W. Kamau Bell: Private School Negro

In his newest Netflix special, W. Kamau Bell delves into interracial parenting, white supremacy, and racism. He has so many proofs that Trump is a fucking racist, and yet the best is for Sean Spicer who seems to be “composed of the bare minimum amount of semen that it takes to make a human being.” It’s a cruel joke, but Spicer deserves it for his short stint as Trump’s little bitch. I wish he had gone harder on Sarah Huckabee Sanders. He is still entertaining to watch.

Remarkable Books

An impressive visual history of the world’s most celebrated books spanning from 3000 BCE to 1900. Each featured book is filled with rich illustrations, descriptions, and a brief historical background. It’s a fantastic book to flip through and relax. It sure beats scrolling through Twitter and Facebook. My only wish is if the main text were set in an old-style serif typeface instead of a thin sans serif.

Hoàng Nhật: Người bắt chim lợn

Tập truyện ngắn của tác giả trẻ Hoàng Nhật khá thú vị và khôi hài. Hoàng Nhật viết về xã hội, văn hoá, hiện đại, và đặc điểm là về tình dục. Đọc đoạn dưới đây, trích từ bài “Chiếc ghế xấu hổ,” tôi không thể nào nhịn được cười và càng không nhịn được cương:

Trong lúc tôi còn chưa kịp mở miệng đong đưa, nàng đã đập uỳnh uỳnh vào mặt tôi bộ loa “năm chấm”.

“Anh háo hức muốn ghé thăm phòng thu của em lắm rồi đấy.” Tôi sờ soạng trong cổ áo của nàng kèm theo điệu cười vô cùng khả ố. Nào ngờ nàng kẹp chặt hai tay tôi dưới đầu gối và thì thầm: “Bình tĩnh. Anh không hiểu gì về quá trình làm báo tiếng. Trước tiên, em phải ra ngoài chạy tin, sau đó trở về nhà đài để soạn lời, cắt ghép biên tập, cuối cùng mới lên sóng.”

“Giờ thì trật tự để em lấy đồ nghề tác nghiệp nào.” Bằng động tác dứt khoát và thuần thục, nàng lôi chiếc micro của tôi ra, chọn một tư thế cầm thoải mái nhất và bắt đầu đưa lên miệng tác nghiệp.

Tôi chỉ muốn thốt lên rằng đây là bản tin trên đài phát thanh hay nhất từng được nghe. Thời sự – âm nhạc – giao thông – thời tiết – quảng cáo, từng nội dung cứ thay phiên nhau đi vào rồi lại đi ra màng nhĩ của tôi như chốn không người. Hóa ra nghe đài phát thanh thích hơn đọc báo giấy nhiều. Thay vì phải hì hụi lật giở từng trang báo đến toét mắt, thì tôi chỉ việc ngồi yên một chỗ để các luồng sóng âm thanh thổi vào tai mình theo một trình tự đã được lên lịch phát sóng.

Trong bài “Người bắt chim lợn,” Hoàng Nhật nói lên tâm trạng của những thanh niên như tôi ngày xưa:

Ngày nào tôi cũng chỉ quanh quẩn trong nhà, xem phim, chơi game, đọc sách, thủ dâm, ăn và ngủ.

Lần đầu tiên tôi học được chữ thủ dâm nên thật khoái chí. Ngoài tình dục còn có những tệ nạn trong xã hội như tham nhũng, giáo dục, báo chí lá cải, và âm nhạc lố lăng. Đọc để giải trí.

Gặp lại bạn cũ

Hôm qua sau khi đăng ký và đưa tụi nhỏ vào lớp học tiếng Việt tôi tham dự buổi họp dành cho phụ huynh. Bỗng nhiên có người gọi tên tôi. Quay lại nhìn một lúc tôi mới nhận ra anh bạn đã lâu không gặp. Lúc mới dọn đến Virginia, tôi thuê một căn phòng ở nhà anh được vài tháng. Vợ chồng anh rất tử tế với tôi nên bao cả ăn.

Hai vợ chồng nấu ăn rất ngon. Buổi tối chúng tôi thường ngồi ăn tối với nhau. Vợ anh cưới từ Việt Nam qua vừa trẻ vừa hoạt bát. Tôi ngưỡng mộ đôi vợ chồng hạnh phúc. Mới đây mà đã gần mười năm rồi không liên lạc. Tôi thật rất tệ trong việc giao thiệp qua lại bạn bè.

Giờ đây thằng con lớn của anh học cùng lớp tiếng Việt với thằng con lớn của tôi. Hôm nay thấy anh lại trông con bé một tuổi. Tôi nói với anh rằng, “Hai vợ chồng anh có một trai một gái là quá perfect luôn. Vợ chồng em mê bé gái quá nên bây giờ sắp có thêm thằng con trai thứ tư.” Anh cũng hơi bị ngạc nhiên khi nghe tôi sắp có đứa thứ tư. Nhưng tôi bị shock hơn khi nghe anh sắp ly dị lần thứ hai. Lần đầu anh quay lại vì thằng con nhưng lần này anh không chấp nhận nổi. Lý do đơn giản nhưng khó giải quyết. Vợ anh nghiện cờ bạc. Vài năm gần đây MGM casino được thành lập ở Maryland rất đồ sộ nên vợ của anh dễ dàng đến thăm viếng và đống góp.

Đúng với câu “Đèn nhà ai nấy sáng.” Đôi vợ chồng tôi mến phục lại không trọn vẹn. Cờ bạc không chỉ đánh mất tiền mà luôn cả hạnh phúc.

Argentina Made It

Argentina fought with sweat and blood to get that one goal to advance to the next round and it damn deserved it. Argentina had come so close in the last two World Cups. It will be its turn this time to bring home the World Cup. Keep it up, Argentina.

Thật thà

Đêm qua mười một giờ mới đi ngủ và sáng nay sáu giờ rưỡi phải dậy nên Đán cằn nhằn không chịu ăn súp tàu hủ mẹ nấu. Hai mẹ con cự nhau và mẹ cấm không cho ăn sáng luôn. Lo nó bị đói nên tôi mở phone ra order gói thức (wake-up wrap của Dunkin Donuts). Trước khi ra khỏi nhà vợ cảnh cáo không được mua gì cho nó ăn nhưng đã mua rồi.

Lúc đưa hai thằng đi camp, tôi hỏi Đán, “Con giữ bí mật được không”? Nó hỏi, “Bí mật gì”? Tôi nói rằng tôi mua cái gói thức cho nó và chỉ ghé qua lấy thôi nhưng nó không chịu. Nó không muốn lừa dối mẹ. Tôi nói với nó ba đã mua rồi con không ăn thì con đem theo chừng nào thấy đói thì ăn. Nó bỏ vào cập và không ăn.

Mãn khoá mẫu giáo vừa rồi, Đán được cô giáo công nhận là học trò thật thà trong lớp. Giờ tôi đã chứng kiến tận mắt tính tình thật thà của nó. Vậy là tốt lắm rồi. Hy vọng rằng lúc nào nó cũng sẽ như thế.

Thời khóa biểu hè

Sáu giờ rưỡi sáng dậy, chạy nửa mile, đi nửa mile. Về dựng đầu hai thằng lớn dậy ăn điểm tâm để đi camp. Bảy giờ rưỡi sáng dựng đầu thằng nhóc dậy. Trước khi đến daycare phải ghé qua Dunkin’ Donuts cho nó ăn donut uống sữa.

Đến chỗ làm trước mười giờ. Mở laptop, pha ly cà phê. Một monitor chiếu World Cup còn một monitor mở Illustrator. Tưởng đâu mùa hè đỡ bận bịu được đi quán bar xem đá banh. Đâu ngờ bị một lượt bốn projects cùng lúc. Có một công việc quan trọng (liên quan đến tiền bạc) nên phải bù đầu.

Đến trưa đi hâm cơm rồi trở về phòng làm việc vừa ăn vừa xem “The Break with Michelle Wolf” để giải trí được nữa tiếng. Xong đi bộ đến thư viện trả sách và tìm sách mới. Quây về làm việc và xem World Cup tiếp. Portugal và Iran chơi xấu nhưng bây giờ có video rồi sao mà gian lận được. Đá banh mà có video dường như mất đi bớt thú vui.

Bốn giờ rưỡi chiều đến đón thằng Xuân về. Ăn vội chút cơm lại đưa hai thằng lớn với thằng cháu đi học tiếng Việt ngày đầu tiên từ bảy giờ rưỡi đến chín giờ rưỡi. Về đến nhà mười giờ. Bảo thằng Đạo làm bài tập vì ngày mai không đủ thời giờ. Ngài mai sau khi camp còn phải học bơi từ năm giờ đến sáu giờ rồi phải đi học tiếng Việt.

Thấy cái thời khóa biểu mà muốn nghẹt thở. Cũng may là tuần sau đi vacation rồi. Không biết có thư giản được không vì công việc khá nhiều. Tôi có nhiều dự án cá nhân muốn làm nhưng chắc phải tạm gác lại. Mấy hôm nay thiếu ngủ bị nhức đầu như điên. Sáng Chủ Nhật vừa rồi ngồi dậy không nổi. Nằm ôm đầu đến trưa vẫn không hết. Túc quá chóng cự đi cắt cỏ. Nóng và mệt nên quên đi cái đầu đang bị đau. Thôi đi ngủ sớm không phí sức nữa.

Forward

Soccer is a game that forces you to forget about the past even just five seconds ago. You need to remain focus. The team that loses its concentration will lose. We witnessed that when Argentina lost its first goal to Croatia. The Argentina’s players were disoriented. As a result, Argentina lost two more goals. In contrast, Germany stayed focus even one of its player received a red card. Playing 10 against Sweden’s 11 players, Germany managed to score another goal at the last minute of the game. Soccer is about forgetting the past mistakes and looking for the future opportunities. This is why I love watching the World Cup.

Jurassic World: Fallen Kingdom

Took the kids out see Jurassic World: Fallen Kingdom yesterday. I made the mistake of taking the first-row seats, which were the only spaces available. It is now Sunday afternoon and I still have a headache from yesterday. The cause was probably the lack of sleep in the past several nights, which I stayed up late to work on my Vietnamese Typography. Needless to say, I did not enjoy the movie much. Although I do think this one is better than the previous one, which released a few years ago. The kids seemed to be fine. They enjoyed popcorns and a big Hawaiian punch. Đạo had a bit of motion sickness as well and he suggested that we wait at least three days after a new release to go to the theater. I am definitely taking advice from a nine-year-old boy. I will never do this to myself again.

Heather Chaplin: Reckless Years

Chaplin’s memoir begins with her confession that she was no longer love her husband of thirteen years. After leaving him, she traveled to Dublin and fell in love with an Irish man who called her “girl” and “chick,” told her to lick his balls, and came on her back while she was sleeping. The diary entries are filled with intimate details ranging from sex, depression, schizophrenia, to incest. It’s an honest, brutal read, but could be edited down to about two hundred pages.