Marlon Wayans: Woke-ish

I didn’t think I would enjoy Marlon Wayans’s latest Netflix special because my impression of him has always been clownish. At forty-five, Marlon is still energetic, charismatic, and goofy as fuck. Surprisingly, his materials are quite good. If you can get past his silliness, you might like his spin on the N-word, hip-hop music, police, Trump, and dirty sex. His conversation with his gay daughter is passionate and honest.

Nhổ răng

Răng non của thằng Đán lung lay cả tuần nay. Nó bảo tôi nhổ cho nó. Tôi lắc lư và ngọ nguậy mãi nhưng nó không chịu ra. Khi giựt hơi mạnh thì nó than đau. Máu đã chảy ra nên tôi sợ bị nhiễm trùng.

Hôm qua thấy chổ đó xưng lên và nó than đau mỗi khi ăn nên tôi cũng xót ruột. Tối qua tôi lo lắng ngủ không được nên sáng sớm gọi lấy hẹn nha sĩ cho nó. Trưa nay khi mẹ nó đến trường rước nó đi thì nó gọi video cho tôi khoe rằng nó đã tự mình giựt ra.

Thằng con trai giữa này của tôi cũng lì thật. Mai mốt tôi để cho nó tự mình nhổ lấy luôn.

Bande de Filles (Girlhood)

Céline Sciamma’s Bande de Filles is a gripping, wrenching film that explores the life of a young French girl growing up in an abusive, broken home. Marieme (Karidja Touré) whose low grades could not get her into high school joined a girl squad—led by the fine-looking Lady (Assa Sylla). Marieme’s life changed in a significant, surprising way. It’s an oldie but goodie and now available on Netflix.

Bully Turned Deadly

Geraldine DeRuiter recounts the story of her bully:

In 2010, after years of finding nothing, I learned from a friend that my bully had been murdered in his home not far from where we grew up. Consumed by the story, I pored over every news article on his death I could find. He had been dealing pot and was killed in a robbery gone wrong. One of the murderers had been his childhood friend.

DeRuiter also gives a different perspective on the bully:

Nobody wants to extend sympathy to a tormenter. The trouble is, school and neighborhood bullies aren’t adults. They’re kids, and many are grappling with their own problems. In 2008, the Institute of Education in London published a report that found that bullies had higher levels of anger, depression, emotional disaffection, paranoia and suicidal behavior. Other studies have found that as they grow up, bullies tend to have more trouble keeping jobs, have more problems with alcohol and drugs, and are more likely to have criminal records. A large number of bullies are also victims of bullying, meaning they face some of the same pathologies that they induce in others.

“These kids have been told that they’re worthless, that they’re stupid. They’re dealing with trauma, and they don’t have the social skills to process it. Punishing them just makes it worse,” says Julietta Skoog, a school psychologist with Seattle Public Schools and co-founder of Sproutable, a company that creates video-based parenting tools. “It’s never just ‘I feel like being a jerk.’”

As a victim and survivor of bullying, I also wonder how my tormenters turn out. One of them showed up on Facebook. We were neighbors. I was around eight or nine and he was two years older than me. He beat me up because he thought I made fun of him, which I did not. He was stronger and a better fighter than me; therefore, I was not stupid enough to piss him off. The punch was not as hurt as the embarrassment when I mom got involved. She banned me from speaking to him. As time passed, he wanted to hanging out with me again, but I could not. If he apologized, I would have reconsidered it. Now we are friends on Facebook. He seems to be doing fine. We did not bring up the past. The memory still lingered.

Jeff Rosenblum with Jordan Berg: Friction

Jeff Rosenblum and Jordan Berg write:

Think about it: Digital has fundamentally changed the way that human beings interact with the world around them. And what was the business world’s response to this world-changing technology? Pop-up ads. Motherfucking pop-up ads. (p.40)

Pop-up ads are friction. They interrupt and annoy customers. To build a strong, long-lasting brand in the modern world, companies must remove friction. In this concise, insightful, and beautiful book, Jeff Rosenblum and Jordan Berg demonstrate the power of eliminating friction to create a brand that focuses on behaviors over messaging, emotional over transactional, transparency over obscurity, and empowerment over frustration. An enlightening and useful read for brand designers and marketers.

Nguyễn Mỹ Nữ: Tiếng hát liêu điêu

Tập truyện ngắn viết về những cuộc hôn nhân đổ vỡ. Tuy mỗi chuyện khác nhau nhưng tác giả cho chúng ta cảm nhận được nổi đau đớn của cảnh ly dị. Từ những tiếng hát não nề đến những chén rượu cay, Nguyễn Mỹ Nữ đem đến cho người đọc những cảm giác nặng trĩu và xót xa. Mong rằng tôi sẽ không rơi vào những tình trạng bi đát như thế. Những ai đang trong hoàn cảnh chia lìa không nên đọc.

Đại Mộc: Lỡ chúng ta gặp lại

Tập truyện về những mối tình học trò thơ mộng và trong sáng. Chỉ có sáu bài nên sách rất ngắn (110 trang). Đọc một mạch là xong nhưng không ấn tượng hoặc cảm động cho lắm. Chẳng có gì nổi bật cả.

Nguyễn Trí: Ngụy

Tập truyện ngắn dựa vào những tệ nạn trong xã hội Việt Nam hôm nay. Trong ngành giáo dục có vấn đề dạy thêm. Trong gia đình thì có vấn đề sinh con đẻ cái. Trong tỉnh nghèo thì có vấn đề kém học, chém giết, rượu chè, và ma túy. Những mẫu chuyện tuy không mới mẻ nhưng thấm thía qua ngòi bút đơn giản và mạnh dạn của Nguyễn Trí. Đọc hay nhưng hơi não nề.

Già khó tính

Sáng hôm nay ho như chó sủa. Thằng út cứ hỏi “Are you OK, daddy?” Thôi thì xin phép được làm việc ở nhà để không phiền đến những người bên cạnh. Hôm nay thứ Sáu lại mưa. Trời buồn tâm hồn cũng buồn. Đám nhỏ đi học hết nên cũng được một chút yên tỉnh. Giờ chắc già rồi nên rất sợ ồn ào. Mà có con nhỏ làm sao tránh được.

Thế giới của tôi càng lúc càng thu hẹp lại. Chắc là càng già càng khó nên tôi không muốn làm phiền đến ai. Lánh mặt được thì cứ lánh. Năm trước mướn thành lính vô phụ công việc. Chổ làm không có văn phòng nên cho nó ké. Không ngờ chỉ vài tháng tôi đã không chịu nỗi nên cho nó về nhà làm luôn. Xếp lớn bắt nó phải vô văn phòng mỗi tuần một lần và cho nó cái phòng hội nghị lớn để nó ngồi. Mọi chuyện tưởng êm suôi thế mà nó giận tôi và nói rằng tôi tìm cớ đuổi nó ra khỏi văn phòng. Tôi phải giải thích rằng tôi không đuổi nhưng tôi cần làm việc riêng biệt để tập trung. Nó được một chổ riêng biệt còn phàn nàn gì nữa.

Giờ đây tránh được đám đông càng tốt. Có lẽ trông mấy thằng nhóc gần cả chục năm khiến tôi muốn trở lại với yên tĩnh. Nhất là mỗi lần đám nhỏ gây gỗ nhau rồi mất lòng đến người lớn. Tôi sợ những chuyện chạm tự ái lắm. Ba thằng con trông đã không xuể huống chi thêm con người khác. Tôi cũng rất sợ làm phiền đến người khác nên đâu dám vác theo ba thằng quậy làm om sòm nhà người ta. Thế thì ở nhà cho xong.

Ở nhà đôi lúc cũng gây xích mích với người trong nhà nữa. Tôi mà tiếp tục như thế chắc không ai dám qua lại người nhà cũng bỏ luôn. Như ông già bây giờ sống một mình trong một căn nhà. Cha nào con nấy. Phải chi tôi tin Chúa và giao hết mọi chuyện cho Chúa gánh dùm tôi để được nhẹ bản thân. Nhưng tôi không muốn làm phiền đến Chúa.

Tôi có một số họ hàng họ cầu nguyện Chúa trước khi ăn vậy là một ngày ít nhất ba lần. Cả triệu người tin Chúa đều làm như thế thì Chúa sao chịu nỗi. Một ngày ông phải giải quyết cả triệu lời xin. Như vậy làm sao ông không thấy phiền. Nên thôi tôi cũng không muốn ông phải lo cho tôi. Tôi còn tự lo cho bản thân được nên chưa cần đến Chúa.

Tôi thương Chúa nên không muốn Chúa bận tâm đến tôi. Còn những người nói lúc nào cũng tôn thờ Chúa lại lúc nào cũng làm phiền đến Chúa. Vậy thật sự họ có thương Chúa không hay chỉ cầu nguyện cho bản thân mình. Tôi cũng sợ nhất là những người cực kỳ tin Chúa vì họ không cho phép mình được suy nghĩ riêng. Cái gì cũng Chúa. Chúa không cho phá thai thì nhất định họ chống đối phá thai bất cứ trong trường hợp nào. Bị hiếp dâm, bị bệnh hoạn, bị loạn lưu cũng mặc kệ. Khi lớn lên ra đời đi học bị bắn chết cũng chỉ cần cầu nguyện cho qua. Nếu Chúa có linh nghiệm và nghe được những lời cầu nguyện ấy thì đâu có chết chóc nhiều đến vậy. Bao cao xu thì không cho dùng còn súng thì cho bắn thoải mái.

Không biết nói đến đâu rồi. Thôi không nói nữa. Nói cũng chẳng được gì. Mỗi người đều có niềm tin riêng và lý lẽ riêng của họ. Tôi nên làm những chuyện tôi cần làm. Không tranh cãi, không bon chen, không đụng chạm đến ai. Cho tôi xin hai chữ bình yên.

Type Matters Edited by Christopher Scott Wyatt & Dànielle Nicole DeVoss

A collection of academic essays exploring the rhetorical, technological, and cultural roles of type and its letterforms. The subjects include Ames Hawkin’s hate relationship with Times New Roman, John Logie’s research on Amazon’s Bookerly for its Kindle, Philip Rice’s take on the new Google logo, and Garrett W. Nichols’s defense for Comic Sans. The chapter on Comic Sans was a challenge to read because the entire text is set in Comic Sans. It’s a struggling trying get through this book because the scholar style of writing is quite dry and boring.