Đinh Hằng: Chân đi không mỏi

Viết về những chuyến đi du lịch Đông Nam Á từ Indonesia đến Campuchia, Đinh Hằng không chỉ kể về danh lam thắng cảnh và những món ăn ngon mà còn cả cảm tình với người xa lạ. Những trải nghiệm trong những hành trình giúp cô có cái nhìn lạc quan trong cuộc sống. Với một người không du lịch nhiều và đã bỏ lỡ cơ hội lúc còn trẻ, tôi hâm mộ lối suy nghĩ của cô.

Money Talk

Tim Herrera writes in the New York Times:

Open discussion of salaries among peers and co-workers, experts said, is a powerful tool to fight pay inequity. Not only does it serve both selfish and altruistic means — it simultaneously puts you and your co-workers in a better position during salary negotiations — but pay transparency can even protect companies by “minimizing the risk of disparate treatment claims and increasing job satisfaction for workers,” Ms. Cornell said.

I recent asked a former colleague his salary while we were having lunch. In reciprocal, I told him mine. The openness let us know where we are at in the industry. If we make around the same amount then we are good. If one is way more than the other, the lower one should think about his current position. I was so glad we were honest about it. I have no problem telling people my salary if they ask. I have nothing to hide. Besides, I work for a public university, my salary is public. If you are curious, you can search for it.

Viết vội

Dạo này hay viết về những chuyện phiền muộn. Thôi thì hôm nay đổi hướng cho tâm hồn nhẹ nhàng hơn.

Cha mẹ tôi tuy đã già sức khoẻ kém đi nhiều nhưng tôi may mắn còn có cha mẹ. Tuy không được ở bên cha mẹ nhưng vẫn được nghe tiếng nói của họ.

Vợ chồng tôi sống tương đối hạnh phúc. Có lẽ tình thì ít còn nợ thì nhiều nên vẫn còn bên nhau. Nếu thật sự chỉ tình không thì chắc không còn nữa. Từng người tình bỏ tôi đi như những cơn sóng mạnh. Vì lúc hết tình thì cũng đã trở thành kẻ thù.

Con cái tuy hơi phá phách và lì nhưng bọn nó cũng khôn lớn bình thường. Mỗi đứa mỗi tính tình khác nhau. Được cái này không có cái kia. Cuộc sống của tôi giờ đây dành hết cho bọn nó. Chỉ hy vọng rằng chúng nó nên người tốt.

Công việc của tôi bây giờ là làm kiếm tiền nuôi gia đình. Giấc mơ nghề nghiệp giờ đây đã không còn nữa. Những việc tôi làm đều trái với lối suy nghĩ của tôi. Nên giờ đây tôi không còn đặt nặng vào chính trị nữa. Đến lúc cần đi bầu tôi đi bầu. Chuyện khác những chính trị gia muốn làm gì thì làm. Tôi muốn trở lại những năm tháng không theo dõi chính trị nữa.

Tôi vẫn chưa bỏ được Twitter và Facebook. Tuy nhiên tôi đã rời xa Twitter rất nhiều. Chỗ đó không còn là nơi để tôi theo dõi ngành nghề nữa. Facebook tôi vẫn chia sẽ những hình ảnh con cái cho họ hàng ở xa, nhất là Việt Nam. Tôi mong blog sẽ trở lại vì tôi vẫn thích đọc blog hơn là social media.

Hôm nay chỉ viết vội bao nhiêu đó thôi. Hẹn gặp lại ngày mai.

Lesson on Insult

When a six-year-old kid called me stupid, I quizzed him, “Since you are so smart, what is 6×4?” He thought about it and responded, “I don’t know multiplication yet.” I informed him, “The answer is 24.” I went on, “If I am stupid and I know the answer than I guess you’re not so smart, huh?” He cried, “You are mean.”

I calmly explained to him, “When you call someone stupid, you better be smarter than that person or else you wouldn’t look so smart yourself.” I continued, “When I was your age, do you know what happen when I called an adult stupid?” He asked, “What?” I replied,“I get slapped right on the face.” He stopped calling me stupid, at least until he becomes smarter than me.

In retrospect, he was right. I was mean and I had no role in teaching other people’s kid about insulting other people, but we are living in the time when the president called everyone stupid and got away with it. I could have ignored the kid’s insult, but I wanted to teach him a lesson so that he doesn’t think he can get away with it.

Asia Special Edition: Đất nước tôi

Bộ DVD và CD của trung tâm Asia gồm 24 bài hợp ca hát lên cho sự đấu tranh cho đất nước Việt Nam. Với những phần hoà orchestra âm sôi động hoà quyện với những tiếng hát đồng lòng yêu thương đất nước, bộ sưu tầm Asia Special Edition rất quý. Hơi uổng là phần thiết kế bìa thật tệ quá. Từ màu sắc đến hình ảnh đến typography đều không được thiết kế gọn ghẽ và không được sang. Nhìn như là tuyên truyền (propaganda) hơn là thiết kế đồ hoạ.

Nguyễn Nhật Ánh: Ngày xưa có một chuyện tình

Chuyện tình cảm tay ba trong tiểu thuyết thì không có gì mới mẻ. Dĩ nhiên mối tình ba người của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh cũng tuyệt đẹp nhưng cái mới lạ không phải ở nội dung mà là cách kể chuyện. Thông thường trong một truyện dài người đọc chỉ cảm nhận qua lời dẫn chuyện của một nhân vật chính. Ở đây cả ba nhân vật đều kể chuyện theo cảm nhận cá nhân của họ. Cách viết này của tác giả thật khéo léo. Lúc đầu đọc không quen nhưng sau vài chương là biết ngay người nào dẫn chuyện. Một điều thú vị nữa là cuộc trò chuyện của một cậu bé và một người chú. Tôi không muốn làm mất cảm hứng của những người chưa đọc sách này nên không nói thêm chi tiết. Chỉ có thể nói rằng đọc rất phê. Nếu ai thích tiểu thuyết tình cảm của tuổi học trò, đây là quyển sách nên thưởng thức.

Lễ lao động

Hôm thứ sáu ông dean cho nhân viên về sớm nghỉ lễ lao động. Được về sớm tôi ghé qua Home Depot mua vài vật liệu sửa nhà.

Về nhà trám lại những vách tường bị nứt hoặc bị lủng lỗ. Rồi ráp lại cái crib để chuẩn bị cho thằng thứ tư.

Trong nhà còn rất nhiều chuyện sửa chữa và dọn dẹp. Tôi muốn bỏ ra ba ngày nghỉ thanh toán cho hết nhưng tôi chỉ hoàn tất được vài công việc nhỏ như cắt cỏ và dọn dẹp sơ qua những bề bộn.

Thú thật tôi rất tệ với các công việc trong nhà từ dọn dẹp đến sửa sang nên lúc nào cũng cảm thấy vô dụng. Tuy nhiên khi hoàn thành một project nhỏ gì tôi cũng rất sung sướng.

Sau khi làm xong một vài công việc nhỏ, tôi đưa bọn nhỏ đi chơi để chúng nó khỏi năn nỉ chơi iPad. Đi đạp xe, đi playground, đi hái trái cây, đi nhảy trampoline, đi thưởng thức Legos. Đi đâu cũng được tôi chỉ không muốn thấy chúng nó bị iPad cướp cả thân xác lẫn linh hồn.

Hôm chiều thứ bảy đi cúng giỗ. Bọn nhỏ chơi game với nhau. Đứa này bắn chết đứa nọ rồi lấy vũ khí. Thằng bị bắn thì khóc lóc ầm lên. Rồi người lớn can thiệp.

Lúc trước bọn nó chơi chung với nhau hay gây gổ nên thôi quăng cho một thằng một cái iPad cho êm chuyện và tránh xích mích người lớn. Nhưng giờ đây có iPad chúng nó vẫn cãi nhau. Thôi thì tạm thời cho chúng nó chơi ít lại.

Lúc trước đưa mấy đứa con tôi đi chơi tôi hay rủ rê nhưng bây giờ tôi rất ngại. Tôi muốn đi chơi để thưởng thức chứ không muốn làm Bao Công.

The FIRE Movement

Steven Kurutz write in the New York Times:

Millennials especially have embraced this so-called FIRE movement — the acronym stands for financial independence, retire early — seeing it as a way out of soul-sucking, time-stealing work and an economy fueled by consumerism.

Followers of FIRE tend to be male and work in the tech industry, left-brained engineer-types who geek out on calculating compound interest over 40 years, or the return on investment (R.O.I.) on low-fee index funds versus real estate rentals.

Fascinating piece on retiring in your 30s.

Daniella Lamas: You Can Stop Humming Now

In her first book, Daniella Lamas, a pulmonary and critical care doctor, tells stories of life after near death. Whether a man whose heart was failing depended on a left-ventricular assist device, a young college student who suffered post-traumatic stress disorder after an open surgery, or a young man who had brain injury after being overdosed, their lives after these horrific incidents were traumatizing yet inspiring. It’s a sad, insightful read.

Ken Burns & Lynn Novick: The Vietnam War

This documentary took way too long to finish because I had been watching it with my sons. My six-year-old Đán fell asleep ten minutes into each episode, but my nine-year-old Đạo who has profound interest in the history of wars watched every minute of the eighteen-hour series. At first, I was concerned about the gruesome images and adult languages for a nine-year-old, but the educational values outweighed the violent materials. He learned about the Vietnam war through this ten-part documentary as much as I had.

Even though I am much older than Đạo, I had not fully understand the complexity of the Vietnam war. It was over by the time I was born. Living in the US, I am constantly reminded of the war through musical shows, Asia Production in particular, hatred stories from the older generation of Vietnamese-Americans who fled the country, and painful experience from South Vietnamese veterans. For almost thirty years, I have only heard one side of the story. I understand their pain, suffering, loss, and lost, but I had always interested in the true, unbiased view of the war. Ken Burns and Lynn Novick have tried to accomplished that in their monumental documentary.

Written by Geoffrey C. Ward, narrated by Peter Coyote, produced by Sarah Botstein, Novick and Burns, The Vietnam War tells the story from all perspectives. It does not shy away from telling the truth about the dishonesty of the North Vietnam, the corruption of the South Vietnam, and the failure of the America. Every side involved was responsible for this bloody, brutal massacre. This excellent, evenhanded documentary has shed a light our tragic past and it is now a part of our history. The footages are breathtaking. The interviews, which ranged in different views, are convincing. The music, includes Bob Dylan, Miles Davis, Jimi Hendrix, Cassandra Wilson, enhances the experience. A must-watch masterpiece.