Being Vietnamese

Nguyễn Thanh Việt:

I never said “I love you” when I was growing up because my parents never said “I love you” to me. That does not mean they did not love me. They loved me so much that they worked themselves to exhaustion in their new America. I hardly ever got to see them. When I did, they were too tired to be joyful. Still, no matter how weary they were, they always made dinner, even if dinner was often just boiled organ meat. I grew up on intestine, tongue, tripe, liver, gizzard and heart. But I was never hungry.

The memory of that visceral love, expressed in sacrifice, is in the marrow of my bones. A word or a tone can make me feel the deepness of that love, as happened to me when I overheard a conversation one day in my neighborhood drugstore in Los Angeles. The man next to me was Asian, not handsome, plainly dressed. He spoke southern Vietnamese on his cell phone. “Con ơi, Ba đây. Con ăn cơm chưa?” He looked a little rough, perhaps working class. But when he spoke to his child in Vietnamese, his voice was very tender. What he said cannot be translated. It can only be felt.

Literally, he said, “Hello, child. This is your father. Have you eaten rice yet?” That means nothing in English, but in Vietnamese it means everything. “Con ơi, Ba đây. Con ăn cơm chưa?” This is how hosts greet guests who come to the home, by asking them if they have eaten. This was how parents, who would never say “I love you,” told their children they loved them. I grew up with these customs, these emotions, these intimacies, and when I heard this man say this to his child, I almost cried. This is how I know that I am still Vietnamese, because my history is in my blood and my culture is my umbilical cord. Even if my Vietnamese is imperfect, which it is, I am still connected to Vietnam and to Vietnamese refugees worldwide.

And yet, when I was growing up, some Vietnamese Americans would tell me I was not really Vietnamese because I did not speak perfect Vietnamese. Such a statement is a cousin of “love it or leave it.” But there should be many ways of being Vietnamese, just as there are many ways of being French, many ways of being American. For me, as long as I feel Vietnamese, as long as Vietnamese things move me, I am still Vietnamese. That is how I feel the love of country for Vietnam, which is one of my countries, and that is how I feel my Vietnamese self.

A thoughtful perspective on being Vietnamese American. My Vietnamese is also not perfect; therefore, I have been relearning it in the past few years. It is such a joy rediscovering my native language. I encourage the young Vietnamese generations, especially those who are born in the States, to learn Vietnamese. It is a very special language.

How to Dodge An Interview Question

Terry Gross tells Jolie Kerr:

Say, “I don’t want to answer that,” or, if that’s too blunt, hedge with a statement like, “I’m having a difficult time thinking of a specific answer to that.” Going the martyr route with something like, “I’m afraid by answering that I’m going to hurt somebody’s feelings and I don’t want to do that,” is another option.

The entire article is worth-reading.

Replacing Sink Pop-Up Drain

I had to replace the sink pop-up drain in our master bathroom. Without replacing the entire faucet, the sink pop-up drain was pretty easy to switch out. Although it was not my first time, it took about an hour to complete. Checking the leaks took the most time. The pop-up assembly costs about $24 and the stain-free plumber putty cots $5.

Total cost: $30

Plaaastic: Lỗi (Error 404)

Plaaastic là biệt danh của một blogger thời trang ở Việt Nam nổi tiếng nhưng tôi chưa từng biết đến. Đọc quyển hồi ký của cô khiến tôi ngạc nhiên. Cô bị trầm cảm, ăn ói, ngược đãi bản thân, rối loạn ám ảnh cưỡng chế, rối loạn lo âu, và rối loạn khuynh hướng tâm thần. Để khắc phục những chứng bệnh, cô uống, hút, chích, cắt và thậm chí tự sát nhưng vẫn không khỏi. Đây là cuốn tự truyện rất cá nhân và cá tính. Tác giả chia sẽ rất nhiều về đời tư và những suy nghĩ của mình.

Personal Pages

I have created a new page for my boys called “Tứ Quý” (Four of a Kind). I am using DJR’s Bradley for the header and Source Sans and Serif family for the text. The page is created simply for me to remember their birthdays when I take them to the doctor.

I also redesigned Donny Trương homepage with a photo of Xuân and me. Although it’s my professional website, I wanted to add a personal touch to it. Xuân definitely steals the picture, but it is the best photo of me that I have found.

That’s it. Have a good weekend. I can’t believe Thanksgiving is coming up.

Snowed In

Yesterday we had a little bit of snow and yet all schools, including George Mason, were closed. We ended up spending time together as a family.

The boys helped me shoveled the snow. We read books, played games, ate, napped, and took turn to hold the little baby. We had a good time. Yelling and shouting were inevitable, but they were minor. They two older boys behaved well so I gave them some iPad time.

I really love these simple joys. We don’t have to do much. Just being presence is good enough. The great thing with kids is that I can easily express my love to them. When I was growing up, my dad was hardly home to spend time with me. I was always with my mom, but she also had to make money. When we came to the States, she did not go to work for a while and yet she spent most of her days in the kitchen. She was there but not presence. In my childhood, love was never expressed. My mom and dad never said they love me, and never gave me a hug or a kiss. Of course, they loved me. They just never showed.

With my kids, I have no problem showing my love. These days, I take all three of them to school and daycare. After crossing the street to their school, I always give Đạo and Đán a hug, a kiss, and “I love you” before sending them off. The same with Xuân, but he always the first one that put out his arms for a hug and said, “Daddy give me a kiss.” He is such a sweet little fellow.

While it is easy to express love to my kids, even when they made you mad as hell, it is a bit harder with my wife. It is something I need to work on.

Huyền Trang Bất Hối: Phụ nữ vạn người mê

Qua những câu chuyện tình ngắn và đầy cảm xúc, tác giả cho thấy những thiệt thòi của phụ nữ khi yêu. Còn những nhân vật nam số đông là ngoại tình và không biết quý những gì đang có trong tay. Tuy những câu chuyện không mấy mới lạ nhưng vẫn khiến tôi đọc vì tác giả viết những đoạn sex thật nóng bỏng. Xen kẽ những câu chuyện là những bài viết ngắn khuyên nhủ cho phụ nữ. Chẳng hạn như: phụ nữ vạn người mê nhưng chỉ cần một người yêu.

Tình và hiếu

Mẹ vẫn trách móc chị em chúng tôi không nghe lời. Có khổ chị em tôi cũng cam chịu chớ có than phiền gì đến bà đâu. Tôi rất hổ thẹn với trách nhiệm của người con trai. Tôi không thể lo lắng cho mẹ ở tuổi già.

Ngày xưa ba tôi bỏ mặc mẹ con tôi để về Việt Nam phụng sự mẹ già. Giữa hiếu và tình ông chỉ có thể chọn một và ông đã chọn hiếu. Điểm này tôi không hề bằng ông được. Đến gần cuối cuộc đời lựa chọn đó của ông đã khiến ông xa cách vợ và thằng con trai út mấy chục năm qua nhưng ông vẫn không hối hận. Ông quả là một người cứng rắn.

Tôi thì ngược lại quá mềm mại và yếu đuối. Không quyết định được lối đi cho chính mình. Suốt cuộc đời dường như tôi chưa từng thoả mãn với bản thân mình. Tôi chưa suy nghĩ cặn kẽ về đời sống của mình. Giờ tôi mới thấu hiểu được lúc hối hận đã muộng.

Tôi quá vô dụng trong mọi công việc. Nhất là trong cách đối xử với người khác. Càng thương yêu càng làm tôi tổn thương. Đến tình cha con cũng thế. Càng yêu thương bọn chúng tôi càng lo lắng càng đớn đau. Nghĩ lại không có cha tôi vẫn sống đến những tháng ngày qua.

Có nên dành hết cuộc sống của mình cho bọn nó không? Mẹ tôi đã từng đặc hết cuộc đời của bà cho tôi để rồi giờ đây bà phải bị thất vọng với đứa con bất hiếu này. Không còn ai hiểu được tôi cả và không ai muốn hiểu tôi cả.

Người tôi tin tưởng nhất cũng đã lạnh lùng và lánh xa. Sự thất vọng về tôi đã thể hiện rất rõ ràng. Giờ đây chỉ còn lại nợ nần nhau. Tôi không trách cũng không oán. Có lẽ những lỗi lầm là do tôi tự tạo ra cho chính mình.

Cuộc đời này quá ngắn ngủi tôi không muốn sống trong căng thẳng và càng không muốn đem phiền muộn đến người khác. Nếu tránh được xung đột thì tôi tránh liền. Tôi càng không muốn va chạm đến người khác. Tôi đã quá mỏi mệt và chán nản để đối diện với những mâu thuẫn của cuộc sống.

Tôi chỉ muốn sống nhẹ nhàng hạnh phúc bên những người thân yêu. Tôi muốn đầu óc được thảnh thơi thì nó càng nặng nề. Tôi muốn xoá đi những ray rứt nó lại khiến tôi thêm gây cấn. Tôi muốn trở nên rộng lượng nó khiến tôi thêm hẹp hòi.

Những ấm ức không thể bộc lộ càng khiến tôi dễ xúc động. Hy vọng thời gian sẽ khiến cho tôi được lấy lại điềm tĩnh. Giờ đây phải đương đầu với con cái khiến tâm thần tôi không thể chìm lắng. Từ việc làm đến cá nhân, càng lúc tôi cảm thấy dường như mình đang chống chọi với cả thế giới. Tôi đang bơi trong cơn giấc mộng dài. Đừng đánh chìm tôi nhé cuộc đời chung quanh.

Hip-Hop Evolution

I am enjoying Netflix’s documentary of hip-hop. From gangster rap to New York lyricist, the series brought back so much memories. Watching it makes me feel good to be growing in the evolution of rap music. Hip-hop was part of my life. Now I cannot keep up with the new rap. I am official an old-school hip-hop fan.

Ngủ ngon

Thứ ba tuần trước ngày bầu cử giữa nhiệm kỳ, tôi thức sớm đi bỏ phiếu. Sau đó đưa con đi học và đi làm bình thường nhưng đầu óc vẫn bàng hoàng cho số mệnh của đất nước. Tôi làm ba shots espresso cho tỉnh táo nhưng nó lại khiến tôi run rẩy.

Chiều trước khi về tôi làm thêm ba shots nữa để lấy lại bình tĩnh. Ăn tối tôi uống thêm một ly rượu chát để dễ ngủ nhưng chất caffeine đã khiến tôi trằn trọc khó chịu. Khuya cả nhà đã chìm đắm trong mộng mà tôi vẫn bồn chồn không thiếp đi được. Tôi mở phone lên xem kết quả và xem Netflix.

Ngày hôm sau tuy kết quả rất tốt cho đảng Dân Chủ nhưng tôi quá nhức đầu và gần như bị cảm lạnh. Tôi quyết định bỏ cà phê. Không check phone, không xem tin tức, không coi Netflix, không blog, không thiết kế, không đọc sách, không làm gì cả sau chín giờ rưỡi. Chỉ ôm con ngủ.

Cả tuần nay tôi có lại những giấc ngủ khá ngon. Tuy vẫn bị thằng Xuân đánh thức một hoặc hai lần nhưng tôi vẫn ru lại được giấc cho đến sáng. Càng lớn giấc ngủ càng không thể thiếu.

Không biết tôi có thể bỏ cà phê vĩnh viễn hay không nhưng bây giờ không dám đụng đến. Đọc sách và blog là hai cái thú vị của tôi nhưng phải bớt lại hoặc đổi lại thời khóa biểu. Không đủ giấc ngủ khiến tôi cộc cằn và phiền muộn vô cùng.

Càng ngày tôi càng khó tính. Không thích là tôi nói thẳng. Không nể bé lớn gì cả. Ai giận ai hờn tôi cũng chẳng lo. Cả đời nhường nhịn và sợ phật lòng đã nhiều. Kết quả chỉ trút hết những cơn giận lên chính mình. Bây giờ ích nhất cũng có cái nhật ký này để viết xuống hết những bực tức ở trong lòng.

Người ta viết nhật ký để ghi lại những kỷ niệm đẹp. Tôi viết blog để trút hết những phiền muộn, những ích kỷ, những hẹp hòi. Mong rằng viết ra những nghĩ suy xấu xa để trở thành một con người tốt hơn. Ngủ ngon cũng giúp được tâm thần nhẹ nhàng và vui vẻ hơn.