Lại Được Nghỉ

Hôm nay lớp cancelled luôn mừng như được thoát nạn. Cu Đán ở nhà cũng ngoan. Ngủ được hai giấc dài. Cu Đạo thì được cái gumball machine nhỏ hôm qua bà ngoại và bác Trâm cho nên chơi với cái đó cả ngày. Mấy tuần nay nó cứ muốn cái gumball machine. Cuối cùng thì cũng được bà và bác nó chìu. Thằng Cu Đạo là thế hể có gì mới mà nó thích thì chơi cả ngày. Đi đâu cũng đem theo thậm chí đi nhà cầu hoặc đi ngủ.

Khi nhận được email không có lớp mừng quá nên dẩn hai thằng đi mall cho thoải mái một tí. Vả lại cũng muốn cho thằng Đạo nó ngủ trên xe. Ba cha con ngủ ở bải đậu xe cũng được 45 phút. Cu Đán lại bị ho nên thức giấc rồi khóc lên khi nghe tiếng động ở ngoài. Khi vổ nó nhìn thấy mặt của nó nổi hột đỏ lên rất nhiều. Không biết tại nó khóc hay đã cho nó uống nước dừa tươi hôm nay mà bị dị ứng. Thật là tội.

Nhắc đến dừa dạo này uống hơi nhiều nên chặt cũng kha khá. Nhớ ngày xưa có một em hàng xóm chặt dừa rất nhiển tay. Lúc về Việt Nam thường ghé qua nhà em uống dừa nhưng chẳng lần nào em chịu lấy tiền cả. Em cũng xinh lắm nhưng hàng xóm đồn rằng em này chuyên dụ dổ Việt Kiều. Nghe thế mình cũng ngán. Không biết giờ đây em có chồng và mấy con rồi. Còn mình bây giờ thì phải chặt dừa cho vợ uống nữa. Chẳng những thế còn phải ca bài “Ngậm Ngùi” nữa: “Em ơi hãy uống anh hầu dừa đây.” Nói gì thì nói bà xả cũng dể thương lắm. Lo lắng cho con và khuyến khích mình đi học. Như thế cũng đã đủ rồi. Lúc cà ràm thì cứ cho rằng bà ta đang ca “Dạ Cổ Hoài Lang” vậy.

Ở Nhà

Hôm nay không có lớp nên ở nhà chơi với vợ con. Đầu óc cũng thoải mái một tí.Ngày mai nghỉ làm ở nhà trông con. Trường cu Đạo đóng cửa ăn mừng năm mới của người Jewish. Muốn dắt hai đứa đi chơi nhưng Cu Đán vẫn còn ho. Tội nghiệp thằng bé đang ngủ mà cứ ho. Hồi nảy tắm cho nó thấy nó đã nhẹ hẳng đi còn mặt mài thì tái mét. Vậy đó mà lúc chơi vẫn quậy quá như thường.

Hai Đứa Hai Tính

Hôm qua bà ngoại bận nên tôi phải trông cu Đán. Chở Đán vào mall chơi thấy thiên hạ xếp hàng cả đóng chờ mua iPhone 5. Tôi cũng ghé vào ngắm nghía cho đở thèm. Thấy cũng đã thiệt nhưng đợi thêm vài tháng nửa dụ dổ bà xếp cho mình đổi cái iPhone mới để test trang web. Cái 3G S cũ quá rồi nhưng hôm nay làm liều upgrade lên iOS6 luôn nhưng thấy nó chạy cũng được lắm không bị chậm.

Mình cũng chả đua đòi gì cần gì iPhone mới nên rời bỏ tiệm Trái Táo đưa con đi chơi playground. Cu Đán thì khác hẳn với cu Đạo. Nhớ ngày xưa cu Đạo nhát và cẩn thận lắm. Không dám chơi cũng không dám trèo. Còn cu Đán thì chẵng sợ gì cả bò hết chỗ này trèo lên chổ kia. Té cũng không sợ. Thấy gì cũng liếm nên phải đi theo ổng từng bước. Thấy ai mà chào ổng là ổng cười ngay. Rồi còn bò lại làm quen. Thấy ổng vui vẻ cởi mở cũng vui.

Cu Đạo ngày xưa rất cẩn thận nên không bị ngã nhiều và cũng không bao giờ bỏ đồ vô miệng. Chỉ ngã khi ba của nó không được cẩn thận cho lắm. Cu Đạo cứng đầu lắm và chỉ làm những gì nó muốn. Như ngày xưa một ngày nó vứt hẳn không thèm vú mẹ nữa. Khi đổi từ sửa mẹ qua sửa bò, nó cũng bỏ trong một ngày. Đến lúc bỏ tả tập hoài nó cũng không chịu cho đến khi nó chịu thì trong vòng một tuần là làm được. Hồi nãy hai vợ chồng đang lằm project thì thấy thúi thúi thì ra ổng ị trông bô. Ị rồi không nói năng gì cả ở chuồng xem TV. Project của mình nhưng cần sự giúp đỡ của bà xả. Mình design thì được chứ bắt cắt, dán giấy thì chịu thua. Học graphic design mà chẳng bao giờ đụng đến những thứ này cả. Hao tổn giấy và mực. Hôm trước bị ông thầy rầy cho một mạch. Ổng nói, “Mày học lớp advanced mà còn graduate nữa mà không biết làm khuôn hình.” Thôi kệ bơi đến lúc nào hay lúc đó. Mình không được khéo nhưng vợ mình khéo. Miễn mình thiết kế đẹp là được rồi.

Thế là hai ngày cuối tuần nhanh chóng trôi qua. Được dành thời giang với con là vui rồi. Hôm qua sang nhà bác Trâm ngủ. Lúc ba giờ sáng thằng cu Đạo bị lọt xuống giường. Ở nhà nó có thói quen là leo lên chân của tôi ngủ lúc giữa khuya. Có lúc lăn ra khỏi nệm rớt xuống thảm. Ở nhà chỉ mua cái nệm king size thôi chứ không có chân hay boxspring gì hết. Để cho tụi nhỏ tha hồ mà lăng. Hôm qua mệt quá không để ý nên nó ôm chân hồi nào không hay. Chẳng những té từ trên cao xuống mà còn té trên hardwood floor. Tuy không bị thương tích gì nhưng chắc là đau lắm. Tôi không ngủ lại được vì tự trách. Sáng hôm nay người như đi trên mây. Tống cafe vào cằng lân lân thêm nữa. Không đủ tỉnh táo để chơi với tụi nhỏ tôi chỉ biết ôm chặc tụi nó rồi hôn cho đã. Thằng cu Đán rất thích được ba nó hôn vào bụng nên cứ cười toe tét.

Hôm trước vì quá mê chơi nên cu Đạo ị xuống hardwood floor ở nhà. Tôi dọn dẹp lao chùi rồi sơ ý không lao cho khô. Thế rồi thằng nhỏ chạy và trượt té. Đập đầu cho một cục. Thằng con này bị ba nó làm té không biết bao nhiêu lần. Thật tội nghiệp. Vì thế có những lúc nó rất hư đốn tôi vẫn không nở đánh đòn nó được.

Bỏ Tả

Mẹ nhắc: Đạo đi đái đi con.
Đạo trả lời: Không, Đạo đái nhiều rồi mà.

Hôm qua mẹ đưa bà ngoại đi chùa. Ba ở nhà trông hai thằng. Buổi trưa ba dặn Đạo, “Con ở đây chơi nhé ba lên lầu cho em ngủ.” Đạo vâng lời. Nữa tiếng sau nghe tiếng đọng dưới lầu chạy xuống thì thấy quần Đạo ước. Thì ra lã mãi xem iPod, mắc đái mà nhảy ra khỏi rào (chổ chơi của em Đán) không kịp. Tới bô chơi kịp tuộc quần thì đã đái. Những lần khác thì Đạo đã làm rất giỏi. Đạo đã chính thức bỏ tả trong một tuần.

Ngày mai Đạo trở lại lớp học. Cô giáo chính là cô mà Đạo rất thích từ trước đến nay. Cô đã gắn bó với Đạo từ nhỏ. Lúc trước cô chỉ dạy phụ nhưng kỳ này cô sẻ dạy chính thức. Đứa bạn thân của Đạo cũng sẻ học chung lớp. Được vậy cũng vui.

Mấy bữa nay tôi ngủ với thằng Đán. Bây giờ nó cũng đã ngủ qua đêm. Sớm hơn thằng anh nó nhiều. Nó thức dậy cử 5 giờ sáng. Cho bú xong thì ngủ trở lại. Tôi thức luôn làm việc, làm bài hay đọc sách. Buổi sáng thấy đầu óc thoải mái hơn nhiều nên tôi không thức khuya nữa. Có đều là một ngày nọ máy báo thức không chịu lên nên tôi cũng ngủ luôn đến 8 giờ sáng.

Bây giờ có hai thằng tuy cực nhưng cũng vui. Có lẻ tôi có quá nhiều tham vọng nên mới mệt mỏi. Dường như tôi đã có thói quen không để cho đầu óc được thanh thản. Muốn làm thêm kiếm tiền. Muốn học thêm (đến trường và tự học) để tiến thân. Muốn có được thời giang với vợ con. Cái gì cũng muốn mà thời giang thì chỉ có được 24 tiếng trông một ngày.

Ở tuổi bay giờ, không trẻ cũng không già, tham vọng cũng tốt. Còn ráng được thì ráng. Vài năm nữa sẽ không còn được như thế nửa. Cu Đán đã dậy thôi bây giờ đưa tụi nó ra phố để hưởng ngày nghỉ lao động.

Tình Cha Con

Hôm nay dành trọn một ngày với cu Đạo và cu Đán.Tối hôm trước thức khuya dọn dẹp nhà để hôm nay ba cha con tha hồ lê lệt. Đêm lại mệt không ngủ được. Tuy hôm nay khá mệt nhưng rất mảng nguyện.

Bây giờ cu Đán cũng nghịch tay lắm. Thấy gì cũng chụp lại bò lung tung. Có những lúc tôi chỉ ngắm nghía và cố giữ lại những hình ảnh vào trông trí nhớ. Chỉ có thế kỷ niệm mới bền lâu. Có những lúc tôi tự ôn lại những nét mặt và cử chỉ của cu Đạo vài năm trước rồi tự cười thầm. Rồi đây cu Đán cũng sẽ thế. Chỉ mới bắt đầu đi học trở lại mà tôi đã cảm thấy mất đi thời gian của hai đứa. Cũng may tôi không làm việc xa nhà. Nếu bắt tôi phải đi xa và chỉ gặp con trong những ngày cuối tuần chắc tôi đã không làm việc nổi.

Cả tuần nay cu Đạo được nghỉ ở nhà. Cũng hên là bây giờ hắn đã chịu bỏ tả. Lúc đầu thì làm số 1 và 2 đầy nhà nhưng bây giờ đã có tiếng bộ. Khi đáy xong thì tự đem bô đi đổ.

Vì đang tập cho Đạo bỏ tả và đồng thời nhiệt độ cũng khá nóng nên ba cha con quấn quýt với nhau ở trong nhà.Cu Đán thì ngủ có giờ giấc còn thằng lớn thì ham chơi không ngủ. Có lúc thật rất thèm một vài phút yên tỉnh nhất là thèm được chớp mắt nhưng không thể nào có được.

Giờ mà được yên tỉnh nhất nhu lúc bây giờ tình đầu óc cũng quá mỏi mệt. Định làm bài vở cho xong tuần tới nhưng đầu óc không cho phép. Thế mà cũng rắng ngồi viếc. Bà xả nói có lúc ông viếc tiếng Việt tôi chẳng hiểu ý ông muốn nói gì. Lúc tỉnh ma còn vậy. Lúc mơ mơ màng màng như bây giờ thì chắc là bó tay luôn. Thôi đi ngủ đây nhé.

Thủ Đoạn Ma Giáo, Đê Tiện

Người đọc trả lời bài tôi viết sáng nay:

Thưa Ông,

Gần bốn năm qua chỉ toàn nói láo và hứa cuội…chẳng làm được gì.. Chia rẻ, hận thù, tôn giáo và giai cấp…

Cả gia đình của Obama tiêu tiền của quốc gia như nước cho sứơng thân, trong khi dân chúng một ngày một nghèo……

Vận động bầu cử không có gì thành công để khoe nên chỉ biết vu cáo, dựng chuyện, bới móc đời tư, dùng lời lẻ hạ cấp, bẩn thỉu như tên Joe Biden….

Dùng mọi thủ đọan ma giáo, đê tiện để kiếm phiếu …những kẻ ăn trợ cấp, nhập cư bất hợp pháp, và dễ tin (dù đã gần 4 năm rồi vẫn còn mơ ngủ và tin CHANGE…)

Cũng thưa ông rằng nếu ông không biết hay không muốn biết những gì ông Obama đã làm bốn năm qua thì tôi cũng miễn bàn. Còn “dùng mọi thủ đoạn ma giáo, đê tiện để kiếm phiếu” từ những kẻ nhập cư bất hợp pháp thì quá phi lý. Bất hợp pháp thì sao mà đi bầu được mà lấy phiếu. Còn những kẻ ăn trợ cấp, chẳng lẻ cộng đồng Việt Nam lúc chân ước chân ráo đến Mỹ không ăn tiền chợ cấp sao? Tôi dám tin chắc trong số đó cũng có ông.

Những Dự Kiến Khác Biệt Giữa Obama và Ryan

Như ứng cử viên phó tổng thống Đảng Cộng Hòa Paul Ryan, tôi cũng muốn cắt bỏ Medicare và tiền trợ cấp khi thấy tiền đóng thuế của mình bị lạm dụng bởi những kẻ không cần đến sự giúp đở của chính phủ. Không những họ giàu, không đóng thuế mà còn được tiền food stamp luôn cả bảo hiểm miễn phí.

Đương nhiên hệ thống nào cũng có sơ hở cả. Nếu như cắt bỏ hết thì thật sự quá dả mang với những người nghèo khó thật sự cần giúp đở. Như ông Ryan đã từng ăn tiền trợ cấp lúc 16 tuổi khi cha ông qua đời, tôi và mẹ tôi cũng nhờ tiền trợ cấp lúc thuở ban đầu đặc chân đến đất Mỹ. Như ông Ryan đã được cơ hội đi học thành tài, dỉ nhiên là tôi không tài bằng ông ta, tôi cũng nhờ đến sự giúp đở của chính phủ. Cho nên giời đây tôi không ngần ngại giúp đỡ những người cần sự giúp đỡ để có cơ hội vương lên. Còn những kẻ lạm dụng thì để họ tự trả lời với chính lương tâm của họ.

Gần đây tôi có xem một số tin tức trong cộng đồng người Việt nói rằng tổng thống Obama lấy $716 tỉ đô của Medicare để bỏ vào Obamacare. Tin này thật quá sai lầm. Cả hai Obama và Ryan đều giảm tiền Medicare. Tuy nhiên bên Ryan thì lấy số tiền đó để giảm nợ còn Obama thì lấy số tiền đó để giúm đỡ những người không mua nổi bảo hiểm sức khoẻ.

Trong khi Obama cắt cả trăm tỷ tiền quốc phòng và nâng thuế dân giàu và công ty lớn để bỏ vào tiền nợ, Ryan cộng thêm một ngàn tỷ vào quốc phòng và giảm thuế cho 2% dân giàu lại không có giải thích nào chính đáng là lấy tiền ở đâu ra để chi cho quốc phòng.

Nhưng đều tôi quan tâm nhất là trông khi ông Ryan bỏ cả tỷ tỷ vào quốc phòng mà ông lại cắt $170 tỷ tiền học bỏng (Pell Grants) cho học sinh nghèo. Chẳng khác gì ổng đẩy những đứa trẻ nghèo (con em chúng ta) ra khỏi trường học và đưa họ vào chiến trường.

Lâm Thúy Vân – Bảy Năm Mối Tình Câm

Trước giờ vẫn vậy. Giọng Lâm Thúy Vân vẫn khoẻ. Hát vẫn nồng nàn và chân thật. Với bài tựa đề của album mới nhất, Bảy Năm Mối Tình Câm, Vân ca như người dám yêu trong thầm lặng suốc bảy năm. Qua cách hát thì quả thật Vân là người rất trung thành. Vân trình bài hết mình những gì tác giả gởi gấm trong lời nhạc. Vân không sửa đi để tạo nét riêng. Thậm chí Vân không chú trọng đến hơi thở hổn hển của mình.

Ngoài “Bảy Năm Mối Tình Câm”, tất cả trong album đều lục lại nhạc củ. Vân ca những tình khúc như “Tình Nhớ”, “Phút Cuối” (với Đan Nguyên) và “Đoạn Khúc Cuối Cho Em” rất có hồn và đậm đà nhưng vẫn dè dặt về phần sáng tạo. Tuy nhiên nghe Vân song ca với Don Hồ gợi nhớ lạ những kỷ niệm xưa. Bao nhiêu năm qua giữa hai người bạn “Tình Vẫn Còn Đây”.

Tự Sự

Tôi không lạnh lùng hoặc thờ ơ mà chỉ tự kiềm chế bản thân. Có thứ không thể miễn cưỡng được. Tôi phải đối diện với sự thật và không còn mơ tưởng nữa. Không biết nên vui hay buồn. Giờ đây tôi không có quyền lựa chọn vì tôi không muốn đánh đổi hết tất cả để thỏa mãn cá nhân. Điều tôi có thể làm được làm sao cho điều đó không còn cần thiết nữa. Nhất định sẽ được. Tôi sẽ làm được. I know I can. I know I can.

Contact