Sean Adams: The Designer’s Dictionary of Type

A coffee table book for graphic designers who don’t know much about classic type such as Baskerville, Akzidenz Grotesk, and Clarendon. The examples are good to flip through to find inspiration. It’s a good introduction for students and anyone who wants to learn a bit about typography.

Hồ Trường An: Chân dung những tiếng hát (quyển 2)

Tôi không đọc những bài viết của Hồ Trường An về ca sĩ hải ngoại từ đầu đến cuối. Tôi chỉ đọc về những người tôi để ý đến như Ngọc Lan, Don Hồ, Kiều Nga, Thái Tài, Kenny Thái, và Tuấn Anh. Những bài viết ngắn gọn như để giới thiệu các ca sĩ qua tiếng hát và ngoại hình. Tôi không mấy hứng thú cách nhận xét về diện mạo của tác giả. Mắt to hay mắt nhỏ đối với tôi không có quan trọng bằng giọng hát và cách chuyên trở nhạc của họ. Tác giả phần nhiều viết về những bài hát được thâu trên video của Thuý Nga, Asia, hoặc production nào đó. Theo tôi thì qua những album của họ mới có thể tìm hiểu sâu sắc hơn về nghệ thuật của họ. Bộ sách gồm ba quyển nhưng tôi chỉ mượn được quuyển hai mà thôi.

Niềm hân hoan nhỏ

Lúc mới qua Virginia tôi được một chị bạn giới thiệu thuê một phòng của nhà cặp vợ chồng trẻ bạn của chị. Người chồng lớn hơn tôi vài tuổi nhưng bảnh bao hơn tôi. Vợ anh thì nhỏ tuổi hơn tôi nên còn trẻ. Vợ chồng chưa có con. Họ sống hạnh phúc.

Tôi không còn nhớ tiền thuê là bao nhiêu nhưng chủ bao tất cả từ điện nước và luôn cả phần ăn. Lúc đó tôi chỉ có một mình nên cũng tiện. Cũng may mắn là hai vợ chồng nấu ăn đều ngon cả. Anh ta làm những món ăn Việt Nam như canh chua cá kho rất đúng vị. Vợ thì kho thịt ba chỉ rất nhiều mỡ nên ăn vừa béo vừa ngon như ở Việt Nam.

Hai vợ chồng cũng bảo rằng tôi muốn ăn gì thì nói. Tôi thì có gì ăn nấy không đòi hỏi gì cả. Nhưng thấy người ta nhiệt tình mình cũng không ngại. Tôi thèm mắm kho, bún mắm, hay lẩu Thái cũng request luôn. Tuy rằng phần ăn có bao trong tiền thuê nhưng tôi vẫn đi chợ mua đồ để nấu. Công người ta nấu còn nhiều hơn là tiền chợ. Tôi mua luôn cả bia rượu về để cùng nhau lai rai. Vợ chồng không đòi hỏi tôi phải đi chợ nhưng có qua có lại thì công bình hơn. Làm như thế có ăn cũng cảm thấy thoải mái hơn.

Tuy tôi chỉ ở tạm vài tháng nhưng đó là những ký ức đẹp đơn giản. Tôi quý cách đối xử của vợ chồng họ. Đó cũng chính là niềm hân hoan giữa người Việt với người Việt trên xứ người.

My Little Delight

After reading Ross Gay’s The Book of Delights, I wanted to blog about something delightful. These days, what brings me joy the most is observing my nine-month-old Vương. His constant smiles, showing his two front bottom teeth, are always a delight. He can’t walk yet, but he swings his arms and shakes his booty every time I put on Vietnamese hip-hop. I just want to freeze time because he is growing way too fast. He is our fourth boy and our final.

Whenever strangers asked me how many kids we have, my reply would be four, but Đán would always corrected me: “We actually have six, but two were dead.” The stunned look on strangers’ faces delighted me. They were caught off guard and didn’t really know how to respond. Some would say, “I am sorry.” I just nodded and offered no explanation.

Ever since my wife told Đán about the two miscarriages she had, he always told people about his two dead siblings. I felt a bit awkward at first, but I am getting used to it. I am delighted that my wife has been opened about it.

Ross Gay: The Book of Delights

On his forty-second birthday, poet Ross Gay set out to write an essay a day on something in his life that he found delightful. From the beauty of nature to his interaction with the people around him to memories of his love and lost ones, Gay shared his keen observations and thoughtfulness through his concise, lyrical prose. Having read this book, I am inclining to blog more on delightful instead of depressing subjects.

Bỏ hết

Bỏ cà phê giúp tôi ngủ ngon giấc buổi tối nên buổi sáng tỉnh táo hơn. Đầu óc không còn bị nhức nhói nhưng mấy tháng trước. Giờ đây tôi mới thật sự biết quý báo giấc ngủ của mình.

Nếu bây giờ bỏ được rượu, bia, thịt, và đồ biển sẽ đỡ bị gout hành hạ. Bỏ luôn được tình dục thì hay biết mấy. Nhưng bỏ hết những thú vị của cuộc đời thì sống còn ý nghĩa gì?

Tôi không phải là người có cái tính mạnh mẽ nên dễ dàng bị lôi cuốn vào những đam mê của đời. Tôi không thể bỏ đi những quyến rũ ấy. Và như thế tôi phải làm phiền hoặc làm hại đến những người xung quanh.

Làm người giữa tốt và xấu chỉ khác nhau là cách mình đối xử với người. Người tốt luôn nghĩ đến người khác còn người xấu chỉ nghĩ đến bản thân mình. Cho nên làm người tốt chi cho mệt. Liệu người ta có nhận thức được hay không? Nếu chỉ nghĩ cho bản thân mình dù người ta có cho mình là ích kỷ thì cũng chẳng hại gì đến mình.

Chẳng hiểu sao tôi lại có những suy nghĩ như thế. Cho nên tôi thích cái blog cá nhân này là vậy tôi có thể nói ra những ý nghĩ vu vơ mà chẳng ngại ngùng gì. Viết xuống rồi bỏ hết ta làm lại từ đầu.

Gào: Hoa Linh Lan

Truyện mở đầu với sự cố sinh non của một cậu bé bị dị tật tinh hoàn. Tôi tưởng rằng “thằng không chim” nói về intersex nên tôi lấy làm hứng thú để đọc vì tôi hy vọng Gào khai thác về đề tài phức tạp này. Nhưng kết quả làm tôi thất vọng vì cốt truyện chỉ dừng lại ở tình cảm tay ba. Câu chuyện ngắn gọn không dở nhưng hơi tiếc nuối vì thiếu đi sự kỳ vọng mà Gào đã đặt ra trong phần đầu của sách.

Gào: Tự sát

Tôi chưa bao giờ nghe cái tên Gào nhưng có người giới thiệu nên đọc thử. Tự sát là một truyện tiểu thuyết ngắn gọn (gồm 138 trang) hợp với giới trẻ hơn cho tôi. Câu chuyện cũng được nhưng quá ngắn nên những nhân vật không đủ thời gian để ngắm vào người đọc. Cách viết của Gào cũng được nhưng vội vã nên không phát triển được những nhân vật của mình. Sau “Tự sát,” Gào thêm vào những bài viết ngắn để tạo cho sách được 200 trang. Cho nên những chuyện ngắn ấy bị thừa đi.

Hình nhà ai nấy đẹp

Hôm nay trở lại Facebook thấy gia đình người ta đi du lịch ngắm nhìn cảnh vật thế giới. Vợ chồng con cái hưỡng thụ những giây phút nhẹ nhàng. Hình ảnh chụp thật tuyệt vời.

Khi gia đình tôi đi du lịch thì ầm ĩ. Hai thằng con lớn không ngồi yên. Thằng giữa thì la lối ôm sòm. Đi chơi còn mệt hơn cả đi làm. Không la đứa này thì hét đứa nọ. Từ chổ ăn đến chổ ở chẳng có giây phút nào được thư giãn trừ khi lúc chúng nó ngủ.

Gia đình của tôi là thế đấy. Nhưng rồi cũng quen. Không có bọn chúng quấy nhiễu cũng buồn. Tụi nó chẳng cũng thế. Không bị cha mẹ rầy la nó chịu không nổi. Thôi thì hình nhà ai nấy đẹp đi vậy. Được có thời gian cho nhau là quý lắm rồi.

Aziz Ansari: Right Now

Aziz Ansari had a rough year about a sexual allegation, but he came out great. I am digging the new Aziz. His materials are more thoughtful particularly on race, culture, and this moment. He is more casual and he connects with his audience. He takes them to intimate places with him. A needed rebirth of an Indian-American comedian. I enjoyed this one more than his previous stand-up specials.