Vĩnh biệt cậu Huy

Tin cậu Huy vừa lìa trần khiến tôi sửng sốt. Tuy đã lâu lắm không có dịp gặp cậu, tôi vẫn nhớ mãi những lời nói hài hước của cậu làm cho mọi người xung quanh bật cười. Những tháng ngày bên cậu tuy ngắn ngủi nhưng tôi vẫn ấn tượng mãi một người cậu tuy xa mà gần. Tôi khâm phục tánh tình thẳng thắng và bẩm chất chân thật của cậu. Tôi ngưỡng mộ sự hiếu thảo của cậu đối với cha mẹ. Và tôi kính nể tình cảm cậu dành cho vợ con và gia đình.

Kỷ niệm gia đình hợp mặt mấy mươi năm trước cứ ngỡ như ngày hôm qua. Tôi vẫn nhớ mãi những phút giây cùng cậu bắt cua, câu cá, và vui đùa trên biển. Được nghe cậu văng tục với những người bạn Việt ở tiệm sửa xe thật đã tai. Đã lâu lắm tôi không được nghe những lời tục tĩu như lúc còn ở Việt Nam.

Thế mà giờ đây cậu đã đột ngột ra đi ở tuổi 64 vì ung thư máu. Nhìn đi nhìn lại, ung thư đã cướp đi cuộc đời của cậu và những người thân của tôi. Tương lai tôi cũng sẽ không thoát khỏi nó. Nghĩ đến thấy cuộc đời này quá mong manh. Xin cầu nguyện cho linh hồn của cậu được giải thoát.

Đại khái là vậy

Hôm nay ngày đầu tiên Đạo và Đán nhập học trên mạng. Tôi vừa làm việc vừa phải xem chừng bọn nó nhất là thằng Đán. Không có người lớn bên cạnh nó chẳng chịu ngồi tập trung. Đến chiều tụi nó học xong đầu tôi nhức như chạm thần kinh.

Cuối tuần lễ vừa qua gia đình anh vợ qua chơi. Lần đầu tiên mấy anh em bên vợ tựu hợp sau nhiều tháng cách ly vì đại dịch. Tám thằng cháu gặp nhau quậy tưng bừng. Tuy mệt né thở nhưng cũng vui. Dù sao đi nữa thì gia đình vẫn là gia đình. Được như thế thì mẹ vợ cũng thấy vui.

Nhà cửa bây giờ bề bộn quá. Cần thời gian để thu xếp gọn gàng lại. Nhìn thấy đồ đạc ngổn ngang tôi bị stress rồi. Không phải lỗi ai khác ngoài tôi. Vì hơi bị lười nên cứ hẹn đến cuối tuần. Cuối tuần thì càng chồng chất lên nhau. Đồ giặt thùng thùng chưa kịp xếp. Vớ cả thùng để ngày này qua tháng nọ cũng không tìm được những đôi giống nhau. Đồ chơi từ trên lầu xuống basement. LEGO thì chỗ nào cũng có. Mỗi lần đạp lên LEGO là đau thấu xương như bị gout vậy. Đồ dùng trong nhà cũng tràn ngập không biết phải nhét vào đâu. Còn xung quanh nhà thì cây cối tấp nập cỏ dại mọc thênh thang.

Lúc trước tụi nhỏ đi học đi nhà trẻ, tôi lấy ngày phép ở nhà dọn dẹp. Bây giờ lấy ngày nghỉ ở nhà cũng phải lo cho bọn nó nên lấy ngày nghỉ cũng không làm được việc gì. Vợ tôi còn bận rộn hơn tôi nữa nên cũng không có thời gian thu xếp đồ đạc. Thôi thì giờ đây làm được việc gì thì làm.

Tin dữ

Sáng nay nhận được tin dữ khiến tôi vô cùng xót xa. Cả người đau điếng đầu óc rối loạn không biết phải tính sao. Trong hoàn cảnh hiện tại với COVID lan truyền, tôi có thể làm được gì trong giờ phút này?

Đêm qua trằn trọc không ngủ được. Những tâm trạng khó tả không thể nào viết được ra lời. Nhiều cảm xúc mâu thuẫn chồng chéo lên nhau.

Cuộc sống rồi cũng như thế. Tương lai rồi cũng như thế. Mình đến trên đời này rồi mình cũng phải ra đi. Còn sống một ngày là hẹn chết mai kia.

Thôi cố gắng ngủ được phút nào hay phút nấy. Ngày mai còn rất nhiều công việc phải làm. Nhất là trách nhiệm với đám con.

Không vacation năm nay

Mùa hè năm nay lặng lẽ trôi qua. Những ngày nghỉ dành cho mùa hè cũng không dùng đến. Tháng trước có ý định đi biển một tuần như hằng năm nhưng rồi cũng gạt bỏ vì vẫn còn sợ truyền nhiễm con COVID. Nếu có đi thì sẽ cẩn thận hơn. Chỉ ra biển chơi rồi về nhà thuê nấu ăn chứ không ra ngoài ăn như những năm bình thường. Tôi ngại vợ nấu ăn mỗi ngày ba bữa cho cả chục người (nếu thêm gia đình chị vợ) nên thôi quyết định không đi.

Thường khi đi biển, tôi phục vụ đám nhỏ còn vợ phụ trách việc bếp núc. Sáng đánh thức cả đàn dậy ăn sáng. Ăn xong lùa ra boardwalk đạp xe. Khoảng mười giờ lùa hết ra biển. Tắm biển đến trưa thì lùa về ăn trưa. Ăn trưa xong thì nghỉ ngơi. Đám nhỏ nhất thì ngủ trưa. Đám lớn hơn không còn ngủ chưa nữa thì chơi iPad. Tôi thì phụ dọn dẹp cho chén bát vào máy rửa rồi tranh thủ đọc sách. Khi đám nhỏ thức dậy thì lùa ra biển lần thứ nhì nếu không mệt. Mệt thì ra boardwalk đi dạo hoặc đi xe tramp. Chiều về lại nhà thuê tắm rửa ăn tối rồi ra boardwalk chơi games hoặc đi shopping bằng mắt. Tối về cho đám nhỏ ngủ. Thời gian còn lại thì thức khuya đọc sách. Thế là ngủ không đủ nên cũng mỏi mệt nhưng cũng cố gắng.

Nói đi nghỉ mát giảm căng thẳng nhưng ngày nào cũng mệt ná thở. Người cực nhọc nhất vẫn là người nấu ăn. Tại sao phải bỏ ra tiền thuê nhà mặt biển rồi phải đày đọa bản thân? Câu trả lời đơn giản là vì con. Muốn tụi nó được những giây phút rong chơi những ngày nghỉ hè và chúng nó cũng rất mê biển. Thấy con cháu vui vẻ dù có cực nhọc và tốn tiền cũng đáng. Tuy nhiên, tôi không muốn vợ cảm thấy mình phải hầu hạ mỗi người như một con sen. Tôi thì không kén ăn. Mì gói hoặc đồ ăn cấp tốc của Mỹ đều ăn được cả. Ngán nuốt không nỗi thì tống thêm rượu bia cũng trôi hết.

Nếu chỉ thỏa mãn bản thân, những ngày nghỉ lý tưởng của tôi là không cần làm gì hết. Chỉ cầm sách đọc nguyên ngày, đói thì ăn sơ sài gì đó, và ngủ bất cứ lúc nào cũng được. Vì con cái còn nhỏ nên đó cũng chỉ là ước muốn. Thôi thì kể như năm nay không đi biển hẹn lại năm sau. Nếu sang năm còn dư nhiều ngày nghỉ phép, tôi sẽ lấy cho mình reading vacation. Nghỉ phép để đọc và để viết blog.

Sáng nay

Sáu giờ sáng thức giấc. Vẫn mỏi mệt không muốn bò ra giường. Nằm đọc sách đến bảy giờ rưỡi. Cả nhà vẫn còn đang ngủ. Đánh răng rửa mặt rồi đạp xe qua trường Mason. Tập rollerblades nửa tiếng. Về lại nhà mẹ vợ đã dậy và sắp sửa đi bộ thể dục.

Bắc ấm nước pha cà phê. Nướng lại ổ bánh mì thịt cho đồ chua và ớt vào. Đem ra deck ngồi vừa ăn vừa uống vừa nghe podcast vừa thưởng thức ánh nắng dịu dàng của buổi sáng. Vừa xong thì đám nhỏ cũng vừa thức dậy. Giúp hai thằng nhỏ đánh răng rồi cho xuống nhà ăn sáng. Hôm nay chạy qua Dunkin’ Donuts mua chút bánh ngọt và điểm tâm cho bọn nó.

Chín giờ rưỡi mở laptop bắt đầu vào công việc. Buổi sáng của tôi chỉ có thế thôi. Và như thế tôi sống vui từng ngày. Nếu ngày nào cũng được nhẹ nhàng và giản dị như thế.

Boating Experience With Intex Seahawk 2

With COVID-19, we haven’t done much this summer. All vacations had been cancelled. To give our boys some activities, my wife bought two Intex Seahawk 2 Inflatable Boats. We took them to the lake and just let them paddled for an hour or two. The boys loved it.

With three air chambers, the Seahawk 2 is comfortable. Its high-output hand pump makes inflating the boats with ease—even my four-year-old son can help pump up the boats quickly. The two Boston valves make deflating fast and easy to store away.

What I enjoyed the most about the boating experience was just lying down on the boat and read a book. The Seahawk 2 is so comfortable; therefore, I just let it float away. It was such a great way to enjoy a book or take a nap. I can spend all day doing that. Of course, wearing a life jacket or a floating device is a must. I would not let my kids get on the boat without wearing one even the two older kids already know how to swim.

Rollerblading

I really missed ice skating. The rinks are still closed. I wanted to pick up rollerblading, but it appeared to be dangerous. Falling on ice seemed less risky than on concrete, especially for my age.

This week, I finally tried out rollerblading after Đán, my second son, consistently asked for a pair of rollerblades. He made the transition from ice skating to rollerblading with effortlessness. He just rolled off naturally. His fearless personality seemed to help. I, on the other hand, felt uncomfortable and anxious. Unlike ice skating, rollerblading seemed harder to control. I hadn’t been able to glide my feet like I could on ice.

I am slowly trying to relearn the skills I made in ice skating. I started yesterday and it was a disaster. My feet hurt like hell in new rollerblades. Today, I made a bit of progress. I am taking my time with it to avoid falling. With my age and weight, falling would be really bad. With hills and uneven pavements, I need to learn to stop. I could not do the snowplow stop nor the hockey stop like I could on ice. Luckily, there’s plenty of YouTube tutorials to learn.

Thứ sáu rồi

Mấy ngày nay Facebook cứ DM tôi cho biết hết người này đến người khác chia sẻ tin mới để dụ dỗ tôi quay trở lại. Thằng Zuck này điếm thúi thật. Đã deactivate tài khoản được một tháng v chẳng còn động lực nào để mở lên lại.

Quay qua quay lại quanh quẩn trong nhà thế mà đã hết tuần. Ngày tháng trôi qua thật nhanh vậy mà tháng 11 sao vẫn xa vời vợi. Tôi đã đăng ký để bầu qua thư nhưng sẽ không gửi đi mà đợi đến ngày bầu cử bỏ vào thùng cho chắc ăn. Lần này con khỉ già đó mà thắng nữa không biết bốn năm tới nước Mỹ yêu dấu của tôi sẽ ra sao.

Mỗi buổi sáng tôi thức sớm đi bộ và nghe podcast hoặc nhạc. Bây giờ ai đi đối diện cũng tránh ra xa cả. Giờ thì khỏi lo người ta nghĩ kỳ thị hay miệt thị gì cả. Ai cũng đeo khẩu trang nên khỏi nở nụ cười chào hỏi nhau. Đường ai nấy đi. Việc ai nấy làm. Không đụng chạm không mích lòng. Tôi ngại giao tiếp lắm. Vì sẽ xảy ra xích mích. Tôi đã nhiều lần như thế nên tránh được cứ tránh. Ra đường đầu đội mũ, mắt đeo kính đen, miệng đeo khẩu trang thì khỏi phải nhận ai là ai.

Another Day Another Argument

On Sunday, we took the kids to the closest beach from our home. The drive was almost two hours. As we drove closer to our destination, I suggested that we grab some lunch. I also suggested sushi because Đạo and Đán loved sushi, but my wife immediately shot that down. She suggested we grab something quick from McDonald’s. So we did.

We spent three hours playing in the water. The kids had lots of fun. On our way back, my wife suggested that we grab dinner so she wouldn’t have to cook. Great idea. Đán suggested sushi, but my mother-in-law wouldn’t eat raw fish. Xuân and Vương wouldn’t like sushi either. I suggested we get them Vietnamese food or something else at a different restaurant for them. We can ended up going straight home.

While the kids took a bath, I put away all the things from our minivan and my wife threw some egg rolls in the frying pan. We had vermicelli with egg rolls and vegetables. She also made some tofu kimchi soup. Dinner was simple and delicious. I drank some of my cold lychee saké.

When it was time for me to do the dishes, I thanked her for dinner. Then she said something along the line that she always had to cook for all of us. I reminded her that we could have ordered out. I should have stopped there, but I went on. I told her that when I took the kids out, I tried my best not to take them to fast-food places. She flipped out and accused me of being an elitist. She said that only I knew how to feed them good food and she only fed them McDonald’s.

No, that was not what I meant, but I know I needed to shut up. That was not my intention at all. I meant to say that I wouldn’t settle for fast food for the sake of convenience. When we went out together before the pandemic, the most relaxed time for me was sitting at the restaurant, getting a drink, and chatting with the kids, especially with Đạo and Đán, while waiting for the food.

I was not trying to be an ass, but I guess we’re at the point in our relationship where whatever we say would irritate the fuck out of each other. I need to keep my bullshit to myself.

Today, we’re back to normal again. I am learning how to wrap up a fight.

Chiều thứ sáu

Chiều nay ăn thịt nướng Hàn Quốc, tôi làm một lọ saké ngâm với chôm chôm tươi. Phê!

Mới đó mà đã hết tuần. Mỗi ngày cũng chỉ quanh quẩn trong nhà, làm việc, ăn, và trông con. Buổi tối đọc sách, viết blog, hoặc làm những dự án cá nhân nên ngủ rất trễ.

Giờ đây chỉ ngủ một mình. Xuân ngủ với bà ngoại. Đạo và Đán ngủ ké với mẹ và Vương. Thằng 11 tuổi và thằng 8 tuổi vẫn ngủ chung với mẹ. Bắt tụi nó ngủ riêng thì vợ cằn nhằn. Tránh cãi vã, vợ muốn sao cũng được. Tôi không ý kiến. Để xem tụi nó bám với mẹ nó đến bao giờ. Dĩ nhiên tình cảm vợ chồng cũng gặp trở ngại nhưng giờ đây cũng không làm gì được. Chỉ biết cố gắng tránh tranh cãi mà thôi.

Từ lúc bị cách ly đến giờ, tôi đã không gặp bạn bè và người thân trừ khi những lúc về thăm mẹ. Tôi đã tạm đóng Facebook gần một tháng nên không rõ những người thân ở xa ra sao. Hy vọng họ được bình an.