Vì sao tôi viết

Tôi không viết văn, chỉ viết lách. Tôi không viết hay, nhưng hay viết. Tôi viết theo cảm nhận của mình nên thỉnh thoảng không phân biệt được những gì nên chia sẻ và những gì nên giữ lại. Một khi viết xuống tôi không bỏ, trừ khi có va chạm và dĩ nhiên có nhiều lần không tránh khỏi. Thế thì tạo sao không viết vào tập hay nhật ký riêng mà viết trên mạng? Lý do đơn giản là tôi sống trên mạng và nuôi sống bằng mạng.

Viết không phải là nghề nhưng có liên quan đến công việc tôi đã chọn và đang thực hành gần 20 năm. Lúc mới vào nghề tôi chỉ thiết kế trang web và rất thích thú mỗi khi sản phẩm của mình được tung lên mạng. Nhưng một quá trình có thể kéo dài đến một tháng, ba tháng, hoặc một năm. Tôi thiếu nhẫn nại nên đâm ra chán. Nhưng trào lưu blog đã cho tôi một thú vị mới. Trang mạng không chỉ để trưng bày thiết kế của mình mà còn cho tôi thêm một tiếng nói. Từ đó thiết kế và viết trở thành sự liên kết giữa niềm đam mê và nghề nghiệp của tôi.

Không ai trả tiền cho tôi viết (nhưng nếu bạn muốn đãi tôi ly cà phê thì tôi sẵn sàng tiếp nhận) nên viết là sự tự do của tôi, muốn viết gì viết. Viết khác hẳn với thiết kế vì thiết kế nhiều lúc không theo ý mình mà phải tuân theo người trả tiền hoặc theo cấp trên. Có khi không ưng ý cũng phải chấp nhận. Cho nên sự tự do trong viết rất cần để tôi cân bằng với sự gò bó trong thiết kế. Tôi còn tồn tại theo đuổi nghề gần hai thập niên là nhờ vào viết để nuôi dưỡng niềm đam mê cho thiết kế.

Mười mấy năm qua tôi đã tạo cho mình một ngôi nhà riêng trong thế giới mạng. Nó chỉ là một ngôi nhà nhỏ trong hàng tỷ ngôi nhà nhưng nó là một ngôi nhà rất riêng của tôi. Một ngôi nhà mang một cái tên rất riêng và địa chỉ riêng (Visualgui.com). Một ngôi nhà được thiết kế rất riêng. Một ngôi nhà được xây dựng từng đoạn mã chứ không phải lấy khuôn mẫu của người khác tạo ra. Từng mẫu chữ, từng màu sắc, từng thẩm mỹ được chính tay và mắt tôi tuyển chọn kỹ lưỡng để cách trình bày gọn gàng, rõ ràng, thân thiện, và quan trọng nhất là dễ đọc.

Dĩ nhiên ngôi nhà của tôi lúc nào cũng rộng mở để đón nhận những ai viếng thăm. Thích thì vào đọc không thích thì đi. Không tốn kém gì hết. Tôi không tự hào hết những gì tôi đã viết nhưng tôi rất quý trọng nơi cho tôi một không gian để chia sẻ những cảm xúc của mình. Đúng hay sai chỉ là những gì tôi cảm nhận lúc viết. Đừng bận tâm gì cả.

Theo thói quen, tôi viết vào buổi sáng lúc mới thức dậy hoặc vào đêm khuya. Dĩ nhiên là không ngồi vào bàn viết mà nằm nướng trên giường gõ iPhone. Buổi sáng đầu óc tỉnh táo nên lấy từ những nguồn cảm hứng tươi đẹp. Trái lại những đêm khuya, nhất là những lúc khó ngủ, đầu óc mệt mỏi nên thường viết về những phiền muộn vì thế nhiều lúc những gì không nên chia sẻ cũng thoát ra. Dù vui hay buồn, sâu hay cạn, tư hay công, tốt hay xấu, tôi viết để trị liệu tinh thần. Viết để giải thoát căng thẳng. Viết để xoa dịu tâm hồn. Và như thế tôi viết trong từng ngày. Và như thế tôi viết trong cuộc đời. Và tôi viết bằng trái tim của tôi.

Share the Love for Web Typography

Have you read the second edition of Professional Web Typography? The entire content is free to read online and now you can also download all the source codes for just 5 bucks, which is a 50% percent discount from the original price. so head over the book’s website, download the source files, read it, and set beautiful, professional typography on the web. If your significant other is into web typography, this little last-minute gift is perfect. Thank you for supporting my book and happy Valentine’s Day.

Yo Fatboy

What’s up, hommie? It’s raining as fuck this morning. I was driving and pumping Biggie to work. The “Juicy” joint reminds me of the good ole days we hang out together, especially these bars: “I let my tape rock ’til my tape popped / Smokin’ weed in Bambu, sippin’ on Private Stock.“ Yeah man, remember the time when we shared fried chicken dipped in special spicy sauce, which turned out to be Sriracha Chilli, and sipped 40-oz. Private Stock? Damn man, what’s happened to us? We used to be hommie. No, fuck that man, we’re still hommie. If you get this message, hit me up. Call the crib, same number, same hood. It’s all good, baby baby.

Đặng Nguyễn Đông Vy: Hãy tìm tôi giữa cánh đồng

Quyển sách được chia làm hai phần. Phần đầu gồm những bài tản văn ngắn ngủi dễ thương tác giả viết về những ký ức đẹp đẽ và thơ mộng ở thôn quê. Đông Vy viết nhẹ nhàng, gọn gàng, và dễ đọc. Như lời tâm sự của cô về di chúc: “Tôi chợt nhận ra cuộc sống sự thật quá ngắn ngủi và đầy bất trắc. Tôi cũng nhận ra rằng làm cho những người khác biết mình yêu thương họ ngay lúc này tốt hơn là ấp ủ tình yêu đó cho tới khi ta không còn cơ hội để trao nó cho họ nữa.” Phần thứ nhì của sách gồm những truyện ngắn tình cảm. Sự thay đổi từ những chuyện của “tôi” trong tản văn đổi qua chuyện tình yêu của người khác khiến cho người đọc có cảm giác xa lạ. Những câu chuyện tình yêu nam nữ không còn thu hút nữa. Hơi uổng một tí.

Tình cha con

Chiều qua trong lúc ăn tối, gia đình bàn tán cuối tuần nghỉ ba ngày lễ sẽ đi đâu. Hai thằng lớn muốn đi trượt tuyết. Nếu đi thì chỉ có ba cha con thôi vì Xuân và Vương chưa biết chơi. Dù thích đi trượt tuyết lắm nhưng tôi muốn những ngày nghỉ bên gia đình, nhất là với thằng út.

Bỗng nhiên Đán hỏi ngày xưa ông nội có đi trượt tuyết với ba không? Tôi trả lời là không vì Việt Nam không có tuyết. Nó hỏi tiếp vậy ông nội đi chơi đâu với ba? Tôi bảo ngày xưa ông nội đi làm xa có lúc cả tháng chỉ về có một hai ngày rồi đi tiếp nên cũng không có thời gian dành cho ba.

Tôi nghẹn ngào mỗi khi nhắc lại ba. Lúc nhỏ tôi không được gần ba nhiều. Sau này qua Mỹ hình dáng người cha trong tôi càng ngày càng xa dần theo thời gian. Bốn mươi hai năm trôi qua tình cha con vẫn hững hờ.

Lần vừa rồi tôi về Việt Nam (mới đây mà đã ba năm), ba có nói lý do tại sao ba bỏ lại mẹ con tôi ở Mỹ. Tôi cũng không biết phải nghĩ sao vì tôi không hiểu được tình cảm của ba mẹ. Nếu được chọn giữa mái ấm gia đình có ba mẹ ở Việt Nam và cuộc sống thiếu cha ở Mỹ, tôi sẽ chọn ở lại Việt Nam. Nhưng đó là sự quyết định giữa ba mẹ còn tôi thì đã được sắp đặt chứ không được chọn lựa.

Nếu như trong trường hợp của tôi, dù khó khăn trong công ăn việc làm, tôi vẫn sắp xếp để không rời xa con cái. Trừ khi vợ chồng ly dị, tôi không nghĩ một gia đình phải sống xa nhau, nhất là lúc con cái ở tuổi cần có cha mẹ trong cuộc sống của nó và hiện diện trong những sinh hoạt của nó.

Tôi không trách ba đã không dìu dắt tôi qua những ngày tháng tôi cần ông nhất. Tôi chỉ không muốn những đứa con của mình phải sống thiếu đi tình cảm của người đã tạo ra nó.

Một ngày bình thường

Sau ba năm, tôi mới đi khám tổng quát lại hôm qua. Nhịn ăn từ chiều hôm trước để thử máu. Khi cô y tá rút hai ống máu từ tay, tôi choáng váng và lạnh cả người. Thế là phải nằm xuống cho cô quạt và cho nước uống. Mười lăm phút sau mới cảm thấy bình thường trở lại. Định vào văn phòng làm việc nhưng thôi về nhà làm luôn.

Trưa đến vợ rủ đi ăn lẩu buffet lấy lại sức. Ừ lâu quá không ăn lẩu cũng thèm. Trời mưa lạnh lạnh có lẩu nóng và cay còn gì bằng. Thế là vợ chồng, mẹ vợ và Vương làm một nồi lẩu to chia hai, một bên nước lèo cay, một bên không cay. Làm thêm một bình saké nóng. Ăn xong làm việc không nổi vì quá buồn ngủ. Tranh thủ giải quyết hết đám email rồi chạy lên phòng. Đang ngủ như chưa từng được ngủ mấy ngày liên tiếp. Vợ đánh thức dậy đi đón con ở trường rồi đưa đi bơi nhưng dậy không nổi nên giao phó nhiệm vụ lại cho vợ.

Tôi mò xuống làm việc tiếp mới chợt nhớ hôm nay chưa có cà phê nên vừa buồn ngủ vừa nhức đầu vừa uể oải. Chất caffeine đã ngắm vào máu rồi không có chịu không nổi. Làm một ly cà phê tỉnh táo liền. Gần năm giờ chiều Vương thức dậy. Dạo này tôi ít dành thời gian cho thằng út vì bận chạy show cho mấy thằng lớn. Hôm nay chỉ có hai cha con nên rủ nó đi indoor playground vì trời còn mưa. Thế là nó hớn hở mang giày, bận áo ấm vào, và mở cửa ra xe. Hai cha con chơi với nhau từ năm giờ đến bảy giờ playground đóng cửa mới chịu về.

Tội nghiệp thằng út không được đi chơi nhiều ba như mấy thằng anh nên được ra khỏi nhà như chim sổ lòng. Nó mừng rỡ chạy nhảy và luôn luôn nở nụ cười trên môi. Và thế tôi cũng thấy vui và hạnh phúc được những giây phút nhẹ nhàng không nghĩ ngợi nhiều. Chỉ cần thả hồn để trở về tuổi thơ. “Đời vẽ trong tôi một ngày / Rồi vẽ thêm đêm thật dài / Từ đó tôi thề sẽ rong chơi.”

Elton John: Me

When I received this book for Christmas, I was not sure if I would read it. I didn’t know much about Elton John and his music. I knew he is a world-famous, gay pop artist. I only knew one song of his, “Sorry Seems to be the Hardest Word,” because Vietnamese singers had covered it to death. As I started to read, however, I could not put the book down. From being abused as a child to drug abuse as an adult to sex encounters to friendships with other celebrities, John holds nothing back. His music career is fascinating. With the help of the British music critic Alexis Petridis, John has written an engaging, honest, emotional, and incredibly funny memoir. Thanks to my brother-in-law for this wonderful gift. I enjoyed it.

I am Not Convinced

Friday night, I sneaked out to Shopper to buy some Gatorade while the kids had their Scout meeting. After picking up what I needed, I went over to the beer and wine section. As I was browsing, a young man came up to me and politely asked, “May I ask you something?” I didn’t even get a chance to reply, he went on, “It might be a challenge. If today is your last day and Jesus is…” I interrupted him, “That’s why I am here right now to get as much liquor as I can so I can get wasted before the day is over.” I smiled and went on, “I know where you are going with this, but thanks. No thanks.” I walked away.

If this is the tactic they use to recruit new members, it is not working. He might have had the good intention, but he freaked me out more than convinced me. I was also glad that he didn’t offer to pray for me. Whenever people offered to keep me in their prayers, I would make a counteroffer, “Lay all your sins on me.”

I have had many conversations with people who believed in God. Last year, I spoke at length with one of my wife’s cousins at the family reunion. I had lots of Patrón in me and he didn’t have a drop; therefore; I had to give him tons of props for answering my questions. I appreciated his honesty. I understood his perspective and I respected his faith. I was still not convinced. His argument was that I had nothing to lose if I believed in God. If I were to become his follower, I have to follow his rules. As a result, I would lose the freedom to make my own decisions on topics such as abortion and gay marriage. My decisions are based on knowledge, discovery, and science instead of the Bible. That’s just me.

Xuân Turns 4

Our third born turns four today, and yet in my mind he is much older. Xuân started talking the earliest out of our four boys. By two or two and a half, he already spoke in full sentences. Having two older brothers made him catch up fast. He can argue with them and make them go berserk.

Xuân is expressive and talkative. He communicates clearly and eloquently. For example, instead of telling me, “Daddy, I can’t finish my food,” he would say, “Daddy, it is impossible for me to finish my food.” When talking to him, I often threw in as many big words as I could. For instance, instead of asking him to “show daddy your lion dance moves,” I would ask him to “demonstrate your lion dance moves to daddy.” To my surprise, he picked up the words quickly. He also has good ears for sound and tone. He can sing along Vietnamese pop songs or rap along JAY-Z effortlessly. I loved getting into verbal arguments with him. When he could not reach for the words he wanted to say, he would use his favorite word: stupid.

Xuân is passionate about lion dance. For his fourth birthday, I bought him a paper lion head and a small drum. When I was a kid, my mom bought me a small drum and I learned to play by ear. I still can play today thanks to that little drum. I am trying to teach Xuân what I know so he can play as well.

As far as his behavior, Xuân has his ups and downs. At daycare, he gets along with his teachers and friends. At times, he likes to play with his friends. At other times, he just wanted to be alone to play by himself. I am glad that he is comfortable to be alone. He also whines quite a bit. I am still waiting for him to get past his terrible-three stage.

Now that he is four, I want to teach him to read. I should be wrapping up reading time with Đán soon. I hope that he will pick up reading as fast as Đạo. We’ll find out.

Xuân is a wonderful kid. He is kind and loving, especially toward his baby brother. It is a joy seeing grow each day. We love him so much.

Visualgui Designs

Visualgui is my personal blog started in 2003. It is a space for me not only to practice my writing but also to hone my web design skills. In addition to blogging vigorously almost everyday, I redesign it several times a year. The process is more iterative than comprehensive. The most drastic changes would be the typography. Whenever I discovered a new text face, I would love to set it here first. I focus mainly on readability.

This blog has been powered by WordPress from the get-go. The theme I had custom remained the same with just three files: index.php, style.css, and screenshot.png. That’s all. Even though WordPress has grown into a powerful content management system, I still use it as a blog system and nothing more. Keeping the theme simple allows me to quickly change the design with CSS. Most of the time, I can visualize the design in my head. I know what typefaces I want to use and how to set them on the page. I also can see how I layout my content. When I begin coding, I just modify my CSS file. The process is inspired by JAY-Z. He never wrote down his lyrics. He just went into the booth and recorded.

Because I make changes all the time, I have wanted to put together a page to showcase all the designs I have done over the years. Here are the screenshots dating back from 2004 for posterity.