Cắn

Mới bước chân vô nhà thì thằng anh mách, “Daddy daddy, em cắn cu Đạo.”

Em Đán hai bữa nay sốt rất cao nên tôi nghỉ làm ở nhà với nó. Hôm nay thấy nó không còn sốt nữa nên dắt nó ra mall chơi. Dạo này tiền đi xe lửa lên đến $8 cho hai người. Lúc trước đi với thằng Đạo chỉ có $5.

Thấy thằng Đán nó cũng thích nên cũng đi. Nhưng rồi nó cứ muốn đi mãi. Thấy xe lửa chạy nó từ trong playground chạy theo sau chân không. Thấy cũng tội nghiệp. Nhờ vậy nên lúc trưa chơi hơn nữa bát chicken noodle soup rồi một bình sữa lớn.

Khoái nhất thằng Đán là cái háo ăn của nó nhưng ngại đi buffet là gì mấy em waitress cứ địa nó hoài. Mấy em nóng ruộc vì cu Đán ăn hơi bị cẩu thả. Con nít mà làm sao tránh được.

Ba Rọi

Thằng con trai lớn dạo này nói được 60% tiếng Việt. Hôm qua nó khoe ở trường nó “build puzzle all by Đạo self. Đạo hông need help.” Còn đường rầy xe lửa thì “đi up, đi xuống, đi up đi xuống.” Lúc đi tắm nó nói cái bông sen bắn lên như “fountain.” Tôi hỏi nó “Fountain tiếng Việt là gì?” Nó trả lời, “Waterfall.”

Mấy bửa nay cu Đán mọc răng cùng nên suốt rất cao. Hôm nay ở nhà với nó thấy nó ăn, uống, phá như thường. Nhiệt độ thì cũng giảm. Đang như trưa say sưa. Chúc nửa dậy đưa ổng đi chơi.

Bó Tay

Hôm qua lúc thay đồ cho cu Đạo thấy nó ốm nhôm nên tôi nói, “Con nhìn giống Phi Châu quá.” Nó trả lời, “No, you are trâu.” Tôi cũng phải khâm phục tiếng Việt của thằng con trai luôn.

Em Đán nhà ta còn ngầu hơn nữa. Lúc trước thì dùng tiếng Anh (“What’s that? What’s that?”). Dạo này sổ tiếng Ấn Độ hay tiếng Miên gì đó nghe chả hiểu. Con hơn ba nhà có phúc.

Cuối Tuần

Dạo này lại bị áp lực trong công việc và bài vở. Thế mà tham vọng nhận thêm ba projects riêng và hai cái proposals. Tuy những projects này nhỏ nhưng cũng phải bỏ thời gian để làm. Chiều nay đi gặp khách hàng người Việt. Đang làm trang web cho một họa sĩ Việt Nam cũng khá nổi tiếng. Chừng nào xong sẽ chia sẻ đến mọi người.

Cuối tuần tôi cố gắn dành thời gian với vợ con vì ngày thường bận rộn quá. Hôm qua quanh vẫn ở nhà mà thấy vui. Chỉ ăn, ngủ rồi chơi với hai đứa nhỏ. Bay giờ thằng Đán bú sáu bình sửa nhỏ và thay ba cái tả mỗi đêm. Trông khi thằng anh nó không chịu ăn gì thì nó ăn hết. Ăn luôn phần của thằng anh.

Sáng nay hai cha con giậy sớm nên dắt nhau ra Dunkin’ Donut uống cafe ăn oatmeal. Đán ăn oatmeal với nho khô thật ngon lành. Hồi nảy trước khi đi ngủ thay tả cho ổng thì thấy những cục nho khô còn y nguyên tôi liền nghỉ đến nếu cho nó ăn cafe rồi lấy lại thì có lẻ sẻ ngon hơn cafe chồn.

Còn thằng Đạo thì càn ngày càn tiếu. Dạo này hôn nó thì nó bảo “gross.” Nó nói tiếng Việt nghe muốn nổ lổ tai luôn. Hồi nảy no nói, “Đạo không muốn xuống basement by Đạo self.” Sáng hôm qua nó mở hai cái bàn chải đánh răng mẹ nó mua cho em. Nó hỏi mẹ nó, “Em share với Đạo được không?” Mẹ nó bảo nó hỏi em. Nó quây qua nói hỏi thằng Đán. Dỉ nhiên là em không biết trả lời nhưng nó nói với mẹ nó rằng, “Em said yes.”

Đúng là mổi đứa con mổi tánh.

Hết Tết

Thế là mấy ngày đầu năm tỵ cũng trôi qua. Tết tha hương không chỉ lạnh lẻo mà còn đầy tuyết. Cả gia đình bảy người lớn và ba đứa trẻ quây quẩn bên nhau suốt cả bốn ngày. Mổi ngày ăn, ngủ, la cà xem nhạc xuân ăn tiếp rồi ngủ tiếp.

Được ở bên cạnh những người thân kể như là vui rồi. Quậy nhất hiện tại là thằng cu Đán. Nó cứ đi lòng vòng trong nhà với lấy những thứ gì trong tầm tay. Từ phòng khách tới nhà bếp không có thứ gì nó tha cả. Còn thằng cháu Khôi thì cũng bò khắp nơi. Không để ý là nó bò đến chậu hoa xúc đất bỏ vào miệng. Cu Đạo thì có thế giới xe lửa riêng của nó. Chỉ lâu lâu nổi cơn la hét ôm xòm.

Riêng tôi thì cũng nghỉ ngơi và ngủ bù được một tí. Trời tuyết được uống cafe nóng ăn donut còn gì sướng bằng. Nhà của anh vợ đi ra đầu đường là có tiệm Dunkin’ Donut tiện lợi vô cùng. Dạo này bị nghiện cafe Dunkin’ nên uống trừ nước. Sẳng tiện tay bê luôn một box donuts về cho cả nhà cùng sơi những ngày tết.

Lúc tết Tây tôi quyết định năm nay không ăn uống bừa bải. Đến tết Ta kể như là xong hết. Bây giờ ăn tùm lum cả. Cuộc đời ngắn ngủi lắm không biết bao giờ trở về cát bụi thôi thì thích ăn gì cứ ăn.

Ăn cho đỡ buồn. Ăn để hóa đi sự chia sẽ tình người. Bây giờ là năm 2013 rồi và sống trên một nước được gọi là tự do nhân quyền. Thế mà chúng ta lại chia rẻ nhau. Ai muốn tôn thời chúa Jesus là quyền của họ. Ai muốn yêu ai cũng là quyền của họ. Chúng ta nên tôn trọng quyền tự do đó.

Chúc Mừng Năm Mới

Chúc tất cả các đồng bào, đồng chí, đồng tính và đồng loại năm quý tỵ được đồng tâm và đồng lòng với nhau. Hãy đồng cảm và tôn trọng lẫn nhau. Hãy ca tụng sự khác biệt để cuộc sống thêm sắc màu và tươi đẹp.

Cô Ba và chị Mai

Hôm qua nói chuyện điện thoại với mẹ, “Má ghé chị Phương gởi tiền về cho ba ăn tết. Má ứng trước cho con nhé. Chừng nào về Lancaster con trả lại.” Mẹ hởi, “Mầy muốn gửi bao nhiêu?” Tôi trả lời, “Chừng 20 đô để ba mua trà uống chơi cho vui.” Má cười cười không nói vì biết tôi nói đùa. Tôi nói tiếp, “Thì má ứng trước má muốn gởi bau nhiêu thì gởi. Nhiều quá thì kể như má gởi chứ không phải con.” Má nói OK để má gửi.

Một tiếng sau má gọi lại nói, “Sẳng mày gửi cho cô ba luôn.” Tôi nói ok cũng được thì cứ gửi bằng số tiền má gửi cho ba. Má lai nói, “Nếu vậy thì mầy chia ra làm hai cho cô ba và chị Mai luôn.” Tôi cũng đồng ý.

Má nhắt đến cô ba va chị Mai làm tôi nhớ lại thuở ấu thơ. Cô ba tôi rất hiền và thương tôi rất nhiều nên tôi rất quý cô. Ngày xưa lúc hè tôi thường qua nhà cô chơi. Lúc xưa tuy nhà cô không xa nhà tôi lắm nhưng tôi ở gần siêu thì còn cô thì ở thôn quê chỉ cách nhau một con sông.

Lúc xưa anh Hiệp rủ tôi đi bắn chim sau vườn rồi về nhặc lông rô ti. Ăn cũng phê lắm. Vào buổi trưa tôi nằm trên vỏng kế chổ chi Mai đan mùng. Chị Mai bị bệnh bẳm sinh không đi lại được nên hằng ngày chị ngồi đan mùng vừa đở chán vừa kiếm thêm tiền.

Lúc ấy tôi ghét nhất là trưa vì ai cũng đi ngủ còn tôi thì không thích ngủ. Nằm vỏng mà nghe tiếng ve kêu sầu thảm làm sao đó. Tôi nhìn chị đan mà cảm thấy xót xa cho chị nhưng chị không bao giờ than phận cả ngược lại chị lúc nào cũng cười tươi và cởi mở. Bây giờ nghỉ lại tôi thấy cuộc sống đó thật nhẹ nhàng và êm ái.

Tạm Biệt Phạm Duy

Nghìn trùng xa cách người nhạc sĩ đa tài, đa dạng và đa tình đã đi rồi. Tuy Phạm Duy đã rời xa thế gian nhưng ông sẽ vĩnh viễn sống mãi trong tâm hồn những người yêu nhạc Việt Nam. Theo lời ông từng tâm sự: “Tôi không bao giờ nghĩ đến chuyện tôi sẽ chết vì tôi sẽ không bao giờ chết được cả. Tôi có chết đi chăng nữa thì nhạc của tôi vẫn sẽ hiện hồn trên môi những người ca hát.” Đúng thế vì tôi liền nghỉ đến ông mỗi khi nghêu ngao câu: “Tôi mơ thành triệu phú cứu vớt gái bơ vơ.” Cám ơn ông đã để lại cho người Việt trên khắp thế giới một kho tàng nhạc thật quý báo và tràng đầy “Kỷ Niệm.”

Tục Ca Phạm Duy

Một người bạn giới thiệu một số bài Tục Ca của Phạm Duy:

Lời nói đầu của chính tác giả trong Tục Ca 1 đã giải bày một cách trọn vẹn cái giá trị của 10 bài Tục Ca này, đó là giúp nhạc sĩ họ Phạm diễn tả tất cả những trạng thái và cảm xúc của ông và qua đó ông có thể hát ca một cách trọn vẹn hơn. Theo tôi, thì phải nói là để chửi đổng một cách trọn vẹn hơn. Phạm Duy đã thuật lại một câu nói thời ấy mà nó vẫn còn đúng đến bây giờ: “Nhất đĩ, nhì cha, ba sư, bốn tướng”. Ít ra đĩ còn có chút tự trọng vì họ gần như chẳng bao giờ lên tiếng dạy đời hoặc phê phán đạo đức kẻ khác.

Người bạn này viếc nhiều bài về chính trị của Mỹ lẫn Việt Nam rất thẳng thắng. Nếu bạn có thời giờ thì đọc lại những bài củ anh đã blog. Sở dỉ lâu nay tôi không link qua là vì sợ Mulitiply sẽ đóng cửa vào cuối năm qua. Nhưng đến bay giờ trang này vẫn còn tồn tại.

Dan’s Allergies

Dan visited the allergist yesterday and unfortunately the result is not so good. He needs to avoid peanut, milk, egg, sesame and shell fish. His mom who is still nursing him needs to avoid those as well. Poor babes.

Dao went to the clinic last Friday and he’s still highly allergic to peanut and cashew. Speaking of Dao, he said some funny things today. When he was done eating, he said, “Đạo xong ăn.” He literally translated from English to Vietnamese.

The last few nights, he prefers one-piece pajama. The only problem is that when he needs to poop he has to unzip the entire suite. Last night when he needed to go, he called me, “Daddy, I need to go poo-poo. The poops wake up.” Really, the poops wake up?