Mới đó một năm đã qua

Ngày tôi về Việt Nam thăm ba, anh chị em, bà con, và bạn bẹ. Thèm tô hủ tiếu Mỹ Tho thơm phưng phức buổi sáng. Nhớ ly cà phề sữa đá đậm đà. Làm sao quên được những luồng gió mát và phong cảnh an nhàn của vườn hoa Lạc Hồng tôi cùng ngồi bên ba tâm sự. Thời gian bên ba càng ngắn ngủi càng thấy quý.

Đúng là tình cha con. Có xa cách có giận hờn nhưng cuối cùng cũng là tình cảm. Tôi đã thổ lộ rất nhiều tâm sự về ba trên blog này và rồi tôi vẫn thương yêu và kính trọng ông. Tôi cũng không ngờ rằng tình cha con vẫn sâu đậm sau mấy mươi năm không gặp.

Một năm đã tôi qua mà tôi vẫn ngỡ như hôm qua tôi gặp lại ba. Năm nay con không về được. Hy vọng năm sau sẽ được. Hy vọng ba sẽ luôn khoẻ để cha con mình còn gặp lại nhau.

Bảo Yến: Về Đâu Mái Tóc Người Thương

Mẫu hậu Bolero không cần đổi mới và cũng không cần điệu đà vẫn đem lại những cảm giác thấm thía cho những tình khúc trữ tình quen thuộc. Từ “Mưa rừng” (Huỳnh Anh) đến “Mùa xuân của mẹ” (Nhật Ngân) đến “Đêm buồn tỉnh lẻ” (Tú Nhi) đến “Căn nhà ngoại ô” (Anh Bằng) đến “Hoa xứ nhà nàng” (Hoàng Phương), giọng miền Trung truyền cảm không rên rỉ gợi lại những hình ảnh đáng yêu của quê hương Việt Nam. Phần hoà âm của Kim Tuấn cũng khá. Phải chi chỉ đơn giản với phần đệm guitar thì phê biết bao.

Hết ngày nghỉ

Mỗi buổi sáng khi mọi người còn ngủ, tôi ra biển chạy bộ. Gió biển buổi sáng mát và thoải mái. Về lại nhà trọ ăn điểm tâm rồi đưa đám nhỏ ra biển. Mấy đứa lớn thích nhảy sóng còn thằng Xuân thì thích chơi cát.

Trưa về lại nhà trọ ăn trưa xem World Cup. Mấy thằng lớn thì nhờ Steve Jobs trông dùm. Còn thằng nhỏ thì nhờ phim Polar Express. Chiều khi trời bớt nóng, đưa tụi nhỏ đi chơi golf hoặc arcade.

Chiều ăn tối, đọc sách hoặc edit quyển Nghệ thuật chữ Việt, rồi đi ngủ. Việc căng thẳng là canh chừng năm thằng nhóc để không cãi cọ khóc lóc để rồi làm phật lòng người lớn. Chỉ có bác Steve Jobs tội nó mới ngồi yên.

Cả tuần tôi không đụng đến một giọt rượu hay một miếng thịt bò. Tôi cũng chẳng check email của trường. Bây giờ có thằng lính lo nên không bị quấy nhiễu. Những ngày nghỉ được thế là mãn nguyện rồi.

Rất cám ơn bà xã đã cực nhọc nấu những món ăn ngon và thanh đạm. Tôi thích ăn ở nhà hơn ra ngoài vì vác theo năm thằng cu chẳng thưởng thức gì được cả.

Nguyễn Thị Kim Ngân: Nào, mình cùng đạp xe đến Paris

Quyển hồi ký viết lại cuộc hành trình của tác giả cùng với bạn trai người Tây đạp xe từ Việt Nam đến Paris. Cách viết của Kim Ngân nhẹ nhàng và đơn giản. Những cảnh vật cô miêu tả cũng rất đẹp. Nhưng đọc khi cô đi đến Tàu (khoảng 100 trang) là tôi thấy bị đuối. Cuộc hành trình của cô đã trở thành cuộc du lịch ít tốn kém. Những ai thích du lịch theo kiểu phiêu lưu nên đọc. Tôi thì muốn tìm hiểu thêm về cái nhìn và cảm nghĩ của cô hơn.

Vĩnh Biệt Chú Bích

Mỗi năm đến hè tôi luôn mong đợi đến tuần lễ họp mặt gia đình bên vợ. Ngoài việc tay bắt mặt mừng gặp gỡ lại các bác, cậu mợ, dì chú, và anh chị em, tôi còn có được cơ hội ngồi chung với những người anh cột chèo và chú Bích để cùng nâng niu vài shots Tequila và thưởng thức những món mồi hấp dẫn.

Lần họp mặt năm nay đã huỷ đi vì chú Bích đột ngột bệnh. Khuya hôm qua chú đã trút hơi thở cuối cùng vì căn bệnh ung thư hiếm hoi. Chú ra đi để lại người vợ và hai đứa con. Chú là một người chồng và người cha gương mẫu. Tôi không chỉ quý trọng chú mà cũng rất muốn noi gương theo chú.

Lần đầu gặp chú tôi chưa gia nhập vào đại gia đình. Chú ít nói và rất nghiêm túc nhưng tôi nhận ra được sự thiện cảm của chú. Quả thật sự dự đoán của tôi không sai. Sau này ngồi trong bàn nhậu chú đã chia sẻ rất nhiều kinh nghiệm của chính mình về vợ chồng, con cái, và họ hàng. Chú từng cảnh cáo, “Nếu cho con ngủ chung, nó sẽ ngủ chung đến 18 năm.” Giờ đây thằng con trai lớn của tôi đã chín tuổi mà nó vẫn còn muốn ngủ chung với ba. Chắc tôi phải đợi thêm chín năm nữa mới đẩy nó ra được.

Lần họp mặt gia đình năm trước, chúng tôi mất đi một người bác lớn. Với tâm trạng buồn, chúng tôi uống nhiều rượu hơn và tâm sự với nhau nhiều hơn. Tôi vẫn ghi nhớ lời khuyên của chú về việc đánh con. Chú bảo, “Đừng bao giờ đánh con vì ngày xưa chú đã từng bị đánh và chú đã rất ghét.”

Những lần họp mặt tới sẽ vắng đi một tay nhậu và người nối cầu giữa thế hệ chúng tôi và thế hệ chú bác. Sự ra đi của chú không làm tôi ngạc nhiên nhưng không thể không ngậm ngùi. Sáu mươi năm cuộc đời thật ngắn ngủi. Cầu mong cho linh hồn của chú được bình yên.

Hết cảm hứng

Tạm nhưng blog. Tạm rời xa thế giới mạng. Tạm ngưng những trang xã hội. Tạm rút về thế giới nhỏ bé.

Bớt đi những bàng hoàng. Bớt đi nỗi âu lo. Bớt đi những phiền muộn. Bớt đi những gánh nặng.

Bỏ đi những giận dữ. Bỏ đi những ích kỷ. Bỏ đi những nhỏ nhặt. Bỏ đi những tính toán.

Nắm lấy hạnh phúc đang có. Nắm lấy những niềm vui. Nắm lấy những cơ hội. Nắm lấy tay em.

Trở về với yên lặng. Trở về với cuộc sống nhẹ nhàng. Trởi về với thiên nhiên. Trở về với cát bụi.

Thôi, đi nghỉ hè.

Hoàng Nhật: Người bắt chim lợn

Tập truyện ngắn của tác giả trẻ Hoàng Nhật khá thú vị và khôi hài. Hoàng Nhật viết về xã hội, văn hoá, hiện đại, và đặc điểm là về tình dục. Đọc đoạn dưới đây, trích từ bài “Chiếc ghế xấu hổ,” tôi không thể nào nhịn được cười và càng không nhịn được cương:

Trong lúc tôi còn chưa kịp mở miệng đong đưa, nàng đã đập uỳnh uỳnh vào mặt tôi bộ loa “năm chấm”.

“Anh háo hức muốn ghé thăm phòng thu của em lắm rồi đấy.” Tôi sờ soạng trong cổ áo của nàng kèm theo điệu cười vô cùng khả ố. Nào ngờ nàng kẹp chặt hai tay tôi dưới đầu gối và thì thầm: “Bình tĩnh. Anh không hiểu gì về quá trình làm báo tiếng. Trước tiên, em phải ra ngoài chạy tin, sau đó trở về nhà đài để soạn lời, cắt ghép biên tập, cuối cùng mới lên sóng.”

“Giờ thì trật tự để em lấy đồ nghề tác nghiệp nào.” Bằng động tác dứt khoát và thuần thục, nàng lôi chiếc micro của tôi ra, chọn một tư thế cầm thoải mái nhất và bắt đầu đưa lên miệng tác nghiệp.

Tôi chỉ muốn thốt lên rằng đây là bản tin trên đài phát thanh hay nhất từng được nghe. Thời sự – âm nhạc – giao thông – thời tiết – quảng cáo, từng nội dung cứ thay phiên nhau đi vào rồi lại đi ra màng nhĩ của tôi như chốn không người. Hóa ra nghe đài phát thanh thích hơn đọc báo giấy nhiều. Thay vì phải hì hụi lật giở từng trang báo đến toét mắt, thì tôi chỉ việc ngồi yên một chỗ để các luồng sóng âm thanh thổi vào tai mình theo một trình tự đã được lên lịch phát sóng.

Trong bài “Người bắt chim lợn,” Hoàng Nhật nói lên tâm trạng của những thanh niên như tôi ngày xưa:

Ngày nào tôi cũng chỉ quanh quẩn trong nhà, xem phim, chơi game, đọc sách, thủ dâm, ăn và ngủ.

Lần đầu tiên tôi học được chữ thủ dâm nên thật khoái chí. Ngoài tình dục còn có những tệ nạn trong xã hội như tham nhũng, giáo dục, báo chí lá cải, và âm nhạc lố lăng. Đọc để giải trí.

Gặp lại bạn cũ

Hôm qua sau khi đăng ký và đưa tụi nhỏ vào lớp học tiếng Việt tôi tham dự buổi họp dành cho phụ huynh. Bỗng nhiên có người gọi tên tôi. Quay lại nhìn một lúc tôi mới nhận ra anh bạn đã lâu không gặp. Lúc mới dọn đến Virginia, tôi thuê một căn phòng ở nhà anh được vài tháng. Vợ chồng anh rất tử tế với tôi nên bao cả ăn.

Hai vợ chồng nấu ăn rất ngon. Buổi tối chúng tôi thường ngồi ăn tối với nhau. Vợ anh cưới từ Việt Nam qua vừa trẻ vừa hoạt bát. Tôi ngưỡng mộ đôi vợ chồng hạnh phúc. Mới đây mà đã gần mười năm rồi không liên lạc. Tôi thật rất tệ trong việc giao thiệp qua lại bạn bè.

Giờ đây thằng con lớn của anh học cùng lớp tiếng Việt với thằng con lớn của tôi. Hôm nay thấy anh lại trông con bé một tuổi. Tôi nói với anh rằng, “Hai vợ chồng anh có một trai một gái là quá perfect luôn. Vợ chồng em mê bé gái quá nên bây giờ sắp có thêm thằng con trai thứ tư.” Anh cũng hơi bị ngạc nhiên khi nghe tôi sắp có đứa thứ tư. Nhưng tôi bị shock hơn khi nghe anh sắp ly dị lần thứ hai. Lần đầu anh quay lại vì thằng con nhưng lần này anh không chấp nhận nổi. Lý do đơn giản nhưng khó giải quyết. Vợ anh nghiện cờ bạc. Vài năm gần đây MGM casino được thành lập ở Maryland rất đồ sộ nên vợ của anh dễ dàng đến thăm viếng và đống góp.

Đúng với câu “Đèn nhà ai nấy sáng.” Đôi vợ chồng tôi mến phục lại không trọn vẹn. Cờ bạc không chỉ đánh mất tiền mà luôn cả hạnh phúc.

Thật thà

Đêm qua mười một giờ mới đi ngủ và sáng nay sáu giờ rưỡi phải dậy nên Đán cằn nhằn không chịu ăn súp tàu hủ mẹ nấu. Hai mẹ con cự nhau và mẹ cấm không cho ăn sáng luôn. Lo nó bị đói nên tôi mở phone ra order gói thức (wake-up wrap của Dunkin Donuts). Trước khi ra khỏi nhà vợ cảnh cáo không được mua gì cho nó ăn nhưng đã mua rồi.

Lúc đưa hai thằng đi camp, tôi hỏi Đán, “Con giữ bí mật được không”? Nó hỏi, “Bí mật gì”? Tôi nói rằng tôi mua cái gói thức cho nó và chỉ ghé qua lấy thôi nhưng nó không chịu. Nó không muốn lừa dối mẹ. Tôi nói với nó ba đã mua rồi con không ăn thì con đem theo chừng nào thấy đói thì ăn. Nó bỏ vào cập và không ăn.

Mãn khoá mẫu giáo vừa rồi, Đán được cô giáo công nhận là học trò thật thà trong lớp. Giờ tôi đã chứng kiến tận mắt tính tình thật thà của nó. Vậy là tốt lắm rồi. Hy vọng rằng lúc nào nó cũng sẽ như thế.

Thời khóa biểu hè

Sáu giờ rưỡi sáng dậy, chạy nửa mile, đi nửa mile. Về dựng đầu hai thằng lớn dậy ăn điểm tâm để đi camp. Bảy giờ rưỡi sáng dựng đầu thằng nhóc dậy. Trước khi đến daycare phải ghé qua Dunkin’ Donuts cho nó ăn donut uống sữa.

Đến chỗ làm trước mười giờ. Mở laptop, pha ly cà phê. Một monitor chiếu World Cup còn một monitor mở Illustrator. Tưởng đâu mùa hè đỡ bận bịu được đi quán bar xem đá banh. Đâu ngờ bị một lượt bốn projects cùng lúc. Có một công việc quan trọng (liên quan đến tiền bạc) nên phải bù đầu.

Đến trưa đi hâm cơm rồi trở về phòng làm việc vừa ăn vừa xem “The Break with Michelle Wolf” để giải trí được nữa tiếng. Xong đi bộ đến thư viện trả sách và tìm sách mới. Quây về làm việc và xem World Cup tiếp. Portugal và Iran chơi xấu nhưng bây giờ có video rồi sao mà gian lận được. Đá banh mà có video dường như mất đi bớt thú vui.

Bốn giờ rưỡi chiều đến đón thằng Xuân về. Ăn vội chút cơm lại đưa hai thằng lớn với thằng cháu đi học tiếng Việt ngày đầu tiên từ bảy giờ rưỡi đến chín giờ rưỡi. Về đến nhà mười giờ. Bảo thằng Đạo làm bài tập vì ngày mai không đủ thời giờ. Ngài mai sau khi camp còn phải học bơi từ năm giờ đến sáu giờ rồi phải đi học tiếng Việt.

Thấy cái thời khóa biểu mà muốn nghẹt thở. Cũng may là tuần sau đi vacation rồi. Không biết có thư giản được không vì công việc khá nhiều. Tôi có nhiều dự án cá nhân muốn làm nhưng chắc phải tạm gác lại. Mấy hôm nay thiếu ngủ bị nhức đầu như điên. Sáng Chủ Nhật vừa rồi ngồi dậy không nổi. Nằm ôm đầu đến trưa vẫn không hết. Túc quá chóng cự đi cắt cỏ. Nóng và mệt nên quên đi cái đầu đang bị đau. Thôi đi ngủ sớm không phí sức nữa.

Contact