Back to the Beginning

In her assessment, Đán’s first grade teacher is concerned about his ability to decode words. As a result, she started a take-home reading. Each Monday, she sends home a few books for him to read and reread. She also send home cards for sight words.

These books and cards only have a few words; therefore, he went through them quickly. He was able to read everything in one evening. It appears that he has memorized the words instead of decoding them.

In addition to his reading assignments, I wanted to try something new with him. If we read half a book together, he would get 20 minutes iPad time. This incentive seems to work. He is more to eager to read and trying the best he can to put the letters into words. I am also trying to be really patience when he could not recognize the same word.

With these exercises, I am hopeful that he will catch up. As much as I don’t want to give them screen time on weekdays, I need to bend this rule to get him motivated.

Thăng bằng

Trước khi Vương chào đời, Xuân dành lấy mẹ. Tuy đã hơn hai tuổi Xuân vẫn bú mẹ mỗi đêm trước khi ngủ. Tôi dụ dỗ nó mãi nhưng Xuân vẫn không chịu ngủ với tôi.

Đến ngày mẹ vào bệnh viện, Xuân ngủ với bà ngoại và hai anh. Đêm đầu mẹ về, tôi cho nó xem iPad và dụ nó ngủ với tôi. Lúc đầu nó cũng đòi mẹ nhưng tôi bảo nó mẹ còn đau và em cần có mẹ. Thế là nó ngủ với tôi mấy hôm nay. Không đòi mẹ cũng không đòi bú. Nó rất thương em nên đã nhường mẹ lại cho em.

Hai hôm nay nhà trẻ của Xuân đóng cửa nên sáng nay tôi dành thời gian đi chơi với nó. Ít có cơ hội hai cha con được đi chơi riêng nên tôi rất quý những giây phút bên nó. Lâu lâu tôi cũng muốn được đi chơi riêng với từng đứa nhưng bây giờ Đạo và Đán lại thích được đi chung. Khi hỏi Đạo đi chơi riêng với tôi thì nó lại muốn Đán đi cùng. Nó nói rằng không có Đán không vui. Thế thì chẳng lẽ để Xuân ở nhà một mình nên thường thì bốn cha con cùng đi.

Hôm nọ Đạo tiên bố rằng nó sẽ học trường George Mason University vì nó không muốn ngủ lại ở trường chỉ muốn ngủ ở nhà với ba. Tôi cũng hơi lo lo chẳng lẽ thằng này nó ngủ với tôi đến lúc nó lấy vợ sao. Vậy mà khi Xuân ngủ với tôi thì nó đã theo ngủ với bà ngoại và Đán. Chừng nào bà ngoại không ở đây nữa thì hy vọng anh em nó ngủ chung.

Trong mấy anh em, tội nghiệp nhất là Đán. Lúc nó chào đời ông ngoại bệnh nên không chăm chú đến nó nhiều. Cho nên tôi cố gắng dành thời gian riêng với nó. Những chuỗi ngày tôi và nó đi riêng, tôi vẫn còn nhớ rất rõ. Đán không ngủ với tôi nhiều. Nó chỉ thích ngủ với bà ngoại nó.

Thời gian trôi qua thật nhanh. Mới hôm nào bê thằng Đạo bé tí teo giờ nó đã gần mười tuổi. Giờ đây Vương cho tôi lại những cảm giác lúc ban đầu. Cái mà tôi lo ngại nhất khi có bốn thằng con là làm sao giữ được sự thăng bằng với bọn chúng.

Nguyễn Ngọc Tư: Khói trời lộng lẫy

Đọc truyện chị Tư cần thời gian thong thả và chăm chú. Tôi đọc lúc được vài phút rảnh nên bị vắng đoạn. Cách viết của chị khó hiểu nếu không được tập trung. Hai câu chuyện ngắn tôi nhớ rõ nhất đứa học trò yêu cô giáo và người chị coi chừng em. Truyện tựa đề (bài dài nhất trong sách) viết về cách trả thù của người con gái với người cha trọng nam khinh nữ khiến tôi nổi da gà. Tôi sẽ đọc lại tập truyện này thật kỹ khi dư dả thời gian.

The Elevator Pitch

Ms. Ana Maria Archila and Ms. Maria Gallagher had given one of the most powerful elevator pitches ever. I have listened to the same clip on various podcasts, and yet it brings tears to my eyes every time. Thank you. Thank you.

Nghĩ vẩn vơ

Đêm nay Việt Vương bị đi soi đèn nên chỉ còn hai vợ chồng nằm trong phòng bệnh viện. Mười năm rồi vợ chồng mới được ngủ chung một phòng. Dĩ nhiên là vợ nằm trên giường còn tôi thì nằm ghế sofa.

Tuy được giây phút yên tĩnh nhưng tôi lại nhớ những tiếng khóc, tiếng la, và tiếng cười. Nếu chúng tôi đến giờ vẫn chưa con, không biết còn vợ chồng hay không? Nếu còn cuộc sống chúng tôi sẽ an nhàn nhưng chắc chắn là buồn tẻ.

Khi Đạo chào đời, cuộc sống của chúng tôi cũng đã hoàn toàn thay đổi. Nếu như chúng tôi ngừng lại lúc đó cuộc sống giờ đây cũng đỡ vất vả. Nhưng nếu chỉ có Đạo thì làm sao biết được Đán. Mỗi đứa mỗi tính và mỗi đứa đem lại niềm vui khác nhau.

Nếu dừng lại ở Đán thì làm sao biết được Xuân. Và rồi nếu ngừng ở Xuân thì làm sao biết Vương. Mỗi đứa trẻ đem đến sự kỳ diệu cho cha mẹ. Khi ôm mỗi đứa vào lòng tôi đều được cái cảm giác tràn đầy hạnh phúc và niềm vui khác nhau.

Tôi thương cái rụt rè của Đạo, mến cái mạnh dạn của Đán, và yêu cái duyên dáng của Xuân. Dĩ nhiên những khuyết điểm của chúng nó cũng khiến tôi căng thẳng không kém.

Ba đứa lớn đã cho tôi thấy được những biểu hiện khác nhau. Rồi đây Vương sẽ đem lại tôi những gì?

25 năm

Vài tháng trước anh Cao Nguyên gửi tặng tôi 25 năm. Album gồm mười bài tình ca được nhạc sĩ Võ Tá Hân phổ thành nhạc từ những bài thơ của anh Cao Nguyên. Lời thơ của anh giản dị nhưng dễ thương. Thí dụ như bài chủ đề: “Hai mươi lăm năm trước, anh với em cứ nhìn nhau / Anh kể chuyện vô duyên, em cười… anh kể chuyện vô duyên.” Với hai giọng hát duyên dáng và trầm ấm của Diệu Hiền và Ngọc Quy, đây là một món quà tin thần yêu quý. Tuy album không có bán trên thị trường, những bài nhạc trong album này và nhiều bài khác đã được phổ nhạc có thể tải về và nghe miễn phí tại thomua.com.

Vasa Diệu Nga: Giữa khung trời xa

Đây là lần đầu được nghe tiếng hát Vasa và tôi bị lôi cuốn ngay bởi chất giọng cao vun vút và tuyệt đẹp của cô. Cô chuyển từ giọng alto qua soprano nhẹ nhàng và dễ dàng. Phần hòa âm và dàn dựng (orchestration) của nhóm NNX rất tuyệt vời từ bán cổ điển đến rock-pop đến blue-jazz. Bài “Về lại phố xưa” được phối theo giai điệu blues với tiếng double bass đánh quá phê. Mỗi nhạc phẩm trong album điều có những phần hòa âm khác nhau và đặc sắc. Tôi sẽ nghe đi nghe lại album này rất nhiều lần trong tương lai.

Mộng Thủy: Đừng xa nhau

Đã khá lâu mới được nghe một sản phẩm mới của chị Mộng Thủy. Giọng soprano của chị vẫn cao vun vút và vẫn đẹp. Lối hòa âm của Duy Cường vẫn vậy không thay đổi. Dù là album mới nhưng cũng không có những nét mới. Những tình khúc của các tác giả như Phạm Duy, Trịnh Công Sơn, và Ngô Thụy Miên lại được hát lại. Tuy album sang trọng theo phong cách thính phòng nhưng hơi bị chán vì chả có gì mới lạ. Album cover thiết kế cũng khá tệ. Thật đáng tiếc vì tôi rất thích giọng của chị Mộng Thủy và hòa âm của anh Duy Cường. Nhưng mấy chục năm nay anh vẫn giữ thế và không hề khám nghiệm hay tìm tòi một đường lối mới. Mỗi lần thấy album do anh đảm nhiệm phần nhạc là tôi đón được sản phẩm đó như thế nào. Too predictable.

My First ER Visit

Around 5 am, my wife’s water broke. We head straight to the hospital. Unlike our previous boys, this guy didn’t turn his head; therefore; my wife needed C-section.

They told me to wait outside during anesthesia and one of the nurses came to get me when the surgery began. As I walked in, what I witnessed traumatized me. My blood pressure dropped as I saw a knife cut open my wife’s stomach. I sat next to my wife on the side that had been blocked out and tried to calm myself. It got worse when one of the nurses pulling my wife and yanking the baby. I was not even sure what she was doing. I looked at my wife with guilt and sympathy.

Then came the baby. He looked great. The nurses took him and cleaned him up. As they called me to come over, I could barely walked. I got up, walked over, and collapsed. I woke up a few minutes later and realized I was laying flat on the floor with a nurse held both of my legs up.

The doctor asked me a few questions to see if I remembered anything. He would not let me move or get up because he said I fell and hit my head. They transferred me to the ER even though I told them I was doing fine. After thorough examinations, they told me I had vasovagal syncope. They released me back to my wife and son.

This was my first time visiting the ER. I have heard so much about the C-section surgery, but seeing it first-hand is horrifying. I have so much respect for my wife and she is so much stronger than me.

As I sat in the ER, I felt ashamed of myself and the way women are being treated in this country. Women deserve nothing less than love, respect, and dignity. Why do we hate our women? Why don’t we believe them? Just thinking about the current Supreme Court nomination and the way the G.O.P ignoring the women enraged me. How can we do this to women? What the fuck is wrong with us?

Trương Việt Vương

I am pleased to announce the arrival of our forth son Trương Việt Vương. He was born at 7:26 AM this morning. His birth weight is 7 lbs 6 oz. He’s 20.5 in long. Both mother and son are doing great.

Contact