Nhạc phim Cô Ba Sài Gòn

Album cho bộ phim Cô Ba Sài Gòn được thu âm với ban nhạc sống nên nghe hơi bị phê. Những bài hát về Sài Gòn như “Đêm đô thị”, “Sài Gòn,” và “60 năm cuộc đời” đem chúng ta về với những âm thanh trước 1975 qua những giai điệu rock và jazz. Giọng hát khoẻ mạnh và thanh của Phương Vy trình bài những nhạc phẩm này thì khỏi chê đâu được. Bài chủ đề cũng khá vui nhộn qua tiếng hát Đông Nhi. Nhưng náo nhiệt nhất là “Tân thời” do Jun Phạm trình bài. Tôi vẫn mê mẩn những tiếng trống lốc cốc và vũ điệu twist. Hy vọng sẽ được cơ hội xem phim này.

Đỗ Bích Thúy: Lặng yên dưới vực sâu

Quyển tiểu thuyết ngắn của Đỗ Bích Thúy bắc đầu với câu chuyện “Cướp vợ”, nghĩa là một anh chàng con nhà giàu (muốn gì được nấy) bắt cóc một cô gái về hãm hiếp và bắt buộc làm vợ. Mỗi ngày lôi vợ lên giường làm như thú vật tuy người đàn bà không có một cảm giác gì cả. Tác giả viết về bối cảnh ấy như sau:

Một ngôi nhà to, đầy gia súc, một thằng chồng lúc nào cũng đội cái mũ nồi màu đỏ, đi một chiếc xe máy đỏ, đêm nào cũng thè lưỡi quệt khắp người, cấu véo khắp người vợ. Cả cuộc đời từ khi về làm vợ, đêm nào cũng chịu để cho thằng chồng làm như thế. Ôi, sống làm sao được chứ. Sống làm sao được cho đến lúc già, làm mẹ rồi làm bà nội, bà ngoại? Chồng nào cũng ăn vợ như thế hay sao?

Đây là một câu chuyện nói lên những cay đắng và đau đớn trong bạo lực gia đình. Đọc tuy hay nhưng thảm thương lắm.

Chip Kidd: Judge This

Graphic designer Chip Kidd is a keen observer. In Judge This, Kidd shares things that piqued his interest and rates them from clarity to mysterious. He points out, “Clarity gets to the point” and “Mysterious gives us hope.” Kidd incorporates both end of the scales in his own projects. The way he applies judgement to his design is simply brilliant. Judge This is a quick, inspiring, and informing read, particularly for designers.

Jenny Allen: Would Everybody Please Stop?

A few weeks ago, I came across Jenny Allen’s reading her essay “Would Everybody Please Stop?” on the New Yorker Radio Hour and I couldn’t stop laughing. Her humor on words such as iteration, my admin, sweet spot, and deplane are spot on. We need to stop using them and go back to the original words.

Her book with the same title is a collection of humorous, heartfelt essays, which appeared in various publications including the New Yorker. Her piece on college dining hall’s food gives me nostalgia. In my days as an undergraduate student, I loved dinning at La Salle’s cafeteria. At dinners, I usually went for second or third plates. “It’s About Time” is another piece I can see myself in the future. She writes:

I live alone. These things happen. Your children grow up, your husband leaves, and then you are one. This is a happy story, I promise, but I do need to say this: Get ready. You may be next. And if you are, please, please try to remember what I am telling you now: You know how you never have enough time? You will have it.

Hopefully, my wife won’t leave me, but our children will grow up and have their own lives. After reading her advice, I will be fine. I will know what to do with my time. Thanks Ms. Allen for all the enlightenments you have shared with us in this book.

Just a Random Conversation

Đán: Sometimes Đạo and I think the same.
Đạo: Because we know each other for five years.
Đán: Can we be brothers forever?
Đạo: Of course.
Dad: I love it when you guys be nice to each other.
Đạo: I love you daddy. I will miss you when you die.

Pence Tossed Trump’s Salad

In Cabinet meeting, Pence went above and beyond kissing Trump’s ass. He gave Trump an ass job. As much as I would love to see Trump impeached, I don’t think I would want to see this fuckface as a replacement.

Đức Tuấn: 36

Mỗi album của Đức Tuấn là một sản phẩm có giá trị. Về phần hoà âm phối khí, Đức Tuấn lúc nào cũng đầu tư rất kỹ lưỡng. 36: Tuấn hát Quỳnh cũng không ngoại lệ. Lần này Đức Tuấn chọn những ca khúc của Trần Lê Quỳnh với những ca từ nhẹ nhàng nhưng sâu lắng. Không chỉ riêng về tình yêu đôi lứa mà còn cả tình cảm mẹ cha. Tuy cách phát âm của Đức Tuấn vẫn còn hơi điệu, đây là một tác phẩm đáng nghe và đáng khen.

Hoàng Tùng: Khúc xưa

Với chất giọng khoẻ mạnh của Hoàng Tùng và được Duy Cường hoà âm cho những Khúc xưa thì thật tuyệt vời. Tuy nhiên Hoàng Tùng không thể thoát khỏi cái hình bóng to lớn của Tuấn Ngọc. Nhất là với “Tình tự mùa xuân”, Hoàng Tùng đã cố gắng hết mình nhưng không thể nào vượt qua được cái version của Tuấn Ngọc. Phần phối khí của Duy Cường bây giờ cũng không khác gì anh đã từng làm mấy chục năm về trước nên không giúp đỡ được gì cho Hoàng Tùng. Tuy không được bộc phá nhưng đây vẫn là một album khá hay trong một lĩnh vực hạn chế.

Paul Sahre: Two-Dimensional Man

In his compelling, heartfelt memoir, Sahre reveals his personal stories through his passion for design. From designing book covers to posters to his own brother’s casket, Sahre takes readers into a tumultuous life of a designer, shows us how he got into graphic design (starting with the ice machine), and shares the thinking and problem-solving behind his work. It’s a beautiful, honest, and engaging read.

Đình Nguyên: Chuyện tình mùa đông

Mùa đông đã đến. Với một vợ ba thằng con, những ngày mùa đông của tôi bây giờ không còn lạnh lẽo và cô đơn như xưa nữa. Đó là điều đáng mừng cho dù đôi khi cũng thèm được những giây phút yên tỉnh. Cho nên khi nghe album Chuyện tình mùa đông của Đình Nguyên tôi không còn rung động nữa. Tuy nhiên giọng hát trầm buồn của Đình Nguyên và lối hoà âm thanh lịch của Dương Trường Giang đã cho tôi được trở về với những kỷ niệm xưa. Qua những khoá đàn piano thanh lịch, tiếng bass dập dìu, nhịp điệu swing chậm chạp, cùng với tiếng kèn trumpet ríu rít, Dương Trường Giang vẽ lên một nét đẹp jazzy bất ngờ cho nhạc phẩm “Trái tim mùa đông”. Trừ “Những bước chân âm thầm” lạc lõng, đây là một album chủ đề mùa đông sang trọng và ấm cúng đáng được thưởng thức vào những ngày lễ Giáng sinh.

Contact