Ngu

Hồi nhỏ tôi thường bị mẹ mắng là ngu. Tôi cũng không để ý tới vì nghĩ mình ngu thật. Lúc mới sang Mỹ, mẹ cũng mắng tôi trước mặt một người chị họ. Chị chỉnh lại bà, “Dì Tư đừng có nói nó ngu. Nó không có ngu đâu”. Đến bây giờ tôi vẫn nhớ mãi câu nói đó của chị. Lần đầu tiên có người không xem thường mình. Lần đầu tiên có người thấy được tôi không phải là thằng ngu tuy chị mới gặp tôi lần đầu tiên. Từ đó tôi không để cho ai xem tôi là thằng ngu nữa. Tôi hứa thầm với chị ấy rằng tôi sẽ cố gắng học hành cho thành tài để cái nhận xét đó của chị không bị sai lầm. Tôi luôn âm thầm cảm ơn và nhớ mãi câu nói đó của chị. Đã hơn hai mươi mấy năm rồi tôi không biết chị có còn nhớ không nhưng tôi không bao giờ quên được. Tôi cũng không trách mẹ vì chuyện đó ở Việt Nam cũng thường. Thậ chí tôi đã từng nghe cha mẹ mắng con hoặc đánh đập con nặng hơn.

Dạo này thằng Đán cứ cho nó là thằng ngu. Nhiều lần tôi đã giải thích cho nó nghe là nó không có ngu. Nhưng mở miệng ra là nói, “I am stupid”. Tôi nói với nó, “Ba không thấy con ngu. Ngược lại ba thấy con rất thông minh”. Nó trả lời, “Con không thông minh hơn ai cả”. Tôi nói tiếp, “Không sao cả. Con không cần phải thông minh hơn cả. Chỉ cần bản thân con tự thông minh là được rồi.” Nói lại đáp, “Bản thân con thấy ngu.” Đúng là nó chọc tôi nổi điên. Tôi hét nó, “Mầy cảm thấy mầy ngu thì tao nói cô mầy cho trở lại nhà trẻ học. Mầy làm phí công sức cô mầy đã dạy dỗ mầy cả năm nay”. Nó năng nỉ, “Ba đừng mét cô. Con không có ngu”. Thằng này sợ cô lắm. Hù đến cô nó là nó xìu liền.

Tôi không muốn nó tự chà đạp bản thân của nó. Vả lại tôi thật sự không nghĩ nó là thằng đần độn. Nó tiếp thu hơi chậm khi học đọc vì nó không tập trung. Tôi đang trong chương trình dạy cho nó đọc với quyển sách Let’s Read. Thấy nó đọc cũng khá rồi. Chỉ cần nhẫn nại kèm theo nó thêm một chút nữa thôi.

A Conversation on Death

After a long day, I get exhausted around 8pm. The daily tasks of giving the kids a bath and brushing their teeth have become tedious. The two big kids can do it on their own for the most part, but they wouldn’t move when I asked nicely. They only get going when I yell. I am get tired of yelling. At bedtime, we had a conversation:

Dad: When I died, you won’t hear me yelling anymore.
Đán: No, Daddy. I don’t want you to die. I love you.
Đạo: We love you and we want you and Mommy to live forever.
Dad: How?
Đạo: I make sure you eat right and exercise.
Dad: Thanks son, but we won’t live with you guys forever. I want you to take of each other.
Đạo: We will, but can you live until we have our wives?
Dad: I surely hope so, but don’t marry someone like your mom.
Đạo: Why not?
Dad: She’s a meanie.
Đạo: She’s nice and beautiful.
Dad: I am just kidding.
Đán: I love you. I don’t want you to die.

Đán was getting emotional. I held them closed and kissed them. I told them, “I will be here with you as long as I can.” I am glad to know that at least two people will miss me when I am gone. I also felt guilty for all the yelling. I need to work on that. Parenting is always a work in progress.

The FBI Contacted Me

Last Thursday as I was about to enjoy my cocktail shrimps at our school’s holiday party, I received a call from the Federal Bureau of Investigation. I was nervous, but I answered the phone and headed back to my office.

The guy from the other end spoke English with heavy Middle Eastern accent. He told me that I missed my 8866 filing deadline. He said that I took out some grants for my schooling at George Mason University School of Art. I could barely understand him so I asked him to repeat. He got mad and started cussing in the background. I asked him to repeat his statement again and he told me to talk to another guy. This guy also has Middle Eastern accent but lighter. I wondered why the FBI has so many foreigners working for them.

While they were explaining, I Googled their phone number: 434-293-9663. It doesn’t look legit to me so I told the guy that I will check with my school and get back to him. As I was about to hang up, a restricted number called in. I switched over and another guy with Middle Eastern accent said that an arrest warrant has been issued and the police is coming for me.

At this point, I knew I was being scammed by the Fake Bureau of Investigation. I called George Mason Police to report the incident.

Walter Nikkels: Depicted

Walter Nikkels is an influential typographer and this book showcases a monumental body of his work ranging from books to posters to exhibitions. In addition to over 1,000 images, the book is written in three languages: English, Dutch, and German. Nikkles’s wise words on design and typography are worth noting and studying.

Nikkels on Design & Typography

Walter Nikkels, Depicted:

When a design is good, it objectifies seeing, it takes a distance from its maker, the design takes on a natural character, as though it had always been there. Conversely, when the design has not been entirely successful, it remains your design, in its failure to succeed completely remains incomplete, as it were, and does not want to separate itself from its maker. (He then becomes a culprit rather than a designer).

Nikkels (p.13):

Typography is the backbone of graphic design. Virtually all specific tasks you deal with as a graphic designer were formulated in the history of book design. Typography is to graphic design what painting is to the visual arts: the top number. Beyond that I see two conceptual trends in history of typography: interpretive typography, which analyses the content and attempts to response to its design, and autonomous typography, which considers interpretation nonsense. According to the this second trend, typography should refer to itself.

Nikkels (p.21):

As a young designer I noticed that modernist typography is easier to learn than classical typography, because its structure and decision process can be easily and objectively described, like in a schoolbook. Classical typography is tricky; it is a web of optical corrections. It requires a long training in looking and thinking.

Nikkels (p.30):

Typography is nothing but representation and dignity. Unlike many of my younger colleagues I try to deal with images with an ethic and aesthetic derived from typography, rather than the other way around. Typography is concerned with the logic of reading, including the reading of images. A book is a narrative, a sequence of pages. The images too have to be narrated in a book. Displayed in a logical way and plausible way. Narration and display come together, related to each other. The illustration can be narrated and the text can be displayed. In my work the only thing that matters is the dignity with which this takes place.

Nikkels (p.59):

Typography is a discipline of silence. Now and again it tries to be noisy, but that is almost always bound to fail, unless the loudness is called for, for example, a poster and sometimes in advertising.

Nikkels (p.62):

The typography, the treatment of the text.

Nikkels (p.180):

In the theory of typography, the intercharacter spacing and the interword spacing are considered essential for the quality of a text as a visual structure. That though is based on the classical canon of mutually harmonious relations between measurements and spacing.

Nhật Lan: Đừng ghét tuyết rơi

Tiểu thuyết đầu tay của Nhật Lan vây quanh tình yêu và cái chết. Cậu học trò năm đầu tiên đại học yêu một cô đang học năm thứ ba. Năm trước người yêu của cô đã chết. Tác giả tốm tắc những mối tình hoang đường như sau: Năm nhất, yêu một người trên hai khoá đã có người yêu cũ bị chết; năm hai, đến lượt người yêu của mình bị chết; năm ba, chấp nhận tình yêu mới với một tân sinh viên; năm cuối chết. Tuy cốt truyện hơi lạ nhưng người đọc có thể đoán trước được đều gì sẽ xẩy ra. Nhưng đọc để thưởng thức lối viết phong phú và cách dùng ngôn từ nhuần nhuyễn của tác giả. Ví dụ như đoạn văn dưới đây, Nhật Lan viết thật tuyệt vời:

Khi cô nắm lấy tay anh là khi con chim sẻ nhảy từ cành thứ tám lên cành thứ mười, là khi chiếc lá trên tán ngọc lan rơi xuống vai cô gái đi xe đạp vội vã dưới sân, là khi giọt nước cuối cùng từ máng thoát nước sau cơn mưa hôm qua chạm đất, là khi cơn gió thổi qua làn tói mai của cô và anh. Khoảnh khắc đôi môi của anh chạm vào môi cô cũng là khi đôi vợ chồng trong khu tập thể cách đó mấy dãy nhà bắt đầu cãi vã về chuyện chăm con, là khi đám mây hình siêu thú che ngang mặt trời, làm ánh nắng không còn chiếu hắt qua tấm gương hậu của chiếc ô tô đậu dước sân. Con mèo hoang đốm vàng bỗng dưng không còn gì để đuổi bắt, nó ngồi im ngơ ngác, có lẽ nhận ra mình chỉ là một con mèo hoang, liền hốt hoảng lách mình qua khe tường, khẽ khàng nhảy xuống nóc nhà kế bên, uyển chuyển chạy qua đánh thức đàn bươm bướm đang ngủ trên xác một cành lá xà cừ khô, giật mình bay lên rập rờn dưới ánh nắng trở lại của mặt trời khi đám mây hình siêu thú đã bay đi mất. Đứa nhỏ đang mếu máo nằm trong nôi, nhìn thấy đàn bướm rập rờn liền cười khanh khách, đôi vợ chồng nọ liền ngừng cãi vã, bỗng dưng cùng hoà giọng chỉ trỏ đàn bướm mà dỗ con. Đấy là lúc, nụ hôn ở ban công kết thúc.

Về phần thiết kế, quyển sách được sắp xếp với Myriad. Đây là một mẫu chữ tôi cũng rất thích nhưng nó không phù hợp cho một quyển tiểu thuyết. Những bộ chữ có serif (nét nhô ra ở góc các chữ in) sẽ đọc dễ dàng và thoải mái hơn.

Bùi Quang Tiến: Nghệ thuật chữ trong thiết kế bìa sách giai đoạn 2005–2015 ở Việt Nam

Tình cờ google ra những bài tranh cãi về luận án tiến sĩ của nghiên cứu sinh Bùi Quang Tiến. Nhiều người cho rằng đề tài “Nghệ thuật chữ trong thiết kế bìa sách giai đoạn 2005–2015 ở Việt Nam” chưa “xứng đáng” với một luận án tiến sĩ. Thậm chí có người cho rằng nó còn tầm phào và không ứng dụng thực tế. Sau khi đọc xong luận án này, tôi hoàn toàn ủng hộ đề tài này của Bùi Quang Tiến.

Trong nước nghệ thuật chữ vẫn chưa được đánh giá cao nhưng ngoài nước đây là một đề tài nghiêm nghị đã được nghiên cứu từ 500 năm trước cho đến nay. Bùi Quang Tiến nhận ra đều này:

Ở Việt Nam, vai trò của NTC [Nghệ thuật chữ] chưa được văn bản chính thức nào ghi nhận vì vậy nó chưa xác lập được vị trí cho mình như các bộ môn nghệ thuật khác. Tuy nhiên trên thực tế, NTC đã xuất hiện từ khá sớm trong tiến trình lịch sử mỹ thuật của dân tộc. Cho đến nay nó vẫn đóng vai trò như một yếu tố không thể tách rời đối với một số lĩnh vực nghệ thuật đặc thù gắn liền với các công trình kiến trúc, nội thất (chữ trên các hoành phi, câu đối, trên cổng chùa, đình làng, cổng chào, lăng tẩm, văn bia, cột trụ…), thậm chí các kiểu dáng chữ Đinh, chữ Công hay nội Công ngoại Quốc đã được lấy làm cảm hứng cho kiến trúc mặt bằng của một số ngôi chùa xây trong thời kỳ phong kiến.

Phần mở đầu và chương một của luận án có nhiều nghiên cứu về lịch sữ Nghệ thuật chữ bổ ích nhất là cho những ai học về ngành thiết kế đồ hoạ, trang web, hoặc chữ. (Chúng ta cần nhiều nhân tài về ngành thiết kế chữ.) Phải chi tôi đọc được bài luận án này khi làm bài luận án của tôi về Vietnamese Typography: Nghệ thuật chữ Quốc Ngữ để được tham khảo những nghiên cứu ở trong nước. Nhưng tôi sẽ tìm đọc những quyển sách mà Bùi Quang Tiến đã đề cập đến trong chương một:

  • Tìm hiểu dáng chữ in gốc La-tinh: Chữ nét trơn (Tập 1, 1970) Nguyễn Viết Châu
  • Tìm hiểu dáng chữ in gốc La-tinh: Chữ có nét chân (Tập 2, 1974) Nguyễn Viết Châu
  • Nghệ thuật chữ trang trí và quảng cáo (1992) Hồ Xuân Hạnh
  • Kỹ thuật chữ (1996) Nguyễn Ngọc Sơn
  • Đại cương về kỹ thuật in (2008) Huỳnh Trà Ngộ
  • Văn minh vật chất của người Việt (2011) Phan Cẩm Thượng
  • Thiết kế logo, nhãn hiệu, bảng hiệu theo tập quán Việt Nam và phương Đông (1998) Tố Nguyên
  • Nghệ thuật Đồ họa bao bì (2016) Nguyễn Thị Hợp

Trong chương hai, Bùi Quang Tiến chia sẽ phần nhận diện của nghệ thuật chữ trong thiết kế bìa sách giai đoạn 2005-2015. Bùi Quang Tiến viết:

Trong lĩnh vực thiết kế chữ, nét được chia làm hai loại. Nét chính và nét phụ. Nét chính là nét quan trọng làm nên hình dạng của ký tự. Nét phụ là nét viết thêm vào nét chính hoặc nối liền nét chính với nhau để chữ có được sự hài hòa, cân đối về tạo hình thị giác. Người ta thường biến nét phụ trở thành các nét có tính trang trí để làm cho chữ đẹp hơn.

Những ví dụ Bùi Quang Tiến đưa ra và luôn cả những quyển sách Việt tôi đã từng thấy, đa số là thiết kế bởi những hoạ sĩ. Cách trình bày đó vẫn đẹp và sang trọng nhưng nó thuột về vẽ chữ (lettering) chứ không hẳn là Nghệ thuật chữ (typography). Tôi không phủ nhận sự việc quang trọng của bìa sách nhưng nó chỉ là một phần nhỏ trong công trình thiết kế sách. Phải chi Bùi Quang Tiến nghiên cứu sâu thêm về phần thiết kế của sách. Theo tôi, chữ ở trong sách của tác giả mới quang trọng nhất. Người đọc sẽ bỏ ra rất nhiều thời gian với quyển sách cho nên người thiết kế cần phải tôn trọng người đọc. Người thiết kế phải dùng mẫu chữ nào và biết những chi tiết cặn kẽ của từng nét chữ để giúp người đọc dễ dàng và thoải mái. Dạo này tôi thường đọc sách tiếng Việt và đã nhận ra một vài chi tiết trình bài không đúng lắm. Tuy nhiên bài luận án này nên được tôn trọng và chúng ta cần nhiều bài luận án khác trong tương lai để Nghệ thuật chữ Việt Nam ngày càng phát triển hơn.

Craig Ferguson: Tickle Fight

In his latest Netflix special, Ferguson talks shit about the president. Trump means shit in Scottish, he muses. It’s not true until people tweet about it. In his 50s, he became a vegan because if he eats an egg he can’t trump for three days. His pussy lips and affection for Japanese toilet are hard to erase visually. He is charming nevertheless.

The Impact of Ending Net Neutrality

New York Public Libraries:

To see who will be affected, simply walk into any New York City library branch. See the students who literally cannot do their homework without our computers. See the parents and caregivers who are learning English and applying for jobs online to improve their circumstances. See the higher education students, independent researchers, and scholars who need our databases and online collections to further scholarship. Imagine how frustrated they will be, how demoralized, that they can no longer access what they need.

Ala-fucking-bama

Thank you for standing up to two fucking sexual predators. You have restored decency and common sense. You have also sent a message to these powerful creeps. They can not do anything they fucking want to young girls and women. We will continue this fight until the fucking predator in the White House is completely removed.

Contact