Chợ xưa

Chiều thứ Sáu sau giờ làm việc cả nhà về Lancaster thăm mẹ và chị. Đến nơi cũng khuya nên chỉ còn việc đi ngủ.

Sáng thứ Bảy đang viết blog thì vợ quăng cho thằng Vương. Thôi thì hai cha con dậy đi bộ hứng gió. Vừa đẩy xe đi được một vòng thì vợ gọi điện nói đám nhóc đói bụng. Vừa cúp máy thì iPhone cũng rời khỏi tay rớt vỡ màn hình.

Tôi trở lại nhà. Mẹ và chị vẫn còn ngủ. Chỉ đám nhóc của tôi đã thức. Không biết đi ăn gì thì vợ nhắc đến cái chợ ở dưới phố Lancaster. Chợ nhỏ bán thức ăn và bánh trái organic. Phần đông những người bán hàng là dân Armish. Họ là những người nông dân vẫn không dùng technology.

Mấy chục năm rồi tôi mới trở lại chợ. Ngày xưa tôi và mẹ ở cách chợ hai block đường. Mỗi thứ Ba và thứ Sáu mẹ kéo xe đi chợ sớm mua thịt và trái cây tươi. Chợ ngày nay vẫn tấp nập. Người mua vẫn nhộn nhịp. Người bán hàng vẫn dễ thương chào đón. Bánh croissant vẫn thơm ngon. Cà phê vẫn đậm đà. Chỉ có mẹ tôi đi đứng khó khăn vì chân đau. Nhìn cảnh chợ tôi nhớ đến tuổi thơ và cũng xót xa cho mẹ.

Lê Ngọc Minh: Tình yêu nhỏ trong thành phố lớn

Tập truyện tình cảm ngắn của Lê Ngọc Minh mở đầu với câu chuyện tình của hai cha con với hai mẹ con rất dễ thương. Chuyện thứ nhì là về một cô đồng tính. Sau đó thì tôi hoàn toàn không nhớ vì tôi bắt đầu đọc sách này trước khi đọc Chút tình còn lại của Hồng Thủy nhưng lại đễ quên ở chỗ làm nên tôi tạm gác lại. Sau khi đọc xong tập truyện ngắn tình cảm của Hồng Thủy giờ lại đọc tiếp của Lê Ngọc Minh nên hơi ngán. Thôi đành phải chuyển hướng sang đọc nonfiction tiếng Anh cho đỡ chán.

Faking It

I wish it is an imposter syndrome, but it is not. I know for sure that I am a fake. Even in my professional career, I doubted myself. I hid the fact that I did not know what I was doing. I chose web design instead of other serious professions, like engineer or doctor, so I can get paid goofing off on the internet. It has worked out well for me, but I had to fake it. I still can’t write a line of JavaScript, but I can modify other people’s code to get the functionality that I need. When I took on this job six years ago, I knew nothing about Linux and server administration. If the server crashed or the site got hacked, it would be on my shoulder alone. I was terrified and didn’t want to take the job, but my wife pushed me to go for it. I am glad I did even though I had to fake it.

In my personal life, I have no idea what I am doing as a father. I love my kids, but all that I ever wanted to do was taking them out and having a great time. I was not interested in other mundane and stressful tasks. I was impatient, emotional, and selfish. As much as I would like to control their behavior, I knew that I had to let them go. It was a losing battle for me. I was not into Lego, but I had to fake it to show that I am interested. I can’t draw, but I encourage them to draw. I would love to get them to read, but I simply can’t force upon them. I made tons of mistakes. Thanks goodness for their mother who knows much more about parenting than I do. I am just a fake.

Let’s be honest. No one wants to admit they are fake, but being fake is not a negative. Being fake is not the same as being a con artist. I love the phrase “Fake it til you make it.” It has been my motto in life. When I first got into design, the professional designers kept saying that I need to draw to be a designer. I still can’t draw, but I am a pretty darn good designer—of course I fake it. I had no prior training in design when I decided to be a web designer, but I faked it. In retrospect, if I didn’t fake it, I wouldn’t have the courage to become a designer. My work was awful. I had no clue what typography was, but I faked it until I got better at it.

If I knew how much work and stress went into raising other human beings, I wouldn’t have any kid. Once they were here, I couldn’t send them back. I was not prepared for what was coming, but I faked it. I pretended to be a good father, but I quickly realized that being a father was not about me. It was what I can do for them. I don’t need the recognition for their success nor do want to be blamed for their failure. I don’t need the compliment for their well behavior nor do I want the criticism for their misbehaving. I just need to do my part. As long as I am there for them, showing them that I do my best, and teaching them what’s right and what’s wrong, it is up to them to decide for their own life. I don’t need to be responsible for everything they do.

So there I said it. I am not afraid to point out my fakes. It is not about my insecurity. I am just being honest to myself. I am a fake, but I am keeping it real.

A Small Gesture

Last week, I went on a field trip with Đán. In the morning, all the parents gathered outside the kids’ class. After introducing ourselves, the conversation began with a father telling other parents how hard it was for him to get half a day off from his boss. Others joined in with their own work-life story.

Fifteen minutes later, Đán’s teacher came out to assigned the chaperones with the kids. I was responsible for two boys and two girls. The trip was to George Mason University to watch a play; therefore, the ride was less than five minutes away.

One of Đán’s friends was super friendly. He called me “Papa” and held my hand as we walked from the parking to the theater. Maybe he didn’t want to get hit by a car. By the time we arrived at the front of the theater, his mom was standing at the door waiting for him. He ran over with joy to give her a hug. I greeted her. She turned to her son and said, “I have to go to work. Please listen to Mr. Trương and enjoy the show.” They waved goodbye and she left.

I thought she was going to join us, but she went out of her way just to say hi to her son. It was just eye-opening. She made me realized even a small gesture mattered. We don’t have to do all the grand things for our kids to show that we cared.

Hồng Thủy: Chút tình còn lại

Tập truyện ngắn của Hồng Thủy viết về những mối tình thơ mộng nhẹ nhàng. Những câu chuyện không não nề nhưng cũng không để lại cho tôi cảm nhận gì. Đọc xong sách trả lại hết cho tác giả luôn. Tuy nhiên tôi vẫn thích cách viết văn đơn giản và đẹp. Đọc để trao dồi tiếng Việt nên tôi không nghĩ đã lãng phí thời gian. Tôi sẽ tìm đọc những tác phẩm truyện dài của tác giả.

School Lunch

Whenever I had a chance, I would join my sons for lunch at school. I have to take advantage of the age when they are still proud of me in front of their friends. Years ago, an uncle’s friend told me that his teenage son was so embarrassed of him that he had to walk in different direction when his son and his girlfriend were in the mall. I hope that day will never come for me.

When Đạo was in kindergarten, parents were invited to have Thanksgiving lunch with their kids at school. I was debating whether I should take off work or not, but I was glad I went. When parents sat with their kids at lunch tables, one of his friends was in tear because his parents weren’t there with him. He didn’t even touch his food because he must had felt left out. Fortunately, his teacher saw it and sat next to him. After what I witnessed, I have not missed Thanksgiving lunch with my kids. I didn’t think it was a big deal, but it meant a great deal to the kids.

What I also enjoyed about school lunch was that the cafeteria and the food took me back to my days in elementary school. My experience was much different than theirs. I sat by myself most of the time because I did not speak any English and I did not make any friends. Both Đạo and Đán have close friends and they all liked having me around.

Samples for Vietnamese Typography

Due to popular demands, I brought back samples for Vietnamese Typography. My favorite piece is obviously the page for Trịnh Công Sơn’s lyrics. I also redesigned the menu with pretty mouth-watering photography.

Anh đã lừa dối tình cảm tôi

Lần đầu tiên tôi đặt chân đến Mỹ là vào mùa đông. Đêm hôm đó tiểu bang Connecticut lạnh thấu sương. Khi chúng tôi rời sân bay ra xe tôi run cầm cập bỗng nhiên có chiếc áo coat to và nặng phủ lên người tôi. Anh cho tôi một cảm giác ấm cúng tôi không bao giờ quên.

Từ đó tôi xem anh như người anh cả. Tôi đi học không biết một chữ tiếng Anh. Anh nhờ con gái của người bạn anh giúp đỡ tôi thế nhưng cô ta chưa bao giờ chào tôi một lời. Tôi đem bài tập về nhà không biết làm anh giúp tôi. Có những lúc không kịp giờ anh đem bài tập vào sở làm để hoàn tất vào giờ giải lao.

Tôi quý trọng anh. Tuy anh nói năng hơi “ta đây” nhưng tôi thấy được sự chân thật của anh. Anh luôn bênh vực tôi mỗi khi hai thằng con của anh ăn hiếp tôi. Có lần anh và chị tôi cãi cọ nhau, anh đến xin lỗi mẹ tôi. Trong tôi anh là người con rể rất tốt. Anh lo lắng cho mẹ vợ và luôn cả em vợ.

Từ nhỏ tôi đã không được gần gũi ba nên tôi xem anh như là người đàn ông trong đời tôi. Anh thích ăn nhậu và ca hát, tôi cũng thế. Anh xã giao rộng rãi và hoạt bát nên chị tôi thường ghen tuông. Anh quen nhiều bạn bè nhưng chị tôi chỉ muốn anh ở nhà với vợ con. Rồi cuối cùng anh chị cũng chia tay. Tôi đau lòng vì đã mất đi một người anh tốt.

Từ khi anh chia tay với chị tôi, tôi không còn liên lạc với anh nữa nhưng trong thâm tâm tôi lúc nào cũng nghĩ đến anh. Chị tôi đã đánh mất tình cảm của hai anh em tôi. Vài năm trước khi nhận được friend request của anh qua Facebook, tôi mừng rỡ và đồng ý ngay. Tôi xem timeline của anh được biết anh đã về Việt Nam cưới vợ mới và cũng có thêm một đứa con trai rất dễ thương. Càng đi sâu vào những phần comment thì tôi thấy những lời chửi bới của các chị viết rằng anh đã lừa gạt họ. Gần đây người thân cho biết anh tuy đã có vợ con nhưng vẫn lăng nhăng với những người đàn bà khác. Và như thế tôi mới nhân thức rằng cả tôi là con trai còn bị anh gạt gẫm tình cảm huống chi là các chị.

Những tình cảm anh dành cho tôi đã ảnh hưởng đến cuộc đời của tôi. Tôi đã noi gương anh đặt tình cảm trên hết khi đối xử với những người chung quanh. Không ngờ rằng những gì anh làm đều giả dối cả. Mẹ đã nhìn ra được từ sớm và đã cảnh cáo chị tôi nhưng cả tôi và chị đều không tin nên giờ đây cả hai mới bị tổn thương. Dĩ nhiên là chị bị nặng nề hơn tôi nhiều. Chị đã hy sinh cuộc đời mình cho anh và hai con. Cuối cùng thì vẫn cô đơn một mình.

Tôi thì cũng đã quên dần. Coi như một bài học về tình cảm. Giờ đây tôi không dễ dàng trao tình cảm của mình đến bất cứ ai. Vì tôi biết mình quá yếu lòng và sẽ dễ dàng bị đau đớn. Đó không phải là lỗi của anh mà là do tôi tự trút lấy.

Anthony Jeselnik: Fire in the Maternity Ward

I must confess. As someone who loves standup comedy, I have never heard of Anthony Jeselnik before this Netflix Special. I did not know what to expect, but within a few minutes, I knew I was in for a real treat. The giveaway for me was his sister’s pregnancy and their relationship. From domestic violence to slavery to racism, Jeselnik’s punchlines were ironically ruthless and satirical twisted. His take on murder-suicide was fucking dark yet hilarious. His trip to an abortion clinic pushed beyond the comfort level, and yet he managed to pull it off with laughters. His comedic taste reminds me of Quentin Tarantino’s filmic vision. They were horrendous and glorious at the same time. Only great artists can pull of the line between moral and despicable. Jeselnik had accomplished that in this special.

Con cái cần có ân cần

Sáng nay mưa lớn thèm được nướng tiếp nhưng phải thức dậy đi làm. Sau khi đưa Đạo Đán đến trường và Xuân đến nhà trẻ, tôi ghé vào quán café làm việc thay vì vào văn phòng. Đến mười một giờ trưa tôi trở lại trường học để quan sát hành vi của thằng Đán.

Hôm thứ sáu đang làm việc thì nhận được email từ cô giáo dạy nhạc của Đán. Nó lại không nghe lời cô. Cô than phiền rằng nó mà cứ tiếp tục không tuân theo sự hướng dẫn của cô, cô sẽ đuổi nó lên văn phòng hiệu trưởng để khỏi ảnh hưởng đến việc học của bạn nó.

Tôi cũng không biết phải trả lời cô như thế nào vì lần trước tôi nói với cô rằng nó đã hứa và sẽ vân lời. Suy nghĩ một lúc tôi hồi âm xin cô cho tôi đến lớp để quan sát tình hình. Nếu như nó không giữ trật tự, tôi sẽ đưa nó ra khỏi lớp và cô đã đồng ý.

Tôi và bà xã đang mỏi mệt với thằng Đán và cũng đang tìm cách để xử phạt nó. Nói đi cũng nói lại rồi. La lên cũng la xuống rồi. Cấm iPad thì cũng đã cấm rồi. Nó hứa cũng đã hứa rồi nhưng làm vẫn cứ làm. Vợ chồng cũng đồng ý rằng đứa con giữa cần có sự chú ý của cha mẹ. Như thế vợ để cho cha và con có những giây phút riêng.

Chiều thứ sáu tôi xin phép xếp cho về sớm. Hai cha con đi Costco và Home Depot mua một chút đồ. Sau đó ghé qua quán sushi buffet mà nó rất mê. Tôi phải gọi thêm một bình saké nóng để lấy can đảm nói chuyện với nó. Hai cha con vừa ăn cua huỳnh đế vừa tâm sự. Nó cũng biết nó đã làm gì sai và nó cũng không dám hứa mà chỉ nói rằng nó sẽ cố gắng nhớ những lời tôi dặn dò. Thế cũng quá đủ rồi. Ăn uống no nê tôi đưa nó đến trường đại học George Mason xem triển lãm sách của những đứa học sinh mới ra trường về ngành thiết kế đồ hoạ. Nó nói sau mà chỉ có nó là nhỏ thôi. Tôi bảo rằng, “Vì con đặc biệt.” Nó mừng rỡ gom hết danh thiếp cho tôi. Sau đó chúng tôi ra công viên hứng gió trước khi trời sập tối phải trở về với đại gia đình.

Sáng nay trước khi đưa nó đến trường tôi nhắc lại với nó những gì hai cha con đã bàn trong nhà hàng buffet ngày thứ sáu. Nó gật đầu nhớ và đồng ý. Tôi đến lớp sớm để chào hỏi cô giáo. Thì ra cô giáo của nó cũng khá trẻ. Cô mời tôi vào lớp ngồi chờ. Lúc lớp của nó bắt đầu vào thì mầy thằng bạn nó chạy đến. Đứa thì ôm tôi. Đứa thì gọi là “Papa.” Còn đứa thì hỏi chừng nào liên lạc với mẹ nó để hẹn playdate. Từ những lần đi field trip và những lần đi sinh nhật tôi gặp gỡ bón chúng hơi nhiều nên đứa nào nó cũng nhớ cả. Khi Đán thấy tôi nó rất mừng rỡ. Tôi ôm lấy nó và nhắc thằm những gì đã bàn bạc.

Nó đi vào chỗ ngồi và làm đúng những gì cô giáo giảng dạy. Ngồi quan sát mới thấy cô này cũng hơi nghiêm khắc. Bước qua nhạc cụ cũng bị phạt. Đánh nhạc cụ lúc chưa cho phép cũng bị phạt. Nói mà không giơ tay lên cũng bị phạt. Sau lớp học ít nhất là sáu đứa bị phạt. Cũng may là thằng Đán không có trong số đó. Cô cũng công nhận rằng hôm nay nó kỷ luật hờn tuần trước nhiều.

Tôi rời khỏi trường trời vẫn mưa nhưng trong lòng rất vui. Thằng con này đúng là cần phải dành thời gian cho nó. Mấy lần rồi tôi đã đề nghị với vợ rằng mỗi một tuần cho tôi một vài tiếng đồng hồ dành riêng với mỗi thằng con để cho cha con có cơ hội bên nhau và để cho chúng nó biết nó được sự quan tâm và chú ý riêng. Vợ nghĩ tôi viện cớ đi ăn nhậu. Thì cũng có uống một vài ly bia để có tinh thần bàn chuyện đời với con. Như vậy cũng tốt mà.

Contact