Letter to My Sons #12

Dear sons,

Vương: I hope you get well soon. I missed seeing your smiles. I missed watching you running around and jumping on the coach. It is heartbreaking to see you inactive and not wanting mommy’s milk. It is so not like you. Sorry, if I indeed passed my germs onto you. I feel terrible and I love you.

Xuân: You’re amazing fast. You picked up Vietnamese tunes and sang along just like that. You are so competitive trying to catch up with your older brothers. You can make them mad simply using words you’ve learned. I love introducing you to new words because you remember them so quick. You apply them as soon as you can. I can’t wait to teach you to read. Please be patience with me. I still need to work with your brother Đán. Once he is ready to read on his own, I’ll focus on you.

Đán: We finished Janet Tashjian’s My Life as a Meme. To be honest, I have no clue what the book is about, but I am glad that we read through 232 pages together. Although you don’t like reading, you did it to please me. I appreciate your effort and I am happy to see your reading has improved tremendously. I hope that your charming personality doesn’t become inferior. Your mom and I worried that you have felt inferior to Đạo, your cousin, and your friends. You should not have to feel inferior and should not have to please anyone. You can be nice to them, but you don’t need to please them. You’re a sweet boy, but don’t let people take advantage of your sweetness.

Đạo: We haven’t forgotten about you. We understand how you feel being the oldest kid in the family. You feel like we don’t care about you and that we’ve always sided with the little ones. They are younger than you; therefore, we rely on you to help us out. Xuân can get on your nerves, but he is still a baby. He argues quite well for a three-year-old because of you. He learns the most from his older brothers. Didn’t I tell you if you treat him well he would follow you? When you act nice to him, he wanted to sit next to you and play with you. I know you are very smart and I also know when you say things you didn’t mean from your heart.

Love,

Daddy

Demi Moore: Inside Out

Demi Moore had a rough childhood. She grew up in a destructive family. Her parents were alcoholics. Her father committed suicide in his 30s. Her mother whored her for $500 when she was a teenager. Moore became alcoholic and drug addict herself. She had difficult relationships with men including Bruce Willice and Ashton Kutcher. Despite her success as an actor, Moore had been through so much as a mother, wife, and a public figure. With the help of Ariel Levy, Moore penned a beautiful, heart-breaking memoir.

New Tires for 2011 Toyota Sienna

Writing down my mundane maintenances helps me keep track of my spending. For example, I replaced four brand new Michelin Premier at Costco in August 2018. For the entire year, I managed to miss two rotations because Costco’s service takes four to five hours.

Today I took my car in for a rotation and the technician that the two front tires were badly worn out. Even though I only drove 15,000 miles (125,000 miles to 135,000 miles) in 15 months, the warranty was voided because I missed the rotation.

I ended up replacing all four brand new Michelin Defender tires. I am definitely going to take my car for rotations every 5,000 miles from now on. If Michelin continues to wear out that quick, this will be my last time using its tires.

Total cost: $840

Người Việt

Chúng tôi mải mê tranh luận về súng ống đến hai giờ sáng thứ bảy. Tôi xin rút lui đi ngủ vì phải dậy sớm trong vài giờ. Chúng tôi bắt tay nhau đồng ý thể hiện sự bất đồng. Tôi đặt lưng xuống nhưng không ngủ được. Men rượu từ đầu chạy xuống chân và muốn ra khỏi miệng. Tôi vào nhà vệ sinh cho ra hết.

Trở về giường mơ màng không ngủ được. Năm giờ sáng các bậc phụ huynh khác bắt đầu dậy. Tôi cố ngồi dậy vì ở tập thể chẳng lẽ người ta dậy mình vẫn nằm nướng. Nhưng đầu óc vẫn còn nặng trĩu. Khi thằng Đán thức giấc muốn đi tiểu tôi đưa nó vào nhà vệ sinh. Khi ngửi mùi nước tiểu tôi lại buồn nôn.

Ngoài trời mưa tầm tã nên không làm gì. Đám nhỏ chơi với nhau. Đứa ôm iPad đứa ôm iPhone. Đạo và Đán không có nên chỉ được ké. Xem hoài rồi cũng chán nên Đán trở về giường chơi với gấu bông và đọc sách. Lần đầu tiên tôi thấy nó tự đọc sách một mình.

Lúc sáng mấy người mẹ chuẩn bị bánh mì trứng và chả lụa cho cả phái đoàn. Tôi cố nuốt nửa ổ nhưng không vô. Tôi bảo hai đứa nhỏ ở đó chơi còn tôi trốn vào phòng nhỏ ngủ một chút. Đến trưa mỗi người chuẩn bị ăn phở tôi cũng ráng bò dậy ăn. Sau khi nốc hết tô phở nóng thơm ngon tôi mới cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Ăn xong chúng tôi đưa đám nhỏ đi bộ trong vòng khu vực cắm trại. Khi trở về các bà mẹ cặm cụi lo phần ăn tối.

Chiều thứ bảy chúng tôi có một buổi liên hoan toàn thể rồi đến tiết mục talent show. Buổi tối các ông lại vào phòng nhỏ uống rượu bàn tán về chuyện của hướng đạo. Các trưởng muốn biết thêm ý kiến của phụ huynh để làm cách nào dạy dỗ các em nhỏ. Tôi buồn ngủ quá nên mười một giờ đã đi ngủ.

Sáng chủ nhật trời đẹp chúng tôi thu dọn cabin cho đám nhỏ làm lễ chào cờ rồi chia tay. Thời gian tuy ngắn ngủi như rất vui được ở bên cạnh những tâm hồn Việt. Vì con cái mà cha mẹ cũng trở thành bạn. Phải công nhận rằng đây là những người cha mẹ rất thương con. Họ sắp xếp công ăn việc làm để tranh thủ dành thời gian cho con cái của họ. Phụ huynh chúng tôi có quan điểm giống nhau là cùng người Việt và cùng muốn cho con em chúng ta nên người. Các trưởng không thiên vị con ai cả. Đứa nào không nghe lời đứa đó bị phạt cho dù cha mẹ ở đó. Như vậy công bằng và tôi cám ơn họ rất nhiều trong công việc tận tâm dạy dỗ bọn chúng.

Trong phần góp ý tôi nên ra hai điều. Thứ nhất là chúng ta không nên có electronic mỗi khi đi cắm trại. Như thế dầu có trời mưa bọn chúng phải tìm cách chơi với nhau hoặc đọc sách. Cha mẹ cũng bớt dùng điện thoại. Theo tôi thì đây là vấn đề chung của người Việt chúng ta. Chúng ta phải tạo cơ hội cho bọn nhỏ gắn liền với nhau qua hướng đạo chứ không qua máy móc.

Điều thứ hai, chúng ta phải cố gắng nói tiếng Việt với bọn chúng. Tuy đây là Boy Scout nhưng toàn là người Việt. Nếu như bọn nó học tiếng Việt và học được văn hóa Việt thì tốt lắm. Các trưởng sợ các em không hiểu nhưng tôi nghĩ từ từ bọn nó cũng hiểu thôi. Ví dụ như trong trường Đạo và Đán học nửa ngày tiếng Tây Ban Nha. Mới đau đầu tụi nó có biết gì đâu nhưng thầy cô chỉ nói tiếng Tây Ban Nha nên từ từ bọn nó cũng tiếp thu được.

Tiền như tinh trùng

Sau khi dự tiệc cuối năm ở chỗ làm tôi lái xe về với chút men rượu trong người. Tôi nghe lại album đầu tay của JAY-Z với volume khá cao. Ngay bài đầu “Can’t Knock the Hustle” có một câu đầy thú vị: “Ta làm chuyện dơ như trùng / sản xuất tiền như tinh trùng.” Cũng vần đấy chứ. Phải dịch vậy không ta? Câu tiếng Anh là: “We do dirt like worms / produce G’s like sperm.” Classic!

Ronny Chieng: Asian Comedian Destroys America!

I don’t even recall Ronny Chieng in Crazy Rich Asian, but I am definitely paying attention to him now. His latest Netflix special is brilliant. He makes the case for how the internet is the new smoking. Online misinformation not only makes us dumber, but also dangerous. From an outsider, he observes how America has so much abundance. We throw away more napkins than what we take. We want instinct access to everything thanks Amazon Prime Now. Where do we go from here? He suggests Prime Before. Using AI to get us things we don’t even know we need. He admits black people are so cool that they even own their own slur. He gives convincing scenarios of how Asians be objective referees among the race war in America. We don’t care about black or white. Next time white people feel threatened about black people having a cookout, don’t call the police. Just call Asians and we’ll fix it. That’s why we need an Asian president because we get shit done in a week. What I appreciate about Ronny is that he takes on divisive issues without being divisive. He understands the edge, but never goes over the edge. I am so glad to see another Asian comedian doing his thing. Yes, you did my fucking chink!

Súng

Chiều thứ sáu đi làm về, ăn tối xong, chở Đạo và Đán đi cắm trại trong liên đoàn. Đến nơi gặp mặt những phụ huynh đang sách nồi niêu xoong chảo vào cabin. Nào là thùng phở, nào là thùng cháo, nào là thịt bò ướp sẵn cho ngày buổi tiệc ngày hôm sau.

Có phụ huynh đi làm về là chạy đến ngay nên chưa kịp ăn tối thế là họ dọn đồ ăn ra nào là cánh gà chiên nào là mắm ruốc xào với thịt ba chỉ với dưa chua. Tất cả mười mấy người xem như một gia đình lớn ngồi quanh bàn trong một cái cabin ấm cúng cùng nhau trò chuyện. Rồi mấy ông khui beer, wine, và cognac lai rai cho ấm người. Tôi cũng tham gia làm vài ly này ly nọ đến xỉn lúc nào không hay. Xỉn lên lời ra.

Cũng chẳng nhớ rõ đã nói những gì nhưng trong bàn nhậu tất cả đều theo Cộng Hoà và bầu cho ông Trump trừ tôi. Tranh luận gây cấn nhất là khi nói về dụ súng. Theo tôi thì súng không hoàn toàn có hại. Tôi cũng muốn được có súng ở trong tay để bảo vệ gia đình mình. Đến lúc nguy hiểm nhất chỉ có súng mới bảo vệ được vợ con. Tôi cũng chẳng muốn cấm súng vì ở Mỹ đó là quyền lợi Second Amendment.

Trong nhóm chúng tôi ai cũng có con nhỏ cả. Nên tôi hỏi các anh rằng nếu như có thằng khùng nào cầm súng vào trường học của con anh bắn chết mấy đứa trẻ trong đó có con của anh thì anh làm sao? Một anh trả lời rằng anh ở gần trường học con anh chỉ có năm phút anh sẽ cầm súng vào. Anh nghĩ năm phút kịp cứu con anh sao? Anh ấy cảm thấy hơi bị xúc phạm khi tôi dùng gia đình anh làm ví dụ. Tôi hiểu được tâm lý của anh và tôi đã xin lỗi vì chính tôi thật sự lo ngại rằng một ngày nào đó tôi nhận được cú thoại từ trường học nói rằng con tôi bị bắn chết. Vậy tôi hỏi các anh rằng các anh có biện pháp nào để con cái chúng ta có thể cắp sách đến trường để tập trung học hành mà phải lo sợ rằng không biết chừng nào chúng nó chết vì súng. Vì hiện tại nếu không làm gì cả như đảng Cộng Hoà thì sẽ còn nhiều vụ bắn những đứa trẻ vô tội sẽ xảy ra. Tôi không muốn những “thoughts and prayers” nữa vì đó không phải là cách giải quyết. Các anh không có câu trả lời nên hỏi ngược lại tôi.

Theo tôi thì vấn đề này là của chung chứ không phải bên trái hay bên phải. Bên nào có đề nghị tốt thì thực hành. Súng thì không nên cấm vì muốn cấm cũng không được. Chỉ cấm những người không được bình thường cầm súng hại đến người khác. Các anh hỏi làm sao biết không bình thường vì mỗi khi con người bị snap trong lúc đó thì có thể giết người. Con người ai cũng có lúc nóng giận hoặc có lúc không kiềm chế được bản thân mình nhưng người tỉnh táo phải biết được hậu quả về việc làm của mình. Người tỉnh táo không bao giờ lên kế hoạch để bắn chết những người mình không hề biết đến. Muốn biết ai tỉnh táo ai có những lịch sử bạo lực chúng ta cần có một system và những database liên hệ với nhau từ bác sĩ đến những người thân. Đây là việc làm rất khó nhưng không thể không làm được.

Ông Trump và đảng Cộng Hoà muốn cho thầy cô có súng. Tôi thì cảm thấy không tốt vì thầy cô sẽ phải thêm một gánh nặng. Tuy nhiên nếu như để bảo vệ cho con cháu chúng ta, thì tôi cũng đồng ý. Theo tôi thì nếu như Cộng Hoà và Dân Chủ có thể gạt bỏ đi đảng riêng của mình mà đồng lòng làm việc cho đất nước và nhất là cho con cháu chúng ta có thể đi học an toàn thì đó là điều rất tốt cho tất cả người dân Mỹ. I rest my case.

Replacing Battery for 2011 Toyota Sienna

On Friday, the car alarm went off and I didn’t know about it until someone notified me. The battery drained and I couldn’t start the engine. I asked someone to jumpstart for me. I left the engine running for ten minutes.

On Sunday, I couldn’t get it to start again; therefore, I needed another jumpstart. I drove for half an hour, shut off the engine, started again, and it worked fine. I didn’t want to take the chance in the winter; therefore, I bought a new battery from Advance Auto Parts. After installed the new one, I realized that the old battery is a Toyota TrueStart with a 84-month warranty. I only had it a little over 36 months. In retrospect, I could probably get more life out of it.

In any rate, I purchased an AutoCraft Platinum AGM Battery Group Size 24F, 710 CCA from Advance Auto Parts with a 3 year free replacement.

Total cost: $200

Lời phê bình nặng nề

Sau khi đọc bài nhận xét của tôi về album Nghĩa mẹ tình cha bao la biển trời của Thanh Lâm, chú Sunny Nguyễn gửi email cho tôi như sau:

Đọc xong những lời phê bình của ông về nhạc sĩ Thanh Lâm, tôi mới tin là đa phần người Việt thích nói nhưng lại khg có sự suy nghĩ và tìm hiểu kỹ lưỡng trước khi phát biểu lung tung như: chó sủa… chim vẹt…?
Đúng là không thể nào so sánh Thanh Lâm với những tay jazz mà ông tự cho họ là legends. Bởi vì họ không phải legends. Chơi sax có hai cách, một là phun và một là phà. Để tôi dậy ông nhé, phun là nhưng tay sax mà ông cho là legends đó, họ chỉ phun hơi vô kèn rồi với 10 ngón tay chạy theo keys lên xuống cho lẹ, và dĩ nhiên là chạy theo những hợp âm được viết sẵn theo giai điệu jazz. Tiêng kèn của những tay phun thì lại bị non choẹt khi lên cao, thậm chí tiếng kèn tenor sax trở thành alto sax. Có lẽ vì vậy mà ông khg phân biệt được Thanh Lâm thổi kèn gì và cho là tenor sax. Thật nực cười. Thanh Lâm thổi theo loại phà, tức là ở trong cổ phải hâm ra âm thanh của bài nhạc và từ cây kèn mới huếch đại ra tiếng kèn. Chơi theo lối này cả ngàn người thì may ra được hai người và đó là Thanh Lâm và Paul Desmond, the legendary sax. Phun chỉ là loè thiên hạ của 10 ngón tay được di chuyển nhanh nhẹ trên những phím của cây sax nhưng khg thể nào đưa hồn vô tiếng kèn như phà.
Và cái ngớ ngẩn thứ nhì của ông là ông đi so sánh hai loại nhạc với nhau, Jazz và pop. Nói tới đây tôi lại nghĩ đến bản chất của cong người Việt thích phô trương nhưng người ngoại quốc và thích dìm hàng người Việt. Có lẽ đây cũng là từ máu đã được di truyền theo tổ tiên nhà ông, đành chịu vậy…
thêm cái ngu nữa, (khoái quá vì có người ngu để tôi chửi), ông có biết những bài trong CD 4 của Thanh Lâm là loại nhạc như thế nào khg ông dốt kia. Đó là những bài va ngợi về tình cha tình mẹ, cho nên cần phải nghiêm chỉnh khi chơi những bài như thế này để tỏ long tôn kính đến những bậc sinh thành, cũng như nhưng bậc sinh thành ra ông. Nếu đưa bài Lòng Mẹ vô theo kiểu jazz như ông thích thì còn gì là tôn nghiêm? Đừng nói gì đến những bài ca ngợi cha mẹ mà thể loại pop hoặc classical, người Mỹ đều khg đưa vô sử dụng theo jazz.
Cái ngu kế của ông phơi bày là: athanh Lâm hoà âm với một giàn nhạc giao hưởng theo classical và có pha thêm chút pop nhưng ông lại đi so sánh với một giàn nhạc chỉ… có 4 tay chơi? Má ơi sao trên cõi đời lại sót lại một thằng Việt ngu đần đến như thế, bất hạnh quá.
-Thanh Lâm chơi alto thì ông nói là tenor.
-Thanh Lâm chơi nhạc pop và classical thì ông lại đi so sánh với jazz. Nếu so sánh sao ông khg đi so sánh mấy thàng Mỹ chơi rock, ballad và classical với jazz thử coi nó có đập cho ông vỡ mỏ khg, ăn gì mà ngu thế hả man!
Nếu ông so sánh Sax Thanh Lâm với một vài thằng ngoại quốc chơi theo lối nhạc pop hoặc rock thì tôi khg nói ông ngu đâu mà cùng lắm tôi chỉ nói ông khg biết nghe thôi. Tôi biêt ông thích viết thích nói và thích dậy thiên hạ lắm nhưng ông nên nghiên cứu kỹ lưỡng hơn trước khi phát ngôn theo kiểu Viêt Cộng để mang tiếng ngu nhé. Đó là lơi dậy bảo của tôi tặng cho ông nhân dịp lễ Giáng Sinh sắp tới.
For your information, tôi đã từng đưa tiếng kèn sax của Thanh Lâm cho mấy tay nổi tiếng ở NOLA và họ xin được học master class với Thanh Lâm nhé. Còn và còn nhiều lắm về Thanh Lâm sax nhưng tôi dậy bảo ông tới đây tạm đủ rồi, nếu ông vẫn khg hiểu thì coi như tôi đã tốn thì giờ vậy. God love you, man.

Đọc thấy thú vị nên tôi trả lời như sau:

Cám ơn lời phê bình của chú về bài nhận xét của cháu. Cháu đã sửa lại sự thiếu sót của mình qua phần góp ý của chú.

Cháu chỉ viết theo cảm nhận riêng của mình và đang trên blog cá nhân của mình. Mục đích của cháu chỉ muốn rèn luyện tiếng Việt của mình.

Chúc chú ngày cuối tuần vui vẻ dồi dào sức khỏe.

Regards,

Donny Truong

Chú trả lời như sau:

I was not happy that you said his cd is just for phục vụ ở những nhà hàng and I felt insulting. sorry for coming on to you like that. Chúc Donny cuối tuần vui vẻ và good luck with your Tiếng Việt.

Bài học rút kinh nghiệm rằng cho dù người ta tấn công đến đau, chỉ cần mình vẫn giữ được bình tĩnh thì có thể trở thù thành bạn. Thật sự bài review của tôi chỉ viết cho vui thôi chứ không có ý định đứng đắn là một nhà phê bình. Tôi vẫn chỉ là người thích nghe nhạc và viết về cảm nghĩ của mình.

Letter to My Sons #11

Dear sons,

The other day, Đạo pleaded, “I don’t want you guys to get a divorce.” The room fell silent and he went on, “Please don’t get a divorce.” I forget what we were talking about that led up to that topic, but I remember the vibe. I was touched that my ten-year-old son wanted his mom and dad to stay together.

In a coincidence, your mom and I were going through a few issues a few days before, but we made up. I did not know how to respond to Đạo’s comment other than telling him the truth. I made a promise to myself that I would never divorce your mom. I am willing to do anything to stay together. Though I cannot hold your mother back if she wants to leave me. I hope that we will never have to come to that path because it will have a tremendous effect on all four of you. You guys are what your mom and I have together. You are our joy, our life, and our connection.

God forbid that divorce will never come up, but if it will, you will be our priority. We will do our best to make things work for you. Not having a father around had a profound impact on my life. I do not want that to happen to you. I promise you that I will be there for you as long as you need me.

I can’t speak for your mom, but I have a sense that she will do all that she can to keep us as a family. We are not perfect, but we will work on our flaws because we love our family. We will be there for each other through thick and thin. As long as we don’t give up on each other. We will make it.

When your mom and I got married, we chose a song titled “Bài ca hạnh ngộ” by Lê Uyên Phương that we loved. Whenever I feel down or doubt about our marriage, I remember this particular line from the song: “Rồi mai đây đi trên đường đời / Đừng buông tay âm thầm tìm về cô đơn.” (Later, on our journey through life / Don’t let go of my hand to seek your quiet solitude).

Love,
Daddy

Contact