Tội nghiệp Đán

Bị thằng anh chơi gác. Bị thằng em bắt nạt. Bị mẹ rầy. Bị ba la. Mỗi lần bảo nó tập đọc thì nó hét lên. Tôi không ép buộc nó đọc nhưng không đọc cuối tuần không được iPad. Đến bây giờ nó vẫn chưa đọc được khá. Tôi muốn buông xuôi để tự nó học nhưng không nỡ. Thấy nó bị khó khăn tôi đau xót lắm. Thôi cũng kiên nhẫn giúp đỡ cho nó. Từ từ cũng được.

Tôi không rầy la nó nữa. Và bênh vực nó nhiều hơn nhất là khi nó bị thằng Đạo và thằng Xuân ăn hiếm. Thằng Đán tính nết tốt. Nhưng cũng lì lợm lắm nên thường bị ba mẹ la. Nhẹ nhàng bảo nó đừng làm một việc gì đó như bỏ ngón tay vào miệng, nó càng làm thêm chứ không chịu lấy ra. Hai tuần trước bị nó đau bụng cả tuần vì bị viêm dạ dày ruột. Thế mà nó vẫn tiếp tục làm.

Không biết mai mốt nó sẽ ra sao nhưng nó cũng giống tôi. Chỉ làm những gì nó thích. Khi đam mê thứ gì thì bỏ hết đầu óc vào đó như bị nghiện. Sau này nó đam mê những thứ không nên đam mê chắc chết. Hy vọng bốn anh em tụi nó không lầm đường lỡ bước là tôi an tâm rồi. Không cầu mong bác sĩ kỹ sư gì cả. Dĩ nhiên được thành công thì mừng. Ít nhất cũng phải hơn cha nó.

Self Doubt

I am a terrible human being at times. I regret the way I treat my love ones as well as the people around me. I am trying to be a better person and to set a good example for my kids. I don’t always look at things with a clear head. I have my flaws and my vulnerabilities. I still have trouble controlling my emotion.

I am not anti-social. I just don’t want to get to close to people, which will end up hurting me or hurting them. I try to calm myself, but the more dramas build up the more distress I get. I am learning to let go of the past because I can’t change it. I need to change for the present and the future.

I don’t want to overthink anymore. I am trying not to hold grudges. I just need to move forward. I just need to get myself together. I need to breath and just to live. Fuck you, emotion. I can’t let you ruin my life. I am better than this.

No one wants to admit that he is a horrible person because recognizing it is hard. I wish I don’t, but I do. At times I just feel like I just want to shut out everything and crawl into my own rock. I can’t. I still have a lot of responsibilities. I have kids who are still depending on me.

If I did you wrong, I apologize. I have changed and I am always changing. If you think I don’t like you please talk to me. I am sure that’s not the case. I do care. I am a human. I have a heart. I want to be kind.

Getting all of these off my chest, I am feeling better now. Thank you and have a great weekend.

My Beautiful Nephew

The other night I stumbled across some of my nephew’s photos and video on Instagram. My fifteen-year-old nephew has grown up so fast that I could barely recognize him. He has gorgeous makeup and a style of his own. He has a talent for design and fashion. I am glad that he can use both to express himself.

When he first came up, I gave him my unconditional support. My mom and his mom are still giving me grief about it. Every time we talk, they still blame me for encouraging to “getting worse.” I understand their traditional perspective and I know that they love him with all their hearts, but I have no regret of my support. I have to explain to them again and again that he is not going to change; therefore, we must embrace him and be there for him.

My deepest concern is bullying. I was a target just being an Asian kid. I can’t even imagine what he has to go through being a gay/drag Asian kid. He has to fight a much tougher battle than I had; therefore, I understand the challenges he has to face. I hope that he will stay strong and do not let the bullies and the trash-talks get to him. He can always reach out to me. I am there for him anytime.

I used to be weak and ashamed of who I was and I was afraid of not fitting in. I am glad that my nephew can truly be himself. He is beautiful and he knows it.

Nguyễn Ngọc Tư: Gáy người thì lạnh

Tập tản văn này của chị Tư ngắn và dễ đọc so với những bài nặng ký và rườm rà trong những tập sách khác. Những bài ký ức viết về đồng quê nhẹ nhàng và tình cảm. Tuy chưa bao giờ đến Cà Mau nhưng tôi thèm được thưởng thức tô bún nước lèo chị Tư diễn tả. Tôi thích bài viết về nhạc Trịnh Công Sơn và cải lương. Những người xa xứ như tôi, đọc chữ Việt và những câu chuyện quê hương để nhắc nhở mình còn có một nơi tuy xa mà gần.

Toyota Sienna 2011: Check Engine Light

Just spent a ton of money. Here’s the breakdown:

  • Diagnosed: $105
  • Replaced thermostat: $255 (labor: $233, part: $22)
  • Performed coolant flush: $110 (labor: $73, part: $37)
  • Replaced alternator: $700 (labor: $475, part: $225)

Total cost: $1,225

This is my second time at C&G Specialty Auto Repair and Auto Body. Its price is fairly high. I don’t think I will go back to it.

Joe Rogan: Strange Times

In his latest Netflix special, Rogan puts his own spin on the #MeToo moment. The things he said about women would be sexist in the real world, but he got a pass in his stand-up. It is a dangerous line to cross and only a good comedian would walk down that path. Rogan is brilliant.

Vì sao?

Hôm nay đến Eden tôi gặp lại một cô gái người Tây Ban Nha xinh xinh với mái tóc xoăn xoăn. Cô cầm tấm bản giấy viết “Xin giúp đỡ mẹ tôi đang mệnh nặng ở quê nhà.”

Sáu năm trước khi mới bắt đầu công việc, tôi gặp cô cũng cầm cái bản đó đứng trước đèn xanh đèn đỏ. Thấy cô rươm rướm nước mắt tôi cũng xót xa. Định giúp đỡ cô nhưng tôi và cô đang ngược đường.

Rồi tôi lại bắt gặp cô ở những địa điểm khác nhau. Mấy năm nay cô vẫn lừa đảo tình cảm người khác để xin tiền. Sao cô có thể làm như vậy?

Deborah Levy: The Cost of Living

I wish I can write about everyday life as beautiful and soulful as Levy can. Her candid prose and brutal honesty make this book so damn engaging. Her plumbing struggle, for instance, I know exactly what she was going through. Her writing is concise, funny, and heartfelt. Here’s an example:

To strip the wallpaper off the fairy tale of The Family House in which the comfort and happiness of men and children have been the priority is to find behind it an unthanked, unloved, neglected, exhausted woman. It requires skill, time, dedication and empathy to create a home that everyone enjoys and that functions well. Above all else, it is an act of immense generosity to be the architect of everyone else’s well-being. This task is still mostly perceived as women’s work.

I definitely recommend this memoir for both writing style and vivid storytelling.

Nhảm về con cái tiếp

Dạo này cậu mít ướt khá bận. Ngày thường thì vào chương trình sau giờ học. Cuối tuần thì học bơi, học võ, và tham gia Boy Scouts. Vì thế bọn nhỏ ít khi gặp nhau nên cũng đỡ nhức đầu và khó sử. Tôi ngán cảnh con nít gây gổ người lớn xích mích.

Chúng tôi thì không muốn con cái tham gia nhiều thứ quá để dành thời gian với gia đình. Sau giờ học thay vì ở lại trường đến sáu giờ tối, chúng nó được hai tiếng đồng hồ ở nhà với cha mẹ anh em. Còn cuối tuần, ngoài việc học võ hai tiếng đồng hồ ngày thứ Bảy thì còn lại thời gian với gia đình.

Tụi nó lớn nhanh quá. Bế thằng Vương bây giờ mà nhớ lại mới ngày nào bế thằng Đạo như thế. Giờ đây Đạo cao lớn sắp bằng tôi rồi. Thằng Đán còn to con hơn thằng Đạo nữa. Hai đứa chơi với nhau rất thân. Tuy nhiên cãi nhau thì cũng không ít.

Xuân được chiều chuộng nên hơi bị hư. Học toàn là những chữ không tốt. Chiều qua nó nói với tôi, “I hate you.” Thôi trước sau gì nó cũng sẽ biết.

Hôm trước đài Sirius hỏi tôi có thích nghe đài của họ trong xe không. Họ cho nghe thử ba tháng vì mới mua xe mới. Tôi trả lời rằng tôi không biết là trong xe có Sirius. Thôi thì họ cho miễn phí thêm một tháng nữa. Thôi thì tôi cũng nghe thử nhạc rap khi đưa thằng Đạo đi học. Nghĩ rằng nó cũng đã lớn rồi nghe chửi tục vài ba chữ cũng không sao. Nhưng tôi cũng không ngờ rằng nhạc rap bây giờ chửi bậy bạ kinh khủng. Chẳng hạn như câu điệp khúc của một bài là, “You’re such a fucking ho. I love it!” Đạo nói, “Daddy nghe nhạc bad quá.” Tôi cũng không bào chữa được đành phải đổi qua rap Việt trong phone thì lại nghe, “Anh không thích để lại mùi nước hoa của anh trên gối em nằm / Nhưng em cần cứ việc gọi nếu em muốn ngày mai đầu gối em bầm.” Đỡ là thằng con chẳng hiểu gì hết. Tôi quá già rồi nhạc rap không còn hợp gu nữa.

Dạo này cũng kiên nhẫn tập cho thằng Đán học. Vì tôi không rèn luyện cho nó chẳng ai thèm ngó ngàng. Mỗi lần nói đến chuyện học đọc của nó là mỗi lần gây gổ. Không phải tôi so sánh nó với bạn học hoặc với thằng cháu nhỏ hơn bốn tháng nhưng thật sự con mình chậm thật. Tôi không nói nó ngu hơn những đứa trẻ khác. Tôi chỉ lo lắng nó theo không kịp. Vậy mà tôi cũng bị vu khống rằng tôi chà đạp thằng con của mình. Tôi chán nản muốn buông xuôi để cho nó tự học bảo đảm năm sau nó vẫn chưa biết đọc. Tôi không nỡ để nó tiếp tục chậm trễ nên phải tiếp tục kiềm cho nó. Thấy nó có chút tiến triển nhưng khá chậm. Thôi thì tôi chỉ cố gắng giúp được nó đến đâu hay đến đó. Hy vọng nó sẽ theo kịp.

Ron White: If You Quit Listening, I’ll Shut Up

Ron White is an old dirty white man, but he also a good fucking comedian. His latest Netflix special is laced with vulgarities, but he managed to make them funny. The special is highly entertaining if you can get past the explicit materials.