I Love Ngoc Lan is Back On WordPress

So I decided to bring ilovengoclan.com back to WordPress. I didn’t want to use DigitalOcean because it would take too much work to setup WordPress and to migrate the site over. I definitely didn’t want to go back to HostPapa; therefore, I needed to find an alternative. WordPress recommends three hosting companies: BlueHost, DreamHost, and SiteGround. I have heard of the first two for years, but not so much the third one.

After reading a bit about SiteGround, I was drawn to its WordPress Automatic Migrator. I signed up for the StartUp plan. Setting up WordPress was a click away. I didn’t even have to touch the config file or the database. I installed the WordPress Automatic Migrator plugin on HostPapa, pasted the migration token, and voila. The migration process took less than five minutes. I switched the IP address and that was it. My jaw dropped. Everything worked just as expected.

I am really dig SiteGround. Give SiteGround a shot if you just want to get WordPress up and running quickly. If you want to migrate your site off HostPapa, SiteGround is the way to go.

Show của Đen

Tôi không thường xuyên theo dõi Việt rap và cũng không biết nhiều về Đen Vâu. Có nghe qua vài bài của Đen trên YouTube nhưng không bị thu hút cho lắm. Hôm nay thấy “Show của Đen” trên YouTube nên xem thử.

Một rapper được một cái show hoành tráng như thế thì Đen đã thành công. Đen chứng tỏ được mình là một artist chứ không phải là một ca sĩ. Trong làng âm nhạc Việt Nam, ca sĩ thì tràn đầy nhưng rất hiếm artist. Sự khác biệt giữa ca sĩ và artist là ca sĩ hát những sáng tác của nhạc sĩ còn artist trình bày những tác phẩm tự mình viết.

Đen viết lời chia sẻ những câu chuyện. Tuy lời rap rất ấn tượng nhưng Đen không phải là một lyricist mà là storyteller (người kể chuyện). Đen thiếu phần chơi chữ (wordplay). Về delivery (cách rap) thì Đen không có nhiều flows. Điều này làm cho những bài rap của Đen thiếu đa dạng.

Vợ tôi

Hôm trước vợ trách móc tôi rằng, “Sống với nhau mười mấy năm chỉ có mỗi một việc anh chẳng bao giờ thấy mệt.” Quả thật, không ai hiểu tôi bằng vợ cả. Ngược lại, dường như tôi không hiểu rõ vợ mình. Có lẽ vì em kín đáo hơn tôi. Chẳng bao giờ em bộc lộ tình cảm của em với tôi cả, nhưng em không kiệm lời mỗi lần bực bội với những gì tôi không chịu làm hoặc không hài lòng với những gì tôi làm.

Còn tôi thì chẳng bao giờ che giấu được cảm xúc của mình với vợ. Trước khi lấy nhau vẫn thế và đến bây giờ vẫn vậy: “Cuộc tình anh dành cho em. Đam mê đắm say kiếp kiếp.” Sến thật nhưng là sự thật. Dĩ nhiên hài lòng 100% thì không. Trong hôn nhân có yêu thương thì phải có dung hòa và có hy sinh mới có bền vững. Em và tôi đã phải trải qua rất nhiều thử thách trong cuộc sống để tiếp bước đến ngày hôm nay. Cho dù có buồn nhiều hơn vui, mệt nhiều hơn sướng, hoặc giận nhiều hòa, tôi vẫn yêu em hơn ngày hôm qua. Tôi hiểu rõ sự hy sinh của em và cảm kích sự đóng góp của em dành cho gia đình của chúng ta. Tôi tin rằng dù có khó khăn cách mấy, chúng ta vẫn có thể cùng nhau vượt qua.

Sau mười mấy năm thành vợ thành chồng, hôm đó lúc em buông lời trách móc, tôi chợt nhận ra được tình cảm em dành cho tôi: “Giận thì giận mà thương thì thương.” Miệng thì nói thế nhưng lòng em vẫn còn có tôi. Từ trước đến giờ, em chưa từng trả lời câu hỏi của tôi, “Tạo sao em chịu lấy tôi?” Rốt cuộc hôm đó tôi đã tìm được câu trả lời tôi đã thắc mắc mười mấy năm qua. Tôi chợt thấy em dễ thương vô cùng và mình được may mắn lắm. Xin cám ơn em rất nhiều.

Lovegrove

I just bought another typeface from Victoria Rushton. Lovegrove is a beautiful display typeface designed by Victoria and her late husband Dai Foldes for their wedding invitations. Victoria has expanded it to include wild swashes using variable font. What sealed the deal for me is that Victoria is planning on creating Vietnamese diacritics. I can’t wait for the Vietnamese support so I can use it for our own wedding webpage. If you like some fancy for wedding and special occasions, get a license. It’s only $20. An instant steal!

Kris Sowersby on Typographical Gender

In sharing his process for creating Epicene, Kris Sowersby writes:

Describing things as “masculine” or “feminine” in design and typography is historically and culturally loaded. Language is powerful, typography makes language concrete. Language has a shared meaning and heritage. The typographic ancestry of “masculine” and “feminine” traces a direct bloodline to people like De Vinne and Loos. When they write “delicate and light” is feminine, “strong and bold” is masculine, they’re really saying “women are weak, men are strong”. It’s that simple. This language is corrupt and bankrupt in today’s society. Gender shouldn’t be used as a metaphor when better, simpler language is available.

He concludes:

The gendering of ornamentation seems borne of cultural amnesia or myopia: decorative fabrics and accessories are commonly worn by both men and women today, especially by non-Europeans; highly-decorated illuminated manuscripts were made when men dominated artistic production; and during the 18th century, lace, leggings, wigs and high heels were worn equally by men and women.

While attentive to history, Epicene is not a revival typeface. It is an experiment in modernising Baroque letterforms without muzzling their ornamental idiosyncrasy nor falling into the trap of gender codifications. It’s a firm statement that fonts have no gender.

All fonts are indeed epicene.

I am totally on board with fonts have no gender. I also believe fonts should support many languages as possible, including Vietnamese.

Hảo Phạm Fiori: Em đến Ý để yêu

Dĩ nhiên là em đến Ý để yêu trai Tây và chia tay trai Việt. Vì trai Việt không ga lăng và không lảng mạn như trai Tây. Trai Việt cứ chui đầu vào chỗ làm kiếm tiền chứ không chịu đưa em đi đây đó chơi như trai Tây. Biết rồi và biết rồi nhưng vẫn cố gắng đọc để thử xem câu chuyện tình giữa trai Tây và gái Việt có gì hấp dẫn hay không. Thất vọng là không có. Không tình dục không tình địch gì cả. Đương nhiên truyện tình cảm thì phải có tình dục nhưng tác giả đều lướt qua hết mỗi khi hai người ở chung một giường không để lại một chút chi tiết nào cả.

Đời nhiều vấn nghi

Một trong những nhạc phẩm nhẹ nhàng nhưng sâu lắng của nhạc sĩ Đức Huy được rất nhiều người nghe ưa chuộng và nhiều ca sĩ thể hiện là “Và con tim đã vui trở lại.” Tuy nhiên chỉ có một người duy nhất đã làm tôi ướt mi. Cô không phải là ca sĩ nhưng cô đã bộc lộ được cảm xúc của mình khi trình bài nhạc phẩm này. Qua tiếng hát mộc mạc và tình cảm chân thật, cô chia sẻ nỗi mất mát lớn lao của cô, tôi, và mọi người xung quanh.

“Tìm một con đường / tìm một lối đi,” cô hát bằng những giọt nước mắt trong tang lễ tiễn đưa người yêu của mình và cũng là đứa bạn thân của tôi. Hai hôm trước nó đã ra đi trong một tai nạn chèo xuồng. Đó cũng là lần đầu tiên trong đời tôi cảm nhận được sự mất mát xảy ra trước mắt mình. Từ đó cuộc sống của tôi thay đổi hoàn toàn và tôi có một lối nhìn khác về sự mong manh giữa cái sống và cái chết. Tuy biết được đời người có sống rồi phải chết và người thân yêu cũng sẽ lần lượt chia tay, nhưng tôi vẫn không thể nào chuẩn bị tâm lý cho sự ra đi của cha mẹ mình.

Hôm mẹ tôi ra đi rời xa cõi tạm này và vĩnh viễn rời xa tôi, tim tôi như tan vỡ từng mảnh. Tôi đã khóc như chưa từng được khóc. Một mình nằm trong căn phòng cũ của mẹ mà ngỡ như đang ở vực sâu tăm tối. Trong những giây phút tuyệt vọng nhất, tiếng hát hai mươi mấy năm trước của cô lại trở về: “Dẫu như tôi phải đi qua vực sâu tối / Tôi vẫn không sợ hãi gì vì người gần bên tôi mãi.” Hai câu này đã góp sức giúp tôi mạnh mẽ hơn để vượt qua được những giây phút đớn đau nhất trong cuộc đời của tôi vì tôi biết được mẹ vẫn gần bên tôi mãi.

The Weekend Dilemma

Nowadays my weekends are filled with guilt and stress. The house needs to be tidy up from top to bottom. The lawn needs to be mowed and trimmed. The longer I put off, the worse they get. They just get piled up weeks after weeks. When I look at them, I don’t know where to start.

My ideal weekends are to spend time with my sons going ice skating, rollerblading, biking, reading, or just relaxing. Basically, I just want to enjoy the things I like to do instead of the things I have to do. When I lived by myself in Poughkeepsie, New York, my apartment was just a place for me to sleep. On the weekends, I would pack up my bags, drive home to stay with my mom, and hang out with my homeboy Nate. Now they are both gone and my life has changed forever.

I am not complaining about my current life. In fact, I am blessed with a wonderful family. They mean the whole world to me and I rather spend time with them than doing anything else. It’s just that when I have to do things that need to be done, it takes my time away from them. Sure, I could make them help me by doing all the chores, but then they would feel as miserable as I am for doing the things that they don’t enjoy.

For fuck sake, Donny. You’re a grown-ass man now, stop whining and get the shit done already.

I wrote this post while watching Đán learning to play ice hockey at 9 am on a Saturday. We went home around noon. Instead of taking the kids to ice skating for three hours, I decided to stay home to tidy up our basement. It took me two hours. By the time I finished organizing the basement,the kids had finished their late lunch. I took Đạo, Đán, and Xuân to the skate park. We rollerbladed for an hour and the boys sweated profusely. It occurred to me that they all needed a haircut. We returned home and I gave each one a buzz. None of my kids had been to a barbershop before. I cut their hair as well as mine all by myself. We saved quite a bit for the five of us.

We took a bath and headed over to my sister-in-law’s house for dinner. It was not a bad Saturday after all.

Some Progress

For months, Vương used the phrase, “What the heck!” on a daily basis. The day after he turned three, he switched to “What the fuck!” My jaw dropped the first time I heard him say that with a smile on his face. To be honest though, I found his cuss to be quite cute. I just can’t get mad at him. I also can’t imagine what other people will say or think if they hear a three-year-old using that phrase. He must have picked it up from YouTube. We let him watch more YouTube than he should since both my wife and I have to work. I have gone back to the office Monday through Wednesday. When I work from home on Thursday and Friday, I try to take him to the playgrounds and lunch. Yesterday, I drove him to a playground around 10 in the morning and fell asleep. I parked my car, pulled out my phone, and worked. By work, I meant answering emails. I have a new, wonderful assistant who can help me do the tasks so I can be away from my laptop for a few hours.

Xuân started kindergarten this year. Due to the Delta variant, I was not sure if he should attend in person, home-schooling, or just delay a year. My wife didn’t want to take him out for the year. Neither of us has the time to devote to his home-schooling. With hesitation, we sent him in person. It turned out well for him. Xuân is very sociable. He makes friends easily. In his first few days of school, he told us that he has five friends and he can speak Spanish. As far as Covid, there have been a few cases. The school has done a great job of keeping everyone safe. Xuân has been getting used to wearing a mask all day.

Đán is doing well in fourth grade so far. He shows tremendous improvement. In his first progress report, he had mostly 3s and a few 2s for things like not listening to his teachers, not following directions, not being organized. We talked and I made a deal with him. Any 2s he gets, he would get banned from playing video games. In his second progress report, he got a 2+ for listening, a 3 for following directions, and still a 2 for organizational skills. I didn’t ban him because he made some improvements. In his third progress report, which he received yesterday, he got all 3s except for his organizational skills. I am so glad that the school implemented progress reports often. It helps us and him to see how he is doing so far and where he needs to improve. As long as he continued to keep up the good work, he should be fine. As much as I hate to let him play video games, they are his reward and motivation to do his work in school. Đán wears a mask all the time now even when we go to skateparks. I can’t wait for him to get his Covid shot when his age group is approved.

Đạo is doing exceptionally well in seventh grade. He started secondary school this year and seemed to adjust fine. His first progress report was good except for a C- in Spanish and a D+ in PE. I had to contact his teacher to see he performed so bad in PE since he is quite active. He does rollerblading and ice skating quite often. It turned out that his teacher was on vacation and didn’t get a chance to update his grade after he took a quiz. In his second progress report, his Spanish improved to a B. As long as he keeps up the good work, he should be good to go.

After a year of virtual schooling, it makes me appreciate in-person school even more. Mad props to the teachers, administrators, and staff members for their important role in our children’s education as well as their future.

Sally Rooney: Beautiful World, Where Are You

Rooney’s latest novel revolves around two young couples in their 30s. They live their normal life, which involves work, friendship, and sex. Rooney’s prose is so simple on the surface, but she packs many layers into her story including political, social, and climate issues. Rooney’s sentences are so damn good. Even when she describes a mundane scene like a quiet kitchen, you can see a camera panning through the details like dust or a brown banana. Of course, her sex scenes are so intimate and erotic. I loved all the details. I wish I could write a fraction like her. I am officially a Sally Rooney fan. If you want a guilty-pleasure read, give this one a read.