Tuyết Xuân

Tết trên xứ người không tràn đầy xác pháo hồng mà chỉ chồng chất tuyết trắng lạnh lẽo. May là có tiếng hát Phương Thanh đem lại những giây phút Mùa Xuân Đầu Tiên để nhớ về quê hương. Album được xen kẽ những tình khúc xuân nồng nàng và nhộn nhịp. Hai đứa nhỏ rất thích những bài dance club remix như “Xuân Bên Em” (Lương Ngọc Châu) và “Xuân Bên Anh” (Tiến Nguyễn). Với tôi Thanh hát rất xuất sắc bài “Cô Gái Miền Tây” (Sơn Hạ). Đã lâu rồi không nghe Thanh rống. Nay nghe để nhớ lại thuở nào Thanh hét đình đám trong làng nhạc trẻ Việt Nam. Cám ơn Thanh cho một album xuân vui nhộn và ấm áp để đi xúc tuyết.

Lề Thói Hằng Ngày

Sáng 7:30 thức dậy, súc miệng, rửa mặt. Lôi thằng lớn ra, cho đái, súc miệng, rửa măt. Lôi thằng nhỏ ra, cho đái, súc miệng, rửa mặt. Xuống lầu ăn sáng, lôi thằng lớn đi thay đồ rồi lôi thằng nhỏ đi thay đồ. Đến 8:40, lôi hai thằng ra xe. 8:55 cho thằng lớn đến trường rồi đưa thằng nhỏ đến nhà trẻ. 9:45 đến chổ làm việc.

Làm công việc cho đến 12:30 trưa ra ngoài tìm đồ ăn. Ăn xong đi bộ khoảng nửa mile ra tiệm sách. Đọc sách uống cafe nữa tiếng rồi đi bộ về chổ làm. Ngày nào bận công việc quá thì ăn mì gói tại bàn làm việc khỏi đi.

Đến 4:30 chiều rời chổ làm đón thằng nhỏ về. Cả nhà ngồi nghỉ ngơi. Hai thằng nhỏ xem iPad. Tôi xem TV uống một ly rượu rồi cả nhà ăn tối. Ăn xong rửa chén bác rồi lôi hai thằng nhỏ đi tắm và xúc miệng rồi đến tôi. Xong nằm trên giường đọc sách. Khi tụi nhỏ ngủ hết thì mở laptop ra viết blog hay iPhone xem NetFlix đến 12 giờ khuya hay 1 giờ sáng.

Công việc thường làm hằng ngày của tôi vài tháng nay là vậy. Mai mốt thêm một đứa nữa không biết sẽ ra sau.

Hú Hồn

Tuần vừa rồi nhận một email của trường báo cáo là tôi còn thiếu 8 credits nên không cấp tôi cái bằng thạc sĩ. Tôi xem lại học bạ thì đã đủ hết credits. Trường cũng đã cho tôi dự lể ra trường giờ lại cấp bằng là sao?

Tôi liên lạc đến ông advisor thì ổng nói cái system lúc nào cũng bị trục trặc. Thì ra một lớp tôi đi dạy thay vì đi học họ không tính vào còn một lớp tôi tự học (independent study) họ cũng không tính. Cũng mai là anh advisor phụ rất giỏi và tin cậy đã một lần nữa sửa lại giấy tời. Hôm nay mọi chuyện đã đâu vào đó.

Tưởng đâu phải đi học thêm hai lớp nữa là mệt luôn. Thằng con thứ ba sắp ra rồi còn thời gian hay đầu óc nào nữa học. Hú hồn.

Mãn Nguyện

Hôm qua nhận được email của một nhà thiết kế chữ ở New York. Tuy còn trẻ nhưng anh đã nổi tiếng trong thế giới typography. Anh đã đọc cái luận án Nghệ thuật chữ Việt Nam và đang làm bộ font serif mới có dấu cho chữ Việt. Anh gửi cho tôi cái specimen nhờ tôi tham khảo và góp ý. Anh cho biết đây là lần đầu tiên anh ấy thiết kế bộ chữ có dấu cho tiếng Việt. Nhìn bộ khuôn chữ khá đẹp làm tôi rất sung sướng. Mục đích của tôi—làm cho chữ Việt phong phú thêm—đã đạt được một chút kế quả. Thế là mãn nguyện rồi.

Một niềm vui nho nhỏ nữa là trang nói về lịch sử chữ Việt Nam được chọn là một trong những trang web có chữ to và dễ dàng cho cặp mắt người đọc:

A quick hat-tip goes to Jason Pamental for recommending Donny Trương’s History of Vietnamese Typography. Large body type (1.1875em or 19px), quality font combinations (take a look at the OpenType ligatures), and muted contrast between type and background, make these pages very easy to absorb.

Vĩnh Biệt Họa Sĩ Đinh Cường

Thứ Ba vừa qua con trai họa sĩ Đinh Cường nhờ tôi sửa lại trang web của ông. Tôi bỏ ra hai tiếng đồng hồ vẫn không sửa được. Tôi phải gọi chổ hosting nhờ họ sửa lại. Con trai ông cám ơn tôi đã bỏ giờ ăn trưa ở chổ làm để sửa chửa trang nhà của ông và đồng thời cho tôi biết sức khoẻ ông không được tốt. Tôi đáp lời và chúc ông chống bình phục.

Hôm nay con trai ông báo tin cho tôi rằng ông đã lìa trần. Nhớ ngày nào đó gặp ông khi tôi làm trang web cho ông. Ông luôn miệng khen cách làm của tôi đẹp và đơn giản. Tôi rất vui và hạnh phúc đã làm tạo được một trang nhà cho ông. Côi như đó là một kỷ niệm nho nhỏ và mông rằng nó sẽ tồn tại mãi để người Việt Nam trên thế giới có thể thưởng thức những sản phẩm đầy nghệ thuật của một họa sĩ tài hoa của Việt Nam.

Xin được chia buồn cùng anh Chinh, anh Giang, và gia đình.

Nghe Nhạc Rap

Dạo này tôi thích nghe nhạc hip-hop trở lại. Trong nhạc rap, lời là cái tôi chú trọng nhất. Tuy cách rap (swagger) và nhạc (beat) cũng quang trọng nhưng không bằng sự biểu lộ hoặc cách chơi chữ của những rapper. Thường thì tôi nghe nhạc rap qua headphone nhưng khi đi xe với hai đứa con hoặc đưa chúng đến trường tôi cho tụi nó nghe theo. Cái khổ khi nghe nhạc rap thì phải lựa chọn bản nào nghe được và bản nào không.

Chẳng hạng như đang nhe cái album mới nhất của Pusha T tựa đề King Push: Darkest Before Dawn (The Prelude). Với tôi Pusha T là một trong những lyricist tài năng. Những lời lẻ của hắn đa số có lý, nhất là về xã hội và đời sống của thanh niên da đen trên đất Mỹ. Album Darkest Before Dawn tuy ngắn nhưng đầy ý nghĩa. Chẳng hạn như bài “M.P.A.” viết ngắn cho “Money, Pussy và Alcohol.” Cái cấu trúc của bài là: “Money, pussy, alcohol / You niggas pussy after all.” Dỉ nhiên bài này thì hai đứa nhỏ nghe không được tuy lời rap hay:

The three leading killers of you niggas
Is the shit that’s most appealing to you niggas
Even I fell victim to it, your pride don’t let you do it.

Pusha muốn nhắn nhủ rằng tiền, chim, và rượu là ba thứ hàng đầu giết chết đàn ông. Tuy nhiên có những bài khác lời lẻ vẫn mạnh mẽ nhưng có thể cho hai đứa nó nghe đươc. Chẳng hạn như bài cuối cùng, “Sunshine,” nói về những dự án cảnh sát bắn chết những thanh niên da đen đã xảy ra gần đây:

America, you need a miracle
Beyond spiritual
I need a realer view
I hold a mirror to it
These ain’t new problems, they just old ways
I see one time turn sunshine into Freddie Gray
Just another nigga dead, just another nigga dead
Send another to the FEDs, send another to the FEDs
Not guilty, still I’m filthy
In FOX eyes, we the dark side
So they tell you lies

Tuy tụi nhỏ không hiểu nhưng thấy nó ngồi yên lắng nghe. Có lẽ là cái beat, hoặc cách rap của Pusha, hay giọng hát đầy ma lực của Jill Scott.

Rèn Luyện Chữ Việt

Ngôn ngữ mẹ đẻ nay sắp cạn sạch. Qua đến Mỹ sau khi học xong lớp năm. Lo học tiếng Anh nên bây giờ chữ Việt đã quên gần hết. Văn chương thì lúa còn chính tả thì sai. Thường khi viết blog tôi viết rất vội. Nghỉ ra chữ gì là viết xuống chữ đó. Viết giữa đêm khuya nữa tỉnh nữa ngủ. Viết sau khi uống rượu. Viết lúc buồn lúc vui nên không kiểm điểm lại.

Lúc trước thì không sau. Bây giờ vừa viết xong cái dự án Nghệ thuật chữ Việt Nam nên được nhắc nhở. Thôi thì tôi sẽ cẩn thận hơn chịu khó google từng chữ một nhất là chữ nào cảm thấy không chắc ăn lắm. Hy vọng chịu cực một chút và viết thêm tiếng Việt nhiều một chút sẽ đạt được kết quả tốt đẹp hơn.

Mục đích chính của cái blog này vẫn là để rèn luyện viết cho chính bản thân. Đã lâu rồi tôi cũng không để ý ai cập nhật hay ai đã đọc. Không có phần comment nên tôi cũng chẳng biết ai nghỉ sao. Cứ xem như đây là nơi của riêng mình.

Một Thời Đã Xa

Với lối hòa âm acoustic nhẹ nhàng, Đức Trí khiến tôi bùi ngùi nhớ lại Một Thời Đã Xa qua những nhạc phẩm quen thuộc của cuối thập niên 90 và đầu thập niên 2000. Từ “Giấc Mơ Tuyệt Vời” (Bảo Chấn), “Vùng Trời Bình Yên” (Phạm Hữu Tâm), “Bóng Mây Đời Tôi” (Đức Trí), đến “Trái Tim Không Ngủ Yên” (Thanh Tùng), những bài hits và những ly rượu Cognac chầm chậm đưa tôi về với một khoảng đời mà dường như mọi quyết định đều dẩn đến sai lầm và thất bại.

Nhưng nhìn lại, những gì hài lòng nhất đời tôi là những quyết định tôi đã làm theo trái tim mình. Tuy đón trước được những hậu quả của những quyết định ấy sẽ đến nhưng tôi vẫn vui vì tôi đã làm những gì mình làm. Không cần biết ai nói sao hay nghĩ sau về mình. Những gì tôi làm theo ý mình tôi hoàn toàn không hối hận mà chỉ hối hận những gì tôi đã không làm theo ý mình.

Tôi không muốn người khác (nhất là trong gia đình) thất vọng về mình nhưng chính bản thân tôi đã khiến tôi thất vọng. Đến bay giờ tôi mới hiểu thấu được lẽ đó nhưng thời gian đã không thể quây trở lại. Tôi không trách ai cũng không oán ai. Giờ đây tôi chỉ tiếp tục vươn lên mà sống với trách nhiệm và làm những gì cần làm. Những chuyện khác và lời lẻ bên ngoài không còn ảnh hưởng đến tôi.

3 Cái Làm Thú Vị Nhất Của Đàn Ông

  1. Làm ăn
  2. Làm tình
  3. Làm thinh

Hà Nội, Love & The Shadow of Jazz

Although I am no longer keeping up with Vietnamese music, I would like to point out two notable Vietnamese-jazz albums released this year: Phạm Thu Hà’s Hà Nội…Yêu and Giáng Son’s Bống Tối Jazz (The Shadow of Jazz). Both albums came out about a week apart and both have their own target audience.

If you are new to jazz, Hà Nội…Yêu is a good introduction. Chances are you already familiar with ballads such as “Đoản Khúc Thu Hà Nội” (Trịnh Công Sơn), “Gửi Người Em Gái” (Đoàn Chuẩn & Từ Linh), and “Yêu” (Văn Phụng). The arrangements and orchestrations under the direction of Vũ Anh Tuấn are jazzy, calm, and enjoyable.

Right off the opening track, the upright bass, the muted trumpet, and the drum brushes create a soothing vibe inviting the listeners into an autumn afternoon in Hà Nội. Phạm Thu Hà’s slightly raspy voice is a perfect match for the instrumentations. In delivering these ballads, she doesn’t deviate much from the original compositions. In “Yêu,” she sings with ease and maneuvers her way around the bossa-nova arrangement. Hà Nội…Yêu is an ideal album for late-night relaxation and introspection.

Bống Tối Jazz (The Shadow of Jazz), on the other hand, is more for the adventurous jazz listeners. Unlike Hà Nội…Yêu, all the compositions are written by Giáng Son and arranged in contemporary styles including funk, soul, and rock. Despite its modernness, Bống Tối Jazz is not a challenging album if you can get past the idiosyncratic wordless singing from Trần Thu Hà and Tùng Dương.

Trần Thu Hà, in particular, makes all sort of weird vocables ranging from groaning to moaning to screaming to who knows what she’s doing. On “Thu Cạn (The End of Autumn),” for instance, her emphatic phrasing damn near ruined her singing and the beautiful melody. Her acapella version of “Cỏ và Mưa (Grass and Rain)” irritating and detracting from the essence of the ballad. In contrast, the result is stunning when she just sings and only scats two bars on the title track. “Nắng Muộn (Late Ray of Sunbeam)” is hypnotizing when she plays with her timing rather than her emphasis.

For Tùng Dương, his finest contributions are the fusion pieces such as the jazz-rock “Vệt Buồn (Stain of Sadness)” and the funk-jazz “Những Mùa Hè Lạnh (Chilly Summers).” His signature cadences are all over the tracks. The bossa-nova “Đêm Đợi (Lingering Night)” and “Chạm (Fondling)” are not as strong, but intoxicating nevertheless.

As a whole, Bống Tối Jazz is a fine album thanks to Giáng Son’s skillful lyrics, melodies, and harmonies. It would have been even better if Trần Thu Hà refrains herself from making all the vocal gibberish. Still, if you are into Vietnamese music with some jazz flavors, I recommend both albums.

Contact