Douglas Thomas: Never Use Futura

In a fun, informative story of Futura, Douglas Thomas delves into the historical significance and the cultural phenomenon of an iconic, modern typeface designed by Paul Renner. From advertising to branding, moon-landing to presidential-campaigning, corporate-storytelling to product-marketing, Futura has played an influential role in our lives for almost a century without many of us realizing it. With rich illustrations and engaging writing, this book will enlighten readers. Even if you’re not a type snob, you will find it fascinating.

Nguyễn Ngọc Thạch: Khóc Giữa Sài Gòn

Quyển tiểu thuyết tình cảm hiện đại của ba cặp tình nhân. Phan và Nam, hai chàng trai yêu nhau tha thiết hơn cả những mối tình nam nữ. Tú và Mễ, một nhà văn và một tâm lý học, đến với nhau chỉ vì tình dục nhưng nảy nở đến tình cảm. Thụy và Ân, hai người thuê cùng nhà trọ, có cảm tình với nhau. Cả sáu người đều quen biết nhau. Họ cùng sống giữa Sài Gòn. Yêu nhau giữa Sài Gòn. Làm tình điên cuồng giữa Sài Gòn. Khóc giữa Sài Gòn. Tác giả Nguyễn Ngọc Thạch thắm thiết và gần gũi với Sài Gòn:

Sài Gòn bừng tỉnh sau giấc ngủ vùi. Đường bắt đầu đông, có người phải tranh thủ dậy sớm hơn Sài Gòn để chuẩn bị cho cuộc mưu sinh của ngày mới. Đời Sài Gòn, là chuỗi ngày trải dài của mưu sinh. Bên đường, mấy chị bán bánh mì đã đẩy xa ra, nhanh tay cắt thịt, chả thành từng lát mỏng te, mỏng như đời người ta trong cơn khốn khổ.

Những câu chuyện được sắp xếp không theo thứ tự nên tạo ra những thú vị và không bị nhàm chán. Mới đầu đọc hơi bị lộn xộn nhưng dần cũng làm quen với những nhân vật trong truyện.

Thái Hậu: Ngắn & rất ngắn

Muốn đọc thử những mảnh vỡ của nhà văn Thái Hậu để lấy cảm hứng viết blog. Tiếc rằng những bài viết lợt lạt không đem lại cho tôi những gì mong muốn. Cách viết của tác giả có chất thơ nhưng lại khó hiểu. Tập truyện khá ngắn nhưng dễ bị ngán. Tuy cố đọc cho hết nhưng tôi sẽ không giới thiệu sách đến bạn đọc.

Grace Talusan: The Body Papers

In her beautiful, heartrending memoir, Talusan shares her story of growing up as an immigrant from the Philippines, discloses her struggles with hereditary breast and ovarian cancer, and reveals her darkest family secret. As an immigrant myself, I can relate to her experience being bullied and singled out. As a father, I sympathize her yearning to be a mother. As a man, I have upmost respect for her resiliency for overcoming a disturbing family betrayal. Talusan’s prose is excellent. A must-read immigrant memoir.

Fred Rogers: The World According to Mister Rogers

As our week-long family reunion winding down, I wanted a short, enlightening read. Fred Rogers’s priceless collection of wise words fit the mood. Whether on love, respect, friendship, or difficult time, his messages were filled generosity, kindness, altruism, compassion, sympathy, and empathy. On parenting, he reminds us to think of the children first:

If you ever have anything to do with their entertainment, their food, their toys, their custody, their childcare, their health care, their education – listen to the children, learn about them, learn from them. Think of the children first.

On the meaning of peace, Rogers’s definition is simply powerful: “Peace means far more than the opposite of war!”

Vivian Gornick: The Odd Woman and the City

Gornick’s memoir is beautifully-written. Her prose is concise and poetic. Grew up in the Bronx and moved to the City, she captures New York with love and a keen observation. A great vacationing read.

John Whalen: Designing for How People Think

I hadn’t read a book on design for quite some time; therefore, I was excited to read this book. Although written by a psychologist, the book is accessible and easy to read. Unfortunately, I didn’t get much out of it and I struggled to finish it. The information is either too trivial for me or I just don’t get it. I might have become too outdated for product design. These days I design based on my own instincts, sensibility, and experience rather than following research and study. It’s still a good book—just not for me. I might have lost interest in reading about design.

Trần Trung Chính: Cư trú

Truyện của Trần Trung Chính tuy ngắn nhưng tôi phải đọc chậm và tập trung mới thấu hiểu được những bài văn lạ và ảo. Chẳng hạn như bài “Mun và tôi,” tác giả viết về tình cảm giữa con bò cái và người đánh xe bò. Con bò cũng biết ghen tuông với con người. Qua truyện “Để mình yêu mình hơn” thì viết về con lợn đực với một em bé đang lớn. Sự hoà quyện giữa con người với con vật tạo ra những lời văn huyền ảo nhưng tỉnh táo. Trong “Tự nghiệm” tác giả viết về một người ăn sáng bằng quả trứng vịt lộn: “Người đó lợm giọng đến trưa vì ăn phải cái thai vịt có 3 chân, bà ta lưỡng lự chọn 2 trong số 3 cái chân để ăn, cái dư bị loại bỏ, kiểu như người ta loại bỏ một dị vật.” Đọc xong tôi chẳng dám ăn trứng vịt lộn nữa. Và đây là những lời “Tự hối” của một người vợ ngoại tình:

Hầu như em không ngủ, chồng em dày vò cái thân xác em vì nó đã có lỗi. Anh ấy muốn biết giờ đây tiếp nhận anh ấy thế nào sau lần tự nguyện trao cho người khác. Nó còn biết xấu hổ không, cái thân xác ấy, các cung bậc rên rỉ của . Tựa như sự khám phá, anh muốn phơi trần , tìm kiếm một chút “ý thức” ở trong . Sự sa đoạ hẳn đã tiềm tàng khiến đánh mất “ý thức” phẩm giá về . Em thề rằng em vẫn yêu thương thì chồng em lại càng không chịu nổi.

Tập truyện đầy cảm xúc và thú vị. Tôi sẽ tìm đọc thêm những tác phẩm khác của Trần Trung Chính hoặc sẽ đọc lại quyển này một ngày không xa.

Sean Adams: The Designer’s Dictionary of Type

A coffee table book for graphic designers who don’t know much about classic type such as Baskerville, Akzidenz Grotesk, and Clarendon. The examples are good to flip through to find inspiration. It’s a good introduction for students and anyone who wants to learn a bit about typography.

Hồ Trường An: Chân dung những tiếng hát (quyển 2)

Tôi không đọc những bài viết của Hồ Trường An về ca sĩ hải ngoại từ đầu đến cuối. Tôi chỉ đọc về những người tôi để ý đến như Ngọc Lan, Don Hồ, Kiều Nga, Thái Tài, Kenny Thái, và Tuấn Anh. Những bài viết ngắn gọn như để giới thiệu các ca sĩ qua tiếng hát và ngoại hình. Tôi không mấy hứng thú cách nhận xét về diện mạo của tác giả. Mắt to hay mắt nhỏ đối với tôi không có quan trọng bằng giọng hát và cách chuyên trở nhạc của họ. Tác giả phần nhiều viết về những bài hát được thâu trên video của Thuý Nga, Asia, hoặc production nào đó. Theo tôi thì qua những album của họ mới có thể tìm hiểu sâu sắc hơn về nghệ thuật của họ. Bộ sách gồm ba quyển nhưng tôi chỉ mượn được quuyển hai mà thôi.