng vậy vì mười năm nay tôi không theo đuổi trào lưu mới nào cả. Tôi chỉ theo đuổi và áp dụng những gì cần thiết cho công việc của mình.

Lúc ban đầu làm khá vất vả. Một mình phải chịu rất nhiều trách nhiệm những công việc mà chính bản thân cũng không biết gì cả. Tự miệt mài học hỏi và phải tự thí nghiệm những gì chưa từng làm. Giờ đây mọi công trình đã ổn định. Chỗ đứng vững vàng và có thêm phụ tá. Điều quan trọng nhất là được Sếp hoàn toàn tin cậy cho nên được tự do và thoải mái. Miễn sao công việc hoàn tất tốt đẹp không chậm trễ.

Với tôi giờ đây sự nghiệp tuy quan trọng nhưng tôi cần có thời gian cho gia đình, nhất là khi mấy thằng con còn nhỏ. Tôi cần có sự cân bằng giữa công việc và gia đình. Làm ở nhà đưa con đi học, đi công viên, đi bác sĩ, hoặc buổi trưa mấy cha con kéo nhau đi ăn trưa. Nhờ thế nên gần gũi bọn chúng hơn. Sếp hiểu được và rất cảm thông với chuyện con cái tuy Sếp không có đứa con nào cả.

Hơn nữa tôi cần sự phát triển cho bản thân. Ngoài công việc chính, tôi miệt mài với những dự án riêng như nghệ thuật chữ Việt, viết blog, đọc sách, học trượt băng, hoặc nhận thêm công nghệ thiết kế nho nhỏ. Tuy không liên quan đến công việc chính nhưng những dự án cá nhân cho tôi thêm động lực để đi tiếp trên con đường sự nghiệp của mình. Sếp cũng khuyến khích và tạo điều kiện cho tôi tự phát triển kỹ năng của mình. Và đó là những lý do đã níu kéo tôi ở lại cho đến ngày hôm nay.

Trong tương lai không biết ra sao chỉ mong rằng Sếp đừng nghỉ hưu sớm. Đợi đám nhóc của tôi lớn lúc đó sẽ tính tiếp. Tôi không ngại thay đổi công việc mới. Tôi chỉ ngại thay đổi Sếp. Gặp không đúng Sếp sẽ khiến cho công việc căng thẳng và phiền phức. Tôi đã từng trải nghiệm và không muốn mình phải lâm vào tình trạng đó nữa. Không chỉ Sếp nhưng những người làm chung nhóm cũng rất quan trọng.

Sau khi được lên chất giám đốc, tôi có thêm trợ lý. Tuy vậy tôi vẫn phải học hỏi và trực tiếp làm những công việc quan trọng chứ không giao phó hết cho phụ tá. Tôi không muốn phải dựa vào họ vì khi họ bỏ đi tôi vẫn có thể tiếp tục công việc họ đã làm. Như bây giờ không có phụ tá tôi vẫn làm tròn những công việc.

Tôi rất mãn nguyện với công việc hiện tại của mình. Tôi đã bỏ ra mười năm đầu tư và xây dựng nó. Mọi công trình tốt đẹp theo ý muốn của tôi. Giờ đây chỉ cần tiếp tục chăm sóc và nâng cấp bọn nó để không bị lỗi thời hoặc bị xâm nhập. Giờ đây mới thật sự thưởng thức những thành quả của mình. Nên không cần phải nhảy việc mới tiến tới. Quan trọng là mình biết con đường mình bước tiếp là gì và những công việc gì khiến cho mình phát triển và phấn đấu. Với tôi, đó là đọc, viết, và thiết kế.

Một ngày của tôi và Đạo

Hôm qua Đạo chích ngừa COVID lần thứ hai. Tuy vẫn còn sợ kim nhưng Đạo chịu để anh dược sĩ trẻ người Việt chích. Đạo chỉ cần nắm lấy tay tôi để lấy thêm can đảm.

Để phòng ngừa tác động thứ yếu, hai cha con rủ nhau đi trượt băng. Đạo chỉ tôi cách quay hai chân. Tôi dễ bị say sóng nên quay hai vòng là chóng cả mặt. Rồi hai cha con cùng nhau học cách nhảy lật nửa (half-flip jump). Gần ba tiếng đồng hồ, chúng tôi tập có kết quả tốt.

Sau giờ trượt băng, hai cha con dắt nhau đi nhà hàng Nhật. Đạo giống tôi ở chỗ là đi đâu cũng mang theo quyển sách. Trong lúc chờ đồ ăn mạnh ai nấy đọc. Lúc đồ ăn mang ra, hai cha con vừa ăn vừa tâm sự. Tôi hỏi thăm nó về thằng bạn của nó.

Hôm thứ ba vừa rồi nó đến nhà thằng bạn chơi. Từ lúc đại dịch đến bây giờ tụi nó mới có dịp chơi chung với nhau. Lúc đến đoán Đạo về, tôi cũng xã giao với mẹ thằng bạn của nó. Tình cờ biết được rằng hai vợ chồng đã ly thân. Ông chồng đã dọn ra khỏi nhà. Chỉ còn lại bà vợ với bốn đứa con (ba trai một gái) trong căn nhà lớn. Cuối tuần thì mấy đứa con qua ở với ba.

Tôi hỏi Đạo có để ý bạn của nó buồn không khi cha mẹ chia tay. Nó không thấy bạn có thay đổi vì cả, vẫn vui vẻ bình thường. Chắc con nít còn vô tư chưa hiểu chuyện hoặc tuy cha mẹ không sống với nhau nữa nhưng họ vẫn sắp xếp để không ảnh hưởng đến con cái.

Tôi không biết gì về gia đình của họ nhưng trường hợp cũng tương tự như gia đình tôi (hai vợ chồng bốn đứa con). Dĩ nhiên vợ chồng nào cũng có vấn đề cả nhưng bước tới đoạn đường chia tay sau khi đã có bốn đứa con là một quyết định không nhỏ.

Tôi định hỏi Đạo nếu như gia đình của chúng ta rơi vào hoàn cảnh như thế thì sao. Nhưng rồi tôi không muốn nó phải suy nghĩ nhiều. Tuy trong cuộc hôn nhân này tôi không thể tự quyết định nhưng tôi sẽ dùng hết khả năng và quyền hạn của mình để điều đó không bao giờ xảy ra.

Xù Coke & Six Feet Under: Nhật ký của những kẻ chán đời

Những bài viết ngắn tựa như những blog posts chia sẻ tâm sự cá nhân của hai tác giả. Nội dung rời rạc. Chuyện không đủ thu hút. Cách viết không đủ quyến rũ. Tác giả viết trong tâm trạng chán đời nên cũng chẳng có gì sôi nổi. Đọc không thấy chán đời, chỉ thấy chán nản.

Bệnh

Hôm qua thứ Sáu lấy ngày nghỉ đi chèo thuyền cùng gia đình. Trưa ăn picnic ở công viên. Tối đi ice skating luyện tập. Về đến nhà rất khỏe. Uống ly trà xanh mật ong, ăn chiếc bánh pía nho nhỏ, tắm rồi đi ngủ. Giữa đêm khuya bỗng nhiên nghe lòng ngực như đang bị cháy. Ho đau tận cả phổi phải tìm nước chữa cháy.

Cố gắng ngủ tiếp nhưng cảm giác rất khó chịu. Sáng dậy không bước ra khỏi giường nỗi nên ngủ tiếp. Cũng may hôm nay là ngày thứ Bảy không cần phải làm việc gì. Vợ cũng để yên cho tôi ngủ. Tôi ngủ như bị thiếu ngủ trầm trọng nhưng những cơn ho đánh thức tôi dậy. Vợ nấu cho tô súp tàu hũ Hàn Quốc ăn giải cảm. Ăn xong, tôi lại trèo lên giường ngủ tiếp.

Trong tâm trạng mê mang mệt mỏi, tôi nhớ đến mẹ. Nhớ những lúc ốm đau lúc còn bé, mẹ đã lo lắng cho tôi từng viên thuốc, từng muỗng cháo, từng lời khuyên nhỏ nhẹ. Mẹ đã không rời xa tôi nửa bước. Thế mà giờ đây mẹ đã rời xa tôi vĩnh viễn.

Sáng Chủ nhật thức dậy thấy tinh thần nhẹ nhàng hơn. Cơn bệnh chắc đã qua. Nhìn qua cửa sổ nắng đã lên rất đẹp nhưng vẫn còn buồn ngủ.

Ký ức kem Jim Dandy

Lần đầu tiên tôi được thưởng thức ly kem Jim Dandy là lúc tôi mới qua Mỹ được vài tuần. Thời đó còn ở chung với gia đình chị Hương (chị cả) ở thành phố Willimatic, tiểu bang Connecticut. Chị Hoa Nhỏ (người chị họ rất dễ thương) từ thành phố Lancaster, tiểu bang Pennsylvania, qua thăm và chị đưa tôi và hai đứa cháu (Lộc và Chris) đi nhà hàng Friendly’s.

Lúc đó tiếng Anh không rành nhưng nhìn thấy hình ly kem Jim Dandy là mê rồi. Ly kem gồm có năm scoop kem (dâu tây, vanilla, và chocolate) rồi thêm vào trái chuối tươi chẻ đôi đặt hai bên. Phần trên gồm có kẹo dẻo (marshmallow), dâu tây ngâm nước đường, kẹo chocolate, sprinkles, quả óc chó (walnuts), kem đánh (whipped cream), và trái cherry đỏ trên đỉnh. Nhìn hấp dẫn lắm và chị Hoa Nhỏ động viên tôi thử. Quả thật lần đầu tiên trong đời được ăn một ly kem quá tuyệt vời nhưng ăn đến căng bụng.

Sau này mỗi lần đưa mẹ ăn ở Friendly’s, tôi và mẹ gọi một ly và xin thêm cái muỗng hai mẹ con chia sẽ. Mẹ cũng rất thích ly kem Jim Dandy nhưng mẹ không thích kem chocolate nên thường đổi qua cherry đen hoặc raspberry đen. Giờ đây hình dung lại mẹ ăn ly kem Jim Dandy làm tôi nhớ đến nụ cười nhẹ nhàng của mẹ.

Lúc mới quen với bà xã, tôi cũng dắt em đi Friendly’s vào một ngày nóng nực của mùa hè. Em cũng gọi một ly Jim Dandy. Trong lúc tôi đợi order của mình thì ly kem Jim Dandy đã đến. Em mời tôi bằng cách lấy muỗng của mình đúc cho tôi ăn. Không biết có ý đồ gì hay là muốn bật đèn xanh để tôi cua em. Thấy em dễ thương quá nên mê em luôn từ dạo ấy. Nghĩ lại mình dễ bị dụ dỗ nên mới có bốn thằng con ngày hôm nay.

Vài năm gần đây những nhà hàng Friendly’s trong khu vực tôi ở đã bị đóng cửa nên đã lâu không được thưởng thức một ly Jim Dandy. Chắc phải lái xe đi xa một tý để tìm lại một chút ký ức.

Nghỉ mát vùng biển Wildwood

Sau một năm đại dịch và tất cả người lớn đã chích ngừa đầy đủ, gia đình bên vợ trở lại vùng biển Wildwood nghỉ mát. Lâu lắm rồi mẹ vợ, anh chị em, cùng tám thằng cháu mới có dịp sum họp nên một tuần lễ nhanh chóng trôi qua.

Gia đình đoàn tụ đông đủ mệt thì mệt nhưng vui thì vui. Tám thằng cháu trai chơi với nhau thân mật vì không đứa nào được mang theo iPad cả. Mỗi buổi sáng cả gia đình đạp xe trên boardwalk. (Chỉ một mình tôi trượt rollerblade.) Trưa kéo nhau ra biển tấm và dọc cát. (Tôi nghe nhạc, trông mấy đứa nhỏ, và đọc sách). Chiều đi dạo boardwalk hứng gió và chơi arcades. Khuya về ăn kem rồi đi ngủ.

Những lúc đợi ăn hay thư giãn, đám nhỏ được xem TV. Còn tôi thì tranh thủ đi skatepark để luyện tập rollerblading thêm. Chỉ như thế mà bảy ngày lần lượt đến rồi đi. Đám nhỏ còn luyến tiếc muốn được ở lại lâu dài hơn. Cuộc họp mặt nào rồi cũng phải chia tay. Cuộc vui nào cũng phải tàng. Cám ơn bà xã và anh chị đã nấu những món ăn gia đình thơm ngon. Hẹn gặp lại ở biển North Carolina vào tháng tám.

Mua cua nhớ mẹ

Hôm qua đi mua một bushel (chín lố) cua, tôi lại nhớ đến mẹ. Mới năm nào mẹ cùng đi biển với chúng con và các cháu. Cả tuần lễ trong nhà trọ mấy mẹ con ngày nào cũng hấp cua lên cùng ăn cùng bàn tán hết chuyện thiên hạ đến chuyện nội bộ.

Chân mẹ yếu không đi ra biển được nên mẹ có thời gian thong thả lột cua ăn. Thấy được mẹ mỉm cười chúng con rất vui và hạnh phúc. Thế mà giờ đây mẹ đã không còn nữa. Tôi đi mua cua một mình mà không thể nào không ngậm ngùi nhớ đến mẹ.

Nhớ từng câu nói, nhớ từng nụ cười, và nhớ từng cử chỉ của mẹ. Nỗi nhớ càng mãnh liệt hơn mỗi khi chạm đến những dòng ký ức về mẹ. Ngày xưa cứ ngỡ mẹ sẽ luôn ở bên tôi. Cái cảm giác vắng mẹ vẫn xót xa vô ngần.

Word of the Day