Tình nghĩa

Tuy sống xa ba và gia đình bên nội hơn ba mươi năm, tôi luôn kính trọng sự đoàn kết giữa thế hệ cô chú bác và anh chị em. Từ lớn đến nhỏ, mọi người đùm bọc lẫn nhau. Vì ở xa thật xa nên tôi không có cơ hội sống cùng đại gia đình nhưng tôi vẫn ghi nhớ tình cảm tất cả đã dành cho tôi từ lúc còn bé. Sau này mỗi lần về lại Việt Nam tình cảm mọi người đối với tôi vẫn sâu đậm tuy xa cách mấy mươi năm. Dù thời gian có dài và đường xa vạn dặm, tình cảm đại gia đình vẫn không nhạt phai.

Hôm qua trò chuyện với người anh bà con, tôi rất vui. Tuy không nói nhiều nhưng anh em hiểu sự chân thật, thẳng thắn, và cảm thông dành cho nhau. Anh là người anh lớn tôi tin tưởng và quý mến. Thậm chí nếu cần anh sẽ sẵn sàng giúp đỡ tôi. Và ngược lại tôi cũng thế. Không biết bao giờ anh em mình sẽ có dịp ngồi lại cùng chung một bàn nhậu. Thôi thì xin chúc mừng anh và gia đình trong những bước sắp tới.

Ở đời là thế, dù người thân ở xa bao nhiêu nhưng tôn trọng và nghĩ cho nhau vẫn luôn dễ dàng đối xử với nhau. Ngược lại, dù có ở cạnh nhau mà không nghĩ đến nhau thì cách cư xử cũng khó khăn, ngại ngùng, và ngượng nghịu. Dĩ nhiên luôn chỉ nghĩ cho chính mình thì cuộc sống sẽ dễ dàng và thoải mái nhưng sống trong đời sống cần có tình nghĩa nhất là đối với người thân trong gia đình.

Furie

Phim võ thuật do Lê Văn Kiệt đạo diễn và Ngô Thanh Vân trình diễn. Nội dung rất đơn giản. Một người mẹ làm nghề đòi nợ. Khi đứa con gái bị bắt cóc, người làm mẹ bằng mọi giá phải cứu lại đứa trẻ. Lê Văn Kiệt không chú trọng vào câu chuyện cũng không quan tâm phần đối thoại. Trong một tiếng rưỡi, những trận đánh nhau diễn ra không kịp thở. Xem Ngô Thanh Vân đập tơi tả những người đàn ông thật đã mắt. Đáng tiếc, đây chỉ là một phim hành động thiếu chiều sâu.

Nguyễn Ngọc Thạch: Lòng dạ đàn bà

Quyển tiểu thuyết bi thảm, hồi hộp, và rùng rợn được dàn dựng khéo léo của tác giả Nguyễn Ngọc Thạch. Thường thì câu chuyện được kể qua một nhân vật chính nhưng những nhân vật trong truyện của Thạch đều được kể riêng. Người đọc sẽ thấy được những khía cạnh khác nhau. Cùng sống chung trong một căn nhà bề ngoài thì rất giàu sang nhưng tình người bên trong thì rất tệ hại. Cách viết của Thạch đơn giản và ngắn gọn nhưng đặc sắc. Thạch cho đọc giả nếm được mùi ác độc của đàn bà: “Con ong độc nhất ở đuôi, đàn bà độc nhất ở nơi tấm lòng.” Sao khi đọc mấy quyển sách tiếng Anh liên tiếp, tôi khao khát được đọc tiếng Việt. Tuy đọc sách này như uống ly nước độc nhưng thật đã khát.

Pamela Paul & Maria Russo: How to Raise a Reader

Pamela Paul and Maria Russo, editors of The New York Times Book Review, have put together a pleasurable, approachable guide to nurture kids into the life of reading. The authors’ goals are to show reading at home is for pure joy and not burden. The kids are free to read whatever they want, not what expected of them. I find the concept of family library simple, effortless, and yet effective. We just need to have books anywhere around the house within their reach—including in the bathrooms. I appreciate the authors’ relaxed, unpressured ways to instill reading into the kids’ life. In addition, the book is filled with recommendations for different ages. If you want to raise a reader, pick up this book.

Deon Cole: Cole Hearted

Cole is a straight-up Black comic. His jokes, ranging from sex to self confidence, are raw and raunchy backed up by his acting. He is tell-it-like-it-is entertaining. I was looking for more thought-provoking materials. His Black audience seemed to have a good time though. The white guy in the front row didn’t seem to enjoy much.

Learning Typography Resources

My book, Professional Web Typography, has been mentioned in issue #30 of “Web Fonts & Typography News.” Jason Pamental writes:

Donny is a deeply talented designer and typographer, and has released a second edition of his book recently, updating it to include variable fonts and some other newer developments. It’s very well written and an incredible resource. Well-deserving of a place on your digital bookshelf.

It is an honor to be included along many of my favorite books on typography. If you are new to web typography, this issue is a great introduction. If you haven’t already, you should subscribe to “Web Fonts & Typography News.”

Downtime

Lunarpages, my hosting provider, has been acquired by HostPapa. They are making infrastructure changes. As a result, all my websites, including this blog, will be down for four hours today. Here’s the notification from HostPapa:

In order to perform important infrastructure updates, your service will experience downtime starting on:

Wednesday, October 9, 2019 10 pm (PST)

And ending on:

Thursday, October 10, 2019 2 am (PST)

During this maintenance period, your website and email will not be available.

I’ve hosted with Lunarpages for almost 20 years. They have done a great job with minimum downtime. I am not sure what will happen with HostPapa. Just keep my fingers crossed.

Có một dòng sông

Cuộc đời con người giống như một dòng sông trôi chảy không bao giờ dừng lại. Vì thế mỗi chặng đường đã trôi qua không thể nào ngăn chặn lại được. Những gì của quá khứ giờ đây cũng chỉ còn lại trong ký ức.

Tôi vẫn yêu quý tuổi thơ của mình dù biết rằng nó đã không còn tồn tại. Nếu như không xa quê hương lúc tuổi thơ đang lên cao vút, không biết tôi có còn nhớ nhung đến thế không? Sau ba mươi năm trở về căn nhà của tuổi thơ giờ đã không còn nữa và phố xá xưa giờ cũng đã thay đổi. Nhưng trong đầu óc của tôi, từng chi tiết vẫn y như cũ. Cũng may là còn có một số láng giềng vẫn còn nhớ đến tôi và những kỷ niệm xa xưa.

Thời gian trôi qua vun vút. Tôi tiếc nuối những tình bạn tôi đã vô tình đánh mất. Từ tiểu học, tôi có một nhóm bạn khá thân nhưng rồi sau trung học đường ai nấy đi. Xa mặt cách lòng. Tình bạn tàn phai theo ngày tháng. Giờ gặp nhau trên Facebook không nói không nụ cười. Chút tình dường như hiu hắt bay.

Rồi có những mối tình đã không giữ được. Từng người tình bỏ tôi đi như những dòng sông nhỏ. Rồi sông cứ trôi và tôi vẫn lạc lối. Nếu có thể quay lại, tôi sẽ sửa đổi lại những lỗi lầm xưa nhưng dòng sông không bao giờ chảy ngược. Thôi thì cảm ơn họ đã cho tôi những kinh nghiệm làm sao đừng phá vỡ những hạnh phúc đang có trong tầm tay. Có mất mát mới biết quý trọng tình cảm người khác trao cho mình. Có thất tình mới biết yêu quý tình. Có đau mới biết mở rộng con tim. Từ đó tôi thề sẽ nắm vững tình yêu và sẽ không bao giờ buông tay âm thầm tìm về cô đơn.

Thôi thì đời hãy cứ trôi. I just go with the flow.

Jia Tolentino: Trick Mirror

I have been following Tolentino’s writing in The New Yorker for a few years. She brings a young, Asian-American voice to the publication. Her first book, Trick Mirror, consists of personal essay combined with journalism. Her writing is honest, even handed, and fierce. As someone who grows up and makes a living on the web, I can relate to her essay on how the internet has transformed from an online space for people sharing their own passion on sites like GeoCities into “unlimited channels, all constantly reloading with new information: births, deaths, boasts, bombings, jokes, job announcements, ads, warnings, complaints, confessions, and political disasters blitzing our frayed neurons in huge waves of information that pummel us and then are instantly replaced.” Tolentino is a feminist and her perspective on sexism is refreshing. I must confess. I learned about queefing from reading this book. So yes, Trick Mirror is an informing, enlightening, fascinating read.

Liên Đoàn Hùng Vương

Đạo và Đán tham gia liên đoàn Hùng Vương đã được bốn tuần. Mỗi chiều thứ sáu tôi có nhiệm vụ đưa rước bọn nó đến họp mặt từ 6:30 chiều đến 8:30. Lần đầu hai đứa nhút nhát không chịu sinh hoạt. Nhưng rồi thấy bọn con nít được chơi những trò chơi vui nên cũng nhảy vào. Lần thứ nhì thì chỉ còn thằng Đán rụt rè không muốn vào. Đến lần thứ ba thì không còn xa lạ gì nữa.

Riêng tôi trong thời gian chờ đợi chỉ muốn hai tiếng đồng hồ yên tĩnh để đọc sách sau một ngày làm việc. Tôi cũng chẳng hứng thú xã giao nhưng vì là người mới nên tôi cũng cố gắng chào hỏi những phụ huynh khác. Đại khái là hỏi han về liên đoàn và về con cái của họ. Rất vui là phụ huynh nào cũng niềm nở và dễ thương. Họ chia sẻ kinh nghiệm của họ và khuyến khích tôi chịu khó cho tụi nó tham gia.

Chỉ gặp nhau bốn lần thứ sáu và một lần picnic nhưng tôi có được cái cảm giác rất gần gũi. Đây là những bậc cha mẹ rất thương con cái và sẵn sàng làm mọi chuyện cho con. Có cha mẹ phải lái xe hơn cả tiếng đồng hồ mỗi chiều thứ Sáu để đưa con đến tham gia. Tuy có thể tham gia vào liên đoàn Mỹ gần nhà nhưng họ muốn mấy đứa nhỏ có thêm bạn bè Việt và hiểu biết thêm về nguồn gốc Việt Nam.

Trong lúc đám nhỏ sinh hoạt thì cha mẹ cùng bàn bạc với nhau về những lần đi cắm trại sắp tới trong liên đoàn, tương lai con cái, công ăn việc làm, dạy tiếng Việt cho bọn nhỏ, và những món ăn nhậu. Nghe nói có ăn nhậu là tôi kết rồi. Tuy mới gia nhập nhưng tôi nhận thấy được sự đoàn kết của cha mẹ Việt Nam với nhau. Lúc đi picnic ngày chủ nhật tuần vừa rồi phụ huynh có bàn với nhau về một cuộc họp mặt dành riêng cho cha mẹ để có cơ hội quen biết nhau.

Lúc đầu tôi cũng ngại tham gia liên đoàn nhưng mẹ bọn nhỏ bắt mấy cha con đi tôi phải theo lệnh mà thực hành nhưng giờ đây tôi thấy cũng tốt. Thứ nhất là cho bọn nhỏ rèn luyện kỷ luật, nề nếp, và kỹ năng lãnh đạo. Thứ nhì là sự đoàn kết giữa mẹ cha. Hy vọng rằng qua con cái cha mẹ cũng trở thành bạn bè để giúp đỡ lẫn nhau dạy dỗ con cái nên người để sau này bọn chúng góp sức cho xã hội. Làm cha làm mẹ nuôi con mình được như vậy là mãn nguyện rồi.