Nicki and NyQuil

In 1992, Sir Mix-A-Lot dropped “Baby Got Back” and dominated MTV (when the station was still playing music video). Both the song and the video put big booty on the map as we are obsessed with it today. Twenty-two years later Nicki Manaj not only pays homage to the man that paved the path for fat asses, but she also makes it her own. “Anaconda” is an imaginative rework in which Manaj plays her her flow and pushes her rhymes. Her lyrics are both nastier and funnier: “Dick bigger than a tower, I ain’t talking about Eiffel’s / Real country-ass nigga, let me play with his rifle / Pussy puts his ass to sleep, now he’s calling me NyQuil.” Now every time I see a bottle of NyQuil, I am thinking of Manaj.

The song also brings back so much nostalgia. “Baby Got Back” released a year after I settled in the States. I still remember catching this song everyday before I go to school. It was on MTV for a few months. As a guy who was still in the discovering phase of sexuality, the song gave me a taste of the American pop culture. One time I was standing with a diverse group of guys (black and Puerto Rican) in the hallway. Two white girls walked by and one black guy in our group started to rap: “I like big butts and I can not lie.” I was kind of embarrassed, but to my amazement, the two girls laughed and giggled their asses. The guys whistled and laughed. At the point, I realized the power of hip hop. It was more than just music. It was a changing culture.

Talk to Your Kids

In The New Yorker’s piece titled “The Talking Cure,” Margaret Talbot writes:

The way you converse with your child is one of the most intimate aspects of parenting, shaped both by your personality and by cultural habits so deep that they can feel automatic.

An intriguing read for parents.

Hà Trần – Tình Ca Qua Thế Kỷ 2 (Tiếng Việt)

Dường như các ca sĩ đã nổi danh trong nước khi định cư tại hải ngoại đều bị nhiễm thói quen hát nhạc cũ, kể cả hai giọng ca lớn như Bằng Kiều và Thu Phương, nhưng đáng tiếc nhất lại là những ca sĩ như Ngọc Anh và Đình Bảo. Cả hai đều có chất giọng tốt, nhạc lý vững, và khôn khéo trong việc làm album. Nhưng khi họ đầu quân về công ty Thúy Nga thì lại cho ra đời những sản phẩm đáng buồn. Nếu như hát lại những bài cũ với thử thách mới (hòa âm, phối khí, cách hát,…) như các nhạc sĩ jazz thường làm thì rất đáng hoan nghênh, nhưng cứ đi theo đúng khuôn khổ quen thuộc của bài hát với những hoà âm nghèo nàn, thiếu sáng tạo thì thật lãng phí.

Trường hợp của Hà Trần cũng không phải là ngoại lệ. Những đĩa của cô từ phía Thúy Nga đều chỉ đạt mức trung bình. Điển hình là album Tình Ca Qua Thế Kỷ phát hành vào năm 2007. Với những lối hòa âm không ấn tượng—như nhạc điện tử (electronic) trong “Kiếp Dã Tràng” (Từ Công Phụng) hay điệu Latin lỏng lẻo trong “Trở Về Bến Mơ” (Ngọc Bích)—Hà Trần không thể hiện được cá tính độc đáo vốn có của mình vào dòng nhạc đã được nhiều ca sĩ trình bày. Tuy nhiên, thành công lớn nhất của Tình Ca Qua Thế Kỷ là đã giúp cho tiếng hát của Hà Trần trở nên gần gũi hơn với một đối tượng khán giả mới—những người mà chắc là sẽ không bao giờ chấp nhận được cái bề ma quái của cô.

Phải đến bảy năm sau, Hà Trần mới tiếp tục cho ra đời Tình Ca Qua Thế Kỷ 2. Điểm khác biệt là lần này đĩa do trung tâm Hà Trần phát hành chứ không phải của Thúy Nga. Phần hòa âm và phối khí cũng được đầu tư bài bản hơn hẳn đĩa trước, được đảm nhiệm bởi các tên tuổi uy tín như Vũ Quang Trung, Ignace Lai và Thanh Phương. Album gồm 12 ca khúc bất hủ, trong đó có một liên khúc, đều là những tình khúc đi sâu vào lòng người và trường tồn với thời gian như đúng tên gọi của đĩa.

Bên cạnh đó, Hà Trần cũng cho thấy sự khôn khéo của mình trong từng ca khúc. Cách cô sử lý bài “Cho Em Quên Tuổi Ngọc” (Lam Phương) rất đặc sắc. Được dìu dắt bởi tiếng đàn dương cầm cao sang và dàn dây nhạc classical, giọng Hà Trần tung bay như tiếng chim họa mi xót xa hót trong đêm. Cô nhẹ nhàng uyển chuyển giọng hát đầy lĩnh vực vào “Hương Xưa” (Cung Tiến) và bộc lộ được chiều sâu của “Giọt Lệ Cho Ngàn Sau” (Từ Công Phụng). Giá như Hà Trần chỉ tập trung vào dàn nhạc classical cho cả album, như cách mà Thanh Lam và Tùng Dương đã thực hiện đĩa Yêu, thì có lẽ Tình Ca Qua Thế Kỷ 2 sẽ còn hấp dẫn hơn nữa.

Nói thế là vì còn đấy những phá cách chưa thực sự hiệu quả. Chẳng hạn, tuy bản “Xin Thời Gian Qua Mau” (Lam Phương) được đổi qua điệu bossa nova nghe sang trọng hơn, nhưng lối hát của Hà Trần còn hơi cứng nên không quyện vào được với cái đu đưa của giai điệu Latin. Hay cả hai bản “Ảo Ảnh” (Y Vân) và “Vết Thương Cuối Cùng” (Diên An) đều thiếu cái sự đậm nét của Hà Trần và lối hòa âm cũng nghễnh ngãng, nghe không hấp dẫn. Liên khúc “60 Năm Cuộc Đời” (Y Vân) và “Nếu Có Yêu Tôi” (Trần Đức Duy & Ngô Tịnh Yên) ở phần cuối hóa ra lại thừa thải, không nên đưa vào đĩa. Hà Trần phô trương cách hát không chữ (scat singing) để cố tạo sự mới lạ, nhưng kết quả nghe lại quá ngượng nghịu.

Nhìn chung, vì Tình Ca Qua Thế Kỷ 2 lẫn lộn giữa nhiều phong cách khác nhau nên mất đi sự liền lạc. Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng đây là một album nhạc xưa đã có sự đổi mới và sáng tạo, nhất là những bài được dàn dựng theo phong cách nhạc cổ điển (classical). Bản “Người Em Sầu Mộng” (Y Vân & Lưu Trọng Lư) được làm lại với một chất blues đậm đà và được Hà Trần chuyên chở rất đạt. “Nỗi Lòng Người Đi” (Anh Bằng) cũng là một điểm sáng giá của album, đáng lý nên là bài chấm dứt đĩa. Qua cách bố trí acoustic với dương cầm và guitar, Hà Trần gợi lại nỗi buồn của một người phải xa xứ từ lúc còn rất trẻ. Cảm giác đó chắc chắn sẽ còn lắng đọng mãi trong lòng người nghe, ngay cả khi đĩa nhạc đã khép lại.

Bài nhận xét trên đã được xuất bản qua tiếng Anh. Nay viết lại sang tiếng Việt. Cám ơn Sơn Phước đã biên tập lại bản tiếng Việt.

Melissa Stylianou – No Regrets

Melissa Stylianou’s No Regrets is an exemplary example of the reason I never get tired of listening to jazz standards. With her angelic voice, which is a reminiscent of Lena Horne’s, and sensational sense of swing, she makes old songs sound new again. Her reinterpretation of Gershwin’s “Nice Work If You Can Get It” begins with just the piano accompanying her voice, but progresses into a full swing with the tight trio consisted of pianist Bruce Barth, double-bassist Linda Oh and drummer Matt Wilson. Alto saxophonist Billy Drewes joins the band to back up Stylianou and gives an heart-rending solo on Duke Ellington’s “I Got it Bad.” The album closes out Thelonious Monk’s classic “I Mean You,” in which Stylianou shares her bebop chops with Barth. With the blend of playfulness and seriousness, No Regrets proves that taking on a challange doesn’t mean you can’t have fun.

Freelance-less

Last year I had one successful freelance project. This year I probably won’t have any. Again, time is my limitation. In addition to my full-time job at Mason Law, I am concentrating on school and teaching. The rest of my time is devoted to my family.

Freelancing used to be a way for me to keep my skills up-to-date while earn some extra money. I had worked with great clients. Though I still have few that needed minor updates once in a while, most had moved on.

Nowadays, landing a freelance project is not easy. The need for a unique, branded web site is not a priority for small businesses. They could use Facebook or Squarespace for their online presence. Despite the lack if personal branding and unique experiences in both of those channels, you can’t compete with low cost and no cost at all.

As a result, I am shifting my focus away from client services. I am not sure what I’ll do next, but for now I am just going to take it easy and give myself some time with my family.

Reducing Music Reporting

A number if readers have wrote and asked why I don’t write DVD review anymore. The simple reason is time. I don’t have three to five hours to watch a DVD and an additional hour to write about it. In addition, there is nothing new and exciting to cover. I haven’t watched a show for a while, but did caught some glimpses of Paris By Night 112 over the holiday break. They still recycle old songs with uninspiring approach and they still hand out money to the audience. So I haven’t missed a thing.

As for American music, I won’t be covering much either. The internet is flooded with reviews and criticisms, especially on hip-hop; therefore; I don’t need to weigh in on them. In addition, I have lost touch with the hip-hop world. I can no longer keeping up with the new artists. For the jazz world, I try to keep up as much as I can, but I won’t report them either.

So that leaves me with just Vietnamese music. This is the territory that isn’t covered much, especially in English. Vietnamese music has always been my primary passion, but I can’t even keep up with everything like I used to. I’ll be more selective of the albums I will be reviewing.

Writing music started out as a hobby and it still is. I wish I have more time to devote to it, but I have other priorities now. My main focus now is on family and web design.

Dealing With Shit

I have been dealing with shit since we started potty train Đán during the holidays. It hasn’t been too successful. I take him to pee pee every hour or two, but he doesn’t like to sit on the toilet to do number two. Accidents happened every day and I had to wash his clothes. He doesn’t seem to be ready yet.

Đán is getting closed to be three and a half, at the point when Đạo stopped wearing diaper completely. He just did it on his own. One day he decided to get rid of his diaper. We didn’t train him much. He had one or two pee pee accidents, but no poo poo.

Maybe we should just wait for Đán to decide for himself when he feels ready.

Sensational Sennheiser

Up till now, I have always used the Apple EarPods. It’s small and convenient. The sound is decent. The problem is that I keep losing them or leaving them in my pants’ pockets and they ended up in the washer and dryer. I go through at least 4 sets a year. For Christmas, I asked for a pair of Beats, but my wife got me a Sennheiser Urbanite XL instead.

When I first received it, I was not fond of the price tag. She convinced me to give it a try. I have to admit; it sounds pretty damn amazing. I could hear the vibration of the thumping bass on a hip-hop track and the crispness of the brushwork on the drums on a jazz ballad. It sure makes the listening experience much more pleasurable.

I am still adjusting to the bulkiness of the headphone since I am so used to the convenient of the EarPods. When I took a walk in the cold to get lunch, however, the headphone not only provides me top-notch sound, but also protects my ears from the chilly wind. I am keeping it. Thank you, wonderful wife.

Sửa Chữa

Những ngày nghỉ lể đã nhanh chóng trôi qua. Ngày mai phải trở lại với công việc và cuộc sống hằng ngày. Hai tuần qua đã cho tôi một thời gian ngắn ngủi để được thay đổi chính mình. Tôi đã tạo được cái căn bản để sống vui tươi và nhẹ nhàng hơn. Thay vì phải suy nghỉ đến những ước muốn xa tầm tay đem đến cảm giác thất vọng thì tôi chỉ quý và trân trọng những gì mình đang có. Hi vọng sẽ xóa đi những cám vỗ và cạm bẫy trong cuộc sống.

Với lối sống hiện tại con người dễ dàng rời vào những tham vọng, ganh ghét và đua đòi. Nếu như nói tôi không có những điều đó thì chỉ là giả dối. Tôi không phải là thần thánh. Nhưng nếu muốn đạt được một cuộc sống giản dị và thoải mái tôi cần phải sửa đổi chính mình. Thật ra muốn vượt qua những suy nghỉ ấy đối với tôi không khó vì tôi cũng chỉ là một người tầm thường. Dù có tham vọng cách mấy cũng không đưa tôi đến đâu cả. Lúc xưa tôi nghỉ có tham vọng mới có tiến. Giờ đã khác. Ganh ghét chỉ tự làm khổ cho bản thân mình. Thôi thì công việc mình mình làm. Đời sống mình mình sống. Hơi sức đâu phải ganh ghét người khác. Đua đòi cũng thế. Nhìn lên thì không bằng ai. Dù có cố gắng đua đòi cách mấy cũng vậy. Núi cao còn có núi cao hơn. Thôi thì nên hài lòng những gì đang có trong hiện tại.

Với tôi hiện tại không gì quang trọng hơn một gia đình êm ấm và hạnh phúc. Lúc trước tôi thường nghỉ đến sự đỗ vỡ và thất bại trong cuộc sống và gia đình. Bây giờ tôi chỉ muốn sống trong hiện tại. Nếu có trục trặc thì sửa lại cho phù hợp.

Hạnh Phúc Nhẹ Nhàng

Hôm nay chỉ là một ngày thứ Sáu bình thường. Ngoài việc dành thời gian cho gia đình tôi còn được thưởng thức món tôi thèm mà đã lâu (hơn bảy năm) không ăn. Vợ người Bắc nên chưa từng ăn mắm kho. Vậy mà hôm nay cũng cố gắng nấu lần đầu cho chồng thử. Kết quả rất ngon và vừa miệng. Thế nhưng gia đình bên vợ chẵng ai ăn. Má vợ và vợ của anh vợ chỉ thử một chút. Còn bao nhiêu tôi chơi hết. Thấy vợ cũng chịu khó nấu ăn vì thương chồng tôi rất cảm động. Mông rằng tình cảm vợ chồng lúc nào cũng mặn mà như nồi mắm kho.

Với tôi điều quang trọng trong hiện tại chỉ cần sống vui và hạnh phúc. Đêm nay nghe lại bài hát êm dịu của Trịnh Công Sơn (do Hồng Nhung hát) đem lại cho tôi một cảm giác nhẹ nhàng đó:

Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Chọn những bông hoa và những nụ cười
Tôi nhặt gió trời mời em giữ lấy
Để mắt em cười tựa lá bay

Và như thế tôi sống vui từng ngày
Và như thế tôi đến trong cuộc đời
Đã yêu cuộc đời này bằng trái tim của tôi

Contact