Some Design Updates

Made the body text on this blog smaller and the leading a bit tighter. As I am writing longer posts these days, the body text needs to be smaller to improve readability.

On my professional portfolio, I swapped the body text from Roslindale Text, by David Jonathan Ross, to Frequenz, by Sebastian Losch. I kept Roslindale Display. I really love the contrast between a classic display face and a modern sans-serif body text.

I quietly switched out the wordmark for simplexpression. The new workmark is set in Roslindale. If you look closely, the first letter “s” and “ex” are set in Roslindale Italic. I had to make them a bit slanted because the “s” in Roslindale looks the same in normal and italic style. I wish the italic style is a bit different so I don’t have to make it slanted. For more of my logo design, check out my branding page.

I changed the typography for I Love Ngọc Lan as well. The new text face is Livvic, by Jacques Le Bailly and headers are set in Calistoga, by Yvonne Schuttler and Eben Sorkin. Just a bit of touching up the keep the sites stay fresh.

Ice Skating and Skiing

I am starting to like ice skating and skiing. On Monday, I spent five hours with Đán in the Fairfax Ice Arena. I skated a few times in my teenage years, but I didn’t do it the right way. I kept bending my feet. For the first time on Monday, I could skate with my feet straight. It felt great. I got a good workout and to spend time with my sons. Đạo didn’t like ice skating too much so I took him home after lunch. Đán and I continued until he had to go to swimming practice. I am looking forward to spending more time with him.

On Tuesday, we went back to Whitetail Resource for more skiing. Unlike the first time, I learned to control my speed and my turns. These two videos helped me tremendously. I didn’t go on a wild slope, but I managed to get pass the easier slope with just a few falls. I am definitely looking forward to more skiing in the near future.

I need to get some exercise and these two sports seem to be good for the winter. The ice skating arena is so closed to my house. I can go any time they have public skating. I should take some lessons though for proper techniques.

Phiên Nghiên: An trú giữa đời

Cái thú vị khi đọc tạp bút của Phiên Nghiên là những bài viết cho tôi có cảm giác như đang đọc một trang blog cá nhân mà không cần dùng đến mạng. Vì mỗi bài văn ngắn gọn như mỗi bài post, tôi có thể đọc bất cứ lúc nào có thời gian rảnh rỗi. Phần nhiều Phiên Nghiên viết về những cảm nhận của mình trong đời sống. Cô viết tự nhiên, trôi chảy, và không gò bó. Không phải người viết blog nào cũng đạt được.

Tuy còn trẻ nhưng Phiên Nghiên có những nhận xét chững chạc. Chẳng hạn cô viết về hạnh phúc, “Không bao giờ và không ai có thể nắm giữ được người khác nếu người đó không muốn, cho nên hãy dựng xây an lạc từ phía mình, từ từng điều nhỏ mình làm cho ngày, cho người mà thôi.” Tôi cũng nhận thấy như thế sau vài trải nghiệm trong cuộc sống của mình.

Qua cách quan sát xung quanh của Phiên Nghiên về con người hoặc thiên nhiên, tôi cảm nhận được lối sống nhẹ nhàng của cô. Điểm yếu của sách là quá nhiều bài nên không thể nhớ hết nổi nhưng câu chuyện dễ thương khiến tôi nhớ nhất được kể về mẹ của tác giả học Anh văn. Và đây là câu văn làm tôi nhớ về quê hương: “Thời còn đạp xe đi học ở Mỹ Tho mình thích chạy ngang đường Trần Hưng Đạo có lò làm bánh tây lúc nào cũng thơm nức thơm nở, hay đi đường tắt qua chợ Hàng Còng để hít hà mùi chuối chiên, hay ngang qua góc ngã tư đường Lê Đại Hành kế trường học là mùi hoành thánh mì mỗi sáng.” Tôi đã từng có những cảm giác như thế 30 năm trước đến giờ vẫn không phai nhạt.

Ngày đầu năm

Sáng thứ bảy mưa lâm râm muốn nằm nướng tiếp nhưng phải dậy đưa Đạo và Đán đến Eden Center múa lân. Chín giờ đợi đến mười một giờ mấy mới bắt đầu múa. Hai thằng con múa con lân nhỏ. Nói múa nhưng đứng ngớ ngẩn thì nhiều hơn. Tuy nhiên lần đầu như thế là vui rồi.

Ở đây cộng đồng ăn Tết cũng khá nhộn nhịp. Đã lâu lắm rồi mới được nghe lại những tiếng pháo nổ giòn giã. Người ta bịt mũi vì sợ mùi pháo còn tôi thì hít vào mùi thuốc để có chút cảm giác của tuổi thơ.

Chiều về mệt rã rời nhưng cũng vui khi được gia đình cậu mợ Sáu viếng thăm trong ngày Tết. Tối đến ăn lẩu cùng gia đình bên vợ gồm ba gia đình với tám thằng nhóc.

Khuya đi quán nhậu Làng Văn cùng anh Tân với mấy người bạn. Quán vắng tanh chỉ có riêng bàn chúng tôi. Bia Heineken lạnh. Mồi ngon (ruột heo chiên giòn xào với dưa cải). Hát karaoke cùng những người bạn dễ thương. Đến hai giờ khuya quán đóng cửa nên về nhà anh Khôi chơi tiếp. Tôi mang theo chai Patrón trắng. Đang hứng thú nên tiếp tục làm vài shots. Nhưng đến shot thứ ba là tôi quắt rồi nên bò vào phòng trống ngủ.

Vì ngủ dưới basement nên không biết trời trăng gì cả. Đến chín giờ sáng hôm sau vợ nhắn tin tôi thức giấc nghe tiếng đàn piano solo bài “Cõi vắng.” Tôi đoán là anh Tân đang đánh. Tôi lên lầu nói chuyện với anh Tân vì trong nhà không còn ai. Gia đình anh Khôi đã đi ski. Mấy người bạn nhậu đêm qua cũng đã về. Tôi cũng tạm biệt anh Tân.

Về đến nhà thấy vợ không được vui. Tôi vẫn bị ảnh hưởng bởi trận chiến giữa Đức và Mễ Tây Cơ trong cơ thể. Tôi cố gắng lấy hết sức để chụp hình Tết cùng gia đình vợ. Mọi người vẫn vui vẻ hoặc có vẻ vui vẻ chỉ có vợ vẫn hầm hầm. Tôi biết mình quá chén và không độ sức mình. Chẳng lẽ vậy là cho rằng tôi không nghĩ đến người khác mà chỉ riêng mình? Một năm tôi đi nhậu cùng bạn bè một hoặc hai lần. Thường thì chỉ uống rượu một mình. Tôi cảm thấy đâu có gì quá đáng. Chẳng lẽ phải mất hết tự do đến thế.

Tôi đâu bỏ bê con cái. Từ chín giờ sáng đến mười giờ đêm tôi đã dành trọn thời gian cho gia đình. Còn bị mấy người bạn chọc là đã hoàn thành bổn phận cha nên đi nhậu hăng hái lắm. Cuộc đời đến tuổi 41 cũng có vậy thôi.

Hôm nay nghe tin Kobe Bryant bị chết vì tai nạn trực thăng mình cũng bùi ngùi. Kobe cũng 41 tuổi như tôi. Lúc tôi phải đi học đại học thì anh chàng này chơi bóng gỗ thật tài giỏi và dĩ nhiên kiếm rất nhiều tiền. Tôi rất hâm mộ anh ta. Bây giờ mới thấm thía rằng có tiền cũng có cái hại. Thôi thì mỗi người mỗi số mạng. Biết nói gì hơn ngoài những giây phút ngậm ngùi.

A Letter to My Middle School Teachers

Dear Mrs. Ostroff

You probably don’t remember me. My name is Donny Truong and I attended Reynolds Middle School almost thirty years ago. Because I could barely speak English back then, I had to take ESL instead of your English classes. I did, however, take chemistry classes with your husband.

I remember Mr. Ostroff vividly because he had a passion for skiing. He used to take a few minutes before each class to tell us about skiing. He even organized ski trips with the students. Unfortunately, I never took the opportunity to go skiing with him and other students.

This past weekend, I went skiing for the first time in my life and I thought of my wonderful chemistry teacher with an enthusiasm for skiing. I tried to look him up on Google and your name came up instead. I’ve learned that you are also an author. Congratulations on publishing your books.

Just a quick note to thank you and your husband for the knowledge you’ve instilled in us during those crucial years of our education.

Regards,
Donny Truong

First Ski Lesson

When I was in seventh grade at Reynolds Middle School, I had a chemistry teacher, Mr. Ostroff, who loved skiing. Each day before class, Mr. Ostroff would talk about skiing for five minutes or so. He organized annual ski trips for students. He also put together fundraising to pay for the trip. Although I never signed up for any of the ski trips, I always remembered his enthusiasm for this sport. It never crossed my mind that I would never want to try skiing.

Last year during the winter holidays, my wife decided to let the kids try out skiing. She signed them up for lessons. She encouraged me to take lessons as well, but I hesitated to drop $200 for an hour of skiing lessons. The kids loved it. They wanted to sign up for another lesson the next day. They now can ski very well.

Yesterday, we took the kids to go skiing again and my wife just signed me up for a beginner group lesson without telling me. The group consisted of me and another Asian guy. The instructor taught us how to stand, how to wedge, and how to stop. I didn’t do too well. Before the lesson ended, he asked if we wanted to try out the beginner slope. The other student refused. He felt he was not ready. I was like, “Sure, why not?” He asked me if I wanted to get on the lift or the magic carpet, I chose the latter. When we got off the carpet, he gave me a few rules of the trail and told me to ski slowly. I did not even ski. My skis skied by themselves. All I heard was, “Make the pizza. Make the pizza.” Thank goodness, I didn’t crash into anyone. As we ended our lesson, he told me to practice some more before going back to the slope. He also recommended another lesson next time. I thanked him for his time.

I continued to practice and practice. As the night fell, the slope got less crowded. I went back on the magic carpet and implemented my wedges and stops. After that I took the lift for a longer slope. Then I took another beginner slope with the kids and my sister-in-law’s husband. Then Đạo asked me to join them on a steeper slope. My sister-in-law’s husband told me that one was twice as long and twice as fast. I was like, “Sure, why not?” Holy smoke, I plowed straight down the steep slope, landed head first, rolled down, got up, put my skis back on, and plowed down again. I repeated that process until I got over the steep area. The kids were so happy to see me make it down. Đạo said he was scared, worried, and about to call the ski patrol if I didn’t come down in another two minutes. The instructor did not tell me about side slipping.

It was quite a learning experience. I definitely need more practice before getting back to the steep slope. Skiing is not so bad overall. I can live without it, but I guess I’ll do it again for the kids’ sake.

Tiến thân

Tôi và bà sếp có quan điểm giống nhau là cả hai đều sợ họp hành. Cho nên trong department của sếp có hai mươi mấy người mà mỗi năm chỉ họp một lần. Từ lúc nhận chức giám đốc, tôi thường đi họp thay thế cho sếp nhất là những cuộc họp phí thời gian nhưng không thể không dự.

Chẳng hạn như một cuộc họp không cần thiết tuần trước, tôi muốn tránh nên đề nghị bàn qua email nhưng họ nhất định chỉ muốn họp mặt để dễ bàn. Sếp bảo thì cứ họp đi rồi báo cáo lại cho bà. Bà khỏi phải dự. Quả thật như thế nếu họ viết qua email thì tôi trả lời rất nhanh lẹ vì công việc việc đó không thuộc về tôi. Nhưng tôi cứ để cho họ nói gần một tiếng đồng hồ. Tôi chỉ nghe và viết xuống những gì cần thiết rồi sẽ follow up qua email.

Ngày xưa làm technical thì không cần thiết phải dự những buổi họp như thế và cũng không phải bị lôi vào những “office politics.” Sau này tôi mới hiểu vì sao phần nhiều người Việt chỉ thích làm technical mà không chịu lên chức. Như trong lần họp mặt gia đình bên vợ năm ngoái, dì vợ tâm sự rằng dì đã làm ở chỗ đó khá lâu và sếp của dì muốn dì lên làm project lead nhưng dì luôn từ chối. Lý do là dì lớn tuổi và đồng thời là một người đàn bà Á Đông thiểu số. Hơn nữa dì không nói chuyện lưu loát như người Mỹ.

Theo tôi thì dì nên nhận chức vì những lý do dì nêu ra. Lớn tuổi vì dì có nhiều kinh nghiệm và họ sẽ nể dì. Là một người đàn bà Việt Nam, dì có quan điểm khác và cái lợi cho công ty là diversity. Dì ngại không nói chuyện lưu loát như mấy người Mỹ. Thật ra những người Mỹ nói chuyện lưu loát phần nhiều là bullshit cả. Nhiều lúc tôi ngồi nghe là nhận ra rằng thằng cha nội này nói cho nhiều nhưng chẳng biết bao nhiêu.

Tôi chỉ khuyến khích dì và những người Việt nếu có cơ hội nhất định phải tiến. Có tiến có tiền. Không có gì mất mát cả. Mình ngại ngùng chỉ lỗ cho mình thôi. Phải mạnh mẽ lên. Ở Mỹ người ngu xuẩn cũng làm được tổng thống thì mình chức vụ nhỏ nhoi sợ gì.

Trước khi bà con ném đá thì cho tôi được đứng chính là không phải tôi nói ông tổng thống ngu xuẩn nhé mà chính người đã từng làm cho tổng thống nói. Từ chính xác là “a fucking moron.”

MVGA? WTF?

Earlier today, I went to a Vietnamese New Year Festival with my wife and kids. After a fun lion dance, a Vietnamese-American fellow announced that he is running for Congress. His last name is Trương and we are definitely not related. His slogan is “MVGA.” WTF? That’s right. It stands for “Make Virginia Great Again.” How original?

I wanted to ask him, “What’s wrong with Virginia?” I spent over ten years in the state for lovers and it is already great, especially with the recent election. I didn’t approach him because I was busy with my kids and I didn’t want to ruin the fun.

To the organizers, can we leave politics out of this kind of festival? Can we just enjoy the spirit of Tết without any political agenda? That said. I doubt this MVGA campaign will gain any traction.

DiLi: Đôi khi tình yêu vẫn hay đi lạc đường

Tập truyện ngắn không hài hước lắm cũng không ấn tượng lắm. Kết cuộc của hai người trên hoang đảo” hơi thất vọng. “Điện hoa” ngắn gọn dễ thương. Truyện pizza và khoai tây cũng tạm được. Chắc tại tôi không hợp với những chuyện hài hước.

Sách Việt

Sau giờ ăn trưa hôm qua tôi ghé qua thư viện vùng Arlington gần chỗ làm. Đang chăm chú nhìn những quyển sách mới trên kệ được trưng bày thì tôi nghe được hai quản thủ thư viện (một nam một nữ) nói tiếng Việt. Tôi đến gần chào hỏi, “Cô chú là người Việt. Cho cháu hỏi ở đây có sách tiếng Việt không?” Chú hỏi lại tôi, “Excuse me? What do you need?” Tôi hơi ngạc nhiên vì rõ ràng vừa mới nghe hai người nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt. Lúng túng tôi cũng đổi qua tiếng Anh để hỏi chú. Chú trả lời lúc trước thì có nhưng bây giờ không còn nữa vì không ai mượn đọc.

Cảm thấy hơi buồn vì thư viện có sách Tàu, sách Hàn Quốc, và dĩ nhiên có rất nhiều sách Tây Ban Nha. Thế mà không có sách Việt Nam. Chú cho biết thư viện bên vùng Fairfax có sách tiếng Việt. Điều đó thì tôi biết rồi. Mấy cái thư viện bên Fairfax tôi đã lục nát mấy kệ sách tiếng Việt. Thôi thì có bao nhiêu lục bấy nhiêu vậy. Chắc phải mượn thật nhiều để họ thấy vẫn còn người muốn đọc sách Việt và họ sẽ không bỏ đi như bên Arlington.

Thêm một điều lo lắng là hai năm nay thư viện Fairfax không nhập vào sách mới. Tôi tìm trong catalog, năm 2019 chỉ có một quyển và năm 2018 cũng chỉ có 1 quyển. Năm 2017 được 141 quyển và năm 2016 được 361 quyển. Tôi hỏi người quản lý thì được cho biết họ vẫn thu mua sách mới nhưng vì hợp đồng công ty cho vào catalog Việt đã hết và họ đang làm việc với công ty khác. Họ đoán là cuối tháng mười hai năm ngoái hoặc tháng viên năm nay sẽ có sách mới. Đến bây giờ cũng chẳng thấy gì cả nhưng vẫn giữ niềm hy vọng.

Contact