Cám Ơn Bác Lan

Bác Lan viết:

Từ cuộc reunion đầu tiên, qua những góp ý kiến, bác đả thấy ở Donny có thật nhiều tình cảm gia đình, nhất là bác đọc qua trang web của con, với những dòng chữ chân tình đối với con cái gia đinh và nhất là đối với các dì trong gia đình con. Trong khi mọi người thích ồn ào, nhưng đôi khi, con vẫn thích sự tĩnh lạng riêng tư. Cám ơn trời Phật đả cho con vào đại gia đình họ Nguyễn Khắc.
Mến, bác Lan

Đọc vài dòng của của bác khiến tôi rất cảm động. Lần đầu gặp bác tôi rất mến và yêu quý bác lắm.

Better Day

The other night around 10pm Dana kept yelling at Dao to tell him to hurry up with his milk so he could go to bed. He responded, “Mẹ, tomorrow is going to be a better day.” Dana and I looked at each other and just laughed.

Last Friday when we came to pick up Dan at daycare, he ran out of the playroom as soon as he saw us. It was hilarious watching him waving and saying goodbye to his friends and teachers as he dashed to the door.

Dan is now approaching his terrible-two phase and he is much worst than Dao. He is fearless and full of energy. He jumped off the bed and stairs. He busted his head several times and he had yet to learn to be careful. Looking after him is exhausting. He even started to hit Dao and smiled. No matter how hard I try to tell him that hitting is inappropriate, he always responded with a smile. Poor Dao just let his little brother hit him. Dao used to hit Dan, but now it’s the other way around. I told him to protect himself and do not let Dan hit him.

In term of speaking development, Dan is much slower than Dao. At two, Dao spoke very clearly. Dan talks a lot too nowadays, but mostly babbling. For instance, he would say “tuties” instead of smoothie. The other day he kept saying the four syllables that I could not understand until he pointed to the “water fountain.” The words he could speak clearly are: daddy, mommy, Dao and sữa (milk).

As much as I love seeing my kids grow, I can’t wait to see them get past the terrible-two period.

Gia Đình Mẹ

Chỉ trong vòng hai tuần tôi đả mất đi hai người dì. Một người chị và một người em của mẹ. Trong tám chị em, bây giờ chỉ còn lại ba.

Dì Hai đã ra đi vài hôm trước sau 15 năm hơn bị tai biến mạch máu não. Dì đả nằm trên giường suốt thời giang dài. Người anh thứ Ba đã mất khá lâu mẹ tôi cũng không còn nhớ. Mẹ thứ Tư nhờ trời thương nên còn khoẻ mạnh. Cầu ơn trên cho mẹ luôn được sức lực để ở bên con.

Dì Năm mất hơn mười năm vì bệnh tiểu đường lây qua gan. Dì ra đi cũng rất đột ngột. Cậu Sáu tuy bị lãng tai nhưng sức khoẻ cũng tốt. Cầu ơn trên cho cậu luôn được an lành.

Người thứ Bảy cũng đã mất khá lâu mẹ cũng không nhớ. Dì Tám ra đi hai tuần trước vì căn bệnh ung thư. Tội nghiệp cho dì cả đời dành dụm chưa được hưởng thì đã mất đi cơ hội. Dì Chín, em út trong gia đình mẹ, tuy bị tiểu đường nhưng rất khoẻ. Cầu mong dì luôn được sức mạnh để dạy dỗ con cháu.

Goodbye Auntie 2

My mother’s oldest sister passed away this morning after a long suffering caused by a severe stroke fifteen years ago. Since then she had been paralyzed and spent most of her time in bed. Not only she had never recovered from the stroke, her condition was getting worse and worse. The last time I saw her, which was two weeks ago, she could barely sit in the wheelchair. The only way to communicate to her was when she blinked her teary eyes to let me know that she understood what I said.

Before the stroke, auntie 2 was a strong woman with a business mind. After migrating to the States, she rebuilt her business from nothing. She started out making bean sprouts. Then she owned a small Asian grocery store. Then she owned a Chinese restaurant with a full bar and liquor store. On the second level of the restaurant, she converted the building into small apartments. We lived in one of those apartments for several years when we first moved to the States.

As the head of the household, auntie 2 led her children into building a successful family business. Although the business was growing, she did almost everything herself. She still planted her own bean sprouts. She made hundreds and hundreds of egg rolls and wontons almost every night. Whenever I was bored in my apartment, I would come down to lend her a hand and she would tell me stories about how she helped my grandfather with the family business in Viet Nam and taught herself business skills. Those stories always inspired me.

Auntie 2 was also a great cook. She used to make killer Kimchee, bún riêu (crab noodle soup) and my personal favorite canh mồng tơi (malabar nightshade soup). The sweet combination of home-grown mồng tơi (malabar nightshade), mướp (luffa) and corn made the soup delightful. Just thinking of canh mồng tơi makes me miss and love her so much.

Even though her children, specially chị Phương and chị Hoa Nhỏ, had done an extraordinary job of taking care of auntie 2 all these years, it was heartbreaking to see her lived in a deteriorating condition. Leaving behind all the tubes, machines, pain and suffering seems to be better for her. Auntie 2’s spirit is now truly free. May her soul rest in peace.

Nhớ Quê

Lúc nghỉ mát trong khu vực Lake Anna, tôi xoạn ra một số album để nghe. Vì chổ thuê khá vắng vẽ, xung quanh nhà chỉ có đất rộng, cỏ tươi và một đàn bò, nên tôi chọn CD Tằm Tháng Năm của Hiền Thục.

Sáng Thứ Sáu khi các bà lái xe hai tiếng đồng hồ để đi shopping, tôi đẩy hai đứa nhỏ quanh mảnh đất. Trời mát, nắng dịu và nghe Tằm Tháng Năm làm tôi nhớ về quê hương. Lúc đó tâm hồn thật nhẹ nhàng và tôi thèm được cuộc sống thong thả không ồn ào không máy điện tử. Chỉ cần cái iPhone để nghe nhạc là đủ. Đáng lẻ nhạc quê hương phải nghe những ca sĩ chuyên trị dòng nhạc này nhưng tôi lại thích cách hát mọc mạc của Hiền Thục đặt biệt là bài “Hồn Quê,” “Tơ Tầm,” “Gió Đánh Đò Đưa” và “Ngày Đá Đơm Bông.”

Trưa đến thì tôi đưa mấy đứa nhỏ ra hồ tấm. Ở đó có máy phát thanh nghe cũng khá hay. Và ở đó tôi nghe album Thiên Sứ của Hiền Thục, Lênh Đênh Nhớ Phố của Giang Trang và một số jazz album để thư giãn. Như vậy là sướng rồi.

Ngủ Chung

Tuần rồi ngồi nhậu với ông chú vợ, chú nhắc nhở là cho tụi nhỏ nó ngủ riêng chớ không là phải ngủ với tụi nó đến 18 tuổi. Bây giờ thì thằng Đạo bám sát mẹ nó không rời tay. Tối ngủ phải có mẹ ôm mới ngủ. Còn tôi thì ngủ với thằng Đán.

Hôm tối Chủ Nhật sau khi ru cho thằng Đán ngủ tôi qua phòng kế bên ngủ một mình. Giữa khuya thức giấc tôi cứ tưởng như nó đang khóc. Chạy vội qua phòng thì thấy nó vẫn ngủ ngon lành. Định quây về phòng bên kia nhưng nhớ nó quá nên nán lại ngủ với nó.

Thì ra tôi không thể thiếu nó chứ không phải nó không thể thiếu tôi. Thôi thì chừng nào nó muốn ngủ một mình thì để nó tự quyết định.

Đoạn Cuối

Bố vợ tôi mất gần một năm. Sự ra đi của ông thật bất ngờ khiến gia đình không kịp chuẩn bị tâm lý. Vì bố là người thân đầu tiên vướn phải căn bệnh hiểm nghèo nên chúng tôi hoàn toàn không biết phải làm sao để đối diện với sự thật ấy.

Nhiều lần tâm sự với vợ, vợ cứ tự trách rằng mình đã làm hết những gì mình làm được cho bố chưa? Mình đã tìm bác sĩ hay nhất chưa? Hay đã tìm cách trị khác chưa? Dỉ nhiên là những gì làm được vợ tôi đã tận sức.

Khi nghe tin dì 8 của tôi bị ung thư đến giai đoạn bốn, chúng tôi đến thăm dì ngay. Lúc hỏi thăm tình hình thì chồng dì là người Mỹ nói ông sẽ đưa dì qua Mê-hi-cô điều trị vì họ có một loại thuốc có thể chữa nhưng chưa cho dùng ở Mỹ. Sau khi bác sĩ Mỹ đều bó tay vì ung thư của dì sắp chiếm hết lá gan, tôi cũng mong rằng qua Mê-hi-cô là hy vọng cuối cùng. Tuy không được như ý muốn nhưng ít ra dì và dượng không buông tay cho đến phút chót.

Bây giờ người đã nằm xuống xin đừng nói ra vô gì nữa. Quyết định là từ nơi dì và dượng. Mình không giúp được gì thì thôi đừng suy đoán nói bừa. Đau buồn và thất vọng nhất là chứng kiến sự đối đãi với người thân trong lúc lâm nạn. Tiền bạc không phải là trên hết. Như lời Trịnh Công Sơn nhắc nhỡ, “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng.”

von Willebrand Disease

I have nosebleed all my life and I gave up treating it after many failed attempts. Now both Dao and Dan are experiencing nosebleed as well so I am taking it more seriously. I went to see a specialist in blood disorders and he wanted to check to see if I have the von Willebrand disease. I checked the blood test result today and I have low von Willebrand and low factor 8. The nurse only provided me the results and scheduled me to see the specialist, who is out of the office until next week, to discuss the matter.

Gia Đình Họp Mặt 2013

Sáng mai mọi người sẽ ra về sau một tuần họp mặt gia đình. Thời gian trôi qua thật nhanh khi được quấn quít bên người thân. Năm nay địa điểm tập họp là ở sông Anna, một nơi đồng quê khá hẻo lánh của tiểu bang Virginia cách nhà tôi khoảng hai tiếng lái xe. Chúng tôi mướn một miếng đất lớn với ba căn nhà kế bên nhau cho khoảng 40 người. Như thường lệ các bật chú bác đều đến đông đủ. Các anh em ở lứa tôi thì không nhiều lắm. Các cháu thì chắc cũng gần 10 đứa.

Chiều Chủ Nhật tuần rồi tất cả dọn vào với rất nhiều dụng cụ đồ bếp và thức ăn. Mỗi gia đình trổ tài nấu một món ăn tối. Thế mà đêm nay là đêm cuối rồi mà vẫn ăn không hết. Ngày mai lại phải đem về nhà.

Sáng Thứ Hai, tôi dậy sớm vì có cái hội nghị ở D.C. và đến tối mới về. Đáng lẽ ra thì Thứ Ba tôi đi ngày thứ nhì của cuộc hội nghị nhưng phải bỏ để cùng bà xã và cu Đạo lái xe bốn tiếng về Lancaster đưa dì 8 đến nơi an nghỉ cuối cùng. Sợ thằng cu Đán nó ngồi xe không nỗi nên cho nó ở lại với bà ngoại. Đến ngày Thứ Tư thì tôi mới được thư giãn. Tôi chỉ ở xung quanh nhà, trò chuyện với người lớn, tắm hồ bơi với mấy đứa nhỏ và nhậu với các anh. Tôi mang theo hai chai Hennessy R.S.V.P. còn các anh và chú thì đi câu cá về làm mòi. Khi có bạn nhậu và mòi ngon thì mấy chai Hennessy cũng không đủ cả. Vì biết sẽ bị say nên tôi ăn nhiều trước khi vào bàn nhậu nên không bị hangover.

Đám nhỏ thì chơi với nhau rất hài hòa. Cu Đán được chị Jolie rất cưng chìu. Nhìn hai chị em nó chơi với nhau rất dể thương. Cu Đạo thì rất thích tắm hồ bơi. Nó là đứa đầu tiên xuống nước và cũng là đứa cuối cùng không chịu lên. Hồ tắm có cả tủ lạnh và lò nướng nên vừa tắm vừa ăn uống thỏi mái.

Một khi tất cả hợp mặt đầy đủ, có gia đình vào D.C. du lịch, có gia đình lái xe đi sòng bài, có người thì đi shopping. Còn riêng tôi thì chỉ thích ở nhà ăn uống, trò chuyện và thư giãn. Chỉ vậy thôi mà một tuần đã hết. Nhìn thấy gia đình bên vợ đoàn kết và thương yêu nhau tôi cảm thấy rất may mắn được coi như con cháu trong nhà.