Hết cảm hứng

Tạm nhưng blog. Tạm rời xa thế giới mạng. Tạm ngưng những trang xã hội. Tạm rút về thế giới nhỏ bé.

Bớt đi những bàng hoàng. Bớt đi nỗi âu lo. Bớt đi những phiền muộn. Bớt đi những gánh nặng.

Bỏ đi những giận dữ. Bỏ đi những ích kỷ. Bỏ đi những nhỏ nhặt. Bỏ đi những tính toán.

Nắm lấy hạnh phúc đang có. Nắm lấy những niềm vui. Nắm lấy những cơ hội. Nắm lấy tay em.

Trở về với yên lặng. Trở về với cuộc sống nhẹ nhàng. Trởi về với thiên nhiên. Trở về với cát bụi.

Thôi, đi nghỉ hè.

Hoàng Nhật: Người bắt chim lợn

Tập truyện ngắn của tác giả trẻ Hoàng Nhật khá thú vị và khôi hài. Hoàng Nhật viết về xã hội, văn hoá, hiện đại, và đặc điểm là về tình dục. Đọc đoạn dưới đây, trích từ bài “Chiếc ghế xấu hổ,” tôi không thể nào nhịn được cười và càng không nhịn được cương:

Trong lúc tôi còn chưa kịp mở miệng đong đưa, nàng đã đập uỳnh uỳnh vào mặt tôi bộ loa “năm chấm”.

“Anh háo hức muốn ghé thăm phòng thu của em lắm rồi đấy.” Tôi sờ soạng trong cổ áo của nàng kèm theo điệu cười vô cùng khả ố. Nào ngờ nàng kẹp chặt hai tay tôi dưới đầu gối và thì thầm: “Bình tĩnh. Anh không hiểu gì về quá trình làm báo tiếng. Trước tiên, em phải ra ngoài chạy tin, sau đó trở về nhà đài để soạn lời, cắt ghép biên tập, cuối cùng mới lên sóng.”

“Giờ thì trật tự để em lấy đồ nghề tác nghiệp nào.” Bằng động tác dứt khoát và thuần thục, nàng lôi chiếc micro của tôi ra, chọn một tư thế cầm thoải mái nhất và bắt đầu đưa lên miệng tác nghiệp.

Tôi chỉ muốn thốt lên rằng đây là bản tin trên đài phát thanh hay nhất từng được nghe. Thời sự – âm nhạc – giao thông – thời tiết – quảng cáo, từng nội dung cứ thay phiên nhau đi vào rồi lại đi ra màng nhĩ của tôi như chốn không người. Hóa ra nghe đài phát thanh thích hơn đọc báo giấy nhiều. Thay vì phải hì hụi lật giở từng trang báo đến toét mắt, thì tôi chỉ việc ngồi yên một chỗ để các luồng sóng âm thanh thổi vào tai mình theo một trình tự đã được lên lịch phát sóng.

Trong bài “Người bắt chim lợn,” Hoàng Nhật nói lên tâm trạng của những thanh niên như tôi ngày xưa:

Ngày nào tôi cũng chỉ quanh quẩn trong nhà, xem phim, chơi game, đọc sách, thủ dâm, ăn và ngủ.

Lần đầu tiên tôi học được chữ thủ dâm nên thật khoái chí. Ngoài tình dục còn có những tệ nạn trong xã hội như tham nhũng, giáo dục, báo chí lá cải, và âm nhạc lố lăng. Đọc để giải trí.

Gặp lại bạn cũ

Hôm qua sau khi đăng ký và đưa tụi nhỏ vào lớp học tiếng Việt tôi tham dự buổi họp dành cho phụ huynh. Bỗng nhiên có người gọi tên tôi. Quay lại nhìn một lúc tôi mới nhận ra anh bạn đã lâu không gặp. Lúc mới dọn đến Virginia, tôi thuê một căn phòng ở nhà anh được vài tháng. Vợ chồng anh rất tử tế với tôi nên bao cả ăn.

Hai vợ chồng nấu ăn rất ngon. Buổi tối chúng tôi thường ngồi ăn tối với nhau. Vợ anh cưới từ Việt Nam qua vừa trẻ vừa hoạt bát. Tôi ngưỡng mộ đôi vợ chồng hạnh phúc. Mới đây mà đã gần mười năm rồi không liên lạc. Tôi thật rất tệ trong việc giao thiệp qua lại bạn bè.

Giờ đây thằng con lớn của anh học cùng lớp tiếng Việt với thằng con lớn của tôi. Hôm nay thấy anh lại trông con bé một tuổi. Tôi nói với anh rằng, “Hai vợ chồng anh có một trai một gái là quá perfect luôn. Vợ chồng em mê bé gái quá nên bây giờ sắp có thêm thằng con trai thứ tư.” Anh cũng hơi bị ngạc nhiên khi nghe tôi sắp có đứa thứ tư. Nhưng tôi bị shock hơn khi nghe anh sắp ly dị lần thứ hai. Lần đầu anh quay lại vì thằng con nhưng lần này anh không chấp nhận nổi. Lý do đơn giản nhưng khó giải quyết. Vợ anh nghiện cờ bạc. Vài năm gần đây MGM casino được thành lập ở Maryland rất đồ sộ nên vợ của anh dễ dàng đến thăm viếng và đống góp.

Đúng với câu “Đèn nhà ai nấy sáng.” Đôi vợ chồng tôi mến phục lại không trọn vẹn. Cờ bạc không chỉ đánh mất tiền mà luôn cả hạnh phúc.

Thật thà

Đêm qua mười một giờ mới đi ngủ và sáng nay sáu giờ rưỡi phải dậy nên Đán cằn nhằn không chịu ăn súp tàu hủ mẹ nấu. Hai mẹ con cự nhau và mẹ cấm không cho ăn sáng luôn. Lo nó bị đói nên tôi mở phone ra order gói thức (wake-up wrap của Dunkin Donuts). Trước khi ra khỏi nhà vợ cảnh cáo không được mua gì cho nó ăn nhưng đã mua rồi.

Lúc đưa hai thằng đi camp, tôi hỏi Đán, “Con giữ bí mật được không”? Nó hỏi, “Bí mật gì”? Tôi nói rằng tôi mua cái gói thức cho nó và chỉ ghé qua lấy thôi nhưng nó không chịu. Nó không muốn lừa dối mẹ. Tôi nói với nó ba đã mua rồi con không ăn thì con đem theo chừng nào thấy đói thì ăn. Nó bỏ vào cập và không ăn.

Mãn khoá mẫu giáo vừa rồi, Đán được cô giáo công nhận là học trò thật thà trong lớp. Giờ tôi đã chứng kiến tận mắt tính tình thật thà của nó. Vậy là tốt lắm rồi. Hy vọng rằng lúc nào nó cũng sẽ như thế.

Thời khóa biểu hè

Sáu giờ rưỡi sáng dậy, chạy nửa mile, đi nửa mile. Về dựng đầu hai thằng lớn dậy ăn điểm tâm để đi camp. Bảy giờ rưỡi sáng dựng đầu thằng nhóc dậy. Trước khi đến daycare phải ghé qua Dunkin’ Donuts cho nó ăn donut uống sữa.

Đến chỗ làm trước mười giờ. Mở laptop, pha ly cà phê. Một monitor chiếu World Cup còn một monitor mở Illustrator. Tưởng đâu mùa hè đỡ bận bịu được đi quán bar xem đá banh. Đâu ngờ bị một lượt bốn projects cùng lúc. Có một công việc quan trọng (liên quan đến tiền bạc) nên phải bù đầu.

Đến trưa đi hâm cơm rồi trở về phòng làm việc vừa ăn vừa xem “The Break with Michelle Wolf” để giải trí được nữa tiếng. Xong đi bộ đến thư viện trả sách và tìm sách mới. Quây về làm việc và xem World Cup tiếp. Portugal và Iran chơi xấu nhưng bây giờ có video rồi sao mà gian lận được. Đá banh mà có video dường như mất đi bớt thú vui.

Bốn giờ rưỡi chiều đến đón thằng Xuân về. Ăn vội chút cơm lại đưa hai thằng lớn với thằng cháu đi học tiếng Việt ngày đầu tiên từ bảy giờ rưỡi đến chín giờ rưỡi. Về đến nhà mười giờ. Bảo thằng Đạo làm bài tập vì ngày mai không đủ thời giờ. Ngài mai sau khi camp còn phải học bơi từ năm giờ đến sáu giờ rồi phải đi học tiếng Việt.

Thấy cái thời khóa biểu mà muốn nghẹt thở. Cũng may là tuần sau đi vacation rồi. Không biết có thư giản được không vì công việc khá nhiều. Tôi có nhiều dự án cá nhân muốn làm nhưng chắc phải tạm gác lại. Mấy hôm nay thiếu ngủ bị nhức đầu như điên. Sáng Chủ Nhật vừa rồi ngồi dậy không nổi. Nằm ôm đầu đến trưa vẫn không hết. Túc quá chóng cự đi cắt cỏ. Nóng và mệt nên quên đi cái đầu đang bị đau. Thôi đi ngủ sớm không phí sức nữa.

Hẹn

Hôm nay có hẹn. Chưa bao giờ tôi cảm thấy phấn khởi với những cuộc hẹn. Tôi mong từng phút từng giây để đi đến cuộc hẹn. Đúng vậy, tôi cần có cuộc hẹn như cần phép chữa bệnh. Tôi bị nghiện không thuốc chữa nhưng cũng không khó trị. Chỉ cần xin được hẹn.

Nếu nghĩ ra sớm với những cuộc hẹn thì đời đã tốt đẹp hơn nhiều. Nhưng có cách giải quyết thì tốt lắm rồi. Hy vọng đây là phương pháp vẹn toàn để đem đến cuộc sống lành mạnh. Ta vui trời đất cũng vui. Cám ơn những cuộc hẹn sôi động. Cám ơn người cho tôi những cuộc hẹn giá trị. Tôi đội ơn người rất nhiều. Hẹn gặp trong cuộc hẹn.

Quốc Bảo & Nguyên Hà: Địa đàng 3

“Tình ái như con diều bay tuột dây / Giữa mây trời buông lả lướt”,  Nguyên Hà tự sự qua “Tình Ngoan”. Đây là một bài blues buồn diễn rõ nét hát của Nguyên Hà. Nhạc sĩ Quốc Bảo nhận ra được bản chất bụi, lười, và bất cần của Nguyên Hà nên anh đi tiếp với ý niệm kể chuyện của cô. Đặt biệt với Địa đàng 3, Quốc Bảo cho vào những tác phẩm có giai điệu dân ca rất dễ thương. “Thương nhau chúc đi” thì vui tươi trẻ trung. Còn “Vần trăng rỗng” thì nhẹ nhàng và huyền diệu. Nhưng thấm thía nhất là “Chiều thanh”. Tiếng hát Nguyên Hà với tiếng đàn tranh Vũ Kim Yến thật tuyệt vời.

Căn thẳng

Cả tuần căn thẳng và thiếu ngủ. Công việc làm bù đầu. Server phải nâng cấp. Trang web thì đưa lên mây. Phải kiểm tra đủ thứ.

Về nhà đêm khuya không ngủ lại thức viết lại quyển sách Nghệ thuật chữ Việt. Đang có cảm hứng nên phải làm ngay. Tính tôi là thế. Một khi tập trung là lúc nào cũng nghĩ đến cả.

Hai hôm nay mệt đừ cả người. Ngủ bù nhưng cũng chưa lấy sức lại. Hôm nay được thảnh thơi chút xíu.

Biết rằng mình đã già rồi và không nên phí sức nữa nhưng căn thẳng và mệt nhọc cho thấy tôi còn sức sống. An nhàng quá đầu óc lại đưa tôi đến những nơi tôi không muốn đến.

Bệnh thất vọng (depression) thật ghê quá. Nó có thể khiến người ta tự kết liễu cuộc đời mình. Tôi thì chắc chắn không bị vì tôi còn có quá nhiều trách nhiệm với con cái. Cho dù cuộc sống tôi thất bại hoặc thất vọng đến đâu tôi cũng sẽ sống đến hơi thở cuối cùng.

Hoàng Quyên: Sống hấp dẫn

Giữ già và trẻ, em chọn ai? Qua album Sống hấp dẫn, Hoàng Quyên chọn cả hai. Đáng tiếc rằng, hai đường lối khác nhau khiến cho album mất đi sự tâm trung cho người nghe. Từ giai điệu jazz buồn chuyển sang nhịp điệu dance vui nhộn tạo ra cảm giác lộn xộn.

Đây không hẳn là lỗi của người ca sĩ mà luôn cả phần của người thực hiện album. Đỗ Bảo và Võ Thiện Thanh là hai nhạc sĩ với styles khác nhau. Khi họ cùng làm việc với nhau đã không tìm ra được một phong cách hòa hợp cho Hoàng Quyên. Với chất giọng già dặn trầm buồn, Hoàng Quyên thích hợp với dòng nhạc jazz hơn. Nếu như Hoàng Quyên chỉ làm việc riêng với Đỗ Bảo để thực hiện một album jazz thuần túy thì hiệu quả hơn.

Chẳng hạn như bài “Bên kia ngọn đồi”, một nhạc phẩm pop của Võ Thiện Thanh, được Đỗ Bảo biến hóa thành một bài bossa nova say sưa hấp dẫn. Ngược lại bài ballad “Nghịch lý” của Đỗ Bảo được Võ Thiện Thanh remix lại với nhịp điệu dance funk mới như không phù hợp với lối hát cứng cỏi của Hoàng Quyên. Đây không phải là chê bai Võ Thiện Thanh. Chỉ là dòng nhạc của anh không ăn rơ với giọng hát Hoàng Quyên.

Khoe Khoang

Hôm nay đi party ăn mừng người bạn của vợ được thăng chức. Cả hai vợ chồng người bạn làm cùng chỗ với vợ nên mời rất nhiều đồng nghiệp. Tôi thì chẳng quen biết ai cả và bận bịu chạy theo thằng Xuân nên cũng không giao thiệp nhiều. Nhưng có mấy ông anh chào hỏi thì cũng qua lại đôi lời.

Biết rằng tôi không phải cùng bọn nên hỏi tôi làm ở đâu. Tôi trả lời rằng tôi làm ở nhà (stay-at-home dad). Vì vợ làm lương cao nên tôi khỏi phải đi làm. Tuy không đi làm nhưng ở nhà với ba thằng con trai nên bận lắm. Phải làm tài xế đưa tụi nó đi học bơi, học võ, học đàn, và nhiều sinh hoạt khác như birthday parties và playdates. Vợ chồng chúng tôi sắp có thêm một đứa nữa nên sẽ rất bận.

Các anh ngạc nhiên nhưng khen ngợi tôi có can đảm dám có bốn đứa con. Tôi không dám nhận can đảm. Chỉ vì không muốn đi làm nên có thêm con để được vợ nuôi. Đơn giản thế thôi.