Robin McKelle & The Flytones – Soul Flower

Upon hearing Robin McKelle and The Flytones giving Lady Day’s “I’m A Fool To Want You” a soul-stirring rendition (love the ostinato keyboard comping behind Ms. McKelle’s fervent contralto), I have to cop Soul Flower. Another soulified classic is the Bee Gees’ “To Love Somebody,” in which Ms. McKelle sings duet with Lee Fields (a soul man). Most of the tracks on the album, however, are Ms. McKelle’s original compositions including standout “Change” and “Nothing’s Gonna Change.”

Chặc Cây

Sau trận mưa bão vừa rồi chúng tôi mướn thợ đến chặt hết bốn cây sau nhà. Ban đầu chỉ định chặt đi cây bị gió bão nhổ gốc đứng nghiên ngã. Cũng mai là chưa bổ vô nhà như một hàng xóm bị cây đập vào nhà đậu xe làm xụp nhà và hư hai chiếc xe. Cũng mai không ai bị thương cả. Thấy vậy thôi thì cho thợ đốn cái sắp ngã và cây gần nhà. Nhưng cuối cùng quyết định chặt hết bốn cây với chi phí $2,200. Đã kiêu năm sáu người đến để xem. Có người cho giá đến $1,400 một cây. Không ngờ đốn cây mà cũng đắc giá đến thế. Tôi nói với người đó, giá của ông cao quá. Người khác cho toi giá là $1,200 cho hai cây. Ông ấy bỏ đi và nói ổng không thể nào làm giá đó được.

Tôi không hiểu rỏ là tại sao số tiền lại trên lệch khác nhau đến thế. Chặt cây thì chỉ cần chặt cây xuống. Miễn sao không thấy cây nữa thì thôi cần gì phải mướn chổ đắc tiền. Đâu có gì khác biệt nhau?

Tôi nghỉ đến công việc của mình. Tại sao phải mướn tôi làm một trang web với giá cao mà không mướn người khác rẻ hơn nhiều? Quả thật thì việc chặt cây và việc của tôi không thể so sánh được. Người ta mướn tôi có thể là gì người ta thích thẩm mỹ và cách thiết kế của tôi. Nhưng đó chỉ là cái nhìn bề ngoài. Cái quang trọng hơn nữa là cách viết codes. Tôi cũng từng đã có khách hàng đã có thiết kế rồi họ muốn tôi đưa thiết kế đó qua HTML, CSS và đưa vào WordPress. Cuối cùng họ đã không chọn tôi vì có người đã cho giá thấp hơn rất nhiều. Sau khi cái project làm xong, tôi xem codes mới thấy rõ tiền nào của nấy. Codes không gọn và không chặc chẻ nên trang web chạy rất chậm. Layout chỉ xem được với màng hình lớn. Màng hình nhỏ như điện thoại di đọng thì không rỏ ràng.

Nói tóm lại thì tôi không biết chọn người chặt cây rẽ sẽ có hại gì không nhưng họ đã làm gần xong trong một ngày. Nghề này tuy cực nhưng kiếm tiền cũng không tệ. Chỉ cần hai ngày là được $2,200.

Delilah – From The Roots Up

Fresh and freaky, Delilah damn sure has a style of her own. Her debut, From The Roots Up, offers exceptional vocal delivery, outstanding productions and some really delightful fantasies. With her sultry, smoky voice backed by organic, atmospheric beats, Delilah perfected the art of reinterpretation as well as mind-sex.

“Go,” a “genius” (according to Chaka Khan) cover of Ms. Khan’s “Ain’t Nobody,” is so damn seductive, especially the way she moans the chorus: “All the things you do / You make me wanna go ooh.” She also turns Minnie Riperton’s “Inside My Love” into a booty call by leaving off the last part of the hook. So when she begs, “You can see inside me / Will you come inside me / Do you wanna ride,” the only response to that is: fuck yeah!

The most heartfelt track on the album has to be “Tabitha, Mummy and Me,” a dedication to Delilah’s father in which she sings out her soul with just the piano accompaniment. She is also convincing when singing about heartbreak on “Shades of Grey.” Actually, From The Roots Up is the record that I have been wanted to hear since Kanye West dropped his groundbreaking 808s & Heartbreak. West’s trip-hop productions were hypnotizing, but his Auto-Tuned vocals weren’t so much. Like 808s, this album has that quality beats as well as real vocals to go with.

Vẫn Viết

Tám năm trôi qua. Lãng phí biết bao nhiêu thời gian. Hao mòn tinh thần. Vậy mà đến giờ tôi vẫn đam mê viết blog. Tuy blog ngày nay không còn thông dụng nhiều nhưng tôi vẫn giữ lấy nó. Có nhiều lần đã muốn bỏ đi nhưng vẫn phải quay về. Tôi có thể không cần đến Facebook hoặc Twitter nhưng tôi không thể thiếu cái blog.

Nếu như tôi blog qua dịch dụ nào đó như WordPress.com, Blogger hay Tumblr, tôi đã có thể quây mặt đi mà không hề hối tiếc. Nhưng Visualgui là của riêng tôi. Từng kiểu design, từng mẩu codes, từng mầu sắc, từng hình ảnh, từng chữ viết, từng lối suy nghỉ, từng lỗi chính tả, từng lỗi văn phạm, tất cả trên trang web này điều của riêng tôi.

Không biết ma lực nào đã khiến tôi viết suốt tám năm qua. Tôi đã đóng đi phần comments và cũng không còn xem Google Analytics để xem bao nhiêu người viếng thăm hoặc đọc những gì tôi viết. Tôi chỉ viết rồi đăng lên. Hình như trong đầu của tôi có một tiếng nói nào đó cần phải phát ra. Và sao khi được phát ra thì tôi cảm thấy rất sướng. Như khi được nghe một album nhạc hay hoặc đọc được quyển sách nào thích thú tôi muốn chia sẻ ngay. Không cần biết người đọc có thích loại nhạc hay loại sách giống tôi. Tôi chỉ cần biết nói lên được cảm nghỉ của mình dù dài dòng hay ngắn gọn là thấy vui rồi.

Ngoài công việc làm web (cũng có liên quang với cái blog này), đây là sự đam mê lâu dài nhất của tôi. Đúng vậy, cuộc chơi nào, cuộc đâm mê nào, hay cuộc vui nào rồi cũng sẽ tan. Đến một ngày nào đó cái blog này cũng sẽ biến mất. Nếu thời gian đó đến tôi cũng sẽ chấp nhận. Không nuối tiếc cũng chẵng hối hận. Những gì tôi được viết tôi đã thoả mãn nhưng tôi sẽ tiếp tục đến khi cuộc chơi tàn.

Dzoãn Minh Vol.7 – Xa Vắng Người

Đã từng nghe qua và mến “Tình Thu” của Ý Nhi nhưng đến nay mới được thưởng thức thêm sáu bài nữa của tác giả trong album Xa Vắng Người qua tiếng hát Dzoãn Minh. Những tình ca của Ý Nhi dễ nghe và dễ gần vì giai điệu êm đềm và đơn giản cùng với ca từ đầy chất lãng mạng như: “Thầm ước mông ngày sau / Em quên dĩ vãng hôm nào / Trọn vòng tay ấm ở phường trời nào / Còn tôi quen với kiếp đời lau đau.” Giọng Dzoãn Minh trầm và đầy nam tính lại trình bài những ca khúc rất có hồn. Chỉ đáng tiếc là những hòa âm không được xuất sắc lắm. Điệu bosa-nova trong “Còn Mãi Mông Chờ” có thể khá hơn và lối khối khí trong “Dư Âm Tình Củ” có thể quyến rủ hơn nếu có một giàn nhạc đệm sống. Chỉ có “Xa Vắng Người” là nổi bật nhờ sự đơn giản của đàn guitar và violin.

Linh Tinh Thứ Sáu

Sau năm đêm không được ngủ ngon giấc, tối qua nổi cơn điên lên hét thằng nhỏ đến thằng lớn luôn làm cả nhà ầm lên. Nằm một mình thì ngủ lại không được vì lương tâm cắn rức nên qua xin lỗi hai đứa và ôm thằng nhỏ về dổ. Thằng lớn chạy qua đem theo chai sữa cho em và chai nước cho ba. Cái thằng Cu Đạo này lúc dể thương nhất là sao khi bị phạt hay bị rầy la.

Đầu tháng này ký nhân phiếu trả lại tiền đặc cọc cho khánh hàng. Sáu tháng đã trôi qua mà không nhận được một tài liệu nào (một chữ cũng không có) từ họ để làm trang web. Nếu như được nói chuyện thẳng với họ thì chuyện này đã không sải ra. Vì project này là qua một người bạn làm thiết kế đồ họa. Ông ấy chỉ muốn liên lạc với khánh hàng qua ổng mà ổng thì không lấy được hồ sơ từ khách hàng. Bài học lần này là sẽ không nhận việc làm nào nếu không thể nói chuyện trục tiếp với người mình thiết kế cho.

Cuối cùng thì bà xếp cũ cũng đã tìm được chỗ làm khác và rời bỏ cái chổ làm đầy chính trị và phe phái đó. Bã cũng là người cuối cùng trong nhóm đã bỏ đi. Bả có ý định kéo mình theo nhưng mình chỉ cảm ơn và từ chối. Xếp bây giờ của mình quá tốt chưa hề gặp từ trước đến giờ. Việc làm cũng khá ổn định và sắp sửa cấp sách trở lại trường thêm một lần nữa. Bây giờ mọi chuyện kể như là thuận lợi. Tuy bà xếp cũ là con người rất tốt nhưng không phải là một xếp gương mẫu. Ngày xưa làm dưới tay bả tức muốn ỏi máu nhưng khi bà ấy bị tước chức và làm ngang bằng với mình mới cảm thấy bả quá yếu đuối nên mới ra vẻ như thế. Cả hơn năm nay bả bị đì liên miên. Mông rằng bả thất tỉnh được và cư sử với công nhân mới dưới quyền của bả tốt hơn.

The Unbreakable WordPress

Back in 2004 when I set out to learn WordPress, I created a custom theme for Visualgui from scratch. I took WordPress’s classic theme, ripped apart and kept only the codes I needed for my site. I had total control of my markups and I knew exactly what to expect when WordPress processed my codes. I also decided very early on that my blog posts would only contain texts and nothing else (no images, no embedded video, audio or JavaScripts).

What still amazes me about WordPress is that the custom theme still works today. The markups had changed dramatically over the years from XHTML to HTML5, but the underneath structure remains the same. Another indisputable feature of WordPress is the one-click upgrade. My site has never been broken when I make the upgrade. I even tell all my clients with confidence to just click that button.

The downside of WordPress is that it takes a lot of work to build from scratch, especially if you don’t know exactly what functionalities will be used in the future. Take this site for example, I have no functionality for widgets because I don’t need them. My clients, however, would need those types of feature to be able to add extra things to their site.

A better approach would be to take pre-existing templates like The _s Theme, Toolbox or Twenty Eleven and customize them for your needs. The drawback is that you’re losing precise control of your markups and many functionalities that came with those themes you might not need. Working from complexity to simplicity is where WordPress is similar to Drupal. The different is that WordPress’s default markup doesn’t make Zeldman cries. In this regard, MODX shines because it gives you total freedom to write your markups.

MODX Gives Total Control

I am working on a client site using the latest version of MODX and I couldn’t agree more with the president and co-founder of MODX Ryan Thrash on “Remarkable Results, No Coding Required:”

We have always believed that the software that runs your website shouldn’t dictate its structure or force you to compromise your design to fit its mandatory theme layer. On the other hand, it should adapt to your explicit needs, today or tomorrow, and it should never force you to work with code in order to create a truly custom design.

That is the reason I picked MODX and am so excited about its flexibility.

R. Kelly’s Single Entendre

I didn’t know R. Kelly has a new book. Definitely going to pick it up after reading Andrew Marantz’s excellent piece on the book:

In his twenty-year exploration of the limits of the R. & B. sex ballad, R. Kelly has often toed the line between satiric and satyric. In his song “Sex Planet,” he made the obvious joke about Uranus; in his song “Sex In the Kitchen,” he made the obvious joke about salad-tossing; in his song “Pregnant,” male backup singers (ominously? chivalrously?) offered to “knock you up.” He has referred to himself as a “sexosaurus” and a “lesbian R. & B. thug.” He has attempted onomatopoetic renderings of cunnilingus and of flesh skidding down a stripper pole. He has yodeled, twice, in the songs “Echo” and “Feelin’ on Yo Booty.” (To perform the latter song in concert, he donned a top hat and cape for an extended operatic remix.) And then there is his unfinished magnum opus “Trapped in the Closet,” a series of twenty-two songs (and counting) featuring a gay pastor, a stuttering pimp, and a woman named Bridget whose husband is a midget.

“Xin Cho Tôi Yên Ngủ Một Ngày”

Ba đêm qua Cu Đán thức giấc mổi một hai tiếng. Sợ hắn đánh thức cả nhà nên phải ẩm ổng lên để dổ. Bang ngày đi làm phải tống cafe vào để tỉnh táo. Sau giờ làm việc thì cái đầu nhức như muốn vỡ. Bên ngoài thì nóng trên 90 độ. Vào xe mở máy lạnh thì máu cam tuông ra ào ào. Mắt thì mở không ra còn tâm hồn thì như đi thăm địa ngục.

Láy xe đợi đèn xanh thì thiếp đi. Bị bớp còi thì hoảng hồn đạp ga tiếp. Đến nhà trẻ rước Cu Đạo thì tấp vào chổ đậu xe có góc cây ngã ghế xuống nhắm mắt được 15 phút trước khi đón con. Buổi tối khi ăn cơm xong thì chỉ muốn đặc mình lên giường ngủ nhưng thằng Cu Đạo không chịu đánh răng. Hắn cứ chần chờ mãi. Năng nỉ hoài không được đành phải đè hắn ra mà đánh (đánh răng chứ không phải đánh hắn).

Khi vào giường thì hắn giận dữ và cào cấu. Tôi đẩy hắn ra thì hắn khóc và la to, “Don’t do that.” (Đừng làm thế). Thấy hắn tội nghiệp và thấy mình cũng hơi nhẩn tâm, tôi ôm lấy hắn và nói, “Ba xin lỗi con. Ba thương con.” Hắn trả lời, “I am sorry. I love you too, daddy.” Thế thì hai cha con ôm nhau ngủ.

Đến hai giờ khuya lúc tỉnh giấc thấy đèn ở ngoài phòng còn sáng thì biết là bả xã còn thức với thằng nhỏ. Tôi bão, “Em đi ngũ với thằng lớn đi để anh ngủ với thằng nhỏ.” Vô nằm kế hắn vừa định ngủ thì anh ta ho lên rồi lăn qua lộn lại. Rồi thì mở mắt luôn. Cho bú thì lấy bình sữa chơi. Cho nằm thì la va lăn lóc chà mặt xuống nệm. Ẩm trên vai thì nói chuyện không ngưng. Đem vào nhà tắm thì ngắm nghía cây quạt. Đế gần 4 giờ sáng mới ngủ. Bây giờ thèm nhất là được róng lên: “Xin cho tôi yên ngủ một ngày…”

Contact