Summer’s Over

I can’t believe school starts next week. I am taking Brand Identity Design and Graduate Design Seminar this semester. As a result, I am winding down my freelance projects to concentrate on school work. I still have one project in the queue waiting for the client to get rolling. We were halfway through and then the client doesn’t have the time or the devotion to work on it. At this time I am not taking on any freelance works until school is over. I am very excited to get back into class though. I really like being around other creative students.

Mild Hemophilia

I am diagnosed with mild Hemophilia or Von Willebrand disease. My Factor VIII is 32%, which is low. The normal Factor VIII is between 50%-108%. I have nothing to worry about. I just need to be careful not to get into major injuries. If I need major surgeries or dental works like root canal, I would need to notify a hematologist. I should take only Tylenol, not Advil, Aleve, Aspirin or any NSAID class. Chances are my sons would also have the disease.

Đàm Vĩnh Hưng – Xóa Tên Người Tình & Chờ Đông

Đả lâu rồi không có nghe Đàm Vĩnh Hưng hát. Thế nhưng dạo này láy xe đi xa hơi nhiều nên cũng lôi nhạc mới của Mr. Đàm ra nghe để chóng buồn ngủ lúc đêm khuya. Xóa Tên Người Tình (vol. 6) và Chờ Đông (vol.7) đều là những ca khúc trữ tình nhưng nghe cũng khá hay.

Mr. Đàm đã nhuần nhiển để chuyên trị dòng nhạc này. Anh ca không quá mùi cũng không quá da diết nên những ca khúc bolero như “Nhật Ký Đời Tôi,” “Thói Đời,” “Tình Yêu Trả Lại Trăng Sao” và “Sương Lạnh Chiều Đông” không bị quá nhão. Ngoài ra anh cũng cho vào những ca khúc tươi vui như “Bên Nhau Ngày Vui,” “Ghen,” “Giả Từ Đêm Mưa” và đặc biệt là “Gặp Nhau Làm Ngơ” qua vũ điệu chachacha. Nghe nhịp trống làm nhớ đến thời còn ham mê khiêu vũ.

Lần này lối hòa âm cũng tương đối tốt. Không mới lạ nhưng cũng không quá xưa nên không bị nhàm chán. Về lối phát âm của Mr. Đàm cũng đả nhẹ nhàng hơn trước tuy rằng chữ “ch” và “tr” nghe vẫn còn hơi nặng như “Một sớm tan chuông tà áo trắng ngập đường / Mình anh chơ vơ chờ em trước cổng trường” (“Bên Nhau Ngày Vui”). Anh hát chữ “hoa hòe” trong “Xoá Tên Người Tình” nghe thật ngộ nghĩnh.

Typography, Design and Git

I just started reading Butterick’s Practical Typography and really digging it. I am half way through Frank Chimero’s The Shape of Design and liking it. Scott Chacon’s is Pro Git is highly recommended to me from a former colleague and I’ll get to it eventually. You should read them too because they’re all free. Do support the writers though.

The Important of Sleep

Neuroscientist Penelope Lewis talks to Terry Gross about how sleep affects memory from her new book The Secret World of Sleep: The Surprising Science of the Mind at Rest. Also worth listening is TED talk from circadian neuroscientist Russell Foster in which he shares three popular theories about why we sleep.

New Pages For Dao & Dan

Redesigned the pages for Dao and Dan. Made it responsive with the minimal amount of CSS. I also added a handful of new photos in their Google album.

Đỗ Bảo – Cánh Cung 3

Đỗ Bảo là một trong những nhạc sĩ trẻ tài hoa. Nhạc do anh viết và luôn cả nhạc do anh biên soạn đều chứa đựng rất nhiều màu sắc. Cho nên sự thành công của Cánh Cung 1Cánh Cung 2 là nhờ vào những giọng ca khác nhau để tô lên những hình ảnh trong âm nhạc của anh nhất là với sự đóng góp của Hồ Quỳnh Hương, Khánh Linh, Nguyên Thảo, Nguyễn Ngọc Anh, Lê Hiếu và Trần Thu Hà.

Với Cánh Cung 3: Chuyện Của Mặt Trời, Chuyện Của Chúng Ta, Đỗ Bảo đặc hoàn toàn vào ca sĩ đầy sắc màu Trần Thu Hà. Tuy không nhiều sắc thái như hai đĩa trước nhưng đền bù lại là người nghe có thể chiêm ngưỡng trọn vẹn một album từ đầu đến cuối. Đương nhiên có bài hợp với Hồ Quỳnh Hương hoặc Nguyễn Ngọc Anh hơn Trần Thu Hà nhưng dành trọn một đĩa nhạc cho một giọng hát sẽ không làm gián đoạn đi sự thưởng thức.

Nghe Cánh Cung 3 mới khâm phục sự biến hóa rất khéo léo của Trần Thu Hà. Từ bài pop-rock tươi vui đầu tiên trong “Đôi Giầy Lười” chuyển sang điệu bossa nova về đêm của “Hành Trang Để Yêu” rồi quay qua không gian raggae trẻ trung của “Chuyện Tôi Yêu,” Trần Thu Hà hát rất đẹp tuy không phải là gu của mình. Đến bài thứ tư mới thật sự là bài Đổ Bảo viết Trần Thu Hà ca. Cô hát câu đầu tiên của “Biết Mãi Là Bao Lâu” nhẹ nhàng, mộc mạc nhưng rất sâu sắc: “Anh đâu phải tiên phật / mà nhìn ra khoảng trống / thấy được vạn vật.”

Già giặn và sâu lắng nhất là “Người Câu Bóng” với sự dàn dựng rất đơn giản của đàn dương cầm và violon để đưa giọng hát đến cận kề người nghe. Ngược lại trẻ trung và tươi tắn nhất là “Kế Hoạch Làm Bạn” với nhiệp điệu tưng bừng hớn hở cho thấy rằng Trần Thu Hà có thể thay đổi trong bất cứ hoàn cảnh nào. Và cô có thể hát quyển sổ điện thoại (phonebook) nếu cô muốn.

Cánh Cung 3 chứng minh rằng Trần Thu Hà không chỉ là sự lựa chọn khôn ngoan mà là không có lựa chọn nào có thể vượt hơn được để đưa mượt mà 12 ca khúc không cùng màu sắc.

Parents’ Hardest Hours

Eric Meyer shares the “77 Hours” that led up to the diagnose of the tumor in his five-year old daughter’s brain. It’s heart-wrecking to hear something like this happens to a little girl. I hope she’ll make a speedy recovery.

Cám Ơn Bác Lan

Bác Lan viết:

Từ cuộc reunion đầu tiên, qua những góp ý kiến, bác đả thấy ở Donny có thật nhiều tình cảm gia đình, nhất là bác đọc qua trang web của con, với những dòng chữ chân tình đối với con cái gia đinh và nhất là đối với các dì trong gia đình con. Trong khi mọi người thích ồn ào, nhưng đôi khi, con vẫn thích sự tĩnh lạng riêng tư. Cám ơn trời Phật đả cho con vào đại gia đình họ Nguyễn Khắc.
Mến, bác Lan

Đọc vài dòng của của bác khiến tôi rất cảm động. Lần đầu gặp bác tôi rất mến và yêu quý bác lắm.

Better Day

The other night around 10pm Dana kept yelling at Dao to tell him to hurry up with his milk so he could go to bed. He responded, “Mẹ, tomorrow is going to be a better day.” Dana and I looked at each other and just laughed.

Last Friday when we came to pick up Dan at daycare, he ran out of the playroom as soon as he saw us. It was hilarious watching him waving and saying goodbye to his friends and teachers as he dashed to the door.

Dan is now approaching his terrible-two phase and he is much worst than Dao. He is fearless and full of energy. He jumped off the bed and stairs. He busted his head several times and he had yet to learn to be careful. Looking after him is exhausting. He even started to hit Dao and smiled. No matter how hard I try to tell him that hitting is inappropriate, he always responded with a smile. Poor Dao just let his little brother hit him. Dao used to hit Dan, but now it’s the other way around. I told him to protect himself and do not let Dan hit him.

In term of speaking development, Dan is much slower than Dao. At two, Dao spoke very clearly. Dan talks a lot too nowadays, but mostly babbling. For instance, he would say “tuties” instead of smoothie. The other day he kept saying the four syllables that I could not understand until he pointed to the “water fountain.” The words he could speak clearly are: daddy, mommy, Dao and sữa (milk).

As much as I love seeing my kids grow, I can’t wait to see them get past the terrible-two period.

Contact