Xôi Với Xoài

Dạo này hay thèm món tráng miệng xôi với xoài của Thái. Ở gần sở làm có một nhà hàng Thái tên là Rien Tong làm món này rất hấp dẫn. Đĩa xôi nếp ấm và thơm với một lớp nước cốt dừa rưới lên mặt không quá ngọt và không béo lắm. Còn lác xoài thì ươm lạnh chín mùi ngọt liệm. Vừa sơi vừa hớp vài hớp trà xanh nóng thì đời cũng được lên mây năm phút. Tuần trước cũng định ăn nhưng kêu ra một dĩa drunken noodle còn thêm chai Singha nữa nên no quá ăn trắng miệng không nổi thật tiếc. Kể cho bà xã nghe món đặc biệt này bã bảo, “Để em xôi một nồi cho anh ăn đã thèm.”

Mấy tuần nay vợ hôm nào cũng chuẩn bị cơm trưa đem theo cả nên không ra ngoài ăn. Đồ ăn nấu ở nhà dù sao gì cũng tốt hơn ăn ở ngoài. Sáng thay gì ghé Starbucks mua cafe đá bà xả cho một ly cối artichoke nấu ở nhà để lạnh đem theo uống vì dạo này máu cam chảy như thác đổ không dừng. Mổi sáng đến chổ làm điều phải chạy nhanh vô nhà vệ sinh để xả nước. Kẹt xe thì chịu thua thôi.

Ngồi ở chổ làm đến 10 giờ sáng là chịu hết nỗi phải lội qua Starbucks để mua cafe cho tỉnh ngủ mà làm việc. Nhất là hôm nay nâng cấp lên “Cợp Núi” ngồi đợi mà ngáp lên ngáp xuống như lên đồng. Không biết “Cợp Núi” có gì mới lạ không nhưng thấy tóc độ nhanh hơn một tí. Nếu bạn sài Mac, nên nâng cấp.

Đán Yêu

Đêm qua được ôm con ngủ ba rất phê. Cái tướng tròn trịa của con thật là đã. Nhanh quá mới đây mà con đã được tám tháng rồi. Cuối tuần rồi về bên nội ai cũng cưng con hết. Làm sao không cưng cho được cái nụ cười dể thương của con để hở ra hai cai răng con thỏ.

Con thích nhất là được ba ẩm trên tay rồi chui vào phòng tấm. Tiếng quạt nhà mình kêu cọt kẹt như thiếu nhớt vậy mà con ngủ thật ngon trên vai của ba. Ai cũng bảo rằng ba lằm như vậy con sẽ quen nhưng thật ra thì cơ hội như vậy rất hiếm hoi. Rồi con sẻ lớn và ba sẻ không được ôm con nữa. Thôi thì được ngày nào hay ngày nấy.

Thật ra thì tánh của con cũng rất dể chịu khiến ba má cũng không phải căng thẳng. Con được bú no ngủ đủ là con cười không nhăn nhéo không phàn nàn. Nhìn thấy con vui tươi ba cũng được phần nào an ủi. Người làm cha này cũng không tệ lắm. Cám ơn con ngoan của ba.

Design Elements: Typography Fundamentals

A smart, approachable guide to the basics of typography. Kristin Cullen’s Design Elements: Typography Fundamentals focuses on the language of type and typesetting tips with rich visual complementaries. Yet what makes the book a pleasure to read and the subject easy to absorb is Cullen’s accessible instructional writing.

Nhạc Trịnh Công Sơn Qua Tiếng Hát Ngọc Lan

Dòng nhạc Trịnh Công Sơn không phải là sở trường của Ngọc Lan nên cô hát rất ít so với số lượng bài cô để lại cho đời. Khoảng 800 ca khúc cô thu âm, 32 tác phẩm nhạc Trịnh (tôi được nghe). Tuy nhiên đó cũng là thế lợi vì cô không bị gò bó bởi kỹ thuật hoặc ảnh hưởng từ những danh ca đã thành công lẩy lừng với nhạc Trịnh, nhất là Khánh Ly. Ngọc Lan không chỉ hát khác hẳn với Khánh Ly mà còn thổi vào một luồng không khí mát lạ, ngọt ngào, trong sáng, và đầy cảm xúc riêng của mình vào ca từ nhạc Trịnh.

Vì 32 bài được tập hợp từ nhiều album khác nhau nên lối hòa âm phối khí mỗi bài mỗi nét. Tuy vậy nhưng lối trình bày của Ngọc Lan vẫn thống nhất nên người yêu nhạc Trịnh và tiếng hát Ngọc Lan được thưởng thức suôn sẻ. Riêng cá nhân người viết này thì tập trung vào giọng hát và ca từ nhiều hơn là phần hòa âm.

Trong “Đêm thấy ta là thác đổ”, Ngọc Lan ca nhẹ như hơi thở và dịu ngọt như dòng suối. Giọng cô gần gũi tuy nhịp trống có phần nào chen vào sự thân mật giữa cô và người nghe. Nếu có thể thay đổi nhịp điệu điện tử bằng tiếng trống nhè nhẹ để nhường không gian cho tiếng hát cùng lời tâm sự với tiếng đàn acoustic guitar thì tuyệt vời hơn.

Với cách hát mọc mạc đầy cảm xúc, Ngọc Lan diễn tả rất đạt những bài mang tính cách triết lý của Trịnh. Trong “Một ngày như mọi ngày”, Ngọc Lan trút hết tâm hồn vào lời ca như đang tự sự lòng mình:

Một ngày như mọi ngày
Đời nhẹ như mây khói
Một ngày như mọi ngày
Mang nặng hồn tả tơi

Hoặc những lời thơ lý thuyết của loài người trong “Cỏ xót xa đưa” như: “Người đã đến và người sẽ về bên kia núi”. Và cũng giống người nhạc sĩ tài hoa, Ngọc Lan không chỉ coi nhẹ mà còn ca tụng cái chết trong giai điệu tươi vui của “Bên Đời Hiu Quạnh”:

Đường nào dìu tôi đi đến cơn say
Một lần nằm mơ tôi thấy tôi qua đời
Dù thật lệ rơi lòng không buồn mấy
Giật mình tỉnh ra ồ nắng lên rồi

Với những tác phẩm khá tiêu biểu đã được nhiều ca sĩ thu âm như “Ru em từng ngón xuân nồng”, “Ru ta ngậm ngùi”, và “Hạ trắng”, Ngọc Lan lôi kéo chúng về với thế giới riêng biệt của mình. Sự tuyệt diệu của cô trình bài “Ru em từng ngón xuân nồng” là không để sơ hở kỹ thuật. Nghe thoáng qua thì thấy cô ca rất dễ dàng nhưng lắng nghe kỹ mới để ý lối bắt câu ngắn gọn không quá chau chuốc và sự kiểm soát hơi thở của mình. Cách phân câu điêu luyện của Ngọc Lan có thể nhận ra được trong bốn câu đầu của “Ru ta ngậm ngùi”. Cô chuyên chở từ giọng thấp trầm (contralto) đến giọng cao (mezzo-soprano) rất nhã nhặn, không thều thào hay gào thét.

Với “Hạ Trắng”, Ngọc Lan cất lên hai chữ “Gọi nắng” như một phép lạ xua mây bay đi để “Nắng lên thắp đầy”. Tiếng saxophone thanh thao của Thanh Lâm cũng reo hò theo để làm nổi bật thêm giọng ca đầy cảm xúc. Trái lại thì tiếng kèn soprano chua chát, cùng với cách phối khí rùng rợn, đã lấn đi tiếng hát của cô trong “Ru Tình”. Không chỉ vậy mà phần điệp khúc còn chen vào phần hard-rock guitar choáng cả màng nhĩ. “Ru tình” như thế chắc tình cũng phải bịt tai bỏ chạy. Vả lại bài này thu âm vào lúc cơn bệnh đã khiến giọng Ngọc Lan mất đi chất đậm đà. Sai lầm hơn nữa là bài “Lời buồn thánh”. Lời hát thì buồn thảm, “Chiều chúa nhật buồn / Nằm trong căn gác đìu hiu”, mà nhạc thì dồn dập điệu new wave như đang ở một vũ trường. Có lẽ người nhạc sĩ hòa âm nghe ca từ buồn quá nên làm nhạc nhanh cho đỡ sầu thảm. Thôi thì cứ xem như là một thí nghiệm lạc đề.

Có một số bài không phải ở người hát mà là hòa âm làm mất đi những vẽ đẹp. Nếu có thể tách lời hát ra và làm hòa âm lại thì chắc rất hay. Dù sao đi nữa đây cũng là những sản phẩm rất quý còn duy trì trong làng âm nhạc Việt Nam.

Ngọc Lan đã đem tiếng hát cho đời rồi cũng đã lặng lẽ ra đi. Cô hát mấy câu cuối của ca khúc “Lặng lẽ nơi này” như gửi gấm tâm trạng của mình:

Trời cao đất rộng
Một mình tôi đi
Một mình tôi đi

Đời như vô tận
Một mình tôi về
Một mình tôi về… với tôi.

Và tiếng hát thương yêu ấy đã về vùng trời bình yên.

Updated June 25, 2022

Canh Phòng

Vợ dưới lầu bơm sữa. Hai thằng ngủ hai phòng. Thằng nhỏ hét vổ vổ cái đít cho ngủ lại. Đến phiên thằng lớn thét cho mượn tay ôm đỡ ghiền. Tiện tay thăm tả luôn bằng không hôm sau ước giường phải giặt đồ còn cực và tốn hơn.

SMACSS & SASS

I had to read Jonathan Snook’s SMACSS twice, the second time much slower, to digest the author’s analytical process on CSS categorization. In a nutshell, Snook divides his styles into five parts: base, layout, module, state and theme. I like his naming convention to make the stylesheet more readable. For example he uses prefix like .layout- for layout.

When writing my CSS, one of the rules I try to avoid is deep nesting and Snook suggests the same:

We are trying to strike a balance between maintenance, performance, and readability. Going too deep may mean less “classitis” within your HTML but it increases the maintenance and readability overhead.

The chapter on CSS preprocessor serves as a great introduction; therefore, Hampton Catlin (inventor of Sass) and Michael Lintorn Catlin’s Pragmatic Guide to Sass is a perfect complement to get started with Sass. The lean, concise instructions will help you start using Sass’s features including variables, mixins, nesting, importing, extending and take it to the next level with Compass.

I have started to apply Snook’s categorization in my CSS and it is indeed very effective. I am also working backward to get my style.css rewritten into style.scss only to recompile back out to another style.css. It seems like a redundant’s redundant task, but the process helped me see how Sass handles CSS. I recommend both books if you still have yet to make the leap to preprocessor.

Some Visual Realignments

Visualgui gets some small but necessary visual tweaks. The new brand is set in Krona One by Yvonne Schüttle. I like the clean sans serif style with a touch of personality. The colors in “GUI” make the brand pop a bit.

Speaking of my brand, I am my own worst critic. I keep changing it because I never completely satisfy of it. One of these days, I’ll gather all the designs I have done for my own brand and call it “Identity Crisis.” Truth be told, the name is a bit vague. It’s actually a play off of “Visual Guy.” I have thought of commissioning one of my fellow graphic designers to do it for me, but I want to get over my own challenge.

One of my constraints is that the brand has to be text and not image text for various reasons including accessibility, but web typeface just looks much crispier. Thanks to the new CSS3 @font-face, the challenge it not as crucial as before. I also love the ability to play with CSS on the brand.

As far as responsive design, it has become part of my workflow. It would feel weird if I don’t make the site responsive and I wouldn’t take on a job if my clients say they don’t need a responsive design. Sure, responsive design is not a bulletproof for every project, but I don’t see why it shouldn’t be. If the desktop site looks great, I don’t see why you can’t tailor it for small screen devices. With this realignment, I wanted to push for more flexibility. The menu strip, the homepage banner, the footer and the graphic section are all set in 100% width.

Major visual update has to be the colors for each section. For the site, motion and graphic sections, I wanted to use a dark color that would make the screenshots pop more. Trying out the colors had been quite time-consuming.

Look around and I hope you enjoy the updates. This is it for a while. I seriously need to stop tinkering around with this site. I spend way too much time sweating the little details.

Podcasts I Like

I drive my wife and kids insane listening to web-related podcasts. By catching up on some shows while getting the kids to sleep I thought I could accomplish two tasks at once, but that isn’t the case. My wife said the talk gives her a headache. Dao asked me, “Why is that man keep on talking?” So now I just put on my headphone when I listen to podcasts. It helped me clean the house and fold the laundry.

If I remember correctly, the first tech podcast I listened to was Dan Benjamin’s “The Pipeline” with Jeffrey Zeldman. I loved to hear how these talented guys and gals became successful. Unfortunately “The Pipeline” has not been updated for a year.

The first episode of “The Big Web Show” I listened to was when Jeffrey and Dan interviewed the Drupal Girl aka Jen Simmons. She’s no longer the Drupal gal and this show is now quite sporadic. Then I got hooked on Jen’s “The Web Ahead.” I love focus of this show. Each episode delves into a very specific topic and Jen Simmons’ knowledge of the web is quite astonishing. She was on hiatus for a while, which gave me a chance to catch up on every show. One of my favorite episodes is on video with Michael Verdi. The topic on Flash brought back so much nostalgia. The show is now also sporadic.

I also tuned into Kristina Halvorson’s “Content Talks.” I listened to almost every episode. Love the content strategy talk as well as Kristina’s clear enunciation. Too bad this show is also not active.

Occasionally I listened to “The Talk Show” with John Gruber. The breakup caused quite a stir, which resulted in one-star review for John’s new show. I still follow John on his new show. Based on the lacking of updates of the shows I mentioned above in the 5by5 network, I could see why John did what he did.

One of the shows on 5by5 that is still on regular schedule is “Build and Analyze” with Marco Arment. This show is somewhat similar to “The Talk Show” in a way that they talk about Apple.

Although I am not too crazy about the Q&A format of “ShopTalk,” which hosted by Chris Coyier and Dave Rupert, I tuned in anyway. Chris and Dave could be quite hilarious at times.

Recently I caught up with both “The Non-Breaking Space Show,” which hosted by Christopher Schmitt and Dave McFarland, and “The East Wing” by Tim Smith and Galen Gidman. Both are pretty decent.

Damn, that’s a lot of podcasts.

The Truth About HTML5

After reading Luke Stevens’s The Truth About HTML5, I just want to get rid of all the new, shiny HTML5’s structural elements on this site. He made a convincing argument (backed up with thorough research) how these new elements aren’t accessible as they are intended. We’re better off using divs with AIRA attributes. I have read a handful of books on HTML5, but The True is by far the most engaging and provocative on the new markups. If you’re still confused between section and article, The True will definitely set the record straight. (Hint: It’s not you). Must-read for web practitioners.

R. Kelly – Write Me Back

I was expecting some nasty-ass sex metaphors in R. Kelly’s newest release, but the closest thing I got is some oral sex in the end of the album. “One Step Closer” recounted blow-by-blow the minute he clocked out of work and headed straight home to his lover. Before he got to the door, I was predicting something dramatic would happen like he would find another guy or girl making out with his woman in his bed, but nothing happened. She was just waiting for him with nothing on. He went down and didn’t want to come back up.

Write Me Back is more of a sequel to his 2010’s retro Love Letter than his freakiness signatures. Kellz brings back the good old ’70s soul like the disco joint “Love Is” and Smokey Robinson’s smoothness “Fool for You.” He even makes an convincing impression of Michael Jackson on “You Are My World.” Yet Kellz does best when he does his own style. “Believe In Me” sounds like a message from a soldier to his lover:

I’ll be gone for a minute
I know you can’t take it
The Lord’s walking with me
So I am going to make it.

Contact