Về Rồi

Sau năm ngày nghỉ ngơi bên bờ biển hôm nay đi làm lại ngày đầu tiên. Nói nghỉ ngơi chứ thật ra là đi giữ đám nhóc. Ngày nào cũng phải rầy la tụi nó hết. Tôi đã tự hứa là đi chơi không muốn la rầy nhưng không lớn tiếng không thằng nào chịu nghe. Nói nhỏ một lần, hai lần, ba lần, bốn lần cũng không.

Có hôm thằng Đạo bị phạt ở lại nhà thuê không cho đi ra boardwalk chơi. Nó nhảy nhót như điên nhưng rồi khi dịu lại thấy nó thật là dễ thương. Lần sau bão làm gì là làm ngay không cằn nhằn cự nự nữa. Thằng Đán thì cũng quậy nhưng cũng nghe lời một chút. Cái thằng này có cái miệng không biết phải làm sao ngưng. Tối ngày cứ chọc ghẹo thằng anh họ. Biết thằng kia mít ướt nhưng cũng chọc hoài cho thằng đó giận la khóc ầm ỷ. La nó thì nó ngưng nhưng một chút lại chọc lại. Hôm ra biển thấy một bà Mỹ béo đang ngồi, nó nói bằng tiếng Anh, “Bà này có cái bụng béo quá.” Hên là bả không nghe.

Một mặt thì tôi muốn nó biểu lộ ra cảm nghĩ của nó. Còn mặt khác thì tôi không muốn nó thấy gì nói đó. Không biết nên phải dạy nó thế nào. Có lẽ khi còn nhỏ tôi bị hạn chế về những gì không tế nhị nên có nghĩ cũng không dám nói. Bây giờ cũng thế. Nhiều lúc bực bội nhưng không nói ra được. Thế rồi để đó lâu lâu bùng nổ. Nhiều lúc không muốn nghĩ đến những chuyện bứt rứt đó nhưng làm không được. Tôi tự biết mình không phải là người rộng lượng hay cao thượng. Nhưng tôi cũng biết chừng mực không quá ích kỷ và không quá hẹp hòi. Tôi không phải là người tính toán nhưng cũng không phải là người quá phung phí. Tôi không thích lợi dụng người khác và rất bực bội khi thấy người khác bị lợi dụng. Nhiều khi tự nhũ đó không phải là chuyện của mình cần gì phải bực nhưng tính tôi vậy. Thấy những gì không công bình thì không thoải máy.

Biết làm sao đây? Thôi thì viết xuống đây để những dòng chữ sẽ cuốn đi những phiền muộn. Cám ơn cái blog yêu dấu này. Nó chứa đựng những nổi niềm riêng để tôi khỏi phải để lại trong tôi.

Kỷ Niệm Tám Năm

Nhờ cái còng số 8 vô hình khóa chặt chúng ta. Nếu không anh cũng không biết sao em chịu đựng nổi bốn cha con anh. Cám ơn sự hy sinh và đảm đang của em để đem lại cho anh và đàn con một mái ấm gia đình.

Cuộc sống hằng ngày của chúng ta vẫn còn vất vả và bận bịu. Cả hai đều phải đi cày và phải lo cho đám con. Cố gắng lên em nhé. Mình cùng đồng lòng thì không có gì không vượt qua được. Tám năm mình đã trải qua quá nhiều thử thách trong cuộc sống. Với tình yêu em dành cho anh và con, anh không thấy có trở ngại gì có thể chia rẽ hạnh phúc gia đình mình. Anh vẫn tin rằng mình vẫn có thể đến trăm năm vẫn còn say và đến trăm năm không rời tay.

Xin tạ ơn em và happy anniversary.

Trang Viết Buổi Sáng

Sáng nay tôi bắt đầu đọc cuốn The Artist’s Way của bà Julia Cameron. Một cách làm để đầu óc sáng tạo là viết ba trang mỗi buổi sáng. Nghĩ gì viết đó không được nhưng đoạn. Nếu không biết viết gì thì cũng phải viết, “Chẳng biết viết gì.”

Viết ra hết những tâm trạng tự do mà không hề quang tâm đến chích tả, ngôn ngữ, hay nội dung. Viết để tự rèn luyện chứ không phải cho người khác đọc. Riêng bản thân cũng không nên đọc. Viết lên giấy rồi cất vào một chổ kín đáo thì được chứ viết trên blog thì cất vào đâu?

Nếu viết bằng tiếng Việt thì tôi có thể dấu đi hết 50 phần trăm người đọc. Còn viết mà không đúng chính tả, không đề tài, không văn phạm thì cũng mất đi hết 50 phần trăm còn lại. Tôi cũng không đọc những gì tôi viết nữa thì coi như chẳng ai đọc cả. Thế thì tha hồ mà đánh (máy).

Thế thì tôi cứ thử nghiệm cái công thức này của bà Cameron xem thử tôi có được nguồn sáng tạo hay không. Những sự mệt mỏi và lặp đi lặp lại hằng ngày đã khiến tôi mất hết cảm hứng và sáng tạo. Ngày xưa không hiểu nhiều về thiết kế thì làm sao cũng được. Giờ hiểu càng nhiều càng bị hạng chế.

Blog Nhật Ký

Phong trao blog theo dạng nhật ký nay không còn nhiều. Thế nhưng tôi vẫn thích đọc những lời tâm sự hoặc tự sự của những tác giả tôi chưa bao giờ gặp mặt. Blog tôi vẫn chứa đựng rất nhiều lời tâm sự. Khi viết ra những gì bức xức tôi thấy nhẹ nhàng hơn. Chia sẽ những niềm vui nho nhỏ để thấy đời còn hạnh phúc. Hoặc ghi lại những niềm đau để tự an ủi.

Ngày xưa tôi cũng thử viết nhật ký vào quyển sách. Vì biết không ai đọc nên tôi đã viết lại những cảm nghỉ của mình mà không hề ngần ngại. Thế nhưng chỉ hơn một tháng tôi đã không còn hứng thú viết nữa cũng vì lý do không ai đọc. Trên blog thì khác. Tuy không biết rõ ai nhưng cái cảm giác có người vào đọc động viên tôi viết thêm.

Khoảng vài thắng vừa qua tôi nhận một email của cậu vợ nhắc nhớ tôi xem lại chích tả. Tôi cám ơn cậu và cũng cố gắng để học viết lại tiếng Việt của mình. Lúc xưa tôi ước gì tôi đến Mỹ như đứa cháu (cùng tuổi) lúc còn học mẫu giáo để tôi không bị thua kém vì phải học thêm ngôn ngữ mới. Bây giờ tôi mới biết trọng cái vốn luyến tiếng Việt tuy ít ỏi nhưng quan trọng.

Không biết đến bao giờ tôi sẽ chán và không viết nữa nhưng giờ đây tôi thích viết theo kiểu tự do (free writing). Nghĩ sao viết vậy không quang trọng về phần chích tả, ngôn ngữ, hay nội dung. Bạn sẽ thấy những bài viết như thế này nhiều hơn. Cám ơn bạn đọc. Tuy không có phần comment, tôi lúc nào cũng đón tiếp những góp ý của bạn qua email.

Con Trai Lớn

Sáng nay thức dạy bảo con đi đánh răng con cằn nhằn. Sáng nào cũng thế. Phải để ba mẹ la rầy con mới chịu làm. Xong con lại không chịu thay đồ đi học và không ăn sáng. Mẹ cho nhịn luôn nhưng sợ con đói mẹ đưa cho con một phông granola và một bình sữa lên xe ăn.

Hôm nay em Đán không đi học vì nhà trẻ đóng cửa nên chỉ có hai cha con. Trời nắng đẹp nên ba đưa con đến cổng trường chờ tiếng chuông reo. Con mở cuốn sách về khủng long của em Đán ra đọc. Con chỉ ba bản đồ ở trang cuối những nơi có khủng long. Trông con thật dễ thương.

Mỗi lúc con vui cười ba thấy hạnh phúc lắm. Nhưng con chỉ vui cười khi con được những gì con muốn. Mỗi khi bảo con đi súc miệng hoặc đi tắm con lại cự nự. Và rồi nói rằng cha mẹ không ai yêu thương con hết. Con là đứa anh lớn trong nhà và là một đứa con thông minh. Cha mẹ và bà đều thương yêu con cả.

Nhiều lúc con khiến ba quá bực tức. Ngày nào như ngày nấy và lúc nào cũng thế. Hể những gì trái ý con là con khóc lóc than thở nói rằng không ai thương yêu con cho dù cha mẹ đã nhiều lần giải thích với con tình yêu thương cha mẹ dành cho con và hai đứa em của con.

Những lúc vắng con, ba nhớ đến con lắm. Nghĩ đến những lúc rầy la con ba thấy khó chịu. Đau đớn hơn khi nghe con nói những lời, “Con không thương ba” hoặc “Ba không thương con.” Ba chỉ mong rằng con sẽ hiểu rỏ không lúc nào ba mẹ không thương yêu thằng con trai lớn cả.

Bình Đẳng

Thời nay vợ chồng sống bình đẳng nhất là khi cả hai đều có việc làm. Về nhà thì chia sẻ cho nhau những công việc thường ngày.

Khi vợ tôi nấu ăn thì tôi rửa chén. Vợ dọn cơm lên trước giờ ăn thì tôi dẹp xuống sau giờ ăn. Tôi không thích được hậu hạ. Khi ăn hết chén cơm thì tự tôi đi bới chén khác. Muốn uống gì thì tự mở tủ lạnh ra lấy. Tôi bị gout chứ đâu có bị liệt. Hai thằng con cũng thế. Lớn rồi đau phải chỉ ngồi đó rồi sai bảo cha mẹ lấy đồ ăn nước uống cho nó. Ăn bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu. Ăn không nổi cũng phải ráng ăn không bắc vợ phải ăn đồ thừa lại của mình. Vợ đâu phải là cái thùng rác.

Yêu nhau chia sẽ cho nhau dù ngon hay dở cả ngọt lẫn chua. Chia sẽ không phải ăn hết đồ ngon ngọt còn dở chua đẩy qua cho vợ. Như thế tôi mới cảm thấy bình đẳng hơn. Vợ không vì yêu tôi mà phải hy sinh những cái nhỏ nhặt như thế.

Bất Đồng

Vợ chồng tôi có nhiều bất đồng. Thật ra chỉ có một nhưng rồi đẻ ra nhiều bất đồng khác. Lúc mới cưới chỉ là vấn đề nhỏ nhưng rồi càng ngày càng to như cái ung thư. Nó lớn đến nỗi gia đình xém tan vỡ. Tuy nhiều lần nói chuyện, bàn bạc, và hứa hẹn nhau nhưng cuối cùng cũng trở lại cái mâu thuẫn lúc ban đầu.

Nhiều lúc vì quá chán nản tôi đã tìm đến rượu. Có khi quá căng thẳng ngủ không được tôi đã lén uống rượu một mình giữa đêm khuya. Càng suy nghỉ càng thấy tình vợ chồng nhạc nhẽo và vô nghĩa. Tuy nhiên tôi không muốn đánh mất đi những gì vợ chồng đã gầy dựng. Rượu làm tôi tạm thời xóa đi những suy nghỉ vu vơ ấy. Lần đầu bị gout là sau khi tôi đã một mình uống hết một chai tequila, một chai gin, một chai vodka, và một chai rum.

Lúc đau đớn nhất đã khiến tôi tạm thời bỏ đi những suy nghỉ về cái mâu thuẩn. Hơn nữa sự âu lo và châm sóc của vợ khiến tôi thẹn với lòng. Được vợ thương yêu trong lúc đau đớn tôi còn đòi hỏi gì thêm nữa? 

Hạnh phúc đang nắm trong tay mà tôi không biết quý. Gia đình không cao sang nhưng cũng không thiếu thốn. Đàn con tuy hơi quậy nhưng khoẻ mạnh. Tôi đã suy nghĩ đứng đắng hơn và tự hứa sẽ tránh gây ra bất đồng. Sẽ sống hoà nhã và yêu thương nhau hơn. Những lời tranh cãi côi như là những sự thử thách. Giờ đây tôi không thấy có mâu thuẩn gì có thể làm tan rã được gia đình này.

Cám ơn sự yêu thương và hy sinh của em. Mình đã thật hiện được lời đã hứa hẹn: “Rồi may đây đi trên đường đời đừng buông tay âm thầm tìm về cô đơn.”

Ăn Chia

Tôi và vợ thường chia sẽ đồ ăn cho nhau. Chẵng hạn như chia cái whopper ra làm đôi. Một mình ăn một cái thì ngán lắm. Chia sẽ với nhau thì ăn vừa đủ thấy ngon.

Khi ăn tôi với vợ hợp ý tứ không lấy đồ ăn quá nhiều. Chỉ lấy đủ ăn thôi nên không bắt người kia phải ăn đồ thừa lại của mình. Có những ông chồng khác kém mai mắn phải làm thùng rác cho vợ và con. Vợ ăn không hết đẩy qua cho chồng. Con ăn không hết cũng đẩy qua cho cha. Ngày này tháng nọ trở thành thối quen nên người làm chồng làm cha lúc nào cũng phải ăn đồ thừa lại.

Chuyện này muốn giải quyết thì cũng dễ. Khi lấy đồ ăn đừng lấy quá nhiều. Con nhỏ cũng vậy. Lấy cho tụi nó ít chút cũng được. Ăn hết rồi lấy thêm. Thời nay nhất là ở Mỹ đồ ăn lúc nào cũng ngập tràn đâu bao giờ thiếu.

Kiêng Cữ

Thứ Bảy vừa rồi cả gia đình cùng đi dự đám cưới con của người bạn làm chung sỡ với bà xã. Hai cháu đều học ra bác sĩ nên cha mẹ rất hảnh diện nên làm tiệc sang trọng. Sau khi làm lễ thì có ba cái quầy open bar. Rượu mạnh, rượu wine, và bia đều có. Thế nhưng tôi cũng chỉ uống nước lạnh. Khi nhập tiệc có cả buffet nhưng tôi chỉ ăn đĩa rau với hai miếng cá.

Đây là sự thử thách đầu tiên của tôi trong đám tiệc. Có lẽ vì không quên biết ai hết nên tôi cũng khỏi phải giao lưu. Cũng không có những tay nhậu nên cũng không bị cám dỗ. Một phần là bị gout nên kiêng cữ nhưng tôi cũng muốn ăn uống hạn chế. Lúc trước thích gì thì ăn còn nhậu phải tới bến. Lúc về Việt Nam, những món ăn cũng đã thử hết. Ở Mỹ cũng ăn đầy đủ. Giờ thì cũng không còn tiếc nuối.

Giờ đã có ba con nên phải giữ gìn sức khoẻ để làm tròn trách nhiệm. Cũng hy vọng rằng trong ba thằng sẽ có một bác sĩ.

Lục Nghề

Ngoài những việc phải làm ở văn phòng tôi không còn hứng thú học hỏi thêm về nghề nghiệp. Mấy tháng nay tôi không mở ra cái laptop sau giờ làm việc và những ngày cuối tuần. Những lúc thư giãn, tôi thích đọc sách hoặc xem Netflix hơn là mở cái laptop ra. Dường như tôi đã mất đi cảm hứng thiết kế trang web. Tuy muốn làm freelance thêm nhưng niềm đam mê trong tôi không còn nữa.

Giờ đây tôi không còn đầu óc nhanh nhẹn để theo kịp technology như những đứa trẻ mới vào nghề. Tôi cũng không có hứng thú làm những trang web quá nhiều sôi nổi mà chỉ những trang web đơn giản dể đọc. Tôi không theo phòng trào mới mà chỉ muốn thiết kế theo phẩm mỹ riêng của mình. Mới đó mà tôi đã theo nghề mười mấy năm.

Nhiều lúc tôi nghỉ sao không tìm công việc nào không thai đổi nhiều. Ngày nào cũng chỉ làm như thế thôi khỏi cần phải học hỏi và theo đuổi hằng ngày. Tôi bàn với vợ rằng chắc là bỏ nghề này mở tiệm nail. Bà xã nói, “Ông có biết dũa đâu mà làm nail.” Bả nói tiếp, “Thôi ông mở tiệm bán bánh mì đi. Bây giờ Mỹ cũng thích ăn lắm.” Tôi đáp “Bệnh gout mà mở tiệm bánh mì làm sao thử pâté với thịt?”

Tạm thời làm công tiếp vậy mai mốt làm không nổi nữa ở nhà vợ nuôi. Thấy nhiều ông ở Mỹ cũng được vợ nuôi có gì đâu. Nói vậy chứ tôi mặt cảm lám ông ngồi không để đàn bà nuôi. Kẹt lắm thì tôi tìm nghề khác làm.

Contact