Trần Thu Hà – Lệ Buồn Nhớ Mi

Thank goodness Trần Thu Hà is not obligated to make poppy shits for Thuy Nga. Although Lệ Buồn Nhớ Mi is billed as a Trần Thu Hà’s album, it actually released under DK (dentist-songwriter Đăng Khánh) Productions, and yet it features some of her best recordings in years. She brings her full vocal range to do the justice to Đăng Khánh’s music.

With “Đừng Gọi Tên Em Nữa,” in particular, she soars, floats, ebbs and flows her voice all over the excellent, lust orchestration courtesy of Hoàng Công Luận, a very low profile producer. In the title track, she reaches the upper register with ease and maneuvers her way around the beautiful arrangement from Thanh Phương with poise and grace. “Biển Sầu Mênh Mông,” “Đêm Trăng Khuya” and “Sàigòn Buồn Cho Riêng Ai” are also outstanding recordings.

It’s a shame that Đăng Khánh didn’t make a whole album of Trần Thu Hà singing his songs. Instead he filled in the rest of the album with male vocalists from Quang Dũng, Nguyên Khang and Elvis Phương. In “Dù Nghìn Năm Qua Đi,” Quang Dũng mispronounced both “Capri” and “Venice”; therefore, he ruined the whole song. Even the sensational bossa-nova-swing arrangement from Hoàng Công Luận couldn’t save the track. He should have learned Tuấn Ngọc’s version before making the record. The different between the master and disciple is that Tuấn Ngọc made those two words alone worth listening to the whole song.

If Đăng Khánh invested more into Trần Thu Hà, he would have created another classic album for himself. For now, Tuấn Ngọc’s Dù Nghìn Năm Qua Đi still stands the test of time. His rendition of “Ta Muốn Cùng Em Say” is a killer.

Ngọc Hạ – Ngày Xưa Hoàng Thị

At this point in her career, Ngọc Hạ needs no introduction and if you have been following her work for the past 14 years, her newest release is what you would expect from a smart singer with a powerful voice and versatile styles. Ngày Xưa Hoàng Thị is another solid album with some outstanding arrangements, noticeably from Đồng Sơn. His contemporary-folksy production for “Giận Mà Thương” is unmistakable. His clever use of electric beat with traditional instrument provided a savory backdrop for Ngọc Hạ to lay down her delicious central dialect.

Ngọc Hạ’s take on Diệu Hương’s “Mình Ơi” is another delightful demonstration of her ability to sing in Huế’s accent. Obviously Phạm Duy’s music has a special place in her heart. She carried the title track, “Tóc Mai Sợi Vắn Sợi Dài” and “Em Lễ Chùa Này” with soul and sensation. In fact, the entire album is top-notch as if she wisely picked only the most perfected records. No flaws and fillers are allowed in this album in term of song choice and vocal delivery. A few productions aren’t so great though, particular “Cô Nữ Sinh Ðồng Khánh” (Thu Hồ), which featured very mechanical rhythm section with irritating, fake-ass horn lines.

The main problem with Ngày Xưa Hoàng Thị, as well as her earlier works, is that Ngọc Hạ has yet to master the art of creating an experience. Each track stands out own its own, but collectively they don’t make a coherent album. For example, both “Giận Mà Thương” and “Mình Ơi” put listeners into central zone, the next track, “Paris Có Gì Lạ Không Em” (Ngô Thụy Miên), cuts to the city of love. The sudden change of mood, style and location is quite disorienting. The listening experience would have been much more pleasurable if she narrowed the concept down to just traditional, Huế-centric vibe. I am also surprised that she hasn’t make a Phạm Duy’s album.

Mỹ Tâm – Tâm

Trong tôi Mỹ Tâm luôn là công chúa nhạc pop. Tuy nhiên đến nay tôi vẫn chưa rõ là công chúa này từ Việt, Tây, Tầu hay Hàn Quốc. Khởi đầu là một “Tóc Nâu Môi Trầm” với “Cây Đàn Sinh Viên” rất ấn tượng nhưng làm tôi say mê nhất là khi Tâm cất lên những lời ca lạnh lùng mà đầy quyến rũ: “Tình yêu đến em không mong đợi gì / Tình yêu đi em không hề hối tiếc.”

Đó chỉ là những cảm xúc cô tâm sự giùm tác giả. Sau này Tâm tự viết nhạc riêng cho mình. Một trong những bài của Tâm tôi không thể nào quên được là “Nụ Hôn Bất Ngờ” và nhất là những lời Anh Tâm chêm vào, “Oh first kiss! You make me happy! You make me crazy!.” Tuy happy và crazy vần với nhau, hai chữ hoàn toàn không ăn khớp với nhau. Phải chi lúc đó Tâm cho tôi xem trước khi cô phổ biến bài này thì tôi sẽ đề nghị Tâm sửa lại một chút như thế này: “Oh first kiss! You make me horny! You make me crazy!” Từ horny sẽ dẫn đến crazy. Sau này thì Tâm lấn sang Hàn Quốc luôn nên đến nay tôi không rõ Tâm là công chúa V-Pop, K-Pop hay tùm-lum pop.

Album mới nhất mang tựa đề ngắn gọn là Tâm, vừa là tên của Tâm cũng vừa là những tâm sự cô gửi gắm lại trong mười ca khúc do chính cô sáng tác. Nghe ba bài đầu tôi rất vui là vì thấy Tâm đang đổi hướng sang pop-jazz đúng với gu của mình. Bài đầu tiên, “Gởi Tình Yêu Của Em,” được hòa âm theo bossa-nova rất hấp dẩn. Tuy đề tài tình yêu đôi lứa cũ như trái đất, tôi chẳng e ngại miễn sao có trăng với jazz là ok rồi.

Bài thứ nhì, “Giữa Hai Chúng Ta,” cũng khá êm ái với đàn dương cầm và cây cọ quẹt phơn phớt. Bài thứ ba, “Còn Lại” là phê nhất với tiếng bass thùng cùng với những nốt cao và jazzy của dương cầm. Đến đây thì tôi đã hoàn toàn trên chín tần mây. Tiếc rằng đến bài thứ tư thì chỉ “Như Một Giấc Mơ.” Đang lân lân trên mây thì bị đánh thức bởi bài hát cho một phim bộ tình yêu ướt át của Hàn Quốc.

Đến đây thì Tâm quây về với sở trường pop đường mật của mình. Những bài này đều chú trọng đến cái melodic hooks. Giai điệu càng bùi thì người nghe càng dễ bị lôi cuốn nếu không bị nhàm chán. Vì âm điệu khiến tôi chán nên tôi để ý đến lời hát một tí và phát hiện là có những chỗ Tâm viết không ổn. Điển hình là bài “Lại Một Đêm Mưa.” Cô tâm sự, “Giọt mưa cứ rơi. Tiếng mưa rơi đều… Vì em nhớ anh nhớ anh rất nhiều.” Mưa rơi đều cũng nhớ anh nhiều? Sao nhạt nhẻo thế? Nếu mưa rơi không đều thì đâu cần nhớ anh.

Bài cuối của album “Sai” với điệp khúc như thế này: “Một lần hôn nhau rồi thôi / Một lần ôm nhau rồi thôi.” Có thế thôi? Không cần thêm gì nữa hả? Hôn nhau, ôm nhau mà không cháy lửa thì thật là lạ. (Đùa tí cho vui.)

Trọng Bắc – Dấu Mưa

Trọng Bắc’s debut, Dấu Mưa, opens with an elegant rendition of Từ Công Phụng’s “Như Chiếc Que Diêm.” Trọng Bắc has a gentle baritone that blends in nicely with lyrical ballads. Having Dũng Đà Lạt behind the board isn’t a bad choice, especially when arranging his own tune, “Trong Mắt Em,” in an intoxicating bossa nova flavor.

Upon listening Trọng Bắc’s take on Diệu Hương’s “Xin Đừng Quay Lại,” Quang Dũng comes to mind. Like Quang Dũng, Trọng Bắc’s voice is quite charming and he knows how to maneuver his away around Diệu Hương’s romantic lyricism. Unlike Quang Dũng, however, Trọng Bắc doesn’t have the enunciating issue. Furthermore, Quang Dũng’s devlivery nowadays is so mechanical.

The debut closes out with Quốc Bảo’s “Còn Ta Với Nồng Nàn” showing some potentials for a homage singer rather than an innovative one. No crime in that.

Tùng Dương Hát Tình Ca

What? Tùng Dương sings ballad? Get the fuck outta here. That’s not his style. He’s going to butcher those beautiful standards. Fortunately, his new release turns out to be a wonderful surprise. He can handle ballad like a motherfucking crooner.

Tùng Dương Hát Tình Ca sets off with a slow jazz rendition of “Nhìn Những Mùa Thu Đi” (Trịnh Công Sơn). Half way through, the tempo kicks up a notch for a savory swing. As always, Tùng Dương pours out his heart and soul into the song. His approach, however, has changed. He completely left out his whimsicality. I kept expecting him to freak up the melodies, but he never did. Perhaps he took some clues from Thanh Lam whose ballad singing style was being condemned for over exaggeration.

Tùng Dương is smartened up to know when to refrain himself. His version of “Ngậm Ngùi” (Phạm Duy) is soulful without being theatrical. His use of falsetto is quite good. The technique is similar to what Bằng Kiều loves to apply in most of his performance. The different is that Tùng Dương doesn’t come across like a bitch. Too bad Phạm Duy didn’t get to hear this version before he passed away. He would have loved it.

From “Dư Âm” (Nguyên Văn Tý) to “Rồi Mai Tôi Đưa Em” (Trường Sa) to “Mùa Thu Cho Em” (Ngô Thụy Miên) to “Gửi Người Em Gái ” (Đoạn Chuẩn & Từ Linh) to “Thiên Thai” (Văn Cao), Tùng Dương cuts straight to the emotional core of the lyrics with the support of intimate acoustic accompaniment. While Hát Tình Ca showcases the soother side of Tùng Dương, the album is also a welcoming detour to keep his fans satisfied until his next gig. Word is out that he’ll be in France in May to record an album with Nguyên Lê. That collaboration is going to be a motherfucker of a match.

Khang Tuấn Dũng

Cùng lúc Nguyên Khang, Đức Tuấn và Quang Dũng đã ra mắt album của ba nhạc sĩ. Nguyên Khang hát dòng nhạc Anh Bằng qua Trái Tim Ngoan. Đức Tuấn hát tình khúc Trần Thái Nguyên qua Bài Tình Ca Đêm. Còn Quang Dũng thì hát Tình Ca Phạm Duy.

Trong ba, phần hòa âm nổi bật nhất là CD Quang Dung. Về chất giọng thì Quang Dũng vẫn ấm và đẹp. Tuy nhiên Quang Dũng đã không còn chất lôi cuốn như trước. Vả lại Quang Dũng cũng chẳng đổi mới cách hát nên nghe cũng chẳng gì gợi được sự chú ý. Trong mười tình ca, Quang Dũng chỉ đổi phong cách một lần trong “Đố Ai” vì bài này có mang âm hưởng dân ca.

Phần hòa âm trong Bài Tình Ca Đêm tuy không dở nhưng cũng không nổi trội. Khuyết điểm lớn nhất là chẳng có gì ăn khớp. Đường ai nấy đi, lời và nhạc không quyện vào nhau. Tuy Đức Tuấn đã giảm đi nét điệu khá nhiều, lối hát của Đức Tuấn vẫn không êm tai. Đức Tuấn giường như đã tập trung hết tất cả kỹ thuật chỉ để được hát một cách tự do và trôi chảy nhưng cách hát của Đức Tuấn vẫn còn bị gò bó.

Khác với Đức Tuấn và Quang Dũng, Nguyên Khang hát rất tự nhiên và lối phát âm không làm người nghe khó chịu. Tuy nhiên phần hòa âm của các nhạc sĩ Asia thì chán mòn. Nghe dòng nhạc Anh Bằng qua lối hòa âm của Trúc Hồ, Sỹ Đan và Vũ Tuấn Đức như xem phim Groundhog Day. Dường như “Mai Tôi Đi” chẳng bao giờ ra đi; “Anh Còn Nợ Em” chẳng bao giờ trả hết; và “Anh Còn Yêu Em” chẳng bao giờ chấm dứt. Trong album, chỉ có “Dù Nắng Có Mong Manh” là mới một tí nhờ Mai Thanh Sơn đưa vào vài note blues dương cầm.

Cắn

Mới bước chân vô nhà thì thằng anh mách, “Daddy daddy, em cắn cu Đạo.”

Em Đán hai bữa nay sốt rất cao nên tôi nghỉ làm ở nhà với nó. Hôm nay thấy nó không còn sốt nữa nên dắt nó ra mall chơi. Dạo này tiền đi xe lửa lên đến $8 cho hai người. Lúc trước đi với thằng Đạo chỉ có $5.

Thấy thằng Đán nó cũng thích nên cũng đi. Nhưng rồi nó cứ muốn đi mãi. Thấy xe lửa chạy nó từ trong playground chạy theo sau chân không. Thấy cũng tội nghiệp. Nhờ vậy nên lúc trưa chơi hơn nữa bát chicken noodle soup rồi một bình sữa lớn.

Khoái nhất thằng Đán là cái háo ăn của nó nhưng ngại đi buffet là gì mấy em waitress cứ địa nó hoài. Mấy em nóng ruộc vì cu Đán ăn hơi bị cẩu thả. Con nít mà làm sao tránh được.

Ba Rọi

Thằng con trai lớn dạo này nói được 60% tiếng Việt. Hôm qua nó khoe ở trường nó “build puzzle all by Đạo self. Đạo hông need help.” Còn đường rầy xe lửa thì “đi up, đi xuống, đi up đi xuống.” Lúc đi tắm nó nói cái bông sen bắn lên như “fountain.” Tôi hỏi nó “Fountain tiếng Việt là gì?” Nó trả lời, “Waterfall.”

Mấy bửa nay cu Đán mọc răng cùng nên suốt rất cao. Hôm nay ở nhà với nó thấy nó ăn, uống, phá như thường. Nhiệt độ thì cũng giảm. Đang như trưa say sưa. Chúc nửa dậy đưa ổng đi chơi.

Bó Tay

Hôm qua lúc thay đồ cho cu Đạo thấy nó ốm nhôm nên tôi nói, “Con nhìn giống Phi Châu quá.” Nó trả lời, “No, you are trâu.” Tôi cũng phải khâm phục tiếng Việt của thằng con trai luôn.

Em Đán nhà ta còn ngầu hơn nữa. Lúc trước thì dùng tiếng Anh (“What’s that? What’s that?”). Dạo này sổ tiếng Ấn Độ hay tiếng Miên gì đó nghe chả hiểu. Con hơn ba nhà có phúc.

Cuối Tuần

Dạo này lại bị áp lực trong công việc và bài vở. Thế mà tham vọng nhận thêm ba projects riêng và hai cái proposals. Tuy những projects này nhỏ nhưng cũng phải bỏ thời gian để làm. Chiều nay đi gặp khách hàng người Việt. Đang làm trang web cho một họa sĩ Việt Nam cũng khá nổi tiếng. Chừng nào xong sẽ chia sẻ đến mọi người.

Cuối tuần tôi cố gắn dành thời gian với vợ con vì ngày thường bận rộn quá. Hôm qua quanh vẫn ở nhà mà thấy vui. Chỉ ăn, ngủ rồi chơi với hai đứa nhỏ. Bay giờ thằng Đán bú sáu bình sửa nhỏ và thay ba cái tả mỗi đêm. Trông khi thằng anh nó không chịu ăn gì thì nó ăn hết. Ăn luôn phần của thằng anh.

Sáng nay hai cha con giậy sớm nên dắt nhau ra Dunkin’ Donut uống cafe ăn oatmeal. Đán ăn oatmeal với nho khô thật ngon lành. Hồi nảy trước khi đi ngủ thay tả cho ổng thì thấy những cục nho khô còn y nguyên tôi liền nghỉ đến nếu cho nó ăn cafe rồi lấy lại thì có lẻ sẻ ngon hơn cafe chồn.

Còn thằng Đạo thì càn ngày càn tiếu. Dạo này hôn nó thì nó bảo “gross.” Nó nói tiếng Việt nghe muốn nổ lổ tai luôn. Hồi nảy no nói, “Đạo không muốn xuống basement by Đạo self.” Sáng hôm qua nó mở hai cái bàn chải đánh răng mẹ nó mua cho em. Nó hỏi mẹ nó, “Em share với Đạo được không?” Mẹ nó bảo nó hỏi em. Nó quây qua nói hỏi thằng Đán. Dỉ nhiên là em không biết trả lời nhưng nó nói với mẹ nó rằng, “Em said yes.”

Đúng là mổi đứa con mổi tánh.

Contact