Thằng hàng xóm

Tôi và nó chơi với nhau rất thân lúc còn ở Việt Nam. Nhà nó kế bên nhà tôi. Nhắc lại quá khứ thì cũng có cái vui cũng có cái buồn. Thỉnh thoảng tôi vẫn bị nó ăn hiếp nhưng chuyện con nít tôi không trách nó.

Mấy lần về Việt Nam nó vẫn chào đón tôi rất niềm nở. Tánh tình của nó dễ thương và hoạt bát. Dường như nó đã quên hay không còn muốn nhắc nhỡ đến chuyện xưa nữa. Hai năm trước khi tôi về Việt Nam nó vẫn rủ tôi đi nhậu. Giữa tôi và nó nếu như không nhậu thì chắc không còn chuyện gì khác để nói vì hai đứa chúng tôi tuy lớn lên cùng xóm như đã sống hai thế giới khác nhau.

Hôm qua nó gọi điện thoại hỏi thăm vì thấy trên Facebook tôi đăng hình thằng con trai thứ tư. Nó thì vẫn còn đọc thân. Vẫn ở cùng một người mẹ và hai người ăn lớn vẫn chưa có vợ. Nó thì ngày thường đi làm cuối tuần đi ăn nhậu và đăng hình đồ ăn lên Facebook. Hôm qua tôi nói với nó rằng tôi ngưỡng mộ cuộc sống độc thân của nó. Nó cũng thú thật độc thân thì cũng có cái vui và cũng có cái buồn. Sau khi nhậu xong về nhà ngủ một mình cũng cảm thấy rất buồn.

Trong cuộc sống ai cũng có những nổi khổ riêng cả. Dường như tôi sống không bao giờ với lý trí nhất định. Tôi vẫn sống với một chút mơ hồ không muốn biết đến tương lai. Sống tới đâu lo đến đó. Những công việc thiếu suy nghĩ tôi đã làm đã dem đến những phiền muộn cho chính bản thân và luôn cả cho những người xung quanh.

Còn độc thân một người làm một người chịu. Khi có con cái rồi thì một người làm nhiều người chịu. Tôi không muốn phải ảnh hưởng đến tụi nó. Ngày xưa những mối tình đến rồi đi quá dễ dàng vì không có gì để ràng buộc cả. Nghĩ lại thấy mình thật khờ dại. Sao phải đau buồn khi người ta quây lưng không hề hối tiếc. Nhưng cũng may là mỗi lần vấp ngã đã khiến cho tôi mạnh mẽ hơn.

Ngày xưa mẹ tôi thường nhắc nhỡ với chị rằng cha mẹ con cái mới là ruột thịt. Chồng vợ vẫn là người dưng. Lúc trước tôi cảm thấy lối suy nghĩ đó khá hẹm hồi và ích kỷ nhưng giờ đây cũng có lý. Thực tế là như thế. Không muốn tin cũng không được.

Tôi không còn tự tin mình đem lại hạnh phúc và vui vẻ cho người khác. Tôi vẫn tin rằng một ngày nào đó người mình yêu thương nhất cũng sẽ ra đi không hề hối tiếc. Thôi thì cứ sống với lý trí mơ hồ. Như thế mình mới không cảm thấy sự thật quá phũ phàng.

Hiền Trang: Tuổi trẻ lạc lối và những cuốn sách của tôi

Những bài văn ngắn viết lại những suy nghĩ của tác giả qua những quyển sách cô đã đọc. Phải là người mê sách Hiền Trang mới đọc nhiều sách với nhiều tác giả khác nổi danh trên thế giới. Những quyển sách được chọn lựa để viết về tuổi trẻ. Tuy nhiên cách viết của Hiền Trang không đủ lôi cuốn và thiếu phần sâu lắng nên đọc không được ấn tượng cho lắm. Có thể là tại tôi chưa từng đọc những quyển sách cô đọc và tôi cũng chưa biết đến nhiều tác giả trên thới giới.

Victory for Women

The 2018 midterm election marks a historic victory for women who have ran to rebuke Trump. Mad props to the diverse group of Congresswomen including Rashida Tlaib, Ilhan Omar, Deb Haaland, Sharice Davids, Alexandria Ocasio-Cortez, Abby Finkenauer, Ayanna Pressley, Veronica Escobar, Sylvia Garcia, Angie Craig, Marsha Blackburn, Jahana Hayes, Young Kim, Kristi Noem, and Janet Mills. For my home state Virginia, Jennifer Wexton unseated an NRA-backed candidate.

Although Democrats took over the House, the Senate is still run by old white Republicans. We still have to put up with the antediluvian Mitch McConnell. I really wish the Democrats took over the Senate as well so that we can make that orangutan in the White House a living hell.

At least we have the women to reign him in. He’s not going to get away with his bullshit anymore. The next two years won’t be great, but they will be better than the previous two.

Practicing Patience

Anna Goldfarb on “How to Be a More Patient Person”:

If your impatience trigger is killing time in waiting rooms, designate a game on your phone that you play only when you’re at the doctor’s office. If you detest being in traffic, leave for appointments earlier. If you abhor crowded grocery stores, run your errands at off-hours.

I always carry a book with me wherever I go so that I can read to kill time.

Bất cần

Sáng hôm qua trời mưa tầm tã tôi thức giậy sớm đi gặp hai cô giáo của Đán. Tuy không chăm chú học và thỉnh thoảng không nghe lời, Đán được cô giáo khen là đứa học trò dễ thương và đối xử tốt với bạn bè. Hai cô hơi lo là nó không hứng thú để tập trung học và không đủ tự tin nên không muốn học.

Ở nhà tôi kiên nhẫn tập luyện nó đọc. Với sự cố gắn, nó tiếp thu khá hơn trước. Thế là mừng rồi. Dĩ nhiên nó học được khá thì bản thân nó nhờ. Tôi đâu cần phải được công nhận là người cha giỏi.

Tốt hay xấu, tôi tự biết bản thân và trách nhiệm của mình. Nhiều lần tôi muốn buông xuôi để tự nó học nhưng không nỡ. Không bảo nó đọc thì nó không bao giờ đọc. Lo là nó không đủ căn bản để theo kịp bạn bè trong lớp. Tội nghiệp cho nó.

Tôi sống cho bản thân và gia đình. Tôi đâu cần tiếng tốt từ thiên hạ. Những người chê bai, đâm thọc, nói xấu sau lưng tôi cũng thừa biết. Hạng người đó càng tránh xa càng tốt. Nhiều lúc phải đối diện vì bất đắc dĩ khiến tôi không thoải mái. Tôi không cần phải chứng minh với họ điều gì cả. Họ nghĩ tốt cho tôi, tôi cũng chẳng được lợi ích gì. Họ nghĩ xấu đến tôi, tôi cũng chẳng mất mát gì.

Tôi tự biết mình đang đứng ở vị trí nào. Tôi tự biết mình đang làm gì. Tôi tự biết cái gì quan trọng cho chính mình và gia đình. Nên tôi không cần phải chứng minh gì cả. I don’t give a fuck.

The Degenerates

The six Netflix’s half-hour specials are crude as fuck. Big Jay Oakerson confessed about seeing his fourteen-year-old daughter’s bush. Brad Williams went all in on being a midget. Yamaneikia Sauders held nothing back on sex. Liza Treyger broke down the different between real sex and porn. Joey Diaz admitted he’s a fucking degenerate. Christina P. channeled her craziness so brilliantly. Solid season for comedy lovers.

Chết khô

Một ngày đẹp trời, tôi ra sau nhà nhổ chút cỏ dại. Đạo cũng theo phụ. Bỗng nhiên nó báo tôi biết có đôi chim đang bị nhốt trong cái máy lạnh (HVAC outdoor unit). Tôi vội vàng tắt máy quạt khổng lồ và lấy đôi đũa gắp đôi uyên ương ra. Tuy vẫn trong vị trí ngồi bên nhau nguyên vẹn, bọn chúng đã chết khô từ bao giờ. Chỉ còn lại thể xác giòn rụm. Bọn chúng chết một cách thê thảm.

Không hiểu sao bọn chúng có thể chui vào đó được mà lại chui ra không được. Cũng may là bọn chúng chưa bị rơi vào cái quạt. Hậu quả chắc đã bị chém ra nghìn mảnh. Thế là bọn chúng chỉ có thể ngồi yên một chỗ cho đến chết. Làm tình cũng nên chọn chỗ nào ăn toàn. Chơi kiểu này quá mạo hiểm.

Đạo cũng xót xa cho cặp tình nhân dại dột nên đề nghị tôi chôn cất bọn chúng.

Just Ignore Him

He’s not a dictator. He’s a dicktator. He needs attention and he says outrageous shit just to get you outrage. The angier you get the more coverage he gets. The media needs to stop focusing on him. I don’t give a fuck how many lies he told. I am tired of reading how dangerous his rhetoric has become. I am sick of seeing his tweets being quoted like they are some prose shit.

We fall into his trap every time he makes a ridiculous comment. After two years, we should know by now. We need to ignore his stupidity and focus on the real policy. If he doesn’t get the attention he craves, I am sure he would go crazy. Imagine no one is paying attention to an incompetent president?

In a way, the Republicans are brilliant at ignoring him and just focus on their agenda. They know damn well he’s a fucking moron. They just don’t say it to his face or in public. They just use him as a mouthpiece to distract the public from paying attention to the laws they want to pass.

The shits he says don’t surprise or shock me anymore. I don’t need the media to remind me his non-sense. Calling him out on his stupid tweets and keeping track of his lies are not working. He continues to get away with them. From grabbing women by the pussy to shooting someone to praising the white supremacists, nothing he said could sink his presidency.

What we can do is ignore his dumb shit and vote him the fuck out starting next Tuesday. I can’t wait to see the turnout and the takeover. I still have faith in America. We can’t let a dicktator run our great nation.

Một ngày tuyệt vời

Sáng thứ Bảy, Đạo và Đán tự thức dậy đánh răng rửa mặt. Xuống bếp hai đứa lấy trứng ra chiên cho ba ăn. Còn hai đứa tự lấy cereal và sữa luôn cho thằng em. Ba đứa cùng ngồi chung bàn ăn rất dễ thương. Ăn xong bốn cha con chơi múa lân. Ba đánh trống, Đạo đánh chiêng, Xuân múa lân, còn Đán quây phim. Tuy ồn ào nhưng vui. Xuân dạo này mê múa lân lắm.

Chơi xong tôi cùng Đán đọc một quyển sách thiếu nhi. Đạo đọc sách Diary of a Wimpy Kid. Xuân tự chơi một mình. Đọc xong cho mấy đứa chơi iPad. Tôi tranh thủ dọn dẹp nhà cửa và giặt đồ.

Trưa đến đưa ba đứa đi ăn mì Nhật. Đạo và Đán thì mê rồi. Còn Xuân chắc hôm nay đói quá nên ăn cũng khá. Ăn trưa xong đưa hai đứa lớn và thằng cháu đi học võ. Trong lúc chờ đợi hai tiếng đồng hồ tôi ghé qua quán café Starbucks làm 3 shots espresso, đọc quyển sách hay tuyệt, và nghe nhạc jazz nhẹ. Tiếng hát nồng nàn của Louis Armstrong báo tin mùa giáng sinh đã sắp đến.

Đáng lẽ ra hôm nay định đưa Xuân đi picnic ở nhà ông Dean nhưng có người đổi ý không chịu đưa tụi nhỏ đi học võ nên phải thay đổi kế hoạch. Tuy hơi bực bội nhưng vẫn là một ngày thứ Bảy tuyệt vời vì không cần phải la hét bọn nhỏ.

Susan Orlean: The Library Book

In The Library Book, Orlean weaves together investigative journalism, personal introspection, operational insights, fascinating characters, diverse culture, and social openness to tell engaging, riveting stories of the evolution of libraries. Orlean who writes for The New Yorker is both an excellent storyteller and reporter; therefore, this 300-page book is a breezy read—Carly Loman’s exceptional typesetting helps as well. If you love the library, you will appreciate this book. Here’s one of my favorite passages:

In Senegal, the polite expression for saying someone died is to say his or her library has burned. When I first heard the phrase, I didn’t understand it, but over time I came to realize it was perfect. Our minds and souls contain volumes made of our experiences and emotions; each individual’s consciousness is a collection of memories we’ve cataloged and stored inside us, a private library of a life lived. It is something that no one else can entirely share, one that burns down and disappears when we die. But if you can take something from that internal collection and share it—with one person or with the larger world, on the page or in a story recited—it takes on a life of its own.