Chất Độc Tanqueray

Thứ Bảy về thăm mẹ. Vợ trổ tài làm món chả cá Lã Vọng. Cả nhà cùng với một số anh chị bà con thưởng thức. Thấy ở nhà chị Thơm có một chay Tanqueray to tổ bố chưa khui. Thế là mua vài chai tonic water (Fever-Tree Premium Indian) về làm gin and tonic. Lâu lắm rồi mới được ngồi cùng anh chị em trò chuyện. Lâu lắm rồi mới được cùng gia đình ăn chả cá Lã Vọng. Lâu lắm tồi mới được uống gin and tonic.

Đến khuya khi mọi người ra về tôi phụ dọn dẹp, tắm rửa, rồi đi ngủ. Vừa nằm xuống thì cả thế giới cùng xuây. Mùi chả cả và mấm tôm cũng trào lên. Chịu không nổi tôi chạy vào toilet cho ra hết. Cả người nóng hổi như muốn được thác loạn. Tôi hối hận vô cùng và không sao ngủ được. Ngồi dậy thì đầu óc quây cuồng. Miệng thì khô khan mà không thể đứng lên được. Tôi bị chất độc Tanquery điều khiển nên nằm nhắm mắt chịu trận cho đến ngày hôm sau.

Sáng đói meo nhưng không muốn ăn. Chỉ ăn vội tô cereal với sữa rồi đi nằm tiếp cho đến 12 giờ trưa. Bây giờ là sáng thứ Hai mà vẫn còn chưa hết hẳn cơn say. Sẽ không đụng đến rượu mấy tháng nữa và sẽ không dám đùa giỡn với em Tanqueray quá chớn. Hoa hồng có gai còn Tanqueray thì có độc.

Càng Kỹ Càng Khó

Mỗi lần gọi điện thoại cho mẹ tôi đều hỏi thăm bàn chân của mẹ còn đau không và câu trả lời vẫn đau chịu không nổi. Mẹ đang làm gì? Và câu trả lời vẫn đang làm đồ ăn. Sao mẹ không nghỉ ngơi? Câu trả lời vẫn không làm ai làm. Trăm lần như một tôi cũng không biết phải nói gì.

Cho dù đôi chân và đầu gối bị đau, mẹ vẫn đứng trong bếp mỗi ngày từ sáng đến khuya. Tính mẹ kỹ lưỡng lại chậm lại khó nên tự làm khổ bản thân mình. Càng lớn tuổi càng kỹ càng chậm càng khó. Mới đó mà đã mười mấy năm rồi tôi không còn ở với mẹ. Mỗi lần về thăm mẹ tôi không dám báo trước sợ mẹ lo làm đồ ăn cực nhọc cho dù tôi thèm và nhớ những món mẹ đã nấu cho tôi từ bé.

Không ngày nào tôi không nghĩ đến mẹ và lo lắng cho sức khỏe của mẹ. Nhưng nếu mẹ không tự lo cho bản thân mình thì tôi cũng không làm gì được. Nói thì tôi đã cạn lời nhưng mẹ vẫn không thay đổi. Thuốc đã không còn tác dụng nữa vì mẹ không chịu nghỉ ngơi. Như lần chị Hương có nói với bác sĩ rằng trời cũng không chữa hết bả nữa huống chi là ông. Từ đó mẹ giận chỉ và đã không cho chỉ trở đi bác sĩ và thông dịch nữa. Thật sự thì chị nói cũng không sai.

Ngoài việc nghĩ và cầu nguyện cho mẹ tôi cũng không biết phải làm sao giúp đỡ cho mẹ. Phải chị mẹ đừng khó ăn quá và được kỹ lưỡng quá đừng khó quá thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều. Nhưng 80 năm đã không hề thay đổi thì giờ đây làm gì mà đổi thay được. Thôi thì đến đâu hay đến đó.

Mason Law School seeks rebranding from SoA alumnus

This article was written by Natasha Boddie for George Mason School of Art website.

In April 2016, George Mason University renamed the law school after the late Supreme Court Justice Antonin Scalia. The decision came after an anonymous $30 million donation. Shortly after the announcement, the Antonin Scalia Law School drew attention to a new project. School of Art alumnus Donny Truong was tasked with that next big project—rebranding. According to Truong, the rebranding gave Scalia Law the opportunity to step-up its game.

Being almost six years since Truong was hired by Scalia Law to handle web design and development, his career’s pivotal point arrived when Dean Henry N. Butler and Senior Associate Rher, who was responsible for the school’s marketing strategy, approached him about the rebranding project. It later led to a promotion for Truong to becoming the Director of Design and Web Services for Scalia Law.

Having completed his MA in Graphic Design in December 2015, Truong was able to further explore his new-found passion for typography and continue to work on print design. Being in classes with professors who work in the design industry, designing branding guidelines, and developing a brand for a class project prepared Truong with the skills he needed to take on the Scalia Law rebranding project. In addition, an elective course permitted Truong to further enhance his passion for typography. After extensive research, Truong wrote and designed a book on Professional Web Typography and led him to his final thesis on Vietnamese Typography.

One of the challenges of the Scalia Law rebranding projects was restriction. Compliance with Mason’s branding guidelines was a must. The limitations, however, didn’t concern Truong. His first objective led him to interview the Deans to learn more about their vision for Scalia Law. His strong passion for typography was a coherent starting point. Being a collaborative project, it was agreed upon by all that the new brand would have to be simple, modern, and flexible. Myriad Pro, a contemporary sans serif typeface with an extensive family that can be used in any circumstance, was the perfect choice.

According to Truong, the previous logo was designed specifically for the web; therefore, it was not scalable for other media. With this in mind, he proceeded to eliminate “unnecessary details” including the shield, the bevels, and the drop shadows. In doing so, it would allow the new logo to be used in a variety of ways.

Continuing to lead the team through a successful rebranding process, he further strengthened the new brand by incorporating larger typography, richer colors, and bolder visual elements.

Scalia Law’s tagline was also developed in concurrent with the rebranding project. During the initial development phase, Truong applied the skills learned while enrolled in the MA program to bring the slogan to fruition.

“This simple catch phrase has been used on promotional items ranging from the website to t-shirts, postcards, social media accounts, newsletters, name badges, and even the elevators in the law school building,” says Associate Dean Keene. Truong gave this simple slogan new life using bright bold colors to radiate energy and communicate success, achievement, and triumph.

“He’s repeated this thoughtful approach to his other designs, but this one really stands out in a way that is unique among law schools,” Keene concludes.

The law community immediately accepted the new brand. Senior Associate Dean Alison Price who was one of few on the team has this to say about Truong’s work, “I have enjoyed working with Donny Truong in rebranding the law school. Without fail, when I articulate a concept, Donny has demonstrated the ability to turn it into something visually appealing and on message. I also admire his ability to suggest changes that will lead to a more polished product.”

To view the Antonin Scalia Law Schools simple branding guidelines, click here.

To learn more about Donny Truong and other projects, click here.

Phong Điệp: Bay trên mái nhà thành phố

Qua những bài văn ngắn gọn, Phong Điệp viết lên những xô bồ và tranh đua trong đời thường. Khi tả về người phụ nữ bán mặt nạ để chữa bệnh cho con hoặc kể về một thanh nên bị “ết” vẫn có vợ con, tác giả cho thấy những hoàn cảnh trắc trẻo và nghiệt ngã của cuộc sống. Qua những bài “Gửi”, tác giả nói lên dùm những đồ vật không có tiếng nói như ngôi nhà sắp chết và lời của thùng thư. Và khi vội vã vẽ lên một nụ hoa cho đứa con bốn tuổi, Phong Điệp đã cảm thấy hổ thẹn:

Người lớn chúng ta, hóa ra không bằng trẻ nhỏ. Chúng ta biến cuộc sống của mình trở nên nhàm chán và rỗng tuếch. Thay bằng việc bước ra ngoài thiên nhiên, tận hưởng những bông hoa rạng rỡ khoe sắc trong nắng, bung nở những hương thơm quyến rũ, chúng ta sắm về nhà những bình hoa giả vô hồn và tốn kém.

Những bài văn xuôi đẹp và ý tứ.

Reset

I probed Đạo and Đán some more on the k-word. Đạo gave me an explanation that seemed to make sense. In the video games they played, Minecraft for example, in order to reset their character they have to kill themselves. I asked Đán if that what he meant and his answer was obviously “yes.”

We had taken the step to ban the use of iPad on the weekdays. They only get to play on weekends and sometimes on vacations. I don’t want to completely ban them. Furthermore, Minecraft isn’t all that bad. Đạo has been building his own houses, playrooms, and everything. They seem to be pretty neat. I asked what had Đán built in Minecraft and Đạo said that Đán doesn’t like to build anything. He just goes around and kills animals.

I am now having a dilemma about toy guns. I let them play with Nerf guns. These colorful guns are obviously toys. With the mass shootings and the gun culture in America, I am not sure if it is still OK to play with toy guns. We mentioned to Đạo and Đán about the recent incident on Las Vegas and I also brought up the idea of donating their Nerf guns. They didn’t give us a direct response.

The K-Word

As we sat on the couch, Đán said to Đạo, “Don’t tell Khôi. I am going to kill myself.” Đạo didn’t pay attention, but I was shocked and furious. “Why did you say that?” I asked Đán and he responded, “Because he hates me.”

I was deeply wounded as if a knife just cut through my gut, but I had to explain to him that it is not something to take lightly. I am positive that Khôi (his cousin) did not say that. Even if he did hate him so what. People will hate him, but that is not his fault. I do not want to hear him to think like that anymore. I am not sure if my words sink in or not.

I ask him where did he learn that from and he told me he heard it from Đạo. Again, I know Đạo doesn’t say that kind of thing. His dishonesty also concerns me. He says some of the most ridiculous, outrageous things even though he has such a sweet personality. At school, he is doing well. He gets along with all of his classmates and his teacher has not raised any issue with him. Still, I have to keep an eye and ear on this kid.

Gà con sau nhà

Mỗi buổi sáng khi tiếng gà gáy báo thức, tôi bước ra sau nhà hốt nắm thóc cho đàn gà. Chúng nó biết sắp được điểm tâm nên đã đứng chờ sẵn. Nhìn đàn gà sung sướng mổ từng hạt thóc mà lòng tôi cũng thấy nhẹ nhàng hạnh phúc. Ăn xong đàn gà cùng nhau nô đùa còn tôi thì đi tìm trứng. Mấy chị gà mái này cũng khá thông minh. Thấy trứng mình bị mất hoài nên tìm chổ đẻ thật kính đáo làm tôi phải săn lùng khắp khu nhà bề bộn.

Có lần một chị đã giấu kỹ gần cả chục trứng và đã ấp ra cả đàn con. Một hôm bỗng nhiên tôi nghe trong đóng đồ để ngổn ngang những tiếng kêu chíu chít. Lại gần nhìn vào thì thấy đám gà con lông vẫn còn ướt. Thế mà không bao lâu đàn con đã trổ mã và quấn quýt theo mẹ cùng ăn. Tôi thích đặt chúng lên bàn tay và vuốt ve bộ lông vàng mượt mà của nó.

Vì được quanh quẩn bên chúng tôi từ nhỏ nên bọn chúng không sợ hoặc xa lạ với loài người. Một hôm chị tôi đang quỳ xuống quạt nồi bếp than nấu cơm thì vô tình lùi chân lại và đạp lên một gà con. Nghe tiếng van inh ỏi của nó tôi quây sang thì thấy nó đang cà nhắc chạy. Nhìn thấy phân nửa thân hình nhỏ bé của nó bị lòi ruột gan tôi đau đớn vô cùng. Tôi muốn bế nó lên tay nhưng nó cứ cố gắng chạy. Tôi cầu mong cho nó được lành nhưng qua ngày sau nó không qua khỏi và đã mất.

Hình ảnh con gà nhỏ đó hơn ba chục năm vẫn không hề phai trong đầu óc của tôi.

Gun Over People

Sadly, the Onion gets right to the core of the GOP:

Case in point, I’ve seen commentators cite the GOP bill to loosen restrictions on silencers that is currently making its way through Congress as contributing to an environment where these shootings will continue to occur, an erroneous line of reasoning that completely ignores how our party’s many active attempts to repeal Obamacare would make it significantly harder, if not impossible, for millions of unwell individuals to visit mental health specialists and receive the treatment necessary to keep their erratic behavior in check.

The new acronym for the GOP is Gun Over People.

Trần Nhã Thụy: Cuộc đời vui quá, không buồn được

Từ cái ồn ào của Sài Gòn cho đến sự yên lặng của đồng quê, Trần Nhã Thụy chia sẽ những niềm vui và nỗi buồn trong cuộc sống của mình. Qua những tản văn giản dị và nhẹ nhàng, tôi thích câu chuyện dùng “di động và lục bát”. (Chắc chắn tôi sẽ thử nhắn tin hoặc viết Twitter bằng thơ lục bát.) Là một người mê đọc sách, Trần Nhã Thụy quan tâm về vấn đề “có một thế giới sách đang bị mất”:

Thư viện không có, nhà sách không còn, sách như những đứa con bị hắt hủi, lãng quên. Nhà văn buồn đã đành, nhưng buồn hơn có lẽ là những tâm hồn từ lâu đã không còn được bồi đắp, nuôi dưỡng bằng tình cảm, trí tuệ từ những trang sách.

Thật đáng buồn đấy.

Do Something About It

Jelani Cobb:

The attack in Las Vegas is the worst mass shooting right now, not because of the number of the dead but because it reveals, yet again, that our steadfast refusal to do anything different is enabling those who wish to give us more of the same.

The worst has yet to come if all we do is thinking and praying.