Hết Tết

Thế là mấy ngày đầu năm tỵ cũng trôi qua. Tết tha hương không chỉ lạnh lẻo mà còn đầy tuyết. Cả gia đình bảy người lớn và ba đứa trẻ quây quẩn bên nhau suốt cả bốn ngày. Mổi ngày ăn, ngủ, la cà xem nhạc xuân ăn tiếp rồi ngủ tiếp.

Được ở bên cạnh những người thân kể như là vui rồi. Quậy nhất hiện tại là thằng cu Đán. Nó cứ đi lòng vòng trong nhà với lấy những thứ gì trong tầm tay. Từ phòng khách tới nhà bếp không có thứ gì nó tha cả. Còn thằng cháu Khôi thì cũng bò khắp nơi. Không để ý là nó bò đến chậu hoa xúc đất bỏ vào miệng. Cu Đạo thì có thế giới xe lửa riêng của nó. Chỉ lâu lâu nổi cơn la hét ôm xòm.

Riêng tôi thì cũng nghỉ ngơi và ngủ bù được một tí. Trời tuyết được uống cafe nóng ăn donut còn gì sướng bằng. Nhà của anh vợ đi ra đầu đường là có tiệm Dunkin’ Donut tiện lợi vô cùng. Dạo này bị nghiện cafe Dunkin’ nên uống trừ nước. Sẳng tiện tay bê luôn một box donuts về cho cả nhà cùng sơi những ngày tết.

Lúc tết Tây tôi quyết định năm nay không ăn uống bừa bải. Đến tết Ta kể như là xong hết. Bây giờ ăn tùm lum cả. Cuộc đời ngắn ngủi lắm không biết bao giờ trở về cát bụi thôi thì thích ăn gì cứ ăn.

Ăn cho đỡ buồn. Ăn để hóa đi sự chia sẽ tình người. Bây giờ là năm 2013 rồi và sống trên một nước được gọi là tự do nhân quyền. Thế mà chúng ta lại chia rẻ nhau. Ai muốn tôn thời chúa Jesus là quyền của họ. Ai muốn yêu ai cũng là quyền của họ. Chúng ta nên tôn trọng quyền tự do đó.

Chúc Mừng Năm Mới

Chúc tất cả các đồng bào, đồng chí, đồng tính và đồng loại năm quý tỵ được đồng tâm và đồng lòng với nhau. Hãy đồng cảm và tôn trọng lẫn nhau. Hãy ca tụng sự khác biệt để cuộc sống thêm sắc màu và tươi đẹp.

Cô Ba và chị Mai

Hôm qua nói chuyện điện thoại với mẹ, “Má ghé chị Phương gởi tiền về cho ba ăn tết. Má ứng trước cho con nhé. Chừng nào về Lancaster con trả lại.” Mẹ hởi, “Mầy muốn gửi bao nhiêu?” Tôi trả lời, “Chừng 20 đô để ba mua trà uống chơi cho vui.” Má cười cười không nói vì biết tôi nói đùa. Tôi nói tiếp, “Thì má ứng trước má muốn gởi bau nhiêu thì gởi. Nhiều quá thì kể như má gởi chứ không phải con.” Má nói OK để má gửi.

Một tiếng sau má gọi lại nói, “Sẳng mày gửi cho cô ba luôn.” Tôi nói ok cũng được thì cứ gửi bằng số tiền má gửi cho ba. Má lai nói, “Nếu vậy thì mầy chia ra làm hai cho cô ba và chị Mai luôn.” Tôi cũng đồng ý.

Má nhắt đến cô ba va chị Mai làm tôi nhớ lại thuở ấu thơ. Cô ba tôi rất hiền và thương tôi rất nhiều nên tôi rất quý cô. Ngày xưa lúc hè tôi thường qua nhà cô chơi. Lúc xưa tuy nhà cô không xa nhà tôi lắm nhưng tôi ở gần siêu thì còn cô thì ở thôn quê chỉ cách nhau một con sông.

Lúc xưa anh Hiệp rủ tôi đi bắn chim sau vườn rồi về nhặc lông rô ti. Ăn cũng phê lắm. Vào buổi trưa tôi nằm trên vỏng kế chổ chi Mai đan mùng. Chị Mai bị bệnh bẳm sinh không đi lại được nên hằng ngày chị ngồi đan mùng vừa đở chán vừa kiếm thêm tiền.

Lúc ấy tôi ghét nhất là trưa vì ai cũng đi ngủ còn tôi thì không thích ngủ. Nằm vỏng mà nghe tiếng ve kêu sầu thảm làm sao đó. Tôi nhìn chị đan mà cảm thấy xót xa cho chị nhưng chị không bao giờ than phận cả ngược lại chị lúc nào cũng cười tươi và cởi mở. Bây giờ nghỉ lại tôi thấy cuộc sống đó thật nhẹ nhàng và êm ái.

Tạm Biệt Phạm Duy

Nghìn trùng xa cách người nhạc sĩ đa tài, đa dạng và đa tình đã đi rồi. Tuy Phạm Duy đã rời xa thế gian nhưng ông sẽ vĩnh viễn sống mãi trong tâm hồn những người yêu nhạc Việt Nam. Theo lời ông từng tâm sự: “Tôi không bao giờ nghĩ đến chuyện tôi sẽ chết vì tôi sẽ không bao giờ chết được cả. Tôi có chết đi chăng nữa thì nhạc của tôi vẫn sẽ hiện hồn trên môi những người ca hát.” Đúng thế vì tôi liền nghỉ đến ông mỗi khi nghêu ngao câu: “Tôi mơ thành triệu phú cứu vớt gái bơ vơ.” Cám ơn ông đã để lại cho người Việt trên khắp thế giới một kho tàng nhạc thật quý báo và tràng đầy “Kỷ Niệm.”

Tục Ca Phạm Duy

Một người bạn giới thiệu một số bài Tục Ca của Phạm Duy:

Lời nói đầu của chính tác giả trong Tục Ca 1 đã giải bày một cách trọn vẹn cái giá trị của 10 bài Tục Ca này, đó là giúp nhạc sĩ họ Phạm diễn tả tất cả những trạng thái và cảm xúc của ông và qua đó ông có thể hát ca một cách trọn vẹn hơn. Theo tôi, thì phải nói là để chửi đổng một cách trọn vẹn hơn. Phạm Duy đã thuật lại một câu nói thời ấy mà nó vẫn còn đúng đến bây giờ: “Nhất đĩ, nhì cha, ba sư, bốn tướng”. Ít ra đĩ còn có chút tự trọng vì họ gần như chẳng bao giờ lên tiếng dạy đời hoặc phê phán đạo đức kẻ khác.

Người bạn này viếc nhiều bài về chính trị của Mỹ lẫn Việt Nam rất thẳng thắng. Nếu bạn có thời giờ thì đọc lại những bài củ anh đã blog. Sở dỉ lâu nay tôi không link qua là vì sợ Mulitiply sẽ đóng cửa vào cuối năm qua. Nhưng đến bay giờ trang này vẫn còn tồn tại.

Dan’s Allergies

Dan visited the allergist yesterday and unfortunately the result is not so good. He needs to avoid peanut, milk, egg, sesame and shell fish. His mom who is still nursing him needs to avoid those as well. Poor babes.

Dao went to the clinic last Friday and he’s still highly allergic to peanut and cashew. Speaking of Dao, he said some funny things today. When he was done eating, he said, “Đạo xong ăn.” He literally translated from English to Vietnamese.

The last few nights, he prefers one-piece pajama. The only problem is that when he needs to poop he has to unzip the entire suite. Last night when he needed to go, he called me, “Daddy, I need to go poo-poo. The poops wake up.” Really, the poops wake up?

Thèm Đọc

Mấy bữa nay khao khác thèm đọc sánh. Sáng thì phải trông hai thằng nhỏ. Tối khi nó đi ngủ thì tôi cũng mệt mỏi. Cầm quyển sách Mastering Type mà mắt mở không lên. Những tháng ngày tự do thong thả đã qua.

Giang Trang – Hạ Huyền

Unlike her exceptional Lênh Đênh Nhớ Phố, Giang Trang opted for a new sound on her follow-up Hạ Huyền. Still covering Trịnh Công Sơn’s music in her minimalist delivery, but she replaced the simple violin-guitar combo (Anh Tú and Anh Hoàng) for more complex quartet consisted of guitarist Nguyễn Văn Tuấn, flutist Sương Mai, cellist Lê Thanh Long and percussionist Trần Xuân Hòa.

While she gains more textures in the arrangements, she completely loses the interpersonal interaction with the instrumentations that made Lênh Đênh Nhớ Phố so damn intimate. On most tracks, particularly “Còn Tuổi Nào Cho Em” and “Như Chim Ưu Phiền,” she seems to be fighting with the flute. The percussion adds no rhythmic value to the arrangements. On “Như Chim Ưu Phiền,” the flute is indeed sounding like an annoying little bird keeps tweeting in her way making me wish I could slingshot that sucker.

Setting the flute as a main melodic accompaniment is the arranger’s biggest misstep for the album. Perhaps the only outstanding track on Hạ Huyền is “Vết Lăn Trầm.” With the flute and percussion out of her way, she delivers Trinh’s heartfelt lyrics like she lived it.

The Best Vietnamese Albums of 2012

  1. Thu Phương – Hà Nội và Tôi: Thu Phương crafted a concept album of her very own Hà Nội.
  2. Giang Trang – Lênh Đênh Nhớ Phố: Giang Trang’s simplistic approach brings out the pure beauty of Trịnh Công Sơn’s music.
  3. Thanh Thảo – Nonstop 2012: Bạc Trắng Tình Đời: Thanh Thảo and producer Bảo Lư pumped out one of the hottest club joints in 2012.
  4. Thủy Tiên – Ra Đồng Giữa Ngọ: Thủy Tiên returns with a solid Trịnh Công Sơn’s songbook.
  5. Quái Vật Tí Hon – Đường Về: A rock album filled with original, engaging storytelling.
  6. MTV – Nếu Chỉ Sống Một Ngày: This album marks a tremendous growth for MTV group from being a banal pop-rock boy band to a matured, lyrical rock group.
  7. Đức Tuấn & Vựa Lúa: A fun, youthful album with various experimental group singing.
  8. Dzoãn Minh Vol.7 – Xa Vắng Người: A solid, romantic album focused on Ý Nhi’s music.
  9. Lâm Thúy Vân – Bảy Năm Mối Tình Câm: A soulful, straightforward cover of standards from Lâm Thúy Vân.
  10. Hiền Thục – 3:15 PM: This album demonstrates Hiền Thục’s commercial success.

My Toughest Critic

My car stereo died on me last week; therefore, I have been commuting with no music. This evening when I parked my car at Dao’s daycare, I put on my headphone and listened to Thanh Thao’s remix album for ten minutes before picking him up. Once we were in the car and driving home, one of the songs stuck in my head so I sang out loud: “Thà là bỏ đi hết ta làm lại từ đầu / Thà là bỏ đi hết ta chẳng nợ gì nhau.” Dao immediately told me, “Daddy, don’t sing.” I asked him why and he replied, “I am allergic to your song.” I flipped out hysterically. That has to be one of the most hilariously sad criticisms I have ever heard.

Contact