Unescapable Hook

Do you have a couple of bars from a song that stuck in your head forever? If you were asked to sing a few lines right from the top of your head, what would roll of your tongue? For me this is it: “It’s a tragedy for me / To see the dream is over / And I never will forget the day we met / Girl, I’m gonna miss you.” I borrowed Milli Vanilli album from my cousin back in ’92 or ’93 and it stuck with me ever since, especially “Girl, I’m Gonna Miss You.”

As for Vietnamese, it has to be: “Em ơi nếu mộng không thành thì sao / Non cao đất rộng biết đâu mà tìm.” I can’t even recall when or how Lam Phuong’s Duyen Kiep stuck in my head.

Thanh Tâm – Cánh Đồng Tình Yêu

Với chất giọng sương khói và rất có hồn, Thanh Tâm dể dàng thu hút người nghe ở bất cứ nhạc phẩm nào. Từ giai điệu êm dịu trong “Tháng Tư Về” của Dương Thụ, đến nổi sầu bởi chiến tranh trong “Mùa Hoa Cải ” của Lê Vinh, cho đến cái dí nhỏm trong “Bờm” của Hồ Trọng Tuấn, Thanh Tâm ghép khá nhiều thể loại vào trong album mới nhất: Cánh Đồng Tình Yêu.

Tuy Thanh Tâm trình bài hầu hết các nhạc phẩm khá trọn vẹn, Cánh Đồng Tình Yêu không có một đường lối khẳng định. Vì có quá nhiều khác biệt giữa những bài ca khiến người nghe không được tập trung. Một album thành công sẽ bắt người nghe chú ý từng bài một từ khi mở CD lên cho đến phút cuối. Những bài nhạc phải được liên kết với nhau thì album mới trở thành chặt chẻ, hoàn chỉnh được.

Cánh Đồng Tình Yêu thiếu xót điều đó. Chẳng hạn như cô đang tung tăng đùa vui với thằng “Bờm” có cái quạt mo bổng dưng chuyển qua bom đạn trong “Huyền Thoại Mẹ” của Trịnh Công Sơn. “Em Gái Quê Mình” (Trần Quế Sơn) đang tươi tắng trên đồng quê bổng dưng “Ôm trăng đánh giấc bên đồi Dạ Lan.”

Hòa âm của album cũng chứa đựng khá nhiều màu sắc. Nhất là giai điệu quê hương qua cách quyện khéo léo những nhạc cụ truyền thống. Nhưng mỗi nhạc sĩ (Thanh Phương, Minh Đao, Phan Cường, Trần Minh Tuấn và Huyền Trung) đem đến một hương vị khác nhau và được trộn lại như một nồi lẩu thập cẩm, ăn lần đầu thì ngon nhưng ăn mỗi ngày thì sẽ ngán lắm.

Diên An – Nhan Sắc

“Biết tình yêu là thuốc đắng/Vẫn uống như ban đầu.” Diên An gào thét lên trong “Cuộc Đời Quá Ngán,” ca khúc mở đầu cho album Nhan Sắc. Khi lên cao, giọng Diên An rè đến nổi nghe như cái dây âm thanh đã bị ném vào máy sấy quần áo cùng với những hòn đá nhỏ. Nhưng nhờ vậy mà bài pop-rock này nghe mạnh mẻ và đầy nổ lực.

Nhan Sắc là album đầu tay của Diên An cộng tác với nhạc sĩ Tuấn Khanh, người sáng tác và đảm nhiệm về phần hòa âm trong đĩa nhạc. Bài tựa đề của album khá xuất sắc. Giọng khàn khàn của Diên An rất hợp với lối đệm của guitar và nhịp điệu R&B.

Tiếc rằng sau hai bài đầu Nhan Sắc trở nên lười biếng. Với giai điệu rời rạc và lời ca nhợt nhạt, “Buồn Hơn” nên thêm vào “Ngủ” ở giữa cho đúng nghỉa của bài hát. Kèn trumpet yếu ớt và synthesizer biến bài funk-jazz “Em Lấy Đi Mùa Xuân” thành smooth-jazz, nghe mà ngáp mãi không ngừng.

Trở Về Với Tuấn Ngọc Trong Giọt Lệ Cho Ngàn Sau – Tình Khúc Từ Công Phụng

I wrote the introduction for this piece in English, but decided to switch to Vietnamese simply because I haven’t written anything in Vietnamese for a while. Besides, I had briefly mentioned the album a few years ago in English and called it a quintessential Vietnamese music. After pouring my heart out on the page, I shared it with Dana. Her immediate question was, “Did you use Google Translate?” She had to edit it to make my Vietnamese sounds more like a human than a software. Mad props go out to her.

Mỗi lúc lái xe giữa đêm khuya trên xa lộ, tôi thường lắng nghe Giọt Lệ Cho Ngàn Sau – Tình Khúc Từ Công Phụng, một tác phẩm để đời của Tuấn Ngọc. Từ chất giọng trầm ấm của Tuấn Ngọc đến lời nhạc gần gũi và sâu lắng của nhạc sĩ Từ Công Phụng, cùng lối hòa âm mềm mại nhưng không thiếu sự lôi cuốn của Duy Cường, tôi luôn như ở trong một khoảng không gian khác, bình yên và sảng khoái, như chưa từng có những muộn phiền trong tôi.

Trên đường về thăm ngoại, khi hai mẹ con đã chìm sâu trong giấc ngủ, chỉ còn lại một mình, tôi lại đến với Giọt Lệ Cho Ngàn Sau. Trong bóng tối của màn đêm, tôi trải lòng mình cùng từng lời ca, nốt nhạc. “Giọt nước mắt xót xa/ Nhỏ xuống trái tim khô/ Một đời tôi tê tái,” tôi như cảm nhận được sự cô đơn, hiu quạnh của một người lang thang trong chiều thu lạnh lẽo. Giọng ca Tuấn Ngọc hay. Hay không chỉ ở chỗ anh có thể hát những nốt cao, mà cái hay của giọng ca này còn được tăng lên gấp bội khi anh điêu luyện nối tiếp qua câu kế, “Lắng nghe muôn cung sầu hắt xuống đời,” mà không dừng lại ở “tê tái”. Cách hát nối tiếp này nghe qua thì cho là dể dàng nhưng thể hiện được thì lại rất khó.

Một trong những lối trình bày ca khúc rất riêng của Tuấn Ngọc là hát nửa hay một tông cao hơn bài nhạc đã viết. Trong “Trên Tháng Ngày Đã Qua,” anh hát bốn câu đầu thấp trong tiếng đệm dương cầm êm dịu, nhưng khi lối hòa âm chuyển sang theo kiểu Latin, anh đã hát cao hơn một tông. Đồng thời anh ca chậm hơn nhịp một chút, để mang lại nét lạ cho bài hát. Như trong “Mắt Lệ Cho Người,” một bài hát mà có nhiều ca sĩ đã hát qua, Tuấn Ngọc với nét riêng của mình đã làm bài hát trở nên khác lạ hơn, nổi bật hơn. Khi anh hát “Em thấy không cõi đời vô vọng,” ta như cảm nhận được nỗi muộn phiền như tuyệt vọng của một cuộc tình dang dở. Lối hòa âm bán cổ điển của Duy Cường tạo thêm cảm xúc sâu sắc, nhưng sẽ hoàn hảo hơn nếu đoạn cuối của “Mắt Lệ Cho Người” được kết thúc dứt khoát vào cuối nhịp thay vì là tiếng nhạc nhỏ dần đi đến hết.

Với ca từ lãng mạn cùng với cách diễn tả tự nhiên rất nam tính của Tuấn Ngọc, “Tình Tự Mùa Xuân” trở nên giản dị, ấp ủ yêu thương. “Em, lại đây với anh/ngồi đây với anh/ trong cuộc đời này,” chỉ cần bấy nhiêu thôi cũng đủ diễn tả trọn vẹn một tình yêu sâu đậm. Có lúc hạnh phúc thì cũng có lúc đau thương. Trong “Lời Cuối”, Tuấn Ngọc đã diễn tả trọn vẹn sự nuối tiếc, xót xa cho những kỷ niệm đã qua, “Kỷ niệm nào như muốn khóc…/Nên tôi, xin một lần được trao hết cho nhau.” Anh đã khéo léo khi chọn bài hát này làm bài cuối cùng trong đĩa nhạc, như thể anh đang bùi ngùi gởi đến người nghe lời chia tay tạm biệt, “Đường vào ngày mai sỏi đá/ Thôi em về quên hết đi ngày xưa.”

Nếu tôi có thể lựa chọn 100 dĩa nhạc xuất sắc nhất trong làng âm nhạc Việt Nam, tôi nhất định sẽ chọn Giọt Lệ Cho Ngàn Sau. Trong suốt mười ca khúc, từ lời ca, lối hòa âm cho đến cách thể hiện và diễn tả, mỗi ca khúc là một tác phẩm riêng đặc sắc không bị lập lại hay mờ nhạt. Với tôi đây là một dĩa nhạc vượt thời gian, vì hơn mười năm qua, tôi luôn tìm đến nó mỗi lúc muốn trải mình cùng âm nhạc.

My Tam’s Classic Hit

Haven’t heard My Tam’s “Hát Với Dòng Sông” for quite a while. It’s still quite catchy as hell. Not sure why many people were tripping off on the hook: “Tình yêu đến em không mong đợi gì, tình yêu đi em không hề hối tiếc.” I personally love the line. It’s a lyrical way of saying “I really don’t give a fuck.”

Ngoc Lan and Trinh Music

A very interesting take on Ngoc Lan and Trinh music (in Vietnamese):

Đúng rằng hát nhạc Trịnh, cảm nhận nhạc trịnh không cần phải gò bó, phải phá cách, phải gồng mình tìm cái gì đó cho riêng ai – như ai đó đã nói… tôi thích cái bình thường giản dị này lắm, không cần phải lên tới cao vút vẫn tới ngọt ngào, thiết tha trong Hạ Trắng, vẫn nhẹ nhàng mà nồng nàn trong Chiều Một Mình Qua Phố, vẫn da diết và day dứt trong Tình Nhớ , rồi bỡ ngỡ tiếc nuối trong Ru Ta Ngậm Ngùi …một Ngọc Lan trong trẻo ấm áp mà mê hoặc tới lạ thường!!

Mẹ

Trịnh Công Sơn:

Khi người tình cho bạn một tình yêu, thì trong trái ngọt đã có thêm mùi vị của đắng cay. Tình yêu của mẹ là không hề lợi vị. Ở trái tim của mẹ chỉ có sự tràn đầy, không bớt đi hoặc thêm vào gì nửa. Một người tình có thể ác độc với bạn nhưng trong lòng người mẹ chỉ có từ tâm. Sự ác độc mang đến giá băng trong lòng bạn, và chỉ có huỷ diệt chứ không thể làm sinh nở một điều gì tốt lành. Chỉ có ở người mẹ bạn mới có thể tìm được lòng chung thuỷ tuyệt đối. Hãy tin chắc rằng không thể nơi nào có một lòng chung thuỷ như vậy nữa. Bởi vì đối với mẹ, bạn luôn là mục đich đầu tiên và sau cùng.

Mother’s Day” by Jae Millz

Nguyen Khang Selection

Nguyen Khang is a cool, very down-to-earth fellow. He was quite animated when we talked about music and the Vietnamese music scenes both in Viet Nam and abroad. It was fantastic to hear his side of the whole industry in his wit manner. He showed tremendous admiration for Tuan Ngoc and often spoke highly of him.

In our last conversation, I took him back to his pre-big-production days when he used less technique and more feeling in his singing. From “Chieu Mua Thu Ha Noi” to “Em Oi Ha Noi Pho” to “Da Khuc Cho Tinh Nhan” to the live recording of “Tinh Khuc Thu Nhat,” the rawness in his voice and his unrestrained delivery mesmerized me. His take on the pop hit “Hay Ve Voi Anh” was a phenomenal and yet he cut it in less then ten minutes. At the time Nguyen Khang was fairly new to the game. He was free from all the pressures and all of the burdens. All he had to do was going into the studio and singing his heart out. The producer already picked out the tunes for him.

He felt that Pham Duy’s music is not suited for his voice, yet his version of “Con Chut Gi De Nho” almost put me to tear. I was driving home from work one day on the cold, lonely road in Poughkeepsie and the tune struck my chord. The way he phased “Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông” sounded as if he could feel my lonesomeness and despondency at the time. In this icy, miserable place, I was thankful for that special someone, “May mà có em đời còn dễ thương.”

When we walked toward the bar, chicks just came up and kissed him. Despite all the limelight and all the love he gets from the female fans, he is still a very lonesome soul deep inside. Listen to his version of “Tim Ve Chon Hoang Vu” (Bruce Doan and Nguyen Ha) and Pham Duy’s “Tam Su Goi Ve Dau” and you’ll feel him. Enjoy the selection.

P.S. I love you too, man!

Mẹ

“Chỉ có ở người mẹ, bạn mới tìm được lòng chung thủy tuyệt đối… Bởi vì nơi mẹ bạn luôn là mục đích đầu tiên và sau cùng.” (Only from mother, you can find absolute faith… To her you’re the first and last purpose.) -Trịnh Công Sơn

Thai Hoa’s heartfelt rendition of “Huyen Thoai Me” brings back my childhood memories.

The Friends or the Fakes?

I don’t know anything about The Friends other than the group is founded by violinist Luan Vu, but I have admiration for concerts they had put out. If I live in Cali, I would love to come and see their show. However, I just came across a vicious attack on The Friends regarding to the missing of Ngo Thuy Mien, Tu Cong Phung and Vu Thanh An on their recent show called “Du Doi Cho Nhau.” I am skeptical the credit of the source, but want to put it out here to see what others have to say about it. Here is what Dao Nuong Hoang Duoc Thao said:

Chương trình ca nhạc Giữ Đời Cho Nhau, dùng một tên bản nhạc của nhạc sĩ Từ Công Phụng làm chủ đề, bán vé với giá $60, $50, $40 và $30. Dưới giòng chữ ghi giá tiền vé vào cửa, Đào Nương tôi lại đọc được một một hàng chữ nhỏ: Sẽ trích một số tiền vé thu được vào quỹ đào tạo tài năng âm nhạc thiếu nhi hải ngoại. Nhưng đây không phải là lần đầu tiên Đào Nương tôi nghe than phiền về sự kiện “công tử” Luân Vũ lợi dụng tên tuổi của nhạc sĩ Từ Công Phụng, trước đây, khi nghe tin có sự hiện diện của ông, Đào Nương tôi có mua vé đi xem. Đến nơi, ông Luân Vũ cho biết nhạc sĩ Từ Công Phụng… không về kịp vì đang ở bên Houston hay Dallas gì đó mặc dù vẫn nhận lời. Sau này khi có dịp gặp nhạc sĩ họ Từ tại Cali, ông cho biết ông không hề được mời hay nhận lời xuất hiện trong buổi nhạc của ông Luân Vũ.