Nghỉ

Hôm nay là ngày cuối trong văn phòng của năm. Hai tuần đến phải dành trọn thời gian cho gia đình và ngủ bù. Không blog, xem email, Facebook hay Twitter nữa. Chúc các bạn một mùa Giáng Sinh vui tươi hạnh phúc.

Vĩnh Biệt Kiếp Đam Mê

Lại thêm một nạn nhân của ung thư. Căn bệnh hiểm nghèo đã cướp đi một giọng ca hiền hòa của nền âm nhạc Việt Nam. Mông anh trọn một kiếp đam mê.

Đán Thương

Mỗi lần nhìn thấy mặt con nổi đỏ trầy trụa ba đau xót vô cùng. Thảm thương hơn là thấy con vẫn cười. Có ngứa và đau lắm không con? Đêm đến thấy con đưa tay lên gãi ba cố nắm lấy tay con để con khỏi phải gãi chóc da nhưng con không thích lắm.

Dạo này con cũng hay thức giấc rồi khóc to. Những lúc ba chỉ vuốt nhẹ lên lưng con để con ngủ trở lại. Có lúc ba để con khóc một hồi rồi ngủ trở lại. Đêm qua con không mãi không thôi. Ba la một tiếng “nín” thì con lại nín. Một lúc sao con lại khóc tiếp ba lại la thêm tiếng nữa thì con cũng nín. Bây giờ mỗi khi ru con ba cũng để tự con ngũ. Con nhào qua lộn lại cho đến khi lắng xuống rồi thiếp đi. Ba chỉ đỡ khi nào con xắp đập đầu vào tường.

Bây giờ con chập chuẩn đi. Trông tướng con rất dể thương. Giờ đây con cũng đã bớt bỏ đồ vào miệng. Con đã biết tự chơi một mình. Con biết cách đẩy xe chạy tự nhặt lên những gì con thích. Thấy con phát chuyển tốt và khoẻ ba vui mừng lắm. Mỗi ngày ba tự cười thằm và vui vẻ về hai thằng con trai của ba.

Cái cảm giác làm cha thật khó tả. Mỗi một suy nghỉ của ba điều liên quan đến hai con. Có những lúc ba thật mệt mỏi và muốn được yên tỉnh một mình. Nhưng rồi những thứ ba làm ba điều đắng đo rằng nếu ba làm những việc ấy mà phải không có thời gian với hai con, ba có nên làm không? Dỉ nhiên là không. Tiền thì chẳng bao giờ kiếm cho đủ còn tụi con thì mỗi ngày mổi lớn. Thời gian không bao giờ dừng lại. Mới ngày nào Đạo còn nhỏ xíu mà bây giờ đã có cá tính riêng. Mới ngày nào ôm Đán trọn trong tay mà bây giờ đeo con một chút là bị đao lưng đao cổ.

Anyways, I love you guys.

Conversations With the Kids

We were at a model train show and Dao spotted a small table with small trains. He told me, “Daddy, that’s a very small, tiny, little engine.” Even the man behind the booth was surprised how small Dao had described his trains.

While stuck at the red light I said, “Come on, I want to go home.” Dao followed up, “Please green light, we want to go home.”

At another stop light he spotted a man crossing the street and asked me, “Daddy, why is he walking home?” I reply, “He’s walking because he doesn’t have a car.” He went on, “Why doesn’t he have a car?” I said, “Because he doesn’t have money to buy a car.” I wanted to give him the value of money so I went on, “Like when you want to buy a toy, you have to have money. Do you know where the money come from?” He responded, “From the piggy bank.” I was like, “No, no. You have to work to earn money.”

As for out lil Dan, he has been mumbling quite a bit lately. He baby-talks all the time and has started to repeat what we say. Like when we say his name, he would say it back but not quite correct yet. He also knows the word “đèn” (light). Every time I say the word “đèn,” he would repeat it and look up to the lights. We’re predicting that he’ll probably talk more than his older brother since he already started early.

Viết Nhảm

Ngoài trời vẫn ưu ám. Tin thần vẫn ảm đạm. Nhưng trong lòng thì nhè nhàng. Lớp học tạm xong. Chỉ đợi đến thứ Tư nộp project cuối cùng. Đang nhờ bả xã làm thủ công dùm. Tôi thiết kế thì khá đẹp mà hế đụng đến cắt, dán hoặc làm production là không thể được. Nên tôi vẫn thích làm web hơn graphic design nhiều. Có làm graphic đi nữa thì chỉ thiết kế thôi còn phần production thì ai muốn làm gì thì làm.

Từ ngày ăn cari dê bệnh liên miên cho đến hôm nay. Không biết bị trúng thực hay trúng gió hay trúng cafe. Cũng sáng hôm đó được cái free drink của Starbucks. Vào order ly cối coffee frappaccino. Vậy thôi còn tham lam nên chơi thêm 3 shots expresso. Uống xong tinh thần như đang lên mây. Đã vậy thôi trưa còn thèm hủ tiếu mì cari dê ở La Cây Chợ Lớn. Có cari dê mà không có bia thì hơi thiếu thốn nên chơi thêm một chai bia Corrona lạnh. Ăn uống no nê thì có cảm giác như xuống địa ngục. Ngồi trong văn phòng mà ngủ gục nên đi bộ cho dê nó xuống. Đi bộ trời gió lại không chịu mặt áo ấm.

Có lẻ là ba thứ dồn vào nên mấy hôm nay bịnh gần chết. Nhờ vợ cạo gió cho ăn cháo trắng nên hôm nay mới khá lại được. Có lẻ bệnh nên tin thần khủng quảng nên viết ra tùm lum tùm la. Có cái blog là vậy đó. Nhiều lúc trúc hết tâm sự rồi mới thấy rằng có nên viết tất cả những gì trong đầu không? Bây giờ không còn comment nửa nên có cảm giác như là một mình viết một mình đọc. Cho nên muốn nhảm bao nhiêu thì nhảm chẳng ai để ý. Vả lại tôi viết tiếng Việt ngoài tôi ra còn ai mà hiểu được nửa?

Terrible

We went to mexican grill yesterday. Dao took his first bite of the nachos and said quite loud, “It’s terrible.” Both my wife and I were shocked. We glad that the place was not too crowed and the employees didn’t hear us. Then later on he liked the corns and wanted more. I took him to the register and he spoke to the lady, “More corns, please.”

Yesterday he came and sat next to me. Then he asked him mom, “Mommy, do you want to sit next to me?” His mom said yes and he told me, “Daddy, you need to get out.” Though the was inappropriate, the way he said it kind of hilarious. That’s my troublesome Dao.

He always loves visiting his cousins Eric and Sammy. He and Eric could run around the house playing hide and seek all day. Sammy has been playing and teaching him stuff on the iPad, which he really likes.

As for Dan, his appetite has been increasing. He drinks more milk and eats much more. Feeding him is a joy because he could finish a bowl of whatever in five minutes. If I don’t feed him fast enough he would be fuzzy. He continues to use the word “đi” (go) and always wants to go somewhere. he could not sit still for even one second. He still likes to lick things, but he could tell when we disapproved his action. When he’s about to but a toy car into his mouth, I said, “hey hey hey…” and he stopped. If he’s crawling and I come after him, he would crawl quicker or climb up the steps much quicker. I call him “Dan Lật Đật”.

Đi

Bây giờ chữ thường xuyên của Cu Đán là “đi”. Sáng mở mắt ra là đòi đi cho đến lúc đi ngủ. Hôm nay đi chơi cả ngày mệt quá nên đang ngủ sai sưa.

Cuối tuần này đi thăm bà nội. Cả gia đình đi ăn sáng ở diner rồi đi chợ nông dân mua trái cây và râu. Rồi đi thăm người bạn của bà nội mới ở bệnh viện về. Bà bị mổ vì bị ba cái xương cá trông ruộc. Nếu đưa đi nhà thương chậm trể thì chắc là bà đã không kịp thời cứu chửa. Thấy bà ốm đi rất nhiều sau khi mổ. Bà lại cảm xúc khi thấy cả gia đình của má đến thăm. Thật cảm động.

Chỉ Trích

Vài tuần trước ngồi ăn trưa tán dốc với một đồng nghiệp. Chúc mừng anh ấy sắp lấy vợ mới. Thấy anh cởi mở dể chịu và tôi cũng tò mò nên hỏi, “Sao anh lại ly dị vợ trước?” Ảnh trả lời rằng vì cô quen được nương chìu từ nhỏ còn anh ta thì lại bướng bỉnh. Tôi thấy lý do đó đâu đến nổi đưa đến ly dị. Anh ấy nói thêm, “Những gì tôi nói với cô ta đều trở nên những lời chỉ trích.” Cái vấn đề này nghe quen quen.

Mới tối hôm qua tôi hỏi vợ, “Em đánh răng chưa?” Chỉ một câu đơn giản thế thôi cũng bị cầu nhầu, “Mới tắm ra. Có thời giang đâu mà đánh răng.” Tôi chỉ muốn biết nếu chưa đánh thì xuống nhà ăn bánh Trung Thu và uống trà cho vui chứ tôi đâu có ý chỉ trích vì đâu.

Dỉ nhiên là không chỉ đối phương mà chính tôi cũng có lúc nghe chướng tai. Tôi rút kinh nghiệm rằng muốn giữ hạnh phúc thì nên chỉ mở miệng khi nào cần thiết. Ngày xưa đùa giỡn gì cũng được. Bây giờ câu nói bình thường cũng có thể là chỉ trích.

Mưa Chủ Nhật

Hôm nay mưa da diết cả ngày. Thời tiếc thì trở lạnh nên rút trong nhà với hai đứa nhỏ. Ăn, chơi rồi ngủ và giặt hết một đống đồ. Cu Đạo bây giờ tự chơi một mình. Cu Đán cũng thế nhưng cậu Đán bóc được cái gì lạ là bỏ vào miệng thử nên không thể nào không để ý đến cậu. Và cũng khác với lại Cu Đạo, Cu Đán đưa cái gì cũng hả miệng ra ăn. Thấy ai ăn gì nó cũng muốn ăn. Nhờ hảo ăn nên tướng của ổng tròn trịa. Khổ cái là nó bị dị ứng tùm lum nên phải rất cẩn thận khi cho nó ăn. Còn cậu Đạo nhà ta thì nói no rồi khỏ cần ăn. Một ngày ổng nói không biết là bao nhiêu. Trừ khi cho no xem TV hay iPod thì nó mới không nói.

Dạo này ít có cơ hội xem TV hay NetFlix. Ngày mai và ngày mốt khỏi phải đi học nên tối nay khỏi làm homework. Hai thằng nhóc thì đi ngủ cả rồi. Còn lại một vài tiếng xem Diana Krall: Live in Rio cũng hay lắm. Đã lâu không có nghe Jazz.

Hết Bịnh

Mấy ngày nay Cu Đán đã cười tươi lại và phá lại. Khi bịnh thì cứ đòi ẩm cũng mệt. Khi lành thì cứ bò tứ tung rồi cái gì cũng bỏ vào miệng nên canh chừng cũng mệt. Dù sao đi nữa thấy nó khoẻ lại là mừng lắm rồi. Cái thằng Đán này thì khác với anh nó không sợ té gì cả. Leo thang, đứng lên buông tay, chuối đầu xuống giường mà không thèm để ý đến gì hết. Dạo này nó cũng nói khá nhiều. Chữ đầu tiên là “ba”. Hôm nay chơi luôn chữ “ba đi.” Hôm qua đưa nó tấm hình của Obama và Romney cho nó chỉ. Cả ba lần nó điều chỉ vào Romney. Cái flyer đó là do của Republican phát ra. Dỉ nhiên là hình Romney cười tươi còn hình Obama thì trông thận hung dử. Cả Cu Đạo cũng chọn Romney luôn. Điều này chứng minh design quan trọng cở nào.

Còn Cu Đạo thì thôi miệng lưỡi của nó dẻo nhẹo. Có cái gì “special” cho nó thì nó “dạ” tới bến luôn còn nói là “You’re my bestfriend.” Không có thì “I don’t like you” một cái một. Trở mặt còn hơn trở bánh tráng nửa. Nó mà hỏi mình chuyện gì thì mình phải trả lời đến nơi đến chốn. Bằng không thì có cứ hỏi tiếp đến chừng nào mình trả lời nó dừa ý mới thôi. Ngược lại mình hỏi chuyện nó mà nó không muốn nghe hay không muốn trả lời thì nó giả vờ như thằng câm vậy. Đợi mình hét nó mới chịu trả lời.

Hôm nay cộng đồng tổ chức Trung Thu. Đem hai thằng đi chơi vài tiếng cũng vui. Cuối tuần phải tranh thủ dành thời giang để đi chơi với tụi nó. Ráng thêm chừng một năm là hai anh em nó có thể chơi với nhau. Bây giờ thằng Đán đã bắc đầu theo anh nó rồi. Thấy anh nó có gì nó cũng nhào tới giựt. Thằng anh cũng không nhường nên giựt lại. Thế là mình phải can thiệp.

Contact