Đức Tuấn & Vựa Lúa

Đây là một album trẻ trung và vui nhộn nhất của Đức Tuấn từ trước đến nay. Khác hẳn với những album chủ đề của anh, Đức Tuấn & Vựa Lúa (ghi âm lại những bài hát đã được Đức Tuấn và nhóm biểu diễn trong cuộc thi “Hợp Ca Tranh Tài”), mỗi bài mang một màu sắc khác nhau từ âm hưởng dân gian, nhạc kịch broadway đến pop, jazz và rock-opera.

“Tình ca phố – Phố xa – Umbrella” là một pha trộn giữa hip-hop và opera (qua giọng soprano cao vút của Bách Thủy) rất thú vị. Nhạc phẩm “Con Mắt Còn Lại” của Trịnh Công Sơn được đổi mới qua điệu swing rất dể thương. Bài “Taxi” được mashup với giai điệu của “Ice Ice Baby”. Vừa nghe là muốn rap: “Alright stop, collaborate and listen”. Mông rằng Đức Tuấn có thể khai thác thêm tài năng của dàn hợp ca Long Xuyên (An Giang) trong tương lai.

Minh Phượng – Lặng Lẽ Tiếng Dương Cầm

Ca sĩ nước ngoài rất đa dạng khi trình bài lại nhạc xưa. Điển hình là mới đây nữ ca sĩ Robin McKelle biến hóa bài jazz “I’m A Fool To Want You” thành một bài soul rất nồng nàn và mới lạ. Nữ ca sĩ sexy Delilah chuyển bài soul “Inside My Love” của Minnie Riperton lãng mạng thành bài trip-hop điện tử rất khêu gợi.

Khi nghe album Lặng Lẽ Tiếng Dương Cầm của nghệ sĩ dương cầm và ca sĩ Minh Phượng thì chỉ thấy được cái thính phòng. Giọng sương khói của Minh Phượng rất quyến rủ và lối đánh dương cầm bán cổ điển rất thanh nhã. Tiếc rằng Minh Phượng không khai thác được khía cạnh mới của những bài quá quen thuộc như “Chiếc Lá Cuối Cùng”, “Tình Yêu Đến Trong Giã Từ” hoặc “Và Con Tim Đã Vui Trở Lại”.

Là một nghệ sĩ chơi nhạc Minh Phượng có cơ hội đưa vào những nét riêng của mình vào dòng nhạc xưa. Nhưng dường như không chỉ riêng Minh Phượng mà còn rất nhiều ca sĩ Việt không dám thay đổi mà chỉ đặc tiếng hát của mình vào khuôn khổ.

Nghe Lặng Lẽ Tiếng Dương Cầm như vào một lần quán bar để tìm những giây phút thư giãn. Sau đó thì không còn hứng thú để nghe lại.

Chặc Cây

Sau trận mưa bão vừa rồi chúng tôi mướn thợ đến chặt hết bốn cây sau nhà. Ban đầu chỉ định chặt đi cây bị gió bão nhổ gốc đứng nghiên ngã. Cũng mai là chưa bổ vô nhà như một hàng xóm bị cây đập vào nhà đậu xe làm xụp nhà và hư hai chiếc xe. Cũng mai không ai bị thương cả. Thấy vậy thôi thì cho thợ đốn cái sắp ngã và cây gần nhà. Nhưng cuối cùng quyết định chặt hết bốn cây với chi phí $2,200. Đã kiêu năm sáu người đến để xem. Có người cho giá đến $1,400 một cây. Không ngờ đốn cây mà cũng đắc giá đến thế. Tôi nói với người đó, giá của ông cao quá. Người khác cho toi giá là $1,200 cho hai cây. Ông ấy bỏ đi và nói ổng không thể nào làm giá đó được.

Tôi không hiểu rỏ là tại sao số tiền lại trên lệch khác nhau đến thế. Chặt cây thì chỉ cần chặt cây xuống. Miễn sao không thấy cây nữa thì thôi cần gì phải mướn chổ đắc tiền. Đâu có gì khác biệt nhau?

Tôi nghỉ đến công việc của mình. Tại sao phải mướn tôi làm một trang web với giá cao mà không mướn người khác rẻ hơn nhiều? Quả thật thì việc chặt cây và việc của tôi không thể so sánh được. Người ta mướn tôi có thể là gì người ta thích thẩm mỹ và cách thiết kế của tôi. Nhưng đó chỉ là cái nhìn bề ngoài. Cái quang trọng hơn nữa là cách viết codes. Tôi cũng từng đã có khách hàng đã có thiết kế rồi họ muốn tôi đưa thiết kế đó qua HTML, CSS và đưa vào WordPress. Cuối cùng họ đã không chọn tôi vì có người đã cho giá thấp hơn rất nhiều. Sau khi cái project làm xong, tôi xem codes mới thấy rõ tiền nào của nấy. Codes không gọn và không chặc chẻ nên trang web chạy rất chậm. Layout chỉ xem được với màng hình lớn. Màng hình nhỏ như điện thoại di đọng thì không rỏ ràng.

Nói tóm lại thì tôi không biết chọn người chặt cây rẽ sẽ có hại gì không nhưng họ đã làm gần xong trong một ngày. Nghề này tuy cực nhưng kiếm tiền cũng không tệ. Chỉ cần hai ngày là được $2,200.

Vẫn Viết

Tám năm trôi qua. Lãng phí biết bao nhiêu thời gian. Hao mòn tinh thần. Vậy mà đến giờ tôi vẫn đam mê viết blog. Tuy blog ngày nay không còn thông dụng nhiều nhưng tôi vẫn giữ lấy nó. Có nhiều lần đã muốn bỏ đi nhưng vẫn phải quay về. Tôi có thể không cần đến Facebook hoặc Twitter nhưng tôi không thể thiếu cái blog.

Nếu như tôi blog qua dịch dụ nào đó như WordPress.com, Blogger hay Tumblr, tôi đã có thể quây mặt đi mà không hề hối tiếc. Nhưng Visualgui là của riêng tôi. Từng kiểu design, từng mẩu codes, từng mầu sắc, từng hình ảnh, từng chữ viết, từng lối suy nghỉ, từng lỗi chính tả, từng lỗi văn phạm, tất cả trên trang web này điều của riêng tôi.

Không biết ma lực nào đã khiến tôi viết suốt tám năm qua. Tôi đã đóng đi phần comments và cũng không còn xem Google Analytics để xem bao nhiêu người viếng thăm hoặc đọc những gì tôi viết. Tôi chỉ viết rồi đăng lên. Hình như trong đầu của tôi có một tiếng nói nào đó cần phải phát ra. Và sao khi được phát ra thì tôi cảm thấy rất sướng. Như khi được nghe một album nhạc hay hoặc đọc được quyển sách nào thích thú tôi muốn chia sẻ ngay. Không cần biết người đọc có thích loại nhạc hay loại sách giống tôi. Tôi chỉ cần biết nói lên được cảm nghỉ của mình dù dài dòng hay ngắn gọn là thấy vui rồi.

Ngoài công việc làm web (cũng có liên quang với cái blog này), đây là sự đam mê lâu dài nhất của tôi. Đúng vậy, cuộc chơi nào, cuộc đâm mê nào, hay cuộc vui nào rồi cũng sẽ tan. Đến một ngày nào đó cái blog này cũng sẽ biến mất. Nếu thời gian đó đến tôi cũng sẽ chấp nhận. Không nuối tiếc cũng chẵng hối hận. Những gì tôi được viết tôi đã thoả mãn nhưng tôi sẽ tiếp tục đến khi cuộc chơi tàn.

Dzoãn Minh Vol.7 – Xa Vắng Người

Đã từng nghe qua và mến “Tình Thu” của Ý Nhi nhưng đến nay mới được thưởng thức thêm sáu bài nữa của tác giả trong album Xa Vắng Người qua tiếng hát Dzoãn Minh. Những tình ca của Ý Nhi dễ nghe và dễ gần vì giai điệu êm đềm và đơn giản cùng với ca từ đầy chất lãng mạng như: “Thầm ước mông ngày sau / Em quên dĩ vãng hôm nào / Trọn vòng tay ấm ở phường trời nào / Còn tôi quen với kiếp đời lau đau.” Giọng Dzoãn Minh trầm và đầy nam tính lại trình bài những ca khúc rất có hồn. Chỉ đáng tiếc là những hòa âm không được xuất sắc lắm. Điệu bosa-nova trong “Còn Mãi Mông Chờ” có thể khá hơn và lối khối khí trong “Dư Âm Tình Củ” có thể quyến rủ hơn nếu có một giàn nhạc đệm sống. Chỉ có “Xa Vắng Người” là nổi bật nhờ sự đơn giản của đàn guitar và violin.

Linh Tinh Thứ Sáu

Sau năm đêm không được ngủ ngon giấc, tối qua nổi cơn điên lên hét thằng nhỏ đến thằng lớn luôn làm cả nhà ầm lên. Nằm một mình thì ngủ lại không được vì lương tâm cắn rức nên qua xin lỗi hai đứa và ôm thằng nhỏ về dổ. Thằng lớn chạy qua đem theo chai sữa cho em và chai nước cho ba. Cái thằng Cu Đạo này lúc dể thương nhất là sao khi bị phạt hay bị rầy la.

Đầu tháng này ký nhân phiếu trả lại tiền đặc cọc cho khánh hàng. Sáu tháng đã trôi qua mà không nhận được một tài liệu nào (một chữ cũng không có) từ họ để làm trang web. Nếu như được nói chuyện thẳng với họ thì chuyện này đã không sải ra. Vì project này là qua một người bạn làm thiết kế đồ họa. Ông ấy chỉ muốn liên lạc với khánh hàng qua ổng mà ổng thì không lấy được hồ sơ từ khách hàng. Bài học lần này là sẽ không nhận việc làm nào nếu không thể nói chuyện trục tiếp với người mình thiết kế cho.

Cuối cùng thì bà xếp cũ cũng đã tìm được chỗ làm khác và rời bỏ cái chổ làm đầy chính trị và phe phái đó. Bã cũng là người cuối cùng trong nhóm đã bỏ đi. Bả có ý định kéo mình theo nhưng mình chỉ cảm ơn và từ chối. Xếp bây giờ của mình quá tốt chưa hề gặp từ trước đến giờ. Việc làm cũng khá ổn định và sắp sửa cấp sách trở lại trường thêm một lần nữa. Bây giờ mọi chuyện kể như là thuận lợi. Tuy bà xếp cũ là con người rất tốt nhưng không phải là một xếp gương mẫu. Ngày xưa làm dưới tay bả tức muốn ỏi máu nhưng khi bà ấy bị tước chức và làm ngang bằng với mình mới cảm thấy bả quá yếu đuối nên mới ra vẻ như thế. Cả hơn năm nay bả bị đì liên miên. Mông rằng bả thất tỉnh được và cư sử với công nhân mới dưới quyền của bả tốt hơn.

“Xin Cho Tôi Yên Ngủ Một Ngày”

Ba đêm qua Cu Đán thức giấc mổi một hai tiếng. Sợ hắn đánh thức cả nhà nên phải ẩm ổng lên để dổ. Bang ngày đi làm phải tống cafe vào để tỉnh táo. Sau giờ làm việc thì cái đầu nhức như muốn vỡ. Bên ngoài thì nóng trên 90 độ. Vào xe mở máy lạnh thì máu cam tuông ra ào ào. Mắt thì mở không ra còn tâm hồn thì như đi thăm địa ngục.

Láy xe đợi đèn xanh thì thiếp đi. Bị bớp còi thì hoảng hồn đạp ga tiếp. Đến nhà trẻ rước Cu Đạo thì tấp vào chổ đậu xe có góc cây ngã ghế xuống nhắm mắt được 15 phút trước khi đón con. Buổi tối khi ăn cơm xong thì chỉ muốn đặc mình lên giường ngủ nhưng thằng Cu Đạo không chịu đánh răng. Hắn cứ chần chờ mãi. Năng nỉ hoài không được đành phải đè hắn ra mà đánh (đánh răng chứ không phải đánh hắn).

Khi vào giường thì hắn giận dữ và cào cấu. Tôi đẩy hắn ra thì hắn khóc và la to, “Don’t do that.” (Đừng làm thế). Thấy hắn tội nghiệp và thấy mình cũng hơi nhẩn tâm, tôi ôm lấy hắn và nói, “Ba xin lỗi con. Ba thương con.” Hắn trả lời, “I am sorry. I love you too, daddy.” Thế thì hai cha con ôm nhau ngủ.

Đến hai giờ khuya lúc tỉnh giấc thấy đèn ở ngoài phòng còn sáng thì biết là bả xã còn thức với thằng nhỏ. Tôi bão, “Em đi ngũ với thằng lớn đi để anh ngủ với thằng nhỏ.” Vô nằm kế hắn vừa định ngủ thì anh ta ho lên rồi lăn qua lộn lại. Rồi thì mở mắt luôn. Cho bú thì lấy bình sữa chơi. Cho nằm thì la va lăn lóc chà mặt xuống nệm. Ẩm trên vai thì nói chuyện không ngưng. Đem vào nhà tắm thì ngắm nghía cây quạt. Đế gần 4 giờ sáng mới ngủ. Bây giờ thèm nhất là được róng lên: “Xin cho tôi yên ngủ một ngày…”

Xôi Với Xoài

Dạo này hay thèm món tráng miệng xôi với xoài của Thái. Ở gần sở làm có một nhà hàng Thái tên là Rien Tong làm món này rất hấp dẫn. Đĩa xôi nếp ấm và thơm với một lớp nước cốt dừa rưới lên mặt không quá ngọt và không béo lắm. Còn lác xoài thì ươm lạnh chín mùi ngọt liệm. Vừa sơi vừa hớp vài hớp trà xanh nóng thì đời cũng được lên mây năm phút. Tuần trước cũng định ăn nhưng kêu ra một dĩa drunken noodle còn thêm chai Singha nữa nên no quá ăn trắng miệng không nổi thật tiếc. Kể cho bà xã nghe món đặc biệt này bã bảo, “Để em xôi một nồi cho anh ăn đã thèm.”

Mấy tuần nay vợ hôm nào cũng chuẩn bị cơm trưa đem theo cả nên không ra ngoài ăn. Đồ ăn nấu ở nhà dù sao gì cũng tốt hơn ăn ở ngoài. Sáng thay gì ghé Starbucks mua cafe đá bà xả cho một ly cối artichoke nấu ở nhà để lạnh đem theo uống vì dạo này máu cam chảy như thác đổ không dừng. Mổi sáng đến chổ làm điều phải chạy nhanh vô nhà vệ sinh để xả nước. Kẹt xe thì chịu thua thôi.

Ngồi ở chổ làm đến 10 giờ sáng là chịu hết nỗi phải lội qua Starbucks để mua cafe cho tỉnh ngủ mà làm việc. Nhất là hôm nay nâng cấp lên “Cợp Núi” ngồi đợi mà ngáp lên ngáp xuống như lên đồng. Không biết “Cợp Núi” có gì mới lạ không nhưng thấy tóc độ nhanh hơn một tí. Nếu bạn sài Mac, nên nâng cấp.

Đán Yêu

Đêm qua được ôm con ngủ ba rất phê. Cái tướng tròn trịa của con thật là đã. Nhanh quá mới đây mà con đã được tám tháng rồi. Cuối tuần rồi về bên nội ai cũng cưng con hết. Làm sao không cưng cho được cái nụ cười dể thương của con để hở ra hai cai răng con thỏ.

Con thích nhất là được ba ẩm trên tay rồi chui vào phòng tấm. Tiếng quạt nhà mình kêu cọt kẹt như thiếu nhớt vậy mà con ngủ thật ngon trên vai của ba. Ai cũng bảo rằng ba lằm như vậy con sẽ quen nhưng thật ra thì cơ hội như vậy rất hiếm hoi. Rồi con sẻ lớn và ba sẻ không được ôm con nữa. Thôi thì được ngày nào hay ngày nấy.

Thật ra thì tánh của con cũng rất dể chịu khiến ba má cũng không phải căng thẳng. Con được bú no ngủ đủ là con cười không nhăn nhéo không phàn nàn. Nhìn thấy con vui tươi ba cũng được phần nào an ủi. Người làm cha này cũng không tệ lắm. Cám ơn con ngoan của ba.

Nhạc Trịnh Công Sơn Qua Tiếng Hát Ngọc Lan

Dòng nhạc Trịnh Công Sơn không phải là sở trường của Ngọc Lan nên cô hát rất ít so với số lượng bài cô để lại cho đời. Khoảng 800 ca khúc cô thu âm, 32 tác phẩm nhạc Trịnh (tôi được nghe). Tuy nhiên đó cũng là thế lợi vì cô không bị gò bó bởi kỹ thuật hoặc ảnh hưởng từ những danh ca đã thành công lẩy lừng với nhạc Trịnh, nhất là Khánh Ly. Ngọc Lan không chỉ hát khác hẳn với Khánh Ly mà còn thổi vào một luồng không khí mát lạ, ngọt ngào, trong sáng, và đầy cảm xúc riêng của mình vào ca từ nhạc Trịnh.

Vì 32 bài được tập hợp từ nhiều album khác nhau nên lối hòa âm phối khí mỗi bài mỗi nét. Tuy vậy nhưng lối trình bày của Ngọc Lan vẫn thống nhất nên người yêu nhạc Trịnh và tiếng hát Ngọc Lan được thưởng thức suôn sẻ. Riêng cá nhân người viết này thì tập trung vào giọng hát và ca từ nhiều hơn là phần hòa âm.

Trong “Đêm thấy ta là thác đổ”, Ngọc Lan ca nhẹ như hơi thở và dịu ngọt như dòng suối. Giọng cô gần gũi tuy nhịp trống có phần nào chen vào sự thân mật giữa cô và người nghe. Nếu có thể thay đổi nhịp điệu điện tử bằng tiếng trống nhè nhẹ để nhường không gian cho tiếng hát cùng lời tâm sự với tiếng đàn acoustic guitar thì tuyệt vời hơn.

Với cách hát mọc mạc đầy cảm xúc, Ngọc Lan diễn tả rất đạt những bài mang tính cách triết lý của Trịnh. Trong “Một ngày như mọi ngày”, Ngọc Lan trút hết tâm hồn vào lời ca như đang tự sự lòng mình:

Một ngày như mọi ngày
Đời nhẹ như mây khói
Một ngày như mọi ngày
Mang nặng hồn tả tơi

Hoặc những lời thơ lý thuyết của loài người trong “Cỏ xót xa đưa” như: “Người đã đến và người sẽ về bên kia núi”. Và cũng giống người nhạc sĩ tài hoa, Ngọc Lan không chỉ coi nhẹ mà còn ca tụng cái chết trong giai điệu tươi vui của “Bên Đời Hiu Quạnh”:

Đường nào dìu tôi đi đến cơn say
Một lần nằm mơ tôi thấy tôi qua đời
Dù thật lệ rơi lòng không buồn mấy
Giật mình tỉnh ra ồ nắng lên rồi

Với những tác phẩm khá tiêu biểu đã được nhiều ca sĩ thu âm như “Ru em từng ngón xuân nồng”, “Ru ta ngậm ngùi”, và “Hạ trắng”, Ngọc Lan lôi kéo chúng về với thế giới riêng biệt của mình. Sự tuyệt diệu của cô trình bài “Ru em từng ngón xuân nồng” là không để sơ hở kỹ thuật. Nghe thoáng qua thì thấy cô ca rất dễ dàng nhưng lắng nghe kỹ mới để ý lối bắt câu ngắn gọn không quá chau chuốc và sự kiểm soát hơi thở của mình. Cách phân câu điêu luyện của Ngọc Lan có thể nhận ra được trong bốn câu đầu của “Ru ta ngậm ngùi”. Cô chuyên chở từ giọng thấp trầm (contralto) đến giọng cao (mezzo-soprano) rất nhã nhặn, không thều thào hay gào thét.

Với “Hạ Trắng”, Ngọc Lan cất lên hai chữ “Gọi nắng” như một phép lạ xua mây bay đi để “Nắng lên thắp đầy”. Tiếng saxophone thanh thao của Thanh Lâm cũng reo hò theo để làm nổi bật thêm giọng ca đầy cảm xúc. Trái lại thì tiếng kèn soprano chua chát, cùng với cách phối khí rùng rợn, đã lấn đi tiếng hát của cô trong “Ru Tình”. Không chỉ vậy mà phần điệp khúc còn chen vào phần hard-rock guitar choáng cả màng nhĩ. “Ru tình” như thế chắc tình cũng phải bịt tai bỏ chạy. Vả lại bài này thu âm vào lúc cơn bệnh đã khiến giọng Ngọc Lan mất đi chất đậm đà. Sai lầm hơn nữa là bài “Lời buồn thánh”. Lời hát thì buồn thảm, “Chiều chúa nhật buồn / Nằm trong căn gác đìu hiu”, mà nhạc thì dồn dập điệu new wave như đang ở một vũ trường. Có lẽ người nhạc sĩ hòa âm nghe ca từ buồn quá nên làm nhạc nhanh cho đỡ sầu thảm. Thôi thì cứ xem như là một thí nghiệm lạc đề.

Có một số bài không phải ở người hát mà là hòa âm làm mất đi những vẽ đẹp. Nếu có thể tách lời hát ra và làm hòa âm lại thì chắc rất hay. Dù sao đi nữa đây cũng là những sản phẩm rất quý còn duy trì trong làng âm nhạc Việt Nam.

Ngọc Lan đã đem tiếng hát cho đời rồi cũng đã lặng lẽ ra đi. Cô hát mấy câu cuối của ca khúc “Lặng lẽ nơi này” như gửi gấm tâm trạng của mình:

Trời cao đất rộng
Một mình tôi đi
Một mình tôi đi

Đời như vô tận
Một mình tôi về
Một mình tôi về… với tôi.

Và tiếng hát thương yêu ấy đã về vùng trời bình yên.

Updated June 25, 2022

Contact