Thậm tệ

Tôi viết bài này trong lúc quá xung đột. Tôi thường mượn blog này để viết xuống những tâm tư của mình. Có những niềm riêng không nên nói hết nhưng đã lỡ lời rồi. Ai buồn ai giận ai trách cũng đành chịu. Viết xuống rồi cũng thoải mái hơn nhưng phải đối diện với những lời lẽ của mình. Tôi sẽ chịu trách nhiệm với lời nói của mình và giải quyết những chuyện cá nhân của mình.

Cúp cua tiếp

Hôm nay Đạo và Đán vẫn còn nghỉ học vì bầu cử. Sáng dậy sớm tôi đi bầu. Thật sự tôi chẳng biết những ứng cử viên là ai chỉ biết bầu hết cho đảng Dân Chủ. Thú thật đến bây giờ tôi đã quá chán nản với chính trị và không có kỳ vọng gì về phía hai đảng. Nhưng phải lựa chọn một trong hai thì tôi chọn Dân Chủ. Nếu như chỉ vì quyền lợi cá nhân thì tôi nên bầu cho Cộng Hòa nhưng vì quyền lợi cho cả đất nước nên tôi bầu cho Dân Chủ. Vả lại tôi khinh bỉ đám Cộng Hòa làm chất cao hèn nhát ăn theo đảng bỏ mặt đất nước.

Sao khi đi bầu về ăn sáng cùng gia đình rồi xếp lại đồ đạc cả mấy tuần nay để ngổn ngang từ phòng khách đến phòng ngủ. Gần trưa tôi đưa ba thằng lớn đi Dave & Buster’s. Bắn game hơn năm tiếng đồng hồ tôi cũng muốn mù luôn cặp mắt. Thằng Đán mãi mê không chịu về. Nói nó không có tập trung cũng không đúng. Chơi game nó có bị phân tán gì đâu?

Năm giờ chiều về nhà ăn tối, tắm rửa, chui vô giường. Thế là hết những ngày nghỉ. Ngày mai sẽ trở lại bình thường. Được những ngày như thế cùng con cái là mãn nguyện rồi. Không cần gì nhiều.

Cúp cua

Hôm qua Đạo và Đán được nghỉ học mình cũng nghỉ ké. Lấy lý do ở nhà trông tụi nó nhưng thật sự mình cũng lười đi làm lắm nên lấy phép nghỉ. Thằng Xuân nghe hai anh không đi học cũng không muốn đi nhà trẻ. OK cho ở nhà luôn.

Ngày thường đi học sáng réo hoài chẳng thằng nào chịu dậy. Được nghỉ thì mới bảy giờ mấy tụi nó ra khỏi giường. Thế thì đưa hết cả nhà (luôn mẹ vợ) đi iHop. Tụi nhỏ thích ăn điểm tâm ở đây. Sau đó thì về lại nhà cho mẹ tụi nó làm việc.

Đến trưa hai vợ chồng đưa thằng Đán đi khám bác sĩ về chuyện ADHD của nó. Thầy và cô nó nghĩ rằng nó bị rối loạn tăng động giảm chú ý. Vô gặp bác sĩ mà nó ngồi một chỗ không yên. Bác sĩ cũng thấy được thằng này có vấn đề. Bước đầu tiên là đưa survey cho thầy cô và phụ huynh điền. Sau đó là test về học vấn của nó. Nếu như nó thật sự cần thì cho uống thuốc. Tôi thì không biết nhiều về thuốc nhưng nghe đến Adderall thì tôi nhớ có đọc một quyển sách của một người bị tâm thần hỗn loạn có viết về loại thuốc đó và những side effects của nó thật đáng sợ. Tôi quyết định sẽ không cho nó dùng đến thuốc.

Trên đường về tôi bàn với vợ mình dùng cách trị của Việt Nam thay vì cho uống thuốc. Nói không nghe và không tập trung đậm cho nó đến khi nào nó chịu nghe. Vợ bảo muốn vô khám ngồi thì cứ làm. Đùa thế thôi chứ tôi thật sự không nghĩ là nó bị ADHD nặng lắm. Sẽ cố gắng giúp đỡ cho nó. Ví dụ như bây giờ nó đọc vẫn chậm vì không chịu tập trung để đọc nhưng kiên nhẫn mỗi đêm đọc với nó thấy nó cũng có tiến triển. Tôi cũng không lo ngại về chuyện này lắm.

Về lại nhà ăn trưa và nghỉ ngơi. Vương thì ngủ trưa với bà ngoại còn bốn cha con chui vô phòng tôi thì đọc sách còn tụi nhỏ chơi iPad để cho mẹ nó họp hành qua điện thoại. Sau đó tôi đưa mẹ vợ, Đán, và Vương đi H-Mart mua cua về ăn. Đạo và Đán dạo này mê ăn cua lắm.

Chỉ thế thôi cũng hết ngày. Lâu lâu cúp cua dành thời gian với tụi nó cũng vui.

Ngày thứ bảy của tôi

Sáng thứ Bảy dậy sớm đưa Đạo đi cắm trại cùng với liên đoàn Hùng Vương. Lần đầu tiên thằng con trai lớn chịu đi qua đêm ngủ một mình. Không nghe ai gọi hết chắc bây giờ ngủ ngon lành rồi.

Trưa về ghé Home Depot mua đinh về đóng lại máng xối. Mua luôn cây thang dài 24 feet để leo lên nóc nhà cho chắc ăn. Đóng lại mấy cây đinh mà cũng đến chiều. Qua nhà chị vợ ăn chả cá Lã Vọng uống vài chai bia. Hết ngày. Thôi thì kể như cũng làm xong chút việc. Mùa đông sắp đến không sợ gió bay máng xối và mấy miếng trim bằng thiết.

Hội nghị InSITE 2020 sẽ tổ chức tại Phnom Penh. Có dịp đi Campuchia lần đầu và ghé qua Việt Nam thăm ba và gia đình. Đã ba năm rồi không gặp ba. Lần trước về thật ý nghĩa và hạnh phúc. Hỏi thử ý kiến vợ nhưng vợ không đồng ý. Đáng tiếc thật nhưng cũng hiểu được. Thôi thì, Penh yêu dấu ơi xin vĩnh biệt.

Thôi mệt mỏi lắm rồi. Đi ngủ ngày mai lại phải dậy sớm đi đón thằng con trai về.

Lo xa

Đêm qua đang lim nhim ngủ thì bị cơn gió bão đánh thức. Nghe tiếng gió thổi mà lo sợ không biết có trốc mái nhà hoặc máng xối không nên không dỗ lại giấc ngủ được nên mở đèn đọc Bắt và thủ tiêu, sách mới của nhà báo trẻ Ronan Farrow. Dạo này tôi bị stress nhiều về căn nhà. Cứ chập chờn lo sợ cái này hư cái nọ hỏng nên đầu óc tôi lúc nào cũng cảm thấy không yên. Tôi chán cảnh làm chủ nhà lắm.

Hôm nọ thằng Đán hỏi tôi có thích ở biệt thự không tôi trả lời không vì lý dó phải duy trì và dọn dẹp mệt lắm. Tôi chỉ muốn một căn nhà nhỏ đơn sơ và nó tiếp lời tôi rằng, “chỉ cần có phòng cho ba đọc sách là được rồi.” Thằng này hiểu ý ba nó ghê.

Tôi cũng không hiểu sao bây giờ tôi lo xa đến thế. Bà xã cứ bực bội với cái lo xa này của tôi. Thì cũng biết là chừng nào hư thì sửa thôi chứ suy nghĩ chi cho khổ. Cũng biết vậy nhưng tôi vẫn cứ lo ngại sẽ ảnh hưởng đến đám con. Nhà mùa đông mà không có máy sưởi ấm thì tội tụi nhỏ. Basement mà bị nước ngập thì tiêu hết đồ đạc. Có lúc thấy mình chỉ toàn lo chuyện vớ vẩn nhưng không thể nào không lo ngại được.

Dĩ nhiên nếu tiền bạc không thành vấn đề thì tôi sẽ có cuộc sống thoải mái hơn. Nếu như tôi có thể bỏ ra bạc ngàn mà không nuối tiếc thì khoẻ biết mấy nhưng tôi không làm được. Kiếm được đồng tiền thật vất vả. Cả chục năm nay nghề freelance (thiết kế trang web) kể như đã chết. Nếu không có nghề chính thì chắc là sống không nỗi. Muốn kiếm vài ngàn thêm cũng khó vậy mà mỗi lần sửa xe, sửa nhà, sửa cửa đều đến bạc ngàn.

Nếu như tôi kiếm được thì chi cũng không ngại. Đằng này tiền vô thì khó mà tiền ra thì ào ào. Có thể vì tôi không có đầu óc thương mại nên chẳng kiếm ra được tiền theo kiểu thương mại. Chỉ làm lương bao nhiêu thì xài bấy nhiêu. Tôi thật sự rất muốn được sống một cuộc sống đơn giản. Không xe, không điện thoại, và không phung phí về vật chất. Chỉ sống với căn bản thôi và không cần phải lo ngại gì cả.

Giờ đây tôi không thể quyết định cho cuộc sống bản thân mình. Tôi còn phải lo cho gia đình nên cứ sống trong sự lo ngại. Nếu như một ngày nào đó tôi bị mất công việc thì sẽ làm sao? Thôi thì tới đó rồi lo. Lo xa chi cho mệt nhưng nó đã in sâu vào não rồi không nghĩ tới cũng không được.

Đầu óc tôi trong lúc nửa tỉnh nửa mê vì thiếu ngủ nên viết lung tung thôi thì cũng có sau đâu. Cái blog này là để tâm sự mà. Mất mát gì. Viết blog không có tốn tiền. Than thở với vợ có ngày mất vợ. Than trên blog không mất gì cả. Than được cứ than. Các bạn đọc chán sẽ không đọc nữa. Có nên đọc lại để sửa lại chính tả không? Thôi làm biếng quá. Cũng sắp đến giờ đi đón con rồi.

Hôm nay đã là ngày thứ sáu. Một tuần trôi qua thật nhanh. Thôi chúng các bạn những ngày cuối tuần nhẹ nhàng nhé. Đọc sách hoặc đi chơi với gia đình và bạn bè nhé. Hưởng được cứ hưởng đừng lo xa như tôi làm gì cho khổ. Đúng là “Đời tôi ngốc dại. Tự làm khô héo tôi đây.”

Dâu lạnh

Khi trời trở lạnh tôi thèm ăn món gì đó cho đời đỡ nhạt. Thế thì còn gì mặn mà hơn là tô bún mắm? Đến quán lúc một giờ trưa nên cũng vắng. Chỉ có tôi và hai người đàn bà lớn tuổi đang ăn bún bò Huế. Hai bà vừa thè lưởi vừa tâm sự. Bà này nói bà nọ, “Thằng con trai tôi lấy vợ ở xa. Nó thì hai ba bữa gọi điện thoại về hỏi thăm còn con dâu thì cả năm gọi được vài lần.” Bà kia an ủi lại, “Dâu ở Mỹ nó lạnh vậy đó. Con dâu tôi chiều đi làm về trể, ăn tối xong nó cũng trốn vào trong phòng có để ý gì chồng con và mẹ chồng này đâu.” Tôi nghe câu “Dâu ở Mỹ nó lạnh vậy đó” thật buồn cười. Dâu ở Mỹ bị đông lạnh hết rồi dùng không được nữa. Đem đi xay ra là sinh tố hết cho rồi.

Nguyễn Xuân Khánh: Chuyện ngõ nghèo

Chăn lợn là một nghệ thuật. Bọn chúng không chỉ ăn no rồi ụt ịt cả ngày mà còn tranh đấu nhau mãnh liệt. Qua những chi tiết nuôi dưỡng lợn và những lời trò chuyện với bọn chúng, nhà văn Nguyễn Xuân Khánh dùng chất lợn để miêu tả những ô nhiễm của bản chất loài người. Những hư cấu đi quá xa với sức tưởng tượng của tôi. Tuy truyện khá thú vị nhưng tôi vẫn thích đọc sách phi hư cấu hơn.

Tình nghĩa

Tuy sống xa ba và gia đình bên nội hơn ba mươi năm, tôi luôn kính trọng sự đoàn kết giữa thế hệ cô chú bác và anh chị em. Từ lớn đến nhỏ, mọi người đùm bọc lẫn nhau. Vì ở xa thật xa nên tôi không có cơ hội sống cùng đại gia đình nhưng tôi vẫn ghi nhớ tình cảm tất cả đã dành cho tôi từ lúc còn bé. Sau này mỗi lần về lại Việt Nam tình cảm mọi người đối với tôi vẫn sâu đậm tuy xa cách mấy mươi năm. Dù thời gian có dài và đường xa vạn dặm, tình cảm đại gia đình vẫn không nhạt phai.

Hôm qua trò chuyện với người anh bà con, tôi rất vui. Tuy không nói nhiều nhưng anh em hiểu sự chân thật, thẳng thắn, và cảm thông dành cho nhau. Anh là người anh lớn tôi tin tưởng và quý mến. Thậm chí nếu cần anh sẽ sẵn sàng giúp đỡ tôi. Và ngược lại tôi cũng thế. Không biết bao giờ anh em mình sẽ có dịp ngồi lại cùng chung một bàn nhậu. Thôi thì xin chúc mừng anh và gia đình trong những bước sắp tới.

Ở đời là thế, dù người thân ở xa bao nhiêu nhưng tôn trọng và nghĩ cho nhau vẫn luôn dễ dàng đối xử với nhau. Ngược lại, dù có ở cạnh nhau mà không nghĩ đến nhau thì cách cư xử cũng khó khăn, ngại ngùng, và ngượng nghịu. Dĩ nhiên luôn chỉ nghĩ cho chính mình thì cuộc sống sẽ dễ dàng và thoải mái nhưng sống trong đời sống cần có tình nghĩa nhất là đối với người thân trong gia đình.

Furie

Phim võ thuật do Lê Văn Kiệt đạo diễn và Ngô Thanh Vân trình diễn. Nội dung rất đơn giản. Một người mẹ làm nghề đòi nợ. Khi đứa con gái bị bắt cóc, người làm mẹ bằng mọi giá phải cứu lại đứa trẻ. Lê Văn Kiệt không chú trọng vào câu chuyện cũng không quan tâm phần đối thoại. Trong một tiếng rưỡi, những trận đánh nhau diễn ra không kịp thở. Xem Ngô Thanh Vân đập tơi tả những người đàn ông thật đã mắt. Đáng tiếc, đây chỉ là một phim hành động thiếu chiều sâu.

Nguyễn Ngọc Thạch: Lòng dạ đàn bà

Quyển tiểu thuyết bi thảm, hồi hộp, và rùng rợn được dàn dựng khéo léo của tác giả Nguyễn Ngọc Thạch. Thường thì câu chuyện được kể qua một nhân vật chính nhưng những nhân vật trong truyện của Thạch đều được kể riêng. Người đọc sẽ thấy được những khía cạnh khác nhau. Cùng sống chung trong một căn nhà bề ngoài thì rất giàu sang nhưng tình người bên trong thì rất tệ hại. Cách viết của Thạch đơn giản và ngắn gọn nhưng đặc sắc. Thạch cho đọc giả nếm được mùi ác độc của đàn bà: “Con ong độc nhất ở đuôi, đàn bà độc nhất ở nơi tấm lòng.” Sao khi đọc mấy quyển sách tiếng Anh liên tiếp, tôi khao khát được đọc tiếng Việt. Tuy đọc sách này như uống ly nước độc nhưng thật đã khát.

Contact