Mượn Rượu Giải Sầu

Mười năm về trước khi có tâm sự tôi thường viết lên đây. Vui, buồn hay giận tôi cũng có thể viết một cách tự do. Sau khi viết ra tôi cảm thấy nhẹ nhàng và thoải máy. Giờ đã khác. Tuy không ai cấm tôi nhưng tôi tự kiềm chế bản thân. Có lúc cũng viết nhưng rồi xóa đi.

Mấy tháng qua có một vài chuyện không vui nhưng không biết tâm sự cùng ai. Viết lên đây tôi cũng không muốn nên tôi đã tìm đến rượu và mượn rượu giải sầu. Tôi không phải là dân nghiện rượu. Tôi thích uống một vài ly cocktail nếu có đồ ăn ngon hay lâu lâu làm vài shots với anh em bạn bè.

Khi vui rượu cho tôi thêm một chúc lân lân như đang trên mây. Tôi rất thích cảm giác đó. Nhưng khi không được vui, rượu khiến tôi thêm sầu muộn, cộc cằn, cô độc và chán nản. Tôi nhận ra được đều đó và đang tìm cách giải quyết vấn đề riêng mà không cần nhờ đến rượu.

Có lẻ tôi nên chấp nhận số phận và không nên mộng ảo nữa. Nên thay đổi chính mình nếu đã hết đường lựa chọn. Tôi không muốn ảo giác của mình mà phải đánh mất hết tất cả. Tôi đã suy nghỉ rất kỹ và biết mình nên làm gì và không nên làm gì.

Tình Bạn Qua Mạng

Tuần trước khi nhận được message của chị Quyên báo gia đình chị qua DC chơi, tôi vui vì có cơ hội gặp được người chị tôi kính mến từ lâu. Lúc xưa khi có vấn đề tình cảm, tôi thường thổ lộ trên blog thì chị gửi email đến động viên. Lúc mới làm cha tôi bỡ ngỡ những lúc con bệnh tôi viết trên blog và chị đã chia sẽ những kinh nghiệm đã từng trải. Từ những email đó tôi đã xem chị ấy như một người chị ở xa.

Thứ bảy vừa qua tuy gặp nhau lần đầu nhưng dường như tôi đã quen chị từ lâu. Hai cháu tôi cũng nhận ra qua hình ảnh tuy ngoài đời hai cháu đã lớn. Chồng chị cũng vui vẻ cởi mở. Hai gia đình coi như có duyên với nhau. Tôi và bà xã không giao thiệp rộng. Bà xã thì còn có vài người bạn từ đại học. Còn tôi thì chẵng còn liên lạc với bạn bè nào. Tôi thường trêu bà xã là hai đứa mình chẵng có gì giống nhau cả ngoài cái cô đơn. Thôi thì ngoài cái vợ chồng hai đưa mình làm bạn nhau luôn cho đỡ hiu quạnh.

Chiều đó tôi gặp gia đình chị Trâm và chị Nga, hai người bạn của chị Quyên. Hai ông chồng Mỹ cũng rất tử tế. Chúng tôi ngồi trò chuyện, lai rai vài chai bia và thưởng thức bánh xèo ba chị đã làm. Chị Trâm cũng ở Virginia nên chúng tôi sẽ có dịp qua lại thường xuyên. Mấy đứa con của chị cũng cở tuổi thằng Đạo và Đán nên tôi nó chơi với nhau.

Tuy chỉ gặp mặt vài tiếng đồng hồ nhưng đối với tôi thì rất quý báo. Vì tình bạn qua mạng vẫn có thể thân thiết.

Xuân Trong Tôi

Trong Facebook một người bạn viết rằng tại sau tết ta lại lớn lao đối với những ai ở Mỹ khi mới ăn mừng tết tây cách đây không lâu. Có lẻ người bạn của tôi đến Mỹ lúc còn nhỏ (2 hoặc 3 tuổi) nên không có kỷ niệm của ngày xuân.

Cho dù tôi đã không ăn mừng tết ở quê nhà hơn 20 năm, mỗi khi xuân về đều mang lại những kỷ niệm của thời ấu thơ. Đâu đó trong tôi vẫn còn hương vị ngày xuân, nhất là những mùi khói pháo vừa đốt xong. Và cũng có lẻ càng xa quê hương nên tôi càng nhớ tết hơn. Đương nhiên tết tha hương làm sao vui và nhộn nhịp bằng tết ở quê nhà. Nhưng chỉ cần nghe được một chút nhạc xuân, ăn được một miếng bánh chưng hay được một phong bì lì xì là quá đủ nòng nàn mùa xuân trong tôi.

Bây giờ tết Việt Nam càng lớn lao và quan trọng hơn đối với tôi. Tôi muốn thấy mấy đứa con của mình tuy sinh ra và lớn lên ở Mỹ cũng được biết đến cái lể phong tục của người Việt.

Mẹ Già

Mấy tuần trước mẹ dặn đặt cho mẹ 200 cái bánh bột lộc rồi khi về mua 10 miếng chả chiên để mẹ biếu bà con và bạn bè trong dịp tết. Đầu tuần này mẹ bảo tuần này khỏi về trời tuyết và lạnh tội nghiệp hai thằng nhỏ.

Trưa hôm qua tôi thấy thời tiết cũng đẹp nên muốn về đưa cho mẹ đồ để kịp biếu trong dịp tết. Khi ra Eden tôi gọi mẹ nói tôi đi mua chả chiên rồi về và hỏi mẹ có muốn mua gì nữa không. Mẹ bảo không.

Khi đón hai đứa nhỏ ở nhà trẻ thì đã năm giờ chiều. Không kẹt xe thì từ Fairfax đến Lancaster khoảng hai tiếng rưỡi nhưng kẹt xe nên đến gần 10 giờ mới đến. Mẹ cứ gọi thăm sau đi lâu quá.

Lúc đến nhà thì mẹ vẫn cậm cụi nấu đồ ăn chờ gia đình tôi về để ăn. Mẹ là vậy nấu đồ ăn kỷ lưỡng nên rất chậm. Chân thì vẫn còn đau mà cứ đứng cả ngày. Nên tôi ngại lắm. Mỗi khi về tôi thường không báo trước vì không muốn mẹ cực nhọc.

Busy Schedule Ahead

My new class was supposed to start today, but the inclement weather canceled it. The winter break went by so quick. I am excited about the classes, but also not looking forward to the late-night works. It’s going to be a busy schedule ahead.

During the winter break, I tried to squeeze in a freelance project, but didn’t happen. Met with the client/designer to go over the project before New Year. He was to send me mockups a week after that, but I still not received anything yet. I sent out reminders, but they didn’t help. I might have to cancel the project if nothing happens. I haven’t started working on the site yet. I also got out of a project after eight months on stall. I put a lot of work into it, but the client was not moving. After a few reminders and the latest one with no reply, I knew her heart was not in it.

With school, I need to clean up my calendar anyway, but I’ll be more picky if I will be taking on freelance gigs. The projects will have be worthwhile.

Thu & Thảo

Thời nay muốn tìm người không có Facebook còn khó hơn những người có. Nhưng nhờ Facebook tôi biết được sinh hoạt của người thân, nhất là bà con ở Việt Nam. Bây giờ lớp cháu nó dùng Facebook khá nhiều.

Hôm nọ có một cô bé xinh xinh tên Thảo muốn làm bạn với tôi. Không biết là ai và chỉ biết nó có một số người bạn trong network của tôi. Thôi thì nhận lời vậy. Sau khi xem vài tấm hình con bé chụp với mẹ nó tôi nhận ra chị ấy là vợ của anh Hai tôi.

Tôi ít nhắc đến người anh cả này là vì giữa tôi và anh ấy sống hai thế giới khác nhau. Có lẻ vì anh em cùng cha khác mẹ nên không gần gủi. Vả lại anh ấy sống rất riêng tư. Lúc tôi còn ở Mỹ Tho thì anh đã lên Sài Gòn lập nghiệp. Cho đến nay anh em tôi gặp nhau không quá 20 lần.

Lúc xưa khi hè về anh thường gởi bé Thu (con của anh) xuống Mỹ Tho chơi vài tuần bên bà nội và thiếp 10 của tôi (bà cố nội và bà 10 của nó). Tôi còn nhớ đứa cháu này ngoan và dể thương. Nó cũng rất mến chú Doanh của nó. Lúc đó nó chắc 3 hoặc 4 tuổi còn tôi thì 7 hay 8 tuổi gì đó. Nó thích được tôi đẩy xe đồ chơi quanh nhà. Ôi những chuổi ngày đó làm sao quên được.

Càng khó quên hơn là một ngày trời mưa ba láy xe đưa tôi qua nội. Khi đến nơi thì thấy mọi người đều khóc. Ba tôi cũng khóc nhòa lên. Lúc đó tôi không biết rỏ chuyện gì. Thì ra bé Thu bị sốt xuất huyết và đã qua đời. Đó là lần đầu tiên tôi chứng kiến người thân của mình bị mất nhưng tôi không biết cảm giác đó ra sao. Tôi vẫn nhớ rỏ ngày đám tang của cháu và nơi chôn của cháu. Cho đến bây giờ tôi vẫn không quên được hình bống cháu.

Thảo là em Thu. Lúc bé chào đời thì tôi đã sang Mỹ. Thấm thoát mà đã 20 mấy năm. Bây giờ cháu đã trở thành một cô giáo dạy học. Thấy cháu bỏ lên cái video clip học trò lớp 6 của cháu nhảy nhót bài “The Fox” làm tôi nhớ đến tuổi ấu thơ của tôi. Lúc sang Mỹ tôi cũng mới lên lớp 6.

Thấy được cháu trưởng thành và chọn đường giáo viên tôi vui và hãnh diện. Nhìn hình cháu Thảo tôi bùi ngùi nhớ lại bé Thu. Nếu bé còn sống chắc bé cũng giỏi và thành công.

Lessolution

For 2014, my resolution is to focus on less. Here are the ten things I want to do less:

  1. Eat: Less junkie food and sweets. Somehow I developed an appetite for high-calorie food such as hamburger, cheesecake and flan. I’ll have less of those in 2014.
  2. Coffee: Each morning I had to have an extra-large coffee from Dunkin’ Donuts. After work, I would crave for another one and my excuse would be night class or if I had to stay up late. I want to cut back to just one cup a day and if I could go down to just a large size.
  3. Work: I want to work less, but more efficient. All that I need to do is managing my time better.
  4. Stress: Don’t stress myself out too much over every little things. Just deal with the matters at hands and let everything else go. It’s much easier said than done, but I can do it.
  5. Grumpy: Whenever I get stressed out, I become grumpy. If I could reduce stress, my grumpiness will be subside as well.
  6. Sit: Get off my ass and get back to jogging. I have been slacking off lately.
  7. Yell: Less yelling at the kids when they disobey or fight with each other. I can’t control my emotion when I see them hurting each other.
  8. Social Media: Less use of social media. I don’t use Twitter much anymore other than checking on what’s up with the industry. I need to cut back on Facebook as well.
  9. Read: This might seem ridiculous, but I need to devote less time on reading. These days, I try to read every chance I get. I want my kids to take a nap just so I could have an hour or so to read. Whether reading a book on typography, CSS or jazz music, I can’t seem to stop once I started to get into a book. I want to learn everything I could when I read; therefore, I have no time for fiction. I should just put the books away and just go to sleep with the kids. So that when they wake up, I also have enough strength to keep up with them.
  10. Petty Fight: When you live and interact with someone everyday, petty fight is inevitable. My wife and I had our ups and downs and most of the time because we’re exhausting. The good thing is that we get beyond that and still love each other dearly. In 2014, my goal will be to make less petty fight, more sweet love (I wish).

The Iberostar Experience

Tonight is our last night at Iberostar in Bayahibe, Dominican Republic. A week of vacation has flown by. On one hand, I’ll miss the fresh fried eggs for breakfast, the calamari curry for lunch, the grilled lobster for dinner, the exotic fruits, the various desserts, the endless cocktail drinks, the warm beach water and the fun swimming pool. On the other hand, I am getting burned out from chasing after the terrible two that had been known as the little boy who runs all over the property.

With the all-inclusive package, our family, which consists of the four of us, my mother-in-law and the three members from my sister-in-law, didn’t have to worry a thing. Our beds were made when we were having fun on the beach. Our food was ready whenever we were hungry. Above all, what made the experience pleasure were the people. From bartenders to room cleaners to chefs, they made the guests satisfied by being attentive.

For example, the interaction I had with the supervisor at the buffet restaurant left a positive impact. The first night I asked him for some cereals, specifically Fruit Loops, for Dao since he didn’t eat much dinner. I also requested milk for Dan. He gave me a bowl of cereal and a carton of milk to bring back to my room. The next day, I asked him the same thing. Not only he came back with what I asked for yesterday, he also introduced me to one of the chefs. He told me that he would be off the next day and said to tell the chef whatever I needed. When he came back the following day, he asked me if I got what I needed.

With just that one level of personal attention, especially with guests who have children, he made my experience at Iberostar a memorable one. This is my third all-inclusive vacation and each one met my expectation simply from the people in the hotels and resorts. They know exactly how to engage their employees.

Stress and Bad Influence

I am obviously not doing well under stress. Between taking care of my mom in the hospital and missing my wife and kids, I have been eating like there’s no tomorrow.

I had fried chicken wings and Alize for three days. Took my mom out to a Thai restaurant to regain her strength. Took my niece and nephew to TGI Fridays and Friendlys and stuffed ourselves with burgers, fries and all the junkie food. I have such a bad influence on them. I’ll get them to excercise once the weather gets nicer.

Now that my mom is recovering and I am about to head back to my wife and kids. This is actually the first time that I am away from them for a week. I need to get back to a healthier diet, but Dan’s birthday and Thanksgiving is coming up. Ok, maybe after Thanksgiving, but then Christmas is coming up. Alright, let’s make it a New Year resolution then. I know I say that every year.

Mom’s Progress

Mom is still not discharged from the hospital. Her pneumonia is under control, but she is still very weak. Her heartbeat has been irregular; therefore, they still want to monitor her to prevent her from getting a stroke. She’s still coughing quite a bit.

In term of mobility, she could move around a bit with my help or the nurse’s assistance. They are planning on transferring her to a physical rehab facility to work on her strength once she’s discharged from the hospital. The nurses here have been very nice. Some go the extra miles than others.

The technicians come around the clock to draw her blood, take her temperature and pressure and give her respiratory. It’s a bit calmer today. She is just mostly resting. To pass time, I am redesigning this site for 2014. It’s not a complete redesign, but I have been itching to give it some changes.

I am missing my girl and boys quite a bit. Can’t wait to see them soon. Poor Dana having to take care both of them all by herself. Dan is getting quite wild. Last Monday, he broke Eric’s treasures. He destroyed some of the legos Eric had spent so much time to build. When Eric saw what happened, he broke down and cried. I know how much he loves and guards his works and I felt so horrible. As promised to get him to calm down, I took him out last night to buy new set and he picked out one that cost $105. Ouch!