Đình Bảo – Cánh Gió

Đĩa đầu tay hợp tác với trung tâm Thúy Nga, Đình Bảo nhẹ nhàng đem lại cho người nghe những bài tình ca lãng mạng với giọng ca ấm áp và truyền cảm. Với kinh nghiệm của một thành viên trong nhóm AC&M, Đình Bảo chuyên chở dễ dàng những nhạc phẩm nổi tiếng của Ngô Thụy Miên, Trường Sa, hoặc Lê Uyên Phương. Chỉ cần trình bài một cách chân thật và Đình Bảo đã làm chọn vẹn như thế. Đình Bảo mọc mạc thổi nhẹ một chúc blues vào “Dư Âm” của Nguyễn Văn Tý nghe rất phê. Chỉ đáng tiết là những bài hòa âm không được hay. Như tiếng đàn điện solo trong “Dư Âm” hoặc những bài phối khí qua kỹ thuật điện tử làm mất đi cái hồn nhiên của âm nhạc. Tuy đây là một album rất khá nhưng cũng thiếu sáng tạo. Chỉ mông rằng Đình Bảo không đi theo con đường của Ngoc Anh từ một ca sĩ đầy bản lỉnh trở thành một ngôi sao theo yêu cầu.

Lê Khôi – Cho Một Lần Quên

Lê Khôi’s debut Cho Một Lần Quên is a predictable but pleasant ballad record. He covers standards from Diệu Hương, Phú Quang and Trường Sa. His charming baritone jelled the most with Diệu Hương’s simple, melodic compositions. He delivers “Để Mặc Tôi Yêu Em” with honesty and empathy.

His most successful take on Phú Quang’s is “Có Một Vài Điều Anh Muốn Nói Với Em.” Trường Sa’s compositions are too mature for him. His take on “Một Mai Em Đi” and “Xin Còn Gọi Tên Nhau” shows that he lacks the experience to truly express the writer’s emotional lyricism.

One of the major setbacks of the album is the musical productions. The pre-arrangements were stale and lacking of dynamics. While Lê Khôi’s voice has potential, he needs to step further than being lumped into Quang Dũng’s group.

Sáu Năm Bên Nhau

Mới đó đã sáu năm chính thức nên vợ nên chồng. Sáu năm trải qua bao sóng gió và thử thách trong đời sống. Cả hai luôn bận rộn trong công việc và nuôi nấng con cái. Trong tình cảm có lúc vui lúc buồn và lúc thương lúc giận. Cái quan trọng là nhường bước và cùng nhau giải quyết mọi khó khăn.

Để kỷ niệm sáu năm sát cánh bên nhau, tôi muốn tặng vợ một món quà nhỏ tôi tự làm lấy. Nhìn lại những lúc không vui hay nản lòng, tôi nhớ lại thuở ban đầu yêu nhau và hứa hẹn nhau. Lời khuyên mà chúng tôi ghi giấu sâu sắc là của cố nhạc sĩ Lê Uyên Phương: “Rồi mai đây đi trên đường đời / Đừng buông tay âm thầm tìm về cô đơn.” Người nhạc sĩ tài hoa muốn nhắc phải cố gắng và không buông xuôi.

Tôi thiết kế một poster tặng em. Cám ơn những tình yêu và cảm thông em đã giành cho tôi. Tôi xin được yêu em suốt đời.

Mượn Rượu Giải Sầu

Mười năm về trước khi có tâm sự tôi thường viết lên đây. Vui, buồn hay giận tôi cũng có thể viết một cách tự do. Sau khi viết ra tôi cảm thấy nhẹ nhàng và thoải máy. Giờ đã khác. Tuy không ai cấm tôi nhưng tôi tự kiềm chế bản thân. Có lúc cũng viết nhưng rồi xóa đi.

Mấy tháng qua có một vài chuyện không vui nhưng không biết tâm sự cùng ai. Viết lên đây tôi cũng không muốn nên tôi đã tìm đến rượu và mượn rượu giải sầu. Tôi không phải là dân nghiện rượu. Tôi thích uống một vài ly cocktail nếu có đồ ăn ngon hay lâu lâu làm vài shots với anh em bạn bè.

Khi vui rượu cho tôi thêm một chúc lân lân như đang trên mây. Tôi rất thích cảm giác đó. Nhưng khi không được vui, rượu khiến tôi thêm sầu muộn, cộc cằn, cô độc và chán nản. Tôi nhận ra được đều đó và đang tìm cách giải quyết vấn đề riêng mà không cần nhờ đến rượu.

Có lẻ tôi nên chấp nhận số phận và không nên mộng ảo nữa. Nên thay đổi chính mình nếu đã hết đường lựa chọn. Tôi không muốn ảo giác của mình mà phải đánh mất hết tất cả. Tôi đã suy nghỉ rất kỹ và biết mình nên làm gì và không nên làm gì.

Tình Bạn Qua Mạng

Tuần trước khi nhận được message của chị Quyên báo gia đình chị qua DC chơi, tôi vui vì có cơ hội gặp được người chị tôi kính mến từ lâu. Lúc xưa khi có vấn đề tình cảm, tôi thường thổ lộ trên blog thì chị gửi email đến động viên. Lúc mới làm cha tôi bỡ ngỡ những lúc con bệnh tôi viết trên blog và chị đã chia sẽ những kinh nghiệm đã từng trải. Từ những email đó tôi đã xem chị ấy như một người chị ở xa.

Thứ bảy vừa qua tuy gặp nhau lần đầu nhưng dường như tôi đã quen chị từ lâu. Hai cháu tôi cũng nhận ra qua hình ảnh tuy ngoài đời hai cháu đã lớn. Chồng chị cũng vui vẻ cởi mở. Hai gia đình coi như có duyên với nhau. Tôi và bà xã không giao thiệp rộng. Bà xã thì còn có vài người bạn từ đại học. Còn tôi thì chẵng còn liên lạc với bạn bè nào. Tôi thường trêu bà xã là hai đứa mình chẵng có gì giống nhau cả ngoài cái cô đơn. Thôi thì ngoài cái vợ chồng hai đưa mình làm bạn nhau luôn cho đỡ hiu quạnh.

Chiều đó tôi gặp gia đình chị Trâm và chị Nga, hai người bạn của chị Quyên. Hai ông chồng Mỹ cũng rất tử tế. Chúng tôi ngồi trò chuyện, lai rai vài chai bia và thưởng thức bánh xèo ba chị đã làm. Chị Trâm cũng ở Virginia nên chúng tôi sẽ có dịp qua lại thường xuyên. Mấy đứa con của chị cũng cở tuổi thằng Đạo và Đán nên tôi nó chơi với nhau.

Tuy chỉ gặp mặt vài tiếng đồng hồ nhưng đối với tôi thì rất quý báo. Vì tình bạn qua mạng vẫn có thể thân thiết.

Silly Conversations With My Boys

Đán woke up in the morning, smiled and said, “Daddy địt.” I replied, “Đán địt.” He sounded a bit angry, “No, daddy địt.” I teased on, “No, Đán địt.” He got real mad, pointed at me and said, “No, I tell you. Daddy địt.” I responded, “OK, Daddy địt.” I did.

Yesterday with Đạo

Đạo played with his legos and pretended: “Bad guys going into Walmart.” I was curious to know: “Why do bad guys go to Walmart? They want to buy some toys?” He responded, “No, to take some money.” I was like, “What? Where did you learn that from?” He said, “From Eric.”

Đạo’s 5th birthday is coming up and he has been quite misbehaving at school. On Monday, he refused to return to class after being in the playground. He did fine on Tuesday. On Wednesday, I asked him what happened in class. He said that two of his friends called him “dirty head.” I said, “That’s not nice so what did you do?” He responded, “I punched them.” I was like, “Oh no. What hands are for?” He replied, “To hold hands and to eat food.” I said, “That’s good. Why didn’t tell your teachers what they said to you?” He responded, “I did.” I asked, “What did your teacher say?” He replied, “She said to tell my friends ‘no, thank you. I don’t like what you said.'” I said, “That’s good advice. Why didn’t you do that?” He said,” I don’t know.”

I made a deal with him that we would throw him a big birthday party for him if he would be a good boy from today to the 25th. Each day we would put a smiley face sticker on the calendar if he would be good in school. The school’s psychologist thinks that he’s acting up because he knows his birthday is coming up. She wanted to meet with us and his teachers again to discuss his behavior.

Quá Khứ

Sáng nay Đạo mang theo một ảnh của mẹ và một ảnh ông bà ngoại để chia sẽ cùng cô và bạn bè trong lớp. Nhìn hình ông bà, tôi hỏi nó, “Ông bà ngoại đang ở đâu vậy? Có phải ở biển không?” Đạo trả lời, “Không, ông ngoại ở trên trời. Bà ngoại ở nhà bác Huy.” Tôi mỉm cười đáp, “Đúng rồi.” Nó hỏi lại tôi, “Where did ông ngoại move to? (Ông ngoại đã dọn đi đâu?)” Tôi trả lời, “Ông ngoại ở thiên đường.”

khi đến lớp Đán thì cô Ali đã có mặt. Đán hớn hỡ chạy đến khoe với cô đôi giày mới. Được cô khen đẹp nó dậm chân khoe cô giày có đèn. Khi tôi và Đạo đi ra khỏi lớp thì nó lại mếu. Cô Ali nhanh nhẹn bảo nó cho bạn Rebecca xem đèn thì nó nín khóc và dậm thêm một cái nữa. Khi rời lớp tôi nhìn lại thấy cô tặng cho nó một nụ hôm và không còn khóc nữa. Bữa nào vào lớp có cô Ali thì tôi rất vui vì không bị níu kéo.

Bỏ Dấu Không Đúng Chổ

Hôm thứ Bảy vừa qua đang ngồi ăn cơm trưa với bác Trâm và Kỳ thì cu Đán chạy đến hét to, “Muốn cặt. Muốn cặt.” Thì ra là nó muốn cắt jello ra để cho nó ăn. Thằng con trai này nói tiếng Việt mà bỏ dấu không đúng chổ thật nguy hiểm quá.

Nghe nó nói làm tôi nhớ đến một ông thầy người Mỹ dạy về môn typography. Trong một project thiết kế lại thực đơn của một nhà hàng thì tôi chọn menu của tiệm La Cay Chợ Lớn. Khi đưa cho ổng đọc thì chữ “La Cay” nghe cũng đúng nhưng ổng lại sửa “Chợ Lớn” thành “Cho Lồn.” Tôi nhịn cười không nổi nên ổng hỏi ổng nói gì mà tôi lại cười. Tôi trả lời, “You don’t want to know what you just said.” Ổng bảo rằng, “Sure why not? Just tell me.” Tôi đáp rằng, “You said ‘give me pussy.'” Cả lớp lăn ra cười làm ông ta đỏ cả mặt.

Vuốt

Như thường lệ sau khi đọc xong hai quyển sách thì tôi tắt hết đèn để thằng Đán ngủ. Hôm qua mệt quá nên tôi thiếp đi. Đến 9:30 giật mình thức dậy thì thấy nó vẫn chưa ngủ. Khi đưa tay ôm nó thì tôi đụng cái tả. Ngạc nhiên là tại sao tả lại rớt ra. Tôi bật đèn đọc sách lên thì thấy nó đã lột hết cả quần lẫn tả và đang nằm vuốt cu. Cái trò này hơi bị mới.

Hôm qua là ngày tổng thống đáng nhớ.

The Bug Report

The following report came from one of Dao’s teachers:

Yesterday, we went to the gym and we saw a few bugs and the children were very intrigued about them, so today we asked them.
Miss Rachael: What did you guys see in the gym?
Kassie: We saw a bug
Alex: we saw a stink bug.
Eva: I think I saw 5 stink bugs. There were one had 2 babies and the other had 1 baby.
Miss Rachael: What do you know about bugs?
Dao: if you squish them, they die.

I never taught him that.

Because Dao is eloquent with language, Dan picks up his motor skills from him as well. The other day, Dan dropped a container of cereal while we were riding to the daycare. He said slowly, “I spilled cereal… Dao can you pick them up?” Early today, I was putting on his diaper and joked with him, “Cu đẹp đâu rồi?” (Where is your pretty penis?) He tried to take off his diaper and replied, “Let me show you. Let me show you.”

Contact